Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 32: Thân phận mới



Editor: Sel

Hai đôi môi nhẹ nhàng dính vào nhau, như hai con dấu mềm mại in dấu lên đối phương.

Trong lòng Mạnh Đông Dương bùng lên một biển lửa tĩnh lặng, anh cúi đầu, để gót chân Đường Doanh chạm đất.

Đường Doanh đưa tay ra trước, ôm lấy khuôn mặt Mạnh Đông Dương, môi rời ra trong giây lát, rồi hơi nghiêng đầu, như kẻ săn mồi ngậm lấy môi trên của anh.

Từ môi trên đến khóe môi, rồi xuống môi dưới, từng chút từng chút hôn, từng chút từng chút thăm dò, từng chút từng chút tăng thêm lực đạo.

Sau khi hai bờ môi va chạm kịch liệt, đầu lưỡi cô như con rắn nhỏ len lỏi vào trong, c**n l** đ** l*** anh, kiên nhẫn m*t mát, ngón tay ấn mạnh lên má anh...

Mạnh Đông Dương đỡ lấy eo Đường Doanh, tranh thủ lúc cô lấy hơi, anh nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay đang áp lên mặt mình, rồi từng chút một l**m nhẹ lên trên, cắn nhẹ ngón tay cô.

Anh giơ một tay lên, bao trọn lấy những ngón tay vừa được anh hôn, mười ngón tay đan chặt vào nhau, người áp sát tới.

Lưng Đường Doanh đập vào tủ sách, tay bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu, mu bàn tay chạm vào cuốn sách bìa cứng lạnh lẽo, ngoài mu bàn tay ra, cả người cô không chỗ nào là không nóng rực.

Cằm cô bị anh nâng lên, anh hôn từ trán xuống mang tai, hơi thở nặng nề vừa phả vào tai, d** tai đã bị khoang miệng ẩm ướt cuốn lấy.

Dòng nhiệt chạy qua tim, lan xuống bụng dưới, những ngón tay đan vào tay anh cong lại, bấu chặt lấy đốt ngón tay anh.

Trong lúc tạm nghỉ, Mạnh Đông Dương cọ cọ mũi vào mũi Đường Doanh, bế bổng cô lên.

Đường Doanh nhắm vào yết hầu anh, đưa lưỡi l**m nhẹ, chân quấn lấy vòng eo rắn chắc của anh một cách tự nhiên.

"Vẫn chưa hôn đủ à?" Mạnh Đông Dương đỡ lấy gáy cô trêu chọc.

Đường Doanh cắn mạnh, để lại dấu răng trên cổ anh: "Cấm trêu em."

Khi Mạnh Đông Dương bế Đường Doanh ra phòng khách, đầu cô vẫn luôn dựa vào hõm cổ anh.

Anh ngồi xuống ghế sô pha, cả người cô đè lên, một nơi kín đáo bị va chạm, cô lập tức muốn đứng dậy, đầu gối vừa dùng lực thì anh đã giữ chặt eo không cho cô nhúc nhích.

"Làm sao bây giờ." Cô nói xong bỗng bật cười, vùi mặt vào ngực anh.

"Cười cái gì." Anh vỗ nhẹ vào đầu cô.

Đường Doanh lí nhí nói: "Sao em thấy mình cứ vội vàng thế nào ấy."

Mạnh Đông Dương nghịch tóc cô, ngón tay v**t v* má cô: "Em đúng là không làm thì thôi, đã làm là làm người ta kinh ngạc."

Đường Doanh đưa tay bịt miệng người đàn ông này lại.

Mạnh Đông Dương cắn nhẹ ngón tay cô, lại chạm vào eo cô: "Hửm?"

Chạm phải một thứ rất cụ thể. Đường Doanh lùi lại phía sau, nói nhỏ: "Biết rồi."

"Em biết gì rồi?" Mạnh Đông Dương cười.

Biết anh cũng muốn, biết anh đ*ng t*nh, biết anh cũng đang kiềm chế chứ sao, còn biết gì nữa?

Đường Doanh ngồi thẳng dậy: "Em muốn xuống."

"Anh có cấm em xuống đâu."

"..."

Cô vừa định đứng lên thì bị anh giữ chặt, không thể nhúc nhích.

"Này!"

"Ôm một lát đã." Mạnh Đông Dương ấn đầu cô vào hõm cổ mình, dịu dàng nói: "Nếu em nói sớm em đến tìm anh vì mục đích này, anh chắc chắn đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cần thiết rồi."

"Im đi!"

"Theo thái độ trước đây của em đối với anh, anh còn tưởng ngày này ít nhất phải đợi đến mùa hè cơ."

"Bây giờ anh đợi đến mùa hè cũng được mà."

Mạnh Đông Dương nâng mặt cô lên: "Em đợi được không?"

Đường Doanh chồm tới cắn môi anh.

Trái tim cô giáo Đường, bên ngoài là đường phèn, bên trong là ngọn lửa, tối nay Mạnh Đông Dương coi như đã được lĩnh giáo rồi.

Anh không thể vội vàng, ngoài việc chưa chuẩn bị đồ dùng cần thiết, anh cũng cân nhắc việc cô đi cùng bố, không thể giữ cô lại qua đêm ngay tối nay được.

Dù hôn triền miên đến mấy, anh cũng không chạm vào chân và ngực cô.

Sau khi xuống khỏi đùi Mạnh Đông Dương, cả người Đường Doanh lâng lâng, cô không ngờ mình lại mất kiểm soát trước người đàn ông này như vậy.

Có lẽ vì nụ hôn đầu tiên với anh mang tính đột phá quá lớn, nên mới khiến cô có ảo giác như thanh tiến độ đã chạy hết.

Cô thực sự rất thích cơ thể anh.

Thích đôi môi anh, thích nhịp điệu khi anh hôn cô, thích cách anh hôn lòng bàn tay cô, và thích cả d*c v*ng không hề che giấu toát ra từ người anh khi cô bị anh giam cầm trong vòng tay.

Lúc chạng vạng tối, Mạnh Đông Dương còn chưa chắc Đường Doanh có đến hay không, đã làm sushi và bánh pudding sô cô la cho cô, giờ lại đi làm kem cho cô.

Bật máy, cho nguyên liệu vào, anh vừa định quay người lại thì Đường Doanh đã dán sát vào, cô nắm tay anh rất tự nhiên, tì cằm lên cánh tay anh, ló nửa đầu ra quan sát chiếc máy làm kem.

Anh trở tay vỗ nhẹ vào má cô: "Sau này cuối tuần nào cũng đến đây nhé?"

"Tuần nào cũng đến á? Lái xe cả đi cả về mất bốn tiếng đấy."

"Lần sau đổi lại em lái."

Mạnh Đông Dương bế Đường Doanh ngồi lên đảo bếp, lấy một ít kem bón cho cô.

"Ngọt không?"

"Vừa phải." Đường Doanh l**m môi: "Anh biết hưởng thụ cuộc sống thật đấy."

Mạnh Đông Dương lại bón cho cô một miếng pudding: "Lạnh mấy tiếng rồi đấy, chỉ sợ em không đến."

Đường Doanh cụp mắt: "Thế anh có vui không?"

"Còn em?"

Đường Doanh gật đầu.

Mạnh Đông Dương xoa đầu cô: "Mới chỉ thích anh một chút thôi mà đã nhiệt tình thế này, sau này còn thế nào nữa."

Mặt Đường Doanh nóng bừng: "Đến lúc đó anh đừng có không đỡ nổi là được."

Mạnh Đông Dương cúi xuống hôn đi vệt kem dính bên mép cô: "Em cứ việc nhào vô."

Vừa ăn, hai người vừa dựa vào nhau xem Rick and Morty.

Đến mười một giờ, Đường Doanh cảm thấy không thể ở lại thêm nữa, huých nhẹ vào ngực Mạnh Đông Dương, nhắc anh cô phải về rồi.

Mạnh Đông Dương hôn cô thêm một lúc nữa mới chịu buông tay, sau đó cùng cô mặc quần áo, lái xe đưa cô về khách sạn.

Đường phố vắng lặng lùi lại ngoài cửa sổ xe, Đường Doanh thu lại tầm mắt, nhìn khuôn mặt Mạnh Đông Dương, tâm trạng ngồi trên chiếc xe này dường như cuối cùng cũng đã thay đổi.

Thành thật đối mặt với bản thân, đối mặt với anh không phải chuyện dễ dàng, trong đầu và trong tim vẫn còn nhiều tạp niệm vương vấn. Nhưng đêm nay vô cùng vui vẻ, niềm vui này khác hẳn với mọi trải nghiệm trong quá khứ.

Điều này không chỉ vì Mạnh Đông Dương rất đặc biệt, mà những thay đổi cô tạo ra và những điều cô cảm nhận được giúp cô nhận thức về một Đường Doanh mới, một Đường Doanh cũng rất đặc biệt và đáng trân trọng.

Trước khi xuống xe, Đường Doanh chủ động ôm người đàn ông này, hôn lên má anh, quyến luyến không rời.

Cảm giác thỏa mãn nguyện vọng trong lòng Mạnh Đông Dương càng thêm đậm sâu. Anh dựa vào cửa xe, nhìn theo bóng lưng Đường Doanh rời đi, cảm thấy mọi thứ tối nay đều khiến anh vui vẻ.

Tối nay không có giây phút nào là thừa thãi.

Hôm sau nhận được kết quả kiểm tra, bác sĩ khuyên nên nhập viện điều trị.

"Kết quả cho thấy có khả năng bệnh lý võng mạc."

Đường Chính Quang nghe xong cuống lên, bảo mắt mình chẳng mờ tí nào, nhìn rõ mồn một.

Bác sĩ bình thản nói: "Kết quả xét nghiệm đều ở đây cả rồi."

Đường Doanh chất vấn bố: "Nếu bố nhìn rõ thì sao lại ra kết quả này được. Khó khăn lắm mới đặt được lịch khám chuyên gia đầu ngành, bố có thể nói thật với bác sĩ được không!"

Đường Chính Quang chần chừ một hồi lâu, Đường Doanh mời ông ra khỏi phòng khám, tự mình nói chuyện với bác sĩ.

Bác sĩ bảo chỉ là có khả năng thôi, nhập viện theo dõi điều trị là để cho chắc chắn, hơn nữa bệnh lý giai đoạn đầu có thể đảo ngược được. Nếu họ thấy ở Nghê Thành bất tiện thì có thể về Thanh Dương nhập viện, phác đồ điều trị đều như nhau cả.

Chiều hôm đó Đường Doanh về Bệnh viện Nhân dân Thanh Dương làm thủ tục nhập viện cho Đường Chính Quang.

Lão Đường vào phòng bệnh cứ lải nhải suốt, bảo Đường Doanh no cơm rửng mỡ. Trạch Lệ ở bên cạnh dọn đồ, bảo ông bớt nói đi, càng nói càng chóng mặt.

Đường Doanh biết Trạch Lệ cũng bận rộn công việc, bảo cô sẽ thay phiên với bà vào chăm sóc bố.

Lão Đường phẩy tay: "Bệnh vặt thôi mà, bố có phải không cử động được đâu, ngoài đưa cơm ra thì đừng ai vào chăm cả."

Muộn hơn một chút, Tiết Hiểu Tuệ tan làm ghé qua xem xét.

Đường Doanh chạm mặt chị dâu, hai người xa lạ đến mức không tưởng tượng nổi, mối quan hệ dường như không thể quay lại như xưa.

Tiết Hiểu Tuệ xem qua phiếu xét nghiệm của Đường Chính Quang, có thắc mắc không hỏi Đường Doanh mà lại quay sang hỏi Trạch Lệ.

Trạch Lệ nhận ra điều gì đó, đợi Tiết Hiểu Tuệ đi khỏi mới thăm dò Đường Doanh: "Con với Mạnh Đông Dương yêu nhau rồi à?"

Đường Doanh không phủ nhận.

Đường Chính Quang bảo đây là chuyện đại hỷ, đợi ông xuất viện, bảo Đường Doanh dẫn Mạnh Đông Dương về nhà ăn cơm.

Trạch Lệ cười hùa theo: "Tôi đã bảo con bé Doanh có phúc mà lị. Thằng trước kia không xứng với nó, phải là người như cậu Mạnh mới được."

Đường Doanh mím môi cười nhạt, không tiếp lời.

Trước khi rời bệnh viện, Đường Doanh mua ít hoa quả và trà sữa biếu y bác sĩ khoa nội trú, nhờ họ chăm sóc bố giúp.

Một bác sĩ nội trú trẻ tên Lộ Thần ra tiếp đón, bảo chủ nhiệm Tiết đã dặn dò rồi, bảo cô yên tâm.

Đường Doanh nhân tiện hỏi bác sĩ Lộ vài vấn đề.

Bác sĩ Lộ khen cô: "Tôi làm bác sĩ nội trú hai năm rồi, hiếm thấy người con nào hiếu thảo như cô đấy."

Lời của Lộ Thần giúp Đường Doanh bớt lo lắng phần nào. Cô thả lỏng, chậm rãi đi ra cổng bệnh viện.

Đột nhiên, Tiết Hiểu Tuệ đạp xe lướt qua người cô. Cảm giác căng thẳng vừa mới dịu đi lại ùa về.

"Chị dâu." Cô gọi Tiết Hiểu Tuệ một tiếng.

Tiết Hiểu Tuệ tấp xe vào lề, người không xuống xe, cũng không quay lại nhìn Đường Doanh.

Đường Doanh đi đến gần Tiết Hiểu Tuệ, gọi người ta lại rồi nhưng không biết phải nói gì.

Lúc này Tiết Hiểu Tuệ chủ động nói: "Chuyện của bố em chị sẽ để tâm."

"Em cảm ơn chị."

"Không có gì thì chị đi trước đây."

"Bà nội mấy nay thế nào rồi ạ?"

Tiết Hiểu Tuệ lắc đầu: "Cầm cự qua ngày thôi."

Lúc đạp xe qua đường, Tiết Hiểu Tuệ nhìn thấy xe của Mạnh Đông Dương, chị dừng lại quan sát một lúc, thấy Đường Doanh lên chiếc xe đó.

Là cậu ta theo đuổi sát sao, hay là đã theo đuổi được rồi đây. Trong lòng Tiết Hiểu Tuệ đầy cảm thán.

Chị biết Đường Doanh là cô gái tốt, nhưng rốt cuộc cô cũng không thể so sánh với con gái Đường Trăn của chị được. Chị không hiểu tại sao Mạnh Đông Dương lại nhất kiến chung tình với Đường Doanh.

Mạnh Đông Dương vốn định tuần sau mới đến Thanh Dương, nhưng lo Đường Doanh lo lắng nên chiều nay xử lý xong mấy việc quan trọng liền vội vã chạy sang.

Đường Doanh lên xe, anh nắm lấy tay cô: "Tình hình thế nào rồi?"

"Cũng ổn ạ." Đường Doanh nghĩ chỉ cần lão Đường ngoan ngoãn nghe lời thì cùng lắm nằm viện hai tuần là được về. Cô không nhắc đến chuyện gặp Tiết Hiểu Tuệ.

Cô hỏi Mạnh Đông Dương: "Anh muốn đến nhà em ăn cơm không?"

"Có tiện không?"

"Tiện mà." Đường Doanh cười: "Mẹ em không bao giờ để em bị thiệt miệng đâu, huống hồ anh cũng chẳng phải người kén ăn."

Bành Phương xót con gái chạy đôn chạy đáo lo chuyện của bố, đặc biệt hầm một nồi canh gà. Hai người vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm nức.

"Ái chà, con chẳng báo trước với mẹ là Tiểu Mạnh đến." Bành Phương thò đầu ra từ bếp chào một tiếng rồi lại quay vào tủ lạnh lấy thêm thức ăn.

Mạnh Đông Dương hàn huyên với Bành Phương vài câu rồi xắn tay áo định vào bếp phụ giúp. Bành Phương đương nhiên không chịu, đẩy anh ra phòng khách, bảo Đường Doanh rót nước cho anh.

Đường Doanh đang bận rộn, Mạnh Đông Dương ghé sát tai cô thì thầm: "Hôm nay bác gái nên coi anh là khách thế nào đây?"

Đường Doanh nhéo eo anh một cái: "Em còn chưa nói với mẹ đâu."

"Em cũng chưa nói với anh nữa."

"Anh muốn nghe gì?" Đường Doanh giả ngốc.

Mạnh Đông Dương đi theo Đường Doanh vào phòng ngủ của cô, đèn bật lên, căn phòng được Bành Phương dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp.

Phòng ngủ con gái mang phong cách cũ kỹ nhưng chỗ nào cũng toát lên vẻ ấm áp yên bình. Ga trải giường màu xanh nhạt, rèm cửa màu vàng ngỗng, bàn học gỗ phủ khăn trải bàn trắng, giá sách nhỏ và đèn bàn dán đầy giấy nhớ đủ màu sắc.

Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô ngồi trước bàn soạn bài hay ngẩn ngơ suy nghĩ.

Đường Doanh nhìn về phía nhà bếp một cái, rồi túm lấy cổ áo Mạnh Đông Dương.

Mạnh Đông Dương thẳng lưng lùi lại: "Đừng nghịch, anh không hôn em ở đây đâu."

"Ai thèm hôn anh chứ!" Đường Doanh lườm người này một cái, cô tiếp tục dùng sức kéo đầu anh xuống, khi mặt kề mặt, cô thổi nhẹ vào sống mũi anh: "Anh bị rụng lông mi kìa."

"Tạch" một tiếng, Mạnh Đông Dương trở tay tắt đèn trong phòng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...