Một lát sau, trên giường có một bóng người khẽ động, cẩn thận chống tay ngồi dậy. Trong đêm vắng lặng, động tĩnh nhỏ đến đâu cũng trở nên rõ ràng, mà lần này có lẽ là lần hắn động đậy nhẹ nhàng nhất. Chỉ là… hắn không muốn đánh thức nàng, phiền phức.
Lúc giữa trưa tóc nàng còn chưa kịp lau khô đã lăn ra ngủ, buổi tối lại có thể cười đùa với người khác vui vẻ đến vậy. Khi nào nàng mới có thể đối với hắn như thế? Hắn đã nhẫn nhịn rất lâu rồi.
Hắn uể oải khoác thêm ngoại sam, đẩy cửa đi ra. Ngoài sân ánh trăng mờ mịt, đọng lại một tầng sương mỏng.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt yêu dã của hắn, đường môi đầy đặn khẽ cong, hắn ung dung bước ra sân, dáng vẻ như chỉ tùy ý dạo bước.
Hắn muốn tìm xem người kia — từ đầu đã canh giữ ở bên ngoài — còn ở đó hay đã đi mất. Tốt nhất là chưa đi, như vậy mới càng có chuyện thú vị để chơi.
Mang theo nụ cười sung sướng, hắn đẩy cửa sân ra, lập tức một luồng chưởng phong sắc bén quét tới, sượt qua gương mặt, mang theo lửa giận cùng chủ nhân, thế tới không thể đỡ.
Ô Cốc Sinh tuy không phải võ tướng, nhưng cũng từng học qua mấy chiêu, phản ứng lại cực nhanh. Tốc độ và thân thủ linh hoạt là thứ cơ bản mà mỗi võ tướng đều có.
Hắn nghiêng đầu tránh đi, khó khăn lắm mới chỉ để chưởng phong sượt qua mấy sợi tóc, đánh thẳng vào khung cửa, phát ra một tiếng động không nhỏ. Động tác nếu đã lớn như thế, có lẽ cũng bớt cho hắn không ít phiền toái.
Bùi Quân Ngọc cảm nhận được quanh người Ô Cốc Sinh tràn đầy một loại hưng phấn quỷ dị. Không giống kiểu hưng phấn mỗi khi giết người trước đây, mà là một dạng chờ mong mang theo bệnh trạng.
Bùi Quân Ngọc biết hắn xưa nay không bình thường, giờ phút này lại càng khác thường, trong lòng liền lưu tâm thêm một nét.
Ánh mắt hắn đảo một vòng trong sân, không thấy bóng người mà hắn muốn tìm, không khỏi lo lắng: giờ phút này Khương Trăn Trăn đang ở đâu, có rơi vào nguy hiểm hay không?
Rõ ràng vừa rồi hắn còn nghe được hơi thở của hai người quấn quýt, dày đặc như thế, muốn giả vờ không nghe thấy cũng khó.
Mấy ngày nay, vì nhận ra trong lòng mình đối với Khương Trăn Trăn mơ hồ tăng thêm tình ý, khiến hắn dần dần khó khống chế. Lại thêm bên kia còn có ước định với Hạ Vân Kiều, thành ra mỗi đêm đều trằn trọc khó ngủ. Đêm nay không biết vì cớ gì, hắn lấy cớ ở lại hầu phủ, nhưng nằm trên giường vẫn ngủ không được.
Đã không ngủ được, hắn bèn lên mái ngói ngắm trăng. Vô tình nhìn thấy Khương Trăn Trăn một mình lẻ loi đi trong đêm, y phục đơn bạc, không giống ra ngoài tản bộ vì mất ngủ, mà lại giống hẹn hò hơn.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Bùi Quân Ngọc liền lặng lẽ men theo phía sau nàng, tận mắt nhìn nàng đẩy cửa tiến vào sân này, mà từ trong viện bước ra lại là gương mặt của Ô Cốc Sinh.
Nơi này vốn là tiểu viện trước kia khương nhị ca ở, hắn vẫn biết rõ. Ban đầu còn tưởng nàng là nhớ ca ca nên tới thăm, ai ngờ lại là đêm hẹn nam tử, hơn nữa còn là Ô Cốc Sinh.
Nàng rốt cuộc có biết không, ba huynh trưởng của nàng đã chết như thế nào? Là vì che chắn cho Khánh Quốc trước thế công của Viên Quốc mà xả thân hộ quốc! Vậy mà nàng lại dây dưa không dứt với Ô Cốc Sinh ở chỗ này.
Không biết là vì ghen, hay vì nguyên nhân khác, lúc đó lửa giận ập lên, hắn thiếu chút nữa đã xông tới đẩy tung cánh cửa ấy. Nhưng âm thanh truyền ra từ bên trong, lại như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân.
Mặc cho đang là giữa mùa hạ nóng nực, hắn lại có cảm giác như rơi vào hầm băng, lạnh đến mức chân đều như đóng băng, khó mà động đậy.
“Ồ, thì ra là Bùi tướng quân? Đêm hôm khuya khoắt còn cố ý tới quấy rầy, là vì chuyện này sao?” Ô Cốc Sinh dựa vào một bên, hững hờ ngẩng mắt, mỉm cười liếc nhìn, giọng nói chậm rãi, “Ta vốn đã ngủ rồi, chỉ là không đành lòng để Bùi tướng quân phải canh đêm lạnh thế này mà vẫn cố tới. Không ngờ ngươi vừa đến đã ra tay với ta, ai…”
“Nàng đâu?” Hắn cố ý nén giọng xuống, nhưng vẫn nghe ra sát ý ẩn bên trong.
Khoảnh khắc ấy, hắn thật sự muốn một đao giết Ô Cốc Sinh, nhưng rất nhanh lại nhận ra đối phương cố ý khêu khích. Chỉ cần hắn xuất thủ, chuyện nhất định sẽ ầm ĩ, không ai được lợi.
“Ngươi hỏi nàng nào?” Ô Cốc Sinh nhướng mày, “Lần này ta đâu có mang người của ngươi đi. Chi bằng ngươi đến viện bên cạnh mà xem thử?”
Viện kế bên chính là tây sương phòng của Hạ Vân Kiều. Ô Cốc Sinh vô tội nhún vai.
Ánh mắt sắc bén mang theo ý lạnh quét qua người hắn, Bùi Quân Ngọc trầm giọng nói: “Ta đã có thể giết sư phụ ngươi, tự nhiên cũng có thể giết được ngươi.”
Lời uy h**p trắng trợn. Ô Cốc Sinh bật cười, đưa tay che mắt. Bùi Quân Ngọc đối với hắn vô cùng mẫn cảm, ngày trước ở bạch đồ hố đã thử qua vô số lần mà không thành, nếu không phải nhờ Hạ Vân Kiều thì hắn chưa chắc đã thành công.
Không có gì dễ khống chế hơn một kẻ cam tâm tình nguyện sa vào bẫy. Chỉ là hắn không cam lòng kết thúc nhanh như vậy, trực tiếp giết đi lại quá rẻ. Hắn muốn là bức một người tan vỡ trong tra tấn, để hắn trong thống khổ mà dần dần hủy diệt, đó mới là thứ hắn muốn.
Hắn muốn nhìn Bùi Quân Ngọc đọa lạc trong thống khổ, cũng là để tế bái vong linh sư phụ… và cả chính bản thân mình. Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Ô Cốc Sinh dần tắt, thần sắc trở nên lạnh nhạt khó đoán.
“Vậy ngươi cứ thử xem giết ta đi. Dù sao, cũng sẽ có người bồi ta xuống hoàng tuyền.” Ô Cốc Sinh thản nhiên nghiêng người nhường lối, làm ra tư thế “mời”, “Không phải nói là không có tiểu Vân Kiều sao? Nếu đã kiên trì đến mức này, vậy cứ tự tiện ra tay đi.”
Hắn khác thường nhường ra một con đường, ngược lại Bùi Quân Ngọc không hề bước lên, cũng không nói thêm lời nào. Chỉ đứng yên ở cổng, như một pho tượng thần phật, nửa bước không động.
Bùi Quân Ngọc không dễ lừa như vậy. Ô Cốc Sinh nhướng mày, đáy mắt hơi lộ vẻ tiếc nuối, cố ý chọc tức: “Chẳng lẽ là muốn đi tìm nàng?”
Ánh mắt Bùi Quân Ngọc thoáng trầm xuống, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, chỉ chực động thủ rồi lại gắng gượng kìm nén.
Muốn ra tay mà không dám ra tay — là vì sợ náo động quá lớn?
Xuy, dẫu sao đây cũng là Trường Tín hầu phủ của Khánh Quốc, không phải cổng thành Viên Quốc, càng không phải chiến trường, hắn buộc phải cố kỵ.
Nghĩ vậy, khóe môi Ô Cốc Sinh nhếch lên, hắn giơ tay chỉ về phía gian phòng đang đóng kín, giọng nói lười nhác: “Nàng ở bên trong ngủ rồi, muốn mang đi thì cứ mang.”
Lời còn chưa dứt, Bùi Quân Ngọc đã sải bước vào sân. Nhưng còn chưa đi được mấy bước, phía sau đã vang lên tiếng nói khiến hắn phải cứng người lại.
“Đương nhiên, sau khi ngươi mang người đi, thiên hạ sẽ đồn ra cái gì… ta không dám cam đoan. Dù sao ta hiện giờ là người Viên Quốc, ta nghĩ bọn họ hẳn sẽ rất vui lòng nhìn thấy ta mang nữ nhi Trường Tín hầu về.”
Cơn giận vừa tắt lại bùng lên. Bùi Quân Ngọc quay đầu, đối diện vẫn là gương mặt mang nụ cười ác liệt như năm xưa.
“Không đi nữa sao? Cơ hội chỉ có một lần thôi.” Giọng nói đầy trêu tức, “Chỉ là nàng có lẽ giờ mệt lắm rồi, ta vốn cũng không định… nhưng ai bảo vừa rồi nàng nhất định quấn lấy ta không buông.”
Nửa đoạn sau thật giả còn phải xét lại. Nếu đúng là vậy, chỉ cho thấy Ô Cốc Sinh quá không được việc — việc đã làm xong mà còn có thể ung dung sạch sẽ như chưa hề chạm vào. Người chưa từng thấy heo chạy thì cũng đã ăn thịt heo, chuyện này sao có thể im lặng như thế.
Lấy hiểu biết của hắn về Ô Cốc Sinh, người này căn bản chẳng rành nam nữ chi đạo, chỉ là cố ý nói vậy để chọc tức mà thôi. Nhưng chuyện dây dưa lúc nãy bên cửa là thật.
Bùi Quân Ngọc biết, những lời uy h**p vừa rồi với Ô Cốc Sinh nếu nói ra, hắn tuyệt đối làm được. Ánh mắt hắn lại quay về phía cánh cửa đóng chặt.
Ô Cốc Sinh đến Khánh Quốc tuyệt đối không chỉ vì thân phận hạt nhân, hẳn còn ẩn giấu mục đích khác. Trước khi đạt được mục đích, hắn sẽ không dễ dàng để lộ ác ý thật sự. Nhưng Bùi Quân Ngọc không thể dùng tính mạng Khương Trăn Trăn để đánh cược.
Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, Ô Cốc Sinh đứng giữa sân, hơi nheo mắt lại, lộ ra một tia tiếc nuối.
Bùi Quân Ngọc bây giờ dường như tay chân đều bị trói buộc. Năm đó giành Hạ Vân Kiều, hắn dám xông thẳng về phía trước, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.
Khi ấy, đầu của sư phụ hắn bị treo trên đầu thành mấy ngày liền, mãi sau mới có người dám gỡ xuống. Còn hiện tại, sao hắn lại thành ra như thế?
Khép chặt đại môn, Ô Cốc Sinh thong thả bước trở về trong phòng. Nhìn đường cong nhô lên nơi chăn đệm trên giường, ý cười nơi khóe môi càng sâu.
Hắn hưng phấn cúi xuống, cắn nhẹ vành tai nhỏ nhắn lộ ra ngoài, rồi lại ngậm vành tai ấy vào miệng, có chút quá trớn, liền bị người ta vỗ nhẹ một cái. Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt hơi vô tội.
Chỉ là ngay sau đó, hắn lại nở một nụ cười không tiếng động. Khương Trăn Trăn giống như một con mèo nhỏ, ngay cả khi “đánh người” cũng chỉ nhẹ như vậy, khiến lòng hắn ngứa ngáy.
“Ngươi chỉ được là của một mình ta, biết chưa? Người bên cạnh ngươi, ta sẽ lần lượt quét sạch.” Hắn nhịn không được cúi đầu cắn thêm một cái lên môi nàng, rồi mới thoả mãn chui vào chăn, ôm người vào lòng, yên tâm nhắm mắt.
Đêm đó không mộng mị, hắn ngủ đặc biệt yên ổn.
Khương Trăn Trăn hất chăn ra, gương mặt đầy căm giận, mang theo một tầng oán khí, sau đó bò xuống giường.
Bây giờ thật giống như đang vụng trộm hẹn hò. Trời tối thì tới bồi hắn ngủ, trời còn chưa sáng phải tranh lúc ít người mà lặng lẽ trở về.
Đẩy cửa ra, nàng quay đầu nhìn thoáng vào trong phòng, sắc mặt vẫn lạnh như băng — chắc hắn vẫn còn ngủ say.
Nếu không phải giờ phút này hắn là người Viên Quốc đưa tới, nàng đã sớm tùy thân mang theo một thanh đao, lúc nào tiện tay liền cho hắn một nhát. Đáng tiếc là nàng còn phải nhìn cả cục diện của hai nước, còn phải nhìn cả Trường Tín hầu phủ.
Phải nghĩ cách nào đó, mới đưa được hắn ra khỏi nơi này.
Nàng cúi đầu trầm tư trên con đường nhỏ, phủ hạt nhân bên này còn chưa xây xong, hắn khi nào rời đi, vẫn là chuyện không biết đến ngày nào.
Phương đông đã bắt đầu rạng sáng.
Nàng cúi đầu do dự, bước chân vô thức nhanh hơn, cho nên hoàn toàn không phát hiện phía trước còn có một bóng người đã ngồi suốt một đêm. Đến khi tiếng người vang lên, nàng mới giật mình nhận ra, trước mặt có một thân ảnh sừng sững như một ngọn núi.
“Khương Trăn Trăn!”
Nàng hoảng hốt ngẩng đầu nhìn người đang đứng cách đó không xa. Khương Trăn Trăn theo bản năng lùi về sau một bước, hắn sao lại xuất hiện ở đây lúc canh giờ này? Theo lý, hắn không nên ở chỗ này.
Hắn giống như vẫn luôn chờ ai đó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lòng nàng rối loạn, nhưng trên mặt vẫn gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Giữa nàng và Bùi Quân Ngọc vốn đã chẳng còn lời nào để nói. Từ đầu đã vậy, lần trước còn là lời không hợp liền tan. Giờ phút này hắn đứng đó, thân hình cao gầy thanh tuyển, mặt mày như họa, cách nàng không xa.
Lúc này nếu quay đầu bỏ chạy, hiển nhiên là không ổn. Khương Trăn Trăn bèn mỉm cười như thường, tùy ý mở miệng: “Thật trùng hợp, không ngờ lại có thể gặp được Bùi tướng quân ở đây.”
Hai người đều không giải thích vì sao giờ này lại xuất hiện ở chốn này. Bùi Quân Ngọc không nói lời nào, sắc mặt nghiêm túc, chỉ yên lặng nhìn nàng, ánh mắt kia khiến nàng hơi chột dạ.
Hắn nhìn thấy rồi sao? Ánh mắt nàng lướt qua con đường mình vừa đi đến. Đó rõ ràng là hướng về phía viện của Ô Cốc Sinh, chỉ là Bùi Quân Ngọc có nhìn thấy hay không, nàng không dám chắc.
Nhưng cho dù hắn biết thì thế nào? Hắn chỉ biết trách móc nàng, mà nàng cũng chẳng trông cậy hắn sẽ hiểu được việc nàng bị khống chế, càng không mong hắn sẽ ra tay cứu nàng.
Nàng đã cho người đến Cổ Nô quốc tìm người giải cổ. Hẳn là chẳng mấy chốc nữa là có thể tìm được. Chỉ cần nhẫn thêm một đoạn thời gian nữa, chịu đựng Ô Cốc Sinh thêm một chút là qua.
Không khí giữa hai người đặc quánh, Bùi Quân Ngọc đứng nguyên tại chỗ, đến ánh mắt cũng không hề rời đi. Tận đến khi hai người sắp đi qua nhau, hắn mới đột ngột vươn tay, nắm lấy cánh tay nàng.
“?!!”
Giờ này đang ở trong hầu phủ, chỉ cần trễ thêm chút nữa là có thể có hạ nhân qua lại. Nàng và Bùi Quân Ngọc lôi lôi kéo kéo thế này, vô cùng dễ rơi vào mắt người khác.
Nếu là trước kia, Khương Trăn Trăn nhất định sẽ lập tức hất tay ra. Thế nhưng hiện giờ, nàng lại thản nhiên quay đầu, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc: “Bùi tướng quân đây là có ý gì?”
Nàng hỏi hắn, hỏi hắn đang làm gì. Ánh mắt Bùi Quân Ngọc khẽ run, cơn tức trong lòng dâng lên. Hắn đêm qua canh giữ ở đây một đêm không ngủ, giờ trời đã hửng, nàng mới bước ra. Chừng ấy thời gian, nàng ở bên trong làm gì?
Rõ ràng có vô số câu hỏi muốn hỏi, nhưng nhịn rồi lại nhụt chí. Hắn không có tư cách hỏi. Thế nhưng…
“Đêm qua ngươi đi đâu?” Giọng điệu bén nhọn, vô thức mang theo ngữ khí chất vấn. Lý trí nói với hắn nên buông tay, nhưng bàn tay vẫn không chịu nghe, nhất quyết không chịu nới lỏng.
Quả nhiên hắn đã biết.
Khương Trăn Trăn cũng không ngạc nhiên. Ngay từ đầu nàng đã sớm chuẩn bị, nhận ra lực đạo trên tay bị nắm chặt, khóe môi nàng khẽ nhúc nhích, chợt nở nụ cười.
“Ngươi không phải đã biết rồi sao? Còn muốn đi nói với người khác ư?” Âm điệu mang theo ý thăm dò.
Cả người Bùi Quân Ngọc khựng lại. Đến khi Khương Trăn Trăn cho rằng hắn muốn lùi bước, thì hắn vẫn không làm gì khác, cũng không buông tay.
Phải, Khương Trăn Trăn xưa nay nhìn không thấu tâm tư hắn.
Lại là ngữ điệu khiêu khích. Ánh mắt Bùi Quân Ngọc trầm xuống như mực, tầm mắt dừng lại trên cánh tay nàng. Nơi đó có một vệt hồng nhàn nhạt, chướng mắt đến lạ.
“Ngươi chỉ biết hắn là Ô Cốc Sinh, vậy ngươi có biết hắn và Trường Tín hầu phủ có ân oán thế nào không?” Hắn muốn biết nàng rốt cuộc biết đến đâu.
Gương mặt Khương Trăn Trăn cứng trong thoáng chốc, rồi rất nhanh nàng buông lỏng nắm tay, đem toàn bộ cảm xúc giấu sau nụ cười nhạt, so với hắn càng thêm lạnh.
“Biết thì sao, không biết lại thế nào.” Lời nói mơ hồ, nghe như có cũng được, không có cũng xong.
Năm đó, người chém giết ba ca ca của nàng trên chiến trường là Ngô Tiên Tri, mà Ô Cốc Sinh chính là đệ tử thân truyền dưới trướng Ngô Tiên Tri.
Từ lúc biết được thân phận của Ô Cốc Sinh, nàng cũng đã rõ cả những chuyện này. Nhưng nàng có thể làm gì?
Cùng hắn liều mạng ư? Nhưng hiện giờ, nàng đã rơi vào tay hắn, sống chết đều do hắn định đoạt.
Huống chi, hắn là sứ giả Viên Quốc đưa tới tượng trưng cho hòa nghị của hai nước. Nếu giết hắn, chính là lấy cả hai nước làm tế phẩm. Trên đời còn bao nhiêu bá tánh vô tội, năm đó những người tử thủ bạch đồ hố có tội gì, ba ca ca nàng chết rồi rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Cho nên bệ hạ mới để hắn trú tại Trường Tín hầu phủ. Phụ thân nàng phụng chỉ tiếp nhận, mà nàng… cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Trong Trường Tín hầu phủ có đến mấy trăm con người, trên đầu mỗi người đều treo một thanh đao. Nàng không dám rút đứt sợi dây thừng ấy, một khi chém xuống, chỉ còn lại là thây chất đầy đất, máu chảy thành sông.
Hiển nhiên Bùi Quân Ngọc không sống trong Trường Tín hầu phủ, hắn cũng không thể đứng ở góc độ của nàng mà nhìn Ô Cốc Sinh. Trong mắt hắn, Khương Trăn Trăn chỉ là kẻ không biết liêm sỉ.
Hôm đó trong tiểu viện rừng trúc, hắn đã nói, đến giờ nàng vẫn còn nhớ rất rõ.
“Khương Trăn Trăn, ngươi ngay cả Ô Cốc Sinh cũng muốn? Ngươi điên rồi sao? Hắn chỉ là trêu đùa ngươi, chờ chán rồi liền vứt bỏ ngươi, ngươi còn coi hắn là phu quân cái gì nữa? Thế mà còn cùng hắn hẹn hò trong đêm, ngươi đúng là hết thuốc chữa!”
Nàng biết chứ, nàng vốn đã biết hết cả rồi! Máu trong người hắn sôi trào, đó là một cỗ khí nghẹn bít nơi ngực, không xả được thì chỉ còn đường ngột ngạt chết, cho nên hắn mới tức giận đến mức lời nói không chút kiêng dè.
Vốn dĩ hắn muốn nói cho nàng, Ô Cốc Sinh tuyệt không phải phu quân gì, mà là kẻ nguy hiểm đến cực điểm, bảo nàng tránh xa. Chỉ là giận đi lên, lời nói ra lại khó nghe tới cực điểm.
Mới nói được nửa câu, hắn đã nhận ra mình lỡ lời, vội dừng lại. Ngẩng đầu nhìn nàng, lại bỗng ngây ra.
Người trước mắt, hốc mắt đã hồng lên, như đang ôm đầy nước mắt, chỉ là mãi chưa chịu rơi xuống.
“Bùi Quân Ngọc, ta phải ngu đến mức nào…” Trước kia lại từng thích ngươi, để cho ngươi mang lời nói và hành động nhiều lần hóa thành lưỡi dao, hết lần này đến lần khác đâm vào tim ta.
Bàn tay nắm chặt dưới tay áo khẽ run, muốn khống chế nhưng căn bản không khống chế nổi. Nàng run cái gì chứ? Nàng chưa từng làm sai, sai là Ô Cốc Sinh, là Bùi Quân Ngọc, không phải nàng!
Cảm xúc bị đè nén bấy lâu đến lúc này mới dâng lên đến cực điểm. Khương Trăn Trăn đột nhiên bùng nổ, giật mạnh tay khỏi tay hắn, không hề do dự mà giơ tay lên.
“Bốp——”
Một tiếng giòn giã vang lên, dội khắp lối nhỏ.
Vết đỏ rất nhanh hiện lên trên mặt Bùi Quân Ngọc. Đến lúc hắn kịp hoàn hồn, trước mắt chỉ còn bóng một người kéo theo vạt váy, không hề quay đầu chạy đi.
Hắn mơ màng đưa tay lên, muốn chạm thử vết tát trên mặt, lại phát hiện tay mình cũng đang run. Trên mu bàn tay còn dính một giọt nước mắt, không phải của hắn.
Vậy những lời vừa rồi, đúng là do hắn nói ra sao? Hắn làm sao có thể nói ra những lời như vậy? Lúc bóng dáng nàng dần mất hút, một cơn sợ hãi khổng lồ bỗng chốc tràn lên, hắn theo bản năng mà sải bước đuổi theo.
Khương Trăn Trăn chạy dọc con đường nhỏ, vừa chạy vừa ra sức nói với chính mình đừng khóc, không có gì đáng để khóc cả. Thế là suốt quãng đường nàng không hề đưa tay lên lau mặt.
Khi quay về đến sân viện, may mắn là không có ai trông thấy nàng. Xem ra nàng cũng không phải hoàn toàn không có phúc phần. Khóe môi nàng cong lên, cố gắng cười một cái, rồi ngồi xuống trước án thư, lặng lẽ ngồi đó cho đến khi Hạnh Nhi bưng đồ rửa mặt đi vào.
“Nha—— tiểu thư, sao… sao khóc vậy?” Vừa nhìn rõ người đang ngồi đó, Hạnh Nhi liền kêu khẽ một tiếng, vội vàng đặt đồ trong tay xuống, chạy tới trước mặt nàng.
Trước mắt, Khương Trăn Trăn giống như một khúc gỗ bị rút mất hồn phách, cứng đờ ngồi trên ghế, hai tay ôm gối, như đang dùng tư thế ấy để tự bảo vệ mình.
Trên mặt không hề biểu cảm, không vui không giận, chỉ là thất thần ngồi đó. Thế mà nơi khóe mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, tí tách rơi trên vạt áo.
Nghe được tiếng gọi của Hạnh Nhi, thần trí Khương Trăn Trăn mới từ từ quay lại. Nàng mờ mịt giơ tay sờ lên khóe mắt, chỉ cảm nhận được một mảng ẩm ướt: “Ta không sao.”
Nhìn thế nào cũng không giống “không sao” chút nào. Hạnh Nhi cẩn thận ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi nói với nô tỳ một chút đi, đừng giam trong lòng.”
Khương Trăn Trăn có quá nhiều lời muốn nói, nhưng đến cả Hầu phu nhân nàng còn không dám mở miệng, huống hồ là với Hạnh Nhi. Chỉ là, khi nhìn thấy người thật lòng quan tâm mình lo lắng như vậy, nàng cũng không muốn để đối phương bất an.
Nàng miễn cưỡng nhếch khóe miệng, gắng gượng cười khô, lắc đầu, vừa định nói mấy lời an lòng, tiếng nói đã nghẹn nơi cổ họng: “Ta… ta vừa rồi vấp chân, ngã một cái thôi…”
Giọng nói mang theo ủy khuất rõ rệt, câu nào câu nấy đều không tròn, nghe đã thấy không ổn. Hạnh Nhi theo bản năng kiểm tra khắp người nàng, trừ vết thương nơi chân lại rỉ máu nhiều hơn, cũng không thấy thêm thương tổn nào.
Nàng chỉ cho là tiểu thư vô ý ngã một cú, đụng trúng vết thương cũ, đau đến mức khó nhịn, nên mới thất thố khóc đến thế. Bởi từ trước đến nay, Khương Trăn Trăn gần như không bao giờ khóc loạn như vậy.
Có lẽ vì nàng khóc quá thảm, Hạnh Nhi nhìn mà lòng cũng nhói theo, vô thức ôm lấy đầu nàng, bắt chước dáng vẻ Hầu phu nhân từng an ủi nàng khi còn nhỏ.
“Tiểu thư ngoan, không đau nữa, chút nữa nô tỳ sẽ giúp tiểu thư thay thuốc.”
Khương Trăn Trăn vùi mặt vào ngực Hạnh Nhi, hai mắt đẫm lệ, cố chấp lắc đầu: “Nhưng mà… vẫn đau.” Những thứ thuốc kia, chẳng đỡ được gì cả.
Không biết nàng nói đau là vết thương trên chân, hay nơi nào khác. Hạnh Nhi mơ hồ đoán được đôi chút, bàn tay đặt lên đầu nàng, nhẹ nhàng vỗ về.
“Tiểu thư đừng đau nữa, rồi sẽ ổn thôi.”
“Ừ…” Giọng đáp nhỏ xíu, mang theo ủy khuất nặng nề, giống như một đứa trẻ chịu thiệt thòi, rốt cuộc cũng có người đứng ra vì mình.
Đợi đến khi nàng khóc đủ, Hạnh Nhi mới bảo người vào hầu hạ nàng rửa mặt súc miệng, sau đó cẩn thận thay thuốc.
Trước mặt người ngoài, Khương Trăn Trăn lại trở về dáng vẻ quý nữ đoan trang như ngày thường. Nếu không phải khóe mắt vẫn còn một tầng hồng, Hạnh Nhi cũng sắp hoài nghi vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Từ nhỏ đến giờ, Khương Trăn Trăn vẫn luôn cố chấp. Nếu muốn nàng buông bỏ một chấp niệm lâu năm, ắt phải chịu một trận ủy khuất lớn đến mức đau thấu tim gan, nàng mới có thể nhẫn tâm buông tay.
Khóc xong một trận, giống như đã khơi thông nghẽn tắc trong lòng. Chân bị thương không tiện đi lại, chỉ có thể ở yên trong sân, nhưng ở mãi cũng ngán. Khương Trăn Trăn bèn sai người mở một cái rương trong phòng.
Trong rương là chiếc đèn thỏ đã phai màu, vô số tượng gỗ lớn nhỏ, cùng mấy chồng hộp gấm đựng thư từ. Nàng nhìn những thứ ấy, hốc mắt lại ươn ướt, nhưng nét mặt vẫn rất bình tĩnh.
Đều đốt hết đi thôi.
Hôm nay nắng rất đẹp, giờ này mặt trời đã dâng cao. Khương Trăn Trăn ngồi giữa sân, trước tiên đem từng món tượng gỗ ném hết vào chậu than.
Ngọn lửa trong chậu càng lúc càng bốc cao, kế tiếp nàng bắt đầu ném từng phong thư vào trong. Những bức thư đã ố vàng phai màu ấy đều là năm đó khi Bùi Quân Ngọc mới ra bạch đồ hố, từng lá từng lá viết gửi cho nàng. Hóa ra lại có nhiều đến vậy.
Cuối cùng, nàng cầm lấy chiếc đèn con thỏ có đề chữ bằng tay, mấy năm nay Khương Trăn Trăn nâng niu gìn giữ, sợ nó sứt mẻ một chút. Đó là thứ năm ấy nàng bỏ lại, bị Bùi Quân Ngọc nhặt về sửa sang tốt rồi lại đưa trả cho nàng. Giờ nàng cũng không cần nữa.
Đột nhiên nàng lại nhớ tới, trước kia hai người từng cùng nhau treo bài nhân duyên trong chùa, cái đó cũng phải gỡ xuống, đem hết thảy đốt cho sạch.
Đã nghĩ liền phải làm, giờ phút này nghĩ đến trên chùa vẫn còn tấm bài nhân duyên kia treo trên cây, nàng liền một khắc cũng không muốn chờ. Chỉ là khổ nỗi chân nàng còn thương, không cho phép nàng lại tùy hứng thêm một lượt, đành tạm thời gác lại.
Khương Trăn Trăn tính toán chuyên tâm dưỡng thương, không gặp ai, tự nhiên cũng không còn chạm mặt Bùi Quân Ngọc, nàng đã buông bỏ ý định lại gần hắn.
Tuy rằng xem như cũng có chút tác dụng, giờ nàng kể cả tình cờ va phải Hạ Vân Kiều, cũng không còn mơ hồ làm ra mấy động tác kỳ quái như trước.
Nhưng nàng cũng không đến mức không biết xấu hổ mà cứ dán mặt lên, nàng chỉ tính đổi một người khác, mà người này tuyệt đối không thể là Ô Cốc Sinh, nàng chỉ hận không thể tránh hắn càng xa càng tốt, đừng gặp lại thì hơn.
Vài ngày nay đại khái là vì thương thế nơi chân nàng, mọi người đều biết nàng lại vì vết thương ấy mà thỉnh đại phu đến tận cửa thêm một lần, nên rất ít người đến quấy rầy. Ngay cả Ô Cốc Sinh cũng không còn gọi nàng qua đó mỗi đêm.
Chỉ là còn chưa kịp thở phào, hơi thở mới thả được nửa chừng lại nghẹn ngược vào trong lồng ngực, suýt nữa làm nàng tức nghẹn.
Ô Cốc Sinh tự hắn mò đến!
Đến thì thôi, hết lần này đến lần khác lại cứ thích ngủ nướng ở chỗ nàng, đuổi không được, nói lý cũng không xong.
Bất đắc dĩ, Khương Trăn Trăn đành mỗi ngày giả bộ gần đây rất mỏi mệt, dặn người ngoài không có nàng cho phép thì không được tùy tiện bước vào quấy rầy nàng. Suy cho cùng như vậy còn chẳng bằng lén lút trốn tới chỗ hắn.
Cũng may là đến giờ nhất định, Ô Cốc Sinh còn biết tự mình trở về. Nhưng cứ tới lui vài lượt thế này, Khương Trăn Trăn bắt đầu lo, phóng túng trắng trợn như vậy, sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Điều duy nhất làm nàng thấy may mắn, là nàng đã hỏi thăm, phủ Hạt Nhân ở kinh thành đã sắp xây xong, đợi khi xây hoàn tất, Ô Cốc Sinh hẳn sẽ không còn ở lại đây nữa.
Hắn đúng là nên cút đi!
Vài ngày chớp mắt liền trôi qua, Khương Trăn Trăn rốt cuộc đã có thể xuống giường đi lại, không đến mức như trước cứ động một chút là làm vết thương nứt ra rỉ máu.
Thỉnh thoảng nhìn cả người mình đầy thương tích, Khương Trăn Trăn còn có thể tự giễu, chỉ cần nàng hơi tới gần Bùi Quân Ngọc một chút, là chẳng có chuyện gì tốt rơi xuống đầu nàng!
Có lẽ chính hắn mới là nguồn cội mang bất hạnh đến cho nàng. May thay về sau giữa hai người đã chẳng còn quan hệ gì, cho dù có chết nàng cũng tuyệt đối sẽ không chủ động lại gần hắn.
Trong khoảng thời gian này, Hầu phu nhân ở bên tai nhắc mãi chuyện lên chùa cầu an, nàng rốt cuộc cũng tính toán theo đó lên chùa ở mấy ngày. Vừa khéo, nàng cũng định đến chùa gỡ tấm bài nhân duyên năm đó, lại còn có thể né Ô Cốc Sinh vài hôm.
Tuy rằng không dám chắc có thể trốn được hay không, Ô Cốc Sinh như thể có vô số biện pháp để tìm được nàng, còn có thể bảo đảm mỗi lần đều không để ai phát hiện, quả thực khiến nàng cạn lời, trời cao cũng như bó tay với hắn.
Khi Khương Trăn Trăn nói muốn lên chùa ở tạm mấy ngày, không hiểu sao Hạ Vân Kiều cũng lắp ba lắp bắp muốn đi theo. Trường Tín hầu tự nhiên vỗ tay tán thưởng.
Khương Trăn Trăn liếc qua là đoán ra được ý nàng, bất quá chỉ là muốn trốn việc. Vài ngày nay thấy Hạ Vân Kiều bị các ma ma giáo huấn đến nước mắt lưng tròng suốt ngày.
Chiếm được vị trí Thánh nữ không dễ như trong tưởng tượng, nhất là đối với Hạ Vân Kiều vốn chẳng biết gì, phải bắt đầu từ con số không, đương nhiên vất vả hơn người khác rất nhiều.
Được Trường Tín hầu đồng ý, trong lòng Hạ Vân Kiều vui như mở cờ, ngẩng đầu lên lại bắt gặp Khương Trăn Trăn tuy mặt không biểu cảm nhưng cũng không phản đối lời cha nói.
Nàng không dám biểu hiện sự vui mừng quá rõ, nhưng sâu trong đáy lòng lại chậm rãi dâng lên một loại ưu thế mơ hồ.
Cha của Khương Trăn Trăn cũng là cha của nàng, vị hôn phu của Khương Trăn Trăn hiện giờ lại yêu thích nàng, ca ca của Khương Trăn Trăn rồi cũng sẽ trở thành ca ca của nàng. Tất cả những gì thuộc về Khương Trăn Trăn dường như từng chút từng chút trôi về phía nàng.
Đó là điều trước kia nàng chưa từng dám mơ. Hạ Vân Kiều chợt nhận ra lòng mình đã nảy sinh tham niệm, muốn được nhiều hơn nữa, có lẽ có thể vì bản thân giành lấy thêm nhiều điều.
Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi tắt, nàng biết mình vốn không bì được với Khương Trăn Trăn, bèn tạm thời giấu kỹ tham niệm ấy xuống đáy lòng.
Mấy hôm sau, Khương Trăn Trăn mang theo một kẻ “kéo chân sau lưng” đi lên chùa ở tạm.
Vừa đến nơi đã nghe vị chủ trì kể, trong chùa có mấy gian thiền phòng bên trong vốn đã bị người bao trọn từ nhiều năm trước, tới giờ vẫn chưa từng đổi chủ, cũng chẳng biết là ai bao một lần rồi cứ thế chiếm nhiều năm như vậy.
Bên ngoài vừa không an toàn, lại vừa thiếu riêng tư, Khương Trăn Trăn đành bảo một phần người hầu lui về hầu phủ, chỉ mang theo hai nha hoàn thân cận, còn Hạ Vân Kiều thì dẫn theo thị nữ của mình cùng vào chùa.
Đến hôm sau, khi Khương Trăn Trăn sai người đi lấy những tấm bài nhân duyên treo trên cây năm đó, nàng mới biết được ai là kẻ bỏ bạc ra bao hết mấy gian phòng kia.
“Khương Trăn Trăn, ngươi đang làm gì đó!” Một giọng nói mang theo hoảng loạn khó mà che giấu vang lên.
Vừa nghe tin, Tạ Diệc lập tức vội vã chạy đến, vừa bước vào sân đã nhìn thấy Khương Trăn Trăn đang phân phó người dưới, bảo họ tìm cho được tấm bài nhân duyên có tên nàng.
Tạ Diệc?
Khương Trăn Trăn đứng dưới gốc cây nghe tiếng, quay đầu lại liền nhìn thấy Tạ Diệc đã lâu không gặp, trong thoáng chốc cũng không biết nên đối mặt với hắn thế nào.
Tạ Diệc chắc là chạy một mạch đến đây, không biết có phải chuyện lần trước làm hắn bị đả kích quá nặng hay không, mà người vốn luôn chú trọng dung mạo như hắn dạo này lại lộ vẻ sa sút không ít. Rõ ràng là như vậy, mà nàng nhìn vào vẫn cảm thấy hắn rất đẹp mắt.
“Ta tìm……” Nàng vốn định giải thích, mình là muốn tìm tấm bài nhân duyên treo cùng với Bùi Quân Ngọc năm đó, rồi gỡ xuống đem đi đốt.
Lời còn chưa dứt, đã thấy hốc mắt Tạ Diệc đỏ lên, lần đầu tiên hung hăng trừng nàng như vậy.
Trong đáy mắt Tạ Diệc còn có những cảm xúc nàng không hiểu đang quay cuồng, như thể chỉ cần nàng nói nhiều thêm nửa câu, hắn sẽ rơi nước mắt ngay trước mặt nàng. Nàng không khỏi hơi nghẹn lại.
“Khương Trăn Trăn, ngươi đừng động vào cái cây này!” Tạ Diệc nhìn nữ tử trước mắt, dung mạo nàng vẫn động lòng người như cũ, từng nụ cười, từng cái nhăn mày, hắn đã vẽ lại trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Thế mà hắn chỉ có thể đứng nhìn bóng nàng đi xa, trong đôi mắt xinh đẹp ấy chưa bao giờ có hình bóng hắn. Giờ đến cả niềm an ủi nhỏ nhoi duy nhất này cũng bị nàng đoạt đi sao?
Hắn tự nhiên biết nàng thích Bùi Quân Ngọc, năm đó mới chỉ là hắn đến cửa cầu hôn, nàng đã vội vàng kéo mở khoảng cách với hắn. Từ đó trở đi, hắn hiểu rằng chỉ có giấu kín không cho nàng biết, nàng mới sẽ không rời xa hắn.
Tình cảm này, từ đầu đến cuối chỉ là chuyện của riêng một mình hắn, hắn chưa từng nghĩ sẽ đặt thêm bất cứ gánh nặng nào lên người nàng. Nhiều khi hắn cũng tự hỏi, rốt cuộc là vì cái gì hắn phải thích nàng.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy Khương Trăn Trăn, hắn lại cảm thấy nàng thật tốt, tốt đến mức từ nhỏ hắn đã thích nàng. Cho dù nàng chán ghét hắn, hắn vẫn không cách nào ngừng thích nàng được.
Khương Trăn Trăn không hiểu vì sao hôm nay cảm xúc của Tạ Diệc lại kích động đến vậy, nàng chưa từng thấy hắn như thế. Có lẽ chuyện lần trước thực sự đã đánh mạnh vào hắn, nàng nghĩ nghĩ liền dâng lên vài phần áy náy, ấp úng giải thích: “Ta muốn tìm tấm bài nhân duyên có tên ta.”
Năm đó nàng treo cùng với Bùi Quân Ngọc, giờ muốn gỡ xuống đem đốt, nhưng không muốn nhắc đến tên hắn, nàng tưởng Tạ Diệc có thể hiểu ngầm.
Tạ Diệc chớp mắt, cố gắng khiến bản thân nhìn qua đừng quá mất bình tĩnh, lời nói ra mang theo chút run run rất nhỏ: “Tìm được rồi thì… rồi sao nữa?”
Trong lòng hắn vẫn còn ôm một tia chờ mong, cho dù chỉ là nàng lưu lại cho hắn nửa phần thương tiếc nhỏ nhoi cũng được. Chỉ là trước mắt người kia lại chỉ dùng hai chữ, liền đánh gãy toàn bộ phòng tuyến hắn.
“Đem đi đốt.”
Khương Trăn Trăn cúi đầu, giọng đều đều nói, những gì liên quan giữa nàng với Bùi Quân Ngọc, nàng đều muốn đốt sạch. Còn cả hồ sen trong tướng quân phủ kia nữa.
Đáng tiếc là hồ sen tướng quân phủ không nằm trong tay nàng.
“Đốt sao?” Ánh sáng trong mắt Tạ Diệc dần ảm đạm, hắn lặp lại hai chữ ấy, rồi khẽ nhếch môi cười nhợt nhạt, “Đốt thì đốt đi. Dù sao…”
Nhiều năm như vậy, vẫn chưa từng thành sự thật.
Lời phía sau không nói hết, hắn cũng không đợi Khương Trăn Trăn ngẩng đầu đã xoay người rời đi, chỉ để lại nàng mờ mịt đứng dưới gốc cây nhân duyên nhìn theo bóng lưng hắn.
Một ý nghĩ bỗng đánh úp tới, tim nàng khẽ run lên, dâng lên một cảm xúc không thể gọi tên. Đó là lần đầu tiên nàng chú ý đến bóng lưng của Tạ Diệc.
Khương Trăn Trăn không thấy, sau lưng nàng, Tạ Diệc còn đang cố gắng gượng cười, đưa tay lau mắt, ướt lạnh.
Phật nói “cầu bất đắc, oán tằng hội”, hắn nghĩ, ngay cả một kẻ vốn không tin thần Phật như hắn, chắc cũng nên hiểu ra rồi.
“Tiểu thư?” Phía sau truyền đến giọng nói mang theo nghi hoặc của hạ nhân.
Khương Trăn Trăn quay đầu nhìn mấy tấm bài nhân duyên người ta dâng lên, tơ hồng trên đó quấn vào nhau chằng chịt, mang lại cảm giác cắt không đứt, gỡ càng rối.
“Những tấm này đều có tên của tiểu thư, có phải… đều đốt hết không ạ?”
Khương Trăn Trăn nghe vậy khẽ ngẩn ra, bước lên tùy tay nhặt một tấm. Trên mặt khắc tên “Khương Trăn Trăn”, phía dưới còn…
Ánh mắt nàng hạ xuống, bên dưới tên nàng là hai chữ nhỏ, xiêu xiêu vẹo vẹo, như nét chữ của kẻ chưa quen cầm dao khắc, thậm chí có chỗ dấu chấm cũng bị khắc thành nét ngang.
Là khắc tên hắn trước, rồi mới khắc tên nàng sau sao?
Ngón tay nàng khẽ run, lật xem mấy tấm còn lại, phía dưới quả nhiên đều là cùng một cái tên ấy, có tấm nét khắc tinh tế, có tấm hơi lệch lạc. Chỉ riêng ba chữ “Khương Trăn Trăn” là tấm nào tấm nấy đều vô cùng tinh xảo.
Trong lòng Khương Trăn Trăn như có thứ gì chấn động, nàng đột ngột ngẩng đầu nhìn về hướng Tạ Diệc đã đi, rốt cuộc cũng hiểu vì sao vừa nãy hắn dùng ánh mắt kia nhìn nàng.
Bởi vì nàng rõ ràng biết trên cây này tất thảy đều khắc “Tạ Diệc” cùng “Khương Trăn Trăn”, nàng biết rồi vẫn định đem toàn bộ đốt sạch. Nàng biết Tạ Diệc thích nàng, nhưng chưa từng nghĩ tận mắt nhìn thấy tất cả, cảm giác lại khác đến như vậy.
Cuối cùng, Khương Trăn Trăn không bảo người đốt đi nữa.
Khi nàng muốn đi tìm Tạ Diệc, hắn quả nhiên vẫn chưa rời chùa. Chỉ là khi nàng đi ngang qua cửa phòng hắn, “rầm” một tiếng, cửa sổ đã bị đóng sập lại.
Không muốn nhìn thấy nàng.
Nàng lúng túng đứng dưới bậu cửa, do dự một hồi cuối cùng vẫn không bước vào, xoay người rời đi.
Đợi đến khi tiếng bước chân xa hẳn, Tạ Diệc lại nhịn không được vén nhẹ góc cửa sổ, nhìn theo tà váy dần xa, tựa như một đóa sen nở rộ.
Trong viện hắn cũng nuôi một hồ sen, chỉ là đó không phải loại hoa hắn muốn. Hắn muốn hoa nở trên hồ nước nhà người khác, vì người khác mà hé nở, còn hắn chỉ dám lén liếc nhìn với ánh mắt hâm mộ khi đi ngang qua.
Một cơn gió thổi đến, “rầm” một tiếng, khép chặt cửa sổ lại.
Hôm sau trời đổ mưa to, cổ tự chìm trong mưa bụi mờ mịt, màn nước trắng xóa đến nỗi nhìn không rõ cả cổng chùa.
Khương Trăn Trăn nhàm chán ghé người bên cửa sổ, vươn tay đón những giọt mưa lạnh buốt, cảm thấy dường như mùa hạ sắp qua mất. Đột nhiên nàng nghĩ, mưa lớn như vậy, bên phòng kia chắc cũng khó mà về được.
Đang nghĩ ngợi như thế, chợt thấy Hạ Vân Kiều ôm một bó hoa sen tươi rói, cười rạng rỡ đâm thẳng vào tầm mắt nàng, trông có vẻ vui mừng không ít.
Thiền phòng ở đây kiểu như một tiểu viện tứ hợp, vây thành một vòng, giữa sân là một cây ngô đồng ngàn năm, mở cửa sổ là có thể nhìn thấy hết cảnh tượng ngoài sân.
Hạ Vân Kiều vừa từ ngoài trở về, ăn mặc trang điểm tinh tế, nhờ đó mà gương mặt vốn bình thường cũng tăng thêm mấy phần nhan sắc. Nàng cười tươi như hoa, ôm bó hoa sen lớn, cúi đầu ngẩn ngơ ngắm nghía.
Nhận ra có ánh mắt nhìn đến, nàng ngẩng đầu liền thấy Khương Trăn Trăn, trong lòng khẽ giật mình, theo bản năng đưa bó hoa ra sau lưng, lại quay đầu nhìn ra sau, thấy không có bóng người nào khác mới nhẹ thở ra.
Lúc này nàng mới lại mỉm cười ngoan ngoãn, đi tới trước cửa sổ của Khương Trăn Trăn: “Tỷ tỷ.”
Đánh ai chứ không đánh người đang cười, Khương Trăn Trăn chỉ mặt không biểu cảm gật đầu, ánh mắt dời xuống phía sau nàng, thuận miệng hỏi: “Hoa trong chùa vốn không nên tùy tiện hái, ngươi đây là hái từ đâu ra?”
Hoa trồng trong chùa có linh khí, thường chỉ để ngắm, không được tùy ý ngắt.
Hạ Vân Kiều tưởng nàng đang trách mình tự tiện hái hoa, sắc mặt biến đổi, càng che bó hoa kín hơn, vội biện giải: “Không phải ta hái.”
“Ừ, ta chỉ nhắc một câu thôi.” Khương Trăn Trăn cũng không thật sự định truy cứu nàng có tự mình hái hay không, dù sao gây chuyện cũng chẳng phải nàng, chỉ là nể mặt hầu phủ nên thuận tay nhắc nhở.
Thấy Khương Trăn Trăn vẻ mặt hờ hững, Hạ Vân Kiều lại cuống lên, vội vàng giải thích tiếp, ấp úng: “Là… là vừa rồi bên ngoài có người đưa. Thấy đẹp nên ta nhận, thật không phải ta tự hái.”
Có người đưa?
Ánh mắt Khương Trăn Trăn dừng trên người nàng một thoáng, rồi rốt cuộc không kìm được mà liếc sang dãy thiền phòng bên cạnh bị vách ngăn che khuất. Bên trong hẳn còn có người.
Bề ngoài giống như đang giận dỗi, nhưng thực ra vẫn cố ý vô tình chọn phòng ngay sát nàng. Nàng lại không phải tảng đá không biết nhúc nhích, chỉ là kết cục sau này hắn định sẵn phải dây dưa với Hạ Vân Kiều ngàn vạn sợi.
Thu hồi tầm mắt, Khương Trăn Trăn không còn hứng thú nói thêm, tay bám lấy mép cửa sổ, ý bảo Hạ Vân Kiều lui ra.
Hạ Vân Kiều vừa đi được một lát, quả nhiên nàng đã thấy một nam tử áo đen bước vào từ ngoài sân. Tuy có tiều tụy hơn trước, nhưng dung mạo vẫn tuấn mỹ diễm lệ như cũ, trên tay cũng ôm một bó hoa sen lớn.
Khương Trăn Trăn vừa ngẩng đầu liếc thấy, lập tức đưa tay đóng sập cửa sổ, ngăn người ở bên ngoài. Nàng ở trong phòng rút một quyển kinh thư ra, lật lật vài trang, nửa ngày vẫn không lật thêm tờ nào.
Tạ Diệc tự nhiên cũng liếc thấy nàng, chỉ là cửa sổ đóng lại quá nhanh, hắn còn chưa kịp nhìn rõ mặt.
Tâm tình vốn đang tốt đẹp bỗng chốc rơi xuống đáy vực, bông sen trong tay dường như cũng mất đi sắc màu, mọi thứ chung quanh đều trở nên ảm đạm vô quang.
Hắn đẩy cửa thiền phòng của mình, đem bó hoa sen sai người đi tướng phủ hái ngày hôm qua c*m v** bình, sắc mặt không biểu tình, từng cánh từng cánh ngắt rơi.
Hắn đã đi nhìn, những tấm bài nhân duyên treo trên cây vẫn còn đó. Nàng cái gì cũng biết, chỉ là không thích hắn mà thôi. Chẳng sao, qua mấy ngày nữa, đợi mình nguôi giận đã.
Đợi đến khi hoa tàn, sẽ lại đi tìm nàng.
Nghĩ vậy, nét ủ ê trên gương mặt tinh xảo rốt cuộc cũng dịu đi, đôi mắt vốn đa tình cũng ánh lên vài phần ôn nhu.
Ít nhất, nàng vẫn sẽ thấy thương hắn.
Bên ngoài mưa như trút nước, tâm tình Khương Trăn Trăn lại không hề vì mưa mà dâng triều. Vài ngày nay nàng cứ lật đi lật lại kinh thư, trong lòng ngược lại bình ổn hơn không ít.
Điều khiến nàng thấy dễ chịu nhất là Ô Cốc Sinh không xuất hiện. Nàng đã tính sẽ ở đây chờ đến khi phủ Hạt Nhân sửa xong mới quay về.
Một bên là nàng thành tâm lễ Phật, một bên là Hạ Vân Kiều miệng nói muốn cùng đến lễ Phật, nhưng cả ngày chẳng thấy bóng trong chùa. Vài ngày liền mưa lớn, nàng lại chẳng mấy khi ở trong viện, ngày nào cũng chạy ra ngoài, không rõ bận rộn chuyện gì.
Ngoại trừ lần đầu tiên trông thấy Hạ Vân Kiều và Tạ Diệc một trước một sau xuất hiện, về sau dường như không còn gặp nữa.
Chỉ là nghĩ kỹ cũng phải, Tạ Diệc giờ quan chức cao, đâu có rảnh mà ngày nào cũng chạy ra ngoài. Lần trước có khi chỉ là nàng hiểu lầm. Nghĩ vậy, trong lòng Khương Trăn Trăn càng thêm áy náy.
Nàng chú ý mấy ngày, bên thiền phòng cạnh mình gần như không có động tĩnh gì, chẳng thấy ai ra vào, cũng chẳng nghe được tiếng người. Chỉ có công văn thường xuyên được đưa đến.
Còn Hạ Vân Kiều, mỗi lần nhìn thấy nàng đều như có chút hoảng sợ, vừa gọi nàng một tiếng liền vội vàng chuồn mất, sợ nàng hỏi thêm mấy câu.
“Về sau ngươi không cần len lén gọi ta là tỷ tỷ nữa.” Khương Trăn Trăn rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng.
Hạ Vân Kiều đang muốn rảo bước bỏ đi bèn dừng lại, quay đầu lại nhìn nàng với vẻ vô tội, nét mặt mang chút ủy khuất như muốn nói gì, lại bị Khương Trăn Trăn cắt ngang.
“Nói cho rõ, ngươi vốn không phải muội muội của ta, không phải sao.” Khương Trăn Trăn bình thản nói.
Hôm đó tuy nàng không hiểu vì sao cha không tra xét đến cùng, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy, ông đã long trọng đưa nàng vào gia phả, xem như tuyên cáo với thiên hạ rồi.
Huống chi còn có thái độ mơ hồ của Bùi Quân Ngọc. Dù là giả, cha nàng cũng thật lòng muốn giữ Hạ Vân Kiều lại.
Quan trọng là Hạ Vân Kiều chưa đổi tên. Tuy nói bên ngoài nàng nói vì tế vong mẫu nên không muốn đổi, Trường Tín hầu cũng không ép, nhưng đoạn giữa đó vốn đã lệch lạc.
Trước mắt, Hạ Vân Kiều quả nhiên hoảng hốt, nàng không phải người hầu phủ, chuyện ngày đó qua đi, cơ bản ai nấy đều đã biết. Nhưng Trường Tín hầu không phản bác, nàng mới yên tâm làm “nữ nhi hầu phủ”.
Nhưng Khương Trăn Trăn mới là đích nữ hầu phủ chân chính. Một câu của nàng cũng đủ làm lòng nàng ta tim đập chân run, sợ nàng nháo ầm một trận rồi rêu rao khắp thiên hạ.
Chỉ là sau khi nói xong câu đó, Khương Trăn Trăn liền không nhắc thêm gì, Hạ Vân Kiều lúc này mới thở ra, đoán chắc nàng cũng sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.
Chỉ bảo nàng đừng kêu “tỷ tỷ”, chứ không nói thêm gì khác, vậy có xem như là ngầm chấp nhận nàng không?
Hạ Vân Kiều muốn hỏi thêm, nhưng nhìn thái độ của Khương Trăn Trăn với mình, đành phải le lưỡi, ôm hoa lẩn mất.
Về sau mỗi lần gặp mặt, nàng cũng không còn tỏ ra thân mật mà gọi “tỷ tỷ” nữa, Khương Trăn Trăn cuối cùng cũng thấy thư thái hơn nhiều.
Nhưng lại chưa kịp hưởng mấy ngày yên ổn, chùa đã đón một vị khách hành hương khí thế không nhỏ, khăng khăng phải dẫn người theo ở trọ lại.
Thiền phòng bên này đã chật, chỉ có thể mời sang sân khác. Người kia vốn muốn náo loạn một trận, nhưng vừa nghe nói bên này là người của hầu phủ và hữu tướng phủ, lập tức kẹp chặt đuôi, ngoan ngoãn chuyển sang viện cạnh.
Người thích bắt nạt kẻ yếu ở kinh thành không thiếu, nhưng mù quáng nháo sự như vậy thì lại ít thấy.
Nhất là sau khi biết người đó là nhị công tử nhà Lý thị lang, trong lòng Khương Trăn Trăn bỗng dâng lên chút tâm trạng phức tạp. Nổi danh một thời trong ngõ Yên Liễu Hoa Hẻm kia, Lý nhị công tử thế mà cũng đến chùa lễ Phật.
Đối với nhân phẩm của Lý nhị công tử, Khương Trăn Trăn từ trước đến nay không đánh giá nổi một chữ tốt, vì thế số lần nàng ra ngoài chùa rõ ràng giảm hẳn, ngay cả cửa sổ cũng ít mở hơn, khiến Tạ Diệc muốn tìm một cơ hội gặp mặt cũng khó.
Năm đó, sau khi gặp nàng, Lý nhị công tử Lý Thắng từng mê đắm nàng một đoạn thời gian. Nếu không phải e ngại tướng quân phủ và Trường Tín hầu phủ, chỉ e đã sớm vác lễ đến cầu hôn.
Sau này Lý Thắng lại đính hôn với Liễu Nguyệt Mi, nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Trăn Trăn hơi sa xuống.
Nghiêm túc nghĩ lại, bản thân nàng không được Liễu Nguyệt Mi ưa cũng có đạo lý. Năm đó, Liễu Nguyệt Mi muốn đính hôn cùng Tạ Diệc, Tạ Diệc lại đến hầu phủ. Giờ đến Lý Thắng cũng từng có ý định đến hầu phủ cầu hôn.
Cách xa một chút thì tốt, dù sao một bên ở tiền viện, một bên ở hậu viện, hẳn là cũng khó chạm mặt.
Chỉ là Khương Trăn Trăn không ngờ, nàng đã cố hết sức không đi gần, thế mà có người lại cứ đâm đầu về phía nàng. Một khi đụng phải thì phải là chuyện lớn, hơn nữa chính chủ còn tận tay bắt gian tại trận.
Nơi này là cổ tự ngàn năm, là chốn thanh tịnh của thần Phật, bình thường trừ những ngày lễ hội đông người, hiếm khi xảy ra chuyện ầm ĩ. Vậy mà buổi chiều hôm đó, cửa phòng nàng lại bị tiểu sa di đến gõ vang.
Mở cửa ra vừa lúc thấy Tạ Diệc bên cạnh cũng hé cửa, đang lười biếng tựa vào khung cửa nhìn chú tiểu.
Khương Trăn Trăn thu tầm mắt lại, lặng lẽ nghe xong lời sa di, lông mày khẽ nhíu, nhịn không nổi phải đưa tay đỡ trán — Hạ Vân Kiều thật sự rất biết gây chuyện.
Đã gây chuyện rồi lại còn chọn đúng người mà gây, vốn nàng không định quản, nhưng việc này liên quan đến danh tiếng hầu phủ, nàng không thể không theo sa di đi một chuyến.
Tạ Diệc cũng chậm rãi theo sau một bước, nàng chỉ cần quay đầu, đã thấy hắn mang bộ dáng “chùa này đâu phải nhà ngươi mở”, khiến nàng không còn lời nào để nói. Đã vậy nàng cũng không tiện đuổi người, đành mặc hắn.
Đợi đến nơi, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng khóc yếu ớt, xen lẫn tiếng quát mắng chói tai của một nữ tử, cùng với giọng nam nhân bất đắc dĩ khuyên can.
Người trong này đều là quý nhân, những kẻ không phận sự đã sớm bị đuổi ra ngoài. Khi Khương Trăn Trăn bước vào, ngoài mấy thị vệ, chỉ còn lại ba người kia.
Ánh mắt nàng đảo qua, thấy Hạ Vân Kiều ngã ngồi trên đất, hai tay che mặt khóc lóc, bên cạnh là một nam tử tướng mạo không tồi, mặt mũi tràn ngập bất kiên nhẫn, còn có Liễu Nguyệt Mi mà nàng mới gặp không lâu trước đó.
Người đầu tiên nhìn thấy Khương Trăn Trăn là Lý Thắng. Vốn mặt còn đầy sốt ruột, thấy nàng lại lập tức đổi sắc mặt, giọng nói cũng trở nên ôn hòa hơn: “Khương tiểu thư đến vừa đúng lúc, lát nữa để Khương tiểu thư đứng ra xử lý là được.”
Như có cảm ứng, Liễu Nguyệt Mi quay đầu liền trông thấy Khương Trăn Trăn. Trong lòng nàng dâng lên một trận ghen ghét: người này bất kể gặp phải chuyện gì cũng vẫn một bộ bình tĩnh trầm ổn, rõ ràng lại sinh ra gương mặt yêu nghiệt như hồ ly.
“Tỷ tỷ…” Hạ Vân Kiều bị nữ tử kinh thành chanh chua làm cho sợ đến ngây dại, quên mất chuyện Khương Trăn Trăn không cho gọi như thế, vừa thấy người liền bật ra miệng.
Liễu Nguyệt Mi không nghe thì thôi, vừa nghe xong liền liên tưởng ngay — hóa ra kẻ thường câu dẫn vị hôn phu của mình lại là thứ muội của Khương Trăn Trăn. Lửa giận đang cháy trên Hạ Vân Kiều lập tức chuyển hướng, trực tiếp phun về phía Khương Trăn Trăn.
“Phi, đồ hạ tiện chuyên đi câu dẫn nam nhân, không biết xấu hổ, tai họa tinh!” Liễu Nguyệt Mi tuy là đại tiểu thư, nhưng nổi danh chua ngoa, lời nói tuy là mắng Hạ Vân Kiều, nhưng ánh mắt lại trừng thẳng vào Khương Trăn Trăn.
Đứng phía sau, sắc mặt Tạ Diệc lập tức khó coi, bước lên trước nửa bước che Khương Trăn Trăn phía sau, mặt lạnh lùng liếc nhìn Liễu Nguyệt Mi, giọng nói mang theo hàn ý: “Ngươi lặp lại lần nữa xem.”
Là Tạ Diệc, hắn thế mà còn đứng ra che chở nàng.
Chuyện Liễu Nguyệt Mi từng thích Tạ Diệc năm đó, ai ai cũng đều biết. Nàng không ngờ hắn lại có mặt ở đây, hơn nữa còn giúp Khương Trăn Trăn nói chuyện. Tự biết lời mình vừa rồi quá đáng, nhưng thấy hắn che chở người khác, Liễu Nguyệt Mi càng thêm phẫn nộ.
Nàng cắn răng, cố ngẩng cổ định nói thêm vài câu, nhưng vừa chạm phải ánh mắt Tạ Diệc, lời đến miệng lại nghẹn vào họng.
Tạ Diệc không giống những nam nhân khác, chọc vào hắn, bất kể nam nữ, đều phải kiêng dè ba phần. Cũng may hắn chưa bao giờ ỷ thế h**p người.
Không thể mắng Khương Trăn Trăn nữa, nàng bèn đem cơn giận trút lên người đang ngồi bệt dưới đất. Liễu Nguyệt Mi xông lên tát liền mấy cái, động tác quá đột ngột khiến mọi người chưa kịp phản ứng.
“Bốp, bốp——”
“Đồ chân bẩn thỉu!”
Người đầu tiên hoàn hồn là Lý Thắng, hắn tức đến đỏ mặt, vội kéo tay Liễu Nguyệt Mi: “Ngươi là đồ đàn bà đanh đá, trở về ta sẽ bảo phụ thân từ hôn với nhà ngươi, người như ngươi, ta thật muốn xem còn ai dám cưới!”
Liễu Nguyệt Mi cho dù không ưa Lý Thắng, cũng không chịu nổi việc vị hôn phu mình trở mặt bảo vệ nữ nhân khác, lại còn vì nàng ta mà nói toạc chuyện từ hôn.
Trong cơn tức, nàng chẳng cần giữ gìn thân phận thiên kim tiểu thư, lập tức nhào lên túm tóc, giật y phục Hạ Vân Kiều, miệng không ngừng mắng nhiếc.
Lý Thắng chỉ thấy càng thêm mất mặt, cũng hạ tay kéo xé Hạ Vân Kiều. Ba người một trận hỗn chiến, gần như đánh thành một nùi.
…… Thật là “náo nhiệt” đến mức hiếm có, bình thường chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, Khương Trăn Trăn cũng nhìn đến ngẩn người.
“Tạ Diệc, ngươi đi kéo họ ra đi.” Khương Trăn Trăn lo lắng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, đưa tay đẩy đẩy người rõ ràng đang đứng đó xem kịch vui.
Trong lòng thầm than không ổn, Tạ Diệc chẳng lẽ không phải vừa trông thấy Hạ Vân Kiều là phải xông lên cứu người hay sao? Sao giờ lại đứng chắn trước mặt nàng, hai tay khoanh lại, y như đang xem trò hay thế này.
“Ta dựa vào cái gì mà phải đi?”
Tạ Diệc hừ lạnh một tiếng, ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng lại nghĩ, đợi xem đủ rồi rồi hãy vào can.
Dù sao hiện giờ người đang bị đánh lại chính là Hạ Vân Kiều, kẻ đã mấy lần cướp đi những thứ thuộc về Khương Trăn Trăn, lần trước còn suýt nữa khiến hắn buồn nôn nửa tháng.
Khó mà trông cậy Tạ Diệc ra tay, bản thân hắn vốn là hạng “kẻ quậy”, lao vào đó chỉ sợ càng loạn thêm.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, thật lòng mà nói, Khương Trăn Trăn cũng muốn đứng một bên mà xem trò hay, có điều… người đang bị đánh là Hạ Vân Kiều, mà chuyện này còn liên quan đến thanh danh Hầu phủ, nàng không thể khoanh tay đứng nhìn được, ít ra cũng phải tỏ ra là mình muốn can ngăn.
