Đêm xuống, tuyết bay lất phất như những cánh bướm trắng mong manh đang chao liệng trong không trung tĩnh mịch. Đến khi trời hừng đông thì ngừng hẳn, để lại trên mặt đường những vũng nước nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt, như những mảnh kính vỡ phản chiếu bầu trời xám xịt. Cả thành phố dường như vừa tỉnh giấc sau một giấc mơ mùa đông ngắn ngủi.
Trong tiệm ăn sáng nhỏ ấm áp, hơi nước từ những bát ăn nóng hổi bốc lên nghi ngút, Lục Ngôn Sơ ngồi tựa cửa kính uể oải lim dim mắt, lại lần nữa thở dài nhìn ra ngoài: “Đợt tuyết lần này còn nhỏ hơn cả trận tuyết đầu mùa, chưa kịp nhìn thấy bóng dáng đã tan rồi.”
Giang Dập ngồi bên cạnh, đưa quả trứng gà đã bóc vỏ vào chiếc đĩa nhỏ trên tay cậu, giọng nói ấm áp hỏi:
“Em muốn ngắm tuyết đến thế à?”
Lục Ngôn Sơ đáp: “Chủ yếu là chưa từng thấy bao giờ” Lục Ngôn Sơ quay lại, ánh mắt mang chút mong mỏi viễn vông: “Tuyết rơi dày, phủ trắng xóa ở Bắc Kinh chắc hẳn sẽ rất đẹp.”
Hứa Tư Phàm đang húp sùm sụp bát đậu hũ nóng nổi, vừa lầm bầm mơ hồ: “Đẹp thì đúng là đẹp, nhưng lạnh thấu xương cũng là thật đấy.”
Lời nói của người này đúng là chuyên phá hỏng không khí mộng mơ. Lục Ngôn Sơ khẽ bật cười, lắc đầu, nửa khuôn mặt gần như chìm vào miệng bát trên bàn, trông như mệt mỏi có thể ngủ gục bất cứ lúc nào
Giang Dập hỏi: “Sao trông uể oải vậy? Tối qua ngủ không ngon à?”
Lục Ngôn Sơ cắn một miếng trứng bắc thảo, nuốt xuống rồi mới nghiêm túc trả lời:
“Tối qua nằm trên giường suy nghĩ về cuộc đời.”
Hứa Tư Phàm “hừ” một tiếng rồi bật cười: “Rồi em suy ngẫm ra điều gì chưa?”
“Em ngẫm ra được là…” Lục Ngôn Sơ chống cằm, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ: “Làm người ấy mà, không nên lúc nào cũng cố chấp phân thắng thua với bản thân mình, cũng đừng chuyện gì cũng đòi hỏi phải rõ đúng sai. Giống như món đậu hũ này, có người thích ăn ngọt, có người lại thích ăn mặn, còn có kẻ cứ chăm chăm nhìn bàn người khác, rối rắm không biết nên chọn ngọt hay mặn.”
Hứa Tư Phàm nhập vai phụ chuyên nghiệp, dùng ngón trỏ gõ gõ miệng bát, hỏi:
“Vậy còn em? Em sẽ chọn thế nào?”
Lục Ngôn Sơ khẽ cười, ánh mắt lướt qua Giang Dập rồi lại trở về, trong suốt nha pha lê: “Em á, đương nhiên sẽ chọn thứ mình thích rồi. Mình thích thì tự nhiên là tốt nhất.”
Cậu ăn hết quả trứng trà, ánh mắt nghiêng sang nhìn Giang Dập, khẽ cười như khoe khoang: “Đúng không, anh?”
Giang Dập chớp mắt nhẹ nhàng, nụ cười trên mặt bị làn hơi ấm bốc lên từ đồ ăn che khuất một nửa, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết: “Ừ.”
Hứa Tư Phàm vỗ tay, ăn hết miếng cuối cùng, đứng dậy đi tính tiền:
“Chuẩn luôn, ngàn vàng cũng không mua nổi điều khiến lòng thấy vui.”
Ăn sáng xong, Lục Ngôn Sơ lại càng mệt mỏi hơn. Vừa lên taxi đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đến khi máy bay cất cánh, uống hai ngụm nước Giang Dập đưa qua xong, đầu vừa nghiêng liền tiếp tục ngủ.
Ba tiếng sau, khi máy bay bắt đầu hạ cánh, Giang Dập nghiêng người sang, nhẹ nhàng che tai cho Lục Ngôn Sơ trước tiếng ồn, rồi mới nhẹ nhàng lay gọi cậu. Lục Ngôn Sơ đã cởi bớt áo lông bên trong, chỉ mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình màu xanh nhạt, vừa thức dậy đã thấy ấm nóng
“Xem ra là ngủ đủ rồi.”
Giang Dập tiện tay kéo chiếc mũ hoodie lên đầu cậu, nói:
“Bên ngoài gió lớn đấy.”
Lục Ngôn Sơ “ừ” một tiếng, tựa vào lưng ghế, chậm rãi lấy lại tinh thần:
“Như vừa khai thông hai mạch Nhâm Đốc xong, cảm giác đúng là thế này… nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.”
Giang Dập bật cười, tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu.
Vẫn là chú Minh đến đón ở sân bay. Sau khi chất hành lý lên xe xong, Lục Ngôn Sơ ngọt ngào lên tiếng chào: “Lại làm phiền chú Minh rồi ạ.”
“Chú ước gì ngày nào các cháu cũng làm phiền chú ấy chứ, ha ha. Từ khi các cháu lên Bắc Kinh học, quanh năm suốt tháng cũng chẳng gặp được mấy lần, trong lòng chú thật sự rất nhớ.”
“Ây, Ngôn Sơ có phải học hành vất vả không? Cũng gầy đi rồi.”
“Vừa mới đo được 1m82, có gầy đi đâu ạ? Ngày nào con cũng ăn rất nhiều mà.”
Chú Minh cười: “Thế thì là càng chắc khỏe hơn rồi. Ăn nhiều một chút cũng tốt, còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà.”
Hứa Tư Phàm vừa cầm điện thoại báo bình an với mẹ, vừa chen lời:
“Đúng đó, trẻ con phải ăn nhiều cơm thì mới cao lớn được!”
Giang Dập bị câu nói ấy làm nổi hết da gà. Lục Ngôn Sơ thì nhìn chằm chằm vào gáy ai kia đang ngồi ghế phụ, không cam lòng nói: “Rồi có ngày em sẽ cao hơn anh cho mà xem.”
“Vậy thì em cũng nên kiềm chế chút đi, thế nào cũng phải để cho anh của em giữ lại hai centimet thể diện chứ.”
“Ha ha ha ha!”
Mấy câu trò chuyện rời rạc nhưng vui vẻ suốt dọc đường khiến việc kẹt xe cũng chẳng còn thấy quá vất vả.
Về đến khu chung cư, hai người lên lầu hai trước để chào hỏi các bậc trưởng bối, ăn một bữa đơn giản, sau đó trở lại lầu ba để dọn dẹp nhà cửa.
Giao thừa năm nay, Lục Ngôn Sơ dậy sớm theo Giang Dập xuống lầu. Bà ngoại đang chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn, hai người liền một trái một phải đi theo bên cạnh. Lâu rồi bà không vui vẻ đến thế, gặp ai cũng cười tít mắt mà khoe:
“Đúng vậy, hai đứa cháu ngoại của tôi đều đã về rồi!”
“Đúng là có phúc, cả hai đứa đều đẹp trai thế này cơ mà.”
Lục Ngôn Sơ và Giang Dập cứ như hai con chihuahua nhỏ bị bà lôi đi dạo khắp nơi khoe mẽ. Đợi ăn sáng xong, mua đồ ăn xong, hai khuôn mặt tuấn tú kia gần như đã cười đến cứng đơ.
Bữa cơm tất niên cả nhà cùng nhau chuẩn bị, ngoại trừ Quý Vân Thư – đại tiểu thư đang bận livestream, đến đi vệ sinh cũng chẳng có thời gian. Sau khi bày biện xong các món ăn, ba cô gọi ba lần trong phòng khách, đến lần thứ tư chuẩn bị gọi to hơn, Quý Tân Dương đã định cầm chổi lông gà. Cô lập tức như thể sau gáy mọc thêm con mắt, vèo một tiếng liền nhảy dựng lên, tháo tai nghe và chạy ngay ra ăn cơm.
“Hai ngày tới, con cứ an phận mà ở yên trong nhà cho ba. Đừng đến lúc đi chúc tết họ hàng lại không tìm thấy người đâu.”
“Con không an phận chỗ nào chứ?”
Nhắc tới chuyện này, Quý Tân Dương liền bốc hỏa, chiếc đũa trong tay bốp một tiếng đập xuống bàn: “Chính là lần trước cái cậu nam sinh đó! Lén lút đứng trước cổng khu nhà chúng ta, con đừng tưởng ta không nhìn thấy.”
“… Người ta chỉ là trông hơi được mắt một chút thôi mà. Với lại, thành tích của cậu ta còn giỏi hơn con nhiều.”
Vừa nghe nói thành tích của cậu nam sinh kia tốt, Hồ Tĩnh lập tức nuốt lời quở trách đang đến bên miệng xuống. Không những không tức giận, bà còn dịu giọng an ủi chồng: “Bạn bè cùng lớp thì phải giao lưu học hỏi lẫn nhau, lấy điểm mạnh bù điểm yếu, nhưng mà…”
Quý Vân Thư liền chờ đúng câu nhưng mà này của mẹ, lập tức chu môi, bắt chước đúng giọng điệu của Hồ phu nhân.
Hai mẹ con gần như đồng thanh:
“Nhưng mà yêu sớm thì tuyệt đối không được phép! Nhiệm vụ của con là học hành chăm chỉ, thi vào một trường đại học tốt!”
Lỗ tai sắp mọc kén đến nơi rồi, rốt cuộc bao giờ mới có luật pháp nào cấm không được bàn chuyện học hành của con cái trên bàn cơm đây chứ!
Quý Vân Thư tức giận cắn một miếng móng heo, nhíu mày nói:
“Chúng con chỉ là bạn học chơi thân thôi, với lại, cậu ta hoàn toàn không phải kiểu người mà con thích. Con thích kiểu như anh của con cơ.”
Giang Dập suýt nữa bị miếng đậu hũ trong miệng làm nghẹn, còn Lục Ngôn Sơ thì khoé miệng giật giật, cảm giác như những lời mình từng nói bị “đạo văn” trắng trợn
Còn cô nhóc này càng nói lại càng khí thế.
“Mặt đẹp, dáng cao, chân dài, giọng nói dễ nghe, cười lên có hơi đểu, tuy bình thường mồm mép thì chua ngoa, lại rất thiên vị người khác, nhưng mỗi khi có chuyện là người đầu tiên xông lên, nhất định sẽ che chở cho người ta. Ai, nói chung là chỗ nào cũng khiến người ta vừa mắt.”
Bà ngoại ngồi đối diện nghe xong, cười đến không khép miệng được, định dỗ cháu gái một câu “Vậy sau này con tìm một người giống anh con là được”, thì lại nghe con bé thở dài: “Nhưng sao người đó lại là anh con chứ?”
Giang Dập vẻ mặt bất đắc dĩ:
“Anh không phải anh ruột em, nhưng hai ta cũng không thể nào.”
“Vì sao lại không? Anh không phải thích người xinh đẹp sao? Giống như anh Ngôn Sơ ấy.”
Giang Dập cuối cùng cũng bị cô chọc cười, lắc đầu, mặt đầy biểu cảm lười đôi co với em.
Trên bàn, mấy người lớn đều cười vui vẻ. Quý Tân Dương nói: “Quả nhiên là môn Văn học tốt hơn Toán. Một câu thôi mà khen được cả hai người, không tồi chút nào.”
Lục Ngôn Sơ lén liếc anh mình một cái, khóe miệng không kìm được mà cong lên. Tâm trạng tốt, cậu liền ăn thêm một bát cơm.
Cơm tất niên ăn xong, chương trình Xuân Vãn cũng sắp bắt đầu. Bà ngoại không cho hai người họ dọn dẹp phòng bếp, kéo tay Lục Ngôn Sơ, dẫn vào trong phòng, lặng lẽ đưa cho cậu một phong bao lì xì cùng một lá bùa bình an.
“Cái này là bà khoảng thời gian trước đến chùa cầu được. Con, Tiểu Dập, với cả Vân Thư, mỗi đứa một cái. Bà không cầu gì nhiều, chỉ mong các con được bình an, khỏe mạnh.”
Lục Ngôn Sơ nắm chặt lá bùa bình an nặng trĩu trong tay, cúi người ôm lấy bà ngoại. Cậu có cảm giác như ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người bà, mũi bỗng cay xè, suýt nữa không kìm được nước mắt.
“Cảm ơn bà ngoại! Bà cũng phải luôn bình an, khỏe mạnh nhé!”
Bà cụ cười vỗ nhẹ lên lưng cậu, đợi đến khi cậu xoay người rời khỏi phòng mới khẽ thở dài, lặng lẽ lấy khăn tay ra chấm chấm khóe mắt.
Khi tiết mục thứ hai trong Xuân Vãn kết thúc, Lục Ngôn Sơ liền cáo từ người lớn để trở về nhà mình. Giang Dập ngồi thất thần trên ghế sofa, gọt táo đến quên cả trời đất, đến mức bà ngoại bên cạnh nhìn không nổi nữa, đưa tay đè lên mu bàn tay cháu trai, ngăn lại:
“Được rồi, bên này không cần cháu lo nữa. Lên lầu xem Ngôn Sơ đi, ở bên cạnh nó nhiều một chút, đừng để hôm nay nó phải đợi một mình.”
“Cháu gọt táo cho bà mà……”
Bà ngoại xua tay: “Tự cháu giữ mà ăn đi.”
Nói xong, bà đẩy tay anh ra, tiếp tục vừa ăn hạt dưa vừa xem chương trình Xuân Vãn.
Giang Dập lập tức buông dao gọt hoa quả, đứng dậy đi lên lầu. Cửa không khóa, cậu nhóc kia đã để sẵn cửa cho anh. Thay dép xong, ánh mắt anh đảo qua một vòng phòng khách trống trải, mơ hồ nghe thấy âm thanh từ ngoài ban công vọng lại, liền vội nhấc chân đi về phía đó.
Lục Ngôn Sơ đang cúi người dựa vào lan can, khuỷu tay chống lên nền gạch men sứ đã hơi ngả vàng. Dưới ánh đèn màu cam ấm áp, dáng người gầy gò của thiếu niên được phủ lên một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Gió từ xa thổi tới, đúng lúc cậu quay đầu nhìn về phía Giang Dập, làn khói xám trắng từ ngón tay thon dài của cậu chậm rãi tản ra, nhẹ nhàng len vào phổi Giang Dập.
Chỉ một cái nhìn, hai người đồng thời mỉm cười.
Giang Dập đi tới bên trái cậu, lập tức rút điếu thuốc còn chưa hút được mấy hơi từ tay Lục Ngôn Sơ ra: “Không học được chút gì tốt đẹp cả.”
Ngay sau đó, điếu thuốc ấy đã bị Giang Dập ngậm vào miệng. Tiếp đó, hắn đưa cho Lục Ngôn Sơ quả táo đã gọt xong, trên bề mặt còn gồ ghề lồi lõm.
Chờ Giang Dập hút vài hơi, Lục Ngôn Sơ lại vươn tay lấy lại điếu thuốc, đưa vào miệng mình hút tiếp.
Hai người lặng lẽ, ăn ý, chia nhau hết điếu thuốc. Ánh mắt họ dừng lại ở khung cửa sổ tòa nhà bên cạnh, nơi có thể nhìn thấy người lớn và trẻ con tụ tập vui vẻ, hoà thuận, tiếng cười râm ran vang vọng.
Lục Ngôn Sơ bỗng nhớ đến một ngày nào đó, là sau tuần thứ hai kể từ ngày bà ngoại qua đời. Khi đó, trạng thái của cậu đã dần ổn định hơn một chút, cũng có thể ăn vào một chút đồ, trông không còn quá đáng thương như trước nữa.
Cậu rúc vào trong ngực Giang Dập, dùng giọng khàn khàn khẽ hỏi:
“Anh, anh nói xem… sinh ly và tử biệt, rốt cuộc cái nào đau đớn hơn?”
Giang Dập lập tức đỏ hoe mắt, bàn tay khẽ run, từng chút một v**t v* sau lưng Lục Ngôn Sơ.
Cậu nhóc của anh… chẳng còn gia đình nữa rồi.
Một lúc lâu sau, hắn mới tìm lại được giọng nói của mình. Nhắm mắt lại, nghiêng người ghé sát tai Lục Ngôn Sơ, thì thầm:
“Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em. Chúng ta vĩnh viễn không rời xa nhau.”
Dưới lầu, vài đứa trẻ đang nô đùa, tay múa may những chiếc gậy tiên nữ phát sáng. Tiếng cười giòn giã vang vọng lên, kéo Lục Ngôn Sơ từ trong ký ức quay trở lại hiện tại. Xen lẫn tiếng cười, là giọng nói ôn hòa pha ý cười của Giang Dập:
“Muốn ra ngoài dạo một chút không?”
“Ừm.”
Hai người lần lượt mặc áo khoác, Giang Dập lại cẩn thận đội chiếc mũ len lên cho Lục Ngôn Sơ, lúc này mới yên tâm cùng nhau xuống lầu.
Đêm giao thừa, ngoài đường vắng lặng hiếm thấy bóng người. Có gặp được ai cũng là đang vội vã kéo vali từ nơi xa trở về, đoàn tụ với gia đình. Chỉ có hai người bọn họ thảnh thơi đi dạo, vừa đi vừa nói chuyện phiếm, gió thổi nhè nhẹ.
Điện thoại thỉnh thoảng rung lên vì tin nhắn chúc tết từ bạn bè. Trong nhóm chat, Hứa Tư Phàm vẫn miệt mài spam, còn Phó Minh Đình thì im lặng bí ẩn.
Nhóm bạn cấp ba và đại học trong các nhóm chat thì náo nhiệt không thôi khoe cơm tất niên, lì xì, chơi domino, rủ nhau tết này đi đâu chơi.
Giang Dập và Lục Ngôn Sơ thì thuộc dạng ‘800 năm mới lên nhóm chat một lần’, kiểu người chẳng mấy khi phát biểu. Hứa Tư Phàm thì giao tiếp sôi nổi trong nhóm lớn một hồi, rồi lập tức quay lại spam điên cuồng trong nhóm bốn người thân thiết của bọn họ.
[Fan: Năm mới vui vẻ nha~ Có nhớ tới tui không đó?]
[Fan: [hình ảnh]]
[Fan: Mẹ tao làm gà luộc, ngon lắm luôn! Giang Dập nhất định mày sẽ thích!]
[ting: Cơm tất niên nhìn phong phú quá! Tay nghề của dì thật tuyệt vời! [like]
[Fan: Mỗi món gà luộc là mẹ em làm đó nha~ [cười trộm]]
[ting: [mỉm cười]
Giang Dập lật lại lịch sử trò chuyện, bật cười thành tiếng.
【J: Quả thật rất ngon, anh Đình làm chứng! Bên này đề nghị dì nộp đơn vào Phi Di luôn đi!】
【J: Nhớ mày làm gì chứ?】
【Fan: ……】
【ting: Nhớ em lắm】
【Fan: Đình ca [rơi lệ] em cũng nhớ anh lắm!】
【Fan: [moah moah.gif]】
Phó Minh Đình như đột nhiên biến mất khỏi mạng, mấy phút trôi qua cũng không thấy anh nhắn lại câu nào.
Hứa Tư Phàm sốt ruột ngồi vào bàn đánh bài, ném lại một câu: “Thắng tiền rồi thì mời mọi người ăn buffet nhé!” rồi cũng mất tăm.
Buổi tối gió lớn, đi dạo thêm một lát, Giang Dập khẽ dựa vai Lục Ngôn Sơ, kéo cậu quay về:
“Em đói chưa? Về nhà nấu chè trôi nước cho em ăn nhé?”
“Ừm, muốn ăn nhân mè đen.”
“Được, về rồi nấu cho em ăn.”
Chiều thứ Bảy, Lục Ngôn Sơ tham gia buổi tụ họp bạn học cấp ba. Giang Dập gửi tin nhắn nhắc nhở cậu uống ít rượu, ăn ít đồ lạnh. Lục Ngôn Sơ ngoan ngoãn đồng ý.
Lúc đang định lấy điện thoại ra lần thứ 18 để xem có tin nhắn chưa đọc hay không, cánh tay cậu bỗng bị ai đó nhẹ nhàng chạm vào. Cậu lập tức tắt màn hình điện thoại, nghiêng đầu nhìn sang phải, liền thấy Diệp Thơ Thần không biết từ lúc nào đã đổi chỗ với người khác, đang mỉm cười nhìn cậu, rồi lại cúi xuống xem điện thoại trong tay cậu.
“Bọn con gái nhờ tớ hỏi cậu một chuyện cậu có bạn gái chưa vậy?”
Khi biết được Lục Ngôn Sơ cũng sẽ tham gia buổi họp lớp lần này, nhóm chat lập tức sôi nổi hẳn lên. Có người hỏi liệu có thể dẫn theo người nhà không, lập tức phía sau có một loạt người ồn ào trả lời: “Cứ mang thoải mái đi, dù sao cũng chia tiền AA, mang mấy người cũng được hết.” Sau một tràng dài toàn “ha ha ha ha”, đột nhiên có người nhảy ra hỏi: “Mọi người nói xem, Lục Ngôn Sơ có dẫn theo người nhà không?” Nháy mắt, cả nhóm bỗng yên tĩnh lạ thường.
Tin tốt là: Lục Ngôn Sơ đến một mình.
Tin xấu là: Cậu ấy cứ cách một lúc lại lấy điện thoại ra xem. Không ai biết đối phương nhắn gì, nhưng Lục Ngôn Sơ vẫn luôn mỉm cười, mà nụ cười ấy lại đặc biệt dịu dàng.
Mấy cô gái không giấu được vẻ ngưỡng mộ, hai tay chống cằm mà mơ màng: nam thần lạnh lùng thường ngày, thì ra cũng có lúc lộ ra biểu cảm dịu dàng đến vậy. Nhưng cũng có người vẫn chưa từ bỏ hy vọng nhỡ đâu chỉ là đang trò chuyện với em gái hoặc cháu gái dễ thương thì sao? Ai mà chẳng có vài đứa nhỏ đáng yêu trong nhà chứ?
Thế là sau một hồi đùn đẩy qua lại, mọi người nhất trí để Diệp Thơ Thần – người từng ngồi cùng bàn với cậu làm “gián điệp” đi điều tra thật giả.
Lục Ngôn Sơ khẽ lắc đầu, nhưng ý cười trong mắt lại không giấu được:
“Không có bạn gái, nhưng tớ có người mình thích rồi.”
Tớ có người mình thích rồi!!!
Đôi mắt Diệp Thơ Thần trừng lớn hết cỡ, trong đầu chỉ văng vẳng mấy chữ kia như phát thanh lặp đi lặp lại, bắt đầu nghi ngờ nam sinh trước mặt có thật là Lục Ngôn Sơ không. Một người giữ lòng thanh tịnh suốt ba năm cấp ba, sao vừa mới vào đại học đã như rơi từ thiên giới xuống trần, khác hẳn vậy?
Thấy cô như bị chấn động quá độ, “đương sự” còn tốt bụng bồi thêm một câu:
“Ừ, đừng nghi ngờ, cậu không nghe nhầm đâu.”
Diệp Thơ Thần – người được giao trọng trách dò thám: “……”
Ăn uống xong, cả nhóm kéo nhau đi hát karaoke. Những cô gái cùng cảnh thất tình ôm ly bia không nỡ buông, rồi lại tựa vào micro cất lên những bản tình ca dành cho người độc thân. Khung cảnh vừa buồn cười, lại có chút chua xót khiến người ta cảm động.
Lục Ngôn Sơ ngồi ở một góc sofa, tay cầm chai bia, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với người bên cạnh. Điện thoại được cậu cất trong túi áo khoác, không còn như lúc chơi đánh bài hồi chiều cứ hay lấy ra xem. Bây giờ, cậu chỉ lười biếng ngẩng đầu nhìn MV đang phát trên màn hình lớn, ngón tay khẽ gõ nhịp lên thân chai bia.
Khi tan cuộc thì đã hơn 11 giờ rưỡi, cả nhóm người vừa nói vừa cười rôm rả đi ra ngoài. Người nào tửu lượng kém thì được dìu đi, miệng còn lẩm bẩm: “Tớ có thể đi thẳng mà…” Thế mà vừa đi vừa đâm vào tường, sau đó bị kéo đi ngay lập tức.
“Lục Ngôn Sơ, bọn tớ gọi xe rồi nè, cậu đi chung luôn không?”
Tối nay cậu uống vài chai, lúc còn ngồi trong phòng karaoke thì chưa thấy gì lạ, nhưng vừa bước ra ngoài, bị gió lạnh thổi qua một cái liền thấy đầu óc choáng váng. Lục Ngôn Sơ còn chưa kịp trả lời lời mời đi chung, đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên. Cậu đưa một tay lên day giữa trán, tay kia lấy điện thoại ra nghe máy.
Là cuộc gọi từ Giang Dập.
“Anh… Ừm, kết thúc rồi… Trong phòng hơi ồn nên em không để ý điện thoại… Anh không cần tới đâu, em tự bắt xe về được mà.”
Diệp Thơ Thần ở bên cạnh vẫn không yên tâm, sau khi đặt xe qua app, cô liền bước đến cạnh Lục Ngôn Sơ: “Cậu uống không ít đâu, đợi chút bọn tớ đưa cậu về nha.”
Phía bên kia điện thoại bỗng trở nên yên lặng. Hai giây sau, giọng Giang Dập trầm thấp vang lên:
“Đứng yên đó, đợi anh.”
Điện thoại vừa cắt không được ba phút, Giang Dập đã từ ghế sau của taxi bước xuống, ánh mắt nhanh chóng tìm thấy bóng dáng Lục Ngôn Sơ đang được người khác đỡ bả vai, đã uống rượu nhưng không quậy phá, ngoan ngoãn và có vẻ hơi đáng thương.
Giang Dập nhíu mày thở dài, bước chân càng lúc càng nhanh. Khi đến trước mặt Lục Ngôn Sơ, anh duỗi tay ôm lấy cậu vào lòng, sau đó mới lo lắng nhìn người bên cạnh và nói: “Phiền các em rồi.”
Cả nhóm đứng đó, bất ngờ trước sự xuất hiện của đại học bá, không ai nói được gì, cả nam lẫn nữ đều ngây người: “A… Không phiền, không phiền đâu.”
Lục Ngôn Sơ ngây ngô nhìn chằm chằm vào Giang Dập, cố gắng xác định xem người trước mặt có phải là anh không. Sau một hồi ngơ ngác, cậu bất chợt nở nụ cười ngây thơ:
“Anh! Anh tới đón em à?”
Giang Dập bất đắc dĩ cười, ôm Lục Ngôn Sơ đi về phía ven đường:
“Ừm, anh đợi đến khi hạ xuống sẽ đem bán em đi, có sợ không?”
Lục Ngôn Sơ lắc đầu: “Đừng bán, không đáng bao nhiêu tiền.”
Cậu dừng một chút rồi khẽ hỏi: “Bán cho anh thì sao, anh có muốn không?”
Giang Dập hơi chớp mắt, nghiêng đầu đánh giá cậu, ánh mắt quét qua khuôn mặt đang hơi ửng hồng vì rượu, đôi mắt long lanh đầy mong chờ của người trước mắt. Mãi cho đến khi Lục Ngôn Sơ nắm tay anh, lay nhẹ như muốn thúc giục, Giang Dập mới gật đầu. Hầu kết của anh nhẹ nhàng lăn lộn, giọng nói trầm thấp: “Muốn!”
Lục Ngôn Sơ ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt sáng long lanh:
“Ừm, nói dối là chó con.”
Giang Dập cũng cười, ngón trỏ nhẹ nhàng quẹt vào chóp mũi đang hơi ửng hồng của Lục Ngôn Sơ: “Được rồi. Tiểu tổ tông, chúng ta có thể về nhà chưa?”
Lục Ngôn Sơ giống như một chú chó nhỏ, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào ngón tay của Giang Dập.
“Ừm, chúng ta về nhà.”
