Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 43: Ngày ác mộng



Editor: Sel

Bành Phương thực sự đi xin quẻ bói toán. Thầy bói phán tương lai của Đường Doanh mọi sự đều tốt.

Bành Phương hỏi kỹ về tình duyên của Đường Doanh, thầy bói nói nước đôi rằng tương lai Đường Doanh thế nào thì tình duyên sẽ thế ấy.

Hoàn toàn là lời nói vô thưởng vô phạt.

Bành Phương lại hỏi về vận mệnh tuổi già của mình, thầy bói bảo bà sẽ quay lại với người cũ. Chắc là thầy bói dỏm rồi! Có đánh chết bà cũng không bao giờ quay lại với lão Đường.

Mấy đồng nghiệp đều mua nhà ở Đảo Ngữ Hoa Viên, lúc chấm bài thi cuối kỳ, mọi người tán gẫu trong văn phòng, bảo tháng 8 là được nhận nhà rồi, hỏi Đường Doanh định trang trí theo phong cách gì.

Đường Doanh phát sầu, tiền sửa nhà còn chưa biết đào đâu ra.

May mà sắp đến hè, cô lại có thể dạy thêm kiếm tiền. Công việc ở trường vừa kết thúc, cô liền lên kế hoạch kiếm thêm thu nhập.

Xung quanh nhà có rất nhiều hộ kinh doanh, đều đau đầu vì hè không có ai trông con, gửi con đến nhà Đường Doanh học nửa ngày là lựa chọn tuyệt vời, thi thoảng còn được ăn ké cơm trưa do Bành Phương nấu.

Sắp xếp xong chuyện dạy thêm, Đường Doanh mới nhớ ra đã hứa với Mạnh Đông Dương hè này sẽ đi du lịch cùng anh, cô chột dạ hỏi anh định bao giờ về Mỹ.

Mạnh Đông Dương còn một số việc chưa giải quyết xong, cũng muốn ở lại cùng Đường Doanh hết kỳ nghỉ hè, anh bình thản đáp: "Em cứ lo việc của em đi, không cần bận tâm đến anh."

Đường Doanh hơi áy náy, nói xin lỗi anh.

Mạnh Đông Dương chuyển chủ đề: "Sắp nhận nhà rồi, em có thể cân nhắc chuyện thiết kế nội thất được rồi đấy, em thích phong cách gì?"

"Nhà anh có sửa không?"

"Sửa cùng đợt với em luôn."

"Sửa xong để không thì phí quá."

"Anh còn phải về thăm em chứ."

Nhắc đến chuyện sắp phải yêu xa, thái độ của hai người ngày càng bình tĩnh.

Đường Doanh không cho rằng sự bình tĩnh này là do thong dong tự tại, mà giống như ngọn lửa âm ỉ cháy dưới lòng biển sâu, đang ấp ủ những cơn sóng gió lớn hơn.

Cô gối đầu lên vai Mạnh Đông Dương: "Anh giúp em thiết kế đi, anh thiết kế thế nào em ở thế ấy."

Mạnh Đông Dương đùa: "Phí dịch vụ của anh cao lắm đấy."

"Anh có phải nhà thiết kế chuyên nghiệp đâu mà làm cao." Cô thổi nhẹ vào cổ anh: "Anh đi rồi em trông nhà cho anh, em không lấy phí trông nhà đâu nhé."

"Tiền sửa nhà anh trả, em không đồng ý thì anh không làm."

"Anh không làm gì?" Đường Doanh đưa tay ra: "Em thấy anh rất muốn..."

Biết sắp phải xa nhau, tần suất thân mật của họ ngày càng dày đặc, mức độ mãnh liệt cũng ngày một tăng.

Khi Đường Doanh run rẩy trên đỉnh cao kh*** c*m, cô nhận ra nội tâm mình qua d*c v*ng, cô chỉ dám mở lòng trong t*nh d*c, thực ra đó là một tâm lý chia cắt.

Tình yêu cô dành cho Mạnh Đông Dương không thống nhất giữa thể xác và tinh thần.

"Anh nhớ em thì làm thế nào?" Câu này là Đường Doanh hỏi.

Hơi thở của cô phả vào tai Mạnh Đông Dương, giọng nói cô run rẩy.

"Anh không đam mê chuyện này như cô giáo Đường đâu." Anh không chỉ nhớ cô khi h*m m**n trỗi dậy, mà lúc nào anh cũng nhớ cô.

"Anh già rồi thì có."

"Cơ thể anh còn trẻ lắm, anh vẫn có thể thỏa mãn em nhiều năm nữa."

Những lời tình tứ làm tăng thêm hưng phấn trong lúc cuồng nhiệt, cũng mang theo chút tâm lý so kè.

Bàn tay Mạnh Đông Dương để lại những dấu vết đáng sợ trên nơi trắng trẻo mềm mại. Những lúc thế này anh luôn muốn nắm thật chặt quả bóng bay đang lơ lửng kia, anh không cho phép cô rời khỏi hòn đảo của mình.

Nhà có bảy tám đứa trẻ, trời nóng, điều hòa bật từ sáng đến tối. Bành Phương cằn nhằn Đường Doanh kiếm được mấy đồng bạc lẻ còn chưa đủ trả tiền điện nước.

Bà nói trúng phóc vấn đề giữa Đường Doanh và Mạnh Đông Dương: "Lòng tự trọng của con cao thế này, cho dù Mạnh Đông Dương không đi Mỹ thì hai đứa sớm muộn gì cũng chia tay."

Đường Doanh bảo không phải chuyện tự trọng, bảo Bành Phương đừng tùy tiện đánh giá.

Bành Phương hừ lạnh: "Cậu ta sợ mẹ càm ràm hay sao mà dạo này chẳng thấy đến nhà ăn cơm nữa."

"Con sợ mẹ không vui nên không cho anh ấy đến đấy, chứ không phải anh ấy không muốn đến." Đường Doanh bực mình, cau mày nói: "Yêu đương là chuyện của hai người, mẹ với bố có thể đừng can thiệp vào chuyện của bọn con được không."

"Mẹ chống mắt lên xem cậu ta đi rồi trong lòng con mùi vị thế nào." Bành Phương lại hỏi: "Dạo này bố con vẫn bận thế à? Thấy con ngày nào cũng nhắc ông ấy uống thuốc."

"Con nhắn tin thôi."

"Cái tính ông ấy, trừ khi con gọi điện bắt uống tận nơi, không thì ông ấy chẳng để tâm đâu."

"Rồi rồi rồi, mai con bắt đầu gọi điện cho ông ấy."

Chiều tối hôm đó trời đổ mưa rào, nhiệt độ có vẻ giảm đôi chút, Bành Phương tắt điều hòa, mở hết cửa sổ trong nhà cho thoáng.

Đường Doanh đang ngủ trưa bù, bị nóng làm tỉnh giấc, đầu óc quay cuồng, trong lòng bực bội: "Tháng này con trả tiền điện được chưa?"

Bành Phương phe phẩy cái quạt lá cọ: "Không phải chuyện tiền điện, mẹ cứ thấy tức ngực."

"Mẹ sao thế?" Đường Doanh vội vàng bò dậy đi đến trước mặt Bành Phương: "Để con đo nhịp tim cho mẹ nhé."

Bành Phương ôm ngực xua tay: "Chắc tại thời tiết thôi."

Đường Doanh nhìn trời, bảo tối nay không nấu cơm nữa, cô xuống lầu mua chút đồ ăn về ăn tạm.

"Tiểu Mạnh không đến ăn à?" Bành Phương hỏi.

Đường Doanh cười khẩy: "Anh ấy không đến mẹ lại nhắc, mẹ đúng là khẩu xà tâm phật. Mai anh ấy mới đến."

Lúc xuống lầu đầu óc Đường Doanh vẫn còn choáng váng, sờ trán thấy hơi nóng, không biết có phải mấy hôm nay nằm điều hòa bị ốm rồi không.

Xuống đến tầng ba, điện thoại reo, là Trạch Lệ gọi.

Vừa bắt máy, Trạch Lệ đã khóc lóc: "Đường Doanh, bố con ngất xỉu rồi, xuất huyết não, đang ở bệnh viện, bác sĩ bảo phải mổ ngay lập tức..."

Đường Doanh lao ngay xuống lầu, chạy một mạch ra khỏi ngõ, vội vàng bắt một chiếc taxi. Trên đường gọi điện cho Lộ Thần, tay cô run đến mức không cầm nổi điện thoại.

Lộ Thần hỏi cô có tự lái xe không trước, cô lắc đầu nguầy nguậy.

"Đừng cuống, đừng cuống, người đã được đưa vào phòng mổ rồi, tôi ra cổng bệnh viện đón cô."

"Lượng máu chảy bao nhiêu?" Đường Doanh gấp gáp hỏi.

"90ml."

Đầu óc Đường Doanh nổ tung.

Cô đã tìm hiểu kỹ, những tài liệu và lưu ý Lộ Thần gửi cô đều thuộc lòng. 90ml máu tụ trong não có nghĩa là gì, trong lòng cô đã rõ.

"Ai mổ cho ông ấy? Sao bảo thầy anh không có ở đây..." Đường Doanh giọng nghẹn ngào, lặp đi lặp lại mấy câu nói lộn xộn của Trạch Lệ lúc nãy.

"Đừng khóc Đường Doanh, thầy tôi hôm nay nghỉ, nhưng phó viện trưởng của chúng tôi đang ở đây, thầy ấy đích thân mổ chính..."

Khi Đường Doanh chạy đến cửa phòng phẫu thuật, Trạch Lệ ngồi trên ghế khóc không thành tiếng, Mai Hinh bụng bầu to tướng ngồi bên cạnh. Tiết Hiểu Tuệ cũng đã đến, ngồi bên kia Trạch Lệ.

Thấy Đường Doanh đến, Tiết Hiểu Tuệ thay Trạch Lệ giải thích lại tình hình.

Người ngất xỉu lúc bốn giờ chiều trong văn phòng, may mà đồng nghiệp vào đưa tài liệu phát hiện kịp thời nên không bỏ lỡ thời gian cấp cứu vàng.

Hiện đang phẫu thuật mở hộp sọ, tỷ lệ thành công của ca mổ này rất cao, nhưng sau mổ có 48 giờ nguy hiểm, qua được là giữ được mạng.

Tiết Hiểu Tuệ mặt mày ủ rũ: "Nhưng dù có giữ được mạng, với lượng máu chảy thế này, sau này... sau này chất lượng cuộc sống cũng không cao đâu."

Lúc Trạch Lệ ký giấy cam kết phẫu thuật, Mai Hinh đã nghe bác sĩ nói rồi, dù có bình an rời bàn mổ, qua được cơn nguy kịch, sau này cũng không thể sống như người bình thường được nữa.

Giờ nghe Tiết Hiểu Tuệ nhắc lại, cô ta phẫn nộ nói: "Người xảy ra chuyện ở cơ quan, chỉ có người gọi xe cấp cứu là có chút lương tâm đi cùng đến bệnh viện, những người khác đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Chú Đường là do làm việc quá sức mới ngất xỉu."

Một lúc sau, hai lãnh đạo đơn vị Đường Chính Quang đến, một người gọi Trạch Lệ ra nói chuyện riêng.

Người đó an ủi Trạch Lệ vài câu, sau đó bắt đầu bàn việc công theo nguyên tắc.

Mai Hinh ghé tai nghe lỏm, ý là Đường Chính Quang có bệnh nền, nếu tử vong trong vòng 48 giờ thì được tính là tai nạn lao động, còn nếu qua hai ngày mà chưa mất thì không thể bồi thường theo chế độ tai nạn lao động.

Mai Hinh lập tức cãi nhau tay đôi với người ta.

Đồng nghiệp kia bảo, nếu người nhà không đồng ý thì có thể nộp đơn xin trọng tài.

Đường Doanh không nghe lọt tai chữ nào, bóng dáng tất cả mọi người trước mắt cô đều nhòe đi, chỉ có ba chữ "Đang phẫu thuật" là hiện rõ mồn một trong tầm mắt.

Lộ Thần đã hết giờ làm từ lâu nhưng vẫn chưa về. Anh ấy đưa nước cho Đường Doanh, cô không uống, đưa kẹo, cô cũng không cầm.

Đường Doanh rơi nước mắt một lúc lâu, sắc mặt trở nên đờ đẫn, một lát sau, nước mắt lại trào ra.

Cô không phát ra tiếng động nào, cứ lặng lẽ ngồi đó chờ đợi.

Bành Phương ở nhà chờ tin, trời tối đen cũng không bật đèn.

Bà ngồi trên ghế sô pha gần cửa nhất, nhìn chằm chằm vào cánh cửa như muốn xuyên thủng nó.

Trong lúc suy nghĩ miên man, bà gõ từ khóa "xuất huyết não 90ml" vào công cụ tìm kiếm, đọc được vài dòng chữ, bà nghĩ, e là sau này lão Đường khó mà leo lên tầng năm cũ kỹ này, đến nhà cãi nhau đấu võ mồm với bà được nữa rồi.

Khi Mạnh Đông Dương nhận được tin, ca phẫu thuật kéo dài 5 tiếng rưỡi đã kết thúc. Một giờ rưỡi sáng, anh lái xe từ Nghê Thành sang Thanh Dương.

Trước cửa ICU có bảy tám người nhà bệnh nhân đang ngồi, họ đều đang canh giữ người thân đang đấu tranh giành giật sự sống. Đường Doanh và Trạch Lệ ngồi đối diện cửa, cách nhau một ghế trống, Trạch Lệ cúi gằm mặt, ánh mắt Đường Doanh nhìn thẳng vào cánh cửa đóng kín.

Tay Đường Doanh bị Mạnh Đông Dương nắm lấy, cô quay đầu nhìn anh, đôi mắt sưng đỏ bỗng chốc lại đẫm lệ.

Cô cố nén tiếng khóc nói với Mạnh Đông Dương: "Dạo này em không gọi điện cho ông ấy, tại em không gọi điện cho ông ấy, em đếm thuốc rồi, ông ấy uống thiếu, ông ấy uống thiếu..."

Mạnh Đông Dương ôm cô vào lòng, phát hiện đầu cô nóng hầm hập, xác nhận cô đang sốt, anh muốn đưa cô đi đo nhiệt độ.

Đường Doanh nhất quyết không chịu đi.

Trạch Lệ ở bên cạnh khuyên: "Đi nghỉ một lát đi con, con mà gục ngã nữa là dì chẳng còn ai để bàn bạc đâu."

Đường Doanh vẫn không chịu đi.

Mạnh Đông Dương nhanh chóng mang nhiệt kế và thuốc hạ sốt đến, đo nhiệt độ cho Đường Doanh xong bắt cô uống thuốc.

Anh ôm cô, bảo cô nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Đường Doanh nhắm mắt được vài phút lại mở ra, cô nắm chặt tay Mạnh Đông Dương, muốn mở miệng nói chuyện nhưng âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô hơi há miệng, nước mắt thấm ướt áo sơ mi của Mạnh Đông Dương.

Trời chưa sáng Bành Phương đã đến bệnh viện, bà mang sữa nóng cho Đường Doanh, mua cả bữa sáng cho Trạch Lệ và Mạnh Đông Dương.

Bà không biết Đường Doanh bị sốt, nghe xong liền lấy lại hộp sữa trong tay cô, xuống lầu mua cháo trắng.

Đường Doanh không thích ăn cháo trắng, căng tin bệnh viện lại không có đường, sợ Đường Doanh không nuốt trôi, bà chạy ra siêu thị mua đường trắng, đổ vào cháo rồi mới mang lên cho con gái.

Buổi sáng có mấy người họ hàng nhà họ Đường đến hỏi thăm tình hình, ngồi một lúc rồi về, chỉ có vợ chồng Đường Cửu An và chị họ cả của Đường Doanh ở lại đến chiều tối mới đi.

Tối đến Mai Hinh và Cốc Thụy An đến, Mai Hinh khuyên Đường Doanh về nhà nghỉ ngơi một đêm, khuyên không được thì bảo Cốc Thụy An khuyên, Cốc Thụy An nhìn Mạnh Đông Dương đang ở bên cạnh cô, chân bước ra rồi lại rụt về.

Đối với Đường Doanh, 48 giờ này là cơn ác mộng kinh hoàng. Người qua kẻ lại chẳng để lại chút ấn tượng nào trong lòng cô, chỉ có y bác sĩ ra vào ICU mới thu hút sự chú ý của cô.

Trong 48 giờ này, có ba bệnh nhân trong ICU qua đời. Mỗi lần nghe thấy tiếng khóc than ai oán, Đường Doanh đều khóc theo một trận.

Cô không rời khỏi tầng này nửa bước, mệt thì dựa vào vai mẹ hoặc Mạnh Đông Dương ngủ một lát. Mạnh Đông Dương cũng chưa từng rời khỏi bệnh viện.

Sau khi Đường Chính Quang qua cơn nguy kịch, Đường Doanh và Trạch Lệ thay phiên nhau vào ICU thăm ông. Nhìn bố nằm trên giường bệnh với dây rợ chằng chịt khắp người, tim Đường Doanh như bị tảng đá sắc nhọn đè nặng.

Bác sĩ nói, phải đợi các chỉ số sinh tồn ổn định, Đường Chính Quang mới được ra khỏi ICU.

Đường Doanh bị mẹ khuyên về nhà tắm rửa nghỉ ngơi.

Ngủ li bì mười lăm tiếng đồng hồ, cô không kịp rửa mặt, vơ vội đồ đạc lại chạy đến cửa phòng ICU.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...