Editor: Sel
Đôi tai Đường Doanh cực kỳ nhạy cảm, cô lập tức ném cho Mạnh Đông Dương ánh mắt cảnh giác.
Ngón tay anh chỉ dừng trên d** tai cô chưa đầy nửa giây, nhưng lại thả vào tim cô một chú thỏ chạy với tốc độ 100 dặm/giờ.
Cô phải tỏ thái độ ngay, quan hệ giữa họ không phải kiểu có thể làm những hành động thân mật thế này. Cô nghiêm túc nói với Mạnh Đông Dương: "Anh có thể đừng coi em là Kaka được không?"
Mạnh Đông Dương thấy câu này rất hay, nhưng ý tứ lại sai, anh cười: "Kaka sẽ chủ động đưa đầu ra cho anh véo tai nó cơ."
Sắc mặt Đường Doanh lập tức thay đổi, ánh mắt sắc lẹm.
Mạnh Đông Dương tránh ánh mắt sắc bén của cô, móc trong túi ra một viên kẹo đặt lên đùi cô: "Được rồi, anh sai rồi, lần sau anh sẽ xin phép trước."
Tim Đường Doanh thon thót, muốn tranh luận với anh, muốn nói rõ về quy tắc "tình bạn". Ý nghĩ rất mãnh liệt, nhưng lại sợ mình vụng miệng, nói ra sẽ khiến không khí trở nên ngượng ngập, dù sao anh cũng chưa nói rõ điều gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là tiếp tục giả ngốc thì hơn. Mặc kệ anh nghĩ gì, định làm gì, cô cứ giữ vững nhịp điệu của mình là được.
Tiếng mở cửa phòng khách sạn vang lên, Kaka thấy Mạnh Đông Dương đi cùng Đường Doanh vào, miệng nó cong lên như cười, đi về phía cô.
Đường Doanh ngồi xổm xuống áp má vào mặt Kaka: "Chúc mừng năm mới, xem ảnh hôm trước chị chụp cho em không?"
Cô lấy từ trong túi ra ba tấm ảnh đã in, hai tấm nhỏ có thể để trong ví hoặc ốp điện thoại, một tấm lớn hơn đã được lồng khung. Sau khi cho Kaka xem, cô đưa cả ba tấm cho Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Sao không có ảnh chụp chung của hai người?"
"Em giữ lại rồi."
"Không cho anh một tấm à? File gốc cũng không gửi cho anh."
"Anh lấy ảnh em làm gì." Đường Doanh tự nhiên ngồi xuống thảm, ôm lấy một chiếc gối ôm: "Hôm đó anh không chịu chụp ảnh, em cũng đâu có ảnh của anh."
Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Em muốn thì anh gửi cho."
Đường Doanh lập tức từ chối: "Khỏi cần."
Đường Doanh đến để chơi với Kaka, ngồi một lúc cô định dắt nó ra ngoài đi dạo.
Chuẩn bị đứng dậy thì thấy Mạnh Đông Dương đang nghe điện thoại, cô ra hiệu với anh rồi dắt Kaka ra ngoài một mình. Cô nghĩ Mạnh Đông Dương không cần thiết lúc nào cũng phải đi cùng họ.
Tết trời ấm dần, nắng chiều muộn dịu nhẹ dễ chịu. Kaka đi rất chậm, Đường Doanh vừa đi vừa thủ thỉ trò chuyện với nó.
Cô cảm thấy chú chó thông minh này có thể hiểu hết mọi chuyện.
Giám đốc chuyên nghiệp do Mạnh Vân Khâm cử đến gọi điện chúc Tết Mạnh Đông Dương, tiện thể bàn vài câu về tiến độ công việc sau Tết.
Mạnh Đông Dương vừa nhận được báo cáo điều tra lý lịch của người này, nghe đối phương thao thao bất tuyệt, mắt anh dán vào màn hình máy tính, trên đó hiển thị người này từng dính líu đến một vụ án tham ô công quỹ mười năm trước.
Lâm Kiều Y giúp anh điều tra rất kỹ, đặc biệt chú thích điểm này.
Mạnh Đông Dương cười hỏi: "Tửu lượng của anh thế nào? Hôm nào rảnh làm vài ly nhé."
Đối phương nghe đồn Mạnh Đông Dương mấy năm nay chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, đầu tư nhà hàng quán xá cũng chẳng thấy lời lãi gì, nên không đặt nhiều kỳ vọng vào anh. Xã giao vài câu ngoài lề công việc rồi kết thúc cuộc gọi.
Mạnh Đông Dương đi ra cửa sổ, nhìn thấy Đường Doanh và Kaka đang ngồi trên ghế dài ở quảng trường dưới lầu.
Kaka nằm sấp, nhìn chằm chằm vào đài phun nước giữa quảng trường, Đường Doanh một tay đặt lên lưng nó, tay kia cầm điện thoại định chụp ảnh.
Chắc là chụp được tấm ưng ý, cô nhanh chóng cất điện thoại vào túi, cùng Kaka ngắm cảnh trước mắt.
Mấy đứa trẻ cầm súng đồ chơi chạy ra quảng trường chơi, thấy con chó ngồi trên ghế liền xúm lại trêu chọc. Nhìn thấy "vũ khí" trong tay bọn trẻ, Đường Doanh lập tức đứng dậy chắn trước mặt Kaka, nói chuyện phải trái với đám trẻ con nghịch ngợm.
Lúc Đường Doanh về, Mạnh Đông Dương nhét vào túi áo cô một tấm thiệp nhỏ.
Trên đường về cô mở ra xem, người đàn ông này dùng bút máy của mình vẽ lên giấy ghi chú của khách sạn hình ảnh cô và Kaka ngồi trước đài phun nước.
Cô không rành hội họa, không dám đánh giá kỹ thuật, nhưng nét vẽ rất đơn giản mượt mà, thần thái của cô và Kaka cũng được bắt rất chuẩn.
Anh học chuyên ngành gì nhỉ?
Đường Doanh dựa vào định kiến đoán mò, con nhà gia thế như anh thường học kinh doanh, kinh tế, tài chính, hoặc liên quan đến kiến trúc, nếu học lực cấp ba bình thường, chỉ cốt lấy cái bằng thì học mấy môn nghệ thuật cũng có khả năng.
Anh học trường nào ở Mỹ? Làm chức vụ gì ở công ty nước ngoài? Trước đây Đường Trăn giới thiệu về anh quá ít. Đường Doanh chỉ biết đó là một công ty bán lẻ vốn nước ngoài.
Về đến nhà trời đã tối mịt. Đường Doanh bước vào cổng sắt, một người đàn ông đứng đợi ở cửa cầu thang nhìn cô với ánh mắt lo lắng.
"Đường Doanh, em còn nhớ anh không?"
Sao người này lại đến đây? Đây là Chu Hạo Dương, mối tình đầu của Bành Văn Quân.
Đường Doanh nghi hoặc ậm ừ một tiếng, hỏi: "Anh đến tìm chị em à?"
Chu Hạo Dương hơi căng thẳng đút tay vào túi áo khoác, rồi lại rút ra, hai tay đan vào nhau, ấp úng nói: "Trước Tết anh có gặp chị em một lần... sau đó thì không thấy tin tức gì nữa, không biết Tết này cô ấy có ở Thanh Dương không?"
"Chị ấy về Nghê Thành rồi." Đường Doanh nhớ lại đêm Bành Văn Quân đi họp lớp, về nhà lúc nửa đêm, trong lòng bỗng thấy bất an.
"Vậy à, thế anh không làm phiền nữa." Chu Hạo Dương định bỏ đi.
"Khoan đã, anh đợi chút." Đường Doanh gọi lại, cân nhắc một lúc rồi từ tốn nói: "Cuộc sống của chị em không dễ dàng gì, em không biết anh biết được bao nhiêu, nhưng mong anh đừng làm xáo trộn cuộc sống của chị ấy. Em nói vậy có thể hơi mạo muội, xin lỗi anh, em chỉ mong chị ấy được yên ổn, mong anh hiểu cho."
"Anh hiểu, anh hiểu mà..."
Đường Doanh dò hỏi một chút, phát hiện Chu Hạo Dương không hề biết chuyện Bành Văn Quân bị bạo hành vì tin nhắn anh ta gửi.
Mấy hôm trước chị gái gặp anh ta, là hẹn trước hay tình cờ?
Đường Doanh không kìm được liên tưởng đến những lời say của Bành Văn Quân đêm đó. Không có đời sống vợ chồng, từng bị bạo hành, bị kìm kẹp trong thời gian dài, một người phụ nữ như vậy khi đối mặt với mối tình đầu đầy tiếc nuối năm xưa, rốt cuộc sẽ có tâm trạng thế nào?
Tô Dương Dương nhìn vẻ mặt lo âu của Đường Doanh qua video call, nói: "Thay vì cứ lăn tăn suy nghĩ, chi bằng ly hôn quách đi cho xong. Vừa bạo hành vừa không có đời sống t*nh d*c, con cái có đáng yêu đến mấy cũng không thể chịu đựng thêm nữa."
Đường Doanh bảo ra Giêng Bành Văn Quân sẽ đi tìm việc, vì quyền nuôi con nên chuyện ly hôn cần phải tính toán kỹ lưỡng. Cô lại hỏi: "Chị tớ... sẽ không ngoại tình chứ?"
"Cái này..." Tô Dương Dương thở dài: "Cho dù có ngoại tình thật... cũng, cũng có thể thông cảm được..."
Trước khi tự hỏi mình có thể thông cảm hay không, Đường Doanh chấn chỉnh lại dòng suy nghĩ đang đi chệch hướng của mình. Tất cả chỉ là lo lắng của cô thôi.
Bành Văn Quân từ nhỏ đến lớn luôn cẩn trọng lời ăn tiếng nói, ngoài việc chọn sai chồng ra, chị ấy chưa từng đi sai bước nào khác.
Nghĩ đến đây, Đường Doanh xác định rõ suy nghĩ của mình. Dù thế nào đi nữa, việc chị gái cần làm trước tiên là ly hôn.
Cô từng hỏi Tịch Tịch, rõ ràng nhìn thấy mẹ bị đánh, tại sao còn khóc lóc cầu xin mẹ đừng ly hôn. Tịch Tịch bảo đó là ý của ông bà nội.
Ông bà nội bảo bé, nếu bố mẹ ly hôn, bé sẽ không còn nhà, cũng không bao giờ được gặp mẹ nữa.
Lúc Đường Doanh gọi điện cho Mạnh Đông Dương, Bành Phương vừa đi đánh bài với hàng xóm về.
Bà nghe thấy Đường Doanh bàn bạc với người bên kia, muốn xin cho Bành Văn Quân một chức vụ ra hồn, làm đẹp bảng lương, còn phần tiền lương vượt quá năng lực của Bành Văn Quân, họ có thể tự bỏ tiền túi ra bù.
Làm vậy là để đối phó với sự toan tính của nhà họ Đồ, sớm chuẩn bị cho việc giành quyền nuôi con của Bành Văn Quân.
Mạnh Đông Dương trêu Đường Doanh trong điện thoại: "Thông minh thật đấy. Em xem, giá mà em quen anh sớm hơn thì tốt biết mấy."
"Anh lại thế rồi. Anh nói xem, kế hoạch này của em có khả thi không?"
"Được, đương nhiên là được. Thế anh được lợi gì?"
"Em mời anh ăn cơm được chưa."
"Chỉ ăn cơm thôi thì chưa đủ..."
"Thế anh cứ nghĩ kỹ đi. Em đi bàn bạc với chị và luật sư Lâm đã, lát nữa liên lạc lại với anh sau." Đường Doanh không cho Mạnh Đông Dương cơ hội trêu chọc mình nữa.
Bành Phương dựa vào cửa phòng Đường Doanh, tặc lưỡi: "Miệng thì bảo biết chừng mực, mà hết đi chúc Tết bố con cùng cậu ta, lại đến nhờ cậu ta giúp chị con."
"Thế người này mẹ có muốn dùng hay không nào?" Đường Doanh hừ một tiếng: "Mẹ nói gì con hiểu hết, con sẽ chú ý chừng mực khi tiếp xúc với anh ấy."
"Chỉ sợ con dùng quen tay rồi, sau này không dùng được nữa lại thấy ngứa ngáy trong lòng."
"Con không có ý đó với anh ấy, anh ấy cũng chỉ muốn kết bạn với con thôi."
Bành Phương cười đầy ẩn ý: "Con tự liệu đi." Dù sao đó cũng là họ hàng nhà họ Đường, liên quan gì đến bà đâu. Cần nhắc nhở thì bà đã nhắc rồi, còn lại là do Đường Doanh tự cân nhắc.
Mùng 3 Tết ở nhà Đường Cửu An, Tiết Hiểu Tuệ thực sự gọi cháu trai mình đến xem mắt Đường Doanh.
Từ Ngật Nam đi học và làm việc ở xa nhiều năm, năm ngoái bị bố mẹ ép thi vào công an, đành từ bỏ công việc ở Bắc Kinh về quê sinh sống.
Anh ta là em họ của Đường Trăn, hồi nhỏ từng gặp Đường Doanh vài lần, ấn tượng là Đường Doanh mặt nhỏ xíu, gan cũng bé tí, mang tiếng là cô út của Đường Trăn nhưng toàn được Đường Trăn che chở.
Đường Doanh không ngại kết bạn mới, nhưng cũng không nghĩ theo hướng xem mắt.
Đường Chính Quang nghĩ nhiều hơn Đường Doanh, nhìn đi nhìn lại cậu thanh niên này, kiểu gì cũng thấy na ná Cốc Thụy An. Chỉ là điều kiện gia đình tốt hơn, tính cách cởi mở hơn, chứ cũng chẳng hơn được điểm nào khác.
Khoan nói đến Từ Ngật Nam, ông tiếp xúc với bao nhiêu thanh niên trong cơ quan và trong ngành mỗi ngày, cũng thấy chẳng có mấy ai lọt được vào mắt xanh của mình. Nói đi nói lại vẫn là do Mạnh Đông Dương quá xuất sắc.
Nghĩ đến đây, ông nhắn tin cho Mạnh Đông Dương, hỏi sao không đến chúc Tết vợ chồng Đường Cửu An.
Từ Ngật Nam tính tình sởi lởi, kể cho Đường Doanh nghe chuyện vui ở cơ quan, vô tình nhắc đến tên một nữ cảnh sát, Đường Doanh nghe ra ngay là bạn học cấp ba của mình.
"Thế hôm nào rủ nhau đi chơi đi, đằng nào tan làm cũng buồn."
"Được thôi."
Từ Ngật Nam làm ở phòng hộ tịch, kiêm thêm chút công tác tuyên truyền, nhiệm vụ không nặng nề, không quá bận rộn. Anh ta thấy Đường Doanh khác xưa nhiều, trổ mã xinh đẹp hơn, tính cách cũng hoạt bát hơn trước.
Tóm lại hai người nói chuyện khá hợp.
Đường Chính Quang miệng thì bảo không can thiệp chuyện riêng của Đường Doanh, cô thích ai ông cũng không cấm cản, nhưng nhớ lại câu nói khó nghe của Trạch Lệ, ông lập tức ra dáng bề trên, hỏi Đường Cửu An: "Cháu thấy Tiểu Mạnh thế nào?"
Đường Cửu An cười: "Bây giờ cậu ấy làm việc với chú còn nhiều hơn với cháu, trong lòng chú còn lạ gì nữa."
"Người thì tốt thật đấy." Đường Chính Quang khen ngợi Mạnh Đông Dương một hồi rồi hỏi thẳng: "Cháu thấy cậu ấy có xứng với Đường Doanh không?"
"Đường Doanh? Chú út, chú đùa gì thế..."
Đường Chính Quang vỗ vai Đường Cửu An: "Chú không đùa đâu, hai đứa nó dạo này hay đi cùng nhau, chú càng nhìn càng thấy Đường Doanh nhà mình phải xứng với người như thế."
Đường Cửu An nghe mà biến sắc: "Đường Doanh là em gái cháu, Đông Dương tuy không làm con rể cháu được, nhưng vợ chồng cháu vẫn coi cậu ấy như người nhà. Hơn nữa... hơn nữa tình cảm Trăn Trăn dành cho Đông Dương thế nào chúng cháu đều thấy cả, con bé một lòng muốn gả cho Đông Dương. Giờ Đường Doanh với Đông Dương thành đôi thì ra thể thống gì."
Nói xong, anh bỏ mặc ông chú đầu óc có vấn đề đứng một mình ngoài ban công, phất tay áo bỏ đi.
Đường Doanh nhạy cảm, trong bữa ăn nhận ra thái độ của anh chị họ hơi lạ, nhìn sang Đường Chính Quang vô tư lự và thái độ lạnh nhạt của ông với Từ Ngật Nam, cô đoán được phần nào.
Đúng lúc này Mạnh Đông Dương đến nhà, chị dâu vừa ra mở cửa cho anh, quay lại đã nhìn cô một cái. Đường Doanh hiểu ngay, chắc chắn lão Đường lại lỡ lời trước mặt anh chị rồi.
Chào hỏi xong xuôi, Mạnh Đông Dương được sắp xếp ngồi cạnh bà thím. Đường Doanh thấy bà thím hỏi han anh ân cần, vô tình chạm mắt anh, anh vậy mà không hề né tránh nhìn thẳng vào cô.
Chưa có lớp giấy cửa sổ nào bị chọc thủng, nhưng Đường Doanh đã cảm thấy từng luồng gió lạnh đang lùa vào.
Tiết Hiểu Tuệ đứng dậy gắp thức ăn cho Đường Doanh và Từ Ngật Nam, bảo hai người không uống rượu thì ăn nhiều vào. Ngồi xuống rồi lại cười trêu hai người, bảo cứ tưởng một người hiếu động một người trầm tính sẽ khó nói chuyện, không ngờ lại hợp nhau thế.
Đường Doanh hiểu rõ ý chị dâu, lập tức nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Từ Ngật Nam thuận thế nói với Đường Doanh: "Anh hơn em một tuổi, vậy sau này anh gọi em là Tiểu Đường nhé."
"Chứ anh còn định gọi em là gì nữa." Ánh mắt Đường Doanh lướt qua Mạnh Đông Dương như có như không: "Chẳng lẽ lại gọi em là cô à."
"Mỗi người một cách gọi." Đường Cửu An nhìn Đường Doanh: "Người bạn này giới thiệu cho em, em hài lòng chứ?"
Đường Doanh gật đầu lia lịa: "Hài lòng, hài lòng lắm ạ."
Mạnh Đông Dương nhìn thấu tâm tư vợ chồng Tiết Hiểu Tuệ, cô út Đường Doanh đang bị sắp đặt xem mắt đây mà.
Anh thì thầm hỏi Đường Chính Quang ngồi bên kia: "Nếu Đường Doanh và cậu này ưng nhau, sau này mọi người xưng hô thế nào?"
Đường Chính Quang sững sờ, ừ nhỉ, hai vợ chồng này làm cái trò gì thế không biết.
Ông cười với Mạnh Đông Dương: "Đâu có dễ ưng nhau thế."
Đường Doanh đi cùng Từ Ngật Nam, Mạnh Đông Dương lái xe đưa Đường Chính Quang về, đi theo sau họ.
Từ Ngật Nam hỏi Đường Doanh có muốn uống trà sữa không, chưa đợi cô trả lời, anh ta đã tự ý đỗ xe trước cửa tiệm trà sữa: "Hôm nay hiếm khi không phải xếp hàng, làm một ly đi."
Chàng trai nhiệt tình xuống xe rồi quay lại hỏi: "Em uống gì?"
Đường Doanh cười: "Gì cũng được."
Điện thoại trong túi rung lên, Mạnh Đông Dương nhắn tin: ?
Đường Doanh thấy anh thật khó hiểu, cũng nhắn lại một dấu hỏi chấm.
Mạnh Đông Dương: Đưa bố em về xong anh qua tìm em.
Đường Doanh: Đừng, em chưa về nhà ngay đâu.
Mạnh Đông Dương: Thế là ưng rồi à?
Đường Doanh: Lái xe đừng nghịch điện thoại, bố em đang ngồi trên xe anh đấy.
Từ Ngật Nam mua hai cốc trà sữa trân châu ít đường, ngồi trong xe uống cùng Đường Doanh.
Hai người vừa uống trà sữa vừa trò chuyện thêm một lúc, Đường Doanh bảo muộn rồi muốn về sớm.
Lúc này Từ Ngật Nam mới nói: "Ý của dì dượng anh, em đừng để tâm quá nhé, đừng áp lực. Chúng ta cứ thoải mái thôi."
"Được ạ." Đường Doanh cười toe toét.
Thả Đường Doanh ở đầu ngõ xong, hai người kết bạn WeChat, sau đó Từ Ngật Nam lái xe đi.
Đường Doanh chậm rãi đi đến trước cửa tiệm may, tay cầm điện thoại, rõ ràng không nhận được tin nhắn nào, nhưng con thỏ vô hình lại nhảy nhót trong tim.
Bíp một tiếng, tiếng còi xe quen thuộc vang lên.
Khi Đường Doanh quay đầu lại, trái tim bất an bỗng nhiên bình ổn lại vài phần.
Mạnh Đông Dương hạ kính xe xuống, khuôn mặt được ánh đèn đường vàng vọt chiếu sáng, cảm xúc trong đáy mắt anh mập mờ không rõ, giọng điệu mang theo chút trêu chọc: "Cậu ta đi được mười phút rồi, em đang đợi ai thế?"
Cổ họng Đường Doanh khô khốc, đi tới nhưng không có ý định lên xe.
Cô đứng ngoài cửa xe, dùng giọng điệu lý trí và bình tĩnh nhất nói với Mạnh Đông Dương: "Ngày mai anh chị cả đi tảo mộ cho Trăn Trăn, em cũng muốn đi cùng. Anh có muốn đi cùng bọn em không?"
"Lên xe rồi nói." Mạnh Đông Dương nhoài người mở cửa ghế phụ.
Đường Doanh đứng yên không động đậy: "Muộn rồi, em phải về nhà đây."
Mạnh Đông Dương nhìn cô chằm chằm một lúc, khẽ nhíu mày, sau đó xuống xe vòng qua trước mặt cô, nắm lấy cánh tay cô, cưỡng ép nhét cô vào ghế phụ.
