Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 241: Thử thăm dò



Tô Huân Niên đưa thẻ cảnh sát ra, rồi được dẫn vào phòng họp chờ.

Trong khoảng thời gian trống đó, cậu ta nhắm mắt lại, nhớ lại tất cả những gì mình quan sát được trên đường vào.

Bên trong văn phòng, cửa kính sáng trưng, ai nấy đều làm việc theo trình tự rõ ràng. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình vi tính chớp liên tục lên khuôn mặt từng người.

Tổng thể mà nói, đây là một công ty hoàn toàn bình thường, không hề có chút gì giống như đang dính líu đến tổ chức phạm tội.

Một lúc sau, có người bước vào.

Đó cũng là lần đầu tiên Tô Huân Niên gặp Phó Tu Hàn.

Người đàn ông ấy trông vô cùng ôn hòa. Có lẽ vì suốt ngày làm việc trong nhà, nên da anh ta mang một kiểu nhợt nhạt xanh lạnh. Các ngón tay đang cài nút áo vest trắng sạch đến mức gần như phát sáng, làm kẹp cà vạt bên người càng nổi bật hơn.

Thân là cảnh sát, chỉ cần nhìn là đã có thể đưa ra đánh giá sơ bộ.

Ấn tượng đầu tiên của Tô Huân Niên về Phó Tu Hàn: một kiểu thư sinh.

“Chào cậu, tôi là tổng giám đốc công ty này, Phó Tu Hàn.”

Bàn tay đưa ra lơ lửng giữa không trung. Tô Huân Niên nhìn thoáng qua rồi mới đưa tay bắt lại: “Chào anh, tôi là Tô Huân Niên, thuộc tổ chuyên án.”

Coi như hai bên đã chào hỏi xong.

Vừa ngồi xuống, Tô Huân Niên vào thẳng chủ đề: “Phó tổng, hôm nay tụi tôi đến chủ yếu để hỏi vài vấn đề.”

“Có phải liên quan đến công ty của Hạ Minh Dương không?” Phó Tu Hàn chủ động mở lời, giọng điệu nhã nhặn. “Đó chỉ là khoản đầu tư thương mại rất bình thường. Chúng tôi cũng không rõ rốt cuộc anh ta đã gặp chuyện gì.”

“Nhưng theo hợp đồng giữa hai bên, nếu anh ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, toàn bộ cổ phần sẽ do công ty anh tiếp quản.”

Chi tiết này là thứ Tô Huân Niên phát hiện được khi điều tra Phó Tu Hàn.

Thông thường, cổ phần phải giao cho người thừa kế của mình, rất hiếm ai lại đem tài sản để lại cho đối tác làm ăn.

Đây là một điểm cực kỳ bất thường.

“Vậy sao? Chuyện đó thì tôi không rõ. Đó đều là hành vi cá nhân của Hạ Minh Dương. Dù là công ty hay cá nhân, chúng tôi đều không biết gì cả.”

Phó Tu Hàn bắt chéo chân, dáng vẻ chẳng khác nào đang đàm phán thương vụ chứ không phải làm việc với cảnh sát.

Tô Huân Niên liếc xuống đôi giày da của anh ta, phần đế giày có họa tiết bánh răng, dính đầy bụi.

Cậu nửa đùa nửa thật: “Trong tòa nhà văn phòng này có chỗ nào đang sửa chữa hả?”

Nhận ra ánh mắt của cậu, Phó Tu Hàn vẫn thản nhiên: “Có thể. Tôi không để ý.”

Xem ra người này định xử lý mọi chuyện theo kiểu ba không: không biết, không nghe, không liên quan.

Tô Huân Niên hiểu rõ: nếu không đẩy một cú, Phó Tu Hàn sẽ còn tiếp tục vòng vo với cậu mãi. “Trước tiên, bất kể anh có biết hay không, công ty của Hạ Minh Dương cùng một số tài sản đứng tên anh ta chắc chắn sẽ rơi vào tay anh. Vì giờ anh ta dính đến án, nên sau khi chúng tôi kết thúc điều tra, anh phải đưa ra ý kiến xử lý những tài sản đó. Thứ hai, trong bãi đỗ xe của tòa nhà, anh biết hai chiếc xe đó đậu từ lúc nào chứ? Tôi nhớ bãi để xe của các anh rất thông minh, muốn vào phải có chủ chỗ đậu mở khóa.”

Phó Tu Hàn vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi thật sự không biết. Họ làm cách nào để đậu xe vào ô của tôi… chẳng lẽ… chuyện đó cũng phạm pháp sao?”

Tô Huân Niên đứng dậy: “Không. Nếu Phó tổng nói không biết, vậy chúng tôi cũng không làm phiền nữa.”

Mấy người đi theo cậu điều tra trợn tròn mắt, đội trưởng của họ hiền từ bao giờ vậy trời?

“Vậy tốt. Tôi còn việc phải xử lý. Lát nữa lễ tân sẽ tiễn mọi người.”

Nói xong, Phó Tu Hàn rời đi một cách ung dung.

Tô Huân Niên khẽ gật đầu, nhìn theo bóng anh ta khuất dần. Cô lễ tân xinh đẹp đứng sẵn ngoài cửa: “Mời các anh đi lối này.”

Hai người vừa đi đến cửa thì có người chỉ vào Tô Huân Niên: “Đội trưởng, dây giày của anh tuột rồi.”

Tô Huân Niên cúi đầu nhìn giày mình: “Hây, hôm nay đôi giày này nó cố tình chọc quê tôi hay gì.”

Vừa nói, anh vừa ngồi xuống buộc lại dây giày. Còn tên lính trẻ bên cạnh thì lập tức quay sang bắt chuyện với cô lễ tân: “Chị coi đi, đội trưởng tụi tôi lớn vậy rồi mà làm việc lúc nào cũng quên trước quên sau.”

Cô lễ tân chỉ biết cười gượng, trong lòng thầm oán: cảnh sát gì mà nhiều chuyện dễ sợ.

Nói dứt vài câu khách sáo, hai người thuận lợi bước vào thang máy. Ngay khoảnh khắc cửa thang máy vừa khép lại, cậu điều tra viên phía sau lập tức lấy ra một túi nhựa, Tô Huân Niên cũng nhanh tay bỏ tăm bông có dính mẫu vào trong.

“Sao cậu biết tôi định lấy mẫu bụi trên giày hắn?”

Đồng nghiệp cười hề hề: “Tòa nhà này là khu cao cấp nhất thành phố mình. Dù có sửa chữa thì sạch sẽ dữ lắm, làm gì có mảng bụi to đùng với bùn đất kiểu đó.”

Ăn ý đến vậy, Tô Huân Niên càng có niềm tin hơn vào vụ này.

“Đem về giám định thử, coi bên trong có gì. Nếu thành phần đất trùng với mẫu tìm trong xe bắt cóc, thì ít nhất chứng minh được Phó Tu Hàn và chiếc xe đó từng xuất hiện cùng một chỗ.”

Việc còn lại chỉ là theo dõi 24/24 mà thôi.

Lúc nhận được manh mối liên quan đến vụ hẻm Bát Xuyên, Trần Mộ vừa quay đầu liền đụng ngay Lâm Gia Lạc.

Đối phương hớn hở kéo anh đến trước màn hình máy tính, chỉ vào một đoạn hình ảnh: “Tôi thấy Tiểu Lưu rồi!”

Trần Mộ vẫn còn đang lâng lâng vì tìm được manh mối, nhưng anh ngồi xuống im lặng xem đoạn video Lâm Gia Lạc vừa tìm được.

“Anh coi đi, tôi tìm nó trong camera khu vực gần đó. Bốn giờ sáng có người mở đường truyền của camera, sau đó…”

Hình ảnh tua nhanh như bay, rồi bất ngờ chạy chậm lại. Bóng dáng quen thuộc của Tiểu Lưu đội mũ lưỡi trai, treo từng thiết bị nhỏ lên trong phòng giám sát. Rồi có một vật màu trắng được y ném ra từ tay.

“Cái đó là gì vậy?”

Lâm Gia Lạc liền lấy ra một cuộn giấy đã mở sẵn, trên đó là vài con số viết nguệch ngoạc và một chiếc chìa khóa.

“Cậu…”

“Tôi vừa xem xong liền chạy đi tìm, đem cái này về.” Lâm Gia Lạc giải thích, “Tôi kiểm tra rồi, chìa này là chìa tủ ký gửi ở ngân hàng. Tôi gọi hỏi rồi, đó là một tủ không có người nhận. Chỉ cần mình có chìa, là có thể đến lấy đồ bên trong.”

“Vậy cậu đi một chuyến. Nhớ, đừng mở. Đợi về đây rồi chúng ta mở cùng.”

“Rõ.”

Không mở ra ngay, là để những người đang bí mật theo dõi yên tâm. Cũng tránh bị câu giờ, để Lâm Gia Lạc có đủ thời gian quay về an toàn.

Nói xong, Trần Mộ bắt đầu tra cứu trên hệ thống hộ khẩu.

Tên Trương Thần này, ngay cả trong thành phố cũng có trùng lặp. Việc lọc ra đúng người tốn thời gian kinh khủng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...