Hai ngày nay nhiệt độ giảm rõ rệt, số người chạy ra ngoài chơi ít đi, thay vào đó là những người thích ngồi trong lớp lướt điện thoại. Lục Ngôn Sơ thấy trong nhóm chat bốn người, Hứa Tư Phàm liên tục gửi hơn chục tin nhắn kèm theo cả tấn sticker, đặc biệt tất cả đều tag Phó Minh Đình.
【Fan: Anh Đình ơi, tiệm giặt ủi báo áo khoác của em giặt xong rồi. Chiều nay hai tiết cuối em không có lớp, em qua lấy rồi mang qua cho anh nha @ting】
【Fan: Thực ra tửu lượng của em tốt lắm, đêm hôm trước chỉ là một sự cố thôi! Anh tin em đi!!! @ting】
【Fan: Em xin lỗi anh, hay là em đền cho anh cái mới nhé?】
【Fan: [Em quỳ lạy anh.jpg]】
Mọi chuyện bắt đầu từ đêm tiệc nướng hai ngày trước, lúc đó cả bọn đã uống khá nhiều. Hứa Tư Phàm vốn đã nói nhiều, khi say lại càng như một cái máy, lặp đi lặp lại cùng một câu. Giang Dập bị hắn làm phiền đến mức đau đầu, chỉ muốn vứt hắn thẳng vào thùng rác ven đường. Cuối cùng, trọng trách đưa cậu chủ Hứa về nhà rơi vào tay Phó Minh Đình.
Phó Minh Đình là người lịch thiệp, dù bị nôn bẩn hết cả người, anh cũng chẳng hề nhắc đến. Chính Hứa Tư Phàm chợt nhớ ra, lúc đó Phó Minh Đình thấy hắn lạnh nên tốt bụng cởi áo khoác đưa cho, hắn định nói “cảm ơn” nhưng vừa cúi đầu đã nôn thẳng lên áo của người ta.
Cậu chủ Hứa không biết phải sợ hay do say, cứ ngơ ngác nhìn Phó Minh Đình. Ngược lại, đối phương còn an ủi rồi kiên nhẫn đưa hắn về tận cửa ký túc xá.
Vừa bước qua cổng ký túc xá, cơn gió lạnh ùa đến khiến hắn tỉnh táo hơn. Hứa Tư Phàm vội quay người giật lấy chiếc áo khoác bẩn từ tay Phó Minh Đình, lắp bắp nói “xin lỗi” một tiếng rồi hấp tấp chạy lên lầu, chẳng kịp cho anh phản ứng.
Trước khi ngủ hắn vẫn thầm than rằng hình tượng đẹp trai của mình đã hoàn toàn sụp đổ.
Tỉnh dậy hắn vớ ngay cái gối úp lên mặt, như thể sống không còn gì luyến tiếc.
Tuy vậy cậu chủ Hứa vẫn quyết định đối diện với sự thật. Ừm, trước tiên là phải mang áo đi giặt khô để thể hiện thành ý.
Mãi đến khi chuông vào học vang lên, Phó Minh Đình mới trả lời trong nhóm, giọng điệu có chút bất lực, hai ngày nay anh đã phải nói câu “không sao” không biết bao nhiêu lần.
【ting: Thật sự không sao đâu, Tư Phàm. Cũng không cần đền cái mới, anh lấy lại cái này được rồi. Chỉ là ngại cho cậu phải đi lại một chuyến, chiều nay anh phải ra ngoài một lát, bốn giờ sẽ về trường.】
Hứa Tư Phàm chắc đang lơ đễnh trong lớp, cậu lập tức trả lời: 【Dạ được, anh Đình, lát nữa em nhắn lại cho anh nhé.】
Vậy rốt cuộc có đền cái mới không? Đang xếp hàng chờ ăn trưa ở căn tin, vừa ngồi xuống Lục Ngôn Sơ đã hỏi Giang Dật.
Giang Dập vừa gắp cái đùi gà trong đĩa mình sang đĩa Lục Ngôn Sơ, vừa thành thạo nhặt hết hành lá ra: “Không, anh ấy thật sự thấy không sao, tính ảnh tốt lắm. Chủ yếu là Tư Phàm lần này không hiểu sao nó lại khách sáo đến thế. Không đền được áo mới, nó lại bồi thường cho người ta một lon cà phê hòa tan.”
Lục Ngôn Sơ: “…”
Thôi được, cũng coi như là đúng ý người ta.
Ăn cơm xong, hai người chia tay ở cổng căn tin. Giang Dập đến phòng máy của trường để giúp chỉnh sửa thiết bị, còn Lục Ngôn Sơ thì đến thư viện trả sách.
Cửa thang máy mở ra, Lục Ngôn Sơ theo bản năng nép sang một bên để người bên trong ra ngoài trước. Vừa định ấn nút đóng cửa thì nghe thấy có người gọi đợi một chút, bước chân dồn dập chạy tới, cậu vội vàng giữ cửa lại.
Cô gái ôm vài quyển sách chuyên ngành, thở nhẹ, ngước nhìn lên rồi mỉm cười với Lục Ngôn Sơ: “Ngôn Sơ à, trùng hợp quá.”
“Chào chị.”
“Chị vừa gặp anh cậu, thầy Viên gọi cậu ấy đến giúp ở phòng máy.”
“Vâng, trưa nay tụi em ăn cơm cùng nhau.”
Thang máy im lặng, Lục Ngôn Sơ chủ động hỏi chuyện để phá vỡ bầu không khí: “Chị ăn cơm chưa ạ?”
La Ỷ Thanh quay đầu nhìn cậu: “Ăn sáng muộn nên chị chưa đói, để bụng chờ tiệc tối nay.”
La Ỷ Thanh cũng là thành viên trong nhóm của Phó Minh Đình, cô là sinh viên năm ba. Lục Ngôn Sơ đã gặp cô vài lần, mỗi lần trò chuyện ngoài những lời hỏi thăm đơn giản như thời tiết hay ăn uống, họ luôn nói về Giang Dập. Chỉ có chủ đề này mới khiến Lục Ngôn Sơ có hứng thú.
Có một lần nhóm họ đi ăn, Lục Ngôn Sơ bị Hứa Tư Phàm kéo đi ăn ké. Khi biết cậu là em trai Giang Dập, La Ỷ Thanh đã chăm sóc cậu rất chu đáo, gắp toàn món cậu thích ăn. Khi mọi người đang vui vẻ ồn ào mà cậu chỉ ngồi im lặng, cô lại tinh tế rót một ly nước trái cây cho cậu.
Trước khi gặp La Ỷ Thanh, Lục Ngôn Sơ đã nghe tên cô từ chính miệng Giang Dập, người vốn ít khi khen ngợi ai. Anh từng nói qua điện thoại: “Lần này công lao phải kể đến chị Ỷ Thanh, ý tưởng rất ngắn gọn, quả thực rất lợi hại.”
Vì vậy, Lục Ngôn Sơ có ấn tượng rất tốt với người chị xinh đẹp và tốt bụng này.
Một giờ chiều thư viện đã có đông sinh viên ôn bài. Hai người tắt điện thoại, trả sách rồi mỗi người đi tới khu sách chuyên ngành để mượn thêm vài quyển.
Ngày hôm sau vào bữa trưa, Lục Ngôn Sơ mời Tưởng Minh Thuận đến quán ăn Bắc Kinh lần trước để trả nợ ân tình.
Lục Ngôn Sơ thanh toán xong đi ra, Tưởng Minh Thuận đứng ở cửa, nửa đùa nửa thật nói: “Anh có cảm giác như em đang muốn cắt đứt quan hệ với anh vậy.”
Lục Ngôn Sơ bật cười: “Làm sao có thể, anh Tưởng, chúng ta vẫn là bạn mà.”
Tưởng Minh Thuận khẽ thở dài, hoặc có lẽ là do gió bên ngoài quá lớn, Lục Ngôn Sơ chỉ nghe thấy tiếng gió.
Vào ca làm thêm buổi tối, Lục Ngôn Sơ bất ngờ gặp lại La Ỷ Thanh ở quảng trường. Cô chỉ tay vào cửa trung tâm thương mại, hào phóng cho biết cô cũng đến làm thêm.
“Ở tầng năm, là một trung tâm giáo dục trẻ em.”
Sau khi chào hỏi đơn giản, La Ỷ Thanh đi rồi, nhưng năm phút sau cô lại quay lại, đưa cho Lục Ngôn Sơ một túi giấy nhỏ, bên trong là một ly trà sữa nóng. Trước khi đi, cô dặn dò cậu như một người chị: “Đêm lạnh, làm xong thì về trường sớm nhé.”
Lục Ngôn Sơ phe phẩy tập tờ rơi còn lại một nửa trong tay, ngoan ngoãn gật đầu: “Tạm biệt chị.”
9 giờ 30 tối, Lục Ngôn Sơ đi đường tắt vào một con hẻm nhỏ như thường lệ. Đèn đường ở đây thưa thớt, hôm nay còn có một cái bị hỏng. Ánh sáng vàng yếu ớt chiếu rọi một góc nhỏ, kéo dài cái bóng của cậu trên nền xi măng.
Đi đến khúc cua, chiếc đèn đường trên đầu bỗng nhấp nháy hai lần, tưởng chừng như sắp tắt. Một con bọ bay đến trước mắt, cậu dùng tay xua đi. Đúng lúc này, tai cậu nghe thấy một tiếng động phía sau, theo phản xạ, cậu nghiêng người né tránh. Dù đã phản ứng rất nhanh, lưng cậu vẫn bị một cây gậy quật trúng.
Bốn người bịt khẩu trang đen vây kín cậu, tay tung hứng những chiếc gậy, rõ ràng đã mai phục từ trước.
Một tên đội mũ lưỡi trai dường như là kẻ cầm đầu, thắt lưng đeo một sợi dây chuyền vàng, cổ tay còn đeo một chuỗi hạt. Hắn ta nhướng cằm về phía Lục Ngôn Sơ, huýt một tiếng sáo lưu manh.
Lục Ngôn Sơ đưa tay sờ dây đeo ba lô, liếc nhanh qua bốn người. Không cho đối phương cơ hội nói lời mở đầu, cậu dứt khoát gỡ ba lô xuống. Tên dây chuyền vàng theo phản xạ né sang một bên, giây tiếp theo, cái ba lô đã bị cậu ném ra, nằm gọn trên một bục đá ở góc tường. Tư thế này cho thấy cậu đã sẵn sàng chiến đấu.
Ba tên đàn em lùi lại hai bước một cách ăn ý, khiến vị trí của tên dây chuyền vàng trở nên nổi bật hơn cả.
Lục Ngôn Sơ mặt không đổi sắc, nhón chân lướt qua mặt đất, rồi tung một cú đá bồi. Một viên đá nhỏ sắc cạnh vút một tiếng, trúng ngay mắt cá chân tên dây chuyền vàng.
“Á… chết tiệt!”
Tên dây chuyền vàng đau điếng, nhe răng nhếch mép, vung gậy lao tới đánh người.
Lục Ngôn Sơ hành động nhanh hơn, giơ tay đón lấy cây gậy gỗ, kéo giật về phía mình. Đồng thời, cậu nhấc chân cao, gối đập mạnh vào bụng hắn, tay kia vòng qua gáy, bóp chặt động mạch ở một góc cực kỳ hiểm hóc.
Trong con hẻm vắng, chỉ có tiếng r*n r* thảm thiết của tên cầm đầu. Con mèo hoang đi ngang qua cũng giật mình, vẫy đuôi bỏ chạy.
Lục Ngôn Sơ từ trước đến nay luôn thù dai. Cậu không có hứng thú tìm hiểu lai lịch của những tên này, và nếu có thể dùng tay giải quyết thì không cần tốn lời. Cậu vung tay, ném hắn ta như ném rác vào bức tường gạch xám xịt, bật lại một cái rồi ngã lăn ra đất.
Ba tên đàn em nuốt nước bọt, nghĩ rằng quay đầu bỏ chạy thì mất mặt quá, hơn nữa họ có ba người, đánh nhau chẳng phải là lấy thịt đè người sao?
“Lên đi, chết hết rồi à?” Tên dây chuyền vàng bị đánh cho một trận, không hả dạ, phải kéo cả ba đứa cùng bị đánh cho bỏ ghét.
Thật trùng hợp, Lục Ngôn Sơ cũng không có ý định để bọn chúng yên ổn về nhà.
Cây gậy gỗ trong tay Lục Ngôn Sơ xoay một vòng. Khi ba tên cùng lúc xông tới, cậu chọn một vị trí thuận lợi nhất, vung gậy bổ thẳng vào trán tên ở phía đối diện, rồi đá bay một tên khác. Tên còn lại vì quán tính không phanh kịp, mắt trợn tròn xông thẳng đến trước mặt Lục Ngôn Sơ. Cậu giơ tay đỡ một cái, sau đó dùng đòn quăng qua vai, dễ dàng đè hắn xuống đất.
Lúc mai phục ngông cuồng bao nhiêu, giờ lại thảm hại bấy nhiêu.
“Anh… anh trai… em sai rồi, là em có mắt không tròng!”
Bốn cặp mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm cây gậy trong tay Lục Ngôn Sơ. Ánh mắt lạnh lùng của cậu lướt qua từng tên, khiến bọn chúng cảm thấy như những quả dưa hấu đang chờ bị bổ, vội vàng ôm đầu lùi lại.
Cây gậy cộp một tiếng rơi xuống đất. Lục Ngôn Sơ dùng mũi giày đá tên đàn em đang chắn đường, đi thẳng đến chỗ góc tường lấy ba lô, không quay đầu lại.
Tên đàn em ban nãy còn định quỳ gối van xin, thấy Lục Ngôn Sơ quay lưng, cây gậy lại lăn đến ngay trước mặt hắn, hắn liền nóng máu, chộp lấy cây gậy, cắn răng đứng dậy, nhanh chóng xông đến sau lưng Lục Ngôn Sơ, chuẩn bị vung gậy.
Cách góc tường chưa đến hai bước, Lục Ngôn Sơ bất ngờ nghiêng đầu sang phải để tránh, rồi cúi người. Phần sau gáy suýt nữa thì va vào cây gậy. Khi xoay người, cậu tính toán góc ra đòn, một tay giữ chặt cổ tay tên cầm gậy, tay kia đấm thẳng vào cổ họng hắn, rồi bẩy lên, làm hắn bị trật khớp cằm.
Tiếng kêu la thảm thiết làm chó ở tòa nhà bên cạnh sủa inh ỏi.
Đã đánh nhau mà còn chơi xấu, chỉ toàn những trò bẩn thỉu.
Bị trì hoãn lâu như vậy, Lục Ngôn Sơ nhíu mày đầy khó chịu. Cậu bước nhanh quay lại, mỗi tay tóm lấy một tên, ấn đầu chúng vào bức tường gạch và đập mạnh vài cái.
“Nếu còn dám động đậy, tao sẽ phế chân chúng mày.”
Nói một câu đầy vẻ xã hội đen chưa được thuần thục, Lục Ngôn Sơ đứng thẳng dậy, kéo lại chiếc áo len bị nhăn. Sau đó, cậu đi đến góc tường, xách ba lô lên, rồi rời khỏi con hẻm mà không ngoảnh lại.
Từ khi còn học mẫu giáo, Lục Ngôn Sơ đã được cho học những lớp năng khiếu mang tính nghệ thuật như vẽ, đàn piano, bơi lội. Tất cả đều là do mẹ cậu muốn cậu sau này trở thành một nghệ sĩ nhỏ. Một nghệ sĩ phải luôn nhã nhặn, lịch thiệp và có học thức, làm sao có thể như cậu bây giờ, ra tay là đánh người đến chết?
Kinh nghiệm đánh nhau của cậu bắt đầu từ thời tiểu học, khi bị những anh lớn hơn bắt nạt, rồi từ học kỳ hai của lớp hai, cậu bắt đầu bị bố đánh đập và bạo hành.
Hồi nhỏ cậu gầy yếu, phát triển chậm, người thấp hơn bạn bè cùng trang lứa. Cộng thêm vẻ ngoài xinh xắn, cậu thường xuyên bị bắt nạt ở trường.
Lúc đầu, cậu còn chạy đến khóc lóc với Giang Dập, và Giang Dập đã đi trả thù cho cậu ngay trong ngày. Kết quả là anh cũng bị đánh bầm dập, về nhà, dì anh giận dữ không thèm nhìn mặt anh suốt một tuần, sau đó còn nhân lúc cậu anh không có nhà, giữa trời lạnh mà đuổi Giang Dập ra khỏi cửa gần hai tiếng đồng hồ.
Từ đó về sau, Lục Ngôn Sơ không dám nói với Giang Dập một lời nào nữa. Đánh không lại thì cậu chạy, chạy nhanh hơn cả thỏ, cố gắng rút ngắn thời gian bị đánh.
Vì vậy, khi bố cậu dùng dép, móc áo, sào phơi đồ, gạt tàn thuốc, thậm chí cả ghế gỗ đập vào người, cậu từ sợ hãi khóc lóc, ôm đầu, đã học được cách chạy trốn khắp nhà, rồi đến lúc trừng mắt đối đầu với ông ta.
Đi ngang qua một tiệm thuốc tây, cơn đau âm ỉ ở lưng mới bắt đầu trỗi dậy, chậm rãi kéo căng dây thần kinh. Lục Ngôn Sơ cau mày, bước vào mua một hộp cao dán trị chấn thương.
Khi đang thanh toán bằng điện thoại, cậu nhận được tin nhắn của Giang Dập:
【Về ký túc xá chưa?】
Lục Ngôn Sơ nói với thu ngân “chờ một chút”, rồi trả lời tin nhắn của anh trai mình trước.
【LL: Dạ rồi, em vừa dọn đồ xong, giờ chuẩn bị đi tắm. Anh ngủ sớm nha, chúc ngủ ngon.】
【J: Mai trưa đi ăn cơm với anh nhé.】
Lục Ngôn Sơ cúi đầu nhìn miếng cao dán trên quầy, do dự một lúc.
【LL: Mai em có việc rồi, không đi cùng mọi người được.】
Ở đầu dây bên kia, Giang Dập ngạc nhiên nhướng mày. Lâu lắm rồi anh mới bị em trai từ chối một lần, có chút không quen.
