Editor: Sel
Trở lại trạng thái dở dang đêm hôm đó.
Đường Doanh mặc kệ mọi thứ cô có thể kiểm soát. Hơi thở, gò má, cổ, nhịp tim, xương cốt và cả nơi rõ ràng nhất.
Trong sự thân mật chao đảo, gông xiềng tự nhiên được tháo bỏ.
Sự mềm mại vùi trong lớp vải cotton trắng, khi hàm răng cứng rắn lướt qua mép, sống lưng dưới lòng bàn tay hơi căng cứng, phối hợp dâng lên phía trước.
Mạnh Đông Dương gạt đi màn sương mù, nhẹ nhàng ngậm lấy một giọt sắc màu ấm áp, hơi ấm giữa màu trắng tinh khiết càng khiến người ta mê đắm.
Thăm dò lướt nhẹ, rõ ràng truyền đến tiếng nức nở rung động.
Nơi sương mù bao phủ đã lộ ra phương hướng, quyền trượng soi sáng một con đường, rêu xanh phía xa nhanh chóng leo lên.
Con mồi không ngừng giãy giụa khi đón nhận ánh sáng, sương trắng làm ướt mắt và chóp mũi, vùi đầu vào bầu không khí lay động, móng vuốt để lại dấu vết bướng bỉnh trên nơi rộng lớn.
Chương thứ hai bắt đầu từ đôi cánh bướm.
Má lún sâu vào chiếc gối sẫm màu, trên lưng có dấu vết vừa vui sướng vừa chói mắt. Mười ngón tay đều bị giam cầm, sẽ nhìn thấy bóng râm rất đậm trong dấu vết, thăm dò về phía trước, bóng râm bị che khuất, sự ẩm ướt hòa vào nhau.
Không biết bao lâu sau, gót chân tròn trịa đánh lên những nhịp trống không đều, đôi chân dài mở rộng biến thành đôi tai thỏ bông, phương hướng không do mình làm chủ.
Cơ bụng luôn phải dùng sức như vừa trải qua một buổi tập luyện cơ bắp cường độ cao.
Khi cơn mưa rào trút xuống, trạng thái căng thẳng đạt đến cực điểm.
Mạnh Đông Dương dùng quyền trượng của mình ban ra mệnh lệnh chưa từng có, cũng trải qua cơn rùng mình không thể tin nổi.
Khi pháo hoa nở rộ, anh cảm thấy mình đang nghiền nát một màu xanh, là màu xanh trên đồ bơi của cô, cũng là màu xanh trên khăn quàng cổ của cô.
Chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.
Quý ông vứt bỏ sự tu dưỡng, cô gái khuôn phép đeo lên chiếc mặt nạ yêu tinh.
Đường Doanh được bế vào phòng tắm rửa ráy, cô đứng không vững, tê dại dựa vào người Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương muốn hôn cô, phát hiện mắt cô sắp nhắm tịt lại rồi.
Tắm rửa sạch sẽ xong, anh dùng khăn tắm quấn lấy cô, bế về phòng ngủ chính, đặt bên mép giường, thả mái tóc ướt của cô xuống, anh lấy máy sấy tóc giúp cô sấy khô.
Nhìn ngược khuôn mặt người đàn ông, dưới mái tóc hơi ẩm là đôi mắt trong veo dịu dàng, anh quỳ một chân trên thảm, giống như một kỵ sĩ trung thành...
Dần dần, Đường Doanh nhắm mắt lại.
Hơn ba mươi tiếng không chợp mắt, cộng thêm sự tiêu hao thể lực khổng lồ, khiến Đường Doanh ngủ một mạch đến năm giờ sáng.
Dưới lớp chăn cơ thể không một mảnh vải, cô chạm vào ngực mình, không phải cảm giác khô ráo, cúi đầu ngửi, có mùi sữa dưỡng thể.
Còn nơi kín đáo hơn, mặc một chiếc q**n l*t chất liệu mềm mại, không phải của cô, là đồ mới.
Cô lập tức ngồi bật dậy, nghiêng người, thấy Mạnh Đông Dương đang ngủ say cách cô nửa mét.
Người đàn ông thở đều đều, lồng ngực phập phồng ổn định, dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt tuấn tú chìm vào bầu không khí yên bình của gia đình, mọi đường nét trên người đều trở nên nhu hòa.
Từ chạng vạng đến khi màn đêm buông xuống, từ phòng khách đến phòng ngủ, Đường Doanh không biết họ đã chiến đấu bao lâu.
Nhưng từng động tác, từng lời nói, từng lần thăm dò và từng giọt mồ hôi, trong đầu cô đều có ký ức trọn vẹn rõ ràng.
Khi cô ngồi trên người anh, cô cảm thấy mình có thể điều khiển tất cả, nhưng khi phủ phục và quy phục, cô gần như quên mất tên mình.
Mọi sự giằng co và nuốt chửng đều hoàn thành trong sự kích tiến.
Mạnh Đông Dương lúc đó cũng như xé bỏ lớp áo khoác dịu dàng của mình.
Ký ức quá cụ thể khiến bụng dưới đau nhức sinh ra cảm giác tê dại, Đường Doanh rúc vào trong chăn, muốn nhích lại gần Mạnh Đông Dương một chút, nhưng sự dao động của cơ thể lại khiến cô xấu hổ.
Nếu q**n l*t là do anh chuẩn bị trước, thì chắc chắn anh cũng mua sẵn váy ngủ cho cô rồi, vậy tại sao anh ăn mặc chỉnh tề, lại để cô khỏa thân đi ngủ chứ.
Cô quấn chặt chăn quay lưng đi.
"Em mà kéo chăn nữa là anh chết cóng đấy." Giọng nói lười biếng của Mạnh Đông Dương đột ngột vang lên từ phía sau.
Đường Doanh giật mình, theo bản năng căng cứng sống lưng.
Mạnh Đông Dương vươn tay dài, kéo cô vào lòng, chăn cũng trùm lên lại.
Lưng áp vào lồng ngực ấm áp, hơi thở của anh rơi rõ vào tai, tay Đường Doanh lo lắng đặt trước ngực.
Mạnh Đông Dương ấn tay cô xuống, giữ chặt trên bụng cô, đặt một nụ hôn lên gáy cô.
Cô thực sự không chịu nổi tư thế này, vùng ra, quay người lại đối mặt với anh.
Mạnh Đông Dương cúi đầu liền nếm được vị ngọt của quả anh đào.
"Đừng mà..." Đường Doanh đẩy cái đầu nặng trịch ra.
"Không muốn nữa à? Vậy ôm anh ngủ thêm một lát."
"Em ngủ lúc mấy giờ?" Cô hỏi anh.
"Hơn chín giờ. Chúng ta làm hai tiếng."
Câu nói này khiến Đường Doanh đỏ mặt tim đập nhanh, cô nhéo eo Mạnh Đông Dương một cái: "Em không hỏi anh vế sau."
"Ừm... thế em có thấy khác biệt không?"
"Em..." Cô muốn nói lại thôi.
Mạnh Đông Dương v**t v* gáy Đường Doanh, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: "Nghe thấy lời khó nghe gì à? Kể anh nghe xem nào."
"Không có. Là do em quá nhạy cảm thôi."
"Có ai so sánh em với Đường Trăn không?"
"... Không."
Mạnh Đông Dương hôn lên trán Đường Doanh: "Anh không biết em cảm thấy thế nào, không biết em có nhận được điều gì khác biệt từ anh không, nhưng anh thì có."
Theo anh, tình yêu và t*nh d*c là hai thứ hòa quyện không thể tách rời. Tình yêu cũng cần thiên thời địa lợi nhân hòa.
Anh lại nói: "Nếu em đã chọn anh, thì anh sẽ cho rằng anh là người tốt nhất trong lòng em. Em cũng phải có suy nghĩ giống anh."
Anh không nói "Đã anh chọn em, thì em là tốt nhất", mà đang hướng dẫn cô tin rằng bản thân cô là tốt nhất.
Anh thực sự quá khéo ăn nói.
Anh không có bất kỳ lời nào nói ra khiến cô cảm thấy hoang mang, hay tỏ vẻ mình cao cao tại thượng.
Đường Doanh nghe lọt tai, cô rúc vào lòng Mạnh Đông Dương: "Em cũng nhận được, em mấy lần đều rất vui."
Niềm vui không chút tạp niệm, niềm vui tột cùng, niềm vui khác hẳn trước đây. d*c v*ng của cô trước mặt anh có thể tr*n tr**, anh cũng đón nhận mọi sự mong chờ của cô.
"Em hài lòng là tốt rồi, còn những chuyện khác, anh sẽ cùng em từ từ giải quyết, được không?"
"Vâng." Đường Doanh cảm thấy an tâm, sán lại hôn anh một cái: "Anh còn buồn ngủ không?"
"Buồn ngủ, mệt lắm."
"... Thể lực anh kém thế à?"
"Em nên rút lại câu nói đó nhanh đi." Trong lúc nói chuyện, tay Mạnh Đông Dương đã chạm tới, đầu ngón tay day mạnh một cái.
Đường Doanh nhạy cảm co rúm người lại, cầu xin: "Đừng đùa nữa, em ôm anh ngủ nhé."
Mạnh Đông Dương không có thói quen ngủ nướng, nhưng có người trong lòng là trải nghiệm rất lạ lẫm và kỳ diệu, mà cô gái này lại vừa mềm vừa ngọt, có tác dụng ru ngủ.
Lúc anh dậy đã là chín giờ rưỡi.
Lúc lấy đồ ngủ cho Đường Doanh, Mạnh Đông Dương thuận miệng nói: "Trong tủ quần áo có quần áo mua cho em đấy, cả đồ lót và tất đều có. Trong tủ phòng tắm còn có chun buộc tóc và băng đô."
Thế này cũng chu đáo quá mức rồi, anh đang nuôi con gái đấy à?
Đường Doanh mở tủ quần áo, chỉ riêng đồ ngủ đã có ba bốn bộ, kiểu hai dây, kiểu áo choàng, kiểu bộ rời, đều cùng một thương hiệu.
Bên cạnh đồ ngủ là áo len, áo sơ mi, áo khoác, còn có một bộ đồ thể thao nữ, quần dưới là váy tennis.
Cô hỏi: "Đừng bảo anh định bắt em đi đánh bóng cùng anh nhé?"
Mạnh Đông Dương nhún vai: "Nếu em thích thì chúng ta cùng học, không thích thì chỉ đi bơi thôi."
Mạnh Đông Dương rửa mặt xong đi làm bữa sáng, vừa lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra, Đường Doanh đeo băng đô anh mua sán lại: "Anh thấy đẹp không?"
Cô nói chuyện mà cau mày.
"Đáng yêu lắm." Mạnh Đông Dương đưa tay búng tai thỏ trên băng đô: "Em không thích phong cách này à?"
Không phải không thích, mà là không quen. Cô cảm thấy những thứ quá đáng yêu không hợp với phong cách cá nhân của mình.
Cô quay lại phòng tắm, nặn ra một nụ cười ngọt ngào trước gương, hét với Mạnh Đông Dương: "Em là bạn gái của anh, không phải con gái anh đâu đấy."
Mạnh Đông Dương thề, anh tuyệt đối không có tâm lý nuôi con gái, anh luôn cảm thấy trẻ con là sinh vật rất kỳ lạ.
Tuy nhiên anh đúng là có cảm giác mới mẻ khi nuôi bé Đường Doanh, không phải nuôi nhốt, mà là nuôi dưỡng.
Trên người cô có quá nhiều khả năng, khiến anh rất muốn từng chút một khám phá.
"Ăn sandwich được không? Tinh Tinh." Mạnh Đông Dương hỏi.
"Anh gọi em là gì?" Đường Doanh thò đầu ra từ phòng tắm.
Mạnh Đông Dương nghi ngờ cô mất trí nhớ rồi, tối qua trước khi muốn vào, lúc hỏi cô có được không, anh đã gọi tên này lần đầu tiên. Xong chuyện lại gọi thêm lần nữa.
Đường Doanh đi đến trước mặt Mạnh Đông Dương: "Có thể đừng gọi em như thế được không?"
"Thế anh nên gọi em là gì? Bảo bối, cục cưng... Đây là những từ giới trẻ các em thích nghe à?"
"Không không không, em là người trẻ có tâm hồn tuổi ba mươi, em chỉ nghe quen người ta gọi cả họ tên em thôi."
"Nói linh tinh gì thế." Mạnh Đông Dương cười: "Em không cần cố làm ra vẻ già dặn để kéo gần khoảng cách tuổi tác với anh đâu, anh có thể yêu đương theo kiểu giới trẻ các em thích mà."
Trời ơi, chính cô còn chẳng biết giới trẻ bọn họ thích yêu đương kiểu gì nữa là.
Cô nghiêm túc nhìn Mạnh Đông Dương: "Xin anh hãy là chính mình thôi."
Lúc ăn sáng, Mạnh Đông Dương nhận được một cuộc điện thoại công việc.
Luật sư báo cho anh biết, Mạnh Vân Khâm đã chuyển nhượng 20% cổ phần của Mạn Đảo cho cháu trai ruột của ông ta, người em họ không cùng huyết thống với Mạnh Đông Dương. Đó mới thực sự là công tử bột ăn chơi trác táng của nhà họ Mạnh.
Cúp điện thoại, Mạnh Đông Dương kiên nhẫn dùng dao phết bơ đậu phộng lên một lát bánh mì.
Đường Doanh cảm thấy anh cầm dao phết bơ mà cứ như cầm dao phẫu thuật của bác sĩ.
Cô không hỏi chuyện công việc của anh, nên không lên tiếng.
"Bố anh lúc nào cũng vừa muốn dùng anh, vừa đề phòng anh. Anh phải dọn ra khỏi khách sạn thôi." Mạnh Đông Dương nói với Đường Doanh rất tự nhiên.
Đường Doanh trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Ông ấy đối xử với mẹ anh có tốt không?"
Mạnh Đông Dương bảo họ chưa bao giờ to tiếng trước mặt anh, nhưng cũng chưa bao giờ để anh cảm nhận được tình yêu.
"Là vì vấn đề kinh tế nên mới không chia tay sao?"
"Chấp niệm thôi." Mạnh Đông Dương không nói rằng trong lòng mẹ anh vẫn còn tình cảm với bố. Nói ra càng khiến người ta thấy chua xót.
Anh cười nhạt: "Bố mẹ em tuy hay cãi nhau, nhưng xem ra tình cảm rất sâu đậm."
"Nhưng họ không sống được với nhau, bố em cũng cưới người khác rồi."
"Bố em là người sống tình cảm."
Đường Doanh cúi đầu cắn miếng bánh mì, khẽ hỏi: "Anh có từng nghĩ sẽ cắt đứt hoàn toàn với bố anh không?"
Từng nghĩ chứ, không chỉ một lần. Từ năm mười tám tuổi đã lên kế hoạch, thử qua rất nhiều cách, nhưng cuối cùng đều không thắng nổi một câu "trong lòng ông ấy có con" của mẹ.
Thực ra không phải trong lòng bố có anh là con trai, mà là trong lòng bà có Mạnh Vân Khâm là chồng.
Mạnh Đông Dương cười nhạt: "Đây là vấn đề rất phức tạp."
Đường Doanh lấy hết can đảm nhìn anh: "Nếu ông ấy là một khối u trong lòng anh, một quả bom nổ chậm, anh nhịn một ngày, bệnh tình sẽ nặng thêm một ngày. Mạnh Đông Dương, em không cảm thấy anh là người hoàn toàn tươi sáng, ánh sáng của anh bị ông ấy che khuất rồi."
Nói xong Đường Doanh vội cúi đầu, rót thêm ít sữa vào cốc cho Mạnh Đông Dương.
Cô dựa vào kinh nghiệm của bản thân và những gì cảm nhận được từ anh để nói ra một câu rất nguy hiểm. Cô không biết câu này có làm anh đau lòng không, hay khiến cô trở nên quá l* m*ng. Rõ ràng họ vẫn chưa hiểu sâu về nhau.
Mạnh Đông Dương nhìn ngón tay cô bận rộn, đưa tay mình ra, nắm lấy bàn tay cô. Cô tránh ánh mắt anh, anh liền không ép cô nhìn mình.
Ánh mắt họ không giao nhau, nhưng hơi ấm từ đầu ngón tay truyền đi sự an ổn.
Mạnh Đông Dương cảm thấy mình không chọn nhầm người.
Trước khi đi đón Kaka, Mạnh Đông Dương đã bóc hộp bao cao su thứ hai.
Trong thư phòng, lưng Đường Doanh làm lộn xộn bàn làm việc của anh, sự ướt át dính dớp làm bẩn mép bàn anh.
Đường Doanh nghĩ, lượng vận động hôm nay coi như đạt tiêu chuẩn rồi.
