Hậu Ngọt - Hồi Cam

Chương 30: Món tráng miệng đêm khuya



Vừa bước xuống bậc thang, Lục Ngôn Sơ đã thấy Tần Du Nhiên nửa ngồi xổm bên lề đường, một tay cầm điện thoại còn tay kia nhàm chán đung đưa như đang đợi ai đó. Được Kiều Nam nhắc nhở, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn cô một cái. Đối phương lập tức cảm nhận được nên ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt cậu, sau đó cô cười vẫy tay rồi đứng dậy đi tới.

“Cứ tưởng các cậu nhân lúc tôi không chú ý đi mất rồi.” Ánh mắt cô lướt qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Lục Ngôn Sơ, “Nói chuyện vài câu được không?”

Người trong cuộc còn chưa kịp trả lời thì Kiều Nam bên cạnh đã rất tinh ý: “Vậy tôi về ký túc xá trước nhé, tạm biệt.”

Nửa phút sau, hai người đứng đối diện nhau ở một nơi yên tĩnh gần đó. Tần Du Nhiên nắm chặt dây túi xách, cô phải ngẩng đầu lên mới nhìn thẳng được vào mắt Lục Ngôn Sơ: “Tôi khá thích cậu, cậu nên biết chứ?”

Đối phương đi thẳng vào vấn đề khiến Lục Ngôn Sơ mỉm cười lịch sự: “Cảm ơn, nhưng điều này không phù hợp.”

“Tôi không phải lần nào cũng có được dũng khí này, có lẽ vì hôm nay là sinh nhật tôi nên tâm trạng cũng khá tốt. Đằng nào cũng đã đứng ra rồi, chi bằng nhân lúc còn đang có khí thế này mà nói thẳng những lời đã giấu kín trong lòng từ lâu.”

Nhớ đến việc cô đã đứng ra bênh vực mình trong lớp học, Lục Ngôn Sơ chân thành cảm kích: “Cảm ơn, hôm nay cậu rất dũng cảm. Cũng chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”

Tần Du Nhiên cười rạng rỡ, hốc mắt hơi đỏ lên. Cô nghiêng đầu hít hít mũi rồi nhanh chóng nhìn lại Lục Ngôn Sơ: “Đương nhiên tôi có tư tâm, nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ do dự.”

“Có thể hiểu mà.” Khoảnh khắc này Lục Ngôn Sơ rất tán thưởng sự thẳng thắn của cô, “Đó là lẽ thường tình thôi.”

Phàm là nam nữ thì ai cũng có thiên vị, ai mà chẳng giấu vài phần tư tâm cho riêng mình.

“Trong kỳ huấn luyện quân sự tôi thường lén nhìn cậu, không chỉ tôi đâu mà nhiều cô gái khác cũng thường xuyên bàn tán về cậu sau lưng.” Một số chuyện nói vừa đủ thì vẻ đẹp mới không bị mất đi, cô cất đi nỗi nhớ trong mắt rồi nghiêng đầu về phía Lục Ngôn Sơ, “Nhưng tuổi trẻ mà, luôn có vài điều tiếc nuối.”

Cũng có lẽ chính vì không đạt được nên chấp niệm này mới khoác lên mình chiếc áo ngoài của sự thâm tình. Lục Ngôn Sơ từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, Tần Du Nhiên nhận ra mình khó mà tưởng tượng được dáng vẻ khi cậu yêu một người thực sự sẽ như thế nào. Chắc chắn sẽ có một khía cạnh rất dịu dàng đúng không, mặc dù cô chưa từng được thấy tận mắt.

Yên lặng một lát, cô từ trong túi lấy ra vài viên kẹo đủ màu rồi nhét vào lòng bàn tay Lục Ngôn Sơ: “Được rồi, tạm biệt nhé Lục Ngôn Sơ. Tặng cậu kẹo này, coi như lấy chút may mắn của cô gái sinh nhật.”

Nhìn cô cười rồi chạy xa, Lục Ngôn Sơ nắm chặt kẹo đi về phía ký túc xá. Điện thoại reo đúng lúc, là tin nhắn từ Giang Dập.

【star: Đàn em, tối nay còn chạy bộ không? Thấy lịch trình em bận rộn quá.】

Lục Ngôn Sơ nhướng mày nhìn chằm chằm hai dòng chữ lặp đi lặp lại rồi khẽ cười một tiếng, quả nhiên may mắn của cô gái sinh nhật rất linh nghiệm.

【star: Thật sự không được thì… để anh chen vào trước nhé?】

Lục Ngôn Sơ luôn bị Giang Dập vô tình làm cho lòng ngứa ngáy bởi một câu nói hay một hành động nào đó. Sự chia cắt ngắn ngủi càng làm tăng thêm khao khát sâu thẳm trong lòng, mọi phần da thịt trên cơ thể đều đang gào thét phản đối, nhớ nhung sự chạm nhẹ của ngón tay và độ ẩm từ môi đối phương.

【Cáo nhỏ xinh đẹp: Phải chạy chứ, hôm nay em còn chưa hôn đàn anh mà.】

【Cáo nhỏ xinh đẹp: Để bù đắp, tối nay đàn anh có thể thô bạo một chút cũng được.】

Ánh mắt Giang Dập tối sầm lại, cũng chỉ có Lục Ngôn Sơ mới có bản lĩnh này, dễ dàng khuấy động tâm trí anh như vậy. Hứa Tư Phàm lẩm bẩm nãy giờ không thấy người bên cạnh hồi âm nên thắc mắc quay đầu lại, hắn phát hiện Giang Dập đang dán mắt vào màn hình điện thoại với vẻ mặt khó dò. Xem cái gì mà chăm chú thế không biết?

Có lẽ người giỏi giang đều thạo việc đa nhiệm, Hứa Tư Phàm vừa định nhích cổ lại gần thì Giang Dập lập tức hoàn hồn rồi giơ khuỷu tay lên cao không cho hắn nhìn.

“Chán thế, còn khách sáo với tao à?” Hứa thiếu gia tò mò không chịu được, hắn dùng ánh mắt lên án nhìn anh.

Giang Dập dùng ngón tay tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi ngay trước mặt hắn, anh cười đầy ẩn ý: “Đừng vội, sau này sẽ có nhiều lúc mày phải khách sáo với tao hơn nữa.”

Hứa Tư Phàm câm nín, sao mà thâm thúy thế, hắn chẳng hiểu gì hết. Nhưng không sao, có người hiểu là được rồi.

Tan học tiết tự học buổi tối, Giang Dập khoác ba lô chặn Lục Ngôn Sơ ở trước tòa nhà giảng đường. Như thường lệ, anh nhận lấy sách vở từ tay cậu nhét vào ba lô của mình rồi sánh vai đi xuyên qua đám đông về phía cổng đông. Bữa tối Lục Ngôn Sơ không ăn được bao nhiêu, hai miếng cánh gà trong đĩa đều gắp cho Kiều Nam, lúc đó cậu thật sự không có khẩu vị nên chỉ ăn qua loa chút rau xanh.

Lúc Tiêu Tiêu và La Ỷ Thanh khoác tay nhau bước vào tiệm mì nhỏ, Lục Ngôn Sơ đã ăn xong một bát mì và đang ngậm ống hút uống sữa đậu nành. Giang Dập hỏi cậu đã no chưa, Lục Ngôn Sơ kẹp chân anh dưới gầm bàn cọ cọ rồi nhanh chóng buông ra.

“Để bụng lát nữa ăn món tráng miệng.”

Con cáo nhỏ hung dữ và lạnh lùng trước mặt người ngoài chỉ để lộ chiếc bụng mềm mại trước mặt Giang Dập, thỉnh thoảng cậu còn dùng móng vuốt nhỏ cào anh một cái rồi chớp mắt làm nũng. Giang Dập biết đời này mình đã hết cứu chữa rồi.

“Làm em chịu thiệt rồi.”

Lục Ngôn Sơ chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt nói rằng nếu anh trai hôn thêm chút nữa thì em sẽ không thấy thiệt thòi đâu.

“Ăn món tráng miệng gì thế?”

Giọng nói lanh lảnh của Tiêu Tiêu truyền đến. Lục Ngôn Sơ đã sớm chú ý đến họ nên cậu thong thả lấy những viên kẹo may mắn ra khỏi túi chia cho hai cô gái.

“Oa, loại kẹo này đắt lắm đó.” Tiêu Tiêu luôn thẳng thắn, cô cười tủm tỉm hỏi, “Kẹo cưới à?”

Lục Ngôn Sơ cũng cười rồi “Ừm” một tiếng. La Ỷ Thanh cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình trầm ngâm, vài giây sau cô ngẩng đầu nhìn Giang Dập. Hai người gật đầu xem như chào hỏi, sau đó ánh mắt cô hướng về Lục Ngôn Sơ khi cậu cũng đang nhìn mình. Hai người nhìn nhau, La Ỷ Thanh hiểu ra nên nở một nụ cười thiện ý.

“Cảm ơn kẹo của hai cậu nhé, tụi mình cũng được lây chút may mắn rồi.”

Lục Ngôn Sơ cười gật đầu: “Xem ra may mắn hôm nay phải nhân đôi rồi.”

Nói chuyện vài câu, La Ỷ Thanh liền kéo Tiêu Tiêu sang bàn bên cạnh. Lục Ngôn Sơ nghe thấy Tiêu Tiêu hỏi tại sao không ngồi chung vì đâu phải là không quen, La Ỷ Thanh ôn tồn nói chính vì quá quen nên mới như vậy. Ở một vài khía cạnh, cô và Lục Ngôn Sơ rất giống nhau nhưng lại không hoàn toàn giống. Nói cô là người biết giữ chừng mực không bằng nói cô sẽ luôn giữ lại một phần lý trí cho bản thân. Dù có yêu người đó đến đâu, cô cũng sẽ chừa cho mình một đường lui. Mối quan hệ không có hy vọng thì cũng không cần thiết phải bắt đầu.

Ăn uống no nê, Giang Dập dẫn Lục Ngôn Sơ lặng lẽ rời đi, không qua bàn bên kia quấy rầy họ nữa. La Ỷ Thanh cúi đầu ăn mì như không hề nhận thấy, cho đến khi bóng dáng quen thuộc hoàn toàn biến mất khỏi cửa tiệm, cô đột nhiên dừng đũa rồi hãm lại một chút mới nuốt hết thức ăn trong miệng.

“Bị bỏng à?” Tiêu Tiêu hỏi.

La Ỷ Thanh lắc đầu: “Ăn nhanh quá bị nghẹn thôi.” Hai giây sau cô lại nhẹ nhàng nói, “Không sao đâu.”

Đi bộ hai vòng ở sân tập để tiêu cơm, nhóm chat nhỏ đã có vài tin nhắn chưa đọc đều đến từ Hứa Tư Phàm. Hắn đội mũ sinh nhật đứng giữa một nhóm nam sinh, trán và má dính đầy kem. Ảnh có lẽ là chụp lén vì hắn không nhìn ống kính mà cười rất vui vẻ, không biết còn tưởng hắn mới là nhân vật chính đêm nay. Lục Ngôn Sơ xem hết từng tấm ảnh, cậu chú ý đến trên bàn trà phòng hát chất đầy các loại rượu. Nghĩ đến tửu lượng của hai người không chênh lệch bao nhiêu, cậu liền trả lời một câu: “Anh nhớ bảo vệ tốt bản thân nhé.”

【Fan: ?】

【Fan: Sinh nhật Lưu Phàm mà, em gặp rồi đấy, toàn là một đám đàn ông lớn đầu thôi.】

Lục Ngôn Sơ trêu chọc hắn: 【Nhưng anh là người sáng nhất trong đám đàn ông đó mà!】

Hứa Tư Phàm uống rượu vào nên suy nghĩ nhảy vọt: 【Cảm ơn lời khen nhé [đắc ý]】

Giang Dập lười lấy điện thoại nên kề mặt bên Lục Ngôn Sơ xem cậu nhắn tin, anh bật cười thành tiếng: “Hứa thiếu gia đúng là ngây thơ ngọt ngào quá mức.”

“Người ngốc thường có phúc mà.”

Lê bước loanh quanh không biết bao nhiêu vòng, sinh viên cuối cùng cũng dần tản đi và đường chạy bắt đầu vắng vẻ. Lục Ngôn Sơ thoáng liếc nhìn đồng hồ, đến chỗ rẽ cậu đưa tay trùm áo khoác lên đầu mình và Giang Dập. Mắt chưa kịp thích ứng với ánh sáng mờ ảo xung quanh thì hai bờ môi đã vội vàng chạm vào nhau, đầu lưỡi tiếp xúc mang lại sự an ủi ngắn ngủi như một trò đùa lãng mạn giữa thanh thiên bạch nhật.

Giang Dập nhớ rõ vị trí lúm đồng tiền ở khóe môi cậu, anh cười nhẹ nhàng hôn một cái: “Ngọt thật.”

Lục Ngôn Sơ khẽ động đầu, một lần nữa bắt lấy môi Giang Dập rồi kêu lên một tiếng nhỏ, đóng một dấu niêm phong độc quyền của riêng mình.

Đồ ngốc nhỏ. Giang Dập áp mũi vào mũi cậu cọ xát, môi anh từ từ hôn lên vành tai cậu rồi thì thầm những lời âu yếm.

Bữa tiệc sinh nhật của nhóm bạn đã đi đến hồi kết, mọi người bàn nhau lát nữa đi thẳng sang quán nét chơi game vì sáng mai không có tiết, chơi thâu đêm cũng chẳng sao. Hứa Tư Phàm có chút rạo rực, sinh viên đại học tuổi trẻ không ai có thể từ chối việc cùng nhau cày game ở quán nét cả. Đúng lúc đó điện thoại để trên bàn trà rung lên một cái, Hứa Tư Phàm uể oải đưa tay lấy, trước khi màn hình tắt hẳn hắn đã nhận rõ người gửi tin nhắn.

【Anh Đình: Anh đang ở cổng lớn, cần anh lên đón em không? Hay em tự xuống?】

Hứa thiếu gia còn đang lêu lổng ở giây trước, giây sau đã nắm chặt điện thoại đột ngột ngồi thẳng dậy: “Mẹ kiếp.”

Trong bốn người cùng phòng thì Lưu Phàm thân với hắn nhất, bình thường nói chuyện cũng không kiêng kỵ gì. Lúc này thấy hắn vẻ mặt kinh hãi quá mức, Lưu Phàm cười hì hì ghé lại: “Sao thế, bạn gái kiểm tra à?”

“Xì!” Hứa Tư Phàm lườm hắn một cái, căn bản không muốn nói nhảm mà cúi người tìm chiếc túi xách của mình ở góc sofa rồi nhấc chân đi thẳng ra cửa.

Cả đám đều ngơ ngác, Lưu Phàm gọi lớn phía sau: “Tư Phàm, cậu bị làm sao thế? Không phải nói quyết chiến đến sáng à? Đồ tra nam, rút lui thế sao?”

Hứa Tư Phàm kéo cửa ra, chỉ để lại một câu “Anh tôi đến đón rồi” rồi không quay đầu lại mà biến mất ở hành lang. Lưu Phàm cạn lời, cái quái gì vậy, đâu phải bạn gái mà cần gì phải vội vàng thế chứ?

Vào thang máy, đối phương lại gửi tin nhắn đến: 【Không vội, em cứ từ từ thôi.】

Hứa Tư Phàm nheo mắt nhìn khung chat, có lẽ do uống rượu nên nhất thời hắn không nhớ ra tại sao mình lại gửi định vị riêng cho Phó Minh Đình. À đúng rồi, là hắn gửi một đống ảnh chụp chung vào nhóm nhỏ nhưng chỉ có Tiểu Ngôn Sơ đáp lại. Uống xong một lon bia hắn mới nhận được hồi âm của Phó Minh Đình, nhưng không phải tin nhắn nhóm mà là gửi riêng hỏi hắn đang ở đâu, thế là hắn không nghĩ nhiều quăng cái định vị qua luôn.

Nhưng tại sao hắn lại đặc biệt phải đợi tin nhắn của Phó Minh Đình? Giang Dập cũng không xuất hiện cơ mà? Hứa Tư Phàm bực bội gãi đầu tự tranh cãi trong lòng rồi lại tự dỗ mình. Trong nhóm tổng cộng có bốn người, hắn cũng không thể cứ tự mình lảm nhảm mãi được, ngại chết đi được.

Thang máy dừng ở tầng một, Hứa Tư Phàm chợt nhận ra nên cúi đầu đánh chữ thật nhanh, gần như ngay khoảnh khắc cửa mở ra là hắn ấn nút gửi đi. Dáng người cao ráo của Phó Minh Đình đứng ngoài cửa, khóe môi anh khẽ nhếch với phong độ ngời ngời, hoàn toàn không hợp với không khí xung quanh đầy rẫy quảng cáo vặt và đèn neon nhấp nháy. Nhưng anh vẫn xuất hiện vì một cậu bé quá ham chơi, anh không yên tâm nên nhất định phải tận mắt thấy, nếu không nửa đêm anh sẽ không thể tập trung làm việc được.

“Anh Đình…” Sự bực bội trong lòng Hứa Tư Phàm kỳ diệu tan biến, hắn vô thức bước về phía anh.

Mạng chậm vài giây nên điện thoại Phó Minh Đình muộn màng reo lên một tiếng. Bốn mắt nhìn nhau, Hứa Tư Phàm ngây ngốc nói: “Em xuống rồi đây.”

Sao có thể đáng yêu đến thế chứ. Phó Minh Đình cười gật đầu đáp lại, cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa tay xoa đầu hắn. Quả nhiên tóc hắn mềm mại như mình tưởng tượng nên anh lại xoa thêm một cái nữa.

“Đừng xoa đầu mà.” Hứa Tư Phàm né tránh một chút.

Phó Minh Đình dường như tâm trạng rất tốt nên hỏi một cách tự nhiên: “Vậy em nói xem chỗ nào có thể chạm được?”

Hứa Tư Phàm mở to mắt, Phó Minh Đình cười thành tiếng rồi dùng lòng bàn tay ôm gáy dẫn hắn đi ra ngoài: “Khuya rồi, để anh đưa em về.”

“Ồ.”

Đi ngang qua một quán cháo vẫn đang mở cửa, Hứa Tư Phàm liếc mắt nhìn một cái, nghe thấy Phó Minh Đình hỏi: “Muốn ăn cháo không?”

“Thôi, em cũng không đói lắm.”

“Mặn hay ngọt đây?”

“Ngọt ạ.” Hứa Tư Phàm im lặng.

Khóe mắt Phó Minh Đình cong lên, anh không nói nhiều mà nắm cổ tay dẫn hắn vào trong tiệm. Anh gọi một phần cháo bát bảo ấm nóng rồi yên lặng nhìn hắn ăn xong, sau đó lặng lẽ đưa khăn giấy qua.

“Cảm ơn anh Đình nhé.”

Ăn xong cháo dạ dày thoải mái hơn nhiều, Hứa Tư Phàm đứng dậy duỗi người theo Phó Minh Đình rời khỏi tiệm. Đi được một đoạn ngắn, cơ thể hắn lại tự nhiên dựa sát vào anh, tay trái cũng theo thói quen đặt lên vai Phó Minh Đình. Bỗng nhiên nghĩ đến câu nói đùa của Lưu Phàm lúc trước, Hứa Tư Phàm thầm cười nhạo trong lòng: Yêu đương chán lắm, chẳng thoải mái bằng ở bên Phó Minh Đình thế này.

“Nhưng anh ấy sớm muộn gì cũng sẽ yêu đương thôi, nhiều cô gái thích anh ấy thế cơ mà, rồi cũng sẽ gặp được người vừa ý thôi đúng không?”

Lục Ngôn Sơ ngước mắt nhìn Kiều Nam với vẻ mặt nghiêm túc, không hiểu tại sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang Giang Dập. Kiều Nam dường như rất hiểu sự im lặng của cậu nên thở dài: “Tớ biết chứ, cũng giống như cảm giác tớ nhìn chị gái mình đi lấy chồng vậy.”

Lục Ngôn Sơ lập tức đính chính: “Nếu tớ không gật đầu, anh ấy không thể yêu đương được đâu.”

Kiều Nam không hề nghi ngờ điều đó: “Anh cậu thật sự rất cưng chiều cậu.”

“Ừm.” Lục Ngôn Sơ liên tục gật đầu.

Lúc cậu về ký túc xá vừa hay thấy Kiều Nam đang nói chuyện điện thoại ở hành lang, nghe thấy cậu ta nói giọng nhẹ nhàng rằng chị đừng gửi tiền cho em vì em ở trường sống tốt lắm. Lục Ngôn Sơ quay đầu nhìn thoáng qua, không lâu sau cậu lại phát hiện đôi giày thể thao của Kiều Nam ở bồn nước đã ướt sũng. Mà cậu nhớ rõ đôi giày này Kiều Nam mới giặt và phơi khô cách đây hai ngày. Chuyện gì đã xảy ra thực ra không khó để suy đoán.

“Chị cậu không biết những chuyện này đúng không?”

“Chị ấy đang mang thai nên không thể bị kích động.” Nụ cười trên mặt Kiều Nam nhạt đi một chút, “Cậu là người duy nhất biết đấy.”

Lục Ngôn Sơ lắc đầu cười cậu ta quá ngây thơ. Trước khi tan học tự học buổi tối, Kiều Nam đột nhiên đau bụng nên chuông vừa reo là cậu vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Đợi giải quyết xong, vừa định đưa tay mở cửa thì nghe thấy tiếng động bên ngoài, ngay sau đó một xô nước bẩn đổ xuống làm ướt cậu từ đầu đến chân. Cậu hắt hơi một cái, nghe thấy một giọng nữ ngọt ngào nói rằng thối quá đi mau thôi.

“Được, hôm nay tạm tha cho nó một lần.” Đó là giọng một nữ sinh, Kiều Nam nhận ra giọng cô ta vì đó là người có ngoại hình nổi bật nhất trong đám Tôn Siêu, chỉ nhìn bề ngoài thì không hề dính dáng chút nào đến loại cặn bã. Cậu nhớ không nhầm cô gái kia luôn mê Giang Dập, còn lén lút bắt nạt vài cô gái lớp khác gửi thư tình cho anh, thậm chí còn ép người ta tự lấy kéo cắt tóc.

Lục Ngôn Sơ nhướng mày với vẻ mặt âm u bất định, cậu cảm thấy bản thân cũng bị sỉ nhục cùng một lúc: “Cậu vừa nói cô ta tên gì?”

“À, Ngô Xảo Hề.” Kiều Nam nói, “Những cô gái bợ đỡ cô ta bình thường đều gọi là Xí Xí.”

Lục Ngôn Sơ từ từ nhỏ giọng lặp lại cái tên đó. Kiều Nam lặng lẽ siết chặt bông y tế trong tay với vẻ căng thẳng.

“Cậu để vẻ mặt đó làm gì, tớ không đánh con gái đâu!” Lục Ngôn Sơ cong môi cười như thể thật sự chỉ thuận miệng hỏi thôi, cậu tự nhiên lấy một miếng băng cá nhân từ trong túi ra đưa cho Kiều Nam.

“Đương nhiên rồi, đối với loại người này thì cậu đánh cô ta một trận cũng vô dụng vì không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Đối phó với kẻ ác phải dùng cách của kẻ ác, nếu không thì thật thất lễ quá.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...