Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 67: Về đây bên tôi



Sau rồi Bùi Hạc Kinh vẫn cưỡng chế đè nén khao khát mãnh liệt lại, anh nhẹ nhàng kéo cánh tay Đào Tây Hữu đang vòng lấy cổ mình ra rồi đặt cậu nằm xuống gối, đầu ngón tay lưu luyến lướt qua gò má nóng ấm của cậu.

Cuối cùng một nụ hôn cực kì khẽ khàng, cực kì trân trọng chạm lên trán Đào Tây Hữu, tiếp đến là tiếng than thở trầm thấp dịu dàng: “Ngủ ngon, cún con.”

Đào Tây Hữu ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hàng mi dày đổ bóng yên ả dưới mắt. Mãi đến khi cửa phòng rón rén khép lại, tiếng khóa “lạch cạch” rất nhỏ tan biến triệt để.

Giữa bóng tối, đôi mắt ấy mới thình lình bật mở sáng quắc, Đào Tây Hữu trông ra phía cửa phòng đóng chặt, “Hứ” một tiếng lặng thinh đầy kiêu ngạo rồi trở mình ngủ mất.

Từ đó trở đi, ngày nào Đào Tây Hữu cũng nhìn thấy Bùi Hạc Kinh.

Bị cắt mất phương thức liên lạc thì Bùi Hạc Kinh sẽ trực tiếp tìm đến tận nơi luôn, mua trà sữa, đưa bữa sáng, tặng khăn quàng… anh nghiêm túc thực hiện mọi đầu mục thuộc danh sách ưa thích của các cặp đôi đang yêu.

Hàng ngày anh tổng giám đốc giá trị trăm tỷ sẽ chắt chiu dành ra một phần từ quỹ thời gian vốn đã eo hẹp của mình để bôn ba khắp thành phố, có khi còn đứng xếp hàng trước quán ăn lâu đời trong con ngõ cổ để chờ mua món xào mà Đào Tây Hữu hay thích ăn.

Tiểu Cao thì ngồi chờ trên xe đang đỗ ngoài đường, trông vào con ngõ xa xa thấy sếp nhà mình mặc bộ vest đặt may thủ công màu xám đậm, đường chỉ thẳng thớm, chiếc đồng hồ lấp ló nơi cổ tay áo lập lòe ánh sáng lành lạnh dưới nắng chiếu lốm đốm có giá đủ mua đứt nguyên cả tòa nhà của quán ăn 20 năm tuổi đây.

Anh đứng giữa hàng xếp nhốn nháo, người cao chân dài, khí thế vượt trội, vẻ ngược đời lạc lõng cũng nổi bật nốt. Mới chờ một lúc thôi đã có hẳn mấy bác gái rủ rê tán gẫu với Bùi Hạc Kinh, mồm năm miệng mời đòi giới thiệu đối tượng cho anh.

“Xin lỗi, cháu có người yêu rồi.” Bùi Hạc Kinh trả lời, nhận lấy món ăn đã được chủ quán đóng gói gọn gàng trong tiếng tiếc rẻ của các bác, trả tiền rồi sải bước ra về. Tiểu Cao nhìn theo anh xách hộp đồ ăn dân dã, bỗng dưng cảm giác bóng dáng sếp nhà mình bước từ con ngõ xưa cũ ra như được phủ thêm bầu không khí bình dị đầy dịu êm.

Con người luôn có thể thay đổi rất lớn vì tình yêu, Tiểu Cao âm thầm thở than, mỗi tội chẳng biết công cuộc chịu thương chịu khó của sếp mình hôm nay có được tiếp nhận không nữa.

Dẫu sao thái độ của Đào Tây Hữu cực kì rành mạch: Không chủ động, không từ chối, tùy tâm trạng.

Bùi Hạc Kinh mang đồ sang tặng, tâm trạng phơi phới thì cậu nhận, mặt mũi vô cảm cám ơn một câu; tâm tình bình thường thì xem như không thấy. Bùi Hạc Kinh đề xuất đưa đón hoặc đi ăn chung, hỏi 10 lần họa hoằn lắm cậu đồng ý được 1 2 lần, địa điểm phải do cậu chọn, suốt quá trình duy trì nguyên si vẻ lạnh nhạt “Tôi nể mặt sếp Bùi đấy nhé”.

Trước tình trạng này hình như Bùi Hạc Kinh không một lời oán thán.

Anh cứ có cách xuất hiện rất chính xác ở những chỗ Đào Tây Hữu có khả năng sẽ xuất hiện, đưa ra món đồ có khả năng cậu sẽ cần hoặc chỉ đơn giản là anh nghĩ Đào Tây Hữu sẽ thích.

Bùi Hạc Kinh len vào kẽ hở cuộc sống của Đào Tây Hữu lần nữa bằng những hành động thực tế nhất, chậm rãi nhỏ nhặt song vô cùng kiên định, trà sữa anh đưa luôn luôn ở mức 70% đường, vì anh nhớ Đào Tây Hữu chê 100% ngấy quá còn 30% lại nhạt nhẽo quá; chiếc khăn quàng anh tặng cũng là màu xám tro mà có lần Đào Tây Hữu lướt điện thoại thuận miệng khen “Màu này trông được phết đó nhỉ”…

Những tiểu tiết bé xíu vậy thôi, tổng giám đốc đêm ngày trăm công nghìn việc đây lại nhớ rõ từng li từng tí.

Ngoài miệng Đào Tây Hữu không nói chứ trong bụng cậu hiểu hết. Cậu cứ như con cún con được gãi cằm thoải mái mà vẫn sĩ diện hão, có khi trông thấy Bùi Hạc Kinh cười với cậu là tim đập thình thịch, ngay sau đó lại xị mặt trả treo người ta: “Anh đừng tưởng như này thì tôi sẽ làm lành với anh, hờ hờ.”

“Vậy phải như nào mới làm lành với tôi đây?” Bùi Hạc Kinh chột dạ hỏi ý kiến.

“Không làm lành.” Đào Tây Hữu đứng trước mặt Bùi Hạc Kinh, vóc người bé xíu, nói năng thì lấp lửng, “Nhắc mới nhớ sao anh không học theo ông nội anh ấy? Lấy người nhà tôi ra dọa dẫm tôi, chả phải đấy là biện pháp hiệu quả nhất à?”

Bùi Hạc Kinh không nói gì nữa, như kiểu đang cân nhắc.

Cờ mờ nờ lại thành ra vẽ đường cho hươu chạy thật luôn, Đào Tây Hữu đảo mắt tận trời khinh bỉ, tức tối quay người bỏ đi mất.

Thời gian cứ lặng lẽ chảy trôi.

Cuối tuần này Đào Tây Hữu sẽ về nhà họ Đào một chuyến, Tiểu Hỉ đã được 6 tháng tuổi, cả nhà chuẩn bị chụp ảnh chung.

Nghĩ đến cháu gái là lòng dạ Đào Tây Hữu ngập tràn bong bóng màu hồng, tan làm xong cậu rẽ ngay vào trung tâm thương mại mua thật nhiều đồ chơi, tay xách nách mang về đến nhà.

“Tiểu Hữu về rồi à!” Trương Giai Tuệ mở cửa đón cậu, đỡ lấy chỗ đồ đạc trong tay cậu, ra sức “ám chỉ”, “Mau mau rửa tay còn vào bữa luôn, cậu Bùi cũng ở đây đấy.”

“Mọi người đâu rồi ạ?” Đào Tây Hữu nhanh nhảu đáp, nói xong mới thảng thốt trợn mắt, “Dì bảo ai ở đây cơ ạ?”

Trịnh Giai Tuệ vội hạ giọng bớt, “Cậu Bùi ấy, đến được cả tiếng rồi, đang nói chuyện với ba con trong phòng khách kia kìa!”

Đào Tây Hữu cau mày nhét giày lên kệ rõ mạnh tay, nhẩm tính trong bụng, nhỡ Bùi Hạc Kinh mà dám giở trò đe nẹt cậu sẽ tẩn cho đối phương rơi đầu.

Chân bước rầm rập, Đào Tây Hữu xông vào phòng khách bằng khí thế hằm hè hỏi tội, đầu óc đã kịp mường tượng ra vô sổ cảnh giằng co căng như dây đàn trong bầu không khí tụt xuống âm độ.

Nhưng thực tế là chẳng có gì xuất hiện hết.

Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình đang luôn tay luôn chân ngọt ngào nhịp nhàng ở bếp, Đào Gia Vượng ngồi ngoài sofa bưng chén trà cười ha hả ha hả, Bùi Hạc Kinh thì ngồi ngay bên cạnh.

Hôm nay Bùi Hạc Kinh mặc áo len lông cừu màu đậm kiểu dáng thoải mái làm phai bớt phong thái bén nhạy thường ngày, anh đang ngồi vững vàng trên sofa. Trong vòng tay anh không phải giấy tờ tài liệu hay vật phẩm quý báu gì, mà là Tiểu Hỉ mặc áo chần bông màu hồng.

Rõ ràng bé nhỏ cực kì hài lòng với vòng ôm mới mẻ đây, bé đang trợn tròn đôi mắt đen láy tò mò ngó đăm đăm lên phần cằm sắc nét thẳng tắp của Bùi Hạc Kinh. Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, tư thế có phần vụng về song cực kì cẩn thận, một bên tay đỡ chắc phần gáy và lưng cho Tiểu Hỉ, tay kia thì đang khẽ khàng duỗi ngón trêu chọc gương mặt nhỏ mũm mĩm của em bé.

Thấy anh đùa Tiểu Hỉ cũng toe toét khoe hàm răng chưa tồn tại rồi bật cười khanh khách, ít nước dãi lóng lánh chảy ra theo khóe môi, nhỏ giọt vào tay áo vải len lông cừu giá trị chót vót của Bùi Hạc Kinh.

Dường như Bùi Hạc Kinh chẳng hề nhận ra, anh chỉ chăm chú ngắm nghía Tiểu Hỉ trong lòng, con ngươi sâu thẳm dập dờn nét dịu dàng mà Đào Tây Hữu chưa từng chứng kiến.

Ánh nắng phía ngoài cửa sổ rọi vào họ, làm dịu bớt vẻ lạnh nhạt thường thấy quanh Bùi Hạc Kinh tới mức sắp phai nhòa.

Hàng đống lời chất vấn ngập ngụa thình lình mắc kẹt ngay giữa cổ họng, Đào Tây Hữu đơ ra ở cửa phòng khách y hệt con robot mất điện.

Lúc này Đào Gia Vượng mới để ý con trai đã về, cười hào hứng gọi: “Tiểu Hữu về rồi đấy à? Vào đây mau lên, con trông Tiểu Hỉ này, thích được Hạc Kinh bế thế cơ chứ, chả sợ người lạ gì cả!”

Nghe vậy Bùi Hạc Kinh ngẩng đầu, tầm mắt tia chính xác tới Đào Tây Hữu đang đứng lơ ngơ tại chỗ. Ánh mắt anh điềm đạm mà chăm chú, như thể việc anh xuất hiện ở đây bế cháu gái của Đào Tây Hữu là chuyện không thể đường hoàng nghiễm nhiên hơn.

“Về rồi à?” Giọng Bùi Hạc Kinh rất vừa vặn, tỏa ra hơi ấm kín đáo, tựa lời hỏi thăm bình dị của người nhà dành cho nhau.

Đào Tây Hữu hé môi, nhất thời chẳng biết nên đáp sao.

Ảnh hưởng từ bầu không khí gia đình ấm cúng trước mắt đem lại còn lớn hơn trăm ngàn lần việc Bùi Hạc Kinh lôi hợp đồng thương mại gì đó ra uy h**p dụ dỗ.

“Ừm…” Đào Tây Hữu ậm ừ đáp một tiếng, mắt mũi ngó loạn xạ, tí tẹo khí thế gồng lên trên mặt tan tành triệt để, chỉ còn toàn vẻ lúng túng ngượng nghịu. Cậu sờ mũi theo phản xạ, cảm giác má mình hơi nong nóng.

Đồ khốn Bùi Hạc Kinh, không học trò dọa dẫm của ông nội mà trái lại đi chơi chiêu hội nhập đại pháp, quả là… gian thương xảo quyệt!

Chứng kiến bộ dạng cậu thế này, nụ cười cực nhẹ chợt vụt lướt qua sâu trong đáy mắt Bùi Hạc Kinh, nhanh tới nỗi không ai phát hiện. Anh cúi đầu xuống tiếp, nâng ngón tay chùi chỗ bong bóng nước miếng mới chảy ra ở khóe miệng cho Tiểu Hỉ thật êm ái, tuy động tác vẫn có vẻ cứng nhắc của người mới làm quen song riêng sự dịu dàng dè dặt thì không thể giả được.

“Tiểu Hỉ ngoan lắm ạ.” Bùi Hạc Kinh nói với Đào Gia Vượng, mà cũng giống báo cáo cho Đào Tây Hữu.

Có vẻ Tiểu Hỉ nghe hiểu là mình được khen, bé bật cười khanh khách tiếp, cái tay quờ quạng lung tung rồi tóm gọn luôn một lọn tóc đang rũ xuống của Bùi Hạc Kinh.

Bùi Hạc Kinh: “…”

Đào Gia Vượng phá ra cười ha hả: “Ui chà, Tiểu Hỉ thích bạn của chú út quá đúng không?”

Đào Tây Hữu trông theo lọn tóc đang bị bộ móng ác ma nhí bấu lấy, ngắm nghía góc nghiêng lập tức hóa đá mà chẳng dám ngó ngoáy của Bùi Hạc Kinh, chút xoắn xuýt trong lòng bỗng dưng kêu phù một cái, trôi đi sạch bách.

Thậm chí cậu còn hơi buồn cười, phải nín lại khẩn trương. Cậu hừ xong chạy tọt vào bếp, “Anh cả! Chị dâu! Tối nay làm món gì ngon nghẻ đấy ạ? Em đói ngất rồi này!”

Bùi Hạc Kinh cảm nhận tóc mái bị em bé vô thức giằng kéo, nghe giọng hò hét oang oang của Đào Tây Hữu trong phòng bếp, tiếp tục ngó xuống nhóc con đang cười ngờ nghệch với mình, hình như bầu không khí cuộc sống gần gũi ngập tràn khắp nhà đây vừa nhẹ nhàng rung động dây thần kinh vốn căng chặt bấy lâu.

Anh cúi thấp đầu, hạ giọng nói khẽ một câu chỉ Tiểu Hỉ có thể nghe thấy: “Cảm ơn.”

Lời đáp của Tiểu Hỉ dành cho anh là chỗ bong bóng nước dãi mới cùng quả đấm nhỏ xinh giật tóc siết chặt hơn nữa.

Phòng bếp.

Đào Vĩ đang trò chuyện với em trai, “Đợt trước có bên cạnh tranh bôi nhọ nhà máy sữa của mình, thuê diễn viên bảo là uống sữa nhà mình có chuột, còn quay clip đăng lên mạng nữa!”

“Vờ lờ!” Động tác rửa hoa quả của Đào Tây Hữu khựng lại, “Sao em không biết! Ơ kìa, mọi người phải bảo em với chứ!”

“Vụ này chưa kịp lan đi mà.” Đào Vĩ liếc ra phía phòng khách, hạ âm lượng nhỏ hơn chút nữa, “Bùi Hạc Kinh đã phái người xử lý xong xuôi hết rồi, chưa khơi được tí bọt sóng nào hết, nhà máy sữa của đối thủ đó bị kiểm tra ra có vấn đề đóng cửa luôn cơ!”

“Anh ta bảo là chuyện nhỏ thôi, không cho mọi người kể với em.” Đào Vĩ chau mày hơi não nề, “Xong anh ta còn giúp anh với Tuyết Đình lo liệu bố mẹ bên kia thêm lần nữa.”

Chuyện kể ra cũng dài, hồi đầu Đào Tây Hữu rời nhà họ Bùi bên ngoài xôn xao đồn đãi sục sôi, bố mẹ Lý Tuyết Đình lại càng bứt tóc tiếc rẻ nghĩ mình đặt cược nhầm chỗ, thành ra mỗi lần Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình về nhà ngoại bố mẹ bên đó đều mặt nặng mày nhẹ.

Thời gian lâu dần, Lý Tuyết Đình không nỡ lòng chứng kiến Đào Vĩ thiệt thòi tủi thân nên chẳng sang nữa, bố mẹ chị thấy không sang thì lại bắt đầu nhỏ to với người quen chê chị vô lương tâm… Tóm lại hai vợ chồng làm gì cũng vẫn sai.

Lý Tuyết Đình mắc kẹt ở giữa khó xử đôi đường, tuy chị cũng bực bội vì bố mẹ hám lợi lộc, nhưng sau khi bản thân cũng làm mẹ chị cứ mãi mủi lòng, nếu cắt đứt liên lạc hẳn sẽ xót xa khổ sở lắm.

Không rõ Bùi Hạc Kinh xử lý ra sao, chỉ biết thái độ bố mẹ Lý Tuyết Đình bất ngờ quay ngoắt 180 độ, cách đây mấy hôm cả hai còn tới tận nhà xin lỗi, đảm bảo sau này sẽ sửa đổi những chỗ không phải ngày trước.

“Chậc!” Nét mặt Đào Vĩ phức tạp, “Hôm nay anh ta mua cho Tiểu Hỉ bao nhiêu thứ, phòng em bé sắp hết chỗ chứa luôn rồi… À, anh ta còn hướng dẫn ba mở rộng kinh doanh nữa, ba nghe người ta hứa hẹn choáng váng kia kìa, đáng sợ thật chứ!”

“Đừng sợ, anh cả, anh ấy không có ý xấu đâu.” Đào Tây Hữu trấn an.

“Anh biết mà, nhà mình còn chưa đến cái tầm để anh ta phải đích thân tốn công tốn sức thế.” Đào Vĩ nói: “Anh lo anh ta nhằm vào em ấy, Tiểu Hữu, hay anh cả cho em ít tiền, em ra nước ngoài trốn đi, mình trả hết các thứ hồi xưa với bây giờ anh ta cho nhé, khó xơi thì mình chuồn chẳng lẽ không được chắc?”

“Ây dà!” Lý Tuyết Đình xào xong chảo rau cho ra đĩa đặt sang bên, vỗ vai Đào Vĩ cười bảo: “Anh đừng có chỉ huy ba lăng nhăng, Tiểu Hữu lớn rồi, để yên cho em nó tự xem xét.”

Thế là Đào Vĩ mới gãi đầu, bưng đĩa rau lên nói với Đào Tây Hữu: “Tóm lại bất kể em, em quyết định thế nào, anh, đều, đều sẽ ủng hộ em!”

Đào Tây Hữu gật đầu, Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình cùng đi ra trước, cậu chậm rãi tựa vào bàn bếp, lắng tai nghe tiếng cười nói hân hoan ngoài phòng khách.

Cậu thấy Bùi Hạc Kinh mới là kẻ thông minh nhất.

Bùi Hạc Kinh biết cậu cần gia đình, cần tình yêu, vậy nên còn lâu anh mới đi phá hoại tất thảy mà chọn đem đến cho cậu hạnh phúc hoàn chỉnh, gấp bội.

Bùi Hạc Kinh dùng hành động để nhắn nhủ cậu: Đừng sợ, tôi mãi mãi là bến cảng an toàn, về đây bên tôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...