Hóa Ra Ta Chỉ Là Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Đại

Chương 41



Bùi Quân Ngọc, Tạ Diệc, Ô Cốc Sinh, những người này đều là những kẻ có quan hệ trọng yếu với Hạ Vân Kiều. Nếu như trong số bọn họ, chỉ cần có một người không còn yêu thích Hạ Vân Kiều nữa…

Có phải hay không liền có thể khiến cốt truyện phát sinh biến hóa? Dù sao quá trình đã khác đi, thì kết cục đổi thay cũng là chuyện tất nhiên.

Nghĩ tới Bùi Quân Ngọc, trong lòng Khương Trăn Trăn có chút do dự, liền đem hắn xếp tận cuối cùng. Nàng không muốn lại có bất cứ dây dưa gì với Bùi Quân Ngọc.

Tình ý hắn dành cho Hạ Vân Kiều đã bày ra ngay trước mắt, ai ai cũng nhìn thấy, nàng không cần tự mình đi đụng đầu vào tảng đá ấy nữa.

Ô Cốc Sinh cũng không thể chọn. Người này bệnh thái, lại là loại cực kỳ nguy hiểm, trong tối ngoài sáng đều đen.

Giờ phút này nàng hận không thể đời này kiếp này không còn phải trông thấy hắn, huống chi trong sách lẫn ngoài sách, kết cục của nàng mỗi lần dính dáng đến hắn đều không có ngày lành.

Cho nên Ô Cốc Sinh cũng bị nàng thẳng tay gạch tên.

Cuối cùng chỉ còn lại Tạ Diệc.

Ngón tay đang lật sách chợt khựng lại, Khương Trăn Trăn rũ mắt, thần sắc do dự. Hiện tại giữa Tạ Diệc và Hạ Vân Kiều vẫn chưa phát sinh khúc mắc gì, mà hiện giờ người Tạ Diệc thích hẳn là nàng.

Tạ Diệc thích nàng, chuyện này khiến nàng vừa sợ vừa khó mà nói rõ cảm giác trong lòng.

Trước đó Tạ Hữu tướng từng vào phủ cầu thân, nàng đã từng vì thế mà đi tìm Tạ Diệc, trong lòng lúc ấy cũng từng hoài nghi, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được dấu vết gì.

Cho nên khi đó nàng mới kết luận, câu nói “sẽ không thích nàng” mà Tạ Diệc từng nói chính là lời thật, nàng cũng tin là thật.

Thực ra bây giờ hồi tưởng lại, những năm qua nàng gặp Tạ Diệc không phải là ít, thế mà hắn chưa từng biểu lộ bất cứ điều gì ra ngoài.

Nàng nhớ khi còn nhỏ từng cùng Bùi Quân Ngọc vào mai viên ngắm tuyết, lúc đó cũng gặp Tạ Diệc; sau này đến chùa treo thẻ nhân duyên, cũng lại chạm mặt hắn.

Những chuyện đó khi ấy đều bị coi như trùng hợp, hiện giờ nghĩ lại, tám phần mười là Tạ Diệc cố ý.

Hơn nữa, dựa theo phần nội dung trong sách mà nàng từng lướt qua, tuy Tạ Diệc không thích nàng, nhưng chưa từng thật sự gây ra tổn thương nào thực chất cho nàng. Trong đám người đó, đối xử với nàng tốt nhất chính là Tạ Diệc.

Chọn Tạ Diệc để nghiệm chứng sao?

Khương Trăn Trăn dựa cả người vào lưng ghế, ánh mắt trống rỗng, quyển sách trong tay bị nàng bóp chặt đến trắng cả khớp ngón tay. Hiện giờ chỉ có hắn là người dễ tiếp cận nhất.

Qua thật lâu, nàng mới chậm rãi thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn buông ý định lựa chọn Tạ Diệc xuống. Như vậy quá không công bằng với hắn. Trước kia nàng không thích hắn, về sau cũng nên vẫn như vậy mà không thích.

Nếu không thể thích, thì cũng đừng đi thương tổn một người. Bằng không nàng và Bùi Quân Ngọc có khác gì nhau?

Huống chi nhiều năm qua hắn mang lòng yêu nàng, cũng chưa từng đòi hỏi được gì. Dù nàng chưa từng thực sự hiểu rõ tấm lòng hắn dành cho mình, thì ít nhất trong tận sâu đáy lòng, nàng vẫn mang theo một phần cảm kích.

Đã như vậy, sao có thể lấy ân báo oán.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Khương Trăn Trăn vẫn từ bỏ việc lợi dụng Tạ Diệc. Vòng qua vòng lại, muốn thử, rốt cuộc vẫn phải dùng tới Bùi Quân Ngọc.

Dù sao có những thứ, không thể nhận thì cũng không thể nhận, trốn tránh cũng chỉ là tự mình dối mình.

Khi Trần Bạch Thắng đến phủ, Bùi Quân Ngọc đang luyện võ trên giáo trường. Gần đây trong lòng hắn chất chứa quá nhiều áp lực, cần mượn luyện võ để phát tiết.

“Keng ——”

Tiếng binh khí chạm nhau vang giòn, thân trường kích bị người chặn ngang. Bùi Quân Ngọc quay đầu nhìn, thấy Trần Bạch Thắng một tay nắm lấy chuôi kích, tay còn lại trống rỗng lỏng lẻo trong tay áo.

“Sao ngươi lại đến đây?”

Bùi Quân Ngọc nhìn Trần Bạch Thắng, dùng khăn lau mồ hôi trên trán, mặt không bộc lộ cảm xúc, nhưng thần sắc rõ ràng đã dịu đi không ít.

Mấy năm không gặp, Trần Bạch Thắng dường như còn gầy hơn trước. Bất kể đã trông thấy cánh tay trống rỗng trong tay áo hắn bao nhiêu lần, trong lòng Bùi Quân Ngọc vẫn luôn có một tia tiếc nuối nhàn nhạt.

Năm đó, khi hắn mười bảy tuổi vào Bạch Đồ Hố, cùng nhau thụ phong lĩnh mệnh làm phó tướng, Trần Bạch Thắng chính là người đi theo hắn xông pha chiến trường, giao tình giữa hai người sâu đậm.

Về sau, trong một trận đại chiến chống lại Viên Quốc, Trần Bạch Thắng mất đi một cánh tay, dẫn đến hiện giờ mới ngoài hai mươi đã phải lui khỏi chiến trường, từ võ tướng biến thành văn thần.

Năm đó quan hệ giữa hắn và Trần Bạch Thắng rất tốt, tốt đến mức Trần Bạch Thắng gần như là người duy nhất chứng kiến hắn từ một công tử non nớt không biết thế sự, từng bước biến thành dáng vẻ ngày hôm nay.

Không biết vì sao, trong khoảnh khắc đối diện với người cũ, câu nói năm đó của Trần Bạch Thắng bỗng nhiên hiện lên trong lòng hắn – khi ấy Trần Bạch Thắng phải hồi kinh, còn hắn quyết ở lại Bạch Đồ Hố tìm Hạ Vân Kiều bị Ô Cốc Sinh bắt đi.

“Quân Ngọc, ngươi phải nhớ rõ, ngươi vốn đã có một vị hôn thê. Nếu thật sự muốn ở lại nơi này, thì phải sớm lui hôn với vị thanh mai trúc mã kia, chớ để lầm người, sau này hãy một lòng đối xử tốt với một người là được.”

“Đồng thời… cũng phải nhớ, đã lựa chọn rồi thì đừng có ngày sau hối hận. Có những chuyện, một khi đã xảy ra, là không thể vãn hồi, giống như ta vậy.”

Những lời ấy, khi ấy nghe qua chỉ thấy nặng nề. Đến giờ, một câu “đã lựa chọn thì đừng hối hận” lại như mũi nhọn cắm thẳng vào lồng ngực.

Hiện tại Bùi Quân Ngọc không thể không thừa nhận, lúc này đây giống như hắn thực sự có chút hối hận.

“Thời gian trước ta nhậm chức ở Tấn Châu, bây giờ trở về mới nghe chuyện của ngươi.” Trần Bạch Thắng nói.

Chuyện hắn phiền não dạo gần đây, đều là chuyện này. Từ sau khi hắn xác định bản thân căn bản không hề muốn từ bỏ hôn ước, thậm chí nói một câu khó nghe, hắn vẫn… còn thích Khương Trăn Trăn.

“Ngươi đừng trách ta lắm miệng. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, hiện giờ trong lòng ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào.”

Thấy hắn im lặng không đáp, Trần Bạch Thắng quăng thẳng trường kích sang một bên, mở miệng nói.

Bùi Quân Ngọc nhìn hắn một cái. Trước nay Trần Bạch Thắng đối với chuyện hắn và thanh mai trúc mã vẫn luôn rất để tâm, như vậy, hắn cũng đoán được nguyên do.

Bởi vì năm đó, Trần Bạch Thắng cũng có một vị thanh mai trúc mã định thân với hắn. Chỉ là đến khi hắn trở về, người kia đã không còn ở chỗ cũ, nghe nói là đã gả làm vợ người ta.

Cho nên đến bây giờ Trần Bạch Thắng vẫn không cưới vợ, cũng chẳng nạp thiếp, chỉ cô độc một mình, thăng trầm theo nhiệm sở.

“Không có tính toán gì nữa, hôn ước đã lui rồi.”

Lúc nói ra câu này, Bùi Quân Ngọc rũ mắt xuống, trong lồng ngực lại dâng lên một trận đau nhói khó nói thành lời.

Nghe xong, môi Trần Bạch Thắng khẽ giật, chỉ nói:

“Vậy thì ngươi ngàn vạn lần đừng hối hận. Ngươi mà có thể làm được câu nói vừa rồi, thì có lẽ còn có thể cùng nàng được như mong ước. Đừng giống như ta, giờ đây chỉ còn biết nói hai chữ ‘giá như’.”

Nếu năm đó hắn không ra chiến trường, hoặc là học được một chút kiên trì, cũng sẽ không tới nông nỗi như hôm nay.

Những lời này nghe vào, Bùi Quân Ngọc chỉ cảm thấy ẩn chứa sâu ý, như nhắc nhở mà cũng như không.

Hắn không hỏi thêm, chỉ nghĩ Trần Bạch Thắng lại nhớ tới vị thanh mai trúc mã đã xa gả, đến nay vẫn không có tin tức, nên tâm tình khó tránh khỏi nặng nề, muốn tìm lời an ủi đôi câu.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Trần Bạch Thắng đã như đoán được hắn định nói gì, giành trước lời:

“Kỳ thật lần này ta tới là muốn cùng ngươi cáo biệt.”

“Cáo biệt?”

Tay đang lau thân kích của Bùi Quân Ngọc khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn. Trần Bạch Thắng vốn là người kinh đô, còn có thể đi đâu?

“Là triều đình ban cho ngươi nhiệm vụ gì sao?”

Trần Bạch Thắng lắc đầu, từ trong lòng ngực lấy ra một xấp thư, đưa sang cho hắn.

Bùi Quân Ngọc nhận lấy, tưởng rằng là mật thư triều chính, sắc mặt nghiêm túc, vừa định mở ra, đã bị Trần Bạch Thắng ngăn lại.

“Đưa cho ngươi, nhưng tạm thời đừng mở. Đợi khi nào ngươi hối hận rồi hãy mở, nếu bây giờ mở ra, chỉ sợ hiện tại không hối hận thì về sau cũng phải hối hận.”

Lời này nói với giọng nửa đùa nửa thật, nhưng vào tai Bùi Quân Ngọc lại nặng như trọng thạch. Hắn liền dứt khoát không mở nữa.

“Ta muốn đi một chuyến tới Nam Sơn phủ.”

Nam Sơn phủ…

Nam Sơn phủ và Bạch Đồ Hố chỉ cách nhau một dãy núi một dòng sông. Năm xưa Bạch Đồ Hố bị vây, chính là Nam Sơn phủ phát binh chi viện.

Trần Bạch Thắng đi Nam Sơn phủ, lại còn nói thẳng với hắn như vậy, rốt cuộc là vì sao?

Thấy trong mắt hắn đầy nghi hoặc, Trần Bạch Thắng nói tiếp:

“Ta tìm được nàng rồi.”

“Nàng… gả đến Nam Sơn phủ sao?”

Bùi Quân Ngọc đương nhiên biết “nàng” mà hắn nhắc tới là ai. Gả đi phương xa, lại gần Bạch Đồ Hố như thế, tại sao đến hôm nay mới có tin tức?

Nghi vấn vừa dâng lên chưa bao lâu, câu tiếp theo của Trần Bạch Thắng đã khiến hắn nhất thời nghẹn lời.

Trần Bạch Thắng lắc đầu, cười khổ:

“Không có gả chồng. Nàng chết trên đường tới tìm ta, trùng hợp thi thể chôn ở Nam Sơn phủ. Năm đó trận đầu tiên ta ra trận, chính là đi Bạch Đồ Hố.”

“Năm đó, giống như ngươi bây giờ, ta bị vây ở Bạch Đồ Hố. Nàng nhận được tin, liền gạt cả nhà, một mình tới Bạch Đồ Hố tìm ta. Nhưng nàng đâu có may mắn như những người khác… chết giữa đường.

Người nhà nàng chê cười, cho rằng một thiên kim tiểu thư mà lại bị vấy bẩn thanh danh đến mức ấy, liền nói dối với bên ngoài rằng nàng đã xuất giá.”

Giọng hắn càng nói càng trầm, ánh mắt bình tĩnh mà nặng nề, vẫn nhìn vào Bùi Quân Ngọc, giống như vừa kể chuyện cũ, lại như đang cảnh tỉnh hắn.

Hắn rõ ràng đang nói chuyện của chính mình, vậy mà trong đầu Bùi Quân Ngọc lại bất giác hiện lên bóng dáng Khương Trăn Trăn.

“Ta trở về, nghe tin nàng xuất giá, liền chẳng tra hỏi thêm gì nữa, coi như là cam chịu.

Mãi đến gần đây, bất ngờ bắt gặp mẫu thân nàng đi tế mộ ở ngoại thành. Cả nhà nàng vẫn đủ người, ta sinh nghi nên theo sau nhìn thử. Đợi mọi người đi rồi, mới thấy trên bia mộ khắc chính là tên nàng.

Ta lại lần theo dấu vết mà tra, một đường tìm đến Nam Sơn phủ. Mộ chôn toàn là di vật, thi cốt nàng căn bản không ở đó.”

Miệng nói “mộ chôn di vật” chỉ ba chữ, nhưng nghe vào tai lại giống như có người đang sống sờ sờ mà bị róc từng mảnh huyết nhục.

Lần đầu tiên Bùi Quân Ngọc thấy Trần Bạch Thắng khóc.

Mắt hắn đỏ hoe, đáy mắt toàn là hơi nước, giọng khàn đặc, bên trong chứa đầy hối hận không sao gột sạch.

Ai ai cũng biết vị thanh mai trúc mã kia đối với hắn quan trọng nhường nào.

Khi xưa cho rằng nàng đã lấy chồng, hắn sợ bản thân nếu tra ra tin tức mà không nhịn được đi đoạt người, cho nên vẫn cố ý không đi tìm.

Nếu không phải bị thương tàn một cánh tay, e là đến nay hắn vẫn còn phiêu bạt cùng đồng liêu chinh chiến nơi sa trường. Vì nàng, hắn cả đời không cưới vợ cũng được.

Lúc này, rốt cuộc Bùi Quân Ngọc cũng hiểu, vì sao Trần Bạch Thắng nhiều lần khuyên hắn phải đối xử tốt với Khương Trăn Trăn như thế. Kinh nghiệm hai người bọn họ, có lẽ giống nhau hơn hắn tưởng.

Điểm bất đồng duy nhất, chỉ là Khương Trăn Trăn chưa từng tới Bạch Đồ Hố, cũng không chết ở nơi đó, mà hắn lại… “thay lòng đổi dạ”.

“Quân Ngọc, hy vọng ngươi vĩnh viễn đừng hối hận giống ta.”

Đó là câu sau cùng Trần Bạch Thắng nói với hắn trước khi đi.

Bùi Quân Ngọc chỉ đáp:

“Ta sẽ không hối hận.”

Trần Bạch Thắng rời kinh thành, thân mặc áo bố, một mình đi Nam Sơn phủ, đi hoàn thành cuộc ước trễ mất gần mười năm.

Chẳng bao lâu sau, Bùi Quân Ngọc nhận được một bức thư gửi từ Nam Sơn phủ, khiến hắn ngẩn ngơ thật lâu không bình ổn lại được.

Trần Bạch Thắng đã tự vẫn ở Nam Sơn phủ.

Thì ra, năm ấy vị thanh mai kia của hắn còn chưa kịp tới Bạch Đồ Hố, đã bỏ mạng giữa đường.

Lúc nhận được tin, việc đầu tiên Bùi Quân Ngọc nghĩ đến, lại là muốn mở xấp thư mà Trần Bạch Thắng giao cho hắn hôm ấy, xem thử bên trong rốt cuộc ghi những gì.

Nhưng còn chưa kịp mở, thiếp mời của Trường Tín hầu phủ đã được đưa tới.

Đó là thiếp mời do chính tay Khương Trăn Trăn gửi đến.

Lúc mới nhận, hắn vô cùng kinh ngạc. Dù là thuở bé hay là bây giờ, đây đều là lần đầu tiên nàng chủ động gửi thiếp mời cho hắn.

Hoa sen trên Vọng Nguyệt sơn đang vào kỳ nở rộ, Khương Trăn Trăn mời hắn cùng đến ngắm sen.

Khi còn nhỏ, mỗi độ đông về, bọn họ thường đến mai viên ngắm tuyết, thưởng mai. Kỳ thực cả hai đều thích nhất là hoa sen, nhưng lại chưa từng cùng nhau đi xem một lần.

Trong tướng quân phủ còn có ao sen năm đó nàng hứng thú trồng, Trường Tín hầu phủ cũng vậy.

Nếu nàng muốn ngắm sen, chỉ cần ở nhà mình là được, đâu cần phải mời hắn đến Vọng Nguyệt sơn.

Thế mà, hắn vẫn đi.

Hoa sen trên sườn Vọng Nguyệt sơn trải dài mấy dặm, mùa hạ đến, sen đều nở rộ, búp sen trĩu nặng.

Ngồi thuyền dạo hồ, thưởng sen, hái đài, mỗi một việc đều mang một phong vị khác nhau, rất dễ khiến nam nữ nảy sinh ái muội.

Lần hẹn gặp này, nàng mang tâm tình thăm dò mà đi, cho nên căn bản cũng không giống như những lần gặp gỡ trước đây, vì muốn gặp hắn mà phải tỉ mỉ trang điểm.

Nàng chỉ tùy ý thay một bộ váy tề ngực tay áo rộng màu đào hồng nhạt, rồi cứ thế mà đi ước hẹn.

Bùi Quân Ngọc đến sau nàng một bước, nhưng tính thời gian thì không coi là đến trễ.

Nàng từ trên xuống dưới đánh giá hắn một lượt. Hôm nay hắn mặc một bộ cẩm y xanh biếc, là kiểu dáng nam tử kinh thành yêu chuộng nhất, đầu đội ngọc quan, đuôi lông chim rủ xuống bên tai, phối với dáng người thẳng tắp, mang theo vài phần ngạo khí.

Thật ra Bùi Quân Ngọc vốn là anh tuấn, ngọc diện mắt sáng. Nếu không phải vì nhiều năm chinh chiến sa trường mang sát khí trên người, thì chỉ cần đứng đó thôi, đã cho người khác cảm giác như tắm mình trong gió xuân.

Đáng tiếc, hắn đã không còn là thiếu niên năm xưa.

Dù giờ phút này y phục trên người giống như trước, Khương Trăn Trăn cũng rất khó từ trên người hắn tìm lại bóng hình của “Bùi Quân Ngọc ngày xưa” nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...