Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 51: Cẩn thận



“Thực ra nên nói từ sớm rồi, hồi trước tôi không biết cậu ấy đối với tôi… hôm trúng độc ấy thật sự là tôi sợ quá, không phải cố ý cư xử vượt giới hạn đâu.”

Trương Ngọc phân bua: “Sau khi tỉnh lại thái độ của cậu ấy với tôi bỗng thay đổi hẳn, thậm chí còn nêu điều kiện cho lão gia… Thực ra trước những việc này tôi cũng mù mờ hoang mang lắm.”

“Tôi không biết phải giải thích các thứ với cậu kiểu gì nữa, lão gia yêu cầu tôi chăm sóc cậu ấy, tôi cũng không được chọn.”

“Anh thích anh ta không?” Đào Tây Hữu nhìn đối phương đăm đăm, đột nhiên hỏi.

Trương Ngọc không ngờ Đào Tây Hữu sẽ tự dưng hỏi thế, sắc mặt phức tạp, y mím chặt môi không đáp.

“Trời, anh thích anh ta, anh ta ấy hả cũng thích anh. Anh không nắm rõ những việc anh ta làm, hồi ấy tôi cũng chưa biết về chuyện hai người.” Đào Tây Hữu chợt vỗ lòng bàn tay tổng kết, “Cho nên hai ta đều không phải kẻ thứ ba là được.”

“Anh cũng bất đắc dĩ đủ đường.” Đào Tây Hữu xòe tay tỏ vẻ thông cảm rất rộng lượng, “Ờ nhà họ Bùi, thích thiếu gia từ bé mà mịt mờ tương lai, nhọc nhằn lắm giấu được tình cảm vào lòng, bao nhiêu năm qua đi rồi anh ta lại thình lình đòi đến với mình, anh còn chẳng có quyền từ chối nữa, anh buộc phải nghe lời.”

“Ừ…” Ánh mắt Trương Ngọc trông ra mặt hồ, gợn sóng loang loáng soi rọi nét quạnh hiu nơi đáy mắt, “Tôi với cậu ấy quen biết từ nhỏ, có lẽ cũng từng mù mờ nảy sinh tình cảm gì đó, nhưng Tây Hữu, dù cậu có tin hay không, thực sự tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc đến với cậu ấy đâu.”

“Tại sao?” Giờ Đào Tây Hữu lại thắc mắc, “Chẳng phải đợt trước anh ta đàm phán với ông nội xong rồi đó à? Loại trừ chướng ngại, mối quan hệ của hai người cũng tiến triển ngon lành, sao, vẫn chưa chính thức á?”

Trương Ngọc miễn cưỡng cong khóe môi, nếm loáng thoáng dư vị đắng chát, “Tình cảm thời niên thiếu thì hạn sử dụng được bao xa chứ? Đối với tôi cậu ấy là một người đặc biệt, người quan trọng, không có cậu ấy sẽ không có tôi của ngày hôm nay, tôi sẵn lòng trung thành theo cậu ấy, chăm sóc cậu ấy, nhưng tôi từ bỏ việc mong mỏi tình yêu từ cậu ấy lâu lắm rồi.”

“Lão gia bảo tôi theo sát cậu ấy là vì muốn mượn tôi để khích cậu ấy. Cậu ấy đột nhiên tốt với tôi hơn hẳn, thái độ mập mờ, quan tâm săn sóc, nhưng tôi không cần tất cả những thứ đó.”

Trương Ngọc nhìn vết chai trong lòng bàn tay mình, cắn môi một cái thật mạnh, hạ giọng bảo: “Tôi không muốn làm quân cờ của bất kì ai.”

Dĩ nhiên y biết chứ, giả sử Bùi Hạc Kinh muốn quen y thật y cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận. Rồi từ ấy trở đi y sẽ chỉ có thể yên phận đóng vai hoàng yến trong lồng, mãi mãi nấp dưới bóng tối, phải trơ mắt chứng kiến Bùi Hạc Kinh cưới vợ sinh con.

Sự thỏa hiệp tạm thời của Bùi Tuyên đâu phải tác thành thật? Trương Ngọc cứ ở lại bên Bùi Hạc Kinh như một người tình bí mật, xem anh có gia đình viên mãn, sinh hạ quý tử, xong sớm muộn sẽ phải suy sụp từ bỏ thôi.

“Kết cục của tôi chưa chắc đã khá khẩm hơn cậu là bao.”

Trương Ngọc chậm rãi khép lòng bàn tay lại, lông mi thoáng rung động, kìm nén chua xót, “Nhà họ Bùi vinh quang rạng rỡ, tôi được nuôi nấng từ bé thì phải trả giá là mất đi tự do, tôi sống ở đây như cái xác biết đi ấy, có mỗi cậu xem tôi là bạn thôi.”

“Tây Hữu.” Mặt mũi y lắng đọng nét u sầu khó lòng tan biến, y nói rất khẽ: “Xin lỗi vì ban đầu hèn nhát quá, không kịp thời giải thích rõ cho cậu, tôi cũng xem cậu là bạn thật lòng đấy, vốn dĩ tôi định tìm cơ hội để cả ba ngồi xuống trao đổi hẳn hoi, nhưng đột nhiên cậu bỏ đi luôn, sau cậu ấy lại mất trí nhớ…”

Biến cố luôn ập đến bất ngờ, chẳng kịp trở tay.

“Tôi nghĩ chắc hẳn cậu phải ghét tôi lắm, nên lần này cậu về rồi tôi vẫn ngại không dám tìm cậu, hôm nay gặp nhau có lẽ là ý trời, nhắc tôi tranh thủ thời cơ.”

Tính tình Trương Ngọc là dạng mộc mạc dịu dàng song hơi hơi xa cách, thực ra Đào Tây Hữu rất ngạc nhiên vì hôm nay y có thể bộc bạch tâm sự nhiều đến thế.

Nhà họ Bùi là chiếc lồng giam xa hoa khổng lồ, từng người trong đó đều rạng rỡ lộng lẫy và đồng thời cũng không ai được phép làm theo ý mình. Kẻ bề trên hãy còn bị bó buộc nữa là phận lệ thuộc như Trương Ngọc, y quan sát thấu suốt nhưng lực bất tòng tâm trước vận mệnh của bản thân.

“Thật lòng tôi cũng không trách anh.” Đào Tây Hữu trông góc mặt nghiêng đang cúi gằm của Trương Ngọc, khẽ thở dài bảo, “Tình cảm của tôi ra sao là số tôi nó thế, chuyện ngoài tầm kiểm soát. Tôi với anh thì… kiểu thấy gượng gượng thôi, anh hiểu mà đúng không? Thành ra dứt khoát không liên lạc nữa.”

Giống tình tiết éo le trái ngang trong phim truyền hình, rõ ràng mình đã cho đi bao nhiêu, kết quả người bạn trai mình thích suốt bấy lâu lại là anh em tốt của mình, xong hình như anh em tốt của mình cũng lờ mờ có ý với bạn trai hay sao ấy, nốc mấy lít sữa vẫn chưa hết cay luôn.

Dù sau cùng anh em tốt và bạn trai không đến với nhau, thì mối quan hệ cũng tuyệt nhiên không thể quay về như xưa nữa.

“Ây dà.” Đào Tây Hữu xua tay, “Tóm lại anh hiểu ý tôi là được.”

“Tôi hiểu mà.” Trương Ngọc nở nụ cười nhẹ nhõm, “Biết cậu không hận tôi thì may quá, tôi không mong mỏi xa vời là nhất định phải như hồi trước, làm bạn bình thường thôi đã tốt lắm rồi.”

Nói rõ xong xuôi, ngoái đầu trông lại thấy chính ra quá khứ cũng chẳng to tát đến vậy, toàn do các tâm trạng đi kèm tình cảm giày vò khiến người ta tiều tụy héo mòn, Đào Tây Hữu phủi đầu gối, chuẩn bị chào hỏi đi về.

“Tây Hữu.” Bỗng Trương Ngọc gọi giật cậu lại.

“Hửm?”

“Các cậu nhớ cẩn thận.” Trương Ngọc do dự ngập ngừng một giây, cuối cùng bật thốt lên với vẻ bất chấp: “Cẩn thận phòng nhì đấy.”

“Cẩn thận kiểu gì ta? Chẳng lẽ chú hai anh dám làm trái quy định gia tộc, ra tay với anh để bản thân lên ngôi thật à?”

Giờ ngủ trưa Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh ngồi chung trên giường, cậu sờ cằm ngẫm ngợi, “Nhà họ Bùi 10 mét 1 cái camera, sau đợt anh trúng độc lại càng nghiêm ngặt, lão dám giở trò thì mạo hiểm quá nhỉ? Xì, Trương Ngọc cũng thật là, đã mất công nói còn úp mở, ai mà đoán được!”

Bùi Hạc Kinh ôm Đào Tây Hữu nghịch lọn tóc con trên đầu cậu, quấn thành vòng quanh ngón trỏ.

“Chậc!” Đào Tây Hữu bồn chồn ngồi thẳng dậy, nhấc tay đẩy Bùi Hạc Kinh một phát, “Tôi đang lo cho anh đây này, anh thì hay quá, mất trí nhớ xong cứ như ngơ, động cái bộ não bị thương của anh mà suy tính tí đi xem nào!”

Bùi Hạc Kinh vươn tay kéo Đào Tây Hữu trở lại lòng mình, “Chú hai là ai? Trương Ngọc? Cậu ta chính là tình cũ hồi trước em bảo ấy hả?”

“Chẹp, chán chả buồn nói với anh, hoàng thượng lai rai mà anh đẹp trai đây sốt ruột chết rồi.”

Đào Tây Hữu hậm hực nằm xuống, tự túc ra quyết định, “Cơ mà bất kể có phải lão không giờ mình vẫn nên giả vờ không hay biết gì, tránh đánh rắn động cỏ, để chốc tôi sẽ nhắc Tiểu Trần bí mật phái thêm ít người…”

Bùi Hạc Kinh cũng nằm xuống cùng, khen cậu cực kì tự nhiên: “Hữu Hữu thông minh ghê.”

“Khỏi cảm ơn tôi.” Đào Tây Hữu nói: “Anh phải khôi phục trí nhớ mau lên, tranh thủ khôi phục cả chỗ IQ siêu đẳng của anh nữa.”

IQ khôi phục ra sao chưa biết chứ phương diện nào đó thì gần đây cực phấn chấn hăng hái, Đào Tây Hữu cảm giác được người sau lưng đang áp sát bèn trợn tròn hai mắt, tê rần toàn thân.

“Cờ lờ mờ, có phải chỗ não khuyết của anh bị nòng nọc bơi lên trám vào rồi không hả! Ngày nào cũng… ô!!”

Lời mắng dở dang bị răng môi nuốt mất.

Khôn Nguyên.

Bùi Ninh Đức kẹp điếu xì gà trong tay, sương khói lượn lờ men theo lưng ghế sofa, Bùi Nguyên đang ngồi tựa đứng dậy xé toạc màn sương.

“Bố, lần này làm sao giờ?” Bùi Nguyên di chuyển sang chiếc sofa ở đối diện, nhấc tay kéo cà vạt lỏng bớt, “Mình vất vả bao lâu nay, lại toi công cho kẻ khác hưởng sái ạ?”

“Vội gì?”

“Sao không vội được?” Bùi Nguyên “Chậc” một tiếng, nói liến thoắng: “Bùi Hạc Kinh đang hồi phục luôn rồi, cứ thế này thì mấy tháng nữa nó lại quay về ngồi vững ngôi báu, mình chẳng vẫn luồn cúi dưới chân thôi.”

“Tình hình càng vậy rồi càng phải bình tĩnh.” Bùi Ninh Đức nheo mắt rít một hơi thuốc, nhả ra hớp khói nồng nặc, “Số thằng nhãi này sống dai không phải vừa đâu, lần trước chưa khử được nó, tuy đẩy họ Tiền gánh tội thay nhưng chưa biết chắc liệu ông cụ có nghi ngờ không, bây giờ nhà chính canh gác kín mít con ruồi cũng chả lọt, dám ngó ngoáy á? Chán sống rồi à.”

“Thế…” Bùi Nguyên thở xì một hơi từ khoang mũi, nét hung ác xẹt qua đáy mắt, “Nghĩ cách lừa nó ra ngoài? Đằng nào hiện giờ trí nhớ của nó cũng mới khôi phục đến tầm trẻ con thôi, tranh thủ thời cơ ra tay cho dễ.”

Bùi Ninh Đức ngẫm nghĩ chốc lát, lắc đầu phủ quyết, “Nguyên nhân nó gặp tai nạn chưa tra rõ, giai đoạn này còn lâu ông cụ mới yên tâm, cơ mà cũng không thể nhốt Bùi Hạc Kinh ở nhà che chở mãi. Thấy bảo nhiều đối tác đang chần chừ suýt soát lắm rồi, chắc hẳn người thừa kế nhà ta sẽ phải lộ diện sớm thôi.”

Ở nhà không tiện động chạm, nhưng bước ra ngoài thì chưa biết thế nào, họ Bùi là cây cao đón gió cả, số kẻ thù trong sáng ngoài tối nhiều không đếm xuể, nhỡ gặp bất trắc nho nhỏ nào đó, ai lường trước được hết đâu?

Bùi Nguyên l**m môi, từ từ nở nụ cười, “Con hiểu rồi.”

Hai cha con nhìn nhau tâm đắc.

Cốc cốc cốc ——

Đúng lúc này đột nhiên có tiếng gõ cửa văn phòng, hai người trao đổi ánh mắt, mặt mũi lập tức nghiêm trọng hẳn.

“Vào đi.” Bùi Ninh Đức lạnh lùng nói.

“Anh hai.” Bùi Ninh Chí bước vào, thấy cả Bùi Nguyên thì khá ngạc nhiên, “Tiểu Nguyên cũng ở đây à.”

“Chú ba ạ.” Bùi Nguyên kiềm chế biểu cảm để chào hỏi.

“Ừ.” Bùi Ninh Chí đưa tài liệu trong tay cho Bùi Ninh Đức, “Đây là dự án ở Mông Bình, Tiểu Tĩnh theo được hơn tháng, thằng bé chưa đủ trình độ, may có anh hai hỗ trợ dạy bảo nó thêm.”

Bùi Ninh Đức nhận lấy, giở qua đọc lướt mấy trang rồi bảo: “Tiểu Tĩnh biết điều mà nghe lời, anh làm bác nó tự khắc phải dốc sức truyền đạt, nhà họ Bùi cần nhất người như thế, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, chú ba nói có đúng không?”

Gương mặt Bùi Ninh Chí vẫn duy trì nụ cười mỉm, giọng cũng phẳng lặng không chút dao động, “Hầy, họ Bùi đông đảo nhân tài, em với Tiểu Tĩnh tạm bợ qua ngày vậy thôi, không mong giàu sang phú quý, chỉ hi vọng gia đình êm ấm bình an là được.”

“Đương nhiên.” Bùi Ninh Đức bật cười ha hả, “Địa vị họ Bùi nhà mình ở Ninh Tân là bậc nào cơ chứ, chú ba không phải lo đâu, trời có sập thì anh với bố vẫn lù lù đây còn gì?”

“Công nhận.” Bùi Ninh Chí cảm khái: “Giờ mặt nào cũng ổn, chỉ khổ thân thằng bé Hạc Kinh, trắc trở quá đi mất. Anh cả mất sớm, mình là bậc chú bác càng cần bù đắp vào khoảng trống anh cả để lại, cố gắng dìu dắt đỡ đần thằng bé, anh hai nhỉ?”

Nghe dứt lời, Bùi Ninh Đức biến sắc lạnh mặt chỉ trong nháy mắt, lão quẳng tài liệu lên bàn cái bốp, xoay chiếc nhẫn ngón cái trên tay, trầm giọng đáp: “Dĩ nhiên rồi.”

Bùi Ninh Chí bèn gật gù, cười chào tạm biệt rồi đẩy cửa đi mất.

“Bố!” Bùi Ninh Chí vừa đi khuất bóng, Bùi Nguyên đã căng thẳng đứng bật dậy, “Đừng bảo chú ba nghe thấy hết rồi nhé! Chú nói mấy câu đấy là có ý gì, định về phe Bùi Hạc Kinh à?”

“Hoảng hốt cái gì?” Bùi Ninh Đức trông ra phía cửa, cười khẩy bảo: “Văn phòng cách âm tốt lắm, nó nghe được gì đâu, nghe thấy rồi còn dám vào chắc? Kể cả bắt được loáng thoáng thì với cái tính như rùa rụt cổ của nó, đang thời điểm mấu chốt nó còn lâu mới có gan mách lẻo.”

Hiện tại vốn đã là giai đoạn nhạy cảm, đi lên án bừa không có chứng cứ sẽ càng dễ bị đưa vào tầm ngắm rắp tâm bất chính.

“Nó với thằng con vô tích sự nhà nó suốt ngày rong chơi la cà ấy mà, không đáng bận tâm.” Bùi Ninh Đức lơ đãng xua tay, “Muốn khuyên ông đây biết thân biết phận, ha, không nhìn lại xem bản thân mình cân được mấy lạng đi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...