Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 17: Ký ức còn vẹn nguyên



Mặc dù về lý thuyết cậu đều hiểu rõ, nhưng Lục Ngôn Sơ vẫn cảm thấy bối rối. Nhất là khi bàn tay kia vẫn đặt ở phần eo nhạy cảm của cậu, hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải cotton không quá mỏng, in hằn lên da thịt. Cả người Lục Ngôn Sơ càng thêm cứng đờ, gần như cắn răng gỡ tay anh ra khỏi eo rồi vội vàng dời sang chỗ khác.

Cậu úp mặt vào gối, tạm thời tránh đi ánh mắt của Giang Dập.

“Em 18 tuổi rồi,” cậu đã là người lớn không còn là trẻ con nữa.

Giang Dập nhìn dáng vẻ rụt rè như đà điểu của cậu, khẽ bật cười. Ánh mắt anh cố ý liếc xuống phía dưới của cậu: “Vậy thì ấn tượng thật đấy.”

Lục Ngôn Sơ: “…”

Cậu không khỏi nhớ lại lần đầu tiên cậu bị mộng tinh. Sáng hôm đó tỉnh dậy, cậu cũng vùi mặt vào gối như thế này, im lặng một lúc lâu, thấy vậy Giang Dập cố nhịn cười, không trêu chọc cậu. Cậu im lặng rúc vào trong chăn, cuộn tròn lại. Giang Dập thở dài, vén chăn lên nhìn, thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, dường như đã khóc. Anh lập tức đau sót ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.

“Ngôn Ngôn của chúng ta đã lớn thật rồi, có gì mà phải ngại với anh chứ? Anh còn nhớ hồi nhỏ em cứ tr*n tr**ng chạy khắp nơi, mỗi lần tắm là nghịch ngợm lung tung không chịu yên..”

“Anh!” Ai lại dỗ người khác như thế chứ? Lục Ngôn Sơ vừa thẹn vừa giận, hai chân đá bay chăn, phồng má lườm Giang Dập một cái: “Anh đừng có nói nữa.”

Từ hôm đó, cậu không còn tắm chung với Giang Dập nữa. Lúc tắm xong, cậu cũng mặc đồ ngủ chỉnh tề, không dám ngang nhiên đi lại trước mặt anh với một chiếc quần đùi như trước. Lúc ngủ cũng trở nên dè dặt hơn, luôn quay lưng về phía anh.

Nhưng cậu không thể giữ vẻ e thẹn đó quá lâu. Bởi vì mỗi khi tỉnh dậy, cậu lại mình như bạch tuộc quấn chặt lấy anh, hoặc nằm gọn trong vòng tay anh.

Cậu thiếu niên ngây ngô ngày nào dần trở nên rụt rè. Bị anh trai nắm tay trên đường, cậu lại thấy khó chịu một cách khó hiểu. Nhưng từ nhỏ họ vẫn luôn thân thiết như vậy mà, Lục Ngôn Sơ cảm thấy rất phiền não.

“Anh, tháng sau em thi cấp ba rồi,” cậu thử rụt tay khỏi tay anh, yếu ớt nhấn mạnh: “Em không phải trẻ con nữa.”

Vừa mới qua sinh nhật 15 tuổi thôi, mà cậu đã một mực chối bỏ sự thật rằng mình vẫn còn nhỏ. Giang Dập bất đắc dĩ, đành chiều theo ý cậu rồi buông tay. Thế nhưng vừa đến ngã tư, anh lại tiếp tục nắm lấy cổ tay cậu.

Lục Ngôn Sơ bĩu môi, nhưng lần này không cố gắng vùng vẫy nữa.

Giang Dập cười toe toét vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Khi anh ra ngoài, Lục Ngôn Sơ đã bình tĩnh trở lại, cậu thay bộ quần áo hôm qua, cố gắng lấy lại dáng vẻ “cool ngầu” thường ngày. Chỉ là tóc tai thì vẫn rối bù, chắc do lúc thay đồ vội vàng quá.

Khi Giang Dập đi ngang qua, anh thuận tay vuốt nhẹ l*n đ*nh đầu cậu, rồi cúi người tìm chiếc dây chun màu đen ở giữa hai chiếc gối và đưa cho cậu.

Lục Ngôn Sơ vươn tay định lấy, Giang Dập lại khẽ rút tay về.

“Để anh buộc giúp em nhé?”

Lục Ngôn Sơ do dự một giây, rồi gật đầu đồng ý. Giang Dập đẩy nhẹ vai cậu, cả hai cùng bước vào phòng vệ sinh. Họ đứng trước bồn rửa mặt, Lục Ngôn Sơ đánh răng, còn Giang Dập đưa hai tay ra sau để buộc tóc cho cậu.

Hứa Tư Phàm ngáp dài bước tới, dựa vào khung cửa nhìn hai người một lúc: “…Alo, hai người có nhìn thấy tôi không?”

“Có chuyện gì?”

Câu hỏi đó thật sự kỳ lạ, cậu chủ Hứa lườm một cái: “Chứ tao đến nhà vệ sinh để ăn cơm chắc?”

Lục Ngôn Sơ suýt thì nuốt luôn bọt kem đánh răng vào bụng. Cậu cúi đầu ho khan, nghe anh trai mình nói một câu chết người không kịp đền mạng: “ Wow, khẩu vị của mày đặc biệt thật đấy.”

“Né ra cho tao đi tiểu!” Hứa Tư Phàm nghiến răng.

Lục Ngôn Sơ vội vã lấy nước súc miệng, rửa mặt qua loa rồi kéo Giang Dập ra ngoài, nhường chỗ cho cậu chủ Hứa.

Dọn dẹp xong xuôi và ra ngoài đã là 11 giờ 20 trưa, mọi người đều đói lả. Họ tùy tiện tìm một quán gần đó để ăn, bánh bao súp đã hẹn trước đành để dành cho lần sau.

Vào đêm Giáng sinh, Lục Ngôn Sơ lại nhận được rất nhiều socola từ các bạn nữ. Một số người lén lút để vào ngăn bàn khi cậu đi vệ sinh. Có người mạnh dạn hơn, chặn cậu trên đường đến căng tin, hô to tên cậu và nói rằng rất thích cậu.

Lục Ngôn Sơ nhíu mày, giả vờ như không nghe thấy và định đi vòng qua.

Một mặt cô gái đó thấy cậu thật lạnh lùng, nhưng mặt khác cô lại thấy cậu quá cool ngầu.

“Socola thủ công này ngon lắm, tớ đặc biệt nhờ bố gửi từ nước ngoài về đó,” cô cầm một túi giấy hình trái tim màu hồng, đuổi theo Lục Ngôn Sơ, vẻ mặt có chút đáng thương: “Cậu nhận đi được không? Cứ coi như là một món quà Giáng sinh bình thường thôi.”

“Cảm ơn…”

Chưa kịp nói xong lời từ chối, cô gái đó đã nhanh chóng nhét túi giấy vào lòng cậu, rồi cười chạy đi. Chạy được vài bước, cô lại quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay với cậu.

Cuối cùng, đống socola nóng bỏng này lại được đóng gói và chuyển nhượng cho Hứa Tư Phàm.

“Mặc dù tao thích đồ ngọt thật, nhưng cứ bắt tao ăn từ năm qua năm khác, tao nhìn hai đứa mày riết mà ngán.”

“Cẩn thận lời nói của mày đấy.”

Hứa Tư Phàm giận dữ nhét một miếng socola vào miệng, đá Giang Dập một cái. Vừa cúi đầu uống một ngụm canh sườn, hắn chợt liếc thấy Lục Ngôn Sơ lấy một thanh socola đen hiệu Dove từ túi áo khoác ra, đặt vào đĩa của Giang Dập.

“Giáng sinh vui vẻ nha anh Dật” cậu cố ý nhấn mạnh, “Cái này là của em tặng đấy.”

“Lãng phí tiền như thế để làm gì hả Tiểu Ngôn Sơ? anh của em được tặng socola đủ ăn đến tận giáng sinh năm sau luôn rồi.”

Lục Ngôn Sơ chỉ mỉm cười, không để ý đến hắn.

Giang Dập cất thanh socola vào túi áo, rồi gắp một miếng thịt bò vào đĩa của Lục Ngôn Sơ, nghiêng đầu nhìn cậu: “Đêm Giao thừa muốn đi chơi ở đâu? Bến cảng Lam Sắc hay công viên Thạch Cảnh Sơn?”

Giang Dập đưa ra vài lựa chọn phổ biến cho đêm giao thừa, Lục Ngôn Sơ nói với anh rằng đi đâu cũng được. Cậu nói thật quan trọng là đi cùng ai, chứ không phải đi những đâu.

Hứa Tư Phàm rất muốn đến công viên giải trí Hoàn cầu để xem pháo hoa, nhưng đêm giao thừa năm ngoái để lại cho hắn ấn tượng quá sâu sắc. Đôi giày AJ của hắn bị giẫm nát không còn nguyên vẹn, lúc ra về thì người đông đến mức đáng sợ. Hắn bị đám đông đẩy đi, vô tình va phải một cô gái trẻ, suýt chút nữa thì đánh nhau với bạn trai của cô ta.

“Hay là năm nay đi Thạch Cảnh Sơn đi, chắc không qua đông người đâu.”

Giang Dập vẫn nhìn Lục Ngôn Sơ, thấy cậu gật đầu đồng ý, thế là mọi chuyện được quyết định.

Những ngày này, Phó Minh Đình bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, hiếm khi thấy anh xuất hiện trong nhóm chat. Tối hôm sinh nhật Giang Dập, Hứa Tư Phàm tag anh, mãi đến sáng hôm sau ngủ dậy mới thấy anh trả lời. Thế nên mấy hôm sau hắn rất ý tứ, không làm phiền anh nữa.

Vì thế, lúc này nhận được tin nhắn riêng từ anh, Hứa Tư Phàm cảm thấy có chút được cưng chiều mà lo sợ.

[Anh Đình: Chào buổi sáng Tư Phàm, có một quán ăn sáng rất đông khách ở cổng Đông, bánh bao súp ở đó ngon lắm. Hôm nay tôi có thể đi ăn cùng cậu, tôi nhớ là sáng nay cậu không có tiết học.]

Hắn vốn định ngủ tiếp, nhưng vừa thấy chữ “bánh bao súp” là tỉnh hẳn.

[Tư Phàm: Em dậy ngay đây, 8 giờ gặp nhau ở cổng Đông nhé!]

[Tư Phàm: Anh Đình tốt quá đi mất [khóc]]

Cách màn hình, Phó Minh Đình cũng có thể tưởng tượng ra vẻ sốt sắng của cậu. Anh lắc đầu cười, trả lời lại: “Cứ từ từ thôi, không cần vội,” rồi tắt máy tính, đứng lên vươn vai.

Thấy anh định ra ngoài, bạn cùng phòng nằm trên giường ngáp dài: “Cậu ngủ bù đi, tớ nhìn cậu làm cả ngày mà thấy thương luôn ấy.”

Phó Minh Đình đứng trước gương, kéo cổ áo len cho thẳng: “Tớ đi thực hiện một lời hứa, rồi về ngủ bù sau.”

Hai người gần như đến cùng lúc. Hứa Tư Phàm chạy một mạch tới, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn nhận lấy giấy ăn Phó Minh Đình đưa rồi lau đi.

Quán ăn sáng không xa, vừa đi vừa nói chuyện, chỉ năm phút là tới. Giờ này học sinh đến ăn sáng khá đông, nhìn một vòng chỉ thấy một chỗ trống. Phó Minh Đình bảo Hứa Tư Phàm ngồi trước, còn mình đi đến quầy gọi món.

Hứa Tư Phàm nhìn người đàn ông ung dung lướt điện thoại phía đối diện, rồi nhìn bát bún còn hơn một nửa của người ta. Nếu đợi người đó ăn xong, bánh bao súp của hắn sẽ nguội mất.

Suy nghĩ một lát, hắn quyết định đứng dậy tìm Phó Minh Đình, bảo ông chủ gói riêng. Cả hai ngồi xổm trước cửa quán ăn đông người, thưởng thức món bánh bao súp mà Hứa Tư Phàm đã mong chờ mấy ngày nay.

Đây là ngày cuối cùng của tháng 12, bầu trời âm u suốt nhiều ngày cuối cùng cũng ló một tia nắng. Gió tây bắc thổi qua má cũng không còn lạnh như trước.

Phó Minh Đình cắm ống hút, đưa ly sữa đậu nành nóng hổi cho Hứa Tư Phàm: “Cầm đi cho ấm tay.”

Hứa Tư Phàm vừa gắp chiếc bánh bao súp, vừa đưa tay đón lấy ly sữa. Chưa kịp nói lời cảm ơn, nước súp đã bắn tung tóe lên mu bàn tay của Phó Minh Đình.

Cứu với!

“Xin lỗi, xin lỗi!” Hắn nuốt vội thức ăn trong miệng, vứt đũa xuống và nắm lấy tay Phó Minh Đình, tay kia vội vàng lấy giấy ăn ra. Cúi đầu, hắn thấy tai mình hơi đỏ lên.

Phó Minh Đình an ủi hắn: “Không sao đâu, đâu phải nước sôi, không nóng đâu.”

Hứa Tư Phàm dùng giấy lau đi lau lại mấy lần. Phó Minh Đình sợ cậu ngượng, cố ý cười để giảm bớt căng thẳng: “Được rồi, lau nữa là rách da đấy.”

Hứa Tư Phàm bị anh chọc cười, dừng hành động lau tay lại. Hắn vo tròn tờ giấy đã dùng, vung tay ném một cái, tờ giấy rơi gọn vào thùng rác ở phía trước.

“Lúc nào anh rảnh thì đi đánh bóng rổ với em nhé.”

Ánh mắt Phó Minh Đình di chuyển theo hắn, thấy hắn cầm ly sữa đậu nành uống một hơi lớn, khóe miệng anh cong lên: “Được.”

Ăn no uống đủ, con người ta thường dễ lười biếng. Trên đường về trường, Hứa Tư Phàm nép vào cánh tay Phó Minh Đình, chầm chậm bước đi.

“Anh Đình, tối qua anh lại thức khuya à?”

“Rõ ràng vậy hả?” Anh không nói mình thức trắng đêm.

Thật ra cũng không quá lộ liễu, nhưng hắn lại nhìn ra. Hứa Tư Phàm đá hòn đá nhỏ chắn đường, rồi nghiêng mặt nhìn Phó Minh Đình, ánh mắt hắn có chút sâu sắc khó lường. Phó Minh Đình đoán có lẽ tiếp theo hắn sẽ nói “Anh thật sự coi mình là siêu nhân đấy hả? Mau về phòng ngủ bù đi.”

Giây tiếp theo, anh lại nghe thấy người bên cạnh thở dài: “Tối nay còn hẹn đi đón giao thừa nữa đó, anh có đi được không ?”

Hôm sinh nhật Giang Dập, mọi người đã bàn chuyện đi chơi Giao thừa ở đâu. Lúc đó, Phó Minh Đình nói sẽ cố gắng sắp xếp thời gian. Mấy ngày sau anh lại bận như con thoi, Hứa Tư Phàm cũng không có cơ hội hỏi trực tiếp.

“Ừ, bây giờ tôi về ngủ bù, tối nay sẽ đi đón giao thừa cùng các cậu.” Công việc khẩn cấp đều đã được giải quyết xong xuôi trong đêm qua, nên tối nay anh rất rảnh.

Nghe xong, mắt Hứa Tư Phàm sáng rực. Hắn vỗ tay một cách ngốc nghếch, cười rất vui vẻ: “Tuyệt quá! Tối nay chúng ta sẽ quẩy hết mình, không say không về!”

Nụ cười của hắn mang theo sự ngây thơ của tuổi trẻ, khiến những người xung quanh cũng vô thức mỉm cười theo.

Mặt trời mùa đông giống như đóa hướng dương được bao bọc trong chiếc hộp kín. Không quá rực rỡ, nhưng nó vẫn ở đó, mang theo một sức sống riêng biệt.

Có sinh viên đi xe đạp lướt qua vội vã, Phó Minh Đình kịp thời vòng tay qua vai hắn, kéo hắn về phía mình.

Hứa Tư Phàm chợt nhớ ra bài tập trên lớp vẫn chưa làm xong. Hắn vỗ mạnh vào đùi một cái, chửi thầm một câu, rồi nhấc chân chạy đi. Chạy được hai bước, hắn quay người lại, mắt nhìn Phó Minh Đình, vừa đi lùi vừa nói.

“Anh Đình, em về làm bài tập trước đây, gặp lại sau nhé.”

“Gặp lại sau.” 

Lục Ngôn Sơ trả lời tin nhắn, rồi theo thói quen lướt lại các đoạn hội thoại cũ. Bên kia nhanh chóng gửi một biểu tượng “OK”. Cậu khẽ cười thoát khỏi khung chat, rồi nhét điện thoại vào túi, ôm sách chạy vào thư viện.

Cậu rất tập trung vào mỗi việc mình làm, tự động loại bỏ tất cả những người không liên quan xung quanh, bao gồm cả tiếng bước chân thỉnh thoảng đi qua bàn cậu và những ánh mắt tò mò từ mọi phía.

Đúng 6 giờ, chuông báo thức vang lên. Lục Ngôn Sơ vừa vặn làm xong bài toán cuối cùng. Cậu dọn dẹp đồ đạc xuống tầng, lại nhận được tin nhắn mới của Giang Dập, nói rằng tối nay trời sẽ trở lạnh, bảo cậu mặc áo khoác vào.

Hứa Tư Phàm không kìm được mà liên tục nhắn tin trong nhóm chat. Hắn đã đợi ở cổng Đông từ sớm để tập hợp và gửi hai bức ảnh. Một bức là xe bán khoai lang nướng đang xếp hàng dài, bức còn lại là ảnh chụp chung của nhiều người, có cả nam lẫn nữ, tất cả đều tạo dáng chữ V trước ống kính.

Lục Ngôn Sơ liếc mắt một cái đã thấy La Ỷ Thanh.

Cô đứng ở vị trí ngoài cùng bên trái, chỉ thấy nửa khuôn mặt. Tiêu Dao đứng sát bên cô, một tay khoác vai, nghiêng đầu cười. Gió thổi tung mái tóc dài của cả hai, tạo nên một vẻ đẹp đầy sức sống.

Hứa Tư Phàm nhiệt tình hỏi trong nhóm: 

[Mọi người có muốn ăn khoai lang nướng không?]

[J: Mua cho tao một củ.]

[Fan: Anh Đình? @ting]

“Tôi không ăn đâu, vừa uống một cốc cà phê, vẫn chưa tiêu hóa hết.”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trước, Hứa Tư Phàm dừng tay gõ bàn phím và ngước lên nhìn.

Phó Minh Đình đứng cách hắn hai bước chân, mặc một chiếc áo khoác đen, quần và giày thể thao cùng màu, đeo hờ một chiếc túi đeo chéo Adidas màu xám bạc trên vai trái. 

Hình ảnh một người luôn điềm tĩnh và phong thái chuyên nghiệp nay thay đổi phong cách thể thao khiến hắn ngỡ ngàng.

“Này chàng trai, cậu mua mấy củ đấy?”

Sau hai lần gọi, Hứa Tư Phàm mới hoàn hồn. Hắn quên mất số người vừa mới điểm danh, đành phải cố gắng giữ bình tĩnh và nói: “Tám củ ạ, cảm ơn chú.”

“Chú gì mà chú,” Tiêu Dao vỗ nhẹ vào tay hắn, khâm phục trí nhớ cá vàng của hắn: “Lúc nãy cậu tự mình đếm mà, đang nghĩ gì thế?”

Hứa Tư Phàm lấy điện thoại quét mã thanh toán, cười cười: “Thì còn nghĩ gì ngoài đêm giao thừa nữa.”

Năm phút sau, Giang Dập và Lục Ngôn Sơ cùng xuất hiện. Lục Ngôn Sơ nhận một củ khoai lang nướng từ tay Hứa Tư Phàm, bẻ đôi. Giang Dập tự động lấy một nửa.

Hứa Tư Phàm cũng bắt chước, bẻ một nửa đưa cho Phó Minh Đình.

“Anh Đình, anh ăn thử khoai này đi, ngon lắm.”

“Được.” Dường như anh rất khó để từ chối Hứa Tư Phàm.

Tiêu Dao không đói bụng, chỉ thèm ăn. Bữa tối đã được đặt trước là lẩu sụn heo, cô phải để dành bụng. Vì vậy, cô và La Ỷ Thanh mỗi người ăn nửa củ khoai.

“Này mấy người cứ thành đôi thành cặp thế này là sao, phải quan tâm đến những người độc thân như chúng tôi nữa chứ.”

“Hahaha.”

Cả nhóm vừa đi vừa cười, cùng nhau vào ga tàu điện ngầm. Trong toa tàu rất đông người, suýt chút nữa họ không chen vào được.

Giang Dập nắm cổ tay Lục Ngôn Sơ để giữ thăng bằng. Hai gương mặt rất gần nhau, Lục Ngôn Sơ nín thở, mắt dán chặt vào nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt phải của anh. Không lâu sau, tàu đến ga Trung Quan Thôn, một hành khách vội vã xuống tàu va vào tay Lục Ngôn Sơ. Cậu chớp mắt, tầm nhìn lơ lửng, cuối cùng dừng lại ở yết hầu của Giang Dập.

Phải đổi chuyến ba lần, mỗi lần đổi lại càng đông người hơn. Lục Ngôn Sơ và Hứa Tư Phàm bị chen lấn đến chỗ nối giữa các toa. Một cặp đôi đang âu yếm nhau trước mặt họ, hai người đó ôm ấp, hôn hít khắp nơi. Hứa Tư Phàm nhíu mày, cảm thấy mắt mình sắp bị lẹo đến nơi.

“Mẹ ơi! Tớ thực sự hết chịu nổi rồi!” Vừa ra khỏi cửa toa tàu, hắn đã bắt đầu lải nhải: “Mấy người này ở nơi công cộng mà không biết kiềm chế một chút hả? Trời ơi, hai cái miệng cứ như giác hút chân không ấy, có thằng nhóc đứng kế bên mà nhìn nó trăng trối luôn rồi kìa.”

Mọi người đều bật cười, Giang Dập trêu hắn: “Thằng nhóc đó chính là mày chứ gì?”

Hứa Tư Phàm: “…”

Hắn trợn tròn mắt, im lặng. Phó Minh Đình nghiêng người, nhường đường cho hắn đi thang cuốn trước, một tay hờ hững chắn lại đám đông đang chen lấn phía sau.

Ăn tối xong, mấy cô gái rủ nhau đi mua trà sữa, các chàng trai thì đi dạo quanh công viên. Hứa Tư Phàm muốn xem màn trình diễn đúc sắt hoa từ lâu. Hắn đã xem ảnh và video của bạn bè trên mạng xã hội, thật sự rất đẹp.

Lục Ngôn Sơ ngước lên nhìn về phía xa: “Thế thì chúng ta phải đi sớm, đông người lắm, đứng phía sau thì chẳng thấy gì đâu.”

Hứa Tư Phàm nắm chặt tay: “Đúng thế, đông người thế này xếp hàng mua trà sữa chắc phải mất ít nhất một tiếng.”

“Cứ đi trước đi, tao nhắn tin vào nhóm cho.”

Hứa Tư Phàm không chờ được một giây nào, rất tự nhiên kéo tay Phó Minh Đình vào đám đông. Giang Dập nhắn tin xong ngẩng đầu lên thì không thấy Lục Ngôn Sơ đâu nữa, em ấy đã đi theo họ rồi sao?

Anh nhíu mày, cầm điện thoại xoay một vòng. Ánh mắt anh cẩn thận lướt qua từng bóng lưng của những chàng trai có dáng người tương tự cậu trong đám đông, hơi thở trở nên dồn dập.

Vì quá lo lắng, anh quên mất rằng điện thoại đang ở trong tay. Giang Dập thở dài một hơi, cúi đầu định gọi điện thoại. Nhưng đột nhiên, anh nhận ra tiếng bước chân quen thuộc đang tiến lại gần.

Sự ồn ào xung quanh không thể át đi tiếng cười trong giọng nói của Lục Ngôn Sơ.

“Anh Dật, mua cho anh này.” Lục Ngôn Sơ giơ một xiên kẹo hồ lô lên, đưa thẳng đến miệng Giang Dập, nhìn anh cắn một quả dâu tây được bọc đường. Nước dâu chua ngọt tan ra trong khoang miệng.

“Ngọt không? Ông chủ bảo không ngon có thể bắt đền.”

Giang Dập bật cười, gật đầu: “Rất ngọt.” Anh rút xiên kẹo hồ lô từ tay Lục Ngôn Sơ, cùng nhau đi xem trình diễn đúc sắt hoa.

Hứa Tư Phàm nhanh mắt thấy họ, giật lấy xiên kẹo hồ lô mà Giang Dập đang giữ, còn lớn tiếng nói rằng biết anh không thích đồ ngọt, nên hắn rất sẵn lòng giúp ăn hộ.

Lục Ngôn Sơ, người đã hứa sẽ chụp ảnh giúp hắn, đột nhiên đình công. Nhiệm vụ tốt này liền rơi vào tay Phó Minh Đình.

Hứa Tư Phàm xem màn biểu diễn đúc sắt hoa mà miệng không ngừng lải nhải, như một phụ đề di động cực lớn. Vài blogger đang phát trực tiếp trong đám đông còn kèm thêm cả giọng nói oang oang của Hứa Tư Phàm.

Bình luận trong phòng livestream chạy như điên, đồng loạt nói: Giọng ở ngoài ồn ào thật!

Nữ blogger khẽ di chuyển camera, khuôn mặt của Hứa Tư Phàm hiện lên. Bình luận càng sôi động hơn.

[Trời ơi, đẹp trai quá đi!]

[Người cầm điện thoại chụp ảnh phía sau anh ấy, cười hiền quá !]

[Chỉ xem một màn biểu diễn đúc sắt hoa mà lại được “đẩy thuyền” thế này, tôi cảm thấy hạnh phúc quá huhu~]

[Hoa Hoa có thể lia máy sang phải một chút được không? Càng nhìn càng quen!]

[Tôi cũng thấy quen! Chờ đã! Có phải là sinh viên trường bên không?]

[Đầu đinh mà đẹp trai thế này thì còn ai nữa! Chắc chắn là Giang Dập, nam thần của tôi!]

[Người đứng cạnh Giang Dập thì khỏi phải đoán rồi [cười]]

[Bốn người họ đứng cùng nhau đẹp mắt thậtt!]

Trong công viên, đèn đuốc rực rỡ, pháo hoa nở rộ, tiếng cười nói không ngớt. Màn trình diễn ánh sáng đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm, những tiếng hò reo, la hét vang lên như thủy triều, rồi lại tan vào màn đêm.

Tất cả mọi người đều ngước lên, đôi mắt được thắp sáng bởi ánh đèn rực rỡ. Những đứa trẻ nô đùa, chạy nhảy giữa dòng người, tiếng cười bay vút lên không trung theo từng nốt nhạc.

Lục Ngôn Sơ chớp đôi mắt cay xè, quay mặt sang nhìn Giang Dập đang im lặng đứng bên cạnh.

Giữa dòng người cuồn cuộn, ánh mắt tôi chỉ hướng về anh.

Ký ức bất chợt quay trở lại hai năm trước, một đêm giao thừa cũng như ngày hôm nay, và có anh ở bên cạnh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...