Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 50: Quỷ sứ



Kết quả là đứt gánh giữa đường, bữa tối Đào Tây Hữu bận ấm ức không ăn được mấy, cả hai đang hôn cuồng nhiệt đắm say thì bụng cậu réo lên một tràng ùng ục ùng ục xé tan bầu không khí nồng nàn.

Mặt Đào Tây Hữu đỏ phừng phừng như quả đào chín nẫu, cậu nhắm tịt mắt lại giả chết, Bùi Hạc Kinh ngó cậu đăm đăm một hồi rồi thơm lên mí mắt run run của cậu, “Hữu Hữu, dậy đi mình ăn chút gì đã.”

Dì đầu bếp nhanh nhẹn nấu bát mì thoăn thoắt, Đào Tây Hữu húp sùm sụp đánh chén thần tốc.

Bùi Hạc Kinh thì ngồi đối diện, chống khuỷu tay trên bàn, cằm gác ở lòng bàn tay, lẳng lặng ngắm cậu ăn.

“Không được.” Ăn xong Đào Tây Hữu rút khăn giấy lau miệng, cuối cùng cũng tìm về lý trí, cậu bảo: “Sau này anh đừng quyến rũ tôi thế nữa, tôi còn nhỏ tuổi, nhẹ dạ cả tin.”

“Tối nay đừng ngủ sofa.” Có vẻ Bùi Hạc Kinh chẳng hề để bụng mà cũng chẳng sốt sắng, anh nói rất từ tốn: “Tôi biết lúc nào tôi chưa khôi phục trí nhớ thì lúc đó em còn thấy bấp bênh trong lòng, sẽ không chịu tin lời tôi. Nhưng trong giai đoạn này đừng ở xa tôi quá, được không?”

Chẹp, nghe cái câu này đi, thêm nốt vế “Tôi đảm bảo không làm gì em hết” thôi là thành trích dẫn trai đểu tiêu chuẩn không lẫn vào đâu được rồi.

Hờ, thiết nghĩ hẳn Bùi Tuyên cũng thấy chỉ cần khôi phục trí nhớ cái là Bùi Hạc Kinh sẽ đá văng cậu đi ngay y hệt lần trước, nên mới mắt nhắm mắt mở châm chước cho qua đấy nhỉ? Đào Tây Hữu nheo mắt ngẫm ngợi, “Chậc” một tiếng.

Tư bản ác ôn!

Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong não mở ra lối tư duy mới, cậu lập tức bĩu môi với vẻ dằn dỗi, “Nếu anh nhất quyết đòi thế… yêu đương thì bó tay cơ mà mình ngủ với nhau cũng được, gọi đơn giản là bạn ch*ch, anh có chịu không nào?”

Dứt lời, mặt mũi Bùi Hạc Kinh trầm trọng hẳn.

“Chẹp.” Đào Tây Hữu hậm hực bảo: “Không chịu thì thôi vậy, đấy là tôi đánh giá năng lực nghiệp vụ của anh sung nhé chứ không tôi cũng chả ham đâu…”

“…Được.”

Điều nằm ngoài dự đoán là Bùi Hạc Kinh lại đồng ý thật.

Đào Tây Hữu hớn hở nhướng mày cười hì hì, bưng cốc lên uống nước ra vẻ bình thản tỉnh bơ, chứ thực ra nội tâm đã toe toét nở hoa đầy gian ác.

Ai bảo ban đầu Bùi Hạc Kinh chơi khăm cậu, giờ mất trí nhớ còn chưa chịu để yên, vẫn cứ dụ dỗ quan tâm cậu, còn kêu thích cậu cơ…

Há há! Hổ không gầm lại tưởng Hello Kitty đó hả? Chờ Bùi Hạc Kinh khôi phục trí nhớ, nhận ra bản thân đâm đầu vào làm trai bao cho cậu thì không biết sẽ có cảm tưởng như nào đây há há há.

Nhưng rồi nhanh thôi, Đào Tây Hữu không cười nổi nữa.

Nhằm thể hiện năng lực nghiệp vụ, đêm hôm ấy bạn ch*ch họ Bùi bất chấp giờ giấc làm đến tận tảng sáng, vào việc thẳng băng tới nỗi chân cậu banh chành hai hàng, Đào Tây Hữu run rẩy nghĩ bụng giữa cơn hoảng hốt: Sao rõ ràng người mất trí nhớ không biết tí gì nữa rồi mà kĩ năng hôn hít giường chiếu vẫn điêu luyện như kiểu khắc vào tận xương thế?

Chẳng lẽ đây chính là năng khiếu trời ban trong truyền thuyết?

Sang hôm sau camera trong phòng cũng chưa bật, bác sĩ Lữ nhận định hiện tại không còn cần thiết phải tiến hành phân tích hành vi và ngôn ngữ của Bùi Hạc Kinh suốt 24/24 giờ.

“Bây giờ trừ trí nhớ chưa khôi phục ra thì còn lại cậu Bùi đã hoàn toàn bình thường rồi.”

“Vậy cứ mặc hai đứa nó tằng tịu thế à?” Mí mắt Bùi Tuyên máy giật mấy cái rõ mạnh, sắc mặt kém vui.

Cháu trai ngoan của ông giỏi giang thật chứ, tối qua vừa mới nói thích trước mặt mình xong đã kịp rủ người ta lên giường ngay trong đêm, 9 giờ sáng trưng rồi cả hai đứa vẫn chưa dậy…

“Có nhu cầu là dấu hiệu tích cực.” Bác sĩ Lữ khẽ giọng ậm ừ, hạ âm lượng thấp xuống, “Người trẻ mà ạ, nín nhịn mãi cũng sẽ hại sức khỏe.”

Mí mắt Bùi Tuyên máy càng hăng hơn, ông cụ đã không ưa Đào Tây Hữu sẵn, xui xẻo làm sao Bùi Hạc Kinh lại gặp tai nạn… Thế thì cũng thôi, cùng lắm xem như nhà họ Bùi nợ nần ơn huệ Đào Tây Hữu.

Nhưng rồi sự việc lại cứ phải tiến triển đến độ Bùi Hạc Kinh bộc bạch tiếng lòng ngay trước mặt mọi người, suốt thời gian vừa qua Bùi Tuyên đã chứng kiến rất rõ, Đào Tây Hữu tuyệt nhiên không có bất cứ hành động nào quá đà, luôn cần cù chăm chỉ thực hiện đúng trách nhiệm chăm nom chỉ thi thoảng lén lút làm biếng, chính cái cọc là cháu trai nhà mình tự mọc chân chạy đi tìm trâu, ông còn nói được gì nữa?

Cũng không thể nào bất chấp phải trái trắng đen đuổi người ta khỏi nhà, với tình hình hiện giờ Đào Tây Hữu vẫn rất hữu dụng.

“Khôi phục nốt trí nhớ là ổn ngay.” Thấy Bùi Tuyên nghẹn họng như hóc xương, mặt mũi sầm sì đen kịt, bác sĩ Lữ lật đật lôi câu đã lải nhải tái hồi trước đó ra trấn an.

Đúng, khôi phục nốt trí nhớ là ổn hết, đến lúc đấy đảm bảo Bùi Hạc Kinh sẽ ghét bỏ vô cùng tận, hốt Đào Tây Hữu đi ngay tức khắc.

Cặp lông mày cau có của Bùi Tuyên từ từ giãn bớt, ông chống gậy rời phòng, nào ngờ vừa khéo đi ra đến cửa gặp đúng Đào Tây Hữu ngáp dài cũng đang mở cửa bước ra, cậu mặc chiếc áo len đan màu trắng rộng thùng thình, cổ áo phong phanh, cổ người thì có hẳn mấy cái dấu xanh tím lẫn lộn.

Nhìn lướt qua thôi Bùi Tuyên đã vội dời tầm mắt đi như động nước sôi phải bỏng, đầu mày chưa phẳng được bao lâu nay lại rúm ró vào tiếp.

Đào Tây Hữu cũng không ngờ là sẽ chạm mặt Bùi Tuyên, cậu cuống quít bỏ tay xuống chào hỏi, “Hai, lão gia Bùi!”

Tối qua là thiên thời địa lợi cộng thêm ít giận dỗi chứ lúc này đáy lòng Đào Tây Hữu vẫn hơi hơi thấp thỏm, tuy thái độ Bùi Tuyên có vẻ định giả câm giả mù giả điếc nhưng chuyện cậu và Bùi Hạc Kinh cuồng dại nguyên đêm thì không thể giấu nổi, chưa biết liệu đối phương có nhất thời cả giận giơ gậy vụt cậu không đây.

Dẫu sao có mỗi đứa cháu đích tôn vàng bạc thế, mất trí nhớ rồi hay chưa vẫn cứ hú hí với cậu.

Chẹp, cũng đâu phải cậu chủ động, dám đánh cậu cậu sẽ ngoạc mồm khóc rống lên bảo Bùi Hạc Kinh cưỡng ép cậu, để xem Bùi Tuyên lấp l**m kiểu gì…

Đào Tây Hữu còn đang ảo tưởng dở chưa xong mà đã nghe Bùi Tuyên qua loa ừm một tiếng, quay người bỏ đi mất.

“Ế? Không khoa học lắm nhỉ.”

Đào Tây Hữu trông theo bóng lưng đã nhuốm thêm màu thăng trầm của Bùi Tuyên, lẩm nhẩm, “Hóa ra như này rồi vẫn nhịn được, ây dà, quả nhiên gừng càng già càng cay.”

Gừng cay hay không Tiểu Cao là người rõ nhất.

Từ khi Bùi Hạc Kinh gặp sự cố thì Bùi Tuyên quản lý công ty, anh ta giữ chức trợ lý giám đốc trước nên bắt buộc phải theo sát Bùi Tuyên làm việc hàng ngày, thực sự là khổ không để đâu cho hết.

May là gần đây Bùi Hạc Kinh hồi phục rất khả quan, tâm trạng cơ bản ổn định, cuối cùng anh ta cũng được phái sang giảng giải sơ lược cho Bùi Hạc Kinh về tình hình nội bộ tập đoàn.

Sở dĩ phải sắp xếp như vậy là vì giai đoạn đang tại nhiệm Bùi Hạc Kinh có đàm phán một số hạng mục, các đối tác chỉ trao đổi với một mình Bùi Hạc Kinh, kể cả Bùi Tuyên ra mặt cũng không suôn sẻ lắm.

Bên ngoài vốn đã xôn xao đồn đãi về vụ tai nạn xe, họ kháo nhau Bùi Hạc Kinh biến mất lâu vậy e rằng không khỏi được nữa, hàng loạt đối tác đang băn khoăn toan hủy hợp đồng, khó lòng lần lữa kéo dài thêm tận nửa năm. Do đó Bùi Tuyên đang dự kiến để Bùi Hạc Kinh thỉnh thoảng xuất hiện xoa dịu cục diện ngay trong tình trạng chưa khôi phục trí nhớ hoàn toàn.

Tiểu Cao ôm cả tập tài liệu trong tay, âm thầm siết nắm đấm hạ quyết tâm giảng bài thật tốt, giúp sếp lớn nhà mình có thể mau chóng tiếp quản, thành ra nhất thời phấn khởi quên không gõ cửa, cứ thế xộc thẳng vào phòng làm việc.

“Xin lỗi xin lỗi!”

Ngay giây sau Tiểu Cao đã phải giơ tay che mặt, hớt hải lùi sau rồi quay ra khỏi phòng.

Thực sự là quá quá sơ suất, ai lại đi phạm cái lỗi cơ bản như này!

Đào Tây Hữu ngóc dậy khỏi lòng Bùi Hạc Kinh, môi đỏ chót, vành tai thì càng ửng hồng khó tả. Cậu nắm lấy cái tay ở eo mình kéo giật ra, tiện thể cong khớp ngón tay lại gõ mấy cái lên mu bàn tay đối phương cho hả giận, “Ông đây thương anh chốc phải nghe giảng vất vả mới tốt bụng mang nước cho anh, nước khoáng hẳn hoi anh không muốn muốn uống nước bọt đúng không? Quỷ sứ!”

Tay Đào Tây Hữu trông thon thả nõn nà thế thôi chứ lực hơi bị đáng gờm, cậu đấm phát nào lưu dấu phát ấy mà Bùi Hạc Kinh cũng không giận, men theo nắm lấy cổ tay cậu, “Cảm ơn sếp Đào.”

Đây là chức vụ nãy Đào Tây Hữu tự xưng.

“Tuy anh là giám đốc lớn thật nhưng đừng xem thường tôi nhé, giờ tôi có công ty của mình, cao thấp to nhỏ thì cũng là sếp đấy.”

Vốn dĩ cậu định khoe khoang kiểu mình còn trẻ măng đã có ít thành tựu nho nhỏ rồi thôi, giờ nghe Bùi Hạc Kinh cất tiếng gọi hẳn bằng giọng chiều chuộng như này ở thời điểm như này, Đào Tây Hữu cảm giác má nóng phừng phừng phải đủ sức rán trứng thật, cậu bỏ lại câu “Phiền chết mất” xong chạy biến khỏi thư phòng.

Tai bốc hơi nóng chân nổi gió veo veo, Đào Tây Hữu hối hả cắm đầu phăm phăm xuống tầng đi ra sân trước hệt con bò tót, suýt thì đâm sầm vào người ta.

“Xin…” Miệng vừa bật thốt một chữ, đến khi ngẩng mặt trông thấy rõ đối phương thì Đào Tây Hữu thình lình im bặt.

Có vẻ Trương Ngọc cũng bất ngờ vì gặp phải Đào Tây Hữu ở thời điểm hiện tại, gương mặt mượt mà thoáng qua vẻ gượng gạo song được điều chỉnh rất nhanh, y lên tiếng trước: “Lâu lắm không gặp, Tây Hữu.”

“Ò.” Đào Tây Hữu đáp cứng ngắc.

Nhắc mới để ý mối quan hệ giữa họ đúng tế nhị thật, Trương Ngọc là người trong lòng của Bùi Hạc Kinh trước mất trí nhớ, khi đó thì Đào Tây Hữu là người yêu diễn giả thành thật với Bùi Hạc Kinh. Trương Ngọc giấu giếm tất cả, Đào Tây Hữu cũng không hề nhắc về vụ “hợp tác” giữa mình và Bùi Hạc Kinh, tính ra cũng hòa nhau.

Song bản thân Đào Tây Hữu còn ngu ngơ xem Trương Ngọc là người bạn duy nhất ở nhà họ Bùi, từng có quãng thời gian rất “thân thiết”.

Sau cùng Đào Tây Hữu bị đá, sâu thẳm trong lòng Trương Ngọc vẫn nhớ thương Bùi Hạc Kinh, trông chắc kiểu cặp uyên ương truân chuyên mãi cũng thành đôi nhỉ, nhưng rồi lại xảy ra tiếp vụ này nữa, sau khi mất sạch trí nhớ Bùi Hạc Kinh từ chối Trương Ngọc, chỉ chấp nhận Đào Tây Hữu.

Giờ thì hay quá, Trương Ngọc là người trong lòng của Bùi Hạc Kinh trước mất trí nhớ, Đào Tây Hữu cậu lại thành bạn ch*ch của Bùi Hạc Kinh sau mất trí nhớ.

Quan hệ quái dị trời đánh không cơ chứ.

“Mình… nói chuyện một lát?” Trương Ngọc lấy dũng khí hỏi.

Y sang cầm dụng cụ châm cứu điện để trong phòng ông cụ, từ khi Đào Tây Hữu quay về y luôn cố tránh mặt, hôm nay đã tình cờ gặp vậy chắc là duyên phận rồi.

Nghe vậy Đào Tây Hữu nghĩ ngợi xong từ chối khéo: “Mình… có gì cần nói không?”

“Nói qua về cậu ấy đi.” Trương Ngọc đáp: “Có mấy chuyện muốn giải thích với cậu.”

Thôi được, đằng nào cũng rảnh, Đào Tây Hữu nhún vai đi theo Trương Ngọc.

Bước tới đình hóng mát hồi trước từng cho cá ăn chung, cả hai ngồi xuống duy trì khoảng cách tầm nửa mét, xung quanh rất yên tĩnh, chỉ thi thoảng có tiếng tõm của đàn cá koi nghịch nước.

Trương Ngọc mở lời bắt đầu: “Sau đợt cậu ấy trúng độc, tôi với cậu không qua lại với nhau nữa, là do tôi thấy…”

Có vẻ việc này tương đối khó nói, Trương Ngọc phải dừng vài giây mới tiếp tục: “Thấy mình giống như kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm hai người vậy, nên chột dạ áy náy, ngày nào cũng mở tin nhắn ra mà không biết nên kể với cậu từ đâu nữa.”

Trùng hợp quá ha? Đào Tây Hữu nhướng mày, “Nghe anh nói kìa, sao cảm giác tôi còn giống kẻ thứ ba hơn nhỉ?”

“Tôi cũng không cố tình giấu, mà do nhiều năm thế đúng là tôi với cậu ấy cũng xa lạ thật, bảo không thân không phải giả đâu.” Trương Ngọc lắc đầu, dạng không giỏi giải thích lắm, y khẽ khàng thở hắt một hơi, “Hồi đó mới quen cậu không dám nói, về sau thân hơn rồi lại chẳng mở miệng được, sợ cậu sẽ nghĩ tôi giả tạo, ra vẻ.”

“Chậc, thôi vậy.” Đào Tây Hữu gãi đầu, “Thế giờ anh nói với tôi những chuyện này làm gì?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...