Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 29: Lén lút phản công



Mặc dù Hứa Tư Phàm có vẻ thiếu muối và không đáng tin cậy, nhưng trong một số khoảnh khắc, hắn lại thể hiện khía cạnh tinh tế, thậm chí là sắc bén.

Ví dụ khi Lục Ngôn Sơ dính hạt cơm ở khóe miệng lúc ăn, Giang Dập đang thảo luận công việc với Phó Minh Đình bỗng nhiên quay đầu lại, anh lấy khăn giấy bên tay lau miệng cho Lục Ngôn Sơ, đồng thời không quên trả lời câu hỏi của Phó Minh Đình.

Ví dụ khác là buổi chiều hôm đó không có tiết 3-4, mọi người hẹn nhau đi chơi bóng, sau đó Giang Dập thấy nóng liền cởi áo dài tay, anh c** tr*n ngửa cổ uống nước khiến một nhóm cô gái vây quanh reo hò, vừa vẫy tay vừa dậm chân. Trong khi người trong cuộc không phản ứng gì, Hứa Tư Phàm đứng bên cạnh kéo vạt áo quạt gió thì thấy Lục Ngôn Sơ nhíu mày ném áo khoác của mình qua, trùm thẳng lên đầu Giang Dập. Động tác uống nước của Giang Dập dừng lại, tầm nhìn bị cản trở nhưng anh không hề khó chịu, ngược lại còn kịp thời dùng tay giữ chiếc áo khoác đang trượt xuống, vai khẽ nhún dường như đang cười thầm.

Lại một ví dụ nữa, tối hôm kia chạy bộ ở sân tập được nửa đường, Lục Ngôn Sơ hứng chí bất ngờ nhảy từ phía sau lên lưng Giang Dập. Giang Dập bị cậu kéo loạng choạng về phía trước một chút, nhưng anh nhanh chóng dùng hai tay đỡ mông cậu đứng vững lại. Lục Ngôn Sơ ôm cổ Giang Dập lắc lư, cậu kêu la đòi xuống nhưng anh không chịu buông, cứ thế cõng cậu đi gần nửa vòng sân mới chịu thả.

Khi Hứa Tư Phàm mới quen họ, Giang Dập đi đâu cũng muốn kè kè Lục Ngôn Sơ bên mình. Sau đó ngay cả hắn cũng bị Giang Dập lây nhiễm, ánh mắt nhìn Lục Ngôn Sơ thêm vài phần yêu chiều. Có một thời gian hắn rất thích xoa đầu Lục Ngôn Sơ, nhưng cậu sợ hắn nên cứ thấy hắn đưa tay là lại núp sau lưng Giang Dập.

Thế nhưng đứa nhóc đáng ghét này lại rất “tiêu chuẩn kép”, Giang Dập xoa đầu thì cậu miệng than phiền khó chịu, vậy mà lần nào cũng ngoan ngoãn đứng yên, má phồng lên, vẻ mặt cứng đầu nhưng không giấu nổi sự thích thú. Nhìn qua thì cách hai người tương tác vẫn như trước, một người công khai thiên vị, một người ngoại trừ anh trai mình thì ai cũng có thể tùy tiện đối đãi. Hai anh em tính cách khác biệt, nhưng bản chất “tiêu chuẩn kép” lại hoàn toàn hòa hợp.

Vốn dĩ không có vấn đề gì, lạ là ở chỗ Hứa Tư Phàm đột nhiên trở nên “tinh mắt” hơn. Hắn luôn cảm thấy bầu không khí giữa Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đã thay đổi, nhưng cụ thể là gì thì hắn lại khó mà diễn tả chính xác.

“Thay đổi chỗ nào?” Phó Minh Đình nghe hắn lẩm bẩm nãy giờ, thấy hơi buồn cười.

Mắt Hứa Tư Phàm dán chặt vào hàng người đang xếp hàng ở quầy bên cạnh, hắn rất dễ dàng tìm thấy hai bóng dáng nổi bật. Sau đó hắn lén lút dùng khuỷu tay chọc Phó Minh Đình, giọng hạ thấp xuống: “Nhìn hàng thứ ba kìa, Tiểu Ngôn Sơ và Giang Dập.”

Phó Minh Đình nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy Giang Dập và Lục Ngôn Sơ đứng trước sau, nửa người của họ chồng lên nhau, mặt nghiêng đối diện nhau đang cười nói nhỏ.

“Thấy rồi.”

“Nhìn tay họ kìa!” Hứa Tư Phàm dùng tay ôm gáy Phó Minh Đình, hắn kéo anh cúi thấp người xuống cùng để nhìn qua khe hở giữa đám đông, xem hai bàn tay đang lén lút giấu bên trong.

Tay trái Giang Dập đặt ngang eo, lòng bàn tay hướng ra ngoài, hai ngón tay Lục Ngôn Sơ luồn lách giữa các ngón tay anh như đang chơi đàn piano. Thỉnh thoảng dừng lại, đầu ngón tay lại bị đối phương bấu nhẹ hoặc cù lét một cái. Chậc, họ lại chơi trò mới với ngón tay rồi. Hứa Tư Phàm nổi hết da gà một cách khó hiểu, hắn lắc đầu rồi dựa sát vào Phó Minh Đình tiếp tục tra hỏi: “Cảm thấy mối quan hệ của họ không giống trước nữa phải không?”

Khóe miệng Phó Minh Đình cong lên, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu sắc khó lường: “Tình cảm của họ chẳng phải vẫn luôn rất tốt sao.”

Tình cảm thì tốt thật, nhưng chưa bao giờ như bây giờ, cứ như thể đã thiết lập một ranh giới vô hình mà người xung quanh hoàn toàn không thể chen vào được. Họ tự tạo thành một vũ trụ nhỏ, có quỹ đạo vận hành riêng biệt, ánh mắt và sự chú ý chỉ dành cho nhau.

“Ừm, nói thế nào nhỉ…” Hứa Tư Phàm suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi dùng sức nhéo Phó Minh Đình, “Chính là thân mật hơn, kiểu khác lạ ấy!”

Phó Minh Đình mặc kệ hắn, xem như bị mèo cào một cái, anh vẫn cười: “Quan sát kỹ lưỡng phết nhỉ.”

Xung quanh ồn ào nên Hứa Tư Phàm nhất thời không nghe ra ý sâu xa, hắn chỉ theo bản năng đáp lại: “Em đâu có mù.”

“Đúng, mắt em tinh lắm.” Phó Minh Đình cúi đầu nhìn khuôn mặt hắn, nhịn được ý muốn đưa tay nhéo một cái.

Tìm hai vòng cuối cùng cũng có chỗ trống, Lục Ngôn Sơ đặt khay thức ăn xuống rồi đi mua nước. Cậu vừa vặn gặp Kiều Nam vừa thanh toán xong bước ra, tay xách một túi nhựa lớn, Kiều Nam vội vàng chào hỏi rồi tránh ánh mắt Lục Ngôn Sơ, cúi đầu đi nhanh. Lục Ngôn Sơ nhíu mày, cậu thấy rõ vết máu khô và vết bầm tím ở khóe miệng bạn mình.

Mấy ngày nay cậu gần như đều về ký túc xá vào lúc sắp tắt đèn, Kiều Nam thường nằm trên giường quay lưng về phía họ, rất yên tĩnh. Lục Ngôn Sơ nghĩ cậu ta ngủ rồi nên không suy nghĩ gì nhiều, hơn nữa họ cũng không ngồi cùng nhau mỗi tiết học. Kiều Nam nhìn có vẻ nhút nhát nhưng thực ra còn dám trốn cả tiết của chủ nhiệm khoa, Lục Ngôn Sơ nghi ngờ nhưng không hỏi nhiều. Sáng nay Kiều Nam vào lớp có đeo khẩu trang, giờ giải lao cậu cũng ngồi yên tại chỗ, trông như bị cảm, không có tinh thần. Nếu không phải lúc này vô tình bắt gặp, hắn cậu vẫn có thể che giấu rất tốt.

Ăn xong Lục Ngôn Sơ về ký túc xá một chuyến, quả nhiên không thấy Kiều Nam đâu. Buổi chiều Lục Ngôn Sơ ôm sách đến ngồi vào chỗ trống bên cạnh Kiều Nam, cậu tiện tay đưa cho hắn một cốc trà sữa: “Uống chút đồ ngọt đi, tâm trạng sẽ tốt hơn đấy.”

Kiều Nam vẫn đeo khẩu trang, tóc mái che khuất mắt, nhưng vẫn có thể thấy hắn đã cố gắng cười để mình trông vui vẻ hơn một chút: “Ngôn Sơ, cảm ơn cậu.”

“Chúng ta là bạn bè mà, phải không?”

“Ừm.”

Phía sau không biết ai là người dẫn đầu ra hiệu “suỵt” một tiếng, Kiều Nam mím môi không nói nữa. Lục Ngôn Sơ nhìn đồng hồ, thấy còn chưa đầy hai phút nữa là vào học nên cậu bình tĩnh mở sách giáo khoa ra. Chuông tan học vừa reo, Lục Ngôn Sơ đã tinh ý nhận thấy Kiều Nam có vẻ bồn chồn. Cậu xoay cây bút bi trong tay, ánh mắt liếc xéo về phía sau một cách lơ đãng, động tác chậm rãi, vẻ mặt thong dong.

Không để cậu đợi lâu, con chó điên đã sốt ruột tự tìm đến. Đối phương uốn tóc, đeo khuyên tai, trông như vừa mới ngủ dậy, hắn gõ ngón trỏ vào bàn Kiều Nam, ngáp một cái rồi ném lại câu “Coca lạnh” sau đó đi ra khỏi cửa lớp. Một giọng điệu ra lệnh rất điển hình. Kiều Nam nắm chặt ngón tay theo thói quen định đứng dậy nhưng bị Lục Ngôn Sơ ở bên cạnh ấn vào mu bàn tay. Kiều Nam cố gắng giãy ra, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn một cái khiến cậu ta không dám động đậy nữa.

“Bao lâu rồi?” Lục Ngôn Sơ lạnh lùng hỏi.

Kiều Nam do dự một chút, trả lời nhỏ giọng: “Từ đầu học kỳ này.”

Cậu ta không nói thật, Lục Ngôn Sơ biết điều đó. Cùng lúc đó cậu cảm nhận được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về, có đồng cảm, sợ hãi, thờ ơ, và cả chế giễu. Ánh nắng màu cam rực rỡ xuyên qua cửa kính chiếu lên những khuôn mặt ngây thơ, phác họa thành một bức tranh vừa ấm áp vừa quái dị. Lục Ngôn Sơ chợt cười một tiếng, gần như muốn đề lên tại chỗ dòng chữ “Tương thân tương ái” để kỷ niệm.

Bóng dáng Tôn Siêu vừa xuất hiện ở cửa lớp, mặt Kiều Nam lập tức tái nhợt, hai tay vô thức siết chặt, cúi đầu giảm thiểu sự tồn tại của mình. Lục Ngôn Sơ nhìn người đó từng bước đi đến chỗ ngồi với vẻ lười nhác. Chắc là không ngờ chỉ thị mình đưa ra lại không được thực hiện, rất nhanh hắn quay lại bàn Kiều Nam, thấy đối phương vẫn ngồi yên thì càng khó tin hơn.

“Này, Coca của tao đâu, vứt rồi à?” Nói xong hắn đạp thẳng vào chân bàn, cốc nước của Lục Ngôn Sơ cũng rung lên bần bật.

“Ra hành lang rẽ phải có máy bán hàng tự động, hoặc cậu không ngại thì xuống siêu thị dưới lầu mà mua.”

Học cùng lớp nên Tôn Siêu đương nhiên biết Lục Ngôn Sơ, nhưng chỉ dừng lại ở mức biết chứ chưa từng thực sự đối đầu. Hot boy trường, học bá? Hừ, chẳng qua là vẻ ngoài hào nhoáng mà thôi.

“Tao hỏi mày à?”

Lục Ngôn Sơ nheo mắt cười lười biếng: “Thế cậu hỏi ai?”

Đối phương trả lời ngay lập tức dù thái độ rất tệ: “Kiều Nam.”

Lục Ngôn Sơ chợt hiểu ra: “Ồ, hóa ra cậu còn nhớ tên cậu ta à.”

Tôn Siêu nghiến răng: “Lục Ngôn Sơ, mày thích xen vào chuyện người khác thế à? Tan học rảnh rỗi quá thì đi chỗ khác chơi, tao bảo Kiều Nam tiện tay mua đồ uống thì có sao nào?”

“Tôi cũng là tiện tay thôi.”

Lục Ngôn Sơ chỉ vài câu đã chọc giận đối phương, Tôn Siêu mắng một câu th* t*c rồi định kéo Kiều Nam sang một bên để dạy dỗ tên học bá này một bài học. Nào ngờ ngón tay còn chưa chạm vào người Kiều Nam đã bị Lục Ngôn Sơ đột ngột giữ cổ tay lại, dùng sức kéo mạnh. Nửa thân trên của hắn đập rầm xuống bàn khiến hắn ngây người một thoáng, vừa định phản ứng lại thì Lục Ngôn Sơ đã dùng khuỷu tay đè vào động mạch cổ, cây bút bi trong tay thì chĩa thẳng vào nhãn cầu hắn.

Khi Lục Ngôn Sơ không cười, cậu tạo cảm giác rất khó tiếp cận, nhưng một khi cậu nhìn chằm chằm mà cười thì cảm giác đó còn tệ hơn nhiều. Dù sao cậu cũng là một tên điên không bao giờ đi theo lối mòn. Giống như bây giờ, cậu bấm cây bút bi làm một động tác như đang nhắm bắn, đầu bút cách mắt Tôn Siêu chưa đến hai milimet.

“Mày thử chửi lại câu nữa xem?”

Tôn Siêu sợ hãi nhắm chặt mắt, lưng đổ mồ hôi lạnh, nghe thấy Lục Ngôn Sơ cười khẩy: “Cũng chỉ có chút gan đó thôi sao.”

“Các em làm gì đấy, buông người ra, không biết vào học rồi à?”

Lục Ngôn Sơ kịp thời rút tay về, Tôn Siêu vội vàng đứng dậy ho khan. Chủ nhiệm khoa mặt lạnh lùng bước tới, thầy nhíu mày nhìn Tôn Siêu rồi nhìn sang Lục Ngôn Sơ, sắc mặt thầy dịu đi một chút nhưng vẫn hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Lục Ngôn Sơ ra tay trước: “Tình hình cụ thể có lẽ thầy phải hỏi cậu bạn này.” Cậu hoàn toàn không buồn nhớ tên Tôn Siêu.

Tôn Siêu đương nhiên sẽ không thừa nhận mình bắt nạt bạn học, ngược lại hắn còn nắm lấy cơ hội cắn ngược một miếng: “Thầy ơi, em qua tìm Kiều Nam mượn đồ, Lục Ngôn Sơ đột nhiên động tay với em, mắt em suýt chút nữa bị cậu ta chọc mù rồi!”

“Cậu nói bậy, rõ ràng là cậu ta gây sự trước, Lục Ngôn Sơ thấy chuyện bất bình nên mới ra tay giúp đỡ thôi.”

Bản thân Lục Ngôn Sơ cũng không ngờ mình lại có nhiều đức tính tốt như vậy, cậu nhướng mày nhìn sang, khuôn mặt cô gái có chút quen nhưng nhất thời chưa nhớ ra tên.

“Cô ấy tên là Tần Du Nhiên, bạn trai cô ấy là Ngụy Kiêu nên Tôn Siêu không dám trả thù đâu, cậu yên tâm đi.” Kiều Nam không biết là đang trấn an Lục Ngôn Sơ hay trấn an chính mình, ẳng lặng bổ sung: “Hắn chắc cũng không dám trả thù cậu.”

“Không sao, hôm nay mình ép Tôn Siêu động thủ trong lớp, hắn đã có tiền án với thầy chủ nhiệm rồi. Sau này dù mình lôi hắn ra đánh một trận, cậu nghĩ thầy sẽ tin ai?”

Kiều Nam cứng họng, so với việc bị một tên thiểu năng trả thù thì Lục Ngôn Sơ quan tâm đến chuyện khác hơn: “Hắn chắc sẽ không ngu đến mức báo lên khoa đâu, mình không thể bị kỷ luật được.”

Kiều Nam hơi không theo kịp suy nghĩ của đối phương, há miệng hỏi: “Cậu không sợ đánh nhau mà lại sợ bị kỷ luật sao?”

“Vì mình nhất định phải giành được học bổng cả năm hai.”

“…Ồ, thành tích của cậu tốt như vậy, chắc chắn không thành vấn đề đâu.”

Lúc này hai người đang ngồi đối diện nhau ở một góc căng tin, đồ ăn trong khay vẫn chưa động đến. Nhớ lại sau giờ học Lục Ngôn Sơ đã cố ý đứng ở hành lang đợi mình, Kiều Nam lòng đầy cảm kích, cậu mỉm cười ngại ngùng: “Ngôn Sơ, cảm ơn cậu nhiều nhé.”

“Tại sao lại chọn nhẫn nhịn?” Lục Ngôn Sơ đặt hai tay lên bàn nhìn hắn rất nghiêm túc, “Sợ bị trả thù sao?”

Kiều Nam khẽ gật đầu: “Tôi biết mình rất vô dụng.”

Lục Ngôn Sơ nhíu mày: “Kiều Nam, người phạm lỗi là họ.” Cậu lại hỏi ngược lại một cách tàn nhẫn: “Vậy hoàn cảnh của cậu có tốt hơn không, họ có giảm bớt việc sai bảo cậu không, hay thủ đoạn hành hạ có nhẹ đi không?”

“Bắt nạt sẽ không bao giờ chỉ có một lần, nếu lần đầu tiên họ tìm đến mà cậu không chống cự, nỗi đau sau đó sẽ không ngừng ập đến. Những con quỷ đó sẽ bám lấy cậu không dứt, nhẫn nhịn chỉ khiến họ càng thêm lấn tới, được đằng chân lân đằng đầu mà thôi!”

Những điều Lục Ngôn Sơ nói Kiều Nam thực ra đều hiểu, nhưng để bước ra bước đầu tiên cần phải tích lũy đủ dũng khí. Đặc biệt những người nhát gan, tính tình yếu đuối như Kiều Nam thường sống rất nhạy cảm và tự ti. Đặc điểm của cậu ta gần như hoàn toàn phù hợp với mục tiêu ưa thích của kẻ bắt nạt. Lăng mạ bằng lời nói, chèn ép bằng cơ thể, hệt như trêu mèo đùa chó, gọi đến là đến, đuổi đi là đi, sao có thể không phải là một niềm vui chứ?

Kiều Nam hít một hơi thật sâu, đầu lại từ từ cúi xuống, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: “Nhưng mà… tôi đánh không lại họ.”

“Vậy thì hãy làm cho bản thân mạnh mẽ hơn, cho họ biết giới hạn của cậu!” Lục Ngôn Sơ nói, “Dù không thể phản kích ngay lập tức cũng phải cho họ biết cậu không dễ bắt nạt, ít nhất là chọc vào cậu sẽ rất phiền phức. Cậu không cần phải đồng cảm với tội phạm, một số người đơn thuần là độc ác, họ còn đáng sợ hơn cả dã thú. Họ tận hưởng cảm giác dồn con mồi từng bước đến vách đá, thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng nhất rồi nhìn người ta sụp đổ nhảy xuống vực sâu, vừa cười ha hả vừa tiếc nuối vì người đó chết chưa đủ đã.”

Hối hận vì đã không đâm thêm vài nhát, lỡ như họ không chết vì ngã thì sao, thật là đáng tiếc làm sao!

Kiều Nam không kìm được rùng mình, chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Ngôn Sơ với ánh mắt phức tạp, thấy đối phương đang tươi cười, cậu nắm chặt tay muốn nói lại thôi. Lục Ngôn Sơ gắp một miếng cánh gà đặt vào đĩa của Kiều Nam, giọng điệu nhẹ nhàng như đang nói về thời tiết: “Tò mò tại sao tôi lại hiểu rõ như vậy à? Vì trước đây tôi cũng từng bị bắt nạt.”

Kiều Nam mở to mắt kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ đến nạn nhân lại là chính cậu. Trong đầu cậu ta tràn ngập hình ảnh Lục Ngôn Sơ dùng đầu bút chĩa vào mắt Tôn Siêu khi nãy, ra tay vừa nhanh vừa hiểm, không giống kỹ năng của một học bá mà giống đại ca đi bắt nạt người khác hơn.

Lục Ngôn Sơ như có thuật đọc suy nghĩ nên nhìn thấu Kiều Nam chỉ trong nháy mắt, cậu nhún vai uống một ngụm nước rồi thản nhiên xé toang vết thương cũ: “Hồi nhỏ tôi chậm phát triển thể chất nên cứ mãi không cao lên được, trong số đám con trai cùng lứa thì tôi là người lùn nhất. Họ nói trông tôi thật dễ bắt nạt nên ngày nào tan học cũng chặn tôi ngoài lớp, họ đông người nên lúc đầu tôi chỉ có phần bị bắt nạt thôi.”

Một đám người vây quanh lột áo cậu, vừa cười vừa mắng cậu là đứa con hoang không có mẹ, hoặc là lợi dụng lúc cậu đi vệ sinh để ấn đầu cậu vào bồn tiểu, mỗi lần cậu giãy giụa là lại bị đạp một cái. Còn có những trò vô vị khác như bỏ gián vào ngăn bàn, bẻ gãy bút chì hay đổ sơn vào áo cậu. Chỉ cần cậu dám nói với giáo viên một chữ, những đứa lớn tuổi hơn sẽ càng lấn tới để trêu chọc. Kẻ bắt nạt không bao giờ thừa nhận hành vi độc ác của mình, họ chỉ nói rằng đang đùa thôi.

“Tôi cũng đánh không lại họ nhưng tôi biết chạy mà. Chạy một lần bị tóm, lần thứ hai vẫn bị tóm, nhưng lần thứ ba tôi nghiến răng chạy hết sức rồi dùng cục đá vấp chân thằng to con kia làm nó sứt răng cửa. Sau đó tôi được yên tĩnh nửa tháng.”

Cậu không muốn Giang Dập đánh nhau vì mình vì sẽ bị mời phụ huynh, sẽ bị Hồ Tịnh mượn cơ hội mắng nhiếc bất kể đúng sai. Không muốn bị người khác bắt nạt thì phải học cách phản kích, cậu chưa bao giờ là người tốt lành gì, làm người tốt quá mệt mỏi. Lòng tốt không nhất thiết sẽ gặt hái được quả ngọt, người tốt cũng không chắc sẽ bình an suốt đời.

Lục Ngôn Sơ mắt cong cong cười, giọng cậu nhẹ như tiếng sóng biển trong gió đêm: “Cậu cũng chạy khá nhanh đấy chứ, lần đại hội thể thao trước chạy tiếp sức tôi thấy cậu chạy rất tốt.”

Gậy tiếp sức suýt nữa rơi mà tốt chỗ nào, Kiều Nam bị cậu chọc cười: “Cậu mới là đại ca thật sự, vận động viên chạy đường dài mà.”

Lục Ngôn Sơ không khách sáo gật đầu: “Chắc là rèn luyện được từ lúc đó, coi như là trong họa có phúc đi?”

Khi cậu nói về những chuyện đau buồn trong quá khứ, cả người cậu đều rất thoải mái và thản nhiên. Kiều Nam chắc chắn rằng cậu không hề cố tỏ ra mạnh mẽ, bởi vì những thứ dơ bẩn đó không đáng để cậu phải lãng phí ký ức quý giá thêm nữa. Cuộc đời còn dài, nên lãng phí vào người mình yêu thương thì hơn.

“Cảm ơn cậu đã chia sẻ những điều này với tôi, tôi sẽ cố gắng thay đổi bản thân, tuy không thể mạnh mẽ ngay lập tức nhưng ít nhất sẽ không còn là quả hồng mềm mặc cho người khác n*n b*p nữa.” Kiều Nam lấy hết can đảm nắm lấy tay Lục Ngôn Sơ, cậu ta nhìn thẳng vào mắt cậu: “Ngôn Sơ, rất vui được làm bạn với cậu.”

Lục Ngôn Sơ nắm tay Kiều Nam một cái rồi buông ra, cậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay bạn mình để khích lệ: “Khi chưa có cơ hội ra đòn hãy phòng thủ thật tốt, đừng để bị nắm đấm của đối phương đánh trúng. Đợi đến khi thời cơ chín muồi hãy dùng nắm đấm đáp trả gấp bội và tuyệt đối không được mềm lòng, đó mới là ý nghĩa của sự nhẫn nhịn!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...