Đào Tây Hữu ngủ không quá say, ý thức lao đao liêu xiêu như đang trôi giữa làn nước ấm. Mãi rồi có vẻ cơ thể cậu được một lực đâu đó nâng lên, rời khỏi quán bar nhốn nháo, cảm giác tròng trành nhè nhẹ lan tới.
Mùi nước hoa, mùi rượu lẫn lộn và tiếng người ồn ã trong quán rượu dần dà trôi đi tựa thủy triều lùi xa, thay vào đó là hương cỏ cây trong mát quen thuộc đang lởn vởn chập chờn tí ti quanh chóp mũi, hít thở thấy hệt giữa rừng rậm sau mưa, toát ra sức mạnh xoa dịu lòng người.
Cậu vô thức ngó ngoáy đầu, cọ dụi theo hướng nguồn gốc lan tỏa hương thơm êm ái yên tâm ấy, gò má chạm phải mặt vải mướt mát vương vấn hơi ấm cơ thể. Mùi hương trở nên nồng hơn, tựa mành lưới dịu dàng khẽ khàng bao bọc lấy cậu.
Thần kinh căng chặt được thả lỏng triệt để, Đào Tây Hữu lẩm nhẩm một tiếng lè nhè rồi chúi vào sâu hơn, ý thức cũng chìm dần xuống bóng tối không mộng mị.
Bùi Hạc Kinh bế Đào Tây Hữu rất vững vàng với khuỷu tay là điểm tựa duy nhất. Anh cụp mắt, chăm chú ngắm người đang say ngủ trong lòng thật lâu.
Khoang xe bật sưởi ấm áp, chỉ có tiếng động cơ chạy trầm trầm và tiếng nhẹ tênh của bánh xe cán qua tuyết đọng, ánh sáng chảy trôi phía ngoài rọi vào lớp lọc là cửa sổ màu sẫm hắt những mảng loang lổ tỏ mờ trên gương mặt sắc sảo của anh, song chưa chiếu được tới đôi con ngươi hệt đầm sâu ấy.
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh tỉ mỉ lần theo phác họa khuôn mặt thiếp ngủ của Đào Tây Hữu, đang mơ cậu cũng phải cau mày nhăn nhó như thể ấm ức lắm, đôi môi hơi hé loáng ít ánh nước bóng bẩy, mấp máy thẽ thọt theo từng hơi thở, không hề đề phòng.
Đầu ngón tay giần giật, Bùi Hạc Kinh chỉ muốn vuốt phẳng chỗ đầu mày nhíu chặt hoặc chạm lên cánh môi trông có vẻ vô cùng mềm mại kia ngay tức khắc. Nhưng đến cuối anh vẫn chưa cử động, chỉ ghì siết vòng ôm thêm chút nữa, che chở cậu trong lòng kín kẽ hơn.
Anh hồi tưởng cuộc đối thoại vọng ra từ điện thoại của Thẩm Lĩnh, từng câu từng chữ khắc ghi rõ rệt trong não anh.
Lời lên án giữa cơn say loáng thoáng nghẹn ngào của Đào Tây Hữu, những tổn thương gây ra do hành động anh tự cho là “bảo vệ”, nỗi sợ hãi lẫn dũng cảm chôn vùi dưới sâu… hóa thành vô số cây kim nhỏ xíu châm vào trái tim Bùi Hạc Kinh, chằng chịt chi chít, chở theo cơn đau âm ỉ muộn màng mà sắc bén.
Hóa ra tòa công sự anh tự nhận kiên cố đâu ngăn chặn được hiểm nguy, mà còn ngăn cách mất tấm lòng muốn sóng vai bên anh của Đào Tây Hữu.
“Thà rằng chết chung…” Bùi Hạc Kinh lặp lại câu nói ấy trong câm lặng, yết hầu khẽ nuốt đầy khô khan khó nhọc.
“Nhưng tôi không nỡ, Hữu Hữu.”
Nếu phải làm lại lần nữa, Bùi Hạc Kinh vẫn sẽ đưa ra quyết định tương tự.
Thanh niên từng đứng trước mộ mẹ đẻ nói muốn được yêu nay bảo rằng sẵn sàng đồng sinh cộng tử với anh vì yêu, Bùi Hạc Kinh sẽ chỉ càng quyến luyến chùn tay.
Đào Tây Hữu trải bao cay đắng để trưởng thành, phải được sống hạnh phúc mỹ mãn cả đời này mới đúng.
Quá khứ đã không thể can thiệp, may sao tất thảy suýt soát yên lành, giờ đây không còn gì có thể ngáng trở họ bên nhau nữa rồi.
Rón rén đặt Đào Tây Hữu lên giường, Bùi Hạc Kinh cởi giày tất và áo khoác dính đầy mùi rượu giúp cậu bằng động tác tương đối vụng về.
Đúng là đại thiếu gia không quen phục vụ người khác, được cái cử chỉ cực kì dịu dàng như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Anh vắt khăn nóng, cẩn thận lau chùi mặt và cổ cho Đào Tây Hữu.
Đang lim dim mơ màng dở, Đào Tây Hữu cảm giác được một bàn tay to khô ráo ấm áp nắm lấy cổ tay mình, khăn mặt nóng ẩm tỉ mẩn lướt đi từ các ngón tay, kẽ ngón tay đến lòng bàn tay cậu. Cái chạm mềm mại hơi hơi ma sát gây ra hiện tượng ngưa ngứa lạ lùng, vô cùng thư thái, làm cậu bất giác muốn cuộn tròn ngón tay lại.
“Hữu Hữu, đừng ngó ngoáy.” Cậu vừa cuộn nắm tay thì bàn tay to lớn nọ đã níu giữ thật chắc, dùng lực vừa phải song rất cương quyết, “Xong bây giờ đây.”
Tiếng nói lẫn cảm giác ở tay cùng nhau quấy rầy khiến cơn buồn ngủ ở Đào Tây Hữu cạn bớt, cậu gắng sức chống mí mắt trĩu nặng lên, mất mất hồi lâu để tìm tiêu cự cho tầm mắt nhòe nhoẹt rồi mới lấy nét được vào gương mặt đang gần trong gang tấc của Bùi Hạc Kinh.
Vậy là cậu cứ im ỉm lặng thinh dõi theo Bùi Hạc Kinh đăm đăm, ánh mắt mịt mờ chất chứa vẻ trì trệ đặc biệt sau cơn say cùng sự chăm chú khó diễn tả thành lời.
Mãi một lúc sau, Bùi Hạc Kinh đang tập trung lau chùi mới để ý tới ánh nhìn quá đỗi trắng trợn này. Anh dừng động tác lại khẽ ngước, chạm phải đôi mắt Đào Tây Hữu.
“Sao thế?” Bùi Hạc Kinh hạ giọng vô cùng nhẹ, thấp thoáng vẻ căng thẳng không dễ phát hiện, “Khó chịu ở đâu? Muốn uống nước không?”
Đào Tây Hữu vẫn chẳng nói chẳng rằng, rượu cồn đã “gây tê” suy nghĩ cậu, hình như còn phóng đại một ít giác quan và bản năng nào đó.
Cậu chỉ ngó Bùi Hạc Kinh chòng chọc, ương bướng ngắm nghía không chịu chớp mắt, ánh mắt trôi dạt giữa bến bờ nghiền ngẫm tỉnh táo và mê mệt mơ màng, hàng mi thật dài chậm chạp chuyển động tựa đôi cánh rũ mỏi của bươm bướm.
Trái tim Bùi Hạc Kinh hơi thắt lại trước ánh nhìn của cậu, tầm mắt chăm chú vô thanh khiến người ta luống cuống lúng túng hơn bất cứ câu chất vấn nào khác. Bàn tay đang cầm khăn mặt của anh đơ ra giữa không trung, đầu ngón tay vô thức vân vê lớp vải mềm mại.
Tiếng thở khẽ khàng của cả hai biến thành âm thanh duy nhất còn vương trong không gian, ánh đèn đầu giường tông vàng ấm áp khắc họa nên đường nét sâu sắc ở Bùi Hạc Kinh, chiếu rọi cả đáy mắt mịt mù của Đào Tây Hữu.
Khoảnh khắc ấy dường như thời gian đã bị kéo giãn, rồi cô đọng.
Bùi Hạc Kinh duy trì tư thế quỳ một gối ở mép giường, mặc cho tầm mắt từ Đào Tây Hữu mân mê. Sự áy náy, đau xót trong tim anh cùng đốm lửa rực cháy giấu phía sâu thẳm đáy lòng chỉ vừa bị ánh mắt hồn nhiên thẳng thắn ấy châm ngòi, đều đang đan xen vào nhau giữa câm lặng.
Mãi rồi ánh nhìn của Đào Tây Hữu cũng từ từ dịch chuyển, trượt từ đôi mắt Bùi Hạc Kinh xuống đường môi mím chặt, rồi sang tới bàn tay thon thả đẹp đẽ đang cầm khăn mặt của anh. Có vẻ cậu bị khát, cậu vô thức l**m láp đôi môi hơi khô khốc của mình.
Động tác rất nhỏ như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, nhoáng cái đã phá tan bầu không khí im lìm giằng co.
Yết hầu Bùi Hạc Kinh khẽ nuốt, giọng anh khàn hơn hẳn khi nãy, bật ra trầm thấp tới độ gần như cám dỗ mà bản thân anh cũng không hề biết trước: “Hữu Hữu…”
Đào Tây Hữu vẫn chưa đáp lời, chỉ có ánh mắt mờ sương nấn ná nơi đôi môi Bùi Hạc Kinh trở nên tập trung thêm nữa, cảm giác cậu đang phải đắn đo vấn đề gì quan trọng lắm.
Bùi Hạc Kinh chậm rãi đứng dậy rồi lại từ từ cúi người, chống hai tay sát bên tai Đào Tây Hữu.
Tầm mắt cả hai lặng lẽ hòa làm một, người trên người dưới.
Mười mấy giây cứ vậy trôi đi mà chưa ai chủ động áp sát, Bùi Hạc Kinh khẽ nhúc nhích, quyết định lùi về sau ưỡn thẳng người.
Nhưng rồi Đào Tây Hữu vốn đang im thin thít lại thình lình quơ tay vòng lấy cổ anh, rướn lên đến gần không một dấu hiệu báo trước.
Nụ hôn chở theo sự đòi hỏi ngờ nghệch chỉ bằng bản năng, đôi môi thoảng mùi rượu vụng về ập vào khóe môi Bùi Hạc Kinh.
Cái chạm mềm mại ấm nóng thoang thoảng mùi hương đặc trưng từ Đào Tây Hữu cùng hơi rượu còn sót cứ như dòng điện độ nhẹ, nháy mắt đã phóng đi xuyên suốt hệ thần kinh căng thẳng cùng khả năng kiềm chế vốn được chủ nhân lấy làm tự hào của Bùi Hạc Kinh.
Toàn thân anh khựng lại cứng ngắc, đầm sâu nơi con ngươi lập tức trào sóng cả cuồn cuộn, khoảnh khắc ấy toàn bộ những kìm nén lý trí đều đã bị nụ hôn đường đột bất ngờ xô đẩy lảo đảo sát bờ vực.
Có vẻ do cảm nhận vị trí chưa chính xác nên Đào Tây Hữu chưa hài lòng lắm phải thử cọ vài cái, hơi thở nóng ẩm cứ phả loạn xạ lên da Bùi Hạc Kinh với sức quyến rũ đủ cháy lan khắp đồng. Khổ nỗi lúc này đây hình như bản thân cậu cũng có hiểu gì đâu, đôi mắt khép hờ mê man, cánh môi ma sát khóe môi Bùi Hạc Kinh rồi bật ra một tiếng ậm ừ thẽ thọt.
Hô hấp của Bùi Hạc Kinh lập tức trở nên nặng nề, lý trí sụp đổ gào thét chiếm đoạt nhiều hơn nữa.
Chỉ cần hơi cúi đầu, một động tác tráo đổi vị thế, là sẽ có thể biến màn thân mật mù mờ đây thành trận hỏa hoạn rừng rực, tạm thời thiêu đốt hết thảy mọi ngăn cách lẫn tổn thương giữa hai người.
Anh muốn Đào Tây Hữu.
