Editor: Sel
Sau khi nhận được điện thoại của Đường Doanh, Bành Văn Quân dò hỏi khéo léo đồng nghiệp một lượt, nhưng không ai nghe nói Mạnh Vân Khâm có tin đồn tình ái nào trong những năm qua.
Tuy nhiên chuyện này vốn dĩ kín đáo, không nghe thấy không có nghĩa là không có. Bành Văn Quân bảo đợi thứ Hai đi làm sẽ tìm hiểu kỹ hơn.
Đường Doanh hơi mệt, không đi thăm lão Đường, cũng không về nhà, cứ ngồi một mình trong bể bơi.
Cô hỏi chị: "Em làm thế nào là tốt nhất đây?"
Nếu nói thẳng với Mạnh Đông Dương, mà anh lại biết chuyện thì hai người sẽ rất khó xử. Họ từng trao đổi về vấn đề giữa Mạnh Vân Khâm và Dương Mộng Chân, Mạnh Đông Dương chắc chắn không muốn trong lòng Đường Doanh, mình là một người con biết bố dượng ngoại tình mà không khuyên mẹ ly hôn.
Nếu Mạnh Đông Dương không biết, thì phải xác minh chuyện này thật hay giả trước. Nếu là thật, Đường Doanh nghiễm nhiên trở thành ngòi nổ làm xấu đi mối quan hệ cha con, chưa biết Mạnh Đông Dương có thể đối mặt một cách lý trí hay không. Nếu là giả, những nghi ngờ về bố cũng sẽ bắt đầu nhen nhóm trong lòng Mạnh Đông Dương...
Đường Doanh suy nghĩ quá nhiều, phiền não vì bản thân lại dính vào vũng nước đục này.
Ích kỷ một chút thì đáng lẽ Mạnh Đông Dương phải giải quyết xong chuyện rắc rối trong nhà rồi hãy đến yêu đương với cô.
Cô ghét lòng người phức tạp, cô chỉ muốn tình cảm đơn giản. Nhưng cô không thể chỉ tham lam mặt tốt của Mạnh Đông Dương mà từ chối yêu con người thật trọn vẹn của anh.
Bành Văn Quân hoàn toàn không ngờ Đường Doanh lại gặp phải phiền não như vậy.
Từ nhỏ đến lớn Đường Doanh luôn theo đuổi sự bình yên trong tâm hồn, cô thích cuộc sống yên tĩnh, ổn định, không sóng gió. Việc cô có thể ở bên người có tính cách như Cốc Thụy An bao nhiêu năm đã chứng minh điều đó. Bỏ qua chuyện Cốc Thụy An ngoại tình, bản chất anh ta là một người đơn giản.
Người đơn giản chưa chắc đã là người tốt, nhưng người khao khát sự ổn định sẽ sẵn lòng chọn người đơn giản làm bạn đời.
Bành Văn Quân nhận ra, tình cảm Đường Doanh dành cho Mạnh Đông Dương chưa đủ sâu đậm.
Có lẽ vì thời gian bên nhau quá ngắn, có lẽ vì từng trải qua sự phản bội nên dè dặt với tấm chân tình, cũng có thể vì con người Mạnh Đông Dương khiến cô không nhìn thấu được. Tuy nhiên, giữ đầu óc tỉnh táo trong tình yêu cũng chẳng phải chuyện xấu.
Suy đi tính lại, Bành Văn Quân nói với Đường Doanh: "Dù thế nào đi nữa, em cứ nói cho cậu ấy biết chuyện em đã gặp bố cậu ấy trước đã."
Đường Doanh cũng định như vậy, cô sẽ không giấu Mạnh Đông Dương những chuyện khiến anh để tâm.
Bành Văn Quân nhắc đến Lâm Kiều Y, bảo Lâm Kiều Y có quan hệ thân thiết với cả hai mẹ con Mạnh Đông Dương, có thể thăm dò chút tin tức từ phía cô ấy.
Đường Doanh cười khổ: "Thôi bỏ đi. Lỡ nói năng không khéo làm luật sư Lâm nghi ngờ, cuối cùng tin tức từ chỗ cô ấy đến tai Mạnh Đông Dương thì em càng khó xử hơn."
Bành Văn Quân hỏi: "Có phải em hơi sợ cậu ấy không?"
Đường Doanh không phủ nhận.
Người hoàn hảo xuất hiện vết nứt, khơi dậy lòng thương cảm trong cô, cũng khiến cô sợ hãi về tương lai.
Mạnh Đông Dương chuyển cho Dương Mộng Chân một khoản tiền, bảo bà yên tâm đi nghỉ dưỡng ở miền Nam nước Pháp.
Dương Mộng Chân bảo bà không thiếu tiền, chồng bà chưa bao giờ để bà thiệt thòi về kinh tế.
"Ông ấy có đến thăm mẹ không?" Mạnh Đông Dương hỏi.
"Chắc là có, dạo này ông ấy có vẻ bận lắm." Dương Mộng Chân chuẩn bị đi sắp xếp việc tiếp khách, hỏi Mạnh Đông Dương có ở lại ăn trưa không.
Mạnh Đông Dương lắc đầu.
"Chuyện của Chiêu Vũ là do ai làm?" Dương Mộng Chân bất ngờ hỏi trước khi anh rời đi.
Lưng Mạnh Đông Dương cứng lại trong giây lát, sau đó anh quay lại nở nụ cười bình thản với mẹ: "Nhà họ Mạnh có chút gia sản, nhưng chưa đến mức đấu đá nhau đến mức đó đâu mẹ. Cuộc sống cứ yên ổn là tốt nhất. Bộ phim Mỹ con giới thiệu cho mẹ lần trước kết thúc dở tệ, mẹ đừng xem nữa."
"Thế dạo này con đang đọc gì?"
"Đường Doanh giới thiệu con đọc sách của Adler, hôm nào con tặng mẹ hai quyển."
"Tâm lý học thì có gì hay mà đọc."
Mạnh Đông Dương vuốt lông mày: "Thế sao mẹ lại tin tưởng bác sĩ tâm lý của mẹ thế?"
Lái xe đến quán cà phê, Mạnh Đông Dương bàn chuyện rút vốn với Lâm Thâm. Anh không định kinh doanh nhà hàng và quán cà phê nữa.
Lâm Thâm nghi hoặc: "Đừng bảo cậu định về Mỹ đấy nhé?"
Mạnh Đông Dương có ý định đó, nhưng nghĩ chưa nhanh đến thế. Việc này phụ thuộc vào việc Đường Doanh có muốn rời khỏi thành phố nhỏ của cô hay không.
Lâm Thâm lại hỏi: "Người phụ nữ tên Mai Hinh kia rốt cuộc có quan hệ gì với cậu?"
"Chẳng có quan hệ gì cả."
"Cậu làm được khối việc ở Thanh Dương nhỉ."
"Ừ, tôi có bạn gái rồi."
Lâm Thâm không hiểu Mạnh Đông Dương đang toan tính điều gì, nhưng anh là người hành động quyết đoán, nói một là một.
Lâm Thâm rủ Mạnh Đông Dương tối nay đi làm vài ly.
"Cậu không phải về với vợ à?"
"Lấy vợ rồi mất hết tự do." Lâm Thâm dang hai tay.
Mạnh Đông Dương trầm ngâm, nếu tương lai đưa Đường Doanh đến nơi khác sống, chỉ cho cô danh phận bạn gái, liệu cô có cảm thấy thiếu an toàn không? Bố mẹ cô có yên tâm không?
Mỗi lần Đường Doanh đến Nghê Thành, hoặc là Mạnh Đông Dương đưa cô đi ăn ngon, hoặc là anh nấu món ngon cho cô ở nhà, cô chưa từng xuống bếp.
Cô đúng là không có năng khiếu nấu nướng, không như Mạnh Đông Dương, làm cái bánh kẹp đơn giản cũng rất ngon miệng.
Ba bữa cơm mỗi ngày là sự gắn kết quan trọng giữa những người thân trong gia đình. Người yêu cũng cần sự gắn kết như vậy.
Cô muốn bỏ chút tâm tư, tạo không khí ấm cúng cho buổi gặp mặt hôm nay.
Cô có rất nhiều chuyện quan trọng muốn nói với Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương vào nhà ngửi thấy mùi súp củ dền, rất ngạc nhiên khi thấy Đường Doanh đến. Họ vừa gặp nhau hôm qua mà.
Đường Doanh cấm anh vào bếp, bảo hôm nay cô làm bếp trưởng.
Nửa tiếng sau, Mạnh Đông Dương thay quần áo xong ngồi vào bàn ăn, những món anh thích đã được bày lên bàn.
"Anh nếm thử xem." Đường Doanh chống cằm nhìn anh: "Tốt nhất là chấm điểm gì đó."
Mạnh Đông Dương nhếch môi: "Điểm tuyệt đối là bao nhiêu?"
Đường Doanh giơ mười ngón tay: "Mười, khách quan chút nhé."
Mạnh Đông Dương nếm thử thìa súp, hơi nhíu mày, rồi lại mỉm cười: "Ở bên anh, em sẽ không có nhiều cơ hội xuống bếp đâu."
"Không ngon à anh?"
"Chín điểm, anh rất khách quan."
Đường Doanh cười đắc ý.
"Uống chút rượu trái cây nhé." Mạnh Đông Dương đề nghị.
Đường Doanh lắc đầu: "Lần nào ngủ với anh em cũng ngủ nướng, nên tối nay em phải về, không thì sáng mai đi làm muộn mất."
"Đi đi về về trong ngày, lái xe mệt lắm. Tối nay ở lại đi, sáng mai anh đưa em về."
Đường Doanh không trả lời.
Mạnh Đông Dương nhìn cô sắc bén: "Em đột ngột đến đây, có chuyện gì à?"
Đường Doanh dùng thìa khuấy bát súp, khẽ nói: "Bố anh tìm em rồi."
Cô không ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Mạnh Đông Dương, nói tiếp ngay: "Em không thích ông ấy, anh có thể... đừng để em gặp lại ông ấy nữa được không?"
Cô dùng giọng điệu hơi nũng nịu. Cô cảm thấy mình có tư cách nói như vậy.
Mạnh Đông Dương đặt đũa xuống, hai tay đan vào nhau, nhìn chằm chằm vào mặt Đường Doanh, một lúc sau, anh nói: "Xin lỗi."
Anh không hỏi bố đã nói gì với cô.
"Ông ấy đối xử với anh chẳng tốt chút nào. Đừng tiêu hao bản thân dây dưa với ông ấy nữa, được không anh?" Nói xong câu này, Đường Doanh đứng dậy đi đến sau lưng Mạnh Đông Dương, cúi người ôm anh từ phía sau, áp má vào tóc anh.
Mạnh Đông Dương không có bất kỳ động tĩnh nào.
Cái ôm kéo dài một phút, anh mở miệng hỏi Đường Doanh: "Em thấy anh là người như thế nào?"
Đường Doanh cụp mắt: "Anh đối xử với em rất tốt."
"Lời ông ấy nói có ảnh hưởng đến đánh giá của em về anh không?"
"Không ai có thể ảnh hưởng đến đánh giá của em về anh cả."
Mạnh Đông Dương nắm lấy cổ tay Đường Doanh: "Đừng khắt khe với anh quá, được không em?"
"Em không có." Đường Doanh khẽ cau mày.
Mạnh Đông Dương kéo cô lại, để cô ngồi lên đùi mình, nhìn vào mắt cô, chân thành nói: "Những điều em nói, anh vẫn luôn cố gắng thực hiện, chỉ là anh tu hành chưa đủ, không đủ tàn nhẫn cũng chẳng đủ nhân từ, nên mới rơi vào tình cảnh dở dở ương ương lúc tốt lúc xấu thế này."
Đường Doanh khẽ gật đầu: "Có phải em quản nhiều quá rồi không?"
"Em quan tâm đến anh, quan tâm đến tình cảm của chúng ta, anh rất vui." Mạnh Đông Dương ngừng một chút, hỏi cô: "Em có yêu cầu cao như thế với cậu bạn trai thanh mai trúc mã trước kia không?"
"Sao tự nhiên anh hỏi chuyện này?"
Mạnh Đông Dương cười: "Anh thấy là không, trước kia em bị bắt nạt đến thế mà cũng chẳng thấy cậu ta làm được gì."
"Anh so sánh với anh ta làm gì, anh cái gì cũng hơn anh ta, đương nhiên em yêu cầu cao hơn với anh rồi. Em sẽ không yêu cầu học sinh chỉ đạt điểm trung bình phải thi được 90 điểm, nhưng em chắc chắn sẽ yêu cầu học sinh thường xuyên được 95 điểm phấn đấu lên 100 điểm."
"Chỉ cần đạt điểm trung bình là em đã đồng ý gả cho cậu ta rồi..."
"Này, anh bắt sai trọng điểm rồi." Đường Doanh giận dỗi nhéo má Mạnh Đông Dương: "Trừ anh mười điểm, A+ thành A-."
Nhịp điệu cuộc trò chuyện rơi vào tay Mạnh Đông Dương, trong bầu không khí tránh nặng tìm nhẹ, lòng Đường Doanh vẫn như lửa đốt.
Ăn xong, cô chọn một bộ phim, cùng Mạnh Đông Dương cuộn tròn trên ghế sô pha xem.
Đúng lúc thích hợp, cô mở lời hỏi: "Anh thấy bố anh có chung thủy với hôn nhân không?"
Lúc này hai người đang bàn về quan hệ vợ chồng theo tình tiết phim, cô đã rào trước đón sau một hồi mới dám thăm dò.
Mạnh Đông Dương lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng không vạch trần, anh dùng giọng điệu rất thoải mái nói với Đường Doanh: "Nếu sự chung thủy này chỉ là có hành vi ngoại tình hay không, thì quả thực anh chưa từng phát hiện ra."
Anh đủ thẳng thắn với Đường Doanh, anh có thể tr*n tr** thú nhận với cô mối quan hệ nghi kỵ lẫn nhau giữa anh và Mạnh Vân Khâm.
Đường Doanh mím môi, lập tức lôi lão Đường ra làm bia đỡ đạn cho chủ đề này: "Hồi bé em thấy bố em đứng nói cười với đồng nghiệp nữ là trong lòng khó chịu lắm. Trước đây em luôn cảm thấy giữa bố mẹ em chẳng có tình yêu gì cả. Cho nên..."
Cô ngừng lại.
Mạnh Đông Dương nhìn cô: "Cho nên sao?"
Đường Doanh cười bất lực: "Cho nên sau này em tìm một cậu bạn trai biết nghe lời, chịu để em kiểm soát, hồi nhỏ còn có chút sùng bái em. Suy nghĩ thiển cận quá đúng không anh?"
"Đúng là em cái gì cũng xuất sắc hơn cậu ta nhiều."
Đường Doanh bĩu môi: "Chứng tỏ trước đây em chẳng tự tin chút nào, người không tự tin mới muốn kiểm soát đối phương."
"Anh không thấy em muốn kiểm soát cậu ta, ngược lại em rất chiều chuộng cậu ta đấy chứ."
"Thế là do năng lực em không đủ."
"Không, là do em hiểu thế nào là tôn trọng." Mạnh Đông Dương vỗ đầu Đường Doanh: "Cô giáo Đường, anh biết em muốn nói gì với anh, anh hiểu rồi. Em đừng lấy bản thân ra làm ví dụ nữa, trong mối tình đó, em chẳng làm sai điều gì cả, nói nữa là anh ghen đấy."
Đường Doanh cứng họng.
Mạnh Đông Dương hỏi cô: "Sự yêu thích em dành cho anh bây giờ, bằng mấy phần so với cậu ta ngày trước?"
"Em..."
"Em cố gắng thêm chút nữa được không, thích anh thêm một chút nữa đi. Anh biết rõ, giữa chúng ta, người có nhu cầu nhiều hơn là anh, người không đủ tự tin cũng là anh."
Lòng Đường Doanh rung động, nhưng cô không đáp lại cảm xúc của Mạnh Đông Dương. Cô không giỏi nói lời âu yếm, càng không giỏi hứa hẹn điều gì.
Cô ôm chặt Mạnh Đông Dương: "Quan hệ yêu đương là thế, quan hệ cha con cũng vậy. Bố anh muốn kiểm soát anh là vì ông ấy hèn nhát, anh trưởng thành rồi, dần dần không cần ông ấy nữa, ngược lại ông ấy cần dựa vào anh..."
"Anh hiểu hết mà. Tinh Tinh, em đừng để chuyện này ảnh hưởng, được không? Anh hứa với em, anh sẽ xử lý ổn thỏa."
"Có phải em nói nhiều quá rồi không..."
"Không đâu. Đừng dè dặt với anh, thả lỏng đi em." Mạnh Đông Dương dịu dàng hôn lên tóc cô.
Đêm đó Đường Doanh không ở lại.
Lúc đi cô lưu luyến không rời, nhưng khi ngồi vào xe, cảm xúc dao động trong lòng dường như đã bình ổn trở lại.
Cô rời đi, là lý trí mách bảo cô, tình cảm dù nồng nàn đến đâu cũng nên chừa lại một khoảng trống.
Hôm nay họ nói quá nhiều chuyện rồi, cần không gian riêng để tiêu hóa và bình tĩnh lại.
