Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 63: Thế nào hả



Đào Tây Hữu ù té rồi.

Lúc bác Trịnh kể gần hết câu chuyện là cậu đã lặng lẽ lùi sau, quay về phòng thay bộ quần áo mới, đi ra tìm thấy Tiểu Trần chịu trách nhiệm trông mình bèn mặt mũi nghiêm nghị bảo: “Mau! Dẫn tôi ra ngoài, Bùi Hạc Kinh dặn tôi đi lấy một ‘chứng cứ’ mấu chốt, chốc anh ấy cần dùng!”

Gương mặt Tiểu Trần lộ vẻ thắc mắc, anh ta có nhận được thông báo đâu nhỉ.

Con ngươi Đào Tây Hữu xoay chuyển lanh lẹ, chợt cậu khoanh tay hỏi tiếp: “Bùi Hạc Kinh chưa bảo anh là phải nghe theo tôi à?”

Có ạ.

Từ cách đây rất lâu, lúc phái Tiểu Trần bảo vệ Đào Tây Hữu Bùi Hạc Kinh đã dặn: Nhiệm vụ hàng đầu là đảm bảo an toàn cho em ấy, còn lại cứ theo em ấy sắp xếp là được.

Tiểu Trần sở hữu vóc dáng cực kì cường tráng và chỉ số IQ không tương xứng với vế trước cho lắm, anh ta chỉ nghe lời sếp, sếp chưa có mệnh lệnh mới, cứ chấp hành mệnh lệnh cũ thôi.

Thế là Tiểu Trần lái xe đưa Đào Tây Hữu rời khỏi nhà họ Bùi, đường đi băng băng không chút trở ngại.

Đào Tây Hữu xuống xe bên vỉa hè một trung tâm thương mại nằm giữa thành phố, nở nụ cười thân thiện với Tiểu Trần: “Anh về đi, lấy đồ xong tôi sẽ gửi cho Bùi Hạc Kinh.”

Tiểu Trần ngớ ra, tới lúc hoàn hồn lại thì Đào Tây Hữu đã biến mất tăm hơi theo biển người, tự dưng anh ta rùng cả mình, bàng hoàng phát hiện hình như mình đã lỡ phạm lỗi to đùng.

Chết dở, dẫn người ta ra ngoài mà xong không đưa được về nữa!

Lúc bạn cảm giác mình nhỡ gây rắc rối thì chứng tỏ là rắc rối thật rồi đấy, ngay giây tiếp theo đã có điện thoại gọi cho Tiểu Trần.

Nghe xong câu hỏi gấp gáp của Tiểu Cao, mặt Tiểu Trần đỏ phừng phừng, anh ta lắp ba lắp bắp: “Tôi… tôi đi tìm ngay đây!”

“Không cần đâu.” Bùi Hạc Kinh dừng giây lát, bảo: “Để em ấy về nhà trước đi.”

Mấy tháng không gặp, Tiểu Hỉ bụ bẫm hẳn lên, gương mặt kháu khỉnh non nớt núng nính, cái miệng nhỏ xinh cứ bật ra mấy tiếng a a a, còn nhìn chằm chằm mọi người cười toe, đáng yêu tới nỗi trái tim Đào Tây Hữu tan chảy, cậu bế em bé trong phòng khách trêu “Ui ui ui” mãi chưa thôi.

Trái lại Đào Gia Vượng bên cạnh thì sốt hết cả ruột, “Sao con đã chạy về thế? Xong việc hết rồi à?”

Thấy hai cha con có việc cần nói, Trịnh Giai Tuệ bèn bước sang bế Tiểu Hỉ đi cho ăn sữa.

“Xong rồi ạ.” Đào Tây Hữu nằm ngả ra sofa, thở một hơi dài thư thái, “Đù, nhà giàu đáng sợ thật chứ…”

Đào Gia Vượng hỏi rốt cuộc có chuyện gì, Đào Tây Hữu lắc đầu, không dám nói nhiều mà chỉ đáp: “Tóm lại là phức tạp lắm, cơ mà các thứ xử lý xong hết rồi, Bùi Hạc Kinh cũng… khôi phục trí nhớ rồi, con hoàn thành nhiệm vụ, dĩ nhiên là đi về thôi~”

“Tức là con lén chạy ra á?” Đào Gia Vượng trợn to mắt, “Chưa được nhà họ Bùi đồng ý?”

“Sao phải được đồng ý ạ? Họ lo đống việc nhà họ cũng đủ sấp mặt.” Đào Tây Hữu rất nhởn nhơ, “Con là người ngoài đóng đô ở đấy làm gì, ban đầu nhà họ tìm con để giúp Bùi Hạc Kinh khôi phục trí nhớ, hoàn thành công việc, con tự khắc rút lui lành lặn chớ.”

“Thế…” Đào Gia Vượng ngần ngừ ngập ngừng hỏi: “nhỡ đâu cậu Bùi hãy còn mù mắt thì sao?”

Đào Gia Vượng ngại không nói rõ quá được: Nhỡ đâu cậu ta còn thích con thì sao?

Đào Tây Hữu lạnh lùng cười khẩy, khoanh tay vô cùng khinh miệt, “Thì cũng liên quan gì đến con?”

“Sao lại không liên quan đến cậu?” Hướng Bành Bành rùng mình hít hơi, “Như này ban đầu hai người chia tay đảm bảo là có nguyên nhân khác, anh ta có thích Trương Ngọc quái đâu, cậu đây chưa làm rõ đã bỏ của chạy lấy người, anh ta chịu để yên cho cậu dễ vậy chắc?”

“Sau ấy em với anh ta chỉ là bạn ch*ch thôi mà,” Đào Tây Hữu nói rất hùng hồn: “ai lại đòi bạn ch*ch bỏ nhau phải hẳn hoi minh bạch bao giờ?”

“Weixin thì sao?” Hướng Bành Bành hỏi: “Anh ta không nhắn tin các thứ cho cậu à?”

“Xóa rồi.” Đào Tây Hữu cười hì hì, thậm chí còn khá tự hào, “Thái tử gia Khôn Nguyên, bị em xóa hai lần, thế nào hả?”

Hướng Bành Bành cạn lời đảo mắt khinh bỉ.

Đào Tây Hữu hoàn toàn chẳng tồn tại tâm trạng dạng buồn bã hay quyến luyến, người ngợm thư thái tự đắc, như thể việc từ bỏ quãng thời gian chung sống sớm chiều suốt mấy tháng qua vẫn cứ là chuyện quá đơn giản.

Cậu thảnh thơi chứ Bùi Hạc Kinh thì không hề.

Cú sốc liên tiếp do con trai và người bản thân nhận là anh em nhiều năm phản bội khiến Bùi Tuyên bất ngờ đổ bệnh nặng nề, đầu tiên tập đoàn đã thiếu cha con Bùi Ninh Đức, sau đó mất tiếp cha con Bùi Ninh Chí, nhất thời công việc dồn đống chất chồng như núi, dư luận cũng rối tung rối bời.

Hàng ngày Bùi Hạc Kinh đều bận tối tăm mặt mũi, lắm lúc còn chẳng có thời gian ăn cơm.

Lại một hôm về đến nhà họ Bùi đã là tảng sáng, Bùi Hạc Kinh đặt áo khoác sang bên, ngồi xuống sofa, nhắm mắt nâng tay xoa bóp ấn đường c*ng tr**ng.

Người làm bưng ra cốc nước nóng, hỏi dò liệu có cần chuẩn bị bữa đêm rồi lặng lẽ lui vào.

Tiếng bước chân xa dần, biến mất.

Ngoài kia gió rét thét gào, ánh sáng rọi từ chiếc đèn chùm trong phòng xuống cũng tỏa ra vẻ lành lạnh, ngay đến không khí còn đông đặc, tĩnh mịch tới độ nghe được cả tiếng mình thở vọng lại vang dội giữa khoảng trống mênh mông.

Ngồi đơ ra nửa tiếng, Bùi Hạc Kinh mới đứng dậy vào trong, căn phòng ngủ nằm ở góc khuất nhất tầng 1 chưa khóa, anh vặn tay nắm cửa rồi bước sang bật đèn.

Đào Tây Hữu chưa dọn đồ mang đi, mấy bộ quần áo đang nhét bừa bộn trong chiếc vali cỡ nhỏ, Bùi Hạc Kinh lại gần nhặt từng chiếc một lên, gấp gọn, xếp về chỗ cũ.

Kéo khóa vali đóng kín, anh đứng lên ngồi vào cạnh giường, mở ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Chiếc vòng tay anh từng tặng Đào Tây Hữu nằm lặng lẽ bên trong.

Bùi Hạc Kinh vẫn nhớ lúc anh tặng nó cho Đào Tây Hữu, đôi mắt xinh đẹp của Đào Tây Hữu lấp lánh rực rỡ bất ngờ lẫn hạnh phúc, Đào Tây Hữu nói sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận, rồi cũng chính Đào Tây Hữu không cần nó nữa.

Mặc nó có quý giá đến đâu, mặc cho nó chứa đựng ý nghĩa quan trọng nhường nào, Đào Tây Hữu cũng chẳng cần.

Đây chính là câu trả lời cuối cùng Đào Tây Hữu để lại cho Bùi Hạc Kinh.

Đêm đã khuya, đèn trong căn phòng ngủ cứ sáng, sáng mãi.

Mặt trời đã ló dạng.

Ánh sáng lọt qua khe hở rèm cửa sổ rọi vào hơi khang khác, không phải màu vàng tông ấm giống mọi ngày mà như thấm thêm lớp muối mịn, trắng tới độ bất bình thường, Đào Tây Hữu ló đầu khỏi ổ chăn bồng bềnh, mắt thâm quầng y sì con gấu trúc.

Cậu rời giường đi ra cửa sổ, vừa ngáp dài vừa kéo rèm, động tác thình lình dừng khựng.

Toàn bộ thế giới là một màu trắng xóa, vạn vật bọc trong chiếc chăn lông khổng lồ, những bông tuyết vẫn đang đan cài rơi nghiêng, nhuộm các tòa nhà phía xa thành cái bóng nhòe nhoẹt.

Tầm mắt Đào Tây Hữu chậm rãi di chuyển vào gần.

Một chiếc xe con màu đen đang đỗ dưới tầng, tuyết lớn ào ạt trút xuống nắp xe đọng thành lớp dày cộp, tựa kim loại cứng lạnh phủ thêm tầng vải nhung mềm.

Một người đàn ông đứng bên cạnh xe, áo măng tô màu đen cùng khăn quàng màu đen, cả đôi giày cũng là nền đen sẫm.

Anh hơi ngả người dựa sát cửa xe, tay cầm chiếc ô đen hạ rất thấp, viền ô nghiêng quá lông mày che mất gần nửa gương mặt, chỉ để lộ một đoạn phần cằm cứng cáp vương ít vụn tuyết chưa kịp phủi.

Gió cuốn theo tuyết phả vào tán ô vang tiếng lạo xạo, khung ô rung rung vì sức gió, anh vẫn im lìm bất động, đông đặc thành cái bóng trầm mặc giữa tuyết bay ngút trời.

Giây phút ấy trái tim bỗng chốc lệch nhịp, Đào Tây Hữu vội kéo “soạt” rèm cửa lại che chắn kín mít.

Cậu rảo bước chui vào nhà tắm, vốc nước rửa mặt.

“Đù…” Vặn nhầm nước lạnh mất rồi, rét cóng rát da.

Đánh răng rửa mặt xong với tâm trạng phức tạp, vừa bước ra đã thấy chuông cửa kêu.

Không cần phải nhìn cậu cũng biết ai đến.

Đào Tây Hữu đứng yên tại chỗ nghe một hồi, cuối cùng vẫn hủy lệnh cấm cửa.

Chỉnh trang lại áo len rồi tóc tai mình, Đào Tây Hữu đi tới sát cửa chờ.

Giây lát sau thì có tiếng gõ cửa.

Toàn thân Bùi Hạc Kinh tỏa ra hơi lạnh, anh xách đồ ăn sáng đứng ngay bên ngoài, “Hữu Hữu.”

Đào Tây Hữu liếc qua mấy bông tuyết chưa tan ở đầu vai anh, kéo mở cửa rộng thêm chút nữa, “Vào đi.”

Chắc hẳn đây cũng mới là lần đầu trong đời Bùi Hạc Kinh mang bữa sáng cho người khác, anh bày các thứ ra bàn bằng động tác tương đối lóng ngóng, có cháo hải sản còn đang nóng hổi với món ăn kèm, rồi sủi cảo hấp được bày gọn gàng ngay ngắn trong chõ, lớp vỏ mỏng tang căng đầy nhân loang loáng.

Không ai có thể từ chối bữa sáng ấm nóng mỹ vị đến thế giữa trời đông lạnh giá, Đào Tây Hữu càng không.

Cậu kéo ghế ra ngồi xuống rất tự nhiên, vẫn nhớ rủ cả Bùi Hạc Kinh, “Anh cũng ngồi đi, mình ăn chung luôn.”

Hiển nhiên Bùi Hạc Kinh chẳng thiết ăn uống lắm, anh ăn hai chiếc sủi cảo đã dừng đũa, Đào Tây Hữu cũng kệ anh, tự túc ăn no.

“Ợ ——”

Ăn tới lúc da bụng căng tròn xong Đào Tây Hữu mới thỏa mãn lau miệng, nhìn sang người đối diện, vẫn cứ là gương mặt anh tuấn mà lãnh đạm và đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.

“Tìm tôi có việc gì? Hả sếp Bùi.”

Thái độ của Đào Tây Hữu tạm gọi là dễ chịu, lờ mờ cười cợt nữa, giống kiểu bạn bè bình thường trêu nhau.

Đầu mày Bùi Hạc Kinh hơi hơi nhíu lại khó lòng phát hiện, anh giải thích: “Đợt vừa rồi hơi bận, nên giờ mới sang được.”

Nào chỉ là hơi bận? Kể cả người không quá chú ý giới kinh doanh như Đào Tây Hữu còn nghe nói không dưới một lần về chuyện nội bộ Khôn Nguyên xảy ra biến động lớn. Bên ngoài đồn đãi xôn xao, Bùi Tuyên ngã gục, gánh nặng khổng lồ dồn hết lên vai một mình Bùi Hạc Kinh, hiện giờ cũng mới gần 10 ngày thôi, ban đầu Đào Tây Hữu tưởng Bùi Hạc Kinh phải bù đầu tầm 3 tháng hẵng có thời gian được nghỉ lấy hơi cơ.

“Hầy.” Đào Tây Hữu xua tay, khách sáo và xa lạ, “Tập trung lo việc của anh đi, tội gì phải cất công sang nhà tôi một chuyến, có việc quan trọng à?”

“Đừng thế mà, Hữu Hữu.” Bùi Hạc Kinh khá bất đắc dĩ, “Tôi không cố ý giấu em đâu.”

“Anh cứ trình bày đi, tôi nghe thử đã.” Đào Tây Hữu nói, thái độ việc nào ra việc đấy.

Bùi Hạc Kinh giải thích từ gốc rễ ban đầu.

Hành động come out và chọn Đào Tây Hữu tới nhà ban đầu đều là việc Bùi Hạc Kinh cố tình gây ra nhằm đánh lạc hướng Bùi Tuyên, kể từ khi anh ra nước ngoài Bùi Tuyên đã quen sắp xếp hàng loạt người theo dõi bảo vệ anh, tầm thiếu niên chưa sao chứ trưởng thành xong dần dà Bùi Hạc Kinh thấy cực kì phiền toái.

Đặc biệt là sau khi về nước, Bùi Hạc Kinh muốn tra xét rõ ràng vụ tai nạn xe của bố mẹ mà người bên Bùi Tuyên luôn bám đuôi sát sao toàn diện, bất tiện vô cùng, hai ông cháu trao đổi mấy lần đều bất đồng ý kiến.

“Ông phái người theo dõi, nắm giữ hành tung của tôi, thứ nhất vì lo tôi gặp nguy hiểm, thứ hai là muốn thăm dò thử đời sống tình cảm của tôi.”

Bùi Tuyên bận tâm vấn đề con cháu nối dõi của Bùi Hạc Kinh ngay khi anh vừa tròn 20 tuổi, càm ràm suốt nhiều năm nay khiến Bùi Hạc Kinh ngán ngẩm cùng cực, thế là có lần anh dứt khoát buột miệng thốt lên câu mình thích phái nam.

Sau ấy Bùi Tuyên toan tính cho anh nếm thử cái mới để sớm ngày biết ngấy, thành ra mới dẫn đến buổi tiệc sinh nhật nọ.

Đào Tây Hữu đến ở nhà họ Bùi, ngày ngày diễn bài dưỡn dẹo uốn éo cứ như yêu tinh, Bùi Tuyên trông mà ngứa mắt, cộng thêm thái độ Bùi Hạc Kinh bất hợp tác sẵn, thế là có một giai đoạn Bùi Tuyên không phái người bám theo anh nữa thật.

“Anh cứ nói thẳng với ông cụ là anh đang làm gì đi không được à?” Đào Tây Hữu khó hiểu.

“Trước nay ông vẫn phản đối tôi dốc công dốc sức vào việc này.” Bùi Hạc Kinh nói.

May nhờ có khoảng thời gian Đào Tây Hữu hỗ trợ tranh thủ đó, Bùi Hạc Kinh mới kiểm chứng được mối nghi suốt bao năm.

Đúng Đào Tây Hữu là quân cờ Bùi Hạc Kinh tiện tay lựa chọn, nhưng anh cũng không ngờ…

Về sau anh sẽ phải lòng quân cờ ấy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...