Hóa Ra Ta Chỉ Là Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Đại

Chương 51



Cho nên Khương Trăn Trăn tính làm bộ bước lên khuyên can một chút, nhưng còn chưa kịp đi tới, phía trước Tạ Diệc đã như mọc thêm đôi mắt sau gáy, lập tức vươn tay chắn nàng lại.

Hắn quay đầu, ánh mắt như mang theo mười phần ghét bỏ liếc nàng một cái, giọng điệu vừa cứng vừa mang theo mấy phần thỏa hiệp:

“Được rồi, ta đi. Ngươi đứng yên bên cạnh cho ta, lát nữa mà bị vạ lây, ta cũng mặc kệ ngươi.”

Nói xong liền bước tới.

Khương Trăn Trăn đành dừng chân ở ngoài, nhìn Tạ Diệc xông vào giữa đống lộn xộn. Toàn thân hắn tỏa ra một cỗ khí tức chán chường ghét bỏ, vậy mà trong khoảnh khắc ấy nàng lại đột nhiên cảm thấy, ánh mắt ghét bỏ vừa rồi của hắn, hình như cũng không tới mức khiến người ta chán ghét cho lắm.

Tạ Diệc xưa nay xử lý loại chuyện này đều đơn giản thô bạo, kẻ có luyện qua võ đó, đúng là khác người. Hắn vươn tay túm lấy hai người, thoáng cái đã quăng về phía bờ ao bên cạnh.

Khương Trăn Trăn phát hiện ý đồ của hắn thì đã muộn, căn bản không kịp ngăn cản, chỉ thấy hắn động tác gọn gàng dứt khoát, đem hai người thẳng tay ném xuống ao.

Không biết có phải nhân cơ hội công tư lẫn lộn hay không, mà hai người bị quẳng xuống vừa khéo một là Hạ Vân Kiều, một là xui xẻo Lý Thắng.

Liễu Nguyệt Mi bị động tác bất ngờ ấy của Tạ Diệc làm cho sững sờ tại chỗ, nửa ngày sau mới kịp phản ứng, vội vàng nhận ra người bị ném xuống còn có chính vị hôn phu của mình. Nàng cuống quýt hô hạ nhân xuống nước vớt người, lại náo thêm một trận gà bay chó sủa.

Bên này, Tạ Diệc vẫn mang vẻ mặt chờ người ta khen thưởng, thong thả bước về phía Khương Trăn Trăn, còn cố ý ngẩng cằm lên, giọng điệu cao ngạo:

“Định cảm tạ ta thế nào?”

Nếu phía sau lưng mà mọc thêm cái đuôi, chỉ e giờ phút này đã vểnh cao đến tận trời.

Đa tạ ngài, Tạ nhị gia.

Khương Trăn Trăn âm thầm thở dài, nói:

“Ngươi vừa ném cả Hạ Vân Kiều xuống đó.”

Tuy nghĩ như thế hơi thiếu đạo đức, nhưng theo lẽ thường mà nói, hắn muốn ném thì ném Liễu Nguyệt Mi mới đúng, sao lại tiện tay ném cả Hạ Vân Kiều.

Sau này hắn chẳng phải sẽ thích Hạ Vân Kiều sao? Chẳng lẽ lúc nãy nàng nhìn lầm, thực ra người hắn định ném vốn là Liễu Nguyệt Mi?

Vừa nghe tới tên Hạ Vân Kiều, Tạ nhị gia lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, một lát sau mới “à” một tiếng như bừng tỉnh, lần nữa dùng vẻ mặt chán ghét nhìn Khương Trăn Trăn:

“Nàng ta suốt ngày chỉ biết đoạt đồ của ngươi, không ném nàng thì ném ai? Còn cái tên Lý Thắng kia nữa… đều nên quăng cả xuống ao cho mát đầu.”

Theo lý mà nói, hắn đáng lẽ phải hừ lạnh một tiếng hòng thể hiện bản thân là cố ý chọn đúng hai người này ném xuống.

Đừng tưởng hắn không biết, Lý Thắng trước đây cũng từng mơ mộng đến Khương Trăn Trăn.

Thật ra, ba người kia hắn đã ngứa mắt từ lâu. Nếu hắn mà có ba cái tay, vừa rồi mấy lời châm chọc Khương Trăn Trăn của Liễu Nguyệt Mi, e là cũng sẽ khiến nàng ta bị ném xuống luôn. Chẳng qua chuyện này Tạ Diệc đương nhiên sẽ không nói.

Khương Trăn Trăn lắc đầu, vẫn cảm thấy khó hiểu. Hắn vậy mà lại ném Hạ Vân Kiều… Trong đầu nàng mơ hồ nổi lên một ý nghĩ: chẳng lẽ là Bùi Quân Ngọc bên kia lên tiếng?

Càng nghĩ, cái ý định vốn đã gượng ép đè xuống kia lại bắt đầu manh nha. Nhưng điều khiến nàng phiền não chính là, nàng không hề muốn có thêm bất kỳ quan hệ nào với Bùi Quân Ngọc.

Hay là… vì Tạ Diệc?

Ánh mắt Khương Trăn Trăn bất giác dừng lại trên người Tạ Diệc. Vì mang theo vài phần kinh ngạc, nên đồng tử hơi mở lớn, vốn đôi mắt đã to, giờ nhìn đi nhìn lại càng thêm trong veo vô tội, lại mang theo mấy phần trẻ con.

Hai chữ “kiều khí” là sau này do chính Tạ Diệc tự mình thêm vào, lúc này hắn bị ánh mắt của nàng nhìn đến không hiểu sao lại thu liễm gương mặt, hơi mất tự nhiên đưa tay sờ mặt mình.

Trên mặt hắn có dính thứ gì sao? Xấu lắm ư? Hay là nàng đột nhiên phát hiện hắn đẹp hơn Bùi Quân Ngọc?

Nếu được chọn, hắn chỉ hy vọng là vế sau.

Bên này, Tạ Diệc bị một ánh mắt nhìn đến cả người không được tự nhiên, còn Khương Trăn Trăn thì đã thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Hạ Vân Kiều vừa được vớt lên.

Không ai quan tâm tới Hạ Vân Kiều, nàng sặc nước tới mức phải quỳ rạp trên nền đất ho khan không ngừng. Y phục trên người vốn đã mỏng, giờ bị nước thấm ướt, càng thêm mơ hồ.

Thật phiền toái.

Khương Trăn Trăn liếc nhìn Tạ Diệc còn đang mờ mịt sờ mặt, mở miệng thương lượng:

“Có thể cho ta mượn tạm áo ngoài của ngươi một chút không?”

Đừng nói là áo khoác, chỉ e nếu nàng muốn hắn c** s*ch, hắn cũng không chớp mắt.

Tạ Diệc tay còn nhanh hơn não, đến khi tỉnh lại thì áo khoác đã nằm trong tay Khương Trăn Trăn.

Hắn nhìn nàng cầm lấy áo khoác vốn đáng giá nghìn vàng của mình, lại thấy nàng bước lên đắp lên người Hạ Vân Kiều.

Đồ của hắn… lại bị phủ lên người kẻ khác!?

Tạ Diệc liếc sang chỗ khác, hừ lạnh một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ không vui.

“Đa tạ.” Hạ Vân Kiều bị đánh đến mặt mũi bơ phờ, tóc tai rối bù, còn bị Tạ Diệc ném xuống ao một phen, kinh sợ tới mức tối nay chỉ sợ sẽ ôm gối nằm mơ thấy ác mộng.

Không ai để ý tới nàng, lúc này chỉ có một mình Khương Trăn Trăn đứng ra quản chuyện.

Hốc mắt Hạ Vân Kiều đỏ bừng, muốn đưa tay kéo nàng, nhưng chợt nhớ đến thái độ lạnh nhạt của nàng đối với mình, đành đượm vẻ tủi thân, ôm áo khoác cố gắng tự đứng lên.

Vừa đúng ý Khương Trăn Trăn, nàng vốn cũng chẳng định đỡ, chỉ nhàn nhạt nói:

“Ngươi về phòng tìm người nấu canh gừng mà uống, chỗ này để ta xử lý. Lát nữa ta lại qua gặp ngươi.”

Bất kể là đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc ai đúng ai sai, loại chuyện này chỉ có thể xử lý kín đáo.

Hạ Vân Kiều không ngờ nàng sẽ giúp mình như thế, như thể bỗng chốc tìm được chỗ dựa, tủi tủi thân thân gật đầu, ôm chặt áo khoác rồi bước tập tễnh trở về.

“Nàng ta không thể đi!” Giọng the thé bén nhọn của Liễu Nguyệt Mi vang lên. Bước chân Hạ Vân Kiều chững lại, còn chưa kịp quay đầu thì đã nghe thấy giọng Khương Trăn Trăn vang lên trước.

“Liễu tiểu thư.”

Giọng Khương Trăn Trăn đều đều, bình tĩnh, cản lại Liễu Nguyệt Mi đang định bước tới.

Liễu Nguyệt Mi vốn muốn gạt nàng sang một bên, song nghĩ đến thân phận của nàng, lại nghĩ đến Tạ Diệc đang đứng bên cạnh, chỉ đành cắn răng buông tay xuống.

“Sao? Ngươi định bao che cho thứ muội không biết xấu hổ của mình?” Liễu Nguyệt Mi không tiện động thủ, nhưng cái miệng thì chẳng nương tay.

Lời này nghe vào thế nào cũng thấy chua chát, Lý Thắng bên cạnh đã run lên, vội vàng đến túm nàng, mà cũng không dám chạm vào Tạ Diệc, dù sao thân phận đặt ở đó.

Nếu đổi lại là mấy năm trước, khi Tạ Diệc còn là một thiếu gia ăn chơi, hắn có lẽ còn dám mạnh mồm đôi co một phen.

Nhưng hiện tại Tạ Diệc là người được hoàng đế sủng tín, quyền thế hơn người, địa vị kia bày đó, thường dân nào dám tùy tiện chọc vào.

“Im miệng. Có chuyện thì tìm chỗ yên tĩnh mà nói.” Lý Thắng hiếm khi nghiêm túc, ít ra còn hiểu được bây giờ không phải lúc để gây chuyện lớn.

Liễu Nguyệt Mi hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng nữa, lý trí dần trở lại. Nếu không phải vì liên hôn giữa Lý – Liễu hai nhà đã là chuyện chắc chắn, dù nàng có náo loạn đến cỡ nào cũng chỉ là cho người xem trò cười.

Mọi người đều đồng ý đổi sang chỗ khác nói chuyện, sa di bên cạnh vội vã dẫn họ đến một gian nhã phòng.

Phía trước hai người ầm ĩ, phía sau hai bóng người một trước một sau không nói lời nào, đều là nhân vật dung mạo nổi bật.

Khi mọi người đã vào chỗ, sa di đóng cửa lui xuống, Khương Trăn Trăn lúc này mới lên tiếng:

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe đến đó, Liễu Nguyệt Mi lại muốn nổi giận, định mở miệng châm chọc vài câu, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Tạ Diệc, những lời đanh đá đến miệng đành nuốt xuống, chỉ còn biết hừ một tiếng:

“Hỏi hắn đi!”

Nàng chỉ Lý Thắng, hiển nhiên giận tới cực điểm.

Lý Thắng nào chịu nhận nửa điểm oan uổng, vội vàng giải thích:

“Chuyện này thật sự không liên quan tới ta, ta chỉ là… tiện tay tặng cho muội, muội muội của ngươi mấy đóa sen thôi.”

Nói tới hai chữ “muội muội”, hắn cố ý thấp giọng, ho một tiếng, lập tức bị Liễu Nguyệt Mi trừng cho mấy cái. Hắn vốn là kẻ phong lưu, lúc ấy nào biết người mình đưa hoa lại là thứ muội của Khương Trăn Trăn.

Lý Thắng chỉ nói mấy câu, Khương Trăn Trăn liền hiểu. Nhớ lại mấy hôm nay ngày nào Hạ Vân Kiều cũng ôm về một bông hoa sen, nàng không khỏi nghiêng đầu liếc nhìn Tạ nhị gia đang lười biếng tựa ghế, trong lòng hơi hụt hẫng.

Thì ra nàng vẫn tưởng là hoa do Tạ Diệc đưa.

Bất ngờ bị nhìn chằm chằm, Tạ nhị gia lập tức ngồi thẳng lưng, ánh mắt thoáng chốc mang theo chút dò hỏi.

Khương Trăn Trăn thu lại tầm mắt, chuyển sang nhìn Liễu Nguyệt Mi:

“Chuyện này đúng là thất lễ, đợi ta trở về sẽ hỏi lại nàng cho rõ.”

Liễu Nguyệt Mi chỉ hừ lạnh, không nói thêm lời nào.

Cơn giận thoáng qua đã vơi đi, bình tĩnh lại suy nghĩ, Hạ Vân Kiều tuy có chút hồ đồ, nhưng lớn lên nhìn qua cũng không tạo ra cảm giác uy h**p, Lý Thắng tám phần mười chỉ là hứng chí nổi lên nhất thời.

Liễu – Lý hai nhà đã định sẽ kết thân, người này tốt xấu thế nào cuối cùng cũng là của nàng, muốn làm ầm lên cho người ta cười cũng vô ích. Ánh mắt nàng bất giác lướt sang Tạ Diệc, đó là người nàng đã từng thầm mến thuở thiếu thời.

Rồi lại nhìn xuống, đập vào mắt là dung nhan hàm xuân mềm mại của Khương Trăn Trăn, không hiểu sao trong lòng bỗng thấy cân bằng.

Bởi vì hắn cũng giống nàng, từng trải qua thời khắc “hữu tình không thành”. Nghĩ đến đây, Liễu Nguyệt Mi bỗng cảm thấy đỡ ấm ức hơn một chút.

“Về sau quản cho chặt đám lang quân phong lưu tới cửa, hôm nay là hắn, ngày mai có thể lại là người khác.” Liễu Nguyệt Mi mím môi, mắt liếc qua Lý Thắng, ý ngoài lời đã rõ.

Lý Thắng cười gượng, không nói thêm câu nào. Dù sao giữa hắn và Hạ Vân Kiều cũng chỉ là mấy đóa hoa tặng qua tặng lại, chưa ra cái gì quá phận.

“Vậy thay mặt hầu phủ, đa tạ Liễu tiểu thư đã nhắc nhở.” Khương Trăn Trăn đứng dậy, thành kính hành lễ với Liễu Nguyệt Mi.

Trước mặt mọi người, nàng vẫn luôn giữ vẻ tự nhiên ung dung, thái độ đoan trang điềm đạm.

Liễu Nguyệt Mi nhìn nàng, bỗng chốc hiểu được vì sao nhiều danh môn thế gia đều muốn cầu thân với nàng. Rõ ràng là dung mạo mỹ lệ đến mức có thể khiến người ta quên mất thân phận, nhưng lại hợp để nuôi thành một vị quý phụ ôn nhu cao quý, tự thân mang huyết thống tôn quý, lại thêm khí độ ung dung trong đối nhân xử thế.

Nếu đổi lại là nàng, có thứ muội gây ra trò mất mặt như vậy, đừng nói giúp che chở, chỉ sợ quay đầu đã đem người tống cho kẻ khác, chứ đâu được như Khương Trăn Trăn, rõ ràng là đang che chở cho Hạ Vân Kiều.

Đột nhiên nhớ tới Bùi Quân Ngọc, trong mắt Liễu Nguyệt Mi hiện lên một nụ cười như có như không. Trùng hợp thay, cũng là một kẻ “hữu tình vô duyên”.

Càng nghĩ càng thấy buồn cười. Thế gian này làm gì có nhiều đôi lứa tương tri tương duyệt đến thế. Bốn người bọn họ hiện tại, ai cũng không tránh được khỏi vòng lụy ấy.

Có lẽ vì đã nghĩ thông suốt, hoặc cũng có thể vì nhận ra hóa ra ai cũng giống mình, nên Liễu Nguyệt Mi dần bình tĩnh lại.

Nàng vốn cũng không thực lòng yêu Lý Thắng, so với việc làm loạn cho thiên hạ chê cười, chi bằng buông tay nhẹ nhàng như thế này. Coi như là tiện thể lưu lại cho ai kia một ấn tượng tốt, về sau chỉ sợ cũng không còn cơ hội nữa.

Nhìn theo bóng hai người kia đẩy cửa rời đi, mơ hồ còn nghe được tiếng nam tử kia ngượng ngùng, hiếm hoi lộ ra mấy lời lấy lòng. Khương Trăn Trăn không khỏi thở dài.

Thật ra nếu bỏ qua định kiến, Liễu Nguyệt Mi cũng là nữ tử rất có cá tính. Ban đầu nàng còn tưởng lần này đối phương sẽ cắn chặt không buông, không ngờ lại dễ dàng như vậy.

“Thở dài cái gì, thở nhiều nhăn mặt, lại còn xấu đi.” Sau lưng truyền đến giọng nói lười nhác quen thuộc.

Vài bước đã vượt tới trước mặt nàng, hắn thả mình ngồi xuống đối diện, tự rót cho mình một chén trà.

Nâng chén, nhấp thử một ngụm, hắn nhíu mày, trên mặt diễn ra đủ loại biểu cảm sống động hiếm có.

“Phi!” Còn chưa kịp nuốt đã phun ra, cau mày, đôi mắt đào hoa đa tình mang theo vẻ không ưa: “Thứ gì vậy, trà gì mà như cỏ dại ngâm nước.”

Khương Trăn Trăn nhìn người trước mắt, cho dù có nhăn mày ghét bỏ vẫn là một mặt phong tình. Bảo sao lúc trước nàng nhìn hắn là thấy phiền lòng, người như thế, ai nhìn mà không lo?

Nghĩ tới đây, khóe môi nàng bỗng cong lên.

Tạ Diệc không ngờ Khương Trăn Trăn lại cười. Theo lý trước giờ, nàng hoặc là chẳng buồn để ý đến hắn, hoặc là nói móc hắn vài câu, bảo hắn thích uống thì uống, không thì thôi, như vậy mới đúng với phong cách của nàng.

Ai ngờ giờ lại chỉ mỉm cười nhìn hắn. Đôi mắt trong sáng long lanh ánh nước, ý cười lưu chuyển, chỉ liếc qua một cái mà tim người ta đã mềm nhũn.

Thật là đẹp mắt.

Hoảng loạn trong chốc lát, Tạ nhị gia bèn bưng luôn cái chén vừa rồi bị mình chê là “nước cỏ” lên uống ừng ực, uống vội đến nỗi bị bỏng, liền ho sặc sụa.

Ho đến đỏ cả hai vành tai, trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay trắng thêu hoa sen, ngước mắt lên là gương mặt mà hắn nhớ tới ngày đêm. Sắc đỏ nơi vành tai hắn như có xu thế lan rộng.

“Ghét bỏ còn uống nhiều như vậy, lau đi.” Khương Trăn Trăn thấy hắn ho đến mặt đỏ bừng, không đành lòng nhìn tiếp, bèn lấy trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa cho hắn.

Người trước mắt vừa ho vừa liếc nàng một cái, do dự một chút rồi vẫn vươn tay nhận lấy.

Hắn vốn không có thói quen mang khăn tay, nước sặc ra cũng phải lau, về lý mà nói như vậy là phải.

Cúi đầu lau sạch nước trà trên y phục, hắn thuận tay nhét chiếc khăn tay vào bên trong vạt áo, trên mặt thoáng hiện ý cười.

Khương Trăn Trăn chống cằm nhìn hắn cúi đầu lau vệt nước, đột nhiên cảm thấy, hóa ra hắn cũng có lúc trông rất đáng yêu.

Quan trọng hơn, hắn hình như không hề thích Hạ Vân Kiều, điểm này bằng mắt thường cũng thấy rõ.

Hơn nữa lần này tiếp xúc với Hạ Vân Kiều, nàng không hề cảm nhận được lực trói buộc nào, đây chẳng phải là đã phá vỡ quỹ đạo câu chuyện sao?

Tạ Diệc – một trong những vị hôn phu “định sẵn” của Hạ Vân Kiều, có thể bị thay đổi vận mệnh không?

Sao còn chưa chịu nhìn ra!!

Tạ Diệc trông như đang cúi đầu chăm chú lau vệt nước, thật ra khóe mắt vẫn luôn ngó sang người đối diện. Thấy tầm mắt nàng chưa từng rời khỏi mình, trong lòng hắn bèn chột dạ, lau tới chỗ cất khăn tay lại còn cố ý đẩy sâu thêm vào.

Mấy thứ đó chắc nàng không nhìn thấy đâu.

Khương Trăn Trăn cuối cùng cũng nhận ra hình như Tạ Diệc đã cúi đầu lau lau chùi chùi rất lâu, lúc này mới chậm rãi dời tầm mắt, trên mặt ý cười càng rõ, tâm tình cũng tốt hơn vài phần.

Quả nhiên, vừa thấy nàng nhìn đi chỗ khác, Tạ nhị gia lập tức ngẩng đầu, ra vẻ tự nhiên nhét khăn tay vào lòng, giọng nói còn nghiêm trang:

“Dính bẩn rồi, trên đó lại có tên ngươi, tí nữa ta sẽ lấy ra nhờ người xử lý.”

Khương Trăn Trăn không đáp. Thấy nàng im lặng, Tạ Diệc hơi dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc hơn:

“Ngươi chẳng lẽ tiếc một chiếc khăn tay? Không thì ta bảo người đưa ngươi…”

“Tùy ngươi.” Tạ nhị gia nói dài nói dai, Khương Trăn Trăn dứt khoát cắt lời, một chiếc khăn mà thôi, xử lý thế nào cũng được.

Mục đích đạt được, Tạ nhị gia thả lỏng nét mặt, như vô tình nói:

“Ta tưởng hầu phủ thu không hết đồ tiến cống, còn định kêu người mang tới tặng ngươi mấy tấm.

Mấy hôm trước Giang Nam tiến cống một đợt gấm vóc, hoa văn với màu sắc trong phủ lại không ai thích, cứ chất đống ở bên đó, chi bằng tìm người tặng cho đỡ phí.”

Đồ tiến cống xưa nay đều vô cùng trân quý, Giang Nam gấm càng nổi tiếng, tơ tằm cực phẩm đem dệt thành gấm vóc, số lượng cũng chỉ vài chục tấm.

Trong cung mấy vị nương nương, công chúa chia nhau xong, thân là hoàng thất tông thất lại được sủng ái, trong tay Tạ Diệc có vài tấm cũng là chuyện thường.

Chỉ là chỉ có mình hắn biết, nào phải là trong nhà không ai thích, rõ ràng mấy vị di nương, tẩu tẩu trong phủ đều mê đến không buông tay.

Chẳng qua hắn vừa nhìn đã biết thứ đó hợp với Khương Trăn Trăn, liền thẳng tay xin hết về, người trong nhà cưng hắn nên cũng không ai câu nệ. Đến khi đem về rồi lại không tiện đưa đi đâu, đành phải để đó.

Khương Trăn Trăn lắc đầu. Giang Nam gấm bá tánh đều biết là thứ quý giá, hầu phủ lại không có, nếu nàng dùng, chỉ sợ khó tránh bị người suy đoán này nọ.

Tạ Diệc đã quen với chuyện bị cự tuyệt, chỉ hơi cụp mắt, cũng không khăng khăng thêm.

Hai người không ai lên tiếng, cả thiền phòng chỉ còn lại tiếng nước trà sôi lục bục và tiếng rót trà khẽ vang.

Tạ Diệc nhìn người trước mặt đang im lặng, cổ họng hơi khô, có chút muốn ho khan nhưng lại cố nhịn, một lúc sau mới mở miệng:

“Khương Trăn Trăn.”

Giọng hắn lúc này khác hẳn ngày thường, không còn cái vẻ lười biếng, bông đùa, mà nghiêm túc hiếm thấy.

Khương Trăn Trăn ngẩng đầu, hàng mi khẽ chớp, buông ấm trà, hai tay nâng chén, tư thế ngoan ngoãn trầm tĩnh, chờ hắn nói tiếp.

“Ngươi…” Vừa mở miệng, yết hầu đã căng lên, hắn không nhịn được nghiêng đầu, đưa tay che miệng giả vờ ho nhẹ một tiếng.

“Có phải… đã biết rồi không?” Không giống một câu hỏi, mà như một lời khẳng định.

Khương Trăn Trăn khựng lại, rồi chậm rãi hiểu ra ý hắn. Hắn đang nói đến cây nhân duyên kia, những tấm bài nhuốm máu kia.

“Ừm.” Khương Trăn Trăn gật đầu, tay nâng chén trà siết lại một chút, trong lòng có chút không được tự nhiên, lại mơ hồ căng thẳng.

Những chứng cứ về việc hắn thích nàng, giờ đều bày ra trước mắt nàng, đây chính là nguyên nhân nàng không thể tiếp tục coi hắn như trước kia nữa.

Hình ảnh đôi mắt hắn đỏ lên, mang theo thất vọng cùng bi thiết ngày hôm đó, đến giờ vẫn khiến tim nàng nhói lên.

“Vậy ngươi…” Không nghe được câu trả lời mà hắn chờ đợi, cổ họng Tạ Diệc càng thêm căng cứng, những ngón tay đặt trên đùi nắm lại, cuối cùng vẫn hỏi thành lời:

“Có thể… cho phép ta tiếp tục thích ngươi không?”

Đường đường là Tạ nhị gia, xưa nay tung hoành tùy tính, đây là lần đầu tiên nghiêm túc, cẩn thận đến thế hỏi một người, chỉ để xin một câu: có thể hay không.

Đã lâu rồi không được ai đối xử với mình như món bảo vật, Khương Trăn Trăn bỗng thấy cổ họng nghẹt lại, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Nhưng Tạ Diệc đã hạ quyết tâm không diễn nữa, rốt cuộc đã giả vờ gần mười năm, thật sự rất mệt:

“A Trăn, ngươi không thể làm như không biết gì. Ngươi nhìn thấy đầy cây thẻ nhân duyên ấy, là năm đó ngươi và hắn rời đi xong, ta mới tự tay khắc trong mấy ngày liền, treo đầy cả cây. Ngươi phải cho ta một câu nói rõ ràng, nếu ngươi không chịu cho ta…”

Người đối diện đang cố ý nói khó lại bỗng dừng, cụp mắt xuống, trong mắt rối loạn đến mức nhìn không rõ, giọng điệu cũng mềm xuống:

“Ngươi không cho phép ta nói, ta sẽ cố hết sức nhịn xuống.”

Người đang nâng chén trà vẫn không mở miệng. Yết hầu Tạ Diệc căng chặt, hốc mắt có chút nóng, giọng điệu cố ra vẻ tiêu sái:

“Nhưng ngươi đừng mong một ngày ta liền có thể không thích ngươi nữa. Ta đã quen rồi, ngươi cứ cho ta thêm chút thời gian.”

Đã quen thích cô bé nhỏ năm đó còn cột hai búi tóc, đã quen trong mắt nàng ý cười vĩnh viễn là dành cho người khác, cũng đã quen chờ đợi.

Nhưng e rằng cũng chờ không được thêm bao nhiêu năm nữa. Hắn lớn hơn nàng gần năm tuổi, hiện giờ nàng vừa ngoài hai mươi, hắn qua thêm mấy hôm là hai mươi sáu. Nhiều nhất, cũng chỉ cho phép mình cố chấp thêm bốn năm.

Bốn năm qua đi, nên buông thì buông, không nên buông… cũng phải buông.

Trong lòng tính toán như vậy, Tạ Diệc nói với chính mình: mặc kệ nàng đáp ứng hay không, suy nghĩ cũng là của riêng hắn, cùng lắm thì hắn lại giấu kỹ hơn một chút, không cho nàng phát hiện. Trước kia đã làm được, giờ cũng có thể làm được.

“Tạ Diệc.” Khương Trăn Trăn ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc, như đang hạ một quyết tâm nào đó.

Tạ nhị gia lập tức ngồi thẳng lưng, chờ nghe phán quyết, kết quả gì hắn cũng có thể nhận. Dù sao hắn cũng chỉ đòi thêm bốn năm, mười năm còn chờ được, đâu thiếu gì bốn năm này.

“Ta thật ra không tốt như trong mắt ngươi nghĩ, trên người ta đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhất thời ta cũng không biết phải lựa chọn thế nào cho phải.”

Chỉ riêng bên cạnh nàng hiện giờ đã có cái người là Ô Cốc Sinh, đã đủ khiến nàng không mở miệng được.

Huống chi, nếu bên phía Tạ Diệc lại mập mờ dây dưa không rõ, chính nàng cũng sẽ hoài nghi mình đang lợi dụng hắn để phá cục, ít nhiều có chút quá đáng.

Ban đầu, quả thực nàng từng nghĩ như vậy. Nhưng từ khi biết tâm ý của Tạ Diệc, ý nghĩ kia liền không dám động nữa, vì vậy mỗi lần đều tránh hắn thật xa.

Không thể phụ một tấm chân tình. Có những nỗi khổ nàng đã nếm qua, nàng không muốn người khác giống mình.

“Ta đương nhiên biết ngươi không tốt.” Tạ Diệc thở dài một tiếng, lời nàng nói hắn tuyệt không chấp nhận, “Ta cũng biết bên cạnh ngươi đã xảy ra rất nhiều chuyện. Nhưng này, A Trăn.”

Nếu nàng muốn thì cứ dứt khoát từ chối hắn, bằng không những lời giải thích vòng vo như vậy, “Ngươi đưa ta cái lý do này, bản thân ta cũng không thuyết phục nổi chính ta, huống chi là ngươi thuyết phục ta.”

“Ta chỉ cần một câu, có thể, hay là không thể.” Giọng nói mang theo vài phần nôn nóng, trong mắt lại không còn che giấu, ngọn lửa nóng bỏng đến mức nàng không thể nào giả bộ không thấy, toàn thân như bị bỏng rát.

Đương nhiên là không thể.

Nếu là trước kia, nàng đã có thể nói thẳng ra những lời này. Nhưng lúc này nàng lại không sao mở miệng. Biết rõ suy nghĩ như vậy không đúng, nhưng sự tồn tại của thứ tình cảm mang tên “Tạ Diệc” quả thật có sức dụ hoặc rất lớn đối với nàng.

Chỉ cần Tạ Diệc vẫn luôn thích nàng, nói không chừng nàng thật có thể dựa vào đó mà phá cục. Nhưng nếu phá cục rồi, còn Tạ Diệc thì sao?

Khương Trăn Trăn, làm người không nên quá ích kỷ. Nàng đã vô số lần đè nén ý nghĩ này xuống.

“Ca ca ta đều ch.ết ngoài chiến trường, Tạ Diệc, ta không định rời khỏi hầu phủ. Ta muốn giữ lấy hầu phủ này.” Khương Trăn Trăn cúi đầu, tránh đi ánh mắt nóng rực kia, giọng nói cũng cố hết sức uyển chuyển.

Lúc đầu, Tạ Diệc còn chưa nghe hiểu, liền thuận miệng phản bác:

“Ngươi không rời thì thôi, ta cũng không ép ngươi…”

Nói đến một nửa, lại dần hiểu ra. Nàng đang vòng vo nói với hắn, nàng không muốn xuất giá, nếu có lấy chồng thì cũng là rước con rể vào cửa.

Khương Trăn Trăn đúng là dám nghĩ.

Trong lòng Tạ Diệc âm thầm hừ lạnh. Chỉ nói riêng thân phận hắn, là con thứ của hữu tướng, hiện tại đã tự mình làm tới nhị phẩm, là tân quý trong triều, người muốn kéo hắn về phe không biết bao nhiêu. Với tiền đồ như vậy, một người vốn tự phụ sao có thể chịu đi ở rể nhà người ta?

“Cho nên, Tạ Diệc, chúng ta vốn không thích hợp. Cứ xem như ta cái gì cũng không biết, về sau vẫn nên cố gắng ít tiếp xúc thì hơn.” Nàng biết hắn đã hiểu ý, trong lòng ngược lại lại nhẹ đi một chút.

Bộ dáng nàng nóng lòng muốn tách khỏi hắn thật sự chói mắt. Tạ Diệc hừ lạnh một tiếng, ngả người ra sau, giọng nói lạnh đi, mang theo vài phần chế nhạo:

“Cũng chỉ có ngươi thật dám tưởng như vậy.”

Vẻ ghét bỏ quen thuộc trên mặt hắn lại hiện ra, giống hệt như năm đó dưới chân thành. Ngay cả Khương Trăn Trăn cũng thấy bản thân mình có chút “dám nghĩ dám làm” quá rồi.

Nhưng đây là yêu cầu duy nhất mà nàng kiên trì. Hoặc là cả đời không gả, hoặc là rước con rể vào nhà.

Chính chuyện của Bùi Quân Ngọc đã làm nàng hiểu, gả đi không phải là dấu ấn sở hữu duy nhất. Ai rồi cũng có thể đổi lòng chỉ sau một đêm.

Điều kiện của nàng đưa ra, nhìn khắp tứ quốc cũng là vô cùng hà khắc, nàng biết Tạ Diệc chắc chắn không thể đáp ứng, mới dám nói ra.

Với tính tình hắn, chỉ cần không lập tức hất tay áo bỏ đi, đã là nể mặt nàng lắm rồi.

Nàng tự cho rằng Tạ Diệc đã sắp bỏ cuộc, bèn nâng chén trà lên, định uống một ngụm để xua bớt xấu hổ, ai ngờ câu tiếp theo của hắn lại dọa nàng đến mức chén trà trong tay khẽ run, nước văng cả ra ngoài.

Đôi mắt vốn đã to của Khương Trăn Trăn trợn tròn, không tin nổi nhìn gương mặt đang hơi xấu hổ trước mặt. Hình như từ trước đến nay nàng vẫn luôn xem nhẹ Tạ Diệc.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Khương Trăn Trăn đưa ra một yêu cầu như thế đối với hắn. Tạ Diệc cắn chặt răng, sợ nàng lại nói ra thêm cái gì hắn không muốn nghe, liền thuận miệng chặn lại, không cho nàng tiếp tục:

“Chuyện này vốn không phải có thể quyết xong trong một sớm một chiều. Ngươi cứ… chờ ta một đoạn thời gian, ta… khụ… sẽ cố gắng.”

Trong lòng hắn nhanh chóng tính toán. Thật ra tâm tư của Khương Trăn Trăn cũng không phải không thể hiểu, Trường Tín hầu phủ không còn nam đinh, mà nàng là đích nữ duy nhất, xét ra đúng là xuất giá thì thiệt.

Còn hắn, trên có đại ca, dưới có tiểu đệ, chuyện kế thừa vốn không tới lượt hắn, vốn nên là một kẻ tiêu dao rảnh rang.

Chỉ là hắn không cam lòng để mình kém hơn Bùi Quân Ngọc một bậc, mới chọn con đường làm quan này.

Nhưng địa vị hiện tại của hắn còn xa mới đủ để chặn được miệng thiên hạ, ít nhất đối với người ngoài là vậy, trong nhà cũng chưa chắc đồng ý.

Ở Tấn Châu có vụ án tham ô, bệ hạ vốn định phái hắn đi tra. Thế nhưng Khương Trăn Trăn ở kinh thành, mà tên trộm là Bùi Quân Ngọc kia cũng ở đây, cho nên hắn không dám đi, cứ bám riết ở kinh đô.

Nếu nhận chỉ vụ này, xử lý tốt, rồi trở về, ít ra trên triều cũng coi như có thành tích sáng chói.

Đợi đến lúc ấy, lại để Thái tử nói giúp đôi lời, đến khi đó cũng không còn ai dám nhiều lời về chuyện hắn cùng Khương Trăn Trăn.

Nghĩ tới đây, Tạ Diệc cau mày tính toán cặn kẽ, gần như đã đem chuyện trước sau thành thân sắp xếp kín kẽ.

Thời gian có thể kéo dài thêm, nói không chừng trong bụng nàng còn có thể đã mang mấy đứa nhỏ. Tên con là gì, trăm ngày mở yến mời những vị đại thần nào, đều có thể tính trước.

Khương Trăn Trăn dĩ nhiên không đoán được trong đầu hắn đang chạy đi đâu, giờ phút này vẫn bị một câu “ta cố gắng” kia dọa đến choáng váng, còn muốn véo mình một cái xem có phải đang nằm mộng hay không.

Đi ở rể với điều kiện hà khắc như vậy, mà hắn thế nhưng cũng đồng ý!!?

Rõ ràng gương mặt này sinh ra đã mang vẻ phong lưu, thế mà lại có thể thích nàng đến mức cam tâm lặng lẽ, khiến lòng nàng không khỏi run lên.

Nếu như nàng chưa từng nhìn thấy cuốn sách kia, chưa từng thấy những tấm thẻ nhân duyên trên cây ấy, có lẽ cả đời này nàng cũng không phát hiện.

Ý định ban đầu của nàng là muốn dồn hắn đến chỗ biết khó mà lui, vậy mà giờ hắn lại bảo nàng cho hắn thời gian, hắn sẽ tự mình thử một lần.

Cho dù biết kết quả có lẽ rất nhỏ nhoi, trong ngực nàng vẫn bị chấn động, tựa như muốn bật tràn ra ngoài.

Nhưng Khương Trăn Trăn cũng là người từng chờ đợi. Nàng đợi Bùi Quân Ngọc bảy năm, rất hiểu thời gian có thể mài mòn hết thảy. Huống chi, cho dù Tạ Diệc chịu, tạ phủ cũng sẽ không đồng ý.

Nàng bình tĩnh rất nhanh, đối với những chuyện đã thấy rõ kết cục, nàng không còn ôm hy vọng gì. Huống chi thâm tình của Tạ Diệc, nàng không gánh nổi.

Bên này, Khương Trăn Trăn lòng rối như tơ; bên kia, Tạ Diệc đã tính xong xuôi, không biết đầu óc lại bay về chốn nào, mặt mày vốn đã đẹp, giờ cười lên, đôi mắt đào hoa xinh đẹp như móc hồn người.

Hắn lần nữa mở miệng, không nhắc lại chuyện vừa rồi, đổi sang đề tài khác, tâm tình lại rõ ràng đã tốt lên. Dù sao hôm nay, xem như Khương Trăn Trăn đã “nhả” một chút.

“Trà uống xong rồi, đi với ta một chuyến. Ta đưa cho ngươi một món đồ.”

Tạ Diệc nâng chén trà lên, ra vẻ nhấp một ngụm, sau đó kinh ngạc nhìn mặt nước trong chén, vị trà ngọt dịu, mùi lại thanh nhã.

Vừa rồi hắn làm sao lại chê? Xem ra là khẩu vị của chính mình không tốt, về sau phải dụng tâm mà “bồi dưỡng” thêm.

Hắn còn âm thầm nghĩ, Khương Trăn Trăn hình như rất thích uống trà, bảo sao hắn cũng cảm thấy trà ngày càng ngon.

Bên này, Khương Trăn Trăn vẫn còn ngượng ngùng, trong lòng có chút hối hận vì đã nói ra mấy lời vừa rồi. Cũng may Tạ Diệc không tiếp tục truy hỏi, nhưng bộ dáng hắn lại không giống như đã bị nàng từ chối, nhất thời nàng không đoán được hắn muốn làm gì.

“Đi đâu?” Nàng nâng chén, giọng nói đã bớt căng thẳng, nhưng vẫn còn vài phần bối rối.

Nhắc tới chuyện này, toàn thân Tạ Diệc lập tức sáng bừng, đuôi mắt khóe môi đều nhịn không được nhếch lên, tay gõ gõ mặt bàn, mang theo mấy phần hưng phấn:

“Thôi khỏi uống, chúng ta đi luôn bây giờ.”

“Ê… ê, khoan đã, Tạ Diệc!?”

Khương Trăn Trăn còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn kéo đứng dậy, bất quá cũng chẳng kéo lâu, rất nhanh liền buông tay.

Nhìn ý cười tràn ra trong đáy mắt hắn, nàng đành để mặc. Hắn trông có vẻ thật sự rất vui.

Nàng quay đầu nhìn thoáng qua chén trà trên bàn, chợt cảm thấy trong lòng mình cũng giống như nước trà vậy.

Nước trà đã bị làm văng ra ngoài.

Tạ Diệc đi được mấy bước mới phát hiện phía sau không có tiếng chân, liền thu lại chút ý cười, quay lại thúc giục:

“A Trăn, đi chứ, theo ta tới một chỗ.”

“Ừm.” Nàng khẽ lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh trong lòng, do dự một chút, cuối cùng vẫn nhấc chân bước theo.

Tạ Diệc đi rồi còn quay đầu lại nhìn nàng mấy lần, trong mắt là tình ý không buồn che giấu. Nàng hơi mất tự nhiên, dứt khoát cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình.

Cảnh vật hai bên đường rất quen, đều là lối về chỗ ở. Đợi đến khi đi đến cửa, Tạ Diệc lại thần bí bảo nàng chờ, còn mình thì vào nhà không biết lục lọi thứ gì, nói là có thứ muốn cho nàng xem.

So với nàng, Tạ Diệc quả là giống một tiểu hài tử hơn. Hắn tưởng như phức tạp, thật ra lại là người thuần khiết nhất mà nàng từng gặp. Nàng cũng từng thuần khiết như vậy, chỉ là đã để lại ở Bạch Đồ Hố rồi.

Đợi một lúc mà hắn vẫn chưa ra, Khương Trăn Trăn buồn chán đi đến ghế đá dưới gốc ngô đồng, ngẩng đầu nhìn ánh sáng xuyên qua tán lá, khóe môi khẽ cong.

Cuối cùng, Tạ Diệc cũng đi ra, trên tay ôm một vật trông như bức họa, không lớn lắm, bốn phía đều được đóng khung, lại dùng giá đỡ cố định. Phong cách vẫn là hoa hòe rực rỡ đúng điệu Tạ nhị gia, thoáng cái đã hút hết tầm mắt.

“Đây là cái gì?” Khương Trăn Trăn chưa từng thấy món đồ chơi như vậy, tò mò nhận lấy: “Là tranh?”

“Đúng rồi, ngươi xem đi.” Tạ Diệc mỉm cười giao cho nàng.

Quả đúng là một bức tranh, nhưng ở giữa là kính lưu ly trong suốt, xung quanh lại khảm những mảnh lưu ly bảy màu làm trang sức, mà sâu bên trong là một đóa sen tinh xảo như thật.

Nàng nâng bức họa lên, soi dưới ánh sáng, xung quanh lập tức hiện ra đủ loại sắc màu. Đó là thứ nàng chưa từng gặp qua. Tạ Diệc là lúc nào chuẩn bị chứ?

“Thích không? Mấy hôm trước có một thương nhân Tây Dương tới, ta chỉ học lại cách làm từ hắn. Hoa bên trong là thật, có thể giữ được mãi đó.”

Thấy nàng dường như thích đến không muốn buông tay, Tạ Diệc liền biết lần này tặng đúng. Hắn nhịn không được nheo mắt cong môi, cố kìm nén ý cười.

Bùi Quân Ngọc có thể khắc gỗ tạc tượng, hắn thì có thứ khác, hơn nữa còn là thứ sẽ càng khiến nàng thích hơn.

“Đẹp lắm đúng không? Thật ra ta còn biết làm rất nhiều thứ. Chỉ cần ngươi thích, ta sẽ đi học, còn có thể làm tốt hơn bất cứ ai.”

Đặc biệt là tốt hơn Bùi Quân Ngọc.

Câu cuối cùng, Tạ Diệc nuốt xuống, không nói ra. Hắn không muốn nàng lại nghĩ đến những chuyện buồn kia, càng không muốn nàng nhớ tới người không nên xuất hiện trong lòng nàng.

“Mấy hôm trước ta không phải, không nên nổi giận với ngươi. Đây là lễ tạ lỗi ta chuẩn bị cho ngươi.”

Thì ra là vậy. Nàng nhớ tới khoảng thời gian này Tạ Diệc rất ít ra khỏi cửa, thì ra là vùi trong phòng làm thứ này sao?

Trong lòng Khương Trăn Trăn dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, ngẩng lên đối diện thanh niên trước mặt. Hắn nhìn qua như tiêu sái tùy ý, nhưng trong mắt lại là khẩn trương cùng đầy tràn tình ý không nơi phát tiết, thuần túy đến mức đẹp đẽ.

Xưa nay nàng đã quen nhìn hắn bỡn cợt càn rỡ, đến khi hắn không còn giấu giếm, nàng mới phát hiện ra thì ra hắn luôn đối xử với mình cẩn thận như vậy.

Đó là một phần tình nghĩa không thể phụ bạc, nàng thật sự không dám nhận.

Nàng cúi đầu, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm đóa sen trong khung, không biết phải trả lời thế nào.

Tạ Diệc bèn ngồi xổm xuống, ngẩng mặt để ngang tầm mắt nàng, thu lại ý cười, ánh mắt chỉ còn lại vẻ nghiêm túc:

“A Trăn, ta không phải muốn ngươi chỉ vì ta thích ngươi, liền miễn cưỡng chính mình cũng phải thích ta. Ta chỉ muốn cho ngươi biết, ta đối với ngươi là thật lòng, chỉ vậy thôi, không hy vọng ngươi thấy gánh nặng gì.”

Nói đến đây, hắn khựng lại một chút, rồi cười cười, dời tầm mắt đi, tiếp tục:

“Ừm… kỳ thật ta cũng có tư tâm của mình. Khi ngươi còn chưa biết, ta vẫn có thể chờ, chờ đến ngày ngươi lấy chồng.

Chỉ là, một khi ngươi đã biết rồi, ta cũng hiểu bản thân mình tham lam hơn, cho nên suốt mấy ngày nay đều nghĩ, có phải ta cũng có thể tham một chút, chờ đến ngày ngươi chịu nhìn ta nhiều hơn vài lần, thậm chí là…”

Tạ Diệc hít sâu, rồi chậm rãi thở ra, nói xong câu ấy mới dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo kia:

“Thậm chí mơ tưởng, nếu như có một ngày, ngươi cũng giống ta, dù chỉ là cho ta một chút… một chút cảm tình thôi cũng được. Chỉ một chút như vậy, cũng đủ cho ta dám mơ.”

“Ta biết bản thân mình ti tiện, trước kia cứ cố sống cố chết giữ lấy cái gọi là tự trọng buồn cười kia, nên miệng luôn mạnh, nói là không thích ngươi.

Kỳ thật ta không dám thích. Ngươi là bó hoa xuân trong lòng ta, mà chỉ cần bó hoa ấy còn ở đó, ta liền không còn nửa phần cốt khí để xoay người rời đi.”

“Trước kia hắn thực sự rất tốt. Ngươi thích hắn cũng không có gì sai. Nhưng ngươi không biết ta ghen đến thế nào, loại ghen tuông này căn bản là không có lập trường, vậy mà lại đẩy ta đến nỗi không biết phải làm sao.”

“Năm đó cha ta đến phủ cầu thân, ngươi chắc cũng không biết vì sao đâu. Là bởi mọi người đều trông thấy ta tương tư thành bệnh, nên mới muốn giúp ta giải cái u sầu vốn không nên có ấy.”

Năm ấy, nghe nói đến ngày Khương Trăn Trăn cập kê, Bùi Quân Ngọc sẽ về rước dâu. Hắn từng mượn rượu qua ngày, muốn dùng men say để làm dịu đi nỗi đau ái mà không đắc.

Cũng là khi đó người trong nhà mới biết tâm tư hắn, bèn chưa hỏi qua ý hắn, cha hắn tự mình lên Trường Tín hầu phủ cầu hôn thay hắn, muốn thành toàn cho đứa con này. Cuối cùng, người đến gặp hắn lại chính là nàng.

Lúc đầu, hắn thật sự đã từng vui mừng, đó là lần đầu tiên nàng chủ động hẹn hắn gặp mặt.

Hắn biết chính mình si tâm vọng tưởng, nhưng vẫn đi. Cuối cùng lại nói ra những lời khiến hắn đến giờ vẫn hối hận.

Hắn sao có thể không thích nàng. Thích đến mức chính mình cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

Đã nhiều năm qua, hắn vô số lần hỏi mình rốt cuộc là thích nàng điểm nào, mãi đến sau này mới hiểu, yêu thích một người vốn không cần lý do.

Hắn cũng muốn làm được như thánh hiền nói, không vì ngoại vật mà vui, không vì mình mà sầu, nhưng hắn thiên hỉ thiên bi đều buộc vào nàng. Nàng vui, hắn liền vui; nàng buồn, hắn liền đau, đến mức không thuốc cứu.

“Sau này thấy ngươi vì hắn mà toàn thân thương tích, thấy ánh sáng trong mắt ngươi dần dần tắt đi, ta cũng khổ sở giống như ngươi vậy.”

“A Trăn, ta nói với ngươi những lời này, cũng không phải để bắt buộc ngươi phải giống như ta. Ngươi có thể cho rằng ta ti tiện, nghĩ ta đang cố chấp ép ngươi mang ‘xiềng xích’, nhưng ta thật sự rất khó chịu. Khó chịu vì vì sao ta lại không được ngươi yêu thích.”

“Tạ Diệc!”

Khương Trăn Trăn cụp mắt, cắn chặt môi, ngón tay vô thức vuốt dọc theo viền khung, bị những lời tình dài đằng đẵng kia chấn động đến tâm loạn.

Song sự chấn động ấy chỉ đủ khiến lòng nàng khẽ rung, chứ vẫn không đủ để khiến nàng hạ quyết tâm. Nàng không muốn lợi dụng một Tạ Diệc như vậy, hơn nữa, nàng thật sự không yêu hắn. Đây là một thực tế không thể chối cãi.

Hôm nay, nàng đã gọi tên hắn không biết bao nhiêu lần. Giờ lại lần nữa mở miệng, hắn đã mơ hồ đoán được, đại khái sẽ không phải là đáp án hắn mong.

Hắn hiểu, nàng không yêu hắn.

Giây phút hiểu ra, sắc mặt Tạ Diệc bỗng nhạt đi, hai tay nắm chặt, cố nén cảm xúc, tự nhủ không được nôn nóng. Mười năm qua vẫn cố nhịn, nay cũng có thể nhịn tiếp.

Chỉ là mười năm ấy, Khương Trăn Trăn chưa từng đối mặt nói với hắn câu nào. Dù có là lời vứt bỏ tàn nhẫn cỡ nào, hắn cũng muốn thử một lần, xem liệu có thể chạm tới cành xuân hoa ấy hay không.

Có lẽ đã thực sự dọa hắn, nhìn bộ dạng hắn cố nén cảm xúc như vậy, nàng chậm rãi thở ra, kỳ thực Tạ Diệc cũng không sai.

“Tạ Diệc, để ta suy nghĩ thêm được không?”

Khuôn mặt khó xử, luống cuống kia, cuối cùng hắn cũng không chịu nổi ánh mắt đó, ánh mắt vừa áy náy vừa không nỡ làm hắn bị thương kia.

Trong lòng hắn thầm cảm kích, chỉ cần nàng không trốn tránh hắn là tốt, lời nói uyển chuyển ấy cho thấy trong lòng nàng vẫn có một chỗ dành cho hắn. Chỉ là, muốn hắn không thất vọng thì thật khó.

Trong lòng thầm thở dài, hắn sinh ra tốt như vậy, thế mà nàng còn chê, đúng là chẳng có mắt nhìn.

Hắn giơ tay xoa xoa đầu Khương Trăn Trăn, cười xòa, nói:

“Thôi, dù sao ngươi không có mắt cũng đâu phải ngày một ngày hai. Lúc nãy ở thiền phòng ngươi nói là thật sao? Ngươi nói ta chỉ cần đi, nếu về sau còn có cơ hội, ngươi sẽ…”

Do dự một chút, hắn vẫn không ép nàng, thích là chuyện của hắn, không liên quan đến nàng.

“Nếu một ngày ngươi muốn lấy chồng, chỉ cần ta còn ở đây, ta chỉ hy vọng ngươi có thể nghĩ đến ta trước một lần, có thể cho ta chen vào hàng trên cùng là đủ.”

“Hoặc là, nếu ngươi có thể mềm lòng với ta thêm một chút, sau hôm nay không cần trốn tránh ta nữa, ta cũng đã thấy đủ rồi.”

Càng nghe hắn nói, cảm giác áy náy trong lòng Khương Trăn Trăn càng nặng.

Thật ra nàng cũng không phải không thể thử cùng Tạ Diệc một lần. Nếu vừa vặn nàng có thể thích hắn, lại có thể phá cục, chẳng phải là chuyện đại hỷ đôi bên đều tốt sao?

Không thể đánh người vô tội vào chỗ chết, đã vậy người này vốn không sai, chỉ là vô duyên vô cớ bị lôi vào.

“Tạ Diệc, chúng ta…” Khương Trăn Trăn cắn môi, giọng điệu không giống ngày thường, mang theo vài phần căng thẳng.

Bên phía Tạ Diệc cũng căng cứng theo, hai người nghiêm chỉnh hít thở chậm lại, đôi mắt hắn dán chặt lên mặt nàng, chờ đợi câu sau.

Hắn có một dự cảm, câu nói này có thể quyết định “sống chết” của hắn.

Khương Trăn Trăn do dự cả buổi, rốt cuộc vẫn không đành lòng cự tuyệt:

“Tạ Diệc, ta có thể thử xem, thử xem mình có thể yêu ngươi hay không.” Nàng nghẹn ngào nói xong một hơi.

Lúc ấy nàng mới phát hiện lòng bàn tay mình đã đầy mồ hôi, té ra nàng cũng rất khẩn trương.

Thật ra tình cảm là có thể bồi đắp. Nếu năm đó nàng và Tạ Diệc đợi thêm lâu một chút, nói không chừng giờ người nàng thích đã là hắn. Khương Trăn Trăn nghĩ như thế.

Thu hết dũng khí nói xong câu ấy, nàng chợt phát hiện người ngồi xổm bên cạnh mình lại im lặng không động đậy. Không như tưởng tượng bật dậy, cũng không kêu to gì, chẳng có phản ứng nào cả. Nàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang.

Trên mặt Tạ Diệc là biểu cảm kỳ quái, bình tĩnh đến mức gần như không có chút gợn sóng, trong mắt không có mừng rỡ như nàng vẫn tưởng, chỉ là một mảnh phẳng lặng.

Một trận mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng Khương Trăn Trăn. Chẳng lẽ nàng đã phạm vào điều gì trong sách, vừa mới nhận lấy hắn, nó liền muốn “sửa” lại tuyến tình cảm?

Tạ Diệc có bị liên lụy không?

“Tạ Diệc?” Nàng lo lắng vươn tay, muốn chọc chọc trán hắn. Đừng dọa người như vậy, ít nhất cũng nên có chút phản ứng chứ.

Chọc mấy cái, người trước mặt mới có phản ứng. Vẻ mặt hắn vẫn nghiêm túc, chỉ là bỗng nhiên đưa mặt sát lại, giọng nói cũng nghiêm túc theo:

“Ngươi chọc thêm vài cái nữa đi, ta cảm giác ta còn chưa tỉnh.”

Không thì sao lại mơ được một giấc mộng tốt như vậy!

Khương Trăn Trăn: “!!?”

Nàng xác định, Tạ Diệc vẫn là Tạ Diệc kia, không phải bị “trừng phạt” mà là ngốc. Nàng vừa định đưa tay lên chọc mặt hắn.

Chẳng ngờ tay còn chưa chạm tới, Tạ Diệc đã nhanh chóng thu mặt về, nhìn nàng bằng ánh mắt cảnh giác:

“Thôi thôi, đừng chọc nữa, nhỡ ta tỉnh thật thì sao, đây là giấc mơ đẹp nhất đời ta đó.”

“Phụt.” Nhìn dáng vẻ của hắn, nàng thật sự nhịn không nổi mà bật cười. Bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng vừa rồi tan sạch, chỉ còn lại kiểu ở chung quen thuộc giữa nàng và hắn.

“Tạ Diệc, ngươi đúng là nhìn ngốc lắm.”

Chính là một người ngốc như thế, vậy mà lại có thể giấu sâu như vậy một tấm lòng, may mà là bây giờ nàng mới phát hiện.

Nếu sớm hơn, chỉ sợ nàng sẽ chỉ biết tránh hắn như tránh rắn rết. Cũng phải, trước kia mắt nàng không tốt, nhìn trúng người bên cạnh hắn.

Bên tai là tiếng cười dịu dàng kia, là âm thanh mà hắn nằm mơ cũng muốn nghe, vậy mà giờ đây lại là thật.

Khóe môi Tạ Diệc chậm rãi cong lên, hắn cũng muốn đưa tay chạm vào bàn tay đang đặt trên khung tranh kia, muốn xác nhận một lần nữa đây không phải mộng.

Nhưng đến giây cuối cùng, hắn vẫn lo chính mình quá mức phóng túng, chỉ đành nhịn xuống, song ý cười trong mắt thì không cách nào nhịn được.

Quả nhiên nhân duyên thụ có linh, hắn nên tin thần phật mới phải.

Tạ Diệc thầm nghĩ, chuyến đi này của hắn, thật đáng.

Có người từng coi nàng như thứ bỏ đi, may mà hắn da mặt dày, dám nhặt lại, tinh tế nâng niu mài giũa. Một ngày nào đó, viên bảo ngọc bị phủ bụi ấy, rồi cũng sẽ vì hắn mà sáng lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...