Người trẻ tuổi thường không biết trời cao đất dày là gì.
Trên màn hình giám sát, một nam một nữ bấm nút mở cửa kính, người bên trong nhã nhặn ra mở giúp họ.
Cửa sào huyệt nhện được mở ra, bên trong đã có thứ đang lẳng lặng chờ họ sa lưới.
Tiểu Lưu chuyển khung hình, việc đã biết kết quả thì chẳng đáng để y tốn thêm thời gian.
Cảnh quay mới là trong đồn cảnh sát, một đám người đi đi lại lại, có người đang cầm mũ, dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài.
Y hiện giờ đang là một nhân viên dọn vệ sinh nhỏ bé, trong đồn cảnh sát này y đã ra tay làm trò không ít.
Vì phải gấp rút điều tra vụ bắt cóc, vụ án của Từ Chí Dũng vẫn chưa kịp dọn sạch nội bộ, thế nên y mới có cơ hội chui lọt.
Một kẽ hở hoàn hảo để luồn vào.
Màn hình nhỏ cạnh máy tính sáng lên, Tiểu Lưu nghe máy, sống lưng lập tức thẳng tắp:
“Lão đại.”
“Lần này, mày chắc sống được chứ?”
“Y đã hoàn toàn xong đời, còn Z thì bị cảnh sát bám sát rồi. Chỉ cần tôi không manh động, cuối cùng người thắng chắc chắn là tôi.”
Tiểu Lưu hiểu rõ Z là loại người thế nào, tính cách khác người, kiêu ngạo ngông cuồng. Muốn hắn ngoan ngoãn cúi đầu chịu trói, tuyệt đối không thể.
Thế nên hai bên sẽ cắn nhau, còn hắn, kẻ đứng ngoài sẽ là ngư ông đắc lợi.
“Nhớ kỹ,” giọng khàn bên kia tạm dừng một nhịp, “chỉ cần Hạ Minh Dương chưa rơi vào tay cảnh sát, mày tuyệt đối không được động vào hắn. Mau xử lý xong chuyện bên này đi, bên Chu Việt còn rắc rối.”
Tiểu Lưu khẽ nhíu mày, người kia thì có rắc rối gì chứ nhưng vẫn ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, rồi đầu dây bên kia cúp máy.
Có vẻ tổ chức bây giờ cũng rối như tơ vò.
Khóe môi Tiểu Lưu cong lên, nở nụ cười khinh miệt.
Đúng lúc y đặt điện thoại xuống, trong gió vang lên vài tiếng rên khe khẽ, xen lẫn tiếng bước chân hỗn loạn. Y vội nằm rạp xuống trước ống ngắm của khẩu súng bắn tỉa, qua ống kính tìm nguồn âm thanh.
Âm thanh mảnh như tơ nhện trong gió, đòi hỏi vừa kiên nhẫn vừa tinh tế.
Cuối cùng, y thấy một nam một nữ bị trói, miệng dán băng keo, bị người ta cưỡng ép kéo lên xe.
Tiểu Lưu nhàn nhã giơ điện thoại quay lại cảnh đó, sau đó nhập một dãy số quen thuộc rồi bấm gửi.
Xong, giờ chỉ cần chuẩn bị bố trí sẵn, mong cái xe máy hai bánh của y kịp đuổi theo chiếc bốn bánh của Hạ Minh Dương.
………
“Quan hệ cha con giữa Hạ Minh Dương và Hạ Quân cực kỳ tệ. Người được cử đi hỏi cung nói rằng hồi Hạ Quân chưa phát đạt, trong nhà đã cãi nhau suốt: Hạ Quân cãi với vợ, Hạ Quân cãi với Hạ Minh Dương. Mà bây giờ đang là thời điểm mấu chốt của Hạ Quân, chúng tôi tin rằng tất cả chuyện này đều do Hạ Minh Dương làm để trả thù cha mình.”
Trần Mộ nhìn bảng trắng chi chít chữ, khẽ thở dài, đây đâu phải trả thù, mà là muốn mạng người ta.
Đinh đông!
Trên màn hình điện thoại hiện lên một bức ảnh mờ, độ phân giải thấp, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ người và hành động bên trong.
Lâm Gia Lạc và Lưu Băng Lôi bị bắt cóc!
Trần Mộ lập tức đưa điện thoại cho Tô Huân Niên, hai người nhìn nhau, đồng tử đều chấn động.
“Giờ phải làm sao?”
“Bảo tổ kỹ thuật, định vị số điện thoại đó ngay!”
Trần Mộ biết rõ ai gửi tấm ảnh. Cái tên Y chết trong căn nhà kia bị cảnh sát phát hiện nhanh như vậy, nếu không có người trong báo tin, ai tin được?
Mà người đó, chắc chắn chính là Tiểu Lưu.
Tiểu Lưu cố ý xuất hiện ở tòa nhà công ty Hạ Minh Dương là để nhử bọn họ.
Trần Mộ hiểu ra thằng khốn đó muốn mượn tay cảnh sát để dọn sạch nội bộ của mình.
Lần này, có mục tiêu rõ ràng, tổ kỹ thuật nhanh chóng truy ra địa điểm theo số điện thoại.
“Một đội nhận trang bị, chuẩn bị cứu người! Thêm hai người theo tôi đến đây lục soát!”
Lời vừa dứt, trong phòng đồng loạt vang lên tiếng đáp vang dội: “Rõ!”
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Tô Huân Niên kéo anh sang một bên, giọng thấp, “Đối phương giờ có khi—”
“Tô Huân Niên là đàn ông thì đừng lôi thôi nữa, chẳng giống chút nào!”
Trần Mộ hất tay, sải bước đi thẳng.
Lần này, anh tuyệt đối không để Tiểu Lưu giành phần trước.
Tín hiệu điện thoại được định vị ở tòa nhà của Hạ Minh Dương. Trần Mộ nhìn địa chỉ, lập tức gọi điện cho tổng cục, yêu cầu họ huy động người đến đó ngay lập tức, bằng mọi giá phải đến trước đối phương.
Cùng lúc, anh cũng gọi thêm vài người khác đến hỗ trợ.
Giờ chỉ hy vọng Lâm Gia Lạc và Lưu Băng Lôi có thể thông minh, kéo dài thời gian cho họ bố trí.
Cổ tay bị sợi dây thừng sần sùi cọ rát, hơi ấm cơ thể bên cạnh khẽ co rụt lại. Lâm Gia Lạc hối hận không thôi, cậu không nên vì chút công lao mà kéo Lưu Băng Lôi vào nơi nguy hiểm, giờ thì bị trói chặt như vậy.
Mất mặt thật.
Cậu thử cử động cổ tay, cô gái bên cạnh cũng dần tỉnh lại.
Giờ phải nghĩ xem nên làm gì.
Trước hết, việc họ vào tổ hợp thương mại ai trong đội cũng biết. Nếu họ lâu quá không về, chắc chắn người ta sẽ nghi ngờ, tra lại camera, rồi phát hiện họ bị bắt.
Nếu giữa chừng có người gọi mà không ai nghe, cũng đáng ngờ.
Vụ án dạo này nhiều, toàn đội đều phải mở máy 24/24, bỗng dưng không nghe máy, chắc chắn đội trưởng sẽ để ý.
Vậy thì cùng lắm hai tiếng nữa, cảnh sát sẽ phát hiện có chuyện.
Cho nên, giờ cậu phải…
“Anh đẹp trai ơi~ cho tụi em ngụm nước đi, khát quá rồi.”
Im lặng.
Không có ai trả lời…. lẽ nào bị nhốt ở nơi không người? Nhưng rõ ràng cảm thấy gió tạt qua mặt, giống như đang ngồi trên xe vậy.
“Anh ơi, ít nhất cho tụi em uống tí nước, lỡ chết khát giữa đường thì anh cũng khó mà báo cáo chứ.”
“Câm miệng. Đường chỉ hơn hai mươi phút, không chết khát được đâu.”
Giọng gằn một câu, dập tắt hết lời.
Lưu Băng Lôi lại lí nhí, giọng ngọt ngào: “Có đồ ăn không? Em đói. Này, nghe em nói không đó? Đói thật mà, cho miếng đi~ cùng lắm em làm con ma no bụng cũng được mà~”
Cô lải nhải mãi mà hai tên kia chẳng động tĩnh gì.
Hai người này làm bằng đá chắc?
Khi Lâm Gia Lạc bắt đầu nản, xe đột nhiên giảm tốc.
Anh còn chưa kịp nghĩ gì thì một vật lạnh tròn đã dí vào thái dương, một giọng nói nũng nịu vang lên: “Anh cảnh sát đẹp trai, đừng nghĩ làm chuyện thừa, đạn không có mắt đâu đấy.”
Là… Hạ Minh Dương?
