Editor: Sel
Khi tiếng đóng cửa xe nặng nề của Mạnh Đông Dương vang lên, Đường Doanh cảm thấy như có sợi dây thừng leo từ lòng bàn chân lên đầu gối, rồi trói chặt cổ tay phải của cô, khiến cô không thể mở cửa bước xuống.
Bóng dáng người đàn ông vội vã lướt qua đầu xe, khi anh ngồi vào ghế lái, cô ngửi thấy mùi nước hoa cô tặng. Cô đã cẩn thận tìm hiểu và biết phân biệt các tông hương trái cây và hương gỗ. Chai cô tặng anh có hương cam bergamot, chanh, gỗ tuyết tùng và xạ hương.
Suy nghĩ của cô đứt quãng, những mảnh ghép lộn xộn nhảy múa trong đầu. Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại càng muốn nghe anh mở lời trước. Do dự một lát, cô nghiêng đầu nhìn anh.
Ánh mắt Mạnh Đông Dương dừng lại trên gương chiếu hậu, trong đó mang theo ý vị dò xét nhàn nhạt, đuôi mắt hơi nhếch lên, một biểu cảm quen thuộc của anh.
Nếu chỉ là một cơn mưa phùn, thì chưa đủ làm ướt khung cửa sổ giấy.
Đường Doanh tuy là người bị động, nhưng lại rất biết tùy cơ ứng biến. Thấy Mạnh Đông Dương mãi không lên tiếng, cô đành mở lời trước: "Ở quê em là thế đấy ạ, họ hàng qua lại thân thiết lắm, tụ tập là thích buôn chuyện nhà cửa, rồi làm mối cho đám thanh niên đến tuổi cập kê. Em quen với kiểu sống này rồi."
Cô là một người rất đỗi bình thường, không có quá nhiều tham vọng với cuộc đời. Cô nghĩ mình sẽ mãi sống cuộc đời bình thường như vậy.
"Thì sao?" Mạnh Đông Dương quay đầu nhìn thẳng vào mắt Đường Doanh, ánh mắt hạ xuống, dừng lại trên đôi môi hồng nhuận của cô.
Khuôn mặt mộc mạc sạch sẽ, trông vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng, nhưng những lời nói thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn ấy vào những thời điểm quan trọng lại chẳng hề yếu đuối chút nào.
Thực ra cô có cái miệng rất khéo, và một trái tim bọc đường. Lớp vỏ đường ấy rất cứng, nếu không gặp hơi ấm hay sức nóng, thì chẳng khác nào lớp băng mỏng.
Anh mong đợi cô chủ động tiến lại gần mình, để lớp băng tan chảy thành dòng nước ngọt ngào.
Đường Doanh cảm thấy Mạnh Đông Dương hơi dồn ép người khác, dù anh mới chỉ thốt ra hai từ.
Cô không dám nhìn thẳng vào anh, cúi đầu nhìn những ngón tay đan vào nhau của mình, tiếp tục nói: "Quen biết những người bạn như các anh em vui lắm. Em không phải người dễ dàng thoát khỏi một mối tình, điều này chắc anh hiểu. Em muốn làm bạn với anh, cũng vì thấy anh là người trọng tình cảm, chúng ta có điểm giống nhau."
"Vẫn chưa quên được gã bạn trai cũ tồi tệ kia à?" Mạnh Đông Dương nhìn ngón tay cô cứ xoắn lấy vạt khăn quàng cổ, giống hệt con mèo con đang giận dỗi với cuộn len.
Đường Doanh nhíu mày: "Anh có nghe em nói gì không đấy?" Cô cảm thấy anh đang bỏ qua trọng tâm.
Mạnh Đông Dương gỡ vạt khăn ra khỏi tay cô, nói: "Anh nghe rất kỹ từng câu từng chữ. Nhưng nếu em giảng bài cho học sinh mà cũng diễn đạt mập mờ thế này, thì anh thực sự lo ngại cho kết quả học tập của chúng đấy."
"Em..." Đường Doanh giật lại khăn quàng, tức giận quất nhẹ vào mu bàn tay anh.
Mạnh Đông Dương cười khẽ, bảo cô tháo khăn ra.
"Kệ em." Đường Doanh bực bội.
Mạnh Đông Dương ngồi thẳng dậy, hỏi cô: "Kế hoạch cuộc đời của em là gì, ngoài công việc ổn định, điều em coi trọng nhất chắc không phải là hôn nhân chứ? Nghe theo lời khuyên của mấy bà cô, ông chú họ hàng, tìm một chàng trai môn đăng hộ đối, nhân phẩm tốt, rồi sống cuộc đời như anh chị cả của em..."
"Đó là việc của em. Sống theo khuôn khổ thì có gì không tốt? Những người bình thường như bọn em chỉ khi sống cuộc đời mình có thể kiểm soát được mới thấy an tâm." Đường Doanh vội vàng phản bác, tâm lý muốn chống đối rất rõ ràng. Nhưng thực ra cô đã sớm chẳng còn kỳ vọng gì vào hôn nhân nữa rồi.
Về tương lai, cô thiên về hướng cứ thế mà bước đi thật vững chắc, chăm sóc tốt cho bố mẹ, cho chị gái, và trong khả năng của mình, sống một cuộc đời bình an là đủ.
Mạnh Đông Dương thấy cô nói càng lúc càng nhanh, không nhịn được liếc nhìn đôi tai đang giấu trong lớp khăn của cô, mỗi khi căng thẳng tai cô lại đổi màu, thật thú vị.
Anh hỏi: "Ý em là em không bài xích việc phát triển tình cảm với người đàn ông em gặp hôm nay, đúng không?"
Đường Doanh chưa từng nghĩ đến vấn đề này, chọn cách im lặng. Cô cũng không nhất thiết phải trả lời nghiêm túc từng câu hỏi của anh.
Mạnh Đông Dương không quan tâm việc cô có ngầm thừa nhận hay không, khởi động xe rồi nói: "Thắt dây an toàn vào."
Đường Doanh thẳng lưng: "Em không đi đâu hết, em muốn về nhà."
"Nói rõ ràng rồi hẵng về." Mạnh Đông Dương tắt máy, tháo dây an toàn của mình ra, vừa nhoài người về phía cô thì cô đã cảnh giác nép sát vào cửa sổ.
Anh cười khẽ: "Sợ anh à?"
Anh có đôi mắt sâu thẳm và sống mũi cao thẳng, khi không cười tạo cảm giác trầm tĩnh, nhưng mỗi khi trêu chọc cô, sự trầm tĩnh ấy lại bị thay thế bởi một điều gì đó sâu xa hơn. Dù giọng điệu anh trêu đùa, cô vẫn không hề cảm thấy anh là kẻ trăng hoa.
"Em sợ anh làm gì." Miệng thì nói thế nhưng mắt Đường Doanh lại nhìn đi chỗ khác, cơ thể vẫn trong trạng thái phòng bị.
Mạnh Đông Dương cúi nhìn chiếc cổ thon dài bị khăn quàng che kín mít của cô, nhiệt độ trong xe khá cao, anh đoán cô đang bị nóng, não bộ vô thức phát ra mệnh lệnh, nhưng ngón tay lại dừng lại ở nơi cô không nhìn thấy, một sự kiềm chế trái ngược với lòng mình.
Anh ôn tồn nói: "Đường Doanh, anh bắt đầu cai thuốc lá rồi."
Giọng người đàn ông trầm ấm, nhẹ nhàng. Câu nói đầy ẩn ý mập mờ như dòng nước tĩnh lặng chảy qua cổ họng Đường Doanh, xuyên qua trái tim rồi chảy xuống những nơi sâu hơn trong cơ thể.
Nơi dòng nước vô hình ấy đi qua bỗng trở nên khô khốc, nóng rát. Đột nhiên cô cảm thấy mọi thứ trước mắt đều thật nguy hiểm.
Nhiệt độ nguy hiểm, không khí nguy hiểm, con người nguy hiểm, và trái tim cô cũng mất đi sự an ổn.
Cô rất sợ cảm giác này, còn tệ hơn cả cảm giác lo lắng trước kỳ thi đại học. Thi cử là điều bắt buộc phải đối mặt, còn người này, cô có thể không cần kết giao sâu sắc.
Khi mở miệng, cổ họng cô vẫn khô khốc, giọng nói lạc đi mà cô không hề hay biết, cô trịnh trọng nói với người đàn ông đang đặt cô vào tình thế nguy hiểm này: "Anh có hút thuốc hay không chẳng liên quan gì đến em cả, anh đừng nói chuyện với em kiểu đó."
"Anh..."
Cô ngẩng đầu đón lấy ánh mắt anh, chặn đứng âm tiết đầu tiên anh thốt ra: "Không được... Cấm anh nói, anh không được nói thêm lời nào nữa."
Mạnh Đông Dương bị một cô gái từ chối bằng cách cấm anh phát ra tiếng động. Anh ngẫm nghĩ, thấy cô gái này vừa thực tế lại vừa đáng yêu.
Anh đành hỏi: "Em ghét anh à?"
"Anh không cho em đi thì chúng ta nghe nhạc đi. Đừng nói chuyện nữa, nghe nhạc." Đường Doanh nghiêm túc đưa tay chọn bài hát trong danh sách nhạc của anh.
Mạnh Đông Dương bật cười thành tiếng.
Rốt cuộc cô có bao nhiêu chiêu trò để đối phó với sự tấn công của anh đây, điều này thực sự khiến anh tò mò.
Cô chẳng phải là một cô gái bình thường khuôn phép đâu, cô lanh lợi như chiếc đũa thần của phù thủy vậy.
Nhìn phong cách ăn mặc và sự chỉn chu của anh, Đường Doanh cứ tưởng gu thẩm mỹ của anh sẽ rất cổ điển. Đúng là anh nghe nhạc tiếng Anh nhiều, nhưng phần lớn không phải là nhạc trữ tình.
Cô chọn bừa một bài, là nhạc Hip-hop, cau mày đổi bài khác, dạo đầu nghe khá êm tai, kết quả ca sĩ vừa cất giọng đã ồn ào...
Vốn tiếng Anh của cô đã rơi rụng gần hết, nhìn tên bài hát lạ hoắc đến hoa cả mắt. Không chọn được bài nào hợp không khí, cô dựa lưng vào ghế, vẻ mặt chán đời.
Mạnh Đông Dương mở miệng trêu: "Cửa xe không khóa đâu."
"..." Mặt Đường Doanh nóng bừng, ngẩn người nhìn anh, sau đó vội vàng đẩy cửa xe.
Tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa, tiếng khóa cửa vang lên. Cô lại bị anh trêu đùa rồi.
Cô quay lại trừng mắt nhìn Mạnh Đông Dương: "Anh là trẻ lên ba đấy à?"
"Trẻ lên ba không biết nói dối, không biết nói một đằng làm một nẻo, càng không biết lấy cớ nghe nhạc dở tệ khi không muốn rời đi. Cô giáo Đường hai mươi sáu tuổi có muốn học hỏi tinh thần ngây thơ này không?"
"Em không muốn nghe anh nói..."
"Em đang ỷ vào việc anh đối tốt với em để gây sự vô lý đấy."
"..."
Mạnh Đông Dương tắt nhạc, nghiêng người, từ từ tháo từng vòng khăn quàng cổ của Đường Doanh ra, nhìn khuôn mặt và đôi tai cô lộ ra hoàn toàn, tay anh bất động thanh sắc chạm lên má cô.
Làn da mịn màng mang lại cảm giác tinh tế, anh nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của cô, tâm lý khao khát chiếm hữu xâm chiếm mọi cảm giác hiện tại.
"Có cần chào hỏi em một tiếng không?" Ngón tay anh khẽ động, đầu ngón tay khô ráo nhẹ nhàng v**t v* môi trên của cô, ánh mắt nóng bỏng rơi xuống, không chút vội vàng chờ đợi một tín hiệu rõ ràng.
Lý trí của Đường Doanh vỡ vụn trong chốc lát, trôi dạt từ sa mạc khô cằn đến rừng nhiệt đới ẩm ướt. Lòng bàn tay Mạnh Đông Dương là nơi trú ẩn sạch sẽ khô ráo, còn cô như chú chim lạc lối, bị anh nắm chặt quỹ đạo bay.
Có nên mặc kệ cơn mưa rào trút xuống, phá vỡ hoàn toàn lớp giấy cửa sổ mỏng manh như cánh ve kia không?
Khi lý trí chạm đất, va vào v*t c*ng, trái tim Đường Doanh như bị vật cùn đập mạnh.
Cô hoảng loạn đẩy tay Mạnh Đông Dương ra, nói năng lộn xộn: "Anh mau về với Kaka đi, em cũng phải về nhà rồi. Những lời anh nói tối hôm đó em hiểu một phần, nhưng có lẽ chúng ta hiểu khác nhau. Em... sáng mai em phải đi thăm mộ Đường Trăn, mỗi lần đến em đều nói chuyện với chị ấy một lúc, tình cảm chị em em rất tốt, anh chị cả coi em như em gái ruột. Anh không thể như thế này, anh đã nói chúng ta là bạn bè, anh sẽ không làm em khó xử, xin anh giữ lời."
Mạnh Đông Dương chăm chú nhìn Đường Doanh nói, hàng mi rung động, cái nhíu mày vô thức, đôi môi mím chặt, từng biểu cảm đều vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức anh sẵn sàng đứng ở lập trường của cô để hiểu ý cô muốn nói.
Anh suy nghĩ từ những lời cô nói lúc mới lên xe, nhận ra cô có một hệ thống "từ chối" hoàn chỉnh, có logic, có tình có lý, liên quan đến đạo đức nhân tình, và cả hoàn cảnh của cô.
Nhưng điều duy nhất cô bỏ sót chính là trái tim của mình.
Mạnh Đông Dương không quan tâm đến cái gọi là luân thường đạo lý, quan hệ họ hàng, anh không thẹn với Đường Trăn và vợ chồng Đường Cửu An, tương lai dù anh chọn ở bên ai cũng không cần sự đặc xá của người nhà họ Đường, anh cũng chưa bao giờ cố tình xây dựng hình tượng thâm tình.
Anh là người bị kìm nén d*c v*ng nhiều năm, khi trưởng thành do quán tính tâm lý, những thứ anh muốn cực kỳ ít. Đường Doanh là thứ anh muốn, khi xác định rõ điều này, trọng tâm suy nghĩ của anh chỉ còn hai chữ "chiếm hữu".
Anh không phải người chỉ quan tâm đến kết quả, anh tận hưởng quá trình săn đuổi, cũng mong chờ kh*** c*m khi được thỏa mãn. Ngay từ đầu anh đã không quan tâm Đường Doanh họ gì, là người thế nào, có quan hệ gì với ai.
Đường Doanh lại có khả năng khiến anh không nóng vội, điều này nằm ngoài dự đoán của anh. Cô trông có vẻ ngoan hiền, dễ bắt nạt, nhưng lại rất biết cách lấy lùi làm tiến.
Cô cũng biết thế nào là cương nhu kết hợp, biết tận dụng tình cảm của anh dành cho cô để thực hiện những hành động kháng cự làm rối loạn nhịp điệu của anh.
Cô có vẻ đang cố gắng duy trì sự bình yên trong lòng, nhưng thực chất đã nảy sinh tâm lý phản nghịch vô thức đối với sự bình yên đó.
Có lẽ cô không hiểu, vừa kiềm chế vừa đầu hàng càng khiến người ta mê đắm hơn.
Khi một người một lòng muốn an ổn bị rối loạn trật tự nội tâm, sẽ cân bằng đạo đức và d*c v*ng như thế nào, và sẽ dùng bao nhiêu thủ đoạn để kháng cự đây.
Mạnh Đông Dương quyết định mở khóa cửa xe.
Tiếng động này đối với Đường Doanh chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng. Cô nóng lòng muốn thoát khỏi bầu không khí hiện tại.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô đưa tay mở cửa xe, trong lòng bỗng vang lên một tiếng động nhẹ, như dùng lông vũ gạt nhẹ ổ khóa kiên cố, là kẻ bị ma xui quỷ khiến đang thực hiện một nỗ lực vô ích và ngốc nghếch.
Ngón tay cô dừng lại.
Cô quay đầu, ngơ ngác nhìn người đàn ông đang ngồi ở ghế lái đã lùi lại một bước.
Mắt Mạnh Đông Dương chưa từng rời khỏi cô, lập tức bắt được ánh mắt cô quay lại.
Hai luồng ánh mắt xuyên qua ánh sáng mờ ảo giao nhau, sợi lông vũ trong lòng Đường Doanh bị gió thổi bay, ổ khóa chưa mở tự rơi xuống đất, đập vào trái tim mềm yếu của cô tạo thành một vòng xoáy đen ngòm.
Khi gáy bị bàn tay to lớn bao phủ, Đường Doanh cảm thấy như hồi nhỏ lần đầu tiên ngồi thuyền hải tặc trong công viên giải trí, con thuyền lần đầu tiên di chuyển l*n đ*nh cao nhất.
Và khi đôi môi người đàn ông áp tới không chút dịu dàng, con thuyền lòng dù đã chuẩn bị tâm lý vẫn rơi xuống vực sâu không thấy đáy.
Người bị kìm nén d*c v*ng lâu ngày, khi có cơ hội thỏa mãn, sẽ vứt bỏ mọi phẩm chất quý ông. Mạnh Đông Dương không phải lúc nào cũng thực hiện nguyên tắc dịu dàng như gió xuân mưa phùn.
Sau khi đôi môi nghiền nát đôi môi anh đào của cô gái, đầu lưỡi thuận thế cạy mở hàm răng trắng ngà của cô.
Hơi thở, nhịp điệu, sự giao hòa của nước bọt, sau sự hỗn loạn sẽ quy phục trước d*c v*ng tự nhiên.
Xác nhận cô đã bị cơn mưa rào gió giật áp chế mọi lý trí, anh mới để bầu không khí trở lại ôn hòa, răng nhẹ nhàng gặm nhấm môi trên của cô, đầu lưỡi lướt nhẹ qua, nụ hôn lại rơi xuống chỗ lõm trên môi, nếp nhăn môi dưới, và cả chiếc cằm nhỏ nhắn đầy đặn, cuối cùng ngậm lấy d** tai như hạt ngọc trai.
