Hắn đưa tay ấn lên lồng ngực đang nóng ran của mình, trong áo có chiếc khăn tay nàng cho. Coi như… tín vật đính ước đi. Ánh mắt lại dừng trên bức họa trong tay nàng, đó là tín vật hắn tặng lại.
Ánh mắt nóng rực ấy cứ đờ đẫn dán chặt vào bức họa trong tay Khương Trăn Trăn, đến mức hai gò má cũng hồng lên. Khương Trăn Trăn cúi đầu nhìn bức họa một cái, lại ngẩng lên nhìn Tạ Diệc, chỉ biết lắc đầu.
Xong rồi, vốn đã không thông minh, tạ nhị gia lại càng ngày càng ngốc.
“Ngươi đừng nói là sau này còn tính đến tìm ta đòi lại đấy nhé, ta sẽ không trả đâu.” Khương Trăn Trăn trong mắt thoáng hiện ý cười, cố ý cười trêu hắn, giơ bức họa lên lắc lắc, ánh mắt mang theo vài phần giảo hoạt nhìn hắn.
Tạ Diệc liền tưởng nàng nói thật, khẩn trương đến mức vội vàng giải thích:
“Không phải, không phải, ta không phải muốn đòi lại. Cái này vốn là làm cho nàng mà.”
“Vậy sao ngươi còn cứ nhìn nó chằm chằm mãi như vậy!” Nàng cố tình xuyên tạc lời hắn, chọc hắn cho vui, đột nhiên cảm thấy trêu chọc Tạ Diệc quả là thú vị.
Ánh mắt Tạ Diệc lại rời khỏi bức họa, dừng trên mặt Khương Trăn Trăn. Hắn trở nên có chút câu nệ, hơi thẹn thùng, vành tai phiếm hồng, nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành:
“Ta không phải mơ ước nó, ta là đang… mơ ước nàng.”
“Tạ Diệc!” Khương Trăn Trăn nghe hắn nói mà chỉ cảm thấy mặt mình cũng bắt đầu nóng bừng, mang theo mấy phần bối rối, hờn giận mà gọi tên hắn.
Nàng đưa tay che mặt đang nóng lên, trong lòng kêu khổ. Trời ạ, Tạ Diệc một khi đã dứt khoát không giả vờ nữa, mỗi câu mỗi chữ đều quá mức trắng trợn, khiến nàng nghe mà khó lòng chịu nổi. Cùng là một cái miệng, sao trước kia lại không nói ra được những lời như vậy chứ.
Khương Trăn Trăn gọi thẳng tên hắn, nghe vào trong tai lại êm đến phát nghiện.
Tạ Diệc cố hết sức kiềm chế xúc động muốn đưa tay xoa đầu nàng, ngồi xổm trên mặt đất, trên mặt là nụ cười rạng rỡ. Nếu sau lưng hắn mọc thêm cái đuôi, e rằng giờ phút này đã vẫy loạn đến nỗi thành bóng mờ.
Cứ thế ngẩn ngơ cười nhìn nàng chốc lát, hắn mới phát hiện hình như nàng đã không còn ngẩng nổi đầu lên.
Tạ Diệc biết chính mình lúc này có hơi quá mức phấn khởi, dẫn đến hành vi cũng không được bình thường lắm.
Cứ thế này mà tiếp tục, đừng nói là Khương Trăn Trăn, chỉ sợ chính hắn gặp phải một người như hắn bây giờ, cũng phải tránh xa ba tấc.
Để khỏi lưu lại ấn tượng không tốt trong lòng nàng, hắn đành tìm một cái cớ quay về phòng, tự mình trấn định lại trước đã.
Bóng dáng hoang mang rối loạn, vào cửa còn lỡ khựng chân một cái, suýt nữa là ngã sấp xuống.
Tạ Diệc chống tay lên tường đứng thẫn thờ, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ vừa rồi Khương Trăn Trăn mỉm cười nhìn mình.
Trời cao ơi, anh danh cả đời của hắn lại bị một bậc thềm nhỏ làm hỏng mất. Nàng có cảm thấy hắn thật mất mặt hay không?
Hắn cứng đờ sống lưng, lại không dám quay đầu, tay chân luống cuống đi vào trong phòng, đến lúc nằm lên ghế dựa, đung đưa vài cái, mới dần dần thở ra.
Đột nhiên nhớ tới cái gì, hắn đưa tay thò vào trong ngực lôi khăn tay ra, đắp lên mặt, để che đi hai gò má đang nóng lên. Trong mũi toàn là hương trà, không có hương khí trên người nàng.
Không sao, tương lai nàng nhất định sẽ là của hắn. Từ hôm nay trở đi, hắn muốn dây dưa nàng cả đời, chết rồi cũng phải chôn chung một huyệt, đời đời kiếp kiếp.
Mất một lúc lâu mới ép được cảm xúc gần như muốn bay lên của mình xuống, hắn đứng dậy, chỉnh trang lại dung mạo trước gương hết nửa ngày, đến khi vừa lòng mới mở cửa đi ra tìm Khương Trăn Trăn.
Hắn muốn cùng nàng đi ăn cơm chay, đây là lần đầu tiên được ăn với nàng một bữa cơm, thật sự rất mong chờ.
Nhưng đến trước cửa phòng Khương Trăn Trăn, hắn lại do dự, không dám đưa tay gõ. Ở ngoài cửa lượn qua lượn lại nửa ngày, tim đập như trống trận, chỉ cần nghĩ đến nàng thôi là cả lòng đã mềm ra.
Đợi một hồi, bên trong vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Người không ở trong phòng, nàng đi đâu?
Tạ Diệc đảo quanh một vòng tìm người. Hắn đối với nơi nàng thường đi đã sớm quen thuộc như trong lòng bàn tay, cho nên chẳng mấy chốc đã thấy được bóng nàng, hình như là vừa từ phòng của vị thứ muội kia bước ra.
Trông sắc mặt nàng không tốt, mi tâm hơi cau lại, hiển nhiên nói chuyện xong cũng không thể vui vẻ lên nổi. Cho dù là nhíu mày, nàng vẫn đẹp đến chói mắt, hắn thật sự nhìn thế nào cũng thấy không đủ.
Tạ Diệc cứ thế nhìn chằm chằm bóng lưng nàng, khóe môi chưa từng buông nụ cười, tay đặt lên ngực, nơi đó đập dồn dập, toàn là những ý nghĩ nông nổi về nàng.
Vẻ u sầu trên mặt Khương Trăn Trăn là do vừa rồi ngồi nói chuyện với Hạ Vân Kiều mà ra. Nàng hỏi một hồi lâu, Hạ Vân Kiều chỉ biết khóc, mãi vẫn không chịu nói đến trọng điểm.
Nàng vốn ghét nhất loại người gặp chuyện gì cũng chỉ biết khóc mà chẳng chịu nói cho rõ ràng, đã hơi mất kiên nhẫn, nhưng cuối cùng vẫn đè nén tính khí mà hỏi tiếp.
Hạ Vân Kiều cũng chẳng rõ vừa rồi mình đã nói những gì, chỉ tận lực chọn những lời dễ nghe về phía mình mà kể.
Nghe một hồi, Khương Trăn Trăn mới miễn cưỡng sắp xếp lại được đầu đuôi.
Thì ra là Hạ Vân Kiều khi ra ngoài dâng hương du ngoạn, tình cờ gặp Lý Thắng đi ngang qua. Lý Thắng vốn là hạng phong lưu, tiện tay tặng mấy đóa hoa sen.
Sau đó lại đụng nhau vài lần, hai người liền quen mặt, thậm chí còn hẹn mấy lần gặp mặt, ngoài việc tặng hoa thì chưa phát sinh chuyện gì khác.
Những lời nàng kể đều là tự tô vẽ cho mình, Khương Trăn Trăn chỉ chọn lọc mà nghe, những câu đó chỉ có thể tin được phân nửa.
Lý Thắng quanh năm lượn lờ chốn son phấn, sao có thể là hạng sạch sẽ cho được. Hắn vốn nổi danh là ai đến cũng không cự tuyệt.
Nàng không ngờ Hạ Vân Kiều thoạt nhìn thành thật ngây thơ, trên thực tế lại cũng là kẻ lả lơi, tay bắt tay buông khắp nơi. Xem ra mấy năm qua ma ma trong hầu phủ dạy dỗ nàng ta vẫn chưa nghiêm.
Nếu như không phải vì vị trí “thánh nữ trúng tuyển” kia rơi xuống đầu mình, thì cho dù Hạ Vân Kiều có chơi đến nở rộ cả một vườn hoa, Khương Trăn Trăn cũng chẳng thèm liếc mắt nàng một cái.
Nhưng cố tình là hiện tại, Hạ Vân Kiều vừa dính dáng đến Bùi Quân Ngọc, lại mang thân phận người được chọn làm Thánh nữ, chỉ cần trượt chân một bước là sẽ vạn kiếp bất phục, làm mất thể diện cả hầu phủ.
Nàng đành phải nghiêm giọng dạy dỗ vài câu, bề ngoài nhìn qua thì Hạ Vân Kiều như nghe rất chăm chú, nhưng ai biết nàng ta có thật sự để lọt tai vào trong lòng hay không.
Điều khiến Khương Trăn Trăn lo lắng là nàng luôn cảm thấy, với tính tình mập mờ không rõ như Hạ Vân Kiều, sớm muộn gì cũng sẽ làm hỏng việc, chỉ mong mấy năm nay nàng ta chịu ngoan ngoãn một chút.
Trong lòng vừa nặng vừa phiền, nàng vừa ra khỏi phòng đã thấy Tạ Diệc đổi một thân y phục, cả người thanh nhã, khác hẳn phong cách phóng túng ngày thường. Nhìn kỹ lại… giống như là…
Cúi đầu nhìn y phục trên người mình, đến lúc ngẩng đầu, Tạ Diệc đã bước đến trước mặt, ánh mắt như chứa đầy sao trời, cười nói:
“Ta muốn cùng nàng đi ăn cơm chay.”
Màu sắc y phục của hai người, ngay đến kiểu dáng cũng có vài phần tương tự. Cùng nhau đi ra ngoài chỉ sợ ai nhìn cũng thấy không bình thường.
Vừa trải qua chuyện của Hạ Vân Kiều, lúc này nàng hoàn toàn không có tâm tình ăn cơm, bèn hơi nản lòng lắc đầu:
“Ta không đói, ngươi tự đi đi.”
Ý cười trên mặt Tạ Diệc vơi đi vài phần, chung quy vẫn là có chút mất mát, nhưng hắn cố hết sức che giấu, không để cho tâm tình hiện quá rõ trên mặt.
“Vậy nàng muốn ăn gì, lát nữa ta mang về cho nàng.” Lát nữa còn có thể gặp nàng.
Trong đầu Khương Trăn Trăn vẫn quay quanh chuyện của Hạ Vân Kiều, quả thật chẳng còn bụng dạ đâu mà nghĩ đến chuyện ăn uống. Nhưng nàng lại nhớ mình vừa mới đáp ứng sẽ thử cùng hắn bồi dưỡng tình cảm, nếu giờ cứ lần lượt từ chối, chỉ sợ sẽ làm hắn tổn thương.
Nghĩ vậy, nàng đành chỉnh đốn lại tinh thần, nói ra mấy món ăn thanh đạm.
Được nàng đáp lại, chút mất mát ban nãy của Tạ Diệc lập tức tản bớt. Hắn hơi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, trong mắt mang theo ôn nhu, thấp giọng nói:
“Chờ ta trở về.”
Rõ ràng chỉ là đi một chuyến ngắn ngủi, đâu có phải sinh ly tử biệt gì, vậy mà nói ra tay lại mang theo mấy phần nhung nhớ. Cùng Tạ Diệc như vậy mà ở chung, quả thật rất dễ phạm quy. Trong lòng Khương Trăn Trăn cũng hơi rung động, nàng ngẩng đầu, giảo hoạt chớp mắt một cái, mỉm cười nói:
“Ăn xong rồi thì lại đến tìm ta.”
Là sợ hắn chưa ăn đã chạy trở về hay sao? Vốn dĩ hắn đúng là có cái ý nghĩ đó, nhưng nàng đã nói như vậy, hắn tự nhiên phải nghe theo.
Người đang đứng ngay trước mặt, đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn không chút che giấu, như có như không vươn tay ra.
Tạ Diệc nhịn xuống xúc động muốn nắm lấy tay nàng, yết hầu chuyển động, đành lui về phía sau, kéo ra một khoảng cách, rồi cười cười, xua tay quay người đi.
Nhìn bóng lưng hắn bước đi nhẹ nhàng, Khương Trăn Trăn bật cười lắc đầu. Có lẽ bản thân nàng cũng chưa nhận ra, trong đáy mắt vẫn luôn chất đầy ý cười.
Nàng vẫn luôn cho rằng Tạ Diệc là kiểu công tử phong lưu phóng túng, không mấy câu nệ tiểu tiết. Sau khi thật sự ở chung mới phát hiện, thì ra Tạ Diệc lại là một người rụt rè, ôn nhu, không dám tùy ý nhìn thẳng nàng, khoảng cách cũng luôn giữ ở mức lễ độ, không dám đến quá gần.
Xem ra trước kia nàng đúng là chưa từng nhìn kỹ hắn. Khi còn nhỏ, nàng luôn cho rằng hắn là hạng ăn chơi trác táng, mê chơi nghịch phá. Sau này lớn lên, mới biết hắn dù không còn phóng túng như trước, nhưng vẫn là một vị công tử tùy ý, tự phụ.
Chỉ trách mỗi lần gặp Tạ Diệc, hắn đều quá trương dương, như sợ người khác không nhìn thấy mình. Nhưng nghĩ lại, có lẽ là vì hắn sợ nàng không nhìn thấy.
Có lẽ, Tạ Diệc quả thật là một lựa chọn không tệ.
Buồn bực vì chuyện ở phòng Hạ Vân Kiều vừa rồi dần tan bớt, nàng xoay người về thiền phòng. Đi ngang qua cửa sổ, thấy trên bệ cửa đặt một đóa hoa, kiều diễm ướt át, tràn đầy xuân ý.
Trừ Tạ Diệc ra, sẽ không có người thứ hai làm ra trò như vậy.
Nàng bước tới, đem hoa cầm vào, rồi tìm một cái bình cắm lên, đặt ngay trên bệ cửa sổ, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy.
Không để nàng chờ lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ vào khung cửa, tựa như một ám hiệu đã ước định từ trước.
Thật ấu trĩ, y như một đứa trẻ!
Khương Trăn Trăn đặt sách xuống, day day mắt vì đọc lâu mà mỏi, rồi mở cửa sổ, chống lên song, nhìn gương mặt đang tươi cười kia.
Tạ Diệc giơ hộp đồ ăn lên, thái độ còn ra vẻ cung kính:
“Đại tiểu thư, nô tài đến hầu hạ đại tiểu thư dùng cơm.”
Diễn nhập tâm đến mức tựa hồ chẳng hề gượng ép, nàng lại bật cười, nhận lấy hộp, nhưng chưa vội mở ra, mà cố ý nghiêng người nhường một khoảng, để hắn nhìn thấy bình hoa trong phòng.
Quả nhiên, ánh mắt Tạ Diệc lập tức sáng lên. Hắn dựa vào khung cửa sổ, nhìn chằm chằm đóa hoa, mở miệng hỏi:
“Thích không? Hoa trong chùa không thể tùy tiện hái, ta đã sai người từ Tướng phủ mang tới.”
Khương Trăn Trăn rụt rè gật đầu:
“Cũng được.”
Người đang dựa vào khung cửa giơ tay gõ gõ trên song, giọng điệu lại trở về kiểu ngả ngớn quen thuộc, giống như những chuyện vừa rồi đều chỉ là ảo giác:
“Khương Trăn Trăn, nàng không được nói dối. Rõ ràng nàng rất thích.”
Khương Trăn Trăn nhún vai, nghiêng đầu, đôi mắt vô tội nhìn hắn:
“‘Cũng được’ ở chỗ ta chính là ‘rất thích’, có vấn đề gì sao?”
Đương nhiên là không có vấn đề gì. Tạ Diệc cố đè xuống trái tim đang cuồng loạn, cảm giác như từng lỗ chân lông trên người đều đang reo hò. Cả đời này hắn nhất định phải cưới bằng được nữ nhân trước mắt.
“A Trăn, ngày mai ta có thể lại tới không?”
Khương Trăn Trăn lại hỏi ngược:
“Nếu ta không cho ngươi tới, ngươi sẽ không tới nữa sao?”
Không ngờ Tạ Diệc lại khách khí đến vậy, hoàn toàn khác hẳn ngày trước. Hắn trở nên quá mức câu nệ.
Tạ Diệc nghĩ nghĩ, khóe môi cong lên. Thật ra cho dù nàng không cho, hắn cũng vẫn sẽ tới. Hắn muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy nàng, hỏi nàng hôm nay thế nào rồi. Hỏi như vậy, chẳng qua là muốn nghe chính miệng nàng nói rằng nàng mong hắn đến.
Nhìn bộ dạng hắn đang cười, kỳ thật đáp án đã quá rõ ràng: hắn không chút nào hài lòng với giả thiết “không được tới”.
Tạ Diệc chợt phát hiện mình đã thay đổi, trở nên tham lam.
Trước kia không dám nghĩ, giờ lại dám. Một khi có được một chút, liền muốn nhiều thêm một phần.
Không thể tiếp tục như vậy, tuyệt đối không thể, Khương Trăn Trăn vốn yêu sự bình ổn.
Trấn an chính mình xong, Tạ Diệc cũng cố ý trêu lại nàng:
“Kia, tiểu khóc nhè, hôm nào chúng ta đi ra ngoài chơi một chuyến được không?”
Dứt lời, hắn hơi dừng lại, sợ nàng hiểu lầm, bèn bổ sung:
“Ta sẽ gọi thêm mọi người cùng đi, không phải chỉ có hai ta. Đương nhiên, nếu nàng muốn chỉ có hai người chúng ta, ta càng không có ý kiến.”
Nói xong còn nháy mắt một cái, những lời phía sau mới là tiếng lòng thật sự. Chẳng qua hắn lo nàng là nữ tử, khó xử nếu phải cùng nam nhân đơn độc du ngoạn, sợ bị cự tuyệt, nên mới cố ý kéo cả một đám người đi cùng, để tăng thêm tỷ lệ nàng đồng ý. Tâm tư nhỏ nhặt ấy quả thực lộ rõ.
Khương Trăn Trăn thật ra cũng đã lâu chưa ra ngoài chơi, nàng không lập tức cự tuyệt, chỉ quay sang hỏi đi đâu.
Tạ Diệc nghĩ một chút, giọng mang vẻ thần bí:
“Đến lúc đó đi rồi sẽ biết. Giờ nàng cứ ăn cơm trước đi, để nguội thì không ngon. Bên trong còn có cả bánh hoa quế ta sai người đi mua nữa.”
Bánh hoa quế, chính là loại điểm tâm nàng thích nhất hồi nhỏ. Không ngờ Tạ Diệc thế mà vẫn nhớ.
Nàng cảm khái một tiếng, định mở hộp ra xem, nhưng Tạ Diệc cũng không có ý rời đi, vẫn dựa vững vào cửa sổ, mắt nhìn nàng chằm chằm, không chớp lấy một lần.
Ánh mắt như vậy, làm sao mà ăn cho yên được? Nàng đành phải mở miệng đuổi khách:
“Mau về đi, ta muốn đóng cửa sổ lại.”
Lúc này Tạ Diệc mới không tình nguyện mà chậm rãi rời đi. Hắn muốn được ở cùng nàng thêm một lát, nhưng lại càng muốn nghe nàng “đuổi” mình nhiều hơn một chút.
Thật muốn mỗi khắc, mỗi giây đều có thể nhìn thấy nàng. Bao giờ mới có thể thực hiện được đây?
Không biết có phải ảo giác hay không, Khương Trăn Trăn chỉ cảm thấy Tạ Diệc dạo gần đây dính người đến lạ, y như một con đại cẩu cẩu.
Đợi người đi rồi, nàng mới đóng cửa sổ, mở hộp đồ ăn ra. Quả nhiên lớp trên cùng là bánh hoa quế vẫn còn bốc hơi nóng, cánh hoa quế vàng óng tỏa hương dìu dịu.
Nàng cầm một miếng lên nếm thử, vị ngọt vừa phải, không hề ngấy.
Đêm khuya dần buông, trăng rằm treo cao, ngôi chùa càng thêm tĩnh lặng.
Bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa, Tạ Diệc đang trằn trọc ngủ không yên, cầm chiếc khăn tay chuẩn bị mang đi vứt trước đó đặt lên mặt, nghe tiếng động bèn lập tức nhạy bén.
Giờ này mà vẫn có người ra ngoài?
Lý trí bảo hắn nên nhắm mắt lại, giả như chưa nghe thấy gì. Nhưng qua vài nhịp hơi thở, người vốn đã nằm trên giường lại đưa tay kéo khăn tay xuống, xoay người xuống giường, mặc y phục liền mạch như nước chảy.
Cách vách không phải phòng Khương Trăn Trăn sao?
Đợi đến khi Tạ Diệc mở cửa ra, hắn chỉ kịp thấy một bóng người bước ra khỏi cổng. Áo đỏ phấp phới, kiểu dáng này Khương Trăn Trăn chưa từng mặc, chắc chắn không phải nàng.
Chân hắn khẽ nhúc nhích, vô thức muốn lập tức đuổi theo. Nhưng khi đi ngang qua cửa phòng Khương Trăn Trăn, hắn lại do dự, không biết có nên gõ cửa hay không.
Giờ đã đêm khuya, ý đồ này chung quy không được hay cho lắm, nên hắn đành gác lại.
Nhưng nếu không phải Khương Trăn Trăn, vậy là ai? Chẳng lẽ là vị thứ muội kia của nàng?
Nghĩ đến người thứ muội ấy, sắc mặt Tạ Diệc liền lạnh đi. Nếu không phải nể mặt Khương Trăn Trăn còn quan tâm đến nàng ta đôi chút, hắn ngay cả liếc thêm một cái cũng lười.
Hạ Vân Kiều nửa đêm muốn làm chuyện gì, vốn dĩ chẳng có chút liên quan nào đến hắn. Dù nàng có chết ngay trước mặt, e rằng hắn cũng chẳng chớp mắt.
Bước chân dần dần quay lại hướng phòng mình, Tạ Diệc thản nhiên nghĩ như vậy.
Nhưng nếu nàng ta xảy ra chuyện, người bị liên lụy lại là Khương Trăn Trăn. Vậy rốt cuộc nửa đêm nàng ta muốn đi đâu?
Mũi chân khẽ xoay, cuối cùng hắn vẫn thấy rằng, chuyện “nhàn sự” này, hắn nên xen vào một chút thì hơn, đỡ để Khương Trăn Trăn lại phải phiền muộn.
Tạ Diệc men theo hướng bóng người vừa rời đi mà đuổi theo.
Một bên khác.
Mấy ngày nay Khương Trăn Trăn sống quá yên ổn, quá thư thái, đến nỗi suýt quên bên cạnh mình còn có một người cực kỳ nguy hiểm luôn rình rập. Chờ đến khi cảm giác mất khống chế lại tái hiện, nàng mới bừng tỉnh nhớ ra – vẫn còn một Ô Cốc Sinh.
Quả nhiên, hắn sẽ không không đến, chỉ là luôn đến muộn.
Nàng ở hậu viện thiền phòng, vốn dĩ đã biết phía sau viện có một rừng trúc, trước đây chưa từng đi tới, nhưng hiện tại lại đi đến vô cùng quen đường thuộc lối.
Gió đêm khẽ lay, ánh trăng chiếu qua rừng trúc, bóng trúc đong đưa, như sóng ánh sáng lan tràn.
Người mặc hồng y kiều diễm dựa vào thân trúc, dáng vẻ lười nhác, tay nhàn nhã cầm một cây ngọc tiêu trắng như tuyết, nhàm chán nghịch trong tay. Hắn đang chờ người.
Rất nhanh, người hắn chờ liền xuất hiện trong tầm mắt.
Thấy nàng, nét lạnh trên mặt hắn lập tức tan đi, khóe môi khẽ cong, cất ngọc tiêu, vẫy tay gọi nàng lại.
Khương Trăn Trăn ngoan ngoãn đi đến, liền lập tức bị Ô Cốc Sinh ôm siết vào lòng, lúc này nàng mới có thể tự do cử động.
“Bao giờ ngươi mới về?” Giọng hắn hơi mang triền miên, chóp mũi khẽ cọ lên vành tai nàng.
Nàng chẳng động đậy gì, chỉ cắn chặt răng, trong lòng bực bội nghĩ: tên b**n th** này rốt cuộc làm thế nào mà ở xa như vậy vẫn có thể khống chế được nàng!
“Mấy ngày nữa sẽ về.” Mấy ngày nữa đều sẽ không đi, trừ phi ngươi không ở đây.
“Vậy… có nhớ ta không?” Bên tai là giọng nói ôn hòa, nhưng bàn tay đặt trên eo nàng xuyên qua lớp vải mỏng, mang theo từng trận lạnh lẽo, dừng lại ngay hõm eo.
Ô Cốc Sinh hơi tò mò, một vòng eo nhỏ như vậy, nếu hắn dùng sức một chút, có thể bẻ gãy hay không?
“Không.” Hai chữ như bị nghiến ra từ trong kẽ răng.
Có vẻ như nàng thực sự không nhớ hắn. Uổng cho mấy ngày nay hắn không có nàng ở bên thì ngủ không ngon, vậy mà trong mắt nàng hắn chỉ là đồ vô tâm vô phế.
Một ngụm cắn lên vành tai lạnh lẽo ấy, răng cọ nơi vành tai mỏng, đem vành tai ngậm trong miệng, giọng nói có chút mơ hồ:
“Ta thì lại nhớ ngươi.”
Nghĩ đến ban ngày vừa mới đồng ý với Tạ Diệc sẽ thử bồi dưỡng cảm tình, đến tối lại bị một người khác ôm ấp thân mật như vậy, nàng có cảm giác chột dạ mãnh liệt.
Tuy rằng hiện tại nàng hoàn toàn không hề tự nguyện, nhưng cả người lại càng thêm không được tự nhiên, so với trước kia càng khó chịu hơn.
Ô Cốc Sinh nói chỉ là nghĩa mặt chữ đơn giản, cái gọi là “nhớ ngươi” của hắn, tuyệt đối không phải thứ nhớ nhung dịu dàng kia. Nàng không dám tự cho là đúng đến mức cho rằng hắn nói như vậy tức là thích nàng.
Đây là kẻ bại hoại, lạnh lùng, vô tâm.
Nàng nhịn không được đưa tay đẩy hắn ra, cũng may hắn không dùng lực, nàng vừa đẩy đã đẩy ra được.
“Ngươi có thể buông tha cho ta hay không? Ta có chọc gì đến ngươi đâu!” Trong mắt nàng, đối mặt Ô Cốc Sinh vĩnh viễn chỉ có cảnh giác, phòng bị; nàng sớm đã chịu đủ việc bị hắn cưỡng ép khống chế hết lần này đến lần khác. Nếu có thể, nàng ngay cả trong mơ cũng muốn hắn chết đi cho xong.
Không chọc vào hắn sao?
Ô Cốc Sinh vẫn lười nhác dựa vào cây trúc, ánh mắt sâu như mắt rắn nhìn lướt qua gương mặt nàng, đem mọi cảm xúc và mỗi động tác nhỏ của nàng thu hết vào trong mắt, khóe môi cong lên một vòng cung lạnh như dao.
“Ngươi muốn giết ta, đó đã là chọc vào ta rồi.” Hắn chậm rãi mở miệng, giọng điệu nghiêm túc đến kỳ dị, như đang đề cập đến một việc rất bình thường: “Ta trời sinh tính nhân từ, đã cho ngươi cơ hội ấy, là chính ngươi không nỡ xuống tay, vậy thì đừng trách ta.”
Nàng đương nhiên muốn giết hắn, trong lòng nàng đã nghĩ đến cảnh ấy không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cũng không thể đắc thủ, cuối cùng lại bị hắn nắm thóp, ngược lại còn bị hắn áp chế, chịu đủ khổ sở.
Nàng luôn tôn trọng sinh mệnh, một con người sống sờ sờ đứng trước mặt, chỉ cần không phạm tội tày trời, nàng tuyệt đối không xuống tay. Đối với Ô Cốc Sinh, nàng cũng không phải vì lòng trắc ẩn, mà là thân phận của hắn khiến nàng không thể tùy tiện động thủ.
Cho nên hắn cũng sẽ không tha cho nàng. Móng tay nàng cắm sâu trong lòng bàn tay, nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa:
“Ô Cốc Sinh, ngươi tin thần Phật sao? Ngươi tin không, tất cả những gì ngươi làm với ta, sau này chắc chắn sẽ phản phệ lại ngươi!”
Hắn đối với lời nguyền rủa này hoàn toàn không thèm để ý, giọng điệu vẫn như cũ:
“Ta đương nhiên tin thần Phật, trong tứ quốc, có mấy ai là không tin?”
Ngoài miệng thì nói tin, nhưng từ ngữ khí đến thái độ, không có chỗ nào giống thật lòng. Hắn căn bản chẳng kiêng nể gì, trong lòng cũng không có tín ngưỡng.
Ô Cốc Sinh nhìn nét giận dữ trên mặt nàng, hơi nghiêng người, đưa tay đặt l*n đ*nh đầu nàng, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc:
“So với người khác, ta càng tin thần hơn cả, bằng không làm sao ta biết ngươi muốn giết ta?” Giọng nói còn có mấy phần vô tội.
Chỉ là lần này hiếm hoi hắn chịu nói thật, nhưng nghe vào tai nàng lại chẳng khác nào đang bịa chuyện. Ở trong mắt nàng, hắn không khác gì đám thần côn lừa gạt.
Khương Trăn Trăn vẫn nhớ rõ, lần đầu hắn đến tìm nàng là bởi vì Hạ Vân Kiều, tuyệt đối không phải như lời hắn nói bây giờ, vì nàng có ý muốn giết hắn nên hắn mới xuất hiện.
Khi ấy nàng còn chưa từng gặp hắn, càng không hề ôm sát ý gì, hắn rốt cuộc đang nói cái gì, nàng hoàn toàn không hiểu nổi.
Còn nữa, hắn đã biết nàng muốn giết hắn, sao lại không ra tay giết nàng trước? Trái lại cứ như trêu một món đồ chơi thú vị, càng ngày càng gần, càng ngày càng chặt. Người này quả thật tàn nhẫn đến cực điểm.
Một nụ hôn lạnh băng rơi xuống trán nàng, như khắc lên đó một loại ấn ký kỳ quái. Nàng thật sự cảm thấy bất lực trước hắn, rõ ràng là biết chạy cũng chạy không thoát, nhưng lại không muốn bị hắn đụng chạm quá gần.
Mỗi một động tác của Ô Cốc Sinh so với trước kia càng khiến nàng phản ứng mãnh liệt, trong lòng đầy chột dạ, chỉ muốn thoát khỏi hắn, càng tránh càng xa.
Nhưng nàng không biết, mỗi cái nhăn mày nhíu mắt, mỗi phản ứng nho nhỏ của nàng, đều bị hắn nhìn thấy, từng chút thu vào đáy mắt. Ô Cốc Sinh cúi đầu, lạnh nhạt nhìn nàng kháng cự, ánh mắt sâu dần, không vui dần hiện rõ nơi khóe mắt.
“Hôm nay ngươi có biết vì sao ta đến tìm ngươi không?” Ô Cốc Sinh thấp giọng hỏi.
Nàng hừ lạnh một tiếng, mặt đầy thờ ơ. Ô Cốc Sinh tìm nàng từ trước tới nay chưa từng cần lý do, ai biết hắn lại muốn bày trò gì.
Thấy nàng không đáp, Ô Cốc Sinh cười lạnh một tiếng, từ trong tay áo rút ra một phong thư, mượn ánh trăng nhìn rõ chữ bên trên, rồi từng chữ một đọc ra.
Càng nghe, tim nàng càng lạnh. Mỗi một câu đều vô cùng quen thuộc, đó chính là nội dung nàng từng nhờ người viết thư ra ngoài.
Khương Trăn Trăn cắn chặt môi đến trắng bệch, tay không kìm được mà run rẩy, chỉ có thể ép mình phải bình tĩnh.
Tầm mắt lạnh nhạt của Ô Cốc Sinh dừng lại trên người nàng, hắn không ngờ nàng nhẫn nại đến vậy. Nếu nàng thật sự không nỡ, thì giờ này sao còn có thể bình tĩnh đứng trước mặt hắn.
“Ngươi đang tìm cách giải cổ? Người đó đang trên đường đến đây?” Ô Cốc Sinh chậm rãi nói, mỗi chữ đều nhẹ như gió, nhưng lại chẳng buồn che giấu sát ý trong đáy mắt.
Sát khí không còn được che giấu khiến tim Khương Trăn Trăn đập như trống, đó là nỗi sợ hãi bắt nguồn từ tận sâu trong xương tủy.
“Ngươi khỏi cần chờ nữa. Cổ trên người ngươi chỉ có ta giải được, hắn thì không. Tên đó, ta đã tiễn hắn lên đường rồi.”
Lá trúc lay động, thân người dựa vào cây trúc liền đứng thẳng dậy, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua gương mặt nàng, giống như đường băng quệt qua da thịt.
“Khương Trăn Trăn, sao ngươi mãi vẫn không chịu ngoan ngoãn một chút? Vì sao cứ muốn thoát khỏi ta? Ngươi tìm đến một người, ta sẽ giết một người; tìm đến mười người, ta giết mười người.”
Ngọn gió đêm mang theo rét buốt lùa qua, lạnh đến mức toàn thân nàng run rẩy. Nàng đúng là sợ Ô Cốc Sinh.
Khó trách mấy ngày nay hắn không xuất hiện, thì ra là đi giết người mà nàng nhờ đến để giải cổ.
Dường như nhận ra sự sợ hãi nàng cố đè xuống, Ô Cốc Sinh cúi đầu, ngón tay dừng một thoáng giữa không trung, rồi lại nở một nụ cười lạnh lùng, giọng nói nghe như ôn hòa quan tâm, nhưng lại khiến người ta rùng mình:
“Lạnh sao?”
Hắn cởi áo khoác của mình xuống, phủ lên người nàng, rồi kéo nàng vào lòng, giọng nói nhẹ như thở:
“Người đó, có lẽ bản thân hắn cũng không biết mình chết thế nào. Nuôi cổ cả một đời, cuối cùng lại bị cổ trùng nuốt ngược, coi như cũng là một loại quy túc tốt.
Cho nên ngươi xem, ta đã nói ta là người tốt. Ta không để hắn chết thống khổ, chỉ là để hắn sau khi chết có thể tiếp tục ‘uy cổ’ mà thôi.”
“Khương Trăn Trăn, ta không hy vọng ngươi nảy sinh ý nghĩ thoát khỏi ta. Ai dám đoạt ngươi từ tay ta, người đó nhất định phải chết, ngươi hiểu không?”
Chóp mũi hắn lướt qua trán nàng, rồi chậm rãi trượt xuống. Hơi thở hai người giao hòa, hắn rốt cuộc cũng nếm được vị ngọt mà mình ngày đêm thèm muốn, lòng tràn đầy thỏa mãn.
Nàng không dám đẩy hắn ra nữa.
Cảm giác hưng phấn mãnh liệt quét qua toàn thân hắn, mỗi một lỗ chân lông đều như muốn nổ tung, thôi thúc hắn nuốt chửng nàng, xé nát nàng, giấu nàng đi, biến nàng thành vật sở hữu duy nhất của hắn.
Hắn gắng sức đè nén cảm giác điên cuồng ấy xuống.
Bởi vì không biết từ khi nào, hắn đã bắt đầu muốn một Khương Trăn Trăn có suy nghĩ độc lập, có ý thức tồn tại. Cho nên hắn muốn cố gắng thêm một chút nữa, để nàng hiểu rõ rằng cả đời này nàng đều không thể trốn khỏi hắn.
Nhưng người bên cạnh nàng quá nhiều, ai nàng cũng để tâm, ai cũng dễ dàng chiếm cứ tâm trí nàng. Như thế, nàng không còn thuần túy nữa, cho nên hắn phải giúp nàng trở nên “thuần” hơn.
Hắn muốn chăn nuôi nàng, thuần dưỡng nàng.
Cằm nàng bị nâng lên, bắt buộc phải ngửa mặt, đón lấy nụ hôn gần như muốn nuốt chửng nàng vào bụng. Đầu lưỡi như muốn thọc sâu xuống cổ họng, khiến nàng bất an đến cực điểm.
Lời Ô Cốc Sinh nói, có phải còn ám chỉ điều gì khác?
Không, tuyệt đối sẽ không chỉ nói đến chuyện nàng tìm người giải cổ. Trong đó hẳn còn có một người nữa – Tạ Diệc!
Đầu lưỡi bị nàng cắn một cái, cơn đau truyền đến khiến đầu óc nàng tỉnh táo hơn. Bên tai là giọng nói đè thấp, khàn khàn của Ô Cốc Sinh:
“Ngươi nên chuyên tâm một chút.”
Khương Trăn Trăn hoàn toàn bỏ ngoài tai câu nói đó, cả người như bị băng lạnh xâm chiếm. Việc vừa xảy ra buổi sáng, hắn đã biết, hơn nữa còn nói đã giết người giải cổ kia… Hắn biết nhanh như vậy, hay vốn dĩ hắn đã ở nơi này từ sớm chỉ là không ra mặt?
Hắn có thể sẽ ra tay với Tạ Diệc hay không? Tạ Diệc không chỉ biết võ, thân phận lại quá mức rõ ràng. Một khi xảy ra chuyện, tất nhiên sẽ bị điều tra đến cùng, người bình thường tuyệt đối sẽ không tùy tiện động vào loại người này.
Nhưng quan trọng ở chỗ, người này đâu phải “người bình thường”.
Phát giác nàng vẫn đang thất thần, hoàn toàn không hòa cùng nhịp với hắn, Ô Cốc Sinh liền hung hăng cắn lên môi nàng, dường như muốn lưu lại dấu vết.
Nàng vội vàng muốn ngăn lại, nhưng vẫn chậm một bước, bị hắn cắn đến đau nhói.
Khương Trăn Trăn hít sâu một hơi, cảm giác được máu ở môi đã trào ra.
Tên b**n th** ấy còn cố tình dùng lưỡi quấn lấy nơi bị rách, đem vệt máu kia nuốt xuống, không biết rốt cuộc là loại sở thích b*nh h**n gì.
Hơi thở nàng dần trở nên gấp gáp, như sắp không thở nổi, thế nhưng trong cơn choáng váng, nàng vẫn lờ mờ nghĩ: có lẽ vừa rồi chỉ là suy đoán của nàng.
Ô Cốc Sinh nói không chừng căn bản không biết Tạ Diệc là ai, chỉ là nàng quá loạn tưởng.
Bị hôn đến trời đất quay cuồng, kinh hoàng chưa kịp lắng xuống, nàng đã ngất lịm đi.
Thân thể mềm nhũn treo trên người hắn, sắp trượt xuống, cánh tay Ô Cốc Sinh siết chặt lấy lưng nàng, lúc này mới buông môi nàng ra, cúi đầu nhìn.
Ngất rồi? Vậy vở diễn phía sau còn diễn thế nào?
Ô Cốc Sinh cau mày, cuối cùng vẫn bế thẳng nàng lên, hướng về phía thiền phòng của nàng mà đi.
“Thôi, một mình tự diễn cũng nhàm, lần sau lại chơi tiếp.”
Ra khỏi rừng trúc, bước vào tứ hợp viện, cây ngô đồng lớn sừng sững giữa sân, xòe tán như che cả một khoảng trời. Trong sân yên ắng không người, hắn tìm được phòng nàng, đẩy cửa vào.
Khép cửa lại, đặt người lên giường, hắn đứng trong bóng tối, nghe bên ngoài vang lên một tiếng động rất khẽ, khóe môi cong lên.
Không biết là con cá nào đã cắn câu.
Hạ Vân Kiều nửa đêm khát nước, vốn chỉ muốn đứng dậy rót chén trà. Tay còn chưa chạm tới ấm, đã nghe bên ngoài có động tĩnh.
Nơi này chỉ có ba người bọn họ, giờ này ai còn ra ngoài?
Hiếu kỳ trỗi dậy, nàng lặng lẽ vén một góc cửa sổ lên nhìn, đầu tiên thấy một bóng người mặc y phục màu đỏ, là dáng nam tử. Không phải Tạ Diệc đang ở đây thì còn ai?
Nàng càng thêm tò mò, bèn vén cửa sổ lên cao hơn, ló đầu ra nhìn, lại trông thấy cửa phòng Khương Trăn Trăn khép lại.
Đó là phòng của “tỷ tỷ” nha! Sao lại có nam nhân xuất hiện ở đó?
Hạ Vân Kiều sợ đến mức vội khép cửa sổ lại, hai mắt mở to, vẻ mặt hoang mang, cắn mạnh lên mu bàn tay mình, cố gắng không để bật ra tiếng kêu.
Mãi rất lâu sau, trong đáy mắt hoảng sợ ấy mới dần dần hiện lên một tia ý cười. Tay nàng vô thức lia qua thành cửa sổ, chạm đúng vào chén trà bên cạnh, chén rơi xuống đất, vỡ tan, phát ra một tiếng “choang” vang lên.
Hạ Vân Kiều nín thở, không dám nhúc nhích, vội dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Chờ thật lâu vẫn không thấy ai ra xem, có lẽ là không ai nghe thấy.
