Hóa Ra Ta Chỉ Là Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Đại

Chương 40



“Ta… ta không có, chỉ có đại tiểu thư bảo ta đến.”
Tuy trong lòng hoảng loạn, nhưng nàng ta vẫn cố nén, không đến mức vì câu hỏi của Khương Trăn Trăn mà lập tức lộ mặt.

Khá là cứng miệng.

Khương Trăn Trăn đứng dậy, quay đầu nhìn Trường Tín hầu:

“Cha, nữ nhi chưa từng sai khiến người này tới đây.”

“Rõ ràng là ngươi bảo ta đến, ta chỉ biết mình nhận thức ngươi, những người bên cạnh ngươi ta đều không quen!”

Lời Khương Trăn Trăn vừa dứt, người phụ nữ kia đã vội vàng lên tiếng, nhất định phải đội bằng được cái nồi này lên đầu nàng.

Khương Trăn Trăn quay đầu, nhàn nhạt nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ, khóe môi cong lên, để lộ chiếc răng nanh sắc bén, nghiêng đầu cười:

“Ta chỉ là một khuê nữ đại môn không ra, nhị môn không bước, căn bản không biết ngươi là hạng người gì. Ngươi tay không chứng cứ mà dám bôi nhọ trong sạch của một quốc khánh quý nữ, đó là tội phải bị xử tử. Ngươi chắc chắn mình đưa ra được chứng cứ sao?”

Vốn tưởng chỉ cần cắn chặt một câu “đại tiểu thư bảo ta đến” là được, ai ngờ lại kéo lên cả chuyện sống chết, người phụ nữ lập tức run như cầy sấy.

Lời uy h**p “mạng người” thật sự dọa nàng ta sợ. Bởi vì nàng ta đúng là không có chứng cứ, cho dù có, giờ phút này đầu óc cũng trống rỗng, chỉ còn một ý niệm: nếu bị tra ra, mất mạng thì làm sao?

Một nữ nhân bình thường, chỉ cần gặp chuyện thế này, dù có oan hay không cũng khó mà bình tĩnh, ít nhiều cũng sẽ hoảng hốt, cuống quýt. Chỉ riêng Khương Trăn Trăn, từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh thong dong, vẻ mặt chắc chắn đến mức như thể nàng thật sự nắm chắc rằng đối phương không có bất kỳ chứng cứ nào.

Đúng vậy, nàng là đích nữ dòng dõi cao quý, trong tay có đủ mọi thủ đoạn xóa dấu vết. Dù có thực sự làm, chờ mọi chuyện lắng xuống rồi ra tay trừ khử nhân chứng cũng không muộn. Dù người kia có chết, cũng chẳng ai dám đứng ra thay nàng minh oan.

Người phụ nữ kia càng nghĩ càng sợ, trong đầu như có một cái sàng bị người ta điên cuồng sàng lọc, gan mật đều muốn vỡ tan.

Một nghìn lượng bạc tuy to, nhưng nếu phải nộp cái mạng nhỏ này lên bàn, nàng ta không gánh nổi. Đối đầu với một đại gia khuê tú, dám chỉ mặt gọi tên trước mặt bao nhiêu người, đúng là gan to bằng trời.

Ý niệm “chết” bị phóng đại đến cực điểm, khiến nàng ta dần dần tỉnh táo lại từ cám dỗ tiền tài, sắc mặt cũng theo đó mà run rẩy, không còn được kiên định như ban đầu.

“Ta… ta…”

Người phụ nữ bắt đầu lộ rõ vẻ hốt hoảng, nôn nóng bất an, hoàn toàn khác với dáng vẻ “đúng lý hợp tình” lúc mới vào.
Tất cả mọi người ở đây đều nhìn ra.

Mặt nàng ta đỏ bừng, há mồm nửa ngày, cũng không thốt nổi một câu cho ra hồn.

Khương Trăn Trăn khẽ cong môi, lộ ra một tia ý cười. Kỳ thực vừa rồi nàng chỉ thuận miệng dọa một câu, căn bản chẳng có chuẩn bị gì từ trước, vậy mà lại thu được hiệu quả ngoài mong đợi.

“Cha.”

Mọi thứ rõ ràng đến vậy, nàng cũng chẳng cần nói thêm, chỉ hơi nhướng mày, như muốn thở ra một hơi bức bối trong ngực.

Nhưng niềm vui đó chưa kịp kéo dài, Trường Tín hầu đã mở miệng chủ trì chuyện này. Câu nói đầu tiên đã giáng thẳng một gậy vào cảm giác thắng thế vừa lóe lên của nàng.

“Được rồi, việc này coi như chưa từng xảy ra. Bất kể là ai gây ra chuyện hôm nay, về sau vì sự hòa thuận của gia tộc, tuyệt đối không được tái phạm.”

Nói xong, ông ta liếc sang phía Hạ Vân Kiều, ánh mắt như cảnh cáo, nhưng thoáng qua rất nhanh, không sắc bén như trước, chỉ lộ ra trong nháy mắt rồi bị che giấu.

Trường Tín hầu vừa dứt lời, Hạ Vân Kiều rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, bàn tay cũng không còn run nữa.

“Nữ nhi đã biết, cha.” Giọng nàng ta mừng rỡ lên hẳn, đáp lời cũng cực kỳ khoan khoái.

Vậy là không tra nữa?

Vừa rồi tới phiên nàng bị dồn vào thế bất lợi, thì do dự dây dưa, đến lúc đổi thành Hạ Vân Kiều, liền lập tức tuyên bố “vì gia tộc hòa thuận” mà bỏ qua hết thảy.

Từng đợt không cam lòng mãnh liệt quẩn quanh trong lồng ngực, xé nát lý trí của nàng. Mọi suy nghĩ ùa lên như cuồng phong, thôi thúc nàng không muốn im lặng nữa.

“Cha, Trăn Nhi không thể đồng ý. Việc này đã có thể phát sinh một lần, tất nhiên là phải có nguyên do. Sao không nhân cơ hội điều tra cho rõ, xem nàng có thực sự là huyết mạch Hầu phủ, có xứng đáng làm muội muội của ta hay không?”

Giọng Khương Trăn Trăn vẫn bình thản, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã nắm chặt đến phát run. Nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Trường Tín hầu, ánh mắt không hề che giấu sự bất mãn dành cho Hạ Vân Kiều.

Hạ Vân Kiều nghe nàng nói xong, cảm giác an ổn vừa mới được xây dựng lập tức sụp đổ. Nàng ngẩng đầu nhìn Trường Tín hầu, trong mắt đầy cầu khẩn:

“Cha…”

Trường Tín hầu đương nhiên hiểu ánh mắt kia.

Ông ta lại không dám nhìn vào mắt Khương Trăn Trăn – trong đó còn mang theo một tia hy vọng mỏng manh, như thể nàng vẫn đang chờ đợi, chờ mình đứng về phía nàng một lần.

“Đủ rồi, Trăn Nhi! Ngươi là tỷ tỷ, trưởng tỷ như mẫu, ngươi làm vậy là muốn đẩy muội muội ngươi vào chỗ nào?”

Một cái tát nặng nề rơi xuống mặt bàn, ông ta đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn nàng. Vừa rồi còn cố kỵ trong sảnh có người ngoài, giờ thì chẳng buồn che giấu nữa.

Đuôi mắt Trường Tín hầu cũng đỏ lên, không biết là vì đau lòng Hạ Vân Kiều, hay là vì vẻ mặt uất ức đến đáng thương của Khương Trăn Trăn mà bực bội.

Ánh mắt ông ta hơi rung động, lại không dám nhìn kỹ đại nữ nhi dưới sảnh, lảng tránh ánh mắt nàng.

Nói xong, ông ta liền sai người kéo người phụ nữ kia xuống. Nàng ta vừa bị lay liền hoảng hốt gào lên, trong tiếng la hét thậm chí còn bật ra cái tên “Hạ Vân Kiều”.

Tiếng gào đó lập tức bị người bịt kín. Trường Tín hầu có nghe thấy hay không, chẳng ai dám chắc.

Giữa đại sảnh, nàng đứng đó một mình. Trong mắt mang theo mê mang, nhìn miệng cha mở rồi khép, nhưng từng câu từng chữ như chìm trong nước, nàng nghe mà như không nghe.

Nàng rất muốn mở miệng hỏi bọn họ – rốt cuộc có nghe thấy hay không? Không phải là nàng sai khiến người này, mà chính là màn tự biên tự diễn của Hạ Vân Kiều.

Môi nàng mấp máy vài lần, lại không phát ra được tiếng nào. Nàng phát hiện mình… không nói nên lời.

Trong cơn mù mịt, Khương Trăn Trăn ngẩng mắt nhìn về phía Bùi Quân Ngọc, định mở miệng, rồi lại nuốt lời vào bụng.

Bởi ánh mắt Bùi Quân Ngọc căn bản không dừng trên người nàng. Hắn đang nhìn Hạ Vân Kiều.

Trên gương mặt xưa nay luôn lạnh nhạt kia, giờ đây lại phủ một tầng trầm trầm khó lường, gân xanh trên cổ nổi lên, rõ ràng là đang tức giận.

Trường Tín hầu xử lý xong, hất mạnh tay áo bỏ đi, để lại trong sảnh một nhóm người, mỗi người một tâm tư.

Ra khỏi cửa, hắn nghiến chặt răng, đáy mắt đầy tức giận, quay sang người tùy tùng hỏi:

“Có tin tức gì chưa?”

Tên tùy tùng lắc đầu:

“Vẫn chưa có… chỉ là… có người gửi tới một bàn tay bị chặt.”

Một cánh tay bị chặt!?

Trường Tín hầu giật mình, cơ hồ lảo đảo một cái, may mà có người đỡ vội, mới không ngã nhào xuống bậc.

Tay hắn run lên, chỉ ra phía trước, giọng nói dồn dập:

“Đi… nói với hắn…”

Sau đó là những lời dặn dò cắn qua kẽ răng, thấp giọng đến mức người ngoài nghe không rõ.

Hạ Vân Kiều vốn chẳng phải nữ nhi ruột thịt của hắn, ngay cả họ cũng không được cho đổi.
Lựa chọn này là do chính hắn quyết, tất nhiên không thể để người ngoài biết.

“Tuân lệnh.”

Cùng lúc đó, trong đại sảnh, không khí cổ quái đến mức khiến người ta khó thở.

Hạ Vân Kiều căn bản không dám đối diện với ánh mắt của Bùi Quân Ngọc. Ánh mắt hắn lúc này, chứa thứ cảm xúc mà nàng nhìn mãi vẫn không hiểu, chỉ biết tuyệt không phải là sự ái mộ như ngày xưa, khiến nàng càng thêm hoảng hốt.

Trường Tín hầu đã đi, nàng giờ phút này trong lòng rối bời, nghĩ thầm sẽ tìm cơ hội giải thích với hắn sau. Nàng tin rằng, với mức độ hiểu nàng của Bùi Quân Ngọc, nhất định hắn đã nhận ra – lần này, đúng là nàng tự đạo tự diễn.

Người phụ nữ kia, chính là nàng trong lúc từ Thần Điện trở về đã vô tình gặp ở trên phố.
Năm đó gặp qua, nàng đã cảm thấy kỳ lạ – sao lại có thêm thân thích như vậy?

Đợi nghe người kia ấp a ấp úng khai ra, nàng liền biết: thì ra là Khương Trăn Trăn từng sai người đến tìm.

Nàng đích xác không phải nữ nhi của Trường Tín hầu, chuyện này nàng đã nói với hắn không biết bao nhiêu lần, chỉ có điều hắn nhất quyết không tin, một mực kéo nàng về nhận tổ.

Nàng không cha không mẹ, chỉ có một ca ca. Người đưa tay ra nhận nàng lại là Trường Tín hầu, do dự mấy phen, cuối cùng vẫn gật đầu.

Cho nên, khi nhìn thấy người phụ nữ kia, nàng liền nảy sinh tâm tư, mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay. Nàng ghen ghét Khương Trăn Trăn, điều đó không giả.
Thích Bùi Quân Ngọc cũng là thật.
Nhưng ghen ghét, lại càng là thật.

Hạ Vân Kiều không dám ở lại thêm, vội vàng đuổi theo bước chân của Trường Tín hầu, cùng nhau rời đi.

Lúc này, Khương Trăn Trăn mới thực sự tỉnh táo trở lại.

Thì ra nàng đã hao hết tâm tư, cố gắng tìm một đường thoát khỏi cốt truyện, thậm chí muốn đánh vỡ nó.
Nhưng bất luận nàng làm thế nào, dù sự thật đã đặt ngay trước mắt bọn họ, bọn họ vẫn có thể làm như không thấy.

Là nàng làm sai sao?
Vậy nàng còn có thể làm thế nào mới thoát ra được?
Chẳng lẽ phải ngoan ngoãn đi theo sách viết, từng bước đi đến kết cục kia?

Chẳng lẽ nàng nhất định phải chết vì cổ trùng bạo liệt hay sao?

“Trăn trăn.”

Hầu phu nhân nhìn nữ nhi ngây ra đứng giữa đại sảnh, trong lòng dâng lên một cơn đau nhói. Bà nhìn rất rõ – Trường Tín hầu thiên vị Hạ Vân Kiều đến mức nào.

“Mẫu thân.”

Khương Trăn Trăn ngẩng mắt nhìn Hầu phu nhân, khẽ gọi một tiếng, giọng yếu ớt như đang lẩm bẩm. Lời còn chưa dứt, hai mắt nàng đã trắng dã, cả người mềm nhũn ngã xuống.

Ở một bên, Bùi Quân Ngọc là người đầu tiên nhận ra sắc mặt nàng không ổn, vội vàng bước lên đỡ lấy:

“Trăn trăn?”

Hắn nhíu chặt mày, định cúi đầu xem nàng rốt cuộc thế nào, thì Hầu phu nhân đã vội vàng đẩy hắn ra, đoạt người vào trong lòng.

“Hạnh Nhi, mau mời đại phu.”

Hầu phu nhân nôn nóng quay đầu, gọi Hạnh Nhi. Hạnh Nhi lập tức chạy như bay ra ngoài mời đại phu.

Nhìn biểu cảm của Hầu phu nhân, hiển nhiên đây không phải lần đầu Khương Trăn Trăn như vậy. Trong lòng mang theo nỗi bất an mơ hồ, Bùi Quân Ngọc muốn tiến lên xem kỹ thêm một chút, cho tới khi xác nhận nàng vô sự mới dám yên tâm.

Nhưng giờ khắc này, người Hầu phu nhân oán nhất lại chính là hắn.

Năm đó, lúc Trăn Trăn từ Bạch Đồ Hố trở về, bộ dạng suy tàn ấy đến nay bà vẫn không dám nhớ lại.

Hôm nay, Khương Trăn Trăn bất chợt ngất xỉu, ngoài “bệnh cũ tái phát”, bà hoàn toàn không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Huống hồ, Hạ Vân Kiều cũng là do hắn đưa về.

Nếu không có người này, sau đó há lại sinh ra nhiều chuyện như thế?

Trong khoảnh khắc, mọi sai lầm đều bị bà đẩy hết lên người hắn.

“Bùi tướng quân, xin mời trở về.”

Hầu phu nhân vừa dặn người dìu Khương Trăn Trăn vào trong nghỉ ngơi, vừa quay lại, hạ lệnh tiễn khách với vẻ mặt lạnh nhạt.

“Người đâu, tiễn khách.”

“Khương di, Trăn Trăn rốt cuộc làm sao vậy?”

Bùi Quân Ngọc lo lắng, còn muốn đi theo, nhưng vẫn bị Hầu phu nhân cản lại bên ngoài.

Từng là người nàng yêu thích nhất, giờ phút này chỉ còn tràn đầy thất vọng.

“Bùi tướng quân, nếu đã chọn từ bỏ Trăn Trăn, sao không dứt khoát buông tay nàng cho trọn?

"Ta là một người mẫu thân vô dụng, không ngăn được thanh mai trúc mã của nó không yêu nó, cũng không giống nó năm đó dám dứt khoát từ hôn. Ta cũng chẳng ngăn nổi phụ thân nó thiên vị người khác, với thân phận mẫu thân, ta chỉ mong nàng có thể sống vui vẻ đôi chút."

"Nhưng hiện giờ nàng một chút cũng không vui. Mà nguyên nhân lớn nhất trong đó… chính là do ngươi.”

Hầu phu nhân nói một hơi, tình thâm ý trọng, từng chữ từng câu đập thẳng vào lòng hắn, khiến hắn cứng họng, không sao phản bác được.

Lúc bước chân ra khỏi Hầu phủ, đầu óc Bùi Quân Ngọc vẫn mờ mịt.

Hắn mờ mịt vì biến hóa của Hạ Vân Kiều, mờ mịt vì chính mình hình như vẫn chưa dứt được với Khương Trăn Trăn.

Vậy rốt cuộc hắn muốn cái gì?

Trong phủ Trường Tín hầu.

Lúc này, đại phu đang bắt mạch cho Khương Trăn Trăn.

Hầu phu nhân đứng bên cạnh, tâm treo lơ lửng, thấy lông mày đại phu càng lúc càng nhíu chặt, lòng bà càng thấp thỏm.

“Đại phu, Trăn Trăn thế nào rồi?”

Đợi ông thu tay về, Hầu phu nhân vội vàng lên tiếng hỏi.

Đại phu trầm ngâm đáp:

“Chỉ là bị hàn khí xâm nhập, nay lại bị thương tâm quá độ, bi thương công tâm, ta kê chút thuốc trừ hàn an thần, uống vài thang sẽ khá.”

Hầu phu nhân vừa mới thở phào, thì đại phu lại nói tiếp:

“Hơn nữa… thân thể đại tiểu thư có vẻ thiếu máu, bình thường nên bồi bổ thêm những thức ăn sinh huyết.”

Thiếu máu? Sao lại thiếu máu?

Hầu phu nhân tuy thấy khó hiểu, nhưng chỉ ngẩn ra chốc lát, rồi cũng gác qua một bên. Bà dặn hạ nhân chăm sóc Khương Trăn Trăn nghỉ ngơi trong phòng, còn mình thì tiễn đại phu ra ngoài kê đơn bốc thuốc.

Chờ mọi người đều lui ra hết, Khương Trăn Trăn mới dám để mặc nước mắt tràn khỏi khóe mắt.

Nàng đã tỉnh lại từ lâu, chỉ là không dám mở mắt đối diện.

Nàng nâng chăn, lau đi nước mắt, lập loạng choạng xuống giường, từng bước một đi đến án thư, tìm được quyển sách kia rồi mở ra.

Khoảnh khắc nàng ngã xuống bất tỉnh, giống như đã đi trọn một vòng đời trong sách. Chết trong lần bạo liệt của cổ trùng.

“Tại sao lại thành ra như vậy?”

“Sao có thể như thế được?”

Nàng cứ nghĩ là do nước mắt làm mờ mắt mình, nên nhìn nhầm.

Khương Trăn Trăn vội đưa tay lau sạch nước mắt, mở to mắt nhìn lại một lần.

“Làm sao lại là Tây Sương Ký? Sao có thể!”

“Rõ ràng không thể là Tây Sương Ký!”

Nàng nhìn đi nhìn lại tên sách, rồi đến nội dung bên trong, chỗ nào cũng viết chuyện Tây Sương Ký, phảng phất như những gì nàng đã đọc qua trước đó, hết thảy chỉ là ảo giác của riêng nàng.

Nàng chắc chắn đó không phải ảo giác.
Nàng thực sự đã xem qua quyển sách kia.

Chẳng lẽ nàng lấy nhầm?

Khương Trăn Trăn bắt đầu lục tung toàn bộ sách vở trên án thư, từng quyển một lật ra xem.

Sách trên bàn bị nàng lật đến rơi lung tung đầy đất, cuối cùng nàng mới dần bình tĩnh lại.

Nàng nắm chặt quyển sách trong tay, đặt nó ngay ngắn trước mặt. Sắc mặt dần dần trở nên bình tĩnh.

Nàng khẳng định, quyển sách mình xem trước đó chính là đặt ở chỗ này.
Giờ phút này, trong mắt người khác, nó lại trở thành một bản Tây Sương Ký bình thường.

Vậy hiện giờ chẳng phải là đã khôi phục nguyên dạng rồi sao?

Lúc trước, nàng chỉ xem lướt qua đại khái, chưa xem kỹ. Lần này thì khác – nàng đã bị cưỡng ép đi hết một lượt cốt truyện trong sách.

Tuy quá trình khác với những gì trong sách, nhưng kết quả lại hoàn toàn giống nhau.

Nàng bắt đầu hoài nghi – đánh vỡ cốt truyện, rốt cuộc có thực sự thay đổi được kết cục hay không.

Cảm giác tử vong vừa rồi quá mức chân thật, đến giờ chỉ nghĩ lại thôi, lòng nàng đã run rẩy.

Lăng hoa cửa sổ sát đất hé mở, hương sen thoang thoảng bay vào phòng.

Ngồi trước án thư, ánh mắt Khương Trăn Trăn dần trở nên kiên nghị.

Nếu đã không thể thoát khỏi cốt truyện…

Vậy thử quấy rối nó xem sao?

Vừa rồi chẳng phải nàng đã thành công quấy rối một lần đó ư?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...