Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 32: Tôi không hề



Chiếc điện thoại là của Đào Tây Hữu, trước đó bị bác Trịnh tịch thu lúc xảy ra biến cố.

“Rốt cuộc anh đang nói gì cơ?” Huyệt thái dương Đào Tây Hữu cứ giật đùng đùng, Tiểu Cao ra hiệu cho cậu xem điện thoại.

Khoảnh khắc mở khóa màn hình, một dòng tin nhắn chưa đọc trồi lên hệt con rắn độc.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ ơi có đó không? Mấy hôm nay em đi đâu làm gì mà gọi không nghe nhắn tin không rep thế, anh lo lắm đấy!

Con ngươi co rụt, đại não vang “rầm”, cả người Đào Tây Hữu sững sờ hóa đá như thể gặp ma.

Dòng tin nhắn trong ứng dụng trò chuyện thì hệt cái miệng khổng lồ của loài dã thú, ngoạm một phát đứt đầu cậu.

Sau vài giây Đào Tây Hữu hít thở sâu, móng tay nặng nề gõ vào màn hình, khung trò chuyện lướt thật nhanh dưới đầu ngón tay, các con chữ ở khung đối thoại tua vun vút lên trên.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ ơi, nhớ em quá à.

[Hầu Tuấn Kiện]: Chào buổi sáng vợ, hôm nay có rảnh gặp nhau một lát không?

[Hầu Tuấn Kiện]: Hầy, chờ anh cả em cưới xin xong xuôi, em hoàn thành nhiệm vụ là cuối cùng mình sẽ được đến với nhau!

[Hầu Tuấn Kiện]: Vất vả cho vợ ghê, vì anh cả em mà phải diễn trò yêu đương gì gì với thiếu gia nhà họ Bùi, may sao người em yêu là anh, không thì thật sự anh không chịu nổi đâu ấy.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ về đến nhà họ Bùi chưa? Em tuyệt ghê, mới xa thôi đã bắt đầu nhớ em rồi, mong sẽ mau chóng được ở bên em.

[Hầu Tuấn Kiện]: Thiếu gia Bùi phiền toái thật chứ, còn phái người đi theo em, làm hai đứa mình gặp nhau thôi cũng trắc trở…

Cuối cùng đã giở tới đầu nhật kí trò chuyện, thời gian kết bạn hiển thị là 1 tháng trước.

Mặt mũi Đào Tây Hữu trắng bệch như tờ giấy, điện thoại thì giống cục than đỏ lửa nóng bỏng tay khiến cậu sắp sửa không cầm chắc nữa.

Cậu thấy sợ, nỗi sợ hãi trước điều chưa biết hệt tảng băng bọc trong bóng tối, đông cứng cậu ở chính giữa.

Hầu Tuấn Kiện là đàn anh cậu từng quen thời đại học.

Hồi ấy quen nhau chưa được mấy hôm Hầu Tuấn Kiện đã chê Đào Tây Hữu cổ hủ vì không chịu quan hệ, sau khi chia tay hai người đã xóa số cắt đứt liên lạc.

Thực ra Đào Tây Hữu chẳng có cảm giác mấy với Hầu Tuấn Kiện, kể cả lúc yêu cũng không hẳn thích, chia tay rồi càng không oán thán, vậy nên 1 tháng trước khi gặp lại Hầu Tuấn Kiện, đối phương thành khẩn xin lỗi cậu về chuyện ngày xưa cậu chỉ lơ đãng xua tay, đôi bên mới thêm lại phương thức liên lạc của nhau.

Cũng chính hôm đó…

“Có người gửi cho sếp Bùi.” Tiểu Cao lấy điện thoại mình ra cho Đào Tây Hữu xem một đoạn clip.

Bối cảnh clip là một quán lẩu, Đào Tây Hữu và Hầu Tuấn Kiện ngồi chung bàn, âm thanh xung quanh nhốn nháo, không nghe rõ cả hai trao đổi gì. Chỉ quan sát thấy Hầu Tuấn Kiện nắm tay Đào Tây Hữu rất chặt, cong môi nói cười còn Đào Tây Hữu thì giơ tay phải che miệng, biểu cảm ngượng nghịu.

Hai người trong khung hình cận kề thân mật, chẳng khác nào đôi tình nhân âu yếm.

“Là cậu đúng không?” Tiểu Cao hỏi: “Riêng hôm ấy cậu dặn vệ sĩ không cần đi theo, chính là để gặp cậu ta?”

Đào Tây Hữu vội lắc đầu nguầy nguậy, “Cái quái gì ấy! Tôi không… tôi chưa hề làm thế, tất cả đều là giả! Tôi…”

Rõ ràng có cả ngàn cả vạn lời muốn nói đang sục sôi nơi lồng ngực mà cảm giác thanh quản bị sợi dây vô hình quấn siết, viền mắt Đào Tây Hữu lan tràn đỏ hoe, giọt nước to bằng hạt đỗ lăn dài theo cần cổ vào trong lớp áo, sốt sắng và bất lực song song nghiền ép khiến đầu cậu sắp nổ tung.

Sự phân bua từ cậu yếu ớt rời rạc, trông giống kẻ chột dạ tột độ đang vờ vĩnh ra vẻ.

Dĩ nhiên Tiểu Cao cũng nghĩ vậy, anh ta cười khẽ, tiếng cười khinh khỉnh không bộc lộ quá rõ.

Nắng rọi rực rỡ trên đầu, Đào Tây Hữu cúi xuống nhìn điện thoại lần nữa, thấy trời đất đảo lộn.

Trong khung trò chuyện, dưới mỗi tin nhắn Hầu Tuấn Kiện bắt đầu gửi sang tại mốc 1 tháng trước đều có dòng trả lời đến từ chính bản thân cậu.

[Đông Tả]: Nhớ anh, nhớ anh.

[Đông Tả]: Không thể ở nổi cái nhà họ Bùi này thêm một ngày nào nữa, cái ông Bùi Tuyên suốt ngày cau có hằm hè như kiểu ai quịt của ổng mấy triệu tệ không bằng, đám công tử bột đứa nào đứa nấy dương oai giễu võ, trông ngứa cả mắt.

[Đông Tả]: Rồi cả Bùi Hạc Kinh, vì anh cả em thôi chứ không nói thật đừng bảo hôn hít, nhìn thấy anh ta là đã buồn nôn, bày đặt gồng gì không biết nữa!

[Đông Tả]: Chờ việc anh em xong xuôi là hai đứa mình tha hồ đi biển chơi cả tuần cả tháng luôn, bù lại hết các thứ mấy năm nay chưa kịp làm!

[Đông Tả]: Cười chết mất, thiếu gia Bùi còn tưởng em yêu anh ta kinh lắm, tặng em cả vòng tay của bố anh ta này, mong đến lúc đấy chia tay anh ta đừng đòi quà, cái vòng trông đã biết đắt đỏ, đáng cả đống tiền chứ đùa.

[Đông Tả]: Anh Hầu, nhớ anh quá đi, để mai em lại nghĩ cách cắt đuôi vệ sĩ, mình vẫn gặp ở chỗ cũ nhé.

[Đông Tả]: Em cũng thế mà, vừa về đã nhớ anh rồi, giá hồi đại học mình đừng chia tay có phải tốt không, bọn mình bỏ lỡ nhiều quá, hầy! Cứ nghĩ đến việc chốc nữa phải đối diện với cái mặt đơ đơ của Bùi Hạc Kinh là phát ngán…

Giữa cơn hoảng hốt Đào Tây Hữu cảm giác như đã chứng kiến một “mình” khác, nó cầm chiếc điện thoại này lạch cạch từng chữ, gõ những dòng này, ấn gửi đi rồi cong môi cười te tởn với cậu, để lộ hàm răng đỏ quạch màu máu.

“Tôi không hề…” Đào Tây Hữu thực sự kiệt lực, cậu đặt mông ngồi phịch ra đất, cái lạnh len lỏi từ lòng bàn chân lên thẳng đỉnh đầu, “Tôi không làm những thứ này.”

Thấy cậu vẫn chưa chịu thừa nhận, Tiểu Cao lấy tiếp một xấp ảnh ra thảy xuống đất.

Đống ảnh lơ lửng rơi lả tả hệt bông tuyết, tờ giấy góc cạnh sắc bén sượt qua mu bàn tay lạnh băng của Đào Tây Hữu.

Nhân vật chính trong ảnh chỉ có 2 người, là cậu với Hầu Tuấn Kiện.

Tất cả là ảnh chụp lén ở nhiều góc độ, họ nắm tay, ôm ấp, hôn nhau. Đào Tây Hữu trong ảnh cười tươi rói vui vẻ, mắt mày cong cong, bộ dạng đang say đắm tình yêu ngọt ngào rõ rành rành.

Đào Tây Hữu chộp lấy một tờ, ngón tay dồn sức bấu tới nỗi tấm ảnh nhăn nhúm, cậu hoảng loạn lắc đầu, bỗng lên cơn ho sù sụ.

Toàn những thứ quái quỷ gì vậy!

Đào Tây Hữu quẳng tấm ảnh đi, loạng choạng gượng dậy.

“Những cái này đều là giả!” Đào Tây Hữu cố tách bạch suy nghĩ trong đầu, “Chắc có người bày mưu, tôi từng gặp anh ta thật nhưng bọn tôi hoàn toàn không có gì hết, tất cả chỗ ảnh này là giả! Mấy thứ trong điện thoại cũng là giả, bọn tôi có nói được mấy câu đâu, lúc ở hàng lẩu tôi chỉ tình cờ bị dắt thịt vào kẽ răng…”

“Được rồi.”

Tiểu Cao thình lình chen ngang lời giải thích của Đào Tây Hữu, anh ta khuyên nhủ với vẻ thấu đáo đã lường trước, “Tôi làm ăn chuyên nghiệp bao nhiêu năm nay, nếu là giả thì các thứ này không qua mặt được tôi đâu, tôi thật lòng khuyên cậu đừng diễn nữa, nếu sếp Bùi đã không truy cứu thì cậu biết đường dừng lại đúng lúc vẫn hơn.”

“Bùi Hạc Kinh tin thật ư?” Đáy mắt Đào Tây Hữu đã dâng nước nhòe nhoẹt, “Thế có phải anh ấy cũng thấy vụ đầu độc có cả phần của tôi không?”

Tiểu Cao im lặng.

Cơn gió ùa đến thổi lật hết máu thịt toàn thân Đào Tây Hữu, bỗng dưng cậu hiểu ra giữa cục diện đã giăng mắc quá đỗi tinh vi này mình còn chẳng có tư cách mà biện bạch nữa, giãy giụa chỉ đồng nghĩa với việc lún sâu vào cái bẫy hơn.

Có kẻ đào bới chờ sẵn, còn chẳng cần băn khoăn liệu cậu có chịu nhảy, bản thân chỗ cậu đang đứng đã là cái hố sâu hoắm khổng lồ.

Nhưng cậu không chấp nhận.

Đào Tây Hữu nâng tay gạt nước mắt rồi lao luôn vào nhà, Tiểu Cao không kịp cản cậu.

Trong phòng khách.

Đám người vừa nãy đã giải tán, chỉ còn có Trương Ngọc đang bấm huyệt cho Bùi Tuyên và Bùi Hạc Kinh ngồi một bên.

“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu không bận tâm được đến người khác nữa, cậu lôi phắt Bùi Hạc Kinh đi phăm phăm lên tầng, vừa đi vừa giải thích: “Anh nghe em nói đã, có người gài bẫy bọn mình, có khi cũng chính là kẻ đã bỏ thuốc anh, đống clip ảnh ọt tin nhắn ấy đều là giả, mọi việc không phải như anh nghĩ đâu.”

“Lúc ấy em gặp phải Hầu Tuấn Kiện, anh ta xin lỗi rất thành khẩn, em chỉ nghĩ chuyện qua nhiều năm thế rồi chẳng có gì to tát, xong anh ta mời em ăn một bữa, đấy là do anh ta cũng đang định mở shop online nên muốn hỏi han kinh nghiệm của em…”

Rõ ràng trong quán lẩu họ chỉ xã giao bình thường, đoạn Hầu Tuấn Kiện kéo cậu ấy là đang nói dở đúng chỗ hăng say, bắt chước cười đùa vụ một người bạn kéo tay tỏ tình rầm rộ thời đại học, lúc này Đào Tây Hữu bị miếng thịt dắt răng nên phải che miệng uốn lưỡi cố xỉa, sau đó cậu đã giật tay mình lại rất nhanh.

“Anh đến quán lẩu xin camera từ đầu đến cuối bữa mà xem!” Đào Tây Hữu đóng cửa phòng ngủ vào, móc điện thoại ra, “Đơn giản hơn nữa là em gọi cho Hầu Tuấn Kiện đối chất trực tiếp luôn, rõ ràng ngoài hôm đó gặp em với anh ta chả liên hệ thêm lần nào khác.”

Suốt quá trình Bùi Hạc Kinh đều trầm mặc, Đào Tây Hữu gọi điện anh cũng chỉ đứng lặng thinh ở phía đối diện.

Tút —— tút —— tút ——

Đầu kia điện thoại chợt báo hiệu đã kết nối, Đào Tây Hữu vừa mới hé miệng thì giọng Hầu Tuấn Kiện vang ngay sang sảng qua loa ngoài.

“Alo vợ à?”

Tốc độ nói của Hầu Tuấn Kiện tua nhanh hơn bình thường, “Cuối cùng em cũng trả lời anh rồi làm anh lo sốt vó lên được, mấy ngày nay em đi đâu làm gì thế, suýt thì anh phải chạy sang tận nhà tìm em rồi đây này, em không sao chứ hả?”

“Mẹ nó chứ anh xàm xí chó má gì đấy hả Hầu Tuấn Kiện!” Đào Tây Hữu trợn tròn mắt không tin nổi, gào ầm vào điện thoại, “Anh gọi ông đây là của nợ gì cơ? Đờ mờ chứ anh cũng uống nhầm thuốc tâm thần đúng không? Nói năng đàng hoàng cho tôi xem nào!”

Hầu Tuấn Kiện ở đầu kia nín bặt giây lát rất quái gở, âm lượng lí nhí hẳn đi, “À, Đào Tây Hữu hả, tôi tưởng là số vợ tôi, gọi nhầm mất rồi haha, hiểu nhầm thôi thế nhá.”

Dứt lời Hầu Tuấn Kiện cúp máy.

Ngay sau đó điện thoại Đào Tây Hữu lại kêu thông báo tin nhắn mới.

[Hầu Tuấn Kiện]: Eo đù, vợ ơi em làm anh hết hồn! Lần sau có tình huống đột ngột như này nữa em nhớ báo trước anh với, biểu hiện của anh vừa rồi không lo lộ tẩy chứ hả?

Màn hình điện thoại vẫn đang sáng, Đào Tây Hữu lẫn Bùi Hạc Kinh cùng đọc được dòng tin nhắn bật ra.

“Xong sao?” Giọng nói lành lạnh của Bùi Hạc Kinh vang lên, “Còn trò gì nữa không.”

Đào Tây Hữu ngẩng đầu nhìn Bùi Hạc Kinh, rõ ràng là gương mặt vô cùng thân thuộc mà giờ phút này lạ lẫm tột cùng, cậu chưa chịu từ bỏ, hỏi lại: “Những thứ giả dối dựng lên để tận dụng thời cơ nhắm vào em này mà anh tin thật ư?”

“Thế à?” Bùi Hạc Kinh thờ ơ nhướng mày, xoay người đi trông ra ngoài cửa sổ, giọng chậm rãi như thể chỉ đang tán gẫu thời tiết: “Tôi tưởng cậu đến văn phòng làm việc mà hóa ra là đi hẹn riêng với người khác, 1 tháng 12 cái hóa đơn thuê phòng, Đào Tây Hữu.”

Bùi Hạc Kinh chợt quay đầu, ánh mắt xoáy vào Đào Tây Hữu, “Nếu thích đến thế thật cậu hoàn toàn có thể quang minh chính đại đi theo người ta.”

Tin dữ đột ngột trên trời rơi xuống tiếp tục đập bốp vào mặt khiến mắt mũi Đào Tây Hữu tối sầm, “Hóa đơn thuê phòng gì cơ? Em toàn ở văn phòng mà, làm gì có thời gian đi đâu nữa? Bạn chăm sóc khách hàng chỗ em có thể làm chứng!”

“Chính nhân viên chăm sóc khách hàng chỗ cậu thừa nhận đấy, trên đời không cái miệng nào là tiền không cậy ra được.” Đang nói dở thì hơi thở Bùi Hạc Kinh có vẻ đứt quãng, phải nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, anh cất tiếng hạ lệnh, “Ra ngoài.”

Đào Tây Hữu vẫn chưa dứt cơn sốc, Bùi Hạc Kinh nhấc tay chỉ ra phía cửa.

Thấy Bùi Hạc Kinh có vẻ rất khó chịu, Đào Tây Hữu mới muốn lại gần kiểm tra thì đúng khoảnh khắc này cánh cửa bỗng bật mở, Bùi Tuyên và Trương Ngọc đứng ngay phía ngoài.

“Trương Ngọc!” Đào Tây Hữu vội gọi: “Anh vào xem thử cho Bùi Hạc Kinh mau lên, hình như anh ấy khó chịu lắm!”

Trương Ngọc không dám hó hé, mãi đến khi Bùi Tuyên gật đầu, “Đào Tây Hữu, ra đây.”

Hiện giờ sức khỏe của Bùi Hạc Kinh là quan trọng nhất, Đào Tây Hữu không phản đối, cậu đi ngang qua Trương Ngọc đang tiến vào.

Bước qua ngưỡng cửa, giọng Bùi Tuyên vang lên sát bên tai Đào Tây Hữu.

“Tiểu Ngọc, nếu giờ Hạc Kinh vẫn thích phái nam thì ông nội đành tác thành cho cặp uyên ương xưa hai đứa vậy.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...