Thứ sáu, ngày cuối cùng của hội thao trường, hai hạng mục được mong chờ nhất đang chuẩn bị bước vào cuộc tranh tài cuối cùng.
Lục Ngôn Sơ được xếp ở vị trí chạy cuối của đội tiếp sức, đây cũng là yêu cầu của chính cậu. Người chạy đầu là ủy viên thể thao của lớp, một chàng trai vạm vỡ. Nghe đồn, hồi cấp ba, cậu ta đã đảm nhận chức vụ này ba năm liền, có tính cách đặc biệt lạc quan, luôn cười toe toét để lộ hàm răng trắng mỗi khi gặp người khác. Hai vị trí chạy giữa là hoàng tử bóng đá của lớp và người bạn cùng phòng với Lục Ngôn Sơ, Kiều Nam.
Trước khi chạy, Kiều Nam khá căng thẳng, cậu cứ hít thở sâu liên tục. Lục Ngôn Sơ bận rộn nên không có nhiều thời gian ở ký túc xá, cậu cũng không phải người nói nhiều nên mối quan hệ với ba người còn lại không quá thân thiết, giống như những người bạn cùng phòng bình thường sống dưới một mái nhà. Nhưng Lục Ngôn Sơ lại rất thích kiểu sống không làm phiền lẫn nhau thế này, rất yên tĩnh và thoải mái.
“Chạy theo gió, tự do là phương hướng…”
Cậu bạn ủy viên thể thao làm khá có nghi thức, khi xông ra khỏi vạch xuất phát, cậu ta bất ngờ hát lớn một câu. Những người xung quanh, dù quen hay không, đều hát theo: “Đuổi theo sức mạnh của sấm sét…”
Hứa Tư Phàm không khỏi cảm thán: “Đúng là tuổi trẻ!”
Giang Dập đứng bên cạnh duỗi người, rồi bỏ một viên kẹo bạc hà vào miệng để tỉnh táo. Anh thức đến gần 3 giờ sáng mới ngủ, Phó Minh Đình còn “tàn bạo” hơn, làm việc thẳng đến 4 giờ rưỡi, cứ như thể sợ mình sống quá lâu vậy.
Hai người chạy đầu và việc trao gậy khá suôn sẻ. Đến người thứ ba, Kiều Nam nhận gậy chậm hơn người khác. Mấy cậu bạn cùng lớp nôn nóng hò hét “Nhanh lên, chạy đi, chạy đi” khiến Kiều Nam vốn đã căng thẳng càng thêm hoảng loạn. Cậu chỉ biết chạy theo bản năng đến trước mặt Lục Ngôn Sơ, nhưng vừa giơ tay, chiếc gậy tiếp sức đã rơi thẳng xuống.
Lục Ngôn Sơ phản ứng cực nhanh, không kịp nhíu mày, vươn tay phải ra chộp lấy gậy một cách nhanh như chớp, cứu vãn tình thế một cách đầy may mắn. Họ đã lãng phí hai giây.
Lục Ngôn Sơ nắm chặt chiếc gậy, lao vút đi như một tia chớp. Cậu hoàn toàn khác với hình ảnh cậu thiếu niên cố ý kiểm soát nhịp độ khi chạy 1500 mét hôm qua. Lúc này, toàn thân cậu toát ra một vẻ hung dữ và mạnh mẽ. Chiếc áo phông trắng rộng thùng thình bị gió thổi bay một góc, cổ áo bên trái hơi trượt xuống, để lộ phần xương quai xanh trắng muốt và nổi bật. Cậu dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn, kể cả Giang Dập.
Anh nhìn Lục Ngôn Sơ chạy về đích với tốc độ áp đảo, rồi xuyên qua đám đông, huýt sáo chúc mừng người chiến thắng. Khi Lục Ngôn Sơ nhìn về phía mình, anh lười biếng giơ tay, lắc lắc hai chai nước đang cầm.
“Qua đây uống nước đi.”
Lục Ngôn Sơ một tay khẽ che trán, tay kia nhẹ nhàng gạt những cô gái đang cố gắng đến gần, khóe môi khẽ cong lên nụ cười nhạt rồi đi thẳng đến trước mặt Giang Dập. Nắp chai đã được vặn sẵn, Lục Ngôn Sơ nhận lấy, ngửa đầu uống nước. Giang Dập nhìn yết hầu của cậu lên xuống, dặn dò “Uống chậm thôi,” nhưng lời còn chưa dứt, anh đã ngáp một cái.
Lục Ngôn Sơ bất lực: “Xin anh, làm ơn ngủ sớm một chút đi, em không muốn mất đi anh trai khi tuổi còn trẻ vậy đâu.”
“…Yên tâm.” Vừa nói xong, anh lại ngáp một cái nữa.
Lục Ngôn Sơ vừa rồi đối mặt với người đồng đội làm rơi gậy còn không nổi nóng, vậy mà bây giờ lại bị một câu nói lơ đãng của Giang Dập chọc tức đến mức chửi thề: “Yên tâm cái đéo gì!”
Giang Dập: “…”
Hứa Tư Phàm vừa cười vừa vỗ lưng Lục Ngôn Sơ: “Nhìn em mình giận kìa.”
Giang Dập cắn vỡ viên kẹo bạc hà trong miệng, cảm giác mát lạnh lập tức xộc thẳng l*n đ*nh đầu. Anh dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ môi trên, hít một hơi, trông tỉnh táo hơn hẳn. “Tối nay anh sẽ ngủ sớm, anh thề!” Anh nghiêng đầu về phía Lục Ngôn Sơ, ánh mắt trông rất chân thành, thậm chí còn có chút đáng thương. Giang Dập có cả trăm cách để dỗ dành Lục Ngôn Sơ, đều là kinh nghiệm tích lũy từ nhỏ.
Còn Lục Ngôn Sơ cũng không phải không biết một nửa trong số đó là chiêu trò của anh trai. Anh vẫn sẽ vô thức coi cậu là một đứa trẻ, không màng đến thể diện, chỉ để dỗ cậu vui. Lục Ngôn Sơ âm thầm thở dài trong lòng, nhưng vẫn thuận theo anh trai, như thể thật sự tin vào lời nói nhảm của anh.
“Ừm, mười hai giờ em sẽ gọi điện nhắc anh.”
Hứa Tư Phàm gửi đoạn video vừa quay được vào nhóm bốn người. Hai mươi phút sau, Phó Minh Đình xuất hiện, thả liền ba biểu tượng ngón tay cái cho Lục Ngôn Sơ.
【Fan: …Anh vừa mới tỉnh dậy đấy hả, hay là chưa ngủ miếng nào?】
【ting: Ngủ được năm tiếng, tinh thần hiện tại rất ổn định.】
【Fan: [Anh giỏi.jpg]】
Hôm đó hắn chơi bóng rổ cả buổi chiều, đói đến mức có thể nuốt chửng cả một con bò. Tình cờ hắn ngồi đối diện Phó Minh Đình, sau vài câu chào hỏi đơn giản hắn bắt đầu ăn ngấu nghiến. Lẩu rất nóng và cay, hắn ăn mà mồ hôi nhễ nhại, không ngừng uống nước. Sau này, chính Giang Dập đã nói rằng hôm đó hắn đã tạo ra một bộ sưu tập biểu cảm hoàn chỉnh. Nếu không phải vì khuôn mặt này chống đỡ, mấy đàn chị chắc chắn sẽ mất hết ấn tượng tốt về hắn. Đó là lần đầu tiên hắn gặp Phó Minh Đình.
Anh không nói nhiều, khí chất rất tốt, trước khi ra ngoài nghe điện thoại còn nói một tiếng “xin lỗi”. Hứa Tư Phàm nhìn là biết đó là thói quen tốt đã được rèn giũa từ trong xương. Không chỉ vậy, anh còn ăn uống rất lịch sự, chỉ cần anh im lặng ngồi đó, vẫn là một sự hiện diện không thể xem thường.
Đến mức Hứa Tư Phàm nhìn thấy anh là lại nghĩ đến người chú nhỏ của mình, người đàn ông đã ngoài 40 nhưng vẫn phong độ như ngày nào. Nhưng Phó Minh Đình chỉ lớn hơn hắn hai tuổi, hắn không thể gọi người ta là chú, điều đó không thích hợp. Ban đầu, hắn nghĩ đối phương là một mọt sách chính hiệu, mắc chứng lo âu lại sợ giao tiếp, không ngờ tiếp xúc rồi mới thấy anh lại khá hài hước.
Nói chuyện vài câu, Hứa Tư Phàm liền ném điện thoại lên bàn, chuyên tâm nhặt hành lá trong món cà chua xào trứng. Ngước lên, hắn thấy Giang Dập đang cắn đầu đũa, nhìn chằm chằm vào một vị trí chéo đối diện. Khi hắn nhặt xong hành và ngẩng đầu lên lần nữa, Giang Dập vẫn giữ nguyên tư thế, không biết đang nhìn gì mà say mê đến vậy.
“Này, có cô gái xinh đẹp nào đã cướp mất hồn mày rồi hả?” Hứa Tư Phàm tò mò quay đầu, nhìn theo ánh mắt của anh.
“Đàn anh, chuyện gia sư tiếng anh trước đây, anh đừng bận tâm nữa.”
Buổi chiều còn có trận chung kết 1500 mét cuối cùng. Lục Ngôn Sơ ăn cơm xong muốn về ký túc xá thay quần áo. Chiếc áo phông cậu đang mặc đã giặt quá nhiều lần, cổ áo bị giãn ra. Mặc thường ngày thì không sao, nhưng khi chạy, vai áo cứ bị trượt xuống, khiến các cô gái điên cuồng chụp ảnh, làm cậu rất phiền lòng. Không ngờ vừa đặt khay thức ăn vào chỗ thu dọn, quay người lại đã gặp Tưởng Minh Thuận đã lâu không gặp.
“Nếu không phải bạn anh lỡ lời nhắc tới, em chắc chắn sẽ giấu anh mãi.” Tưởng Minh Thuận thở dài. Anh tự nhận mình khá hiểu Lục Ngôn Sơ, mặc dù bạn anh kể không nhiều, nhưng anh vẫn có thể xâu chuỗi toàn bộ câu chuyện từ những lời ít ỏi đó. Anh cũng tin rằng đây không phải là lỗi của Lục Ngôn Sơ.
“Xin lỗi em, Ngôn Sơ!”
Lục Ngôn Sơ lắc đầu, cậu rất biết ơn Tưởng Minh Thuận vì đã giúp đỡ mình, nên khi đối diện với anh, cậu luôn cười nhiều hơn: “Họ trả thù lao không ít đâu, nói cho cùng vẫn là em có lợi. Đàn anh, trước đây em đã nói là khi nhận lương sẽ mời anh một bữa cơm, anh xem khi nào rảnh?”
Cậu luôn là người như vậy, không thích nợ ân tình của ai. Người duy nhất trong đời này cậu nợ, chính là Giang Dập, nợ quá nhiều, đã sớm không thể trả hết.
Tưởng Minh Thuận cũng cười, ánh mắt nhìn cậu rất dịu dàng, nhưng chỉ hai giây sau đã tự nhiên dời đi, đưa cho cậu một hộp thức ăn mang về: “Lần trước thấy em thích ăn, vừa hay trưa nay anh hẹn bạn ở quán đó nên tiện gói về cho em một phần.” Không đợi Lục Ngôn Sơ lịch sự từ chối, anh đã nói nhỏ: “Coi như là lời xin lỗi của anh nhé?”
Đã nói đến mức này, nếu không nhận thì có vẻ cậu quá nhỏ mọn.
“Cảm ơn đàn anh ạ.”
“Này, anh Kiêu, xem nó kìa.”
Trước cổng căng tin, tên tóc vàng vừa nhìn đã thấy Lục Ngôn Sơ đang đi ra ngoài. Cậu cầm một chiếc túi giấy nhỏ trên tay, mắt nhìn thẳng về phía trước. Bây giờ Ngụy Kiêu gần như bị ám ảnh bởi cái tên này, hắn dừng chân ngay lập tức, nheo mắt nhìn chằm chằm vào cái bóng dáng trông vẫn rất ngầu dù đứng cách xa.
Tên tóc vàng thật sự cảm thấy Lục Ngôn Sơ rất ngầu, nhưng có đánh chết cậu ta cũng không dám nói trước mặt Ngụy Kiêu.
“Cũng không biết nó làm cái gì mà suốt ngày cứ vênh váo.”
Điều này dường như nói hộ lòng Ngụy Kiêu, hắn cau mày, rồi bật điện thoại lên, gửi một tin nhắn.
【Chiều nay đến xem anh thi đấu, ngoan! Cuối tuần đưa em đi mua túi.】
Lục Ngôn Sơ thay đồ xong thì đi thẳng về sân vận động. Giang Dập nhắn tin bảo cậu về ký túc xá ngủ một lát, vì 3 giờ chiều mới thi đấu, vẫn kịp. Nhưng cậu quá hiểu bản thân, nếu bây giờ thật sự nằm lên giường, cậu sẽ ngủ thẳng đến sáng hôm sau, khỏi thi thố gì nữa.
Vì thế họ tìm một bãi cỏ trống ngồi xuống. Hứa Tư Phàm cứ nhìn chằm chằm chiếc áo phông đen mà Lục Ngôn Sơ đang mặc, càng nhìn càng thấy quen. Rồi hắn chợt nhớ ra chiếc áo này trước đây hắn từng thấy Giang Dập mặc lúc đi ngủ. Anh em tình cảm thật đấy, đến quần áo cũng mua đồ đôi.
“Lát nữa chắc chạy thành một cơn lốc màu đen luôn.”
Lục Ngôn Sơ gối đầu lên chân Giang Dập, nhắm mắt nghỉ ngơi, ngực được áo khoác của Giang Dập phủ kín, gió thổi nhẹ khiến cậu hơi buồn ngủ. Nghe Hứa Tư Phàm nói vậy, cậu trả lời bằng chất giọng dính dính: “Áo của anh trai em, mặc để anh ấy buff thêm sức mạnh cho em.”
Hứa Tư Phàm nhướn mày, “Được rồi.”
Mặt trời lại ló ra khỏi đám mây, Giang Dập lấy hai bàn tay che mắt Lục Ngôn Sơ, bật cười, ngước lên thì thấy Phó Minh Đình đang đi về phía họ, tay xách một chiếc túi nhựa lớn.
“Anh Đình.” Hứa Tư Phàm vẫy tay. Đợi anh đến gần, hắn tinh ranh luồn ngón tay vào miệng túi, nhanh chóng liếc vào trong, toàn là đồ ăn vặt và nước uống thể thao. Phó Minh Đình ngồi xuống cạnh hắn, đặt chiếc túi trước mặt: “Mua đại ở siêu thị nhỏ trong trường đấy.”
“Ừm, em không kén ăn.”
“Toàn là đồ trẻ con thích ăn.”
“…”
Giang Dập nhìn đồng hồ, đếm từng giây để gọi Lục Ngôn Sơ dậy. Lục Ngôn Sơ ăn một viên sô cô la và uống nửa chai nước, trông tràn đầy sức sống. Cậu đập tay với mấy người anh rồi dứt khoát đứng lên: “Em đi đây.”
“Tối nay anh mở sâm panh mừng em nhé!” Hứa Tư Phàm hét lớn phía sau lưng cậu.
Lục Ngôn Sơ đi qua đám đông mà không ngoảnh lại, giơ tay vẫy vẫy hai cái. Hứa Tư Phàm “chậc” một tiếng: “Nhìn tâm lý vững vàng thế kia, tao muốn gọi nó là anh trai luôn rồi.”
Giang Dập cười, không đáp lời. Ánh mắt anh dõi theo Lục Ngôn Sơ đến tận khu vực kiểm tra. Xung quanh có quá nhiều sinh viên đi lại nên tầm nhìn của Giang Dập nhanh chóng bị che khuất. Gần vạch xuất phát, mọi người vây kín thành mấy vòng. Đợi tất cả các vận động viên vào vị trí, khán đài đều đứng dậy. Tiếng súng lệnh vang lên, tiếng cổ vũ cũng đồng loạt nổ ra.
“Lục Ngôn Sơ cố lên!”
“Lục Ngôn Sơ là số một!”
Hứa Tư Phàm không thể ngồi yên nữa, tay ôm túi khoai tây chiên ăn dở, chạy vội theo. Giang Dập và Phó Minh Đình lần lượt đứng dậy. Ánh mắt họ cùng hướng về bóng dáng màu đen trên đường chạy. Tiếng gió, tiếng hò reo vang vọng bên tai, không khí cuồng nhiệt đến mức muốn đốt cháy cả làn da.
Và đúng là như vậy. Dù đường chạy dành cho sáu người, Ngụy Kiêu vẫn luôn bám sát phía sau Lục Ngôn Sơ. Tốc độ hai người không hơn kém nhau là bao, ngay cả bác bảo vệ đang đứng xem cũng nhận ra, hai người này đang đối đầu nhau.
Lục Ngôn Sơ oan uổng lắm, cậu không có hứng thú “dắt chó đi dạo”, cũng không để ý đến ánh mắt khiêu khích của Ngụy Kiêu. Cho đến khi Tần Du Nhiên đang đứng ngoài đường chạy, hô lên một tiếng “Cố lên!” khi cậu chạy qua. Ngụy Kiêu, người đang chạy sau một bước, lập tức sa sầm mặt, mắt dán chặt vào phía trước, hận không thể nhìn xuyên thủng lưng cậu.
Mặc dù Lục Ngôn Sơ thấy phiền, nhưng nhịp chạy của cậu vẫn rất ổn định. Ngụy Kiêu thì không thể bình tĩnh được như vậy. Trong đầu hắn chỉ toàn là hình ảnh Tần Du Nhiên nhìn chằm chằm Lục Ngôn Sơ không chớp mắt vừa rồi. Lửa giận bốc lên tận óc, hắn ta nghiến răng, tăng tốc bỏ xa Lục Ngôn Sơ một đoạn.
Bị vượt qua nhưng Lục Ngôn Sơ cũng không hoảng. Cuối cùng, khi đến vòng cuối, mấy người lúc nãy chỉ chăm chăm chạy về phía trước bắt đầu run chân, Ngụy thiếu gia cũng dần lả đi từng chút.
Lục Ngôn Sơ nhanh chóng nắm lấy vạt áo một cái, như thể đang hấp thụ một nguồn sức mạnh nào đó. Giây tiếp theo, cậu tăng tốc lao thẳng về đích, lần lượt vượt lên, vị trí thứ ba, thứ hai, rồi thứ nhất. Cuối cùng, cậu dẫn đầu băng qua vạch đích.
Quán tính khiến cậu không thể dừng lại ngay lập tức. Cho đến khi có người giữ vai, cậu mới mệt rã rời ngã vào lòng người đó. Mùi hương quen thuộc bao trùm lấy Lục Ngôn Sơ, mang lại cảm giác thư giãn và an tâm.
“Vất vả rồi.”
Tay Giang Dập đỡ lấy gáy cậu, lòng bàn tay anh vừa vặn hứng được chiếc chun buộc tóc rơi xuống. Ngón tay anh luồn qua mái tóc đen lộn xộn và ướt đẫm mồ hôi, nhẹ nhàng v**t v*: “Quán quân cơ đấy! Chúc mừng Ngôn Ngôn nhà chúng ta!”
Lục Ngôn Sơ vùi mặt vào vai Giang Dập, khóe môi khẽ cong lên không một tiếng động. Cậu nghe anh trai ghé sát tai hỏi: “Đi được chứ? Có cần anh cõng về không?”
Ban ngày ban mặt, nếu thật sự để anh cõng về, nữ sinh cả trường chắc sẽ phát điên mất.
“…Em nghỉ một lát là được.”
Chưa đến hai phút, Lục Ngôn Sơ mạnh mẽ đẩy Giang Dập ra, quay người lại thì bị một đám nữ sinh với đôi mắt lấp lánh bao vây. Ánh mắt các cô gái cứ lượn lờ giữa cậu và Giang Dập, vừa che miệng cười khúc khích, vừa không ngừng dậm chân. Nụ cười của họ hiền từ đến mức có chút biến dạng, như phát điên vậy.
Nhưng hai nhân vật chính lại thản nhiên hơn bao giờ hết, mặc dù họ vừa ôm nhau trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
“Ngầu quá.” Hứa Tư Phàm chen vào, khẽ đập vai Lục Ngôn Sơ rồi quay đầu chỉ vào Phó Minh Đình đang đứng không xa: “Anh Đình nói tối nay anh ấy đãi, hỏi tụi mình muốn ăn gì?”
Hứa Tư Phàm lúc ăn trưa đã lẩm bẩm muốn ăn đồ nướng, Lục Ngôn Sơ liền nói vậy thì ăn đồ nướng đi. Ngày mai là thứ Bảy, có thể uống chút rượu.
“Yêu em lắm đó.” Hứa Tư Phàm chu môi.
Giang Dập lấy tay gạt mặt Hứa Tư Phàm: “Khoan yêu vội, hay là mày vất vả lên nhận giải thay em tao đi?”
“Em không sao rồi, em đi ngay đây.”
Khi lên bục nhận giải, cậu chạm mặt Ngụy Kiêu. Sắc mặt đối phương u ám đến đáng sợ. Gã nhìn cậu vài giây rồi bất ngờ nhếch miệng cười, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: “Mày hay lắm.”
Lục Ngôn Sơ không thèm để ý đến lời châm chọc đó. Nhận giải xong cậu bước xuống ngay. Một sinh viên bên câu lạc bộ báo chí đuổi theo, hỏi cậu có thể chụp vài tấm ảnh không. Lục Ngôn Sơ liền móc chiếc huy chương ra để cô ấy chụp cận cảnh, không để mặt cậu lên hình, tay cũng chỉ chụp được móng tay.
Đợi đến khi cậu đi đến trước mặt Giang Dập, giơ tay lên, trực tiếp đeo chiếc huy chương vàng vào cổ anh.
“Có qua có lại.”
Giang Dập cứ thế đeo chiếc huy chương về ký túc xá. Chỉ đến khi đi tắm, anh mới bất đắc dĩ tháo ra, cất vào trong tủ quần áo.
Sau khi nghỉ ngơi xong, tối họ tập trung tại một quán nướng trên phố ăn vặt. Hứa Tư Phàm đến đầu tiên, chọn được một vị trí ngoài trời rất đẹp. Lục Ngôn Sơ vừa đến thì xiên nướng cũng vừa được mang ra.
Hôm nay cậu vận động quá nhiều nên bụng đã đói từ lâu, vừa chào hỏi đơn giản rồi ngồi xuống cắm đầu ăn. Trong không khí thoang thoảng mùi thì là và ớt, chỉ ngửi thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng.
Giang Dập giúp cậu gạt bỏ lớp bột ớt dính trên xiên, rồi mở lon Coca, đặt trước mặt cậu, dặn cậu ăn chậm kẻo nóng.
“Không phải nói là uống rượu sao? Chúng ta đâu có phải lái xe.” Hứa Tư Phàm quay đầu gọi phục vụ mang một két bia, rồi biểu diễn màn dùng đũa mở nắp chai, mở một hơi được bốn chai. Không dùng cốc, hắn tự cầm chai đứng lên: “Nào, cạn ly.”
“Làm gì mà khách sáo thế, ngồi xuống đi.”
“Ê, thỉnh thoảng cũng cần một chút nghi thức chứ.”
Thế là ba người còn lại cũng đành đứng dậy, cầm chai bia xanh U-su chạm hết một vòng, rồi ngửa cổ uống một hơi lớn. Giữa tiếng ồn ào của những người xung quanh đang uống rượu, chơi oẳn tù tì, cười đùa và gọi thêm món, họ còn nghe thấy tiếng thở dài mãn nguyện của Hứa Tư Phàm.
“Tuyệt thật,” Hắn khẽ nheo mắt, môi lấp lánh nước, cứ như chính hắn cũng vừa chạy một nghìn rưỡi vậy, có chút mệt, nhưng lại rất sảng khoái.
Giang Dập nghe không rõ: “Hửm?”
“Tao nói, được quen biết mọi người thật sự rất tuyệt!”
Lục Ngôn Sơ sợ nhất mấy màn sến sẩm sau khi uống rượu, mà lúc này họ mới chỉ bắt đầu. Cậu cười bất lực, nhưng vẫn thuận theo lời hắn gật đầu: “Đúng vậy.”
Tuyệt thật. Chỉ cần tìm được một người như vậy, đã là một may mắn hơn rất nhiều người trên đời này rồi.
Hứa Tư Phàm lại uống một ngụm, sau đó nghiêng người cụng chai với Phó Minh Đình: “Anh Đình.” Ánh mắt Phó Minh Đình tự nhiên đặt lên mặt hắn, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời, nụ cười có chút trẻ con khi cười.
“Rất vui được làm quen với anh!”
Hắn nói câu đó cứ như đây mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt, chứ không phải ở quán lẩu hôm trước, nơi hắn đã tạo ra một bộ sưu tập biểu cảm hoàn chỉnh.
Cảm xúc có thể lây lan, bất kể là vui hay buồn, Phó Minh Đình khẽ cong môi, nhẹ nhàng gật đầu: “Rất vui được làm quen với cậu, Tư Phàm!”
