Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 40: Nghiền nát



Editor: Sel

Mạnh Vân Khâm dậy sớm xuống lầu, thấy cửa thông ra vườn đang mở. Ông ta bước ra, giật mình trước cảnh tượng trước mắt.

Dương Mộng Chân dùng kéo cắt tỉa hoa cắt hết tất cả những bông hoa đang nở rộ trong vườn. Hoa chất đống trên chiếc bàn tròn nhỏ bà thường ngồi uống trà ăn bánh, rơi vãi xuống cả ghế mây và sàn nhà.

Mạnh Vân Khâm không hỏi tại sao bà đột nhiên trở về.

Ông ta đi tới, lấy chiếc kéo trong tay Dương Mộng Chân, than thở: "Khó khăn lắm hoa hải đường mới nở, cứ thế cắt đi, không tiếc sao?"

Dương Mộng Chân không quay đầu lại, nhướng mày nói: "Tôi đi tìm bác sĩ Chu rồi." Nói xong lấy từ trong túi ra một chiếc bút ghi âm.

Sắc mặt Mạnh Vân Khâm biến đổi.

Dương Mộng Chân gập người cười lớn, buông tay, chiếc bút ghi âm rơi xuống đất.

Ban đầu Dương Mộng Chân định làm vậy thật, muốn đến gặp người bạn bác sĩ mà bà tin tưởng nhất để nói chuyện cho ra lẽ.

Nhưng khi xe sắp đến phòng khám, trong đầu bà hiện lên tình tiết bộ phim Mỹ bà đang xem, bỗng nhiên cảm thấy hai người phụ nữ lẽ ra phải thanh lịch lại đi đối chất vì một người đàn ông, cảnh tượng đó thật nhàm chán và khó coi.

Bà ở lại căn nhà cũ của bố để lại một đêm, ba giờ sáng mới quay về khu vườn nhà kính của mình.

Mạnh Vân Khâm nhìn vợ nửa điên nửa tỉnh, vô thức lùi lại một bước.

Ông ta quay người đi: "Lần đầu tiên Đông Dương điều tra tôi là do bà xúi giục. Bao nhiêu năm qua đi, nó chẳng tiến bộ chút nào. Trừ khi tôi muốn cho nó biết, nếu không nó sẽ chẳng bao giờ tra ra được điều nó mong muốn đâu."

Trên đời này không có đứa con nào mong bố phản bội mẹ, con trai ông ta - Mạnh Đông Dương là một ngoại lệ.

Ông ta đành dùng thời gian dài đằng đẵng dạy cho con trai bài học quan trọng nhất cuộc đời.

"Mộng Chân, không cho Đông Dương một nhân cách trong sáng khỏe mạnh, tôi chịu trách nhiệm lớn, nhưng nó hoàn toàn không hiểu thế nào là yêu, đó là sự thất trách của người làm mẹ như bà."

Dương Mộng Chân nghe những lời chói tai này, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng. Bà đi đến ghế mây, chậm rãi ngồi xuống, cầm một bông hoa lên, kiên nhẫn ngắt từng cánh hoa.

Bà hỏi: "Không biết vợ chồng nhà người khác có lôi con cái vào mọi chuyện như chúng ta không. Vấn đề giữa tôi và ông, thật sự đều do Đông Dương mà ra sao?"

Mạnh Vân Khâm giọng nhạt nhẽo: "Tinh thần bà có vẻ không tốt, nghỉ ngơi đi."

Dương Mộng Chân ném những cánh hoa trong tay đi: "Ông nói đúng, tôi đúng là một người mẹ ích kỷ, nhưng hình như ông quên rồi, đứa trẻ này năm xưa là ông khuyên tôi giữ lại."

"Thì sao? Tôi cho bà cuộc sống nhung lụa hơn ba mươi năm nay, cho Đông Dương môi trường trưởng thành và giáo dục tốt nhất, tôi nâng niu mẹ con bà như hoa trong nhà kính. Nhưng cuối cùng đổi lại là sự nghi ngờ, thù hận và toan tính." Mạnh Vân Khâm nở nụ cười như thể đã buông bỏ: "Lần đầu tiên Đông Dương thuê luật sư điều tra tôi, nó mới mười lăm tuổi, tiền nó trả cho luật sư là tiền mừng tuổi tôi cho nó dịp Tết. Từ khoảnh khắc đó tôi mới nhận thức rõ ràng rằng, không có quan hệ huyết thống quả thực là một chuyện đáng sợ."

Mạnh Vân Khâm rời khỏi khu vườn.

Khi xe chạy qua tường rào, qua cửa kính xe, ông ta nhìn thấy bóng dáng Dương Mộng Chân, khuôn mặt bà ngược sáng, cả người ảm đạm thất sắc.

Khu vườn của bà bị phá hủy rồi, nhà kính của bà cũng không còn nữa.

Ông ta cho rằng tất cả là do chính tay bà gây ra.

Trước khi rời khỏi Nice, Dương Mộng Chân từng nhìn chằm chằm vào chai thuốc trừ sâu trong vườn suốt một tiếng đồng hồ. Trong lúc suy sụp tột độ, bà đã có những suy nghĩ cực đoan.

Trong đầu bà hiện lên hình ảnh một con vẹt, con vẹt biết nói tiếng người đáng ghét mà Mạnh Vân Khâm nuôi.

Năm xưa khi xác con vẹt xuất hiện trong bồn hoa, bà sợ đến tái mặt. Còn Mạnh Đông Dương mới mười tuổi đứng sau lưng bà, ánh mắt lại vô cùng bình thản.

Nếu bà cũng gục ngã trong khu vườn này, vẻ mặt Mạnh Đông Dương sẽ thế nào? Sẽ là sự giải thoát sao?

Chỉ có người mẹ thất trách mới suy nghĩ méo mó như vậy.

Bà nghĩ những năm qua người khó chịu nhất, vất vả nhất chính là Mạnh Đông Dương.

Vậy bà có thể làm gì để bù đắp cho con trai đây.

Mỗi tuần Đường Doanh có bốn buổi chiều kín lịch, giảng bài đến khô cả họng, tan làm về nhà thường chẳng muốn nói câu nào.

Tối cô đang ôn tiếng Anh thì Bành Phương tan cuộc bài về, thông báo tin động trời: Cốc Thụy An thi đỗ vào đơn vị trực thuộc tòa án rồi.

Cô hờ hững ậm ừ một tiếng.

Bành Phương cười khẩy: "Sao nó còn mặt mũi nào mà làm trong ngành này nhỉ. Mẹ nghe ngóng rồi, vị trí này lương tháng cũng chỉ hơn bốn nghìn tệ thôi."

Có biên chế thì lương sẽ tăng dần, cuộc sống công sở cũng có cái để trông mong.

Đường Doanh tự giễu: "Lương tháng con còn chưa được ngần ấy đâu."

"Con so với nó làm gì, hai đứa sống hai cuộc đời khác nhau rồi. Đời người còn dài lắm, chưa đến cuối cùng chưa biết ai hơn ai đâu."

"Thôi, con ôn bài đây, mẹ ngủ sớm đi."

"Học tiếng Anh à." Bành Phương ghé vào xem: "Bảo Tiểu Mạnh dạy kèm cho."

Đường Doanh cạn lời: "Đây là tiếng Anh thi cao học mà mẹ."

"Tiểu Mạnh trông không giống kiểu ra nước ngoài mua bằng, bằng cấp cậu ấy chắc cũng cao lắm nhỉ?"

Đường Doanh gật đầu.

Bành Phương cảm thán: "Hai đứa đúng là có duyên thật, rõ ràng chẳng liên quan gì nhau mà lại đến được với nhau."

"Vì Đường Trăn ạ." Đường Doanh nói toạc ra.

Bành Phương ngượng ngùng, thuận miệng hỏi: "Không qua lại với họ hàng nữa, con có buồn không?"

"Cũng bình thường ạ." Điều Đường Doanh thấy tiếc là vì quan hệ giữa Từ Ngật Nam và Tiết Hiểu Tuệ, nên Phương Tĩnh Ngọc ít liên lạc với cô hơn.

Bành Phương thở dài: "Quan hệ giữa con và Tiểu Mạnh cứ lửng lơ thế này, nếu cưới rồi thì con yên tâm chuyển đến Nghê Thành, nhưng xem ra còn lâu... Nhà cậu ấy thế nào?"

"Nhà anh ấy..." Đường Doanh im bặt, đẩy Bành Phương ra: "Mẹ để con đọc sách đã, nói chuyện sau nhé."

Giải quyết xong mấy việc quan trọng, Dương Mộng Chân lập tức quay lại Pháp. Vừa hạ cánh, bà lấy cớ sức khỏe không tốt, bảo Mạnh Đông Dương sang Nice thăm bà.

Mạnh Đông Dương vốn lo lắng cho tình trạng của mẹ, lần trước về nước đã chuẩn bị tinh thần chạy đi chạy lại, nên đặt vé máy bay ngay.

Trước khi đi, anh đến Thanh Dương ở với Đường Doanh một đêm.

Đường Doanh hỏi: "Anh đi bao lâu?"

Mạnh Đông Dương bảo có thể sẽ ở đến hè. Trong thời gian đó anh phải sang Los Angeles một chuyến để giải quyết công việc.

Đường Doanh không nỡ xa anh lâu thế, nhưng cũng hiểu chăm sóc người thân bị tổn thương quan trọng hơn yêu đương.

"Thoáng cái đã sắp sang hè rồi." Cô rúc vào lòng Mạnh Đông Dương nói.

"Một trăm ngày rồi." Mạnh Đông Dương vỗ đầu cô.

"Một trăm ngày gì ạ?"

"Chúng ta bên nhau được một trăm ngày rồi." Mạnh Đông Dương thở dài: "Trong lòng em đúng là không có anh mà."

"A, sao em cảm giác mình bên nhau lâu lắm rồi ấy nhỉ."

"Nếu tính từ lần đầu hôn nhau thì hơn một trăm ngày rồi. Còn tính từ ngày em chia tay thì càng lâu hơn nữa."

"Này..."

"Anh đi rồi, em nhớ anh nhiều hơn một chút được không?"

"Người không ở đây thì nhớ kiểu gì."

Đường Doanh vừa dứt lời, ngực bị chọc mạnh mấy cái.

Mạnh Đông Dương nghiêm túc nói với cô: "Dùng tim mà nhớ."

Người giàu đi giải sầu cứ phải ra nước ngoài sao? Bệnh nhà giàu à.

Khi suy nghĩ sâu xa về một số vấn đề, Đường Doanh lại nhớ đến lời Tiết Hiểu Tuệ từng nói, cô và Mạnh Đông Dương thực sự giống như hai đường thẳng song song bị cưỡng ép xoắn vào nhau.

Vậy tình cảm giữa họ được duy trì bằng gì?

Là đam mê thể xác sao?

Nếu là Đường Trăn, những phiền não này hoàn toàn không phải là phiền não.

Họ có thể cùng nhau đi du lịch nước ngoài bất cứ lúc nào, tương lai có thể định cư ở Mỹ. Anh chị cả có thể làm chỗ dựa cho Đường Trăn, thu nhập và năng lực của cô ấy cũng đủ để cô ấy sang xứ người theo đuổi tình yêu.

Càng nghĩ sâu càng thấy họ khó đi đến cuối cùng.

Đường Doanh lại tự hỏi, nếu cuối cùng phải chia tay, cô có buồn lắm không? Nỗi buồn này so với nỗi đau bị Cốc Thụy An phản bội thì sâu hơn hay nông hơn?

Cô thích Mạnh Đông Dương đến mức độ nào rồi?

Công việc và học tập đều bận rộn khiến bệnh thoái hóa đốt sống cổ của Đường Doanh tái phát. Lúc cô chóng mặt buồn nôn, Bành Phương nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

"Con không thể nào có thai được!" Đường Doanh tức đến trợn mắt.

Bành Phương trong lòng tin tưởng con gái, nhưng miệng vẫn cấm đoán: "Dù Mạnh Đông Dương là người đàn ông đáng tin cậy, con cũng không được ăn cơm trước kẻng, chị con là tấm gương đấy!"

Đường Doanh nghĩ thầm, người còn chẳng ở đây, ăn cơm kiểu gì.

Hai mẹ con đang tranh cãi về chủ đề này thì Đường Chính Quang đột ngột đến nhà. Ông mang đến một tin tức không nhỏ: chú và em họ của Mạnh Đông Dương bị đưa đi điều tra.

Đường Doanh hoàn toàn không biết gì về việc này.

"Tiểu Mạnh bao giờ về?" Đường Chính Quang hỏi.

Đường Doanh bảo còn lâu.

Đường Chính Quang cau mày: "Vụ này mà liên lụy đến bố cậu ta thì mấy gói thầu họ tham gia ở Thanh Dương e là không có hy vọng rồi."

Đường Doanh im lặng.

Đường Chính Quang nhìn Đường Doanh: "Sao con dửng dưng thế?"

"Mạnh Đông Dương quan hệ không tốt với bố, anh ấy giờ không làm việc cho gia đình nữa." Đường Doanh buột miệng.

"Quan hệ không tốt?"

Chuyện đã đến nước này, Đường Doanh đành phải nói thật.

Bành Phương nghe xong sa sầm mặt mày: "Con biết chuyện này từ bao giờ?"

Đường Doanh từ từ giải thích: "Lúc con đòi chia tay Cốc Thụy An, anh ấy đã kể hết chuyện của mình cho con rồi, anh ấy không giấu con điều gì cả."

Đường Chính Quang nghi ngờ: "Hai đứa không phải tằng tịu với nhau từ lúc đó đấy chứ."

"Không có!" Đường Doanh phản ứng gay gắt: "Con không làm chuyện ghê tởm đó!"

Bành Phương lườm Đường Chính Quang: "Vợ ông cho ông uống bùa mê thuốc lú gì mà ông nghi ngờ cả con gái ruột mình thế hả."

Đường Chính Quang dặn Đường Doanh: "Con mau hỏi xem bao giờ Tiểu Mạnh về, bố có chuyện muốn hỏi cậu ta."

"Hỏi gì ạ? Đợt đấu thầu khách sạn trước, bố không đi cửa sau cho anh ấy đấy chứ?" Đường Doanh lo nhất chuyện này.

Đường Chính Quang bảo quy trình lúc đó không phải do ông phụ trách, ông đi cửa sau kiểu gì.

Ông sốt ruột nói: "Bố muốn hỏi rõ xem chuyện nhà cậu ta rốt cuộc là thế nào, phức tạp thế này sao bố yên tâm để con yêu đương với cậu ta được."

"Anh ấy với bố anh ấy cũng giống bố với chị con thôi, chỉ khác là bố tốt với chị, còn bố anh ấy không tốt với anh ấy. Bố với mẹ tuy cãi nhau nửa đời người nhưng vẫn quan tâm đến nhau, bố mẹ anh ấy bình thường không cãi cọ gì, nhưng... nhưng bố anh ấy ngoại tình từ lâu rồi."

"Cái gì, loạn thế!" Bành Phương kinh ngạc.

Đường Chính Quang lắc đầu: "Như nghe kịch ấy nhỉ."

Đường Doanh bất lực: "Mọi người như không sống cùng một thế giới vậy. Anh ấy cũng chẳng dễ dàng gì."

Bành Phương cười khẩy: "Người giàu có gì đáng thương, tôi thấy là nhiều tiền quá rảnh rỗi sinh nông nổi thôi. Mai mẹ đi xin quẻ cho con, đường tình duyên của con lận đận quá, nghèo không được, giàu cũng chẳng xong."

"Cái miệng bà này." Đường Chính Quang chỉ vào mũi Bành Phương: "Bà rút kinh nghiệm lần trước đi, bớt quản chuyện của cái Doanh, Mạnh Đông Dương đã là con rể bà đâu."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...