“Tại tôi tự phụ quá.” Bùi Hạc Kinh thừa nhận rất thản nhiên.
Đối với người chưa từng có kinh nghiệm như anh thì xác định quan hệ không phải chuyện dễ dàng, đâu phải đơn giản cứ yêu là đến với nhau được, anh phải cân nhắc rất nhiều việc, Bùi Tuyên, và cả tên hung thủ đằng sau còn chưa biết rõ.
Vốn dĩ không định chóng vánh thế, nhưng rồi Đào Tây Hữu hôn anh, nói muốn yêu anh, Bùi Hạc Kinh không tài nào chối từ.
Anh tưởng mình sẽ có thể che chở Đào Tây Hữu đàng hoàng, song vụ trúng độc đã đập tan sự tự tin ở anh.
“Nhà họ Bùi thật sự chẳng khác nào đầm rồng hang hổ.” Nhắc lại đêm hôm đó, cái làm Bùi Hạc Kinh sợ không phải nỗi đau khổ vì bản thân trúng độc suýt nữa mất mạng, mà là hình ảnh hàng lông mày rạng rỡ cùng nụ cười toe toét khi bưng hai cốc nước hoa quả của Đào Tây Hữu cứ liên tục ùa về không ngừng nghỉ.
“Tôi không dám tưởng tượng…” Ngón tay Bùi Hạc Kinh từ từ cuộn tròn, siết chặt, “nhỡ trong lúc đang đi lên tầng mà em uống nhầm cốc, hoặc tự dưng đổi ý đòi cốc của tôi, thì hậu quả sẽ ra sao nữa.”
Một cốc thuốc độc, một cốc thuốc mê, đều nằm ngay trong tay Đào Tây Hữu, thường ngày không hiếm những lần cậu đút cho Bùi Hạc Kinh ăn xong cũng cùng nếm thử mấy miếng, nếu không phải do bữa tối hôm đó đã ăn no thì đúng là khó lòng đoán chắc liệu cốc nước hoa quả cậu mang lên gác cho Bùi Hạc Kinh có vơi mất một nửa.
Rốt cuộc ở nhà họ Bùi ai mới tốt đây? Bất cứ kẻ nào cũng có thể là ma quỷ đội lốt người, thậm chí Bùi Hạc Kinh nghi ngờ đến cả Bùi Tuyên, giả sử ai đó định ra tay với Đào Tây Hữu, liệu có phải Bùi Tuyên cũng sẽ tỏ thái độ chấp thuận ngầm?
“Đề phòng không xuể.” Ánh nắng từ ngoài cửa sổ rọi nghiêng cắt ngang góc bên gương mặt Bùi Hạc Kinh, đường xương hàm bình thường luôn thẳng tắp bỗng nhiên căng chặt giây lát như bị thứ gì vô hình bóp siết, đầu mày anh cau lại rất khẽ, “Cho nên, tốt nhất em phải bị gạt ra dứt khoát gọn ghẽ, không hay biết gì cả.”
Miễn anh dẫn dắt toàn bộ sự chú ý sang Trương Ngọc vốn có vấn đề sẵn, quy kết mọi việc với Đào Tây Hữu thành bước đệm nhằm được ở bên Trương Ngọc thì tất cả mọi người sẽ không nghi ngờ thêm.
Vậy là để khiến Đào Tây Hữu mau chóng từ bỏ, Bùi Hạc Kinh quyết nhẫn tâm bắt Tiểu Cao tạo nên chỗ “chứng cứ ngoại tình”, muốn làm Đào Tây Hữu nóng giận bỏ đi khỏi nhà họ Bùi, song Bùi Tuyên khăng khăng bảo cậu ở lại đến khi lo xong đám cưới Đào Vĩ.
Bùi Hạc Kinh biết tỏng ý đồ của Bùi Tuyên, ông nội muốn quan hệ giữa anh và Đào Tây Hữu phải rách toạc nát tươm triệt để, đảm bảo không còn khả năng cứu vãn.
Ấy là những tháng ngày khổ sở nhất đối với Bùi Hạc Kinh, không phải anh không phát hiện ra Đào Tây Hữu đang nấp trong chỗ khuất quan sát anh và Trương Ngọc nhưng cái bẫy đã giăng, anh tuyệt nhiên không thể để lộ mảy may cảm xúc dành cho Đào Tây Hữu.
Anh càng dứt khoát vô tình thì Đào Tây Hữu càng an toàn.
Kẻ đằng sau Trương Ngọc chứng kiến anh và Trương Ngọc tiếp xúc gần gũi hơn, không mất công bỏ gần trông xa, tìm cách tác động tới phía Đào Tây Hữu nữa.
“Đêm hôm ấy em bảo em hối hận vì đã thích tôi.” Bùi Hạc Kinh nhìn thẳng vào mắt Đào Tây Hữu, “Xin lỗi em, Hữu Hữu.”
Điều Bùi Hạc Kinh chưa nói là chính đêm mưa ấy, suýt chút nữa anh đã vươn tay ra níu Đào Tây Hữu lại, suýt chút nữa đã buột miệng khai hết toàn bộ sự thật, mưa rền như trút không chỉ dội ướt đẫm người Đào Tây Hữu mà cũng đổ xối xả cả nơi trái tim Bùi Hạc Kinh, làm nó chằng chịt vết thương.
“Sau ấy thì sao?” Đào Tây Hữu thì cứ như chẳng hề trông thấy vẻ ăn năn đau khổ nơi đáy mắt Bùi Hạc Kinh, ánh nhìn của cậu chỉ có sự tò mò trước chân tướng, “Ông nội anh lại bếch tôi về, sao anh không đuổi tôi đi tiếp?”
Bùi Hạc Kinh im lặng.
Đây là biến số ngoài dự liệu, Bùi Hạc Kinh sắp đặt tất thảy kín kẽ không một khe hở nhưng chưa thể ngờ kẻ bày mưu vạch kế đằng sau chính là bác Trịnh, khi thấy ngay cả Trương Ngọc cũng không thể tiếp cận Bùi Hạc Kinh đã mất trí nhớ, tình hình sắp tới khó lường, muốn động thủ sẽ vướng quá nhiều chướng ngại, bác Trịnh đành phải nghĩ cách tìm ra một người có khả năng đến gần Bùi Hạc Kinh.
Vậy là bác Trịnh giật dây Bùi Tuyên đưa Đào Tây Hữu quay lại.
“Tôi cũng muốn gạt em ra lần hai.” Bùi Hạc Kinh thấp giọng nói: “Tôi thật sự muốn thế.”
Những chuyện còn lại Đào Tây Hữu cũng tự liên tưởng đoán được, cậu nhớ tới bộ dạng phẫn nộ chống đối của Bùi Hạc Kinh và chiếc bát ném đi rõ ràng đang ở khoảng cách cực gần nhưng chỉ sượt qua cánh tay mình hôm cậu quay trở lại nhà họ Bùi đó.
Đúng là Bùi Hạc Kinh không hề muốn Đào Tây Hữu bị liên lụy, cuốn vào vòng nguy hiểm lần nữa.
Song cơ thể đã bán đứng anh, anh có thể diễn kịch hoàn mỹ xuất sắc chứ chẳng cách nào kiểm soát được sóng điện não của mình.
Ý nghĩa của Đào Tây Hữu đối với anh bị cụ thể hóa triệt để trên những thiết bị y tế, tên nằm vùng trong đội ngũ bác sĩ đã nắm được thông tin.
Hoàn toàn không gạt Đào Tây Hữu ra ngoài được nữa, kể cả thả cậu đi sau này đám đầu sỏ cũng sẽ tóm lấy cậu để còn lợi dụng.
Vậy nên đành giữ cậu lại sát cạnh, khổ nỗi đồng thời Bùi Hạc Kinh cũng không được phép bại lộ việc mình còn trí nhớ, một khi phát hiện ra trước thời hạn Đào Tây Hữu sẽ khó tránh sơ sẩy, nhỡ để kẻ địch nhòm ngó chân tướng, tương kế tựu kế phản công thì cả hai người đều phải đối diện với hiểm nguy khổng lồ.
“Hóa ra là thế…” Đào Tây Hữu gật đầu sâu xa, hiện giờ toàn bộ chân tướng đã bày ra trước mắt, “Tôi hiểu rồi.”
“Hữu Hữu.” Bùi Hạc Kinh nâng tay muốn vuốt tóc Đào Tây Hữu mà bị cậu nghiêng phắt đi tránh. Cánh tay Bùi Hạc Kinh đang giơ ra giữa không trung thoáng khựng lại, các khớp ngón tay bất giác cuộn mình khép bớt, anh khẽ khàng hỏi: “Còn giận ư?”
“Không giận.” Đào Tây Hữu lắc đầu, giọng bình thản, “Tôi bắt anh xin lỗi nhiều lần lắm rồi, mọi việc có thể cho qua.”
Bùi Hạc Kinh không đáp, lặng thinh nhìn cậu.
“Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi.” Đào Tây Hữu ngửa tay: “Mời sếp Bùi về cho.”
“Hữu Hữu.” Giọng Bùi Hạc Kinh trầm thấp hẳn, mang sự căng thẳng không dễ nhận thấy, anh trông vào đôi mắt nay đang trong veo tận cùng song đã chẳng còn nấn ná vì anh của Đào Tây Hữu, cảm giác bàn tay xòe ra kia vừa hung tợn đẩy mình một cái, lồng ngực nhói đau trống trải.
Anh hiểu ý Đào Tây Hữu: Chân tướng sáng tỏ, ân đền oán trả, quá khứ chồng chất đều đã trôi đi. Lời xin lỗi của anh được chấp nhận, lý do của anh được cảm thông, nhưng khéo thay chính sự chấp nhận cảm thông này lại là rào cản vững chắc nhất giữa họ – chúng vạch rõ ranh giới, tuyên bố mốc chấm dứt.
Đào Tây Hữu không muốn ngoái lại.
“Mình…”
“Mình chia tay rồi,” Đào Tây Hữu phân tích: “tôi đã hỏi anh rất đàng hoàng, còn đợt sau ở nhà họ Bùi mình chỉ là bạn giường thôi, đấy là mối quan hệ không cần chào hỏi hẳn hoi, Bùi Hạc Kinh.”
“Dù anh tổn thương tôi là vì muốn bảo vệ tôi, nhưng nỗi khổ sở ngày ấy tôi đã phải gồng mình chịu đựng vượt qua rồi, bây giờ có biết chân tướng cũng chẳng muốn quay đầu lại nữa.” Đào Tây Hữu xua tay bảo: “Đáng ra cách hóa giải duy nhất của anh là nên tin tôi ngay từ đầu đi, không thì người yêu để làm gì cơ chứ? Mối quan hệ chỉ dừng ở lên giường chắc? Gặp sóng gió là bỏ nhau?”
“Tôi lo em không diễn được.”
Giữa tình thế rối rắm phức tạp khi đó, nếu biết Bùi Hạc Kinh có nguy cơ rơi vào cảnh ngặt nghèo mất mạng bất cứ lúc nào thì chắc chắn Đào Tây Hữu không thể đảm bảo duy trì vẻ điềm tĩnh thản nhiên, ngược lại mọi động tĩnh gió thổi cỏ lay thôi cũng sẽ khiến cậu khủng hoảng sợ hãi.
“Tôi?” Đào Tây Hữu lập tức chỉ vào bản thân theo cách đầy khoa trương, “Anh bảo tôi không diễn được á?”
Nhoáng cái đề tài đã bị nâng cao quan điểm lên một mức nào đó, Đào Tây Hữu cười khẩy, gương mặt toát ra vẻ kiêu ngạo khi nhắc đến khả năng diễn xuất của mình, “Cười ẻ, sau đấy phát hiện ra anh hoàn toàn chưa mất trí nhớ tôi chẳng diễn quá đỉnh cao, anh có nhìn ra không? Hả? Có ai ở nhà họ Bùi các anh nhìn ra không? Ngay buổi đầu tiên Trương Ngọc tìm gặp tôi tôi đã để ý thấy thằng cháu này sai sai rồi nhé, tôi căng mình đóng giả cho anh ta lóa mắt luôn, anh ta có nhìn ra không? Hả?”
“Xin lỗi em.” Bùi Hạc Kinh thành khẩn nhận sai, “Tại tầm nhìn tôi hạn hẹp.”
“Hờ hờ,” Đào Tây Hữu khoanh tay lạnh lùng cười nhạt không dứt, “anh diễn thì giỏi rồi, diễn giỏi thế còn làm giám đốc gì nữa anh đi thay đồ hóa trang lên sân khấu luôn đi!”
Tiểu Cao liên tục ngóng trông về phía cổng tiểu khu, sếp nhà mình đã đi lên được hơn nửa tiếng, công ty còn cả núi việc đang chờ kia kìa, ầy… xem ra hôm nay lại phải tăng ca thôi.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì bóng dáng màu đen cao lớn từ tốn xuất hiện ở cổng, Tiểu Cao vội mở cửa bật ô ra đón.
Đến gần rồi anh ta mới trông thấy rõ sắc mặt Bùi Hạc Kinh. Chẳng phẫn nộ, chẳng lạnh nhạt, chẳng sâu xa khó đoán như thường ngày, ấy là một dạng… thất bại, gần như rỗng không.
Từ thất bại này gán với Bùi Hạc Kinh có vẻ rất ngược đời, anh nên đi cùng những khái niệm bày mưu lập kế, vô địch bất bại, nhưng giờ phút này đây Tiểu Cao cảm nhận tâm trạng ấy quanh anh rất chân thực.
Hóa ra sếp tổng giỏi giang nhường nào đi nữa, gặp chuyện tình cảm thì cũng phải nếm mùi khổ đau thôi.
Cửa xe khép lại, ngăn cách tiếng gió tuyết phía ngoài, trong khoang xe im lìm như chết, lò sưởi hoạt động đầy đủ mà hoàn toàn chẳng xua được cái lạnh lẽo tỏa ra từ Bùi Hạc Kinh.
Tiểu Cao nhanh chóng vòng lên ghế phó lái ngồi nghiêm, cẩn thận quan sát qua gương chiếu hậu. Bùi Hạc Kinh đang nhắm mắt dựa vào lưng ghế, nếp nhăn vốn cực mờ giữa mày giờ trông lại khắc sâu lạ thường.
“Sếp Bùi, đến công ty ạ?”
“Ừm.”
Tuyết vẫn còn đang rơi, đập loạt soạt vào cửa sổ xe, tòa nhà Đào Tây Hữu đang ở cứ thu nhỏ dần đều trong kính chiếu hậu rồi biến mất giữa màn tuyết lớn trắng xóa mênh mông. Tiểu Cao liếc thấy lúc xe rời khỏi cổng tiểu khu, hình như Bùi Hạc Kinh có nhúc nhích một thoáng cực khẽ.
Sau đó anh ta nhận được câu hỏi khó nhằn nhất trong đời trợ lý từ sếp nhà mình.
“Phải làm thế nào, em ấy mới chịu tiếp tục với tôi.”
Ấn đường Tiểu Cao giần giật giần giật dồn dập, xét năng lực làm việc anh ta vô cùng tự tin chứ kinh nghiệm tình trường thì nghèo nàn thiếu thốn thực sự…
Xoắn xuýt cả buổi, Tiểu Cao bảo: “Hay là, theo đuổi từ đầu ạ?”
“Theo đuổi tôi đấy à?”
Chiếc sofa nhung trong quán bar hấp thu hết ánh sáng, phơi ra màu rượu vang trầm êm ái, các lô ghế xếp sát sạt nhau, dường như người với người chỉ đang ngăn cách bởi lớp màng không khí mỏng manh, Đào Tây Hữu lắc ly rượu, ánh mắt đê mê trông sang người đàn ông trẻ tuổi cạnh đó.
Người này mặc chiếc áo sơ mi xanh, mùi nước hoa nồng đậm tỏa ra quyện cùng mùi xông hương của quán bar làm Đào Tây Hữu váng cả đầu, ngoại hình đối phương khá ổn, trông cũng có vẻ khá giả tàm tạm.
Ở cái chốn này chẳng cần quen biết, tia thấy hợp gu thì tiếp cận là việc quá bình thường, thậm chí hơn thế, ngủ trước hỏi tên sau cũng không thành vấn đề.
“Đúng, tôi muốn theo đuổi cậu.” Người nam chạm ly với Đào Tây Hữu, “Đi ăn đêm tí không?”
Lời mời mập mờ vô cùng.
Đào Tây Hữu ngẩn ra, chợt ngả đầu sang lại gần gương mặt người nọ.
