Nghe thấy tiếng gọi toáng lên của Đào Tây Hữu, tầm mắt Bùi Hạc Kinh mới di chuyển từ chiếc bát trong tay qua tới đằng trước, quá trình tương đối lờ đờ. Khi trông rõ tình cảnh Đào Tây Hữu thì anh điềm nhiên lên tiếng, âm giọng trầm khàn khủng khiếp cứ như mài giấy nhám, “Thả cậu ta ra.”
Anh dứt lời các vệ sĩ bèn thả vai Đào Tây Hữu ra, tuy vậy họ vẫn đứng chắn đường cậu hệt tường đồng vách sắt, kín kẽ tuyệt đối.
Chưa chờ Đào Tây Hữu mở miệng hỏi han đã có nhóm vệ sĩ khác áp giải một người phụ nữ trung niên mặc tạp dề trắng bước vào, ấn người này quỳ gục xuống đất rất dứt khoát tàn nhẫn.
Đầu gối chạm đất phát ra tiếng “cộc” giòn giã, nghe mà kinh hồn táng đảm.
Người phụ nữ này chính là dì làm bếp đã ép nước hoa quả cho Đào Tây Hữu trước đó, họ Lương. Thường ngày mối quan hệ giữa Đào Tây Hữu và dì khá hòa hợp, dì luôn cười thân thiện rửa hoa quả hộ cậu, cắt tỉa thành các kiểu hình thù đáng yêu.
“Tài khoản của con gái cô ta không dưng có thêm 3 triệu tệ.” Bác Trịnh hơi cúi người nói với Bùi Tuyên: “Tra hỏi thì cô ta thừa nhận là từ trước đã có người vừa đe dọa vừa dụ dỗ, yêu cầu cô ta chờ thời cơ đầu độc, lần theo tài khoản và kẻ đứng sau tới giữa chừng thì đứt đuôi nhưng theo lời tường thuật, có vẻ sẽ liên quan phần nào đến nhà họ Tiền ạ.”
Tập đoàn Thụy Tường của họ Tiền là đối thủ lâu đời mấy chục năm với Khôn Nguyên, tận gần đây vẫn thường xuyên ngáng chân qua lại, song xét cho cùng dù cạnh tranh quyết liệt mức nào đi nữa nhà họ Bùi cũng chưa bao giờ nhằm vào mạng người cả, trước nay hành xử luôn chừa đường lui, nào ngờ đối phương lại hiểm ác thế.
Kẻ điều khiển dì Lương đầu độc chuẩn bị rất kĩ, con người hay đồ đạc ra vào nhà họ Bùi đều cần kiểm tra an ninh, kẻ nọ bèn bịt kín gói thuốc nhét vào bụng con vịt sống giao cho nhà bếp. Nhân viên ở bếp quanh đi quẩn lại toàn người thân quen, thường xuyên đỡ đần nhau, chỉ cần chọn thời điểm làm lông cắt tiết sang hỗ trợ một chuyến là dì Lương có thể lấy được gói độc mà thần không biết quỷ không hay.
Dì ta khá gần gũi với Đào Tây Hữu, biết tính cậu thoải mái không cầu kì, tối hôm đó dì ta cắm cúi làm lụng rồi giả vờ nhờ Đào Tây Hữu lấy đồ trong tủ lạnh giúp, chờ cậu quay người đi bèn nhanh chóng đổ thuốc độc đã giấu sẵn trong tay áo vào cốc.
Đào Tây Hữu lên tầng được một lát, dì Lương lại ân cần nhờ người dọn cốc mang xuống, giả vờ lúi húi rửa ráy để đồng thời xoay lưng về phía camera, tráo đổi sang hai chiếc cốc mình đã chuẩn bị trước giấu ở túi tạp dề.
Dì ta thao tác rất thành tạo, biểu cảm tự nhiên, vốn dĩ tất thảy đã cực kì kín kẽ.
Mỗi tội sơ suất duy nhất của dì ta nằm ở chỗ tất cả đồ dùng tại nhà họ Bùi đều thuộc hàng đắt đỏ, dĩ nhiên số lượng cũng hiếm hoi, dù dì ta đã mua loại cốc giống y hệt song rốt cuộc đồ giả vẫn là đồ giả, nhân viên điều tra đối chiếu cả buổi xong phát hiện thấy điểm bất thường.
Hai chiếc cốc từng đựng nước hoa quả thật thì bị dì ta nhét vào hai củ cải trắng khoét rỗng.
Toàn bộ rau củ nhà bếp họ Bùi sử dụng hàng ngày đều bắt buộc phải là đồ tươi mới hái, nguyên liệu đã để qua đêm nhất loạt mang đi xử lý, số củ quả này đều còn ngon lành nên thỉnh thoảng cũng có người nhặt nhạnh vài thứ cần thiết mang về nhà, chuyện này bình thường phổ biến, không ai chú ý cả.
Biến cố xảy ra, nhà họ Bùi khóa cổng chính ngay hôm đó, cấm hết đường ra vào. 2 ngày sau lại bất ngờ mở cửa, dì Lương mới trà trộn vào nhóm người làm nghỉ phép, khẩn trương xách theo túi rau củ quả hối hả chờ về nhà.
Sau đó bị bắt quả tang tại chỗ.
Hiện giờ giở lại sự việc nghe chừng đơn giản, song giả sử nhân viên điều tra mà không phát hiện ra điểm bất thường từ hàng trăm chiếc cốc giống y hệt nhau, hay ngày hôm ấy giữa lúc tình hình rối ren Bùi Tuyên mà không ra lệnh khóa cửa phong tỏa kịp thời…
Hễ lệch dù chỉ một khâu trong đó thôi, khả năng cao sự việc sẽ trở thành vụ án bỏ ngỏ.
Người làm trộm đồ nhà chủ thì đầy, ai khẳng định được cốc giả bị tráo từ năm nào, ngoài đầu độc qua đường miệng còn có gió thổi, quần áo, tiếp xúc qua da, đến khi điều tra thêm phạm vi đã quá rộng, độ khó phải gia tăng gấp bội.
Đủ thấy lần này nhà họ Tiền bày kế vô cùng tinh vi.
Bùi Tuyên lạnh lùng hừ một tiếng, con ngươi đục ngầu giăng đầy tơ máu như hai ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên, chiếc gậy gõ xuống sàn thật mạnh, “Tự tìm chỗ chết.”
Dì Lương làm việc ở nhà họ Bùi gần 10 năm, luôn luôn cẩn trọng chỉn chu, một sớm một chiều lỡ làng lầm lạc, bụng dạ đã hối hận không dứt. Dì ta cứ liên tục chúi xuống dập đầu, nhận mình nhất thời hám của mê muội, xin Bùi Tuyên khoan dung.
Trán cứ lần lượt nối tiếp đập vào sàn đá, tiếng cộc cộc xen với tiếng nức nở kìm nén vọng lại giữa căn phòng làm trái tim Đào Tây Hữu cũng thắt nhói theo từng nhịp.
Dì Lương thường ngày hòa nhã thân thiện thế mà hóa ra chính là thủ phạm đầu độc Bùi Hạc Kinh.
Không một ai chấp nhận sự ăn năn của dì ta, vệ sĩ nhanh chóng kéo dì ta đi, thứ đang chờ đợi dì ta là tháng ngày tù tội đằng đẵng vô biên.
Lúc này vệ sĩ đang cản trở Đào Tây Hữu cũng lùi ra nhường đường, những ánh mắt vốn đang đổ dồn vào dì Lương lập tức chuyển hết sang cậu. Không hiểu sao tự dưng Đào Tây Hữu rùng cả mình, cậu vội nhìn qua chỗ Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh đã uống xong bát thuốc, cầm chiếc khăn tay lụa tơ tằm thấm bớt vết nước thuốc ở khóe môi, anh hơi hơi nghiêng đầu, tầm mắt không hề ngó ngàng Đào Tây Hữu.
“Bùi…” Đào Tây Hữu vừa hé môi thì giọng bác Trịnh đã lại vang lên.
“Còn cậu, tâm trạng cô Lương rất kích động, cô ta nói rõ là cậu không biết cốc nước hoa quả có độc, không hề tham dự trong kế hoạch.”
Tảng đá vô cớ lơ lửng trong lòng đã đáp đất rầm vang, Đào Tây Hữu thở hắt một hơi dài thượt, đang định gọi tên Bùi Hạc Kinh mà Bùi Tuyên đã cướp lời trước.
“Thật hay giả chỉ cậu rõ nhất.” Ánh mắt Bùi Tuyên hệt lưỡi kiếm sắc chĩa thẳng vào ấn đường Đào Tây Hữu, “Cậu nên thấy may là chứng cứ hiện tại chưa đủ để chứng minh vai trò của cậu.”
“Cháu không làm!” Đào Tây Hữu cao giọng đáp ngay tức khắc: “Sao cháu có thể…”
Bùi Tuyên cười gằn, “Nhằm trèo được lên trên, hàng bao gia tộc vẫn giở đầy những thủ đoạn trông tưởng khó tin cả trong tối ngoài sáng kia kìa.”
Đào Tây Hữu hoang mang trợn to mắt, hơi hé môi trông về phía đối diện, mặt mũi Bùi Ninh Đức cực huênh hoang đắc ý, Bùi Sa Xuyên đằng sau cười càng khinh khỉnh sung sướng trước tai họa kẻ khác, số còn lại thì hoặc háo hức đón xem hoặc ơ hờ bàng quan.
Rõ ràng chỉ cách nhau có vài ba mét thôi, mà dường như giữa Đào Tây Hữu và họ phải là cả dòng kênh sâu không thấy đáy.
“Bùi… Hạc Kinh.” Đào Tây Hữu ngước mắt nhìn sang hướng Bùi Hạc Kinh, song đáy lòng đang từ từ chìm ngập.
Từ lúc gặp nhau đến giờ Bùi Hạc Kinh còn chưa nói một câu nào với cậu.
Tất cả không ai tin cậu, thế… Bùi Hạc Kinh thì sao?
“Cậu ta không làm vậy đâu.”
Bùi Hạc Kinh nói, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu chạm tới ánh nhìn từ Đào Tây Hữu, đôi mắt ấy tĩnh mịch tuyệt đối.
“Nếu Hạc Kinh đã không truy cứu.” Bùi Tuyên hừ một tiếng lạnh nhạt, xua tay như đuổi ruồi, “Cậu ở đâu thì về đấy đi.”
Toàn thân Đào Tây Hữu vẫn đang trong tình trạng đơ ra, quãng thời gian sáng sớm 8 ngày trước cho tới tận hôm nay hệt cơn ác mộng, lòng bàn chân cậu mềm oặt, đầu óc cũng trở nên mù mờ.
Hàng đống lời muốn nói cứ thế nghẹn ứ trong họng, làm cậu sặc đau đớn.
Đào Tây Hữu dán mắt đăm đăm vào Bùi Hạc Kinh nhưng Bùi Hạc Kinh chỉ lặng thinh nhìn cậu, ánh nhìn hoàn toàn không một gợn sóng, cảm giác cả hai đã quay trở lại lần đầu tiên gặp mặt.
Hết rồi, hóa ra Bùi Hạc Kinh chẳng còn gì muốn nói nữa.
Ngón tay Đào Tây Hữu thình lình giật mạnh, cậu tiến lên mấy bước, khẩn thiết hỏi: “Mình nói chuyện đã, được không?”
Cây sơn trà ngoài sân cao vút, những chạc nhánh vươn dài lên trời tựa móng rồng cứng cáp, lá cây cứ như phỉ thúy mài nhẵn, bề mặt óng ánh xanh mướt trong trẻo, lấp loáng vụn sáng chảy trôi dưới nắng.
Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh đứng đối diện nhau dưới tán cây.
Mấy ngày nay trời đã ấm lên nhiều, gió thoang thoảng ít hương hoa mà Đào Tây Hữu chỉ thấy lạnh căm, cậu tha thiết ngắm gương mặt Bùi Hạc Kinh, cuối cùng cũng tìm về suy nghĩ, “Người anh thế nào rồi? Đã khỏi hẳn chưa? Có khó chịu ở đâu không? Em…”
Đào Tây Hữu hơi rối, miệng nói và lòng nghĩ không kịp đồng bộ với nhau, đầu mày chau lại nhăn nhúm, nhịp thở cũng dồn dập.
Song Bùi Hạc Kinh trước mặt chỉ im ắng cúi đầu nhìn cậu giây lát, cất tiếng cắt ngang: “Cô ta ra tay nhẹ, độc tính chưa đủ, phát hiện sớm nên không hại gì đến cơ thể.”
“Vậy thì may quá…” Đào Tây Hữu thở phào nhẹ nhõm tận gan ruột, sức khỏe Bùi Hạc Kinh không bị ảnh hưởng thực sự là quá may mắn, đại não vẫn đang ngổn ngang lộn xộn, suốt nãy giờ tim cứ khó chịu, cậu tiến lên định ôm lấy Bùi Hạc Kinh.
“Đào Tây Hữu.” Nhưng Bùi Hạc Kinh lùi lại một bước, gọi tên cậu.
“Hở?” Tay Đào Tây Hữu hơi nâng chút ít, cậu ngửa mặt đầy thắc mắc.
“Giao kèo kết thúc rồi.”
Não bộ như chiếc máy tính bị treo, toàn bộ dòng suy nghĩ mắc kẹt ở giao diện đang tải, Đào Tây Hữu duy trì đúng động tác dang dở giống con robot bị hỏng, mất hẳn gần chục giây trôi qua cậu mới sống lại được.
Cậu ngơ ngác ngước mắt trông lên, những đầu ngón tay tê dại, “Anh bảo gì cơ?”
Giao kèo…
Đào Tây Hữu tưởng hôm cả hai chính thức xác định quan hệ thì cái gọi là giao kèo tình nhân giả đã mất hiệu lực rồi chứ, Bùi Hạc Kinh nhắc đến nó vào thời điểm này để làm gì vậy?
“Tôi không có hứng chơi trò chơi với cậu nữa, Đào Tây Hữu.” Mọi câu từ Bùi Hạc Kinh thốt ra đều bọc trong sương giá, không hề chứa nhiệt độ.
Trò chơi? Trò chơi nào?
Cả người Đào Tây Hữu cứng đơ, sốc nặng, bối rối, hoang mang và khiếp hãi hòa vào nhau thành xoáy nước đục ngầu, đại não xoay vòng vòng cuồng loạn giữa đống hỗn độn ấy, ngay đến khả năng tư duy cơ bản nhất cũng rã rời theo.
Cậu thấy lạnh quá, lưng gần như đóng băng, cậu mấp máy môi muốn nói gì đó mà miệng toàn nhả ra những tiếng thều thào vụn vỡ, cảm giác có bàn tay vô hình đã bóp ngấu cổ họng cậu, khiến nó không bật lên nổi dù chỉ một âm tiết hoàn chỉnh.
Bùi Hạc Kinh thì có vẻ rất mỏi mệt, không muốn nói nhiều thêm, anh xoay người bỏ đi.
Cơ thể phản ứng trước cả bộ não, Đào Tây Hữu vô thức duỗi tay định níu lấy góc áo anh song lại bị một cánh tay khác cản đường.
Tiểu Cao ngăn chặn động tác của Đào Tây Hữu, mặt không biểu cảm, “Cậu Đào, sếp Bùi cần nghỉ ngơi.”
“Tôi!” Lồng ngực Đào Tây Hữu phập phồng lên xuống rất dữ dội, sắc mặt ửng đỏ bất thường, lời lẽ bắt đầu loạn xạ không đầu không đuôi, hai tay cậu quờ quạng bừa bãi giữa không trung, “Tôi biết mà! Tôi, toàn những cái chuyện gì thế này? Đùa chứ, của nợ gì đây! Trò chơi quái gì cơ? Sao tôi không hiểu? Anh ấy muốn chia tay với tôi à?”
Cuối cùng Đào Tây Hữu cũng nhận ra cảm giác quái gở trào lên trong lòng vào khoảnh khắc trông thấy Bùi Hạc Kinh ban nãy đến từ đâu, người trước mặt là Bùi Hạc Kinh từ rất lâu ngày xưa, hoàn toàn không phải hình ảnh Bùi Hạc Kinh đang yêu đương nồng nàn với cậu.
“Cậu Đào, cậu bình tĩnh lại đã. Dẫu sao cậu là người phản bội tình cảm trước, sếp Bùi cũng đã hết lòng hết nghĩa rồi.” Tiểu Cao lấy một chiếc điện thoại màu trắng trong túi áo đặt vào tay Đào Tây Hữu.
“Cậu tự lo thân mình đi.”
