Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 8: Đêm không ngủ



Editor: Sel

Mạnh Đông Dương ở lại nhà ăn tối, trên bàn có thêm vài món anh thích.

Mạnh Vân Khâm đẩy đĩa tôm viên phô mai và cá chua ngọt về phía con trai, nhưng không quên nhắc nhở rằng ăn nhiều đồ ngọt chẳng có lợi gì cho sức khỏe.

Mạnh Đông Dương im lặng gỡ xương cá, khóe mắt liếc thấy bố mình vẫn chỉ trung thành với rau xanh và ngũ cốc như mọi khi.

Buổi tụ tập chiều nay tan muộn, khi Dương Mộng Chân về nhà, thay bộ đồ thoải mái đi xuống lầu thì Mạnh Vân Khâm đã ăn xong và chuẩn bị rời bàn.

"Hai mẹ con cứ thong thả." Tay Mạnh Vân Khâm lướt nhẹ qua vai vợ như có như không, rồi đi lên thư phòng.

Dương Mộng Chân hơi nghiêng đầu, dùng đũa chung gắp một viên tôm bỏ vào bát Mạnh Đông Dương, khen ngợi: "Con giữ dáng tốt đấy."

Mạnh Đông Dương nói dạo này anh đang học tennis.

Dương Mộng Chân chẳng thiết ăn uống, chống cằm, dùng thìa bạc chọc chọc cọng rau trong đĩa: "Mẹ già rồi, vận động cũng khó khăn, chỉ tập yoga nhẹ nhàng được thôi."

Mạnh Đông Dương cắn nửa con tôm, thấy ngấy nên bỏ đũa xuống: "Lớp thanh nhạc thế nào rồi mẹ?"

"Cũng thường thôi, thầy bảo mẹ không có năng khiếu." Dương Mộng Chân cười xòa.

Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Học cho vui thôi mà mẹ, cần gì phải quá nghiêm túc."

"Ai bảo thế, mẹ muốn học đàng hoàng đấy chứ, mẹ còn định tham gia biểu diễn nữa cơ."

"Được rồi, đến lúc đó con sẽ đến cổ vũ cho mẹ."

Dì giúp việc định múc canh chim bồ câu cho Dương Mộng Chân, bà bảo dì đi nghỉ, tự mình đứng dậy múc. Mạnh Đông Dương thấy vậy liền đỡ lấy cái muôi từ tay mẹ.

"Mẹ có ăn thịt không ạ?" Mạnh Đông Dương hỏi.

Dương Mộng Chân lắc đầu: "Không khí ở Thanh Dương chắc tốt hơn Nghê Thành con nhỉ? Nghe bảo phong cảnh ở đó cũng đẹp, mẹ chưa đi bao giờ."

"Ngày kia con sang đó, hay con đưa mẹ đi cho khuây khỏa?"

"Mẹ cần gì khuây khỏa, mẹ bận tối mắt tối mũi đây này. Ngày kia... ngày kia là sinh nhật con nhỉ?"

Mạnh Đông Dương gật đầu.

Dương Mộng Chân cúi đầu húp một ngụm canh: "Vậy con tự mua bánh kem mà ăn, mua loại nhiều sô cô la vào."

Mạnh Đông Dương nhếch môi cười nhạt: "Vâng ạ."

Ăn xong, Dương Mộng Chân ra vườn hoa ngồi hóng mát, Mạnh Đông Dương cũng đi theo, tìm thấy Kaka đang nằm trước cửa chuồng, v**t v* bộ lông của nó.

Dương Mộng Chân nhìn Kaka, bảo nó già rồi, chẳng được tích sự gì nữa, rồi lại nói: "Bố con còn hơn mẹ ba tuổi, sao ông ấy lúc nào cũng tràn trề sinh lực, sức khỏe tốt thế không biết."

Dương Mộng Chân năm nay năm mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy. Người gầy, mặt lại ít thịt, không trang điểm thì dấu vết thời gian hiện rõ mồn một.

Mỹ nhân rồi cũng đến lúc xế chiều, Mạnh Vân Khâm đã ngủ riêng với bà mười năm nay. Tình cảm vợ chồng phai nhạt không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Mạnh Đông Dương đã xem qua báo cáo khám sức khỏe của Mạnh Vân Khâm, quả thực các chỉ số đều rất tốt.

Bệnh của Dương Mộng Chân nằm ở tâm bệnh, lo nghĩ quá nhiều. Nhiều chuyện Mạnh Đông Dương đã buông bỏ, nhưng bà thì không.

"Gia đình Đường Trăn vẫn ổn cả chứ con?" Dương Mộng Chân hỏi.

"Vẫn ổn ạ."

Dương Mộng Chân đưa tay chạm vào những đóa hoa trong nhà kính, chậm rãi hỏi: "Đã ba năm rồi, trong lòng con nghĩ thế nào? Cái cớ dù có hay đến đâu cũng không dùng mãi được."

Bàn tay Mạnh Đông Dương dừng lại trên đầu Kaka, giọng nói bình thản như mặt hồ phẳng lặng: "Con đã quyết định ở lại Thanh Dương rồi, ông ấy còn làm gì được nữa."

"Ông ấy chỉ có mình con là con trai." Dương Mộng Chân cụp mắt: "Năm xưa ông ấy chấp nhận Đường Trăn cũng là vì đứng trên lập trường của con mà suy nghĩ."

"Thật thế sao?" Mạnh Đông Dương cười khẩy: "Chẳng qua là vì Đường Trăn biết nghe lời thôi. Nghe lời ông ấy."

Năm đó Đường Trăn thăng chức là do một tay Mạnh Vân Khâm sắp xếp. Chuyến công tác định mệnh ấy cũng là lịch trình đột xuất, mãi sau này Mạnh Đông Dương mới biết.

Đường Trăn là bạn gái anh, anh mong cô ấy đừng quá nghe theo sự sắp đặt của bố mình, nhưng Đường Trăn lại có toan tính riêng.

Là cô ấy quá tham vọng sao? Cũng không hẳn.

Đường Trăn yêu anh, muốn cưới anh, muốn trở thành một phần của nhà họ Mạnh. Nhưng anh chưa kịp nói với cô ấy rằng, anh đã muốn chạy trốn khỏi cái nhà này từ lâu rồi.

Nghe thấy tiếng Mạnh Vân Khâm đang họp qua điện thoại, Mạnh Đông Dương lẳng lặng rời đi không chào hỏi.

Bạn bè rủ đi uống vài ly, anh từ chối. Về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, tự làm cho mình một viên kem vị rượu Rum, bật lại một trận chung kết Grand Slam kinh điển để xem.

Trận đấu chiếu đến set thứ hai thì Đường Cửu An đột nhiên gọi điện tới, hỏi anh có quen luật sư ly hôn nào không.

Chị gái của Đường Doanh, Bành Văn Quân, muốn ly hôn chồng.

Rõ ràng biết Bành Phương và Đường Chính Quang đến chơi, chồng Bành Văn Quân là Đồ Tử Chiêu lại đưa chị ra ngoài từ sáng sớm. Bành Phương và Đường Chính Quang ở nhà thông gia, chơi với hai cháu ngoại cả ngày.

Trời tối mịt, sau nhiều lần Bành Phương gọi điện giục giã, hai vợ chồng mới chịu về. Đã tiếp đón bố mẹ vợ không chu đáo, Đồ Tử Chiêu về đến nhà mặt còn hầm hầm như đưa đám.

Bành Phương gay gắt với con rể: "Cậu vác cái mặt sưng sỉa ấy cho ai xem?"

Đồ Tử Chiêu không nói không rằng, đóng sầm cửa nhốt mình trong phòng.

Đường Chính Quang nổi nóng: "Hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà cư xử như thằng trẻ ranh."

Bố mẹ Đồ Tử Chiêu hiểu rõ tính nết con trai, an ủi thông gia: "Tử Chiêu lòng dạ hẹp hòi thế đấy, ông bà thông cảm. Bình thường nó đối xử với cái Quân cũng không đến nỗi nào."

Rồi kể lể rằng hai vợ chồng trẻ lục đục mấy bữa nay là vì lần trước Bành Văn Quân về nhà mẹ đẻ, đi họp lớp gặp lại người yêu cũ.

Nghe người lớn cãi nhau, hai đứa trẻ sợ hãi ra mặt. Biết con gái lớn nhạy cảm, Bành Văn Quân vội ôm con vào lòng.

Lúc này cô bé bỗng òa khóc, gào lên với Bành Phương: "Bà ngoại ơi, bố đánh mẹ..."

Bành Phương sững người, vội vàng kiểm tra tay chân con gái: "Nó đánh con à? Đánh vào đâu?"

"Không có, chỉ là xô đẩy nhẹ thôi mẹ."

"Con đừng có lừa mẹ, hôm nay bố mẹ đến đây là để làm chỗ dựa cho con."

Bố mẹ chồng đương nhiên bênh con trai, bảo chỉ là vợ chồng cãi nhau, xô xát qua loa.

Cô bé vẫn khóc lắc đầu, bảo bố lấy mô hình ô tô hợp kim của em trai ném vào ngực mẹ, ném mấy cái liền, em trai cũng nhìn thấy.

Đường Chính Quang tính nóng như lửa, lại tin trẻ con không biết nói dối, vớ ngay con rô-bốt của cháu trai ném thẳng vào cửa phòng ngủ. Lũ trẻ sợ quá, thằng em cũng khóc toáng lên theo chị.

Cả nhà loạn như cái chợ vỡ.

Bạo hành gia đình không phải chuyện nhỏ, Bành Phương yêu cầu hai người ly hôn ngay lập tức.

Đường Chính Quang gọi ngay cho Đường Cửu An làm trong ngành luật, hỏi xem ở Nghê Thành có quen luật sư nào không.

Đường Cửu An nhiệt tình, nhìn Bành Văn Quân lớn lên từ bé nên coi như con gái ruột của Đường Chính Quang, lập tức hỏi thăm một vòng bạn bè ở Nghê Thành, trong đó có Mạnh Đông Dương.

Mạnh Đông Dương thấy cũng thú vị thật, từ hôm gặp Đường Doanh ở nhà Đường Trăn, người anh như bị gắn nam châm, chuyện tốt chuyện xấu liên quan đến cô cứ lần lượt bị hút vào từ trường của anh.

Hai cô con gái nhà họ Đường, một người sắp kết hôn, một người sắp ly hôn. Đúng là náo nhiệt.

Nhớ đến đôi mắt trầm tĩnh của Đường Doanh, Mạnh Đông Dương quyết định giúp một tay.

Khi Đường Doanh biết chuyện thì Bành Phương và Đường Chính Quang đã liên lạc được với người bạn luật sư của Mạnh Đông Dương.

Đường Doanh lo lắng hỏi: "Chị con sao rồi mẹ?"

Bành Phương bảo họ đã thuê hai phòng ở khách sạn gần đó, tối nay Văn Quân ngủ với bà.

"Video call được không mẹ? Con muốn nhìn thấy chị."

Bành Văn Quân bảo chẳng có gì đáng nhìn, giục Đường Doanh ngủ sớm mai còn đi làm.

Đường Doanh nói: "Mai con xin nghỉ sang với chị."

Bành Phương gạt đi: "Con sang làm gì, sáng mai bố mẹ đưa chị con đi giám định thương tích, rồi ra đồn công an báo án, xong xuôi thì đưa chị con về Thanh Dương luôn."

Đường Doanh hỏi đây có phải là ý kiến của luật sư không, Bành Phương ừ, bảo nữ luật sư do Mạnh Đông Dương giới thiệu chuyên giải quyết các vụ ly hôn, rất chuyên nghiệp.

Mạnh Đông Dương, lại là Mạnh Đông Dương.

Cái tên này cứ lởn vởn trong đầu Đường Doanh, như lời nguyền của phù thủy vang vọng nơi góc tối.

Đường Doanh trải qua một đêm mất ngủ. Nghĩ đến những tổn thương thể xác và tinh thần chị gái phải chịu đựng, nghĩ đến cuộc hôn nhân sắp tan vỡ, nghĩ đến hai đứa cháu nhỏ chị không nỡ rời xa, và lo lắng cho cuộc đời chị sau khi trở về Thanh Dương.

Rốt cuộc hôn nhân mang lại cho người phụ nữ điều gì?

Đêm khuya thanh vắng, Bành Văn Quân trốn trong nhà vệ sinh hút thuốc.

Bành Phương gõ nhẹ cửa kính, hỏi: "Quân, con nói thật với mẹ đi, có phải con thay lòng đổi dạ rồi không?"

Bành Văn Quân lau nước mắt, hỏi ngược lại: "Thế nào là thay lòng đổi dạ hả mẹ?"

"Con đừng để thằng Đồ Tử Chiêu nắm thóp."

"Con không có điểm yếu nào cả." Chị chỉ tình cờ gặp lại người yêu cũ trong buổi họp lớp, lưu số điện thoại, nhắn tin một lần.

Chị mở cửa, nhìn Bành Phương: "Mẹ, năm xưa mẹ chê người yêu con nghèo, bảo vợ chồng nghèo hèn trăm sự buồn, sống chết không cho con đến với anh ấy. Nhưng sau này con lấy chồng điều kiện tốt, cuộc sống của con có sung sướng không?"

Bành Phương sa sầm mặt mày: "Mẹ không ép con lấy chồng, lúc đó là do con chửa trước đấy chứ."

"Mẹ lạnh lùng quá mẹ ạ." Bành Văn Quân cười khổ.

"Mẹ lạnh lùng?" Môi Bành Phương run run: "Bao nhiêu năm nay mẹ làm chuyện gì mà không phải vì muốn tốt cho hai chị em con?"

*

Sáng hôm sau Đường Doanh đi làm với tinh thần uể oải, mẹ Cốc Thụy An mang bữa sáng đến đợi cô ở cổng trường.

Bà dúi trứng gà và bánh bao thịt bò vào tay Đường Doanh, lại vặn nắp túi sữa đậu nành nóng cho cô: "Con mau ăn đi cho nóng."

Đường Doanh hỏi: "Bác tìm con có việc gì không ạ?"

Mẹ Cốc ấp úng hồi lâu, cuối cùng ý là nhà họ sau này không thiếu nhà cửa, khuyên Đường Doanh tạm thời đừng mua nhà vội.

Đường Doanh hiểu ý, hỏi có phải tiền sính lễ làm hai bác khó xử không. Nhưng rõ ràng Cốc Thụy An bảo đã gom đủ mười ba vạn năm rồi mà.

Mẹ Cốc mặt mày ủ dột: "Sức khỏe chú nhà con thế đấy, bác sĩ bảo mổ là phải mổ ngay..."

"Vâng, con hiểu ý bác rồi ạ." Người bệnh là trên hết, Đường Doanh còn biết nói gì hơn.

"Đường Doanh, con đừng trách bác nhé."

Đường Doanh lắc đầu: "Con vào làm đây ạ, bác đi đường cẩn thận."

Người đi vào văn phòng mà chân bước không nổi. Đường Doanh nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài, Thanh Dương mấy ngày nay chẳng có lấy một tia nắng.

Giáo viên chủ nhiệm đang tập hợp học sinh xuống sân chào cờ, gặp Đường Doanh ở hành lang liền nhờ cô giúp ổn định trật tự. Cô vội vàng cất bữa sáng và túi xách vào văn phòng, đi theo học sinh xuống sân.

Vừa ra đến sân tập, Cốc Thụy An nhắn tin đến: Mẹ anh bảo mẹ đi tìm em rồi. Em đừng lo, để anh nghĩ cách khác.

Hai nam sinh hàng sau xô đẩy nhau, Đường Doanh bước xuống nhắc nhở, cất điện thoại vào túi.

Vài phút sau, Cốc Thụy An lại nhắn: Không biết có phải chị dâu anh xúi giục mẹ không. Trước đây mẹ anh không như thế đâu.

Đường Doanh nghĩ thầm, thực ra Cốc Thụy An không phải là không hiểu gì.

Cô còn nói được gì nữa đây. Chuyện người bệnh quan trọng hơn cả.

Cô trả lời: Chuyện cưới xin hoãn lại một chút đi anh. Đợi bố anh chữa bệnh xong rồi tính.

Cốc Thụy An hỏi: Thế tiền đặt cọc nhà thì sao? Mẹ em có trách chúng mình không?

Đường Doanh không trả lời nữa.

Đã đi bệnh viện, đã báo án, tiếp theo là quy trình kiện tụng. Bành Văn Quân không nỡ xa con, không chịu về Thanh Dương cùng Bành Phương. Bành Phương hết cách, đành tính chuyện ở lại Nghê Thành một thời gian để ở bên con gái lớn.

Đường Chính Quang lịch sự tiễn luật sư ra về, gọi điện cảm ơn Mạnh Đông Dương.

Tối hôm đó Đường Chính Quang về Thanh Dương, gặp Đường Doanh ở quán mì gần nhà.

Đường Doanh hỏi tình hình Bành Văn Quân, Đường Chính Quang lo lắng: "Cuộc hôn nhân này, khó mà ly hôn được."

"Chị ấy còn trẻ, khó mấy cũng phải ly hôn, kể cả không giành được quyền nuôi con."

"Không cần con cái? Con nói nghe sắt đá thật. Đợi sau này con làm mẹ rồi con mới hiểu nỗi khổ của chị con."

Đường Doanh nuốt không trôi mì, đặt đũa xuống, thẫn thờ nhìn mặt bàn đầy dầu mỡ.

"Mai thằng Mạnh đến Thanh Dương, con mời cậu ấy bữa cơm đi."

"Bố muốn mời thì tự đi mà mời, con không đi đâu."

"Con nói cái gì thế, căn nhà đó cậu ấy giúp con tiết kiệm được ít nhất hai mươi vạn đấy."

Đường Doanh bảo không mua nhà nữa.

"Không mua nữa?"

Đường Chính Quang đoán được phần nào, liếc Đường Doanh: "Nhà chồng con không phải dạng vừa đâu, từ cái hồi bàn chuyện sính lễ dây dưa một hai tháng là bố đã nhìn ra rồi."

"Bố anh ấy bị bệnh."

"Ờ, khéo nhỉ, con vừa định mua nhà thì tiền sính lễ phải mang đi chữa bệnh?"

Đường Doanh thừa nhận lời Đường Chính Quang nói có lý.

Đường Chính Quang nhét đôi đũa lại vào tay Đường Doanh: "Trời có sập cũng phải ăn cho no đã. Cưới không được thì thôi, lấy nhầm chồng khổ cả đời con ạ. Thằng Cốc là đứa không có tiền đồ, chuyện này nói đi nói lại là do nó không có bản lĩnh quyết đoán. Chia tay quách đi, ngoài kia đàn ông đầy ra đấy, con xinh đẹp, công việc ổn định, lo gì sau này không tìm được người tốt?"

"Bố ăn đi." Đường Doanh cầm lọ giấm rót vào bát cho ông.

Đêm hôm đó, Cốc Thụy An đề nghị đến nhà Đường Doanh ngủ để bầu bạn với cô.

Đường Doanh biết rõ, có lẽ tình cảm hai người không có vấn đề gì, nhưng chuyện tiền sính lễ đã đẩy họ vào giai đoạn thử thách tiền hôn nhân sớm hơn dự kiến.

Nhiều mâu thuẫn không thể chỉ dùng một câu "bất lực" hay "cố gắng hết sức" là có thể khỏa lấp được. Cốc Thụy An tuy không phải là người vô trách nhiệm, nhưng đúng như bố cô nói, anh ta thiếu sự quyết đoán.

Đường Doanh muốn cưới anh ta, vừa là vì yêu anh ta sâu sắc, muốn gắn bó mật thiết hơn với anh ta, đồng thời cũng muốn có một người bạn đời cùng nhau chống chọi với phong ba bão táp cuộc đời.

Họ không giàu có, nhưng tin tưởng lẫn nhau; chưa đủ trưởng thành, nhưng biết nương tựa vào nhau. Cuộc sống khó khăn, đầy rẫy thử thách, nhưng họ còn trẻ, nắm tay nhau bước đi sẽ có thêm dũng khí và sức mạnh.

Nhưng bây giờ Đường Doanh do dự rồi.

Cô cảm thấy hoang mang và buồn bã vì sự do dự bất chợt này.

Tiền bạc là thử thách đầu tiên cô gặp phải trong tình yêu.

Trong lòng cô rất khó chịu nhưng không biết giải tỏa cùng ai. Ngồi ngẩn ngơ trước bàn học, ánh đèn bàn soi sáng góc nghiêng trầm tĩnh của cô, hàng mi rũ xuống, nỗi chua xót lan tràn trong tim.

Điện thoại rung lên. Cô tưởng Cốc Thụy An nhắn tin, hóa ra là Mạnh Đông Dương.

Mạnh Đông Dương hỏi cô: Bố em bảo em không mua nhà nữa. Em gặp khó khăn gì à?

Mạnh Đông Dương không cho rằng mặt mũi mình đáng giá bao nhiêu, nhưng đã lấy được mức chiết khấu thấp nhất mà lại đổi ý, hành động này quả thực thiếu chín chắn.

Trong ấn tượng của anh, Đường Doanh không phải người thiếu suy nghĩ như vậy.

Đường Doanh chỉ trả lời anh bốn chữ: Cảm ơn anh quan tâm.

Không nhắc đến chuyện thất hứa làm anh mất mặt, cũng không giải thích gì thêm, chỉ vỏn vẹn một câu qua loa như vậy.

Mạnh Đông Dương đặt điện thoại lên quầy bar, lấy viên đá tròn bỏ vào ly pha lê, rót cho mình một ly Macallan.

Rượu vừa đưa lên miệng thì bố gọi điện tới, bảo anh đi lấy một món quà, mai mang đến Thanh Dương biếu một vị lãnh đạo. Anh đặt ly rượu xuống, vào phòng thay đồ.

Mặc xong quần áo, chuẩn bị ra ngoài thì Đường Doanh lại nhắn thêm một tin: Em nhớ chị Trăn từng nói sinh nhật anh là ngày 31 tháng 12, chúc anh sinh nhật vui vẻ sớm nhé. Cảm ơn anh thời gian qua đã giúp đỡ em và gia đình. Hôm nào anh đến Thanh Dương, em muốn mời anh ăn cơm, mong anh nể mặt.

Mạnh Đông Dương đứng ở huyền quan gõ chữ: Lại định giới thiệu bạn bè cho anh à?

Đường Doanh: Tự em mời anh ạ.

Mạnh Đông Dương nhếch môi cười, hôm đó lôi bạn bè ra làm bia đỡ đạn, quả nhiên là vì không muốn gặp riêng anh.

Anh nhắn lại: Cảm ơn lời chúc sinh nhật của em. Mai anh đi Thanh Dương, tối mai gặp nhé.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...