Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 11: Yêu và trưởng thành



Giang Dập tiếc hộp bánh, chỉ dám xúc hai miếng nhỏ rồi gắp hết dâu tây ra ăn. Phần còn lại, anh định cất vào tủ lạnh để dành mai ăn tiếp. Nhưng vừa quay người, anh đã đụng phải Quý Vân Thư. Cô bé mới hơn hai tuổi, đi lại đã rất nhanh, thấy hộp bánh trên tay anh trai thì liền vươn tay đòi.

Ngày thường, Giang Dập luôn chiều cô em họ này, nhưng hôm nay thì khác. Anh chưa kịp đậy nắp đã vội giơ cao hộp bánh lên, vừa dỗ dành: “Cái này không ăn được đâu, ngày mai anh mua cho em cái khác ngon hơn nhé.”

Nói dối! Kem còn dính trên mép anh kìa, rõ ràng là anh vừa ăn xong.

Quý Vân Thư không phải đứa ngốc. Một tay cô bé bám vào ống quần Giang DậP làm điểm tựa, cố kiễng chân, ngửa cổ nhìn chằm chằm hộp bánh, tay kia thì với mãi không tới. Cô bé tức giận, giơ những ngón tay nhỏ xíu lên vừa cào vừa cấu vào người anh.

Giang Dập không dám phản kháng, cũng không dám đẩy em ra. Anh đau đến hít một hơi thật sâu, nghĩ bụng hay là cho em một miếng nhỏ. Nhưng khi anh vừa đưa hộp bánh xuống thì cô bé đang cáu giận đã vung tay hất mạnh, hộp bánh rơi xuống đất.

Quả anh đào dính đầy kem lăn đến chân anh, giống như giọt nước mắt rơi xuống trong đêm giao thừa năm ấy.

Cả tuần đó, Giang Dập chẳng thèm nói chuyện với Quý Vân Thư. Buổi tối, khi cả nhà cậu dì quây quần xem tivi, Giang Dật thường về phòng đọc truyện cổ tích, hoặc ngồi lặng lẽ bên cạnh bà ngoại, hai tay chống cằm, thẫn thờ.

Cuối tuần đó, Quý Vân Thư bị anh trai lơ đẹp suốt mấy ngày nên lại giở chiêu bám dính. Giang Dập đi đâu, cô bé theo đó, ngay cả vào nhà vệ sinh cũng đòi đi cùng. Giang Dật đỏ mặt, đứng chắn cửa, giải thích mãi cho cô bé hiểu thế nào là “nam nữ khác biệt”.

“Em hiểu chưa?” “Thầy Giang hỏi.

Quý Vân Thư ngây thơ chớp chớp mắt, rồi cười ngây ngô: “Hiểu rồi ạ.”

Thầy Giang gật gù hài lòng, buông tay nắm cửa để vào trong. Ai ngờ, cái đồ phá phách kia cũng lẽo đẽo theo sau. Anh đang gấp nên nhanh chóng đóng sập cửa lại, không hề để ý bàn tay múp míp của cô bé đang bám trên khung cửa. Một giây sau, tiếng khóc long trời lở đất vang lên, như muốn làm sập cả trần nhà.

Hồ Tĩnh có cơ hội để trút giận. Bà ta cho rằng Giang Dập vẫn còn ấm ức chuyện hộp bánh kem bị hỏng nên cố tình kẹp tay em gái. Bà ta lôi cậu ra ban công, lấy móc áo quật vào tay anh. Đánh bao nhiêu cái thì Giang Dập không nhớ nổi, chỉ biết lúc ăn cơm, anh không cầm được đũa, phải lẳng lặng vào bếp lấy thìa ra ăn.

Tám rưỡi tối, Quý Tân Dương đi làm về. Vừa vào cửa, Hồ Tĩnh đã thêm mắm thêm muối kể lại chuyện của ngày hôm đó. Quý Tân Dương thương con gái nhưng cũng không nỡ trách mắng cháu trai. Hồ Tĩnh thấy dáng vẻ rụt rè đó của chồng thì bực mình, cau mày hỏi vặn: “Thế ý anh là sao? Về sau nó mà bắt nạt con mình thì anh cũng kệ đúng không?”

“Tiểu Dập không phải đứa như vậy, anh tin chuyện hôm nay chỉ là tai nạn…”

“Quý Tân Dương! Anh đúng là một người cậu tốt! Em biết anh luôn muốn có con trai, bây giờ lại được lời một đứa từ em gái anh, hay là anh muốn thằng bé mang họ anh luôn?”

“Em nói linh tinh gì thế?” Quý Tân Dương nhíu mày, vô cùng chán nản với những cuộc cãi vã liên miên này. Thế nhưng, anh lại không có đủ dũng khí để ly hôn.

Ngày hôm sau, Hồ Tĩnh ôm con gái bỏ về nhà mẹ đẻ. Quý Tân Dương đuổi theo sau nhưng chỉ nhận được cánh cửa đóng sầm. Khi biết chuyện, Giang Dập lại một lần nữa trịnh trọng xin lỗi cậu và thành thật kể lại mọi chuyện. Cậu không muốn cậu cũng hiểu lầm cậu có ý xấu giống dì.

Nói xong, cậu vừa hồi hộp vừa mong chờ ngẩng đầu nhìn Quý Tân Dương, mong đợi một câu nói “Cậu tin cháu”.

Im lặng một lúc lâu, Quý Tân Dương mới lên tiếng: “Tiểu Dập à, dì cháu đang bị trầm cảm sau sinh.”

Giang Dập ngơ ngác, nhưng cậu rất thông minh nên suy nghĩ một lát rồi cẩn thận hỏi: “Dì bị bệnh ạ?”

“Ừ, lúc mang thai Vân Thư, dì cháu khổ sở lắm, sinh con thì đau đớn suốt ngày đêm, suýt nữa thì… Tiểu Dập à, dì cháu không phải không thích cháu, cũng không cố ý nhắm vào cháu đâu, dì ấy chỉ là… không kiểm soát được cảm xúc của mình.”

Nói đến đây, Quý Tân Dương cũng thấy ngượng ngùng, nhưng người lớn luôn giỏi che giấu.

“Cậu mong Tiểu Dập có thể bao dung cho dì nhiều hơn, được không cháu?”

Yêu cầu một đứa trẻ năm tuổi phải làm vậy là một điều quá khắt khe, có một khoảnh khắc Quý Tân Dương còn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, trong veo của cậu. Quý Tân Dương cười khan một tiếng.

Những cảm xúc tự trách và ấm ức ban nãy đều biến mất, thay vào đó là sự lo lắng. Giang Dập chui vào lòng cậu, vòng tay ôm chặt eo cậu. Cậu nhớ đến người mẹ đã mất vì bệnh tật của mình.

“Cháu xin lỗi cậu,” giọng anh nghẹn ngào, nhưng vẫn cố gắng an ủi, “Dì nhất định sẽ khỏe lại thôi ạ! Cháu sẽ không bao giờ chọc giận dì nữa!”

Cả hai cậu cháu cùng lúc nhớ đến một người. Bàn tay to lớn của Quý Tân Dương vỗ nhẹ lên lưng anh, suýt nữa thì anh đã không kìm được nước mắt.

Một bên, Giang Dpt trằn trọc chìm vào giấc ngủ với đầy tâm sự. Một bên, Lục Ngôn Sơ mơ màng thức dậy đi vệ sinh, đầu óc còn mơ màng, cậu không nhớ mang dép lê, cứ thế chân trần bước ra khỏi phòng.

Đèn trần phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn cây hắt lên một góc sofa.

Trần Huệ Tâm cố mấy lần vẫn không thể giật được điện thoại từ tay chồng. Bà cười lạnh một tiếng rồi ném chiếc áo sơ mi anh thay hôm qua vào mặt anh.

“Trong điện thoại có cái gì hay ho thế? Cho xem một chút cũng không được à?”

“Em nói linh tinh gì thế?” Lục Thành Chương vẫn mặc nguyên sơ mi và quần tây, chiếc cặp táp còn chưa đặt xuống, những ngày tăng ca liên tục khiến anh trông rất mệt mỏi.

Ban đầu, khi thấy đèn phòng khách còn sáng, vợ vẫn thức chờ mình về, lòng ông ấm lại, có ý định muốn làm hòa. Nào ngờ, cô vừa mở miệng đã nói những lời khó nghe, rồi lại đòi kiểm tra điện thoại của ông.

Trần Huệ Tâm bước lại gần, quả nhiên ngửi thấy mùi rượu trên người anh. Bà ngước lên, ánh mắt sắc lẹm: “Không phải nói tăng ca à? Chẳng lẽ văn hóa làm thêm của công ty anh là ngồi tụ tập nhậu nhẹt à?”

“Đi tiếp khách với sếp thì không phải tăng ca à?”

Trần Huệ Tâm bật cười: “Lại là tiếp khách… Anh chỉ là một trưởng phòng quèn mà mỗi ngày bận hơn cả giám đốc, ha ha, anh bận rộn như vậy, thế mà ba năm rồi vẫn giậm chân tại chỗ?”

ông không nhớ bắt đầu từ khi nào, nhưng về nhà đã trở thành một cực hình.

Lục Thành Chương bị thái độ hằn học của vợ làm cho giận run người: “Trước đây tôi làm ăn với thằng Bình, em lại nói nó toàn làm chuyện mờ ám, không đáng tin. Được, tôi nghe lời em, chuyển sang một công việc văn phòng đàng hoàng, nhưng em vẫn không hài lòng. Về muộn cũng không được, tăng ca tiếp khách cũng không được, không đi tiếp khách thì làm sao ký hợp đồng? Làm sao kiếm tiền nuôi gia đình hả?”

“Anh dám nói cả buổi tối chỉ bàn chuyện công việc không?” Trần Huệ Tâm chỉ vào chiếc áo sơ mi anh ném trên sofa, không chịu nhượng bộ, “Vết son trên vai và ngực là cố tình để lại cho tôi xem đấy à?”

Vết son? Son của ai? Lục Thành Chương ngẩn ra, cố gắng nhớ lại, chắc là lúc giúp một khách hàng nữ say xỉn lên xe, vô tình bị dính vào.

ômg vừa định giải thích thì thấy vẻ mặt Trần Huệ Tâm thay đổi đột ngột, thậm chí có chút luống cuống kéo lại vạt áo ngủ bị nhăn. Lục Thành Chương nhận ra điều gì đó, mắt ông cũng nhìn theo hướng đó.

Lục Ngôn Sơ đứng sững ở cửa phòng ngủ, mắt mở to. Đây không phải lần đầu tiên cậu chứng kiến ba mẹ cãi nhau vào ban đêm, nhưng mọi lần chỉ dừng lại ở khẩu chiến, hôm nay thì khác.

Người mẹ mà cậu luôn nghĩ là dịu dàng, hiền lành, bây giờ lại đầu bù tóc rối, túm cổ áo ba chất vấn, trông rất hung dữ. Điều đó làm cậu nhớ đến dì Khương ở khu chung cư, người hay chống nạnh đứng ở hành lang chửi bới, dù chỉ là một tiếng mèo kêu cũng khiến bà ta mắng chửi ầm ĩ.

Cậu không thích dì Khương hay chửi bới đó, trước đây còn may mắn nói với Giang Dập: “Mẹ em hiền lắm.”

“Ngôn Ngôn.” Trần Huệ Tâm bối rối bước đến trước mặt con, thấy cậu đi chân đất, bà liền cúi xuống bế cậu lên. Không còn tâm trí để tranh cãi với chồng, bà bế cậu vào phòng ngủ rồi đặt lên giường.

Lục Ngôn Sơ lúc này mới hoàn hồn, chớp chớp mắt, nói muốn uống nước. Trần Huệ Tâm vội mang nước ấm đến đút cho cậu uống. Uống xong, hai mẹ con im lặng nhìn nhau. Cuối cùng, Lục Ngôn Sơ là người lên tiếng trước: “Mẹ đừng cãi nhau với ba nữa, có được không ạ?”

“Ừm…” Trần Huệ Tâm nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu, cúi xuống hôn lên trán cậu, “Mẹ xin lỗi con.” Lục Ngôn Sơ lắc đầu, cậu vẫn yêu mẹ rất nhiều.

Lục Thành Chương tắm xong, khẽ khàng đẩy cửa bước vào. Thường thì giờ này Lục Ngôn Sơ đã ngủ say, nhưng ông vẫn quen vào xem con trai một lúc. Ông cúi xuống, thì thấy cậu bé trên giường từ từ mở mắt. Nhận ra đó là ba mình, cậu liền đưa tay ôm cổ anh một cách nũng nịu.

“Ba ơi, ba đừng cãi nhau với mẹ nữa.”

Lục Thành Chương cười khổ. Có những chuyện anh không thể giải thích với một đứa trẻ, anh chỉ có thể xoa đầu cậu, khe khẽ đảm bảo: “Ba yêu con, cũng yêu mẹ nhiều lắm.”

“Con cũng yêu ba mẹ nhiều lắm ạ.” Lục Ngôn Sơ cười đáng yêu, rồi trong tiếng vỗ về của ba mẹ, cậu mãn nguyện nhắm mắt lại.

Từ đó trở đi, hai người rất ít khi cãi nhau trước mặt Lục Ngôn Sơ. Họ nói chuyện với nhau ít đi, cũng là để tránh xung đột. Nhưng một khi cảm xúc bị lờ đi và dồn nén đến một giới hạn nào đó rồi bùng nổ, thì không còn gì có thể cứu vãn được nữa.

Lần cãi vã ấy dữ dội hơn hẳn. Tiếng ồn ào đã làm Giang Dập ở tầng dưới giật mình, anh vội vàng chạy lên. Qua khe cửa, cậu thấy Lục Thành Chương tát Trần Huệ Tâm một cái, rồi hai người lao vào nhau xô xát. Bà nội Lục đứng cạnh đó can ngăn không được, suýt nữa thì bị vạ lây. Lục Ngôn Sơ sợ hãi òa khóc, bà nội đành mở cửa để Giang Dập dắt cậu xuống nhà.

Tối hôm đó, Lục Ngôn Sơ không về nhà. Giang Dập xót xa dỗ dành cậu bé, kể chuyện cho cậu nghe. Lục Ngôn Sơ khóc mệt, gục vào lòng anh, ngủ thiếp đi.

Đó là năm đầu tiên họ quen nhau. Mối quan hệ của họ vừa chua chát như viên kẹo vị quýt bị chảy ra rồi dính vào nhau, lại vừa mong manh như thể bất cứ ai đi ngang qua cũng có thể giẫm lên, nhưng họ sẽ không cảm thấy đau đớn.

Đông qua xuân đến, ba năm trôi qua nhanh như một giấc mơ.

Lục Ngôn Sơ bảy tuổi, lên lớp hai, Giang Dập học cùng trường, ở lớp ba trên tầng.

Một buổi chiều tan học, Lục Ngôn Sơ chờ mãi vẫn không thấy mẹ đến đón. Cậu là đứa thấp nhất trong lớp, có vài bạn nữ còn cao hơn cậu nửa cái đầu, nên cô giáo không yên tâm để cậu tự đi xe buýt về. Cô nắm tay cậu, gọi điện cho ba mẹ cậu hết lần này đến lần khác, nhưng đều không được.

Số của Trần Huệ Tâm đã trở thành số máy không tồn tại. Số của Lục Thành Chương thì luôn không thể liên lạc được.

Cuối cùng, cô giáo có trách nhiệm đã đưa cậu về nhà. Gần cổng khu chung cư, cậu gặp Giang Dập đang hớt hải chạy ra ngoài. Vừa nhìn thấy Lục Ngôn Sơ, Giang Dập dừng lại, rồi nhanh chóng chạy đến nắm tay cậu.

“Cháu cảm ơn cô. Cháu là anh trai của Ngôn Ngôn, cháu sẽ đưa em về nhà ạ.”

Được anh trai nắm tay, Lục Ngôn Sơ cảm thấy an tâm hơn nhiều. Cậu ngoan ngoãn vẫy tay chào cô giáo.

Mười lăm phút trước, Giang Dập đã về nhà. Anh vừa mua một ít quả cherry, biết Lục Ngôn Sơ rất thích nên đã chọn vài quả rửa sạch, cho vào hộp rồi chạy lên tầng ba để tìm cậu. Nhưng gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, một bà cụ hàng xóm cùng tầng nói với anh rằng bà nội Lục bị ngã cầu thang, có vẻ rất nặng, đã được hàng xóm tốt bụng đưa đến bệnh viện rồi.

Bà nội Lục rất tốt bụng với Giang Dật. Bà luôn nhớ đến anh khi có đồ ăn hay đồ chơi gì hay ho. Giang Dập nghe xong thì lo lắng lắm, chưa kịp hỏi là bệnh viện nào, anh đã cuống cuồng chạy ra cổng chung cư.

Đúng lúc đó thì gặp Lục Ngôn Sơ tội nghiệp.

“Anh Tiểu Dập, hôm nay mẹ em không đến đón, cô giáo nói điện thoại của ba mẹ đều không gọi được.”

Hai người dắt tay nhau vào khu chung cư. Lục Ngôn Sơ vừa ăn cherry anh trai đưa, vừa không nhịn được kể lể.

Giang Dập lấy khăn giấy, đặt vào lòng bàn tay rồi hứng lấy hạt cherry mà Lục Ngôn Sơ nhổ ra. Anh vốn định đến bệnh viện thăm bà nội Lục, nhưng nghe em trai nói xong thì lại do dự.

Khi ấy, trong đầu cậu có rất nhiều suy nghĩ lộn xộn, không rõ lý do là gì, nhưng chỉ có một suy nghĩ kiên định phải bảo vệ Lục Ngôn Sơ thật tốt.

“Ba mẹ em bận công việc, chắc phải tăng ca đấy. Bà ngoại anh nói, bà nội đi chơi với cô họ rồi, mai mốt mới về.”

Giang Dập nói dối mà mắt không chớp, rồi dắt em trai về nhà mình. Vừa vào cửa, anh đã ra hiệu cho bà ngoại. Bà hiểu ý, không hỏi gì nhiều, chỉ gắp thêm thức ăn cho Lục Ngôn Sơ.

Ăn xong, hai anh em ngồi đối diện nhau làm bài tập. Quý Vân Thư thì ngồi bên cạnh, dùng bút sáp màu vẽ lên giấy.

Làm xong bài, Giang Dập kiểm tra lại lần nữa, rồi đưa Lục Ngôn Sơ đi tắm. Lục Ngôn Sơ mỉm cười đưa tay xoa đầu trọc của anh trai. Giang Dập ở trường bị con gái chạm vào là xù lông, nhưng giờ thì lại để yên cho em trai nghịch ngợm.

“Nào, lau mặt đi.” Lục Ngôn Sơ mặc đồ ngủ của anh trai, ngồi trên giường anh trai, ngước mặt lên để anh thoa kem dưỡng ẩm.

Đến trưa ngày thứ ba, bà nội Lục mới về nhà. Bắp chân và đầu gối bà có một vết bầm tím, đi lại phải bám víu vào đồ vật. Lục Ngôn Sơ chạy tới chạy lui, bưng trà rót nước, cứ nhìn đồng hồ để nhắc bà uống thuốc.

Mấy ngày liền không gặp ba mẹ, mỗi sáng Lục Ngôn Sơ tỉnh dậy, câu đầu tiên cậu nói là: “Ba mẹ có về nhà hôm nay không ạ?” Bà nội dỗ dành cậu, nói ba mẹ đi công tác xa, phải một thời gian nữa mới về.

Cứ như vậy, tiếng chuông tan học mỗi buổi chiều, thay vì là niềm vui, lại dần trở thành nỗi ám ảnh của cậu bé, vì hết lần này đến lần khác, sự chờ đợi của cậu lại thất vọng.

Bà nội Lục không đành lòng nói sự thật với cháu trai. Ngày hôm đó, bà ngã cầu thang là vì thấy tủ quần áo của Trần Huệ Tâm trống trơn. Không chỉ vậy, những dấu vết còn lại trong nhà cũng đều bị xóa sạch, như thể cô ta chưa bao giờ sống ở đó.

Người mẹ hiền dịu, từng nói sẽ mãi yêu thương Lục Ngôn Sơ, đã chọn cách không từ mà biệt. Bà bỏ đi vào một buổi chiều đẹp trời, rồi không bao giờ quay về nữa.

Đối diện với đứa cháu trai gào khóc, đêm nào cũng gặp ác mộng, rồi dần trở nên trầm lặng, bà nội Lục đau xót, chỉ biết ôm cháu khóc cùng. Bà khẽ dỗ dành: “Ngoan nào, Ngôn Ngôn của bà, đợi con lớn lên, mẹ sẽ về với con.”

Tính tình kiên nhẫn của Lục Thành Chương cũng vì vợ bỏ đi mà dần cạn kiệt. Nỗi tức giận dồn nén trong lòng không có chỗ để giải tỏa, ông trút hết lên Lục Ngôn Sơ, vào những lúc cậu bé khóc lóc không dứt. Ba uống rượu, chửi bới: “Đừng khóc nữa, mẹ mày không cần mày nữa đâu! Khóc thì có ích gì!? Nó bỏ cái nhà này đi, kiếm cuộc sống hạnh phúc bên thằng khác rồi! Mày là cái gì? Còn tao là cái gì?”

Ngoài giờ học, Giang Dập gần như không rời Lục Ngôn Sơ nửa bước. Khi ra ngoài, anh luôn nắm chặt tay em trai. Dù chỉ hơn em một tuổi, dù bản thân cũng chẳng nhận được nhiều yêu thương, nhưng anh vẫn luôn cố gắng bù đắp những thiếu thốn cho Lục Ngôn Sơ một cách vụng về nhất.

Anh ôm cậu ngủ, vỗ nhẹ lưng cậu, không muốn thấy cậu nhíu mày trong giấc mơ.

“Chắc dì có nỗi khổ riêng, Ngôn Ngôn, đừng hận mẹ.” Hận một người sẽ rất khổ.

Cho đến ngày tốt nghiệp tiểu học, sau khi chụp xong bức ảnh kỷ niệm, Lục Ngôn Sơ bất ngờ thấy lòng mình nhẹ nhõm. Cậu đã mất bốn năm để bình thản chấp nhận sự thật mẹ ruột đã rời xa cậu.

Từ bốn đến mười hai tuổi, ở cái tuổi ngây ngô và quý giá ấy, có rất nhiều người đến rồi đi trong cuộc đời Lục Ngôn Sơ. Chỉ có hai người luôn ở bên cậu, không rời xa là bà nội và Giang Dập.

Đó là những người mà cậu yêu thương nhất.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...