Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 26: Giả thiết về cơn lốc



“Sao lại ngẩn người ra thế?”

Người bên cạnh im lặng hồi lâu, bước chân mỗi lúc một chậm lại. Giang Dập cũng thuận theo đó mà đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn rõ gương mặt đang thất thần của Lục Ngôn Sơ. Hai tay anh đều bận xách hành lý, không cách nào đưa tay xoa đầu cậu như mọi khi, đành bất đắc dĩ bật cười, cố ý trêu ghẹo: “Sao thế, luyến tiếc không muốn về ký túc xá à?”

Lục Ngôn Sơ khẽ thở dài, đối diện với ánh mắt anh: “Ừm, luyến tiếc.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Chưa kịp đợi Giang Dập phản ứng, cậu đã bất ngờ nắm lấy tay anh, kéo mạnh khiến chiếc vali vướng giữa hai người cũng bị lôi về phía mình. Lực kéo đột ngột khiến Giang Dập không kịp ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn vali bị đổi sang tay cậu. Đồng thời, cơ thể bên cạnh cũng nghiêng sát lại gần, những ngón tay lạnh lẽo chủ động đan chặt vào tay anh: “Như thế này là được.”

Tuy rằng đêm nay có lẽ cậu lại mất ngủ, nhưng nếu có thể nếm được chút ngọt ngào hiện tại, thì khoảng thời gian trước bình minh dường như cũng chẳng còn quá khó khăn nữa.

Giang Dập khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm chặt. Còn Lục Ngôn Sơ, từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn gương mặt anh, ánh mắt không hề che giấu sự dò xét đầy cẩn trọng. Thế nhưng khi Giang Dập vừa ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn kia, Lục Ngôn Sơ liền cong mắt nở nụ cười quen thuộc. Cậu khẽ lắc nhẹ bàn tay đang nắm, giọng điệu mang theo chút nũng nịu, như đang làm nũng lại như đang cố tình chơi xấu: “Đêm nay không thể ngủ cùng anh, nắm tay thế này coi như bù lại được không?”

Có vài sinh viên đi ngang qua, tay xách túi lớn túi nhỏ, mồ hôi lấm tấm dù trời lạnh. Hai người đứng bên lề đường, tuy bóng đêm và tán cây bạch quả đã phần nào che chắn, nhưng khí chất của cả hai vẫn quá nổi bật, khiến ai vô tình liếc qua cũng dễ dàng nhận ra.

La Ỷ Thanh từng nói cậu là một kẻ điên, và Lục Ngôn Sơ hoàn toàn đồng ý với điều đó. Cậu ôm lấy cái danh tội đồ si tình, điên cuồng giấu kín hết thảy tâm tư chỉ xoay quanh cái tên Giang Dập, từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện quay đầu.

“Đương nhiên.”

Cậu còn chưa dứt lời, Giang Dập đã xoay tay nắm chặt lấy tay cậu, như thể chẳng mảy may để tâm đến việc trên con đường này vẫn còn người qua lại. Lục Ngôn Sơ khựng lại một giây, rất nhanh sau đó liền được đà lấn tới, ngang ngược chen từng ngón tay vào giữa kẽ tay Giang Dập, đan chặt lấy nhau không hề khách sáo.

Bước chân lại một lần nữa ăn khớp, chậm rãi mà vững vàng. Suốt một quãng dài không ai mở lời, chỉ có lòng bàn tay kề sát truyền qua hơi ấm nồng nàn. Hai bóng dáng sóng đôi giữa đêm khuya, thoạt nhìn như một bức tranh thủy mặc đang lặng lẽ chuyển động.

[ Cái bóng lưng này!!! Chị em đoán ra được ai là ai không? ]

[ Nhìn kiểu tóc còn cần đoán sao? Một bên là tóc húi cua đặc trưng, một bên là tóc tết thương hiệu, phân biệt quá rõ rồi còn gì! ]

[ Tôi xỉu, đây là công khai quan hệ đúng không? ]

[ Cái gì cơ?! Hai người họ thật sự đang yêu nhau á! ]

[ Trả lời lầu trên: Hai người họ yêu nhau nồng cháy từ lâu rồi mà! ]

[ Cười chết mất, mấy người cuồng cặp đôi đến hoang tưởng rồi hả? Người ta là anh em chí cốt, cũng bị các người bẻ cong không thương tiếc. Còn Giang Dập, nhìn cái vẻ đầy nam tính đó, rõ rành rành là trai thẳng còn gì? ]

[ Giang Dập nam tính thì liên quan gì đến chuyện anh ấy thích Lục Ngôn Sơ đâu? ]

[ Vâng vâng, người ta uống cùng một chai nước, mặc cùng màu áo, ăn kem cùng một thìa, tay trong tay mười ngón đan chặt… nhưng người ta chỉ là huynh đệ thân thiết thôi! ]

Xem hết loạt ảnh mờ ảo do nhóm “Rả Rích 300+” đăng, La Ỷ Thanh không những không tức giận mà còn thấy thú vị. Cô phóng to tấm ảnh bóng lưng mơ hồ kia, cười khẽ rồi gửi tin nhắn cho cô bạn thân: “Tuy ảnh hơi mờ, nhưng nhìn bóng lưng thì… đúng là xứng đôi thật.”

Rả Rích bị dọa sững người, ngẫm lại giọng điệu này giống kiểu tự tìm niềm vui trong đau khổ, bèn nhắn lại dỗ dành: “Còn may là không bị chụp tay trong tay với nữ sinh nào. Lục Ngôn Sơ là em trai cậu ta mà, hai người họ từ trước đến giờ vẫn thân thiết như vậy, cậu biết mà. Đừng buồn quá, Thanh Thanh.”

La Ỷ Thanh khẽ lắc đầu, mỉm cười. So với việc buồn bã, chẳng thà nói là sau khi nghĩ thông suốt, tâm trạng cô đã trở nên bình tĩnh hơn. Hoặc cũng có thể, vì người đó là Lục Ngôn Sơ nên cô mới có thể dễ dàng chấp nhận đến thế. Cô khẽ vỗ trán, cảm thấy mình tám phần là bị Lục Ngôn Sơ lây cái tính lặng lẽ mà điên cuồng này rồi. Càng nghĩ càng thấy buồn cười, nhưng điều đáng sợ nhất chính là, tất cả những gì đang diễn ra lại hợp tình hợp lý đến kỳ lạ.

Cũng đang cùng hội hóng biến, Hứa Tư Phàm nhịn cười đến mức mặt đỏ tía tai. Cậu ta vừa phải lén canh chừng xem giáo viên có gọi tên không, vừa phải giả vờ ghi chép chuyên chú, quả thật là bận rộn đến nghẹt thở. Trong nhóm tán gẫu, tin nhắn cập nhật như bão, lướt ào ào không ngừng. Hứa Tư Phàm đọc đến no căng, rốt cuộc tay cũng ngứa ngáy, nhịn không được chen một câu làm chứng: “Là là là, hai người họ tình yêu nồng cháy 14 năm rồi!”

Tin tức vừa tung ra liền như đá chìm đáy bể, chỉ trong chớp mắt đã bị trôi đi. Vài chục giây sau, có một nữ sinh soi từng chi tiết liền vớt được tin nhắn này, rõ ràng là fan cuồng của cặp đôi nên còn phấn khích hơn cả khi chính mình được tỏ tình:

[ Này chị em, có phải cậu có tin nội bộ gì không đấy? ]

[ Tớ nói rồi mà, bầu không khí giữa hai người họ rõ ràng không đơn giản chút nào. ]

[ Tán thành! Nhà ai mà anh em lại giống tình nhân thế kia chứ? ]

“Tình nhân á?”

Lục Ngôn Sơ cắn chiếc đũa nhỏ, đôi mắt chăm chăm nhìn Giang Dập ngồi đối diện, người vừa giúp cậu chọn món ăn, giọng điệu như trẻ con mách lẻo: “Anh, mấy người kia nói… hai ta là tình nhân đấy.”

Lúc này căng tin đông nghịt người, nói chuyện mà không ghé sát lại thì hầu như chẳng nghe rõ được gì. Hứa Tư Phàm cất điện thoại đi, thấy Giang Dập chỉ khẽ cười mà không nói gì, tưởng anh không nghe thấy nên tốt bụng nhắc lại lớn hơn: “Nói là hai người ấy, nói mày với Tiểu Ngôn Sơ là tình nhân đó!”

Vài nữ sinh bưng khay đồ ăn đi ngang qua nghe được, lập tức trừng mắt nhìn nhau, rõ ràng là sắp không nhịn nổi cười nhưng vì có chính chủ ở đây nên đành cố gồng đến mức mặt mũi méo mó.

Thật sự không chịu nổi nữa rồi, hai người họ đúng là đang yêu nhau thật sao?

Giang Dập nhướng mày, dường như cũng coi câu đó chỉ là lời trêu đùa, thản nhiên gật đầu: “Ừ. Không phải người ta vẫn hay nói, con gái là tình nhân kiếp trước của ba sao?”

Vậy thì suy ra, em trai cũng là tình nhân kiếp trước của anh trai à?

Lục Ngôn Sơ dùng đũa chọc nhẹ vào miếng thịt bò anh gắp cho mình, trong thoáng chốc không biết nên cười hay nên khóc. Vì là anh trai, nên mới bao dung cậu vô điều kiện, nhường nhịn không giới hạn như vậy, phải không? Cậu bật cười khẽ, trong ánh mắt thoáng qua một tia tự giễu: “Anh đúng là một người anh trai tốt đấy.”

“Thật mà.” Hứa Tư Phàm cười tít mắt nói tiếp, hoàn toàn không có ý giữ mồm giữ miệng, “Anh em đối xử với em không chê vào đâu được. Nếu hai người không chỉ cách nhau một tuổi, anh còn tưởng nó thật ra là ba em đấy.”

Lục Ngôn Sơ: “……”

Giang Dập im lặng đến mức không thể im lặng hơn, anh tiện tay ném cái đùi gà trong khay mình sang cho Hứa Tư Phàm ý bảo câm miệng đi. Sau đó anh quay sang nhìn Lục Ngôn Sơ, ánh mắt dừng lại vài giây dường như đang cân nhắc điều gì, rồi mới đổi chủ đề bằng giọng tự nhiên: “Cái anh học trưởng họ Tưởng gì đó… lại giới thiệu việc gia sư cho em à?”

Lục Ngôn Sơ hơi ngẩn ra, suýt chút nữa không theo kịp nhịp của anh: “…… Ừ.”

Tối qua, lúc đang thu dọn đồ đạc, Lục Ngôn Sơ bất ngờ nhận được tin nhắn từ Tưởng Minh Thuận. Đầu tiên là hỏi cậu có tiện nghe máy không, sau đó đối phương gọi điện hỏi học kỳ này cậu đã sắp xếp xong công việc làm thêm chưa. Vừa kết thúc kỳ nghỉ, Lục Ngôn Sơ vốn định vài hôm nữa sẽ quay lại chỗ làm cũ hỏi xem còn tuyển người không, nhưng nếu bên học trưởng có việc gia sư, chắc chắn cậu sẽ ưu tiên chọn bên đó.

“Lại là dạy tiếng Anh à?”

“Ừ, đúng vậy.”

Cậu nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao vừa rồi mình lại chủ động nhắc tới chuyện này với Giang Dập. Hơn nữa cậu học chuyên ngành tiếng Anh, người ta thuê gia sư chắc chắn không phải để cậu dạy chơi đàn guitar cho con họ rồi. Lục Ngôn Sơ vặn nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm nước rồi nói tiếp: “Lần này là dạy cho một cặp chị em sinh đôi. Cuối năm nay các em lên lớp 9, gia đình rất coi trọng chuyện học hành. Dự định là thi đại học trong nước rồi xin học bổng qua Anh.”

“Chị em sinh đôi à?” Hứa Tư Phàm tỏ vẻ khá tò mò: “Vậy tiền thù lao tính sao?”

Lục Ngôn Sơ giơ hai ngón tay thành hình chữ V, cười cười: “Gấp đôi.”

Hứa Tư Phàm giơ ngón cái: “Lợi hại thật đấy.” Hắn vừa ăn vừa nói nên giọng hơi mơ hồ: “Cái anh học trưởng đó quan hệ rộng ghê. Học kỳ trước cũng là anh ta giới thiệu việc cho em đúng không? Nhưng mà sau đó… sao tự nhiên lại nghỉ thế?”

Bất ngờ bị nhắc đến chuyện cũ, nụ cười trên mặt Lục Ngôn Sơ chợt phai nhạt đi đôi chút. Đôi mắt hơi híp lại như đang nhớ về điều gì đó xa xôi, giọng nói điềm tĩnh vang lên: “Nói là em làm ảnh hưởng đến việc học của đứa trẻ… Phụ huynh muốn dập tắt tận gốc mọi khả năng yêu sớm.”

Hứa Tư Phàm sặc cơm, cúi đầu ho khan mấy tiếng: “Vậy phụ huynh của cặp sinh đôi này cũng thoáng ghê.”

“Nghe học trưởng nói, hai chị em đều là học sinh ưu tú, không phải kiểu mọt sách. Các em có phương pháp học tốt, phụ huynh cũng rất thoáng, không cấm theo đuổi thần tượng miễn là không ảnh hưởng học tập.” Nói tới đây, Lục Ngôn Sơ bất chợt mỉm cười, ánh mắt sáng lên nhìn thẳng về phía Giang Dập: “Giống y như anh vậy, vừa học giỏi lại vừa biết chơi.”

Giang Dập cũng bật cười, nhìn cậu đầy dịu dàng.

Chiều thứ Bảy, sau khi ăn trưa xong, Lục Ngôn Sơ bắt tàu điện ngầm đến khu phía tây để đi làm. Trên đường đi, Tưởng Minh Thuận liên tục nhắn tin vì lo cậu không quen đường sẽ lạc, mãi đến khi Lục Ngôn Sơ bước vào cổng khu chung cư, bên kia mới yên tâm. Buổi học kết thúc lúc 6 giờ tối, phụ huynh học sinh đích thân tiễn cậu ra tận cửa. Hai người đứng cạnh thang máy trò chuyện về tình hình học tập của hai chị em, sau đó nhìn cậu bước vào thang máy rồi mới dặn dò đi đường cẩn thận. Kiểu đối xử tôn trọng và bình đẳng này khiến Lục Ngôn Sơ cảm thấy rất dễ chịu, như thể được tiếp thêm nguồn năng lượng lớn.

Sau cuối tuần đó, Tưởng Minh Thuận có việc gần khu vực ấy nên tiện đường ghé qua xem tình hình của Lục Ngôn Sơ. Đúng vào giờ ăn tối, hai người cùng nhau ăn một bữa. Trong lúc ăn, Lục Ngôn Sơ lấy cớ đi vệ sinh để lén thanh toán hóa đơn trước. Tưởng Minh Thuận chỉ biết lắc đầu cười, bất đắc dĩ nói: “Ngôn Sơ à, em khách sáo như vậy, lần sau chắc anh không dám rủ em đi ăn nữa mất.”

“Nếu không nhờ anh giới thiệu, em cũng chẳng tìm được việc làm thêm tốt thế này đâu.” Từ nhà hàng bước ra, cả hai mới phát hiện trời đã đổ mưa từ lúc nào. Dưới mái hiên, người qua đường đứng kín một hàng để tránh mưa. Tưởng Minh Thuận ngẩng đầu nhìn trời, đánh giá cơn mưa này chắc không kéo dài lâu. Anh quay sang hỏi Lục Ngôn Sơ đang cúi đầu xem điện thoại: “Nếu không vội, hay mình đứng đây chờ một chút nhé?”

“Vâng.” Lục Ngôn Sơ nhẹ giọng đáp.

Cậu đang nhắn tin trả lời Giang Dập. Vì không muốn làm phiền anh đang bận việc, cậu bèn nói dối là mình có mang ô, bảo anh không cần đến đón. Giang Dập đáp “Được”, Lục Ngôn Sơ liền gửi thêm một biểu cảm ôm nho nhỏ, sau đó đứng cạnh Tưởng Minh Thuận lặng lẽ nhìn phố xá mờ ảo trong mưa.

“Đang nghĩ gì thế?”

Nghĩ đến anh trai em.

Cậu nhìn chằm chằm ánh đèn neon màu đỏ phía trước, khẽ lắc đầu.

“Ngôn Sơ, em đã từng nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì chưa?” Tưởng Minh Thuận ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu: “Định học tiếp lên cao học hay ở lại Bắc Kinh làm việc?”

Tiếng mưa rơi tí tách hòa cùng tiếng xe cộ và tiếng người trò chuyện, bao quanh họ là sự náo nhiệt của phố thị. Lục Ngôn Sơ thu hồi ánh nhìn, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đáp: “Em vẫn chưa nghĩ kỹ có nên học lên cao học hay không. Còn chuyện sau này ở lại Bắc Kinh, về Ninh Thị hay đến thành phố khác… chắc phải xem anh trai em thế nào đã.”

Tưởng Minh Thuận từng gặp Giang Dập vài lần ở trường, và lần nào bên cạnh anh cũng có Lục Ngôn Sơ: “Em và anh em tình cảm thật tốt.”

Lục Ngôn Sơ khẽ cười: “Bọn em lớn lên cùng nhau, quen biết nhiều năm rồi.”

“Thật tốt.” Tốt đến mức khiến người ta ghen tị.

“Còn anh thì sao, học trưởng?”

“Anh cũng chưa quyết định.” Tưởng Minh Thuận cười nhẹ: “Đôi khi những việc đã lên kế hoạch rõ ràng, đến phút cuối lại thay đổi hết.” Anh bỗng dừng lại, nhìn gương mặt cậu, nhẹ giọng nói tiếp: “Có lúc anh nghĩ đời người đúng là kỳ diệu. Vì em mãi mãi không biết giây tiếp theo mình sẽ gặp được ai.”

Đúng vậy. Cậu chưa từng nghĩ vào cái năm bốn tuổi, dưới mái hiên đó, mình sẽ gặp được Giang Dập. Nhưng nếu ngày đó họ không gặp nhau thì sao? Cùng sống trong một thành phố, cùng chen chúc trên xe buýt, lướt qua nhau trong dòng người tan tầm… có lẽ cậu và anh sẽ mãi mãi là hai đường thẳng song song.

Giang Dập khi ấy sẽ gặp được một cô gái mình thật lòng thích, ngày ngày đón đưa bất kể gió mưa. Họ sẽ cùng đón sinh nhật, cùng ăn tối, dắt tay nhau qua từng ngã tư và trao nhau những nụ hôn đầy lưu luyến giữa phố đông…

Chỉ mới giả thiết thôi mà Lục Ngôn Sơ đã thấy vô cùng khổ sở. Cậu không thể tưởng tượng nổi nếu không có Giang Dập, cuộc sống của mình sẽ ra sao. Trong lúc đầu óc còn đang hoảng loạn, một tiếng gọi nhẹ nhàng kéo cậu về thực tại: “Hết mưa rồi.”

Hai người cùng đi tới trạm tàu điện ngầm. Trong xe vẫn đông đúc như cũ, Lục Ngôn Sơ theo bản năng nhìn quanh, thậm chí còn nảy ra ý nghĩ kỳ lạ rằng biết đâu Giang Dập cũng đang đứng đâu đó trong đám đông này. Chốc lát sau, cậu liền lắc đầu cười, cưỡng ép bản thân dời đi sự chú ý để không chìm vào những giả thiết hỗn loạn kia nữa.

Bốn mươi phút sau, tàu đến trạm cửa tây. Vừa xuống thang máy, Lục Ngôn Sơ đã thấy bên ngoài lại bắt đầu mưa. Cậu định đội mưa chạy về thì Tưởng Minh Thuận lấy từ ba lô ra một chiếc ô xếp, chính anh cũng bật cười: “Em xem trí nhớ của anh này, rõ ràng có ô mà lại quên mất.”

Anh bung ô, chờ Lục Ngôn Sơ bước vào rồi nghiêng phần lớn ô che cho cậu. Vừa đến gần cổng tây, Lục Ngôn Sơ đã tinh mắt nhìn thấy Giang Dập, liền lẩm bẩm: “Anh trai?” Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, đôi chân cậu theo bản năng bước nhanh về phía trước, chạy thẳng tới chỗ anh.

Tưởng Minh Thuận sửng sốt đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo cậu rồi nhìn thấy bóng người đang cầm ô đứng chờ phía trước. Giang Dập cũng chú ý tới bên này. Anh cau mày bước nhanh về phía Lục Ngôn Sơ. Chiếc ô đen dài trong tay anh nghiêng xuống che kín cả người cậu, lòng bàn tay khô ráo nhẹ nhàng lau đi giọt mưa trên má cậu, giọng trầm thấp: “Không phải nói mang theo ô rồi sao?”

Anh cũng nói là sẽ không cố ý đến đón em mà?

“Hì hì, em nhớ nhầm thôi.”

Tưởng Minh Thuận vừa lúc đi tới, Giang Dập liền nở nụ cười ôn hòa chủ động chào hỏi: “Cảm ơn anh đã đưa Ngôn Sơ về trường.”

“Không có gì, tiện đường thôi.”

Sau vài câu xã giao, Tưởng Minh Thuận chào tạm biệt rồi đi vào cổng trước. Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đi theo sau. Đợi khoảng cách giãn ra một chút, Giang Dập mới làm như vô tình hỏi: “Bữa tối em cũng ăn cùng học trưởng kia à?”

“Ừm.”

“Nhìn qua đúng là tính cách không tệ, hèn gì em cứ khen mãi.”

Em nào có…

Đi thêm mấy bước, Lục Ngôn Sơ bỗng nhận ra chút lạ lùng trong giọng nói của anh. Cậu không kìm được mà nghiêng người lại gần, cánh tay vô thức chạm vào tay anh, cười hỏi: “Anh ơi, anh đang ghen đấy à?”

 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...