Editor: Sel
Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn lạnh từ phòng khách hắt vào, phủ lên khuôn mặt Đường Doanh một lớp ánh bạc nhàn nhạt.
Mạnh Đông Dương dùng đầu ngón tay v**t v* xương lông mày của cô, đến giữa trán, anh đặt xuống một nụ hôn dịu dàng, rồi dùng đốt ngón tay nhẹ nhàng cạo sống mũi cô.
Từ trong bếp vọng ra tiếng xèo xèo của dầu nóng, trái tim ai đó cũng rộn ràng reo theo.
Đường Doanh rất dễ rung động, cô kiềm chế nắm lấy tay Mạnh Đông Dương, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh: "Được rồi."
Cô vừa định mở cửa đi ra, Mạnh Đông Dương đóng cửa lại, ôm chặt cô vào lòng.
Hai người ôm nhau trong bóng tối.
Đường Doanh vòng tay ôm eo Mạnh Đông Dương, áp tai vào ngực anh, nhìn ánh trăng leo lên bậu cửa sổ.
Cái ôm này kéo dài cho đến khi tiếng xào nấu trong bếp ngưng bặt.
Trên bàn ăn, Đường Doanh hỏi Bành Phương tối nay có hẹn đánh bài không.
Bành Phương bảo tối chủ nhật không đủ người. Nói xong bà quan sát hai người một lượt, bảo mình có thể đi tập nhảy quảng trường.
Đường Doanh biết mẹ chẳng bao giờ nhảy quảng trường, nên quyết định ăn xong sẽ dẫn Mạnh Đông Dương đi dạo quanh đây.
Bành Phương nhìn thái độ hai người cũng biết họ đã xác định quan hệ, bèn vào phòng lấy một phong bao lì xì, đặt cạnh bát đũa của Mạnh Đông Dương: "Tiểu Mạnh, cái này con nhận đi."
Đường Doanh chỉ định đưa Mạnh Đông Dương về ăn bữa cơm thường, không có ý định ra mắt bạn trai, cô sợ Mạnh Đông Dương sẽ thấy áp lực, lo lắng nhìn anh.
Mạnh Đông Dương vậy mà không hề từ chối, chân thành nói cảm ơn, cất lì xì vào túi.
Anh đáp lại ánh mắt của Đường Doanh, khẽ hỏi: "Sao thế, ghen tị vì anh lại được nhận lì xì à?"
Lại...
Đường Doanh nhớ đến cái lì xì to đùng mà lão Đường và Trạch Lệ tặng anh hôm mùng Một Tết, lúc này mới hiểu ra thâm ý câu nói của anh trên xe hôm đó.
Cô bĩu môi: "Ghen tị chết đi được."
Bành Phương nói với Mạnh Đông Dương: "Con yêu Đường Doanh rồi, sau này muốn đến nhà ăn cơm thì bác lúc nào cũng hoan nghênh. Bác biết con chu đáo, nhưng nhà mình không có nhiều quy tắc, lần sau đến đừng mang nhiều quà cáp thế nữa."
Mạnh Đông Dương vâng dạ, bảo sau này sẽ thường xuyên đến.
"Muốn ăn gì cứ bảo Đường Doanh, lần sau bác chuẩn bị trước."
"Vâng ạ."
Ăn xong, Mạnh Đông Dương nhất quyết đòi rửa bát giúp Đường Doanh, cô đành đứng bên cạnh.
"Giờ em thừa nhận anh là người yêu em rồi chứ?" Người đàn ông giành được quyền rửa bát cảm thấy mình xứng đáng được chính chủ công nhận.
Đường Doanh chọc nhẹ vào eo anh: "Không thì sao?"
"Em phải nói ra chứ."
"Có cần thiết không?"
"Đương nhiên là có rồi."
Đường Doanh ngập ngừng, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài bếp, rồi vòng tay ôm Mạnh Đông Dương từ phía sau: "Yêu đương thật tốt."
Mạnh Đông Dương bảo câu này tuy đúng, nhưng không phải là lời xác nhận danh phận.
Đường Doanh phồng má: "Anh sến súa thật đấy."
Chiếc bát cuối cùng được rửa sạch, Mạnh Đông Dương lau khô tay, quay người lại xoa đầu Đường Doanh: "Được làm bạn trai của em, anh rất vinh hạnh."
Đường Doanh chẳng quen nghe anh nói mấy lời này chút nào, bảo anh sau này bớt nói đi.
Thứ Hai đến lớp giục nộp bài tập, Đường Doanh gọi mấy học sinh chưa nộp vào văn phòng giáo huấn.
Có đứa nghịch ngợm ngửi thấy mùi nước hoa trên người Đường Doanh, bảo hôm nay cô thơm thế. Cô đang trợn mắt lườm, bỗng phì cười, véo má đứa học trò nghịch ngợm, bắt chúng hoàn thành bài tập trước khi tan học rồi thả cho về hết.
Các giáo viên trong văn phòng trêu cô: "Đúng là mùa xuân đến rồi, lòng người cũng mềm mại hẳn, cô giáo Đường hung dữ thường ngày giờ hiền khô rồi."
Đường Doanh bảo mùa đông mới khiến người ta bực bội.
Mọi người đều biết cô thất tình vào mùa đông, thấy cô vui vẻ trở lại cũng mừng cho cô.
Có đồng nghiệp thân thiết lén hỏi thăm xem gã bạn trai cũ tồi tệ của cô giờ ra sao.
Cô lắc đầu, bảo mình không còn quan tâm nữa.
Tin tức ở thành phố nhỏ này sớm đã thay mới đổi cũ rồi.
Hôm nay cửa hàng hoa trước cổng bệnh viện giảm giá, Đường Doanh mua hoa tươi mang vào phòng bệnh cho lão Đường. Cô tìm một cái lọ không, đổ đầy nước, cắm hoa vào, đặt ở đầu giường ông.
Đường Chính Quang cười cô như mèo hoang dưới lầu, đến mùa xuân là bắt đầu làm nũng.
Đường Doanh lườm bố: "Bố bớt trêu con đi."
"Hồi trước con yêu thằng Cốc Thụy An có thấy vui vẻ thế này đâu. Tuy nhà mình không ham vật chất, nhưng cũng phải thừa nhận, đàn ông có tiền dễ mang lại hạnh phúc cho con gái hơn."
Đường Doanh nhét miếng táo đã gọt vào miệng bố: "Bố nghỉ ngơi đi, nói ít thôi."
Trạch Lệ gọi điện đến, Đường Chính Quang nghe máy với vẻ mặt nghiêm túc, đặc biệt nhấn mạnh Đường Doanh đang ở bệnh viện.
Cúp máy xong, Đường Doanh hỏi bố: "Dì Trạch muốn đưa Mai Hinh đến thăm bố à?"
Đường Chính Quang "hừ" một tiếng: "Cái cặp trơ trẽn ấy, nghĩ đến là bực mình."
Đường Doanh chẳng tò mò gì về chuyện sau này của Cốc Thụy An và Mai Hinh. Lúc này Lộ Thần vào kiểm tra phòng, tiện tay đưa cho cô và lão Đường mỗi người vài viên kẹo.
Bác sĩ Lộ nói: "Trưa nay đi đám cưới đồng nghiệp lấy được ít kẹo hỷ, cho hai người lấy hên."
Nói xong bật đèn bút kiểm tra mắt cho lão Đường.
Đường Doanh cũng ghé vào xem, bác sĩ Lộ cười với cô: "Xem có hiểu không?"
Đường Chính Quang xen vào: "Nó thì hiểu cái gì, chỉ giỏi hóng hớt."
Đường Doanh đã tìm hiểu rồi, cũng hiểu sơ sơ, cô cười nhạt, bóc viên kẹo bỏ vào miệng, vị ngọt tan ra, cô nhíu mày.
"Sao thế?" Bác sĩ Lộ hỏi.
"Chua ạ."
Bác sĩ Lộ vội vàng lôi trong túi ra viên kẹo dẻo khác: "Thế cô ăn cái này đi."
Đường Doanh thấy người này thật thú vị, lắc đầu: "Giờ hết chua rồi ạ."
Sức khỏe của Kaka không còn thích hợp để đi xe đường dài, lần này đến Thanh Dương, Mạnh Đông Dương không mang nó theo.
Đường Doanh vốn định tan làm chiều thứ Sáu sẽ cùng Mạnh Đông Dương về Nghê Thành, không ngờ sáng thứ Sáu, bà nội Đường Trăn qua đời.
Linh đường đặt tại nhà tang lễ gần nghĩa trang, cách trung tâm thành phố khá xa. Mạnh Đông Dương định đợi Đường Doanh tan làm sẽ đưa cô qua, nhưng Đường Doanh từ chối, cô bảo Mạnh Đông Dương về Nghê Thành trước.
Bước vào cổng nhà tang lễ, tim Đường Doanh thắt lại. Đám tang Đường Trăn năm xưa cũng tổ chức ở đây.
Anh chị cả tiễn người đầu xanh rồi lại tiễn người đầu bạc, nghĩ đến nỗi đau khổ trong lòng họ, cô bỗng thấy mình có lỗi với họ.
Sau khi viếng xong theo phong tục, Đường Doanh đi chào hỏi họ hàng. Có người thân từ xa về, lâu lắm không gặp cô, kéo tay hỏi han đủ chuyện.
Anh họ và chị dâu đang giúp tiếp khách, thấy Đường Doanh chưa có việc gì làm liền gọi cô ra rót nước pha trà.
Đường Doanh rất sẵn lòng giúp đỡ vào lúc này, cô tất bật làm việc không ngơi tay.
Khi chạm mặt Đường Cửu An, anh gật đầu với cô rất khách sáo, nói một câu vất vả rồi.
Sau bữa tối, khách khứa vãn bớt, Tiết Hiểu Tuệ đến báo, bảo những người mai phải đi làm hoặc có việc bận thì về nghỉ trước, trước giờ hạ huyệt quay lại là được.
Đường Doanh muốn ở lại trực linh cữu.
Chị họ thấy Đường Doanh cứ thẫn thờ, xong việc liền đến nói chuyện với cô, mở miệng hỏi ngay: "Chị dâu em bảo em đang quen Mạnh Đông Dương, có thật không?"
Đường Doanh im lặng.
"Cô út à, chị coi thường em quá rồi, em giỏi thật đấy." Chị họ vỗ tay Đường Doanh: "Tình nghĩa với anh chị cả em không cần nữa à?"
Nghe câu này, Đường Doanh chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Chị họ thở dài: "Chị nói trước nhé, nếu em theo đuổi tình yêu đích thực thì chị không có ý kiến gì, Mạnh Đông Dương dù sao cũng chưa làm con rể nhà họ Đường chúng ta, người ngoài nhìn vào cùng lắm chỉ thấy hơi khó nghe thôi. Nếu em xác định lâu dài với cậu ấy, cùng lắm thì sau này không sống ở Thanh Dương nữa. Nhưng nếu em với cậu ấy không đi đến đâu, thì chẳng phải đắc tội với anh chị cả một cách vô ích sao. Em từ nhỏ tính tình đã chín chắn, em nói xem trong lòng em rốt cuộc nghĩ thế nào? Với lại, lúc ở bên cậu ấy, chẳng lẽ em hoàn toàn không nhớ đến Đường Trăn? Trong lòng em không thấy lấn cấn chút nào sao?"
Đường Doanh không thốt nên lời.
Cô không dám chắc chắn Mạnh Đông Dương là tình yêu đích thực của mình, cô đến với người đàn ông này với quyết tâm đi cùng nhau cả đời, cũng không thể giãi bày hợp tình hợp lý những dằn vặt và đấu tranh nội tâm mà mình đã trải qua.
Cô chỉ thuận theo trái tim mình mà đưa ra một quyết định đi ngược lại luân thường đạo lý.
Cô chỉ thoát khỏi tâm lý cầu toàn an phận từ nhỏ đến lớn, để yêu một người đàn ông khiến cô trở nên "tùy hứng", trở nên "không hiểu chuyện".
Cô chỉ vi phạm cái gọi là đạo đức, trở thành một người thiếu lý trí.
Đêm khuya thanh vắng, Đường Doanh một mình đi theo con đường mòn phía sau nhà tang lễ vào nghĩa trang.
Cô đi đến trước bia mộ Đường Trăn, ngồi xổm xuống, cẩn thận v**t v* di ảnh trên đó.
Cô dùng điện thoại soi sáng khuôn mặt Đường Trăn, nói thầm ba chữ "Xin lỗi chị" hết lần này đến lần khác trong lòng.
Đường Trăn có tha thứ cho cô không?
Cô sẽ mãi mãi không bao giờ biết được.
Trước giờ làm lễ hạ huyệt, Đường Chính Quang và Trạch Lệ từ bệnh viện đến.
Đường Chính Quang thấy Đường Doanh phờ phạc, hỏi cô thức trắng đêm có chịu được không.
Đường Doanh bảo vẫn ổn.
Đường Chính Quang tranh thủ đi phúng viếng, đưa luôn phần của Mạnh Đông Dương cho người ghi sổ tang.
Đường Cửu An đứng bên cạnh nghe thấy cái tên này, lập tức trả lại tiền phúng viếng, anh bảo Mạnh Đông Dương không còn quan hệ gì với gia đình anh nữa, món nợ ân tình này anh không nhận.
Đường Chính Quang định tranh luận với Đường Cửu An thì Đường Doanh đi tới kéo bố đi.
Mạnh Đông Dương gửi cho Đường Doanh rất nhiều tin nhắn quan tâm. Xong việc về nhà, cô gọi điện cho anh.
"Mệt không em?" Mạnh Đông Dương hỏi.
Chỉ thức một đêm, cơ thể Đường Doanh vẫn chịu được.
Cô hỏi: "Kaka khỏe không anh?"
"Nó vẫn ổn." Nghe giọng mệt mỏi của Đường Doanh, anh hỏi: "Em có muốn anh về với em không?"
"Anh cứ làm việc của anh đi, tuần sau chúng ta gặp."
Đường Doanh bị Bành Phương giục đi tắm, cô ở trong phòng tắm rất lâu.
Ra khỏi phòng tắm, cô bỗng nhớ Mạnh Đông Dương da diết, ý nghĩ này cứ bám riết lấy cô dù cô làm gì đi nữa.
Chạng vạng tối, chuông cửa vang lên.
Mạnh Đông Dương ra mở cửa, cửa vừa mở, Đường Doanh bất ngờ xuất hiện lao vào lòng anh.
"Sao thế?" Mạnh Đông Dương tuy bất ngờ nhưng nhận ra ngay sự bất thường của Đường Doanh, anh liên tục vỗ về lưng cô: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, chỉ là nhớ anh thôi."
Khi tâm trạng Đường Doanh ổn định lại, Mạnh Đông Dương lấy từ thư phòng ra một bộ trang sức kim cương do chính anh thiết kế. Có dây chuyền, khuyên tai kẹp, lắc tay, vòng tay và một chiếc đồng hồ nữ.
Mỗi món trang sức đều có hình ngôi sao. Từ khâu thiết kế đến đặt làm, anh mất tròn một tháng.
Nhìn thấy sợi dây chuyền kim cương này, trong đầu Đường Doanh lóe lên câu nói của Tiết Hiểu Tuệ, anh cũng từng tặng Đường Trăn một sợi dây chuyền kim cương đính ước.
"Mạnh Đông Dương." Cô nghiêm túc gọi tên anh.
"Anh đây."
"Anh có thể... cho em một thứ gì đó khác biệt không?"
"Ví dụ?"
Lời Mạnh Đông Dương vừa dứt, Đường Doanh ôm lấy mặt anh, hôn lên môi anh, rất mạnh bạo, rất khao khát muốn tìm kiếm thứ gì đó khác biệt từ anh.
