Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 42: Em là gì của anh?



Editor: Sel

Từ nhỏ, Mạnh Đông Dương đã biết Dương Mộng Chân là một người mẹ phức tạp, đồng thời cũng là một người phụ nữ phức tạp.

Nhận được tin Mạnh Chiêu Vũ có nguy cơ ngồi tù, anh coi như tin thời sự đọc cho Dương Mộng Chân nghe, bà quả nhiên lộ vẻ không quan tâm.

Nhà có mấy thợ sửa chữa đến, theo bản vẽ thiết kế của Dương Mộng Chân, biến căn phòng kho gần vườn hoa thành một phòng vẽ tranh.

Thợ mộc gõ đinh búa chan chát, tượng thạch cao được bê lên bậu cửa sổ, Dương Mộng Chân tự tay cắt khăn trải bàn, trải lên bàn làm việc của mình.

Mạnh Đông Dương giúp bà sắp xếp các loại màu vẽ lên kệ gỗ, anh tìm thấy trong hộp họa cụ cũ của bà một cây bút chì mòn vẹt ở đầu, đó là cây bút anh dùng hồi nhỏ.

Dương Mộng Chân không có năng khiếu nghệ thuật cao, nhưng lại rất thích bái sư học nghệ. Hội họa, điêu khắc, thanh nhạc, múa, môn nào bà cũng sẵn lòng bỏ tiền bạc và thời gian.

Mạnh Vân Khâm chưa bao giờ can thiệp vào sở thích của bà, cũng không bao giờ tham gia cùng. Ông ta chỉ yêu cầu Mạnh Đông Dương ngoài đàn piano ra thì không được lãng phí sức lực vào bất cứ thứ gì khác.

Ông ta nói họa sĩ muốn nổi tiếng thì phải điên.

Mạnh Đông Dương được học phác họa một năm là do anh đánh cược thắng bố, dùng bằng khen piano của mình để đổi lấy. Sau này việc học bận rộn, anh đành gác lại bút vẽ, Dương Mộng Chân thấy tiếc, giữ lại một cây bút chì làm kỷ niệm, cất giữ suốt hai mươi năm.

Sau hai ngày loay hoay, phòng kho cải tạo thành phòng vẽ trông cũng ra dáng.

Dương Mộng Chân an nhàn ngồi trước giá vẽ, cầm dao cạo định quệt nhát màu đầu tiên lên toan vẽ thì nhớ mãi không ra kỹ thuật vẽ tranh sơn dầu.

Mạnh Đông Dương dùng cọ pha một chút màu xanh phổ, bảo bà phác thảo trước, bà cau mày: "Con có học tranh sơn dầu đâu, đây là các bước vẽ tranh bột màu mà."

Đường Doanh bảo quan hệ giữa hai mẹ con anh như bạn bè, nhưng Mạnh Đông Dương thường cảm thấy mình mới là người lớn, còn Dương Mộng Chân giống như đứa trẻ anh nuôi.

Hai mẹ con họ chưa bao giờ đấu khẩu, cãi nhau, tâm sự hay đỏ mặt tía tai như Đường Doanh và mẹ cô, giữa họ luôn tồn tại một bức tường chắn trong suốt mà kiên cố.

Dương Mộng Chân đứng dậy: "Con vẽ đi, vẽ gì cũng được. Cho mẹ xem tâm trạng của con thế nào."

Mạnh Đông Dương vẽ một hòn đảo nhỏ, hòn đảo đá ngầm màu tối sẫm, bị giam hãm giữa đại dương xanh thẫm, điểm sáng duy nhất là hai quả bóng bay lơ lửng trên đảo.

Dương Mộng Chân hỏi: "Tại sao lại là bóng bay?"

Bóng bay đại diện cho hai người. Mạnh Đông Dương chỉ biết vẽ người bằng bút chì, sợ dùng cọ sơn dầu vẽ không đẹp nên theo bản năng dùng bóng bay thay thế.

Dương Mộng Chân thấy ý nghĩa của bóng bay không tốt lắm, bà hỏi: "Đây là tượng trưng cho hai mẹ con mình à?"

Mạnh Đông Dương lắc đầu: "Là con và Đường Doanh."

Dương Mộng Chân nhướng mày, cầm cọ sửa hai quả bóng bay thành hai cái cây.

Bà nói: "Rễ cây quấn chặt dưới lòng đất, cành lá như đang nắm tay nhau, thế này mới tốt."

Mạnh Đông Dương gật đầu: "Vẫn là mẹ giỏi."

"Sau này con định thế nào?" Dương Mộng Chân tiếp tục vẽ bức tranh dang dở.

Mạnh Đông Dương bảo mấy năm trước công việc không thuận lợi, mấy năm nay kinh doanh cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, suy đi tính lại, vẫn là về Los Angeles tìm lại trạng thái làm việc, sẽ tốt cho cả thể chất lẫn tinh thần hơn.

"Thế còn Đường Doanh?"

"Cứ từ từ thôi mẹ, cô ấy có những thứ cần kiên trì, con không ép cô ấy thay đổi vì con, nhưng con cũng không thể cứ ở bên cạnh cô ấy mãi được."

"Rốt cuộc tại sao con bé lại không muốn rời khỏi Thanh Dương?"

"Cô ấy có gia đình rất yêu thương cô ấy."

"Con bé không yêu con sao?"

Mạnh Đông Dương nhún vai: "Con không cảm nhận được cô ấy cần con đến mức nào."

Dương Mộng Chân bật cười: "Thế chứng tỏ con làm chưa đủ tốt rồi."

Lát sau, Dương Mộng Chân lại nói: "Cả hai đứa đều là những người chưa thực sự mở lòng. Hai người thuộc hai thế giới khác nhau muốn sống cùng nhau thì phải tạo ra một thế giới mới. Mẹ biết con thích con bé ở điểm gì, nhưng quả thực mẹ không hiểu con bé thích con ở điểm gì. Con phải làm rõ vấn đề này trước đã."

"Mẹ cũng thấy con không có sức hấp dẫn, không đáng để con gái thích sao?"

"Người lý trí muốn yêu một người trọn vẹn, trừ khi nhìn thấy rõ ràng toàn bộ con người đó. Con nhìn rõ con bé rồi, nhưng con bé vẫn còn mơ hồ về con."

Mạnh Đông Dương không muốn nói chuyện nữa.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, mỗi lần tự mổ xẻ bản thân sâu sắc, anh đều cảm thấy đau đớn tột cùng.

Anh không đồng ý với câu nói này của Dương Mộng Chân.

Ít nhất khi anh yêu Đường Doanh, tình cảm đó không hề trải qua sự toan tính quá mức. Nếu anh lý trí, anh đã chẳng để mặc bản thân thích cô út của bạn gái cũ...

Anh hỏi Dương Mộng Chân: "Thế mẹ có nhìn rõ con không? Mẹ thấy con là người thế nào?"

Dương Mộng Chân vậy mà bị hỏi khó, bà chớp mắt, nói: "Đương nhiên mẹ hiểu con rồi."

"Thế mẹ có từng nghi ngờ con vẹt là do con đầu độc chết, chuyện của Chiêu Vũ trước đây là do con làm không?"

"Đương nhiên là không!"

Mạnh Đông Dương nở nụ cười cực nhạt: "Không trách người ngoài không nhìn rõ gia đình chúng ta, ngay cả giữa chúng ta với nhau, cũng nhìn không rõ."

Dương Mộng Chân cắn môi không tiếp lời.

Lúc rời khỏi phòng vẽ, Mạnh Đông Dương khẽ nói với Dương Mộng Chân: "Con luôn cảm thấy mình sẽ cô độc đến già. Mẹ cũng rất sợ cô đơn đúng không, nên mới không ngừng học cái này cái kia, nuôi hoa nuôi cỏ... Mẹ à, con sẽ không nuôi chó nữa đâu, cô đơn thực ra không đáng sợ, trên đời này rất nhiều người chưa từng được yêu thương nhưng vẫn sống tốt đấy thôi. Mẹ có nhiều tiền phòng thân, có khu vườn đẹp, thỉnh thoảng con sẽ về thăm mẹ, mẹ hãy sống cho thật tốt nhé."

Mạnh Chiêu Vũ gặp khủng hoảng khiến Mạnh Vân Khâm phải nếm trái đắng vì phản bội vợ. Luật sư nói bằng chứng Dương Mộng Chân cung cấp rất đầy đủ, chuyện ngồi tù là chắc chắn rồi.

Mạnh Vân Khâm tự an ủi: "Mấy năm nay Chiêu Vũ đúng là quá không an phận, chịu chút khổ sở, để nó tự kiểm điểm lại cũng tốt."

Luật sư lại hỏi: "Vậy còn phía phu nhân, ngài tính sao ạ?"

Mạnh Vân Khâm cười khẩy: "Con trai tôi thương mẹ nó, thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn giúp chúng tôi rồi."

"Tôi sẽ xác nhận sớm."

"Tôi rất tin tưởng con trai tôi, nó đưa ra điều kiện gì tôi cũng đồng ý. Mấy năm nay tôi cũng có lỗi với nó."

Luật sư im lặng.

"Chỉ cần nó an phận ở lại Mỹ, tôi có thể để mọi chuyện kết thúc. Nó cũng biết nó thua rồi."

Mạnh Vân Khâm tự cho rằng ông ta đã chọn thời điểm tốt nhất để phân thắng bại trong cuộc so kè giữa hai cha con.

Mạnh Đông Dương cam tâm tình nguyện từ bỏ mọi lợi ích của nhà họ Mạnh là điều ông ta hoàn toàn không ngờ tới. Trong lòng có chút chấn động, hóa ra bao năm qua điều Mạnh Đông Dương để tâm nhất không phải là tiền, mà là vọng tưởng muốn nhận được chút tình cha con từ ông ta.

Nghĩ thông suốt điểm này, ông ta càng cảm thấy thoải mái. Nhưng sau sự thoải mái lại là nỗi trống rỗng vô tận.

Ông ta thắng được gì chứ? Ông ta không có con ruột, cháu trai lại vô dụng, sau này chẳng phải cũng cô độc đến già sao.

Gia đình ba người bọn họ, chắc chắn là gia đình nực cười nhất thế giới.

Chuyện Mạnh Chiêu Vũ liên lụy đến khách sạn Mạn Đảo, Thanh Dương là nơi nhỏ bé, tin tức lan truyền rất nhanh. Những người từng gặp Mạnh Đông Dương trong các bữa tiệc trước đây cố dò la tin tức qua Đường Chính Quang, lời nói cũng mang ý phán xét Mạnh Đông Dương.

Đường Chính Quang trong lòng rất khó chịu, chất vấn Mạnh Đông Dương sao nói buông là buông, lại còn giao khách sạn cho thằng em họ vô trách nhiệm như thế.

Mạnh Đông Dương không có bất kỳ lời bào chữa nào cho mình.

Đường Chính Quang lại hỏi: "Vậy sau này cậu định thế nào?"

Mạnh Đông Dương nói thẳng mình đang cân nhắc về Mỹ.

"Thế Đường Doanh thì sao?" Lần đầu tiên Đường Chính Quang to tiếng với Mạnh Đông Dương: "Cậu coi con bé là cái gì? Là trò tiêu khiển khi cậu buồn chán ở Thanh Dương à?"

"Cháu sẽ nói chuyện nghiêm túc với Đường Doanh về vấn đề này."

Đường Chính Quang lo đến mất ngủ, nửa đêm chạy ra ban công hút thuốc.

Nghĩ đến Trạch Lệ không ở nhà, ông lại quay vào giường hút tiếp, tàn thuốc rơi xuống ga giường cháy thành một lỗ đen, ông tức quá nửa đêm tháo cả bộ chăn ga gối ném vào thùng rác.

Năm giờ rưỡi sáng, điện thoại Bành Phương rung liên hồi.

Thấy lão Đường gọi, bà bắt máy xong liền mắng xối xả: "Sáng sớm ngày ra ông gọi hồn à, vợ ông đâu mà không quản ông!"

Đường Chính Quang bảo bà nói bé thôi, rồi kể chuyện Mạnh Đông Dương muốn về Mỹ cho bà nghe.

Bành Phương cau mày nghe xong, cơn ngáp nghẹn lại ở cổ họng, bà dứt khoát nói: "Cậu ta có phải người Mỹ đâu mà bảo về Mỹ? Cậu ta thích đi đâu thì đi, con gái bà không có cậu ta bộ không sống nổi chắc."

Nói xong cúp máy luôn.

Đường Doanh năm giờ đã dậy học tiếng Anh, nghe thấy tiếng động phòng bên cạnh, cô tự giác đeo tai nghe vào. Cô biết mẹ mình chẳng nói được lời nào hay ho đâu.

Chuyện Mạnh Đông Dương muốn về Mỹ đối với cô không hề đột ngột, càng không bất ngờ. Tiết Hiểu Tuệ đã sớm nhắc nhở cô, Mạnh Đông Dương sớm muộn gì cũng đi, lúc đó trong lòng cô đã gieo mầm mống về việc hai người không thể lâu dài.

Sự đoạn tuyệt của anh với bố cũng định sẵn sẽ dẫn đến kết quả như vậy. Anh ở lại, bố anh không yên tâm, anh không ở lại, cũng là muốn có câu trả lời cho chính mình.

Năm xưa về nước phát triển là anh đang thỏa hiệp với chấp niệm của bản thân. Giờ mọi thứ đã kết thúc, anh cần quay lại quỹ đạo cuộc đời mình. Ở Nghê Thành, mọi mối quan hệ xã hội của anh đều không thoát khỏi sự kiểm soát của bố, còn kiến thức và năng lực của anh chỉ có thể phát huy giá trị lớn nhất ở vùng trời rộng lớn hơn.

Đường Doanh đã sớm suy nghĩ rất rõ ràng về những chuyện này.

Những ngày này, cô cũng dần nhận ra, cô thích người đàn ông này cũng vì bản thân cô bị thu hút bởi những điều kiện hào nhoáng trên người anh một cách rất trần tục.

Anh là người đàn ông hoàn toàn khác với Cốc Thụy An, là người đàn ông rất khó xuất hiện ở thành phố nhỏ bé này của họ.

Thế nên cô mới bồng bột muốn thử một lần với anh, muốn anh đưa mình thoát khỏi cái bóng của thất tình, để trải nghiệm một tình yêu cao cấp hơn.

Cô hoàn toàn không ngờ mình lại trở thành ngòi nổ cho sự chia rẽ giữa anh và bố.

Nếu đây là con đường anh buộc phải đi, thì cô vui vẻ nhìn anh bước ra khỏi bóng tối.

Cô cũng vui vẻ nhìn anh đến một thế giới mới, tìm lại ánh sáng trong lòng mình.

Chỉ tiếc là cô không thể đồng hành cùng anh.

Tối qua gọi điện cho Mạnh Đông Dương xong, Đường Doanh xem một bộ phim về yêu xa, bắt đầu xây dựng tâm lý kỳ lạ.

Cô là người như vậy, luôn có thể bình tĩnh chấp nhận những thay đổi trong cuộc sống.

Bốn năm đại học, cô và Cốc Thụy An cũng yêu xa, lúc không có tiền thì một hai tháng mới gặp một lần, tình yêu vẫn thuận lợi đấy thôi.

Cô tạm thời không nghĩ đến chuyện chia tay.

Chia tay là chuyện phải làm khi không còn yêu hoặc không thể kiên trì được nữa.

Mạnh Đông Dương rất ngạc nhiên khi thấy Đường Doanh đến sân bay đón mình.

Về đến xe, hai người bắt đầu hôn nhau.

Khi hơi thở và cơ thể quấn lấy nhau, Đường Doanh luôn rơi vào trạng thái vô cùng quyến luyến người đàn ông này.

Mạnh Đông Dương thích nhìn đôi mắt mơ màng vì tình của Đường Doanh, sự yêu thích của cô dành cho anh lúc này là nồng nàn nhất.

Anh ôm lấy khuôn mặt cô, hỏi cô có nhớ anh không.

Đường Doanh gật đầu, hỏi mẹ anh có khỏe không.

"Bà ấy luôn có cách để khiến mình vui vẻ." Mạnh Đông Dương lại hỏi: "Dạo này em thế nào? Bố em hình như giận anh lắm, sức khỏe ông ấy vẫn ổn chứ?"

Đường Doanh cau mày: "Sao anh lại nói thật với ông ấy làm gì, chuyện này lẽ ra phải do em nói với họ."

"Vậy em định nói thế nào?"

"Em sẽ có cách nói của riêng em."

"Nên là chưa bàn bạc kỹ với anh, em đã có suy tính riêng rồi sao?"

Đường Doanh hơi sững sờ.

Mạnh Đông Dương giả vờ thở dài: "Em không thể làm nũng với anh, bảo anh vì em mà ở lại được sao?"

"Em làm nũng thì anh sẽ ở lại à?" Đường Doanh lộ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Anh biết em không phải người như thế, trong lòng em cũng rất rõ, anh sẽ không vì em mà thay đổi kế hoạch của mình. Hai chúng ta đừng nói mấy lời sến súa đó nữa."

"Sến súa à? Em không để tâm đến anh, nên mặc định anh cũng không yêu em sâu đậm, bản thân em lý trí đến mức tàn nhẫn, nên mặc định anh cũng lạnh lùng vô tình như em sao?"

Mạnh Đông Dương dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói ra những lời này, tốc độ không nhanh, giọng rất nhẹ, nhưng trong mắt anh không hề có ý cười.

Tim Đường Doanh chợt nhói lên.

Nụ cười trên mặt cô đông cứng lại, nhịp tim cũng loạn nhịp.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Phải, em chính là người như anh nói..."

Mạnh Đông Dương nhìn tấm lưng bướng bỉnh của cô, nói nhanh hơn một chút: "Em không phải, em chỉ đối xử với anh như vậy thôi, còn với người khác, dù đối phương có tệ hại đến đâu, em cũng không nỡ bỏ anh ta, dù tất cả mọi người đều không ủng hộ, em cũng muốn tìm mọi cách để kết hôn với anh ta."

"Em quen anh ấy mười mấy năm, yêu nhau bảy năm, còn em với anh quen nhau bao lâu?" Đường Doanh không quay đầu lại.

"Vậy em nghĩ chúng ta có thể bên nhau bao lâu?"

Lời qua tiếng lại, Đường Doanh nhanh mồm nhanh miệng đáp: "Em không biết."

Bốn chữ thốt ra, trong lòng cô thấy hơi chua xót, quay mặt lại nhìn vào mắt Mạnh Đông Dương, người đàn ông đang nhìn cô với vẻ mặt thẫn thờ.

Mạnh Đông Dương cụp mắt: "Đường Doanh, em không đặc biệt thích anh, đúng không."

Đường Doanh mím chặt môi, cô vậy mà không đưa ra được câu trả lời cho câu hỏi này.

"Anh đối với em đủ chân thành, em cũng chân thành với anh một chút được không? Anh rất muốn biết anh trong lòng em rốt cuộc là gì." Là người yêu hay chỉ là giọt sương mai có cũng được không có cũng chẳng sao trong cơn d*c v*ng, chỉ muốn thích một thời gian, nói buông là buông.

"Phải, em không yêu anh đến mức bất chấp tất cả để đi theo anh. Nhưng không phải chỉ với anh, với người đàn ông nào em cũng sẽ như vậy. Đừng nhắc đến Cốc Thụy An nữa, suy nghĩ con người sẽ thay đổi, như anh nói đấy, tình cảm cũng là sự đầu tư, em lúc đó chỉ là quá muốn được đền đáp và có kết quả thôi."

Chính Đường Doanh cũng không nhận ra, Mạnh Đông Dương hỏi là "thích", còn cô trả lời là "yêu".

Mạnh Đông Dương dè dặt đến mức không dám chạm vào chữ "yêu", nhưng hai chữ "yêu anh" đã chảy qua trong lòng cô rất nhiều lần.

Từ sân bay về nhà Mạnh Đông Dương mất năm mươi phút lái xe, họ im lặng suốt năm mươi phút.

Vào nhà, Mạnh Đông Dương vẫn theo thói quen nhìn về hướng Kaka thường chạy ra đón, Đường Doanh hiểu ánh mắt đó của anh, cũng theo thói quen nắm lấy tay anh.

Mạnh Đông Dương ôm Đường Doanh vào lòng, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.

Quần áo mỏng manh mùa hè nhanh chóng bị vò nát, Đường Doanh không muốn quan hệ với anh trong tâm trạng này, cơ thể cứ lảng tránh.

Nhận ra sự kháng cự của đối phương, Mạnh Đông Dương buông cô ra.

Khi cô không muốn, anh chưa bao giờ ép buộc cô. Dù họ đã hơn một tháng không gặp nhau.

Chuyến bay dài khiến người ta mệt mỏi, Mạnh Đông Dương làm bữa tối đơn giản, ăn cùng Đường Doanh xong thì một mình vào thư phòng.

Đường Doanh cảm thấy luống cuống trước bầu không khí hiện tại, cô khẽ gõ cửa thư phòng: "Nếu anh buồn ngủ thì đi ngủ đi, em ngủ phòng khách cũng được."

"Anh không trốn tránh em, anh đang kiểm điểm xem mình đã nói sai những gì."

"Không có..." Đường Doanh đẩy cửa bước vào: "Cãi nhau chút cho vui nhà vui cửa. Không cãi nhau thì mãi mãi không biết suy nghĩ thật của đối phương."

Mạnh Đông Dương khẽ gật đầu.

Nghi ngờ năng lực của bản thân trong mối quan hệ thân mật là một cảm giác vô cùng đau khổ.

Mạnh Đông Dương nghĩ, Đường Doanh sẽ không có những khoảnh khắc đau khổ như thế này, bởi vì cô là người hiểu thế nào là yêu hơn anh.

Đã như vậy, anh sẵn sàng trao quyền lựa chọn vào tay cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...