Editor: Sel
Cốc Thụy An đang ôn bài trong phòng thì mẹ anh ta đẩy cửa bước vào, đặt một quả táo đã rửa sạch lên bàn, giục anh ta ăn nhanh.
Thấy Cốc Thụy An không ngẩng đầu lên, mẹ anh ta nói: "Con đừng có bày cái mặt đưa đám ra với bố mẹ nữa. Nhà mình điều kiện chỉ có thế, muốn trách thì trách bản thân con bất tài đi."
Lời nói này thật khó nghe, Cốc Thụy An bực dọc nhìn mẹ: "Hồi anh cưới vợ đâu có nhiều chuyện thế này. Có phải mẹ có thành kiến với Đường Doanh không?"
Chuyện lấy tiền sính lễ đi mua tài sản trước hôn nhân, mẹ Cốc khăng khăng là do Bành Phương bày mưu tính kế. Bà im lặng quay người ra khỏi phòng con trai, nhưng đến phòng khách lại không nhịn được mà nói vọng vào: "Chị dâu con ghê gớm là vì nhà mẹ đẻ nó có điều kiện, nó có vốn để mà ghê gớm. Bố con bé Đường Doanh sắp cưới vợ mới rồi, mẹ nó lương hưu có hai nghìn tệ một tháng, hai mẹ con nhà đấy không chừng còn đang nhăm nhe khoản tiền đền bù giải tỏa nhà mình đấy..."
"Đường Doanh không phải loại người đó."
"Nó không phải nhưng mẹ nó phải. Cốc Thụy An, mẹ nói cho con biết, bà mẹ vợ tương lai của con còn hám tiền hơn cả chị dâu con nhiều..."
Lời mẹ còn chưa dứt, Cốc Thụy An đã vơ lấy áo khoác lao ra khỏi nhà.
Lại một lần nữa anh ta cãi nhau với bố mẹ vì chuyện cưới xin. Hình ảnh bỏ nhà đi trẻ con này khiến anh ta nhớ lại thời niên thiếu.
Lúc đó bố anh ta đi công tác nước ngoài, mẹ đi theo bố, ở nhà chỉ còn anh ta và anh trai. Anh trai nấu ăn dở tệ, ba bữa một ngày chỉ làm qua loa cho xong. Đường Doanh xót anh ta ăn uống không đủ chất, dăm bữa nửa tháng lại mang thịt bò, lạp xưởng sang cho anh ta, lần nào cũng một túi to đùng.
Đường Doanh cái gì cũng nghĩ đến anh ta, nhớ đến anh ta. Từ nhỏ anh ta đã chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ gặp được cô gái nào tốt với mình như thế nữa. Lớn lên sẽ cưới cô gái này làm vợ, đó là suy nghĩ chưa bao giờ thay đổi trong anh ta.
Còn về mẹ cô, quả thực bà là người thực dụng, nhưng thực dụng không có nghĩa là xấu. Bà thực dụng vì con gái mình, bà chẳng có lỗi gì cả.
Xưa nay anh ta vẫn luôn chấp nhận tính cách đó của Bành Phương.
Cốc Thụy An đi một mình trên con phố lạnh lẽo, tai bị gió lạnh thổi tê cóng như băng.
Lão Cao gọi điện thoại đến, bảo tối nay Mai Hinh mời gã đi hát để tạ lỗi, hỏi Cốc Thụy An có rủ được Đường Doanh đi cùng không. Nếu có Cốc Thụy An và Đường Doanh ở đó, quan hệ giữa gã và Mai Hinh có thể tiến thêm một bước.
Đang giận dỗi với Đường Doanh, Cốc Thụy An quyết định đi một mình.
Trước mặt Mai Hinh bày hai mươi tư ly rượu, cô ấy đã uống hết tám ly.
Muốn làm ăn lâu dài thì không thể đắc tội với Lão Cao, người có quan hệ rộng. Cô ấy nén mọi uất ức để duy trì mối quan hệ với gã cáo già này.
Thấy cô ấy uống đến mức đi đứng không vững, Lão Cao chộp lấy cơ hội ôm cô ấy vào lòng. Mùi rượu và thuốc lá hôi hám trên người gã đàn ông xộc vào mũi, cô ấy nhíu mày, dùng hết sức đẩy gã ra xa.
"Giả vờ cái gì hả bà chủ Mai, chuyện của em anh nghe ngóng cả rồi." Lão Cao lại kéo Mai Hinh về phía mình, ép cô ấy uống một ly rượu mạnh: "Anh chạy vạy giúp em kiếm được bốn năm mối làm ăn, công lao không nhỏ đâu nhé."
Cốc Thụy An bước vào, thấy Mai Hinh bị kìm kẹp, sặc rượu ho sù sụ như muốn lôi cả phổi ra ngoài.
Anh ta không hiểu nổi, dù muốn làm ăn lớn đến đâu cũng không cần thiết phải nịnh nọt luồn cúi loại người như Lão Cao. Chửi thì chửi rồi, Lão Cao vốn đáng chửi mà.
Anh ta bước tới gạt tay Lão Cao ra: "Nhẹ tay thôi, tửu lượng cô ấy kém lắm."
Lão Cao cười khẩy: "Cũng chẳng phải chị vợ ruột thịt gì, cậu bênh vực ghê thế làm gì. Đường Doanh đâu sao không đến?"
Mai Hinh né sang một bên, ấn khăn giấy lên môi, lửa giận bùng lên trong lòng. Khóe mắt liếc thấy Cốc Thụy An đang cau mày, có vẻ anh ta cũng đang nhẫn nhịn, ánh mắt kìm nén ẩn chứa sự lạnh lẽo.
Lão Cao đổ sáu ly rượu nhỏ vào một cốc bia lớn, bưng lên, đi đến trước mặt Mai Hinh: "Nốt cốc này thôi, em uống hết thì chuyện em chửi anh hôm qua coi như xong, thế nào?"
"Cô ấy không uống được đâu." Cốc Thụy An đứng dậy chắn trước mặt Mai Hinh.
Ánh mắt sắc lẹm của Lão Cao dán vào mặt Cốc Thụy An: "Cô ta không uống được thì cậu uống hộ à?"
Lời vừa dứt, Cốc Thụy An giật lấy cốc rượu trên tay gã, uống một hơi cạn sạch.
Mai Hinh nhìn yết hầu chuyển động của Cốc Thụy An, ý thức mơ hồ, cô ấy đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi lại lảo đảo ngã xuống, đưa tay nắm lấy vạt áo anh ta, nhìn anh ta không nói lời nào.
Cốc Thụy An nhìn thấy một loại tình cảm khác lạ trong mắt cô gái. Nhiều năm trước, khi anh ta lôi Đường Doanh ra khỏi nhà lúc Bành Phương và Đường Chính Quang cãi nhau nảy lửa, Đường Doanh cũng nhìn anh ta như thế này.
"Để tôi đưa cô về." Anh ta nắm lấy cổ tay Mai Hinh.
Bên kia Lão Cao vẫn không buông tha, cũng nắm lấy cánh tay Mai Hinh.
Cốc Thụy An: "Buông cô ấy ra!"
"Tao cứ không buông đấy, mày làm gì được tao. Tối nay là chuyện giữa tao với cô ta, định lôi mày đến làm người hòa giải, ai ngờ mày lại diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân à." Nói xong, Lão Cao định lôi Mai Hinh đi chỗ khác.
Cốc Thụy An kìm nén vài giây, thấy Mai Hinh xiêu vẹo, Lão Cao bóp cổ cô ấy như món đồ chơi, anh ta lao tới, đạp một phát khiến Lão Cao ngã nhào xuống ghế sô pha.
Mai Hinh được Cốc Thụy An đưa ra ngoài, gió lạnh thổi tới, Cốc Thụy An thấy cô ấy không mặc áo khoác, nhớ ra đồ đạc của cô ấy vẫn ở trong phòng bao.
Anh ta dìu cô ấy quay lại sảnh, để cô ấy ngồi ở ghế sô pha, nhờ cô bé lễ tân trông chừng, rồi quay lại lấy đồ.
Rất nhanh sau đó, anh ta mang áo khoác và túi xách của cô ấy ra, khoác áo cho cô ấy, đeo túi lên vai mình.
Vẫy một chiếc taxi bên đường, hai người ngồi vào ghế sau, anh ta báo địa chỉ nhà cô ấy cho tài xế.
Mai Hinh ngủ li bì suốt đường đi, Cốc Thụy An luôn tay đỡ đầu cho cô ấy. Mùi rượu và nước hoa trên người cô gái xộc vào mũi anh ta, càng khiến anh ta cảm thấy đêm nay thật hoang đường.
Xe đến gần nơi, Mai Hinh tỉnh dậy, mơ màng cảm ơn Cốc Thụy An, lại hỏi anh ta đánh Lão Cao rồi thì mai đi làm tính sao.
"Chưa say à?" Cốc Thụy An nở nụ cười bất lực.
Mai Hinh loạng choạng đưa ngón tay chọc vào mũi Cốc Thụy An: "Cậu cũng là đồ ngốc."
Cốc Thụy An nắm lấy tay cô ấy, nhét vào túi áo cô ấy: "Cô say rồi, để tôi đưa cô lên nhà."
"Thấy tôi đối xử với Lão Cao như thế, cậu khinh thường tôi lắm phải không?" Mai Hinh tủi thân hỏi.
Cốc Thụy An lắc đầu: "Cô có nỗi khổ của cô."
Mai Hinh ngồi xổm xuống đất, ngón tay vẽ linh tinh trên nền đất bồn hoa: "Đàn ông toàn lũ chó má, chẳng có ai tốt đẹp cả."
Cốc Thụy An kéo cô ấy dậy: "Cô làm ăn với khách nữ là chính, sau này đừng có chui đầu vào đám đàn ông nữa."
"Cậu không hiểu đâu."
"Được rồi, tôi không hiểu."
Cốc Thụy An dỗ dành Mai Hinh lên lầu, bảo mình không tiện gặp Đường Chính Quang và Trạch Lệ, chỉ đưa cô ấy đến cửa rồi quay về.
"Cốc Thụy An." Mai Hinh gọi tên anh ta.
Anh ta quay đầu lại: "Còn chuyện gì nữa?"
Mai Hinh nhìn anh ta chằm chằm: "Cậu là người đàn ông tốt."
Vào thang máy, Cốc Thụy An nghe thấy Trạch Lệ hỏi: "Ai đưa con về thế?"
Mai Hinh không nói gì.
*
Trưa hôm sau, Đường Doanh đến cơ quan Cốc Thụy An tìm anh ta, muốn nói chuyện rõ ràng.
Hai người gọi hai món mặn một món canh ở quán cơm nhỏ gần đó. Ngồi xuống rồi, Đường Doanh rất chăm chú lấy giấy ăn lau bàn.
Cốc Thụy An sáng nay vừa bị Lão Cao gây khó dễ, tâm trạng không tốt.
Lúc này Đường Doanh lên tiếng: "Em vẫn chưa nói với mẹ chuyện hoãn đưa sính lễ. Chuyện này em mong anh cùng em đối mặt."
"Em muốn anh làm thế nào?" Trong lòng Cốc Thụy An đã mường tượng ra cảnh mình ngồi ở phòng khách nhà Đường Doanh nghe Bành Phương chỉ trích gay gắt.
Đường Doanh nhận ra anh ta có vẻ mất kiên nhẫn, bèn im lặng. Cô lại rút thêm tờ giấy ăn lau bàn lần thứ hai.
"Được rồi, sạch lắm rồi." Cốc Thụy An giữ tay cô lại.
Đường Doanh nắm lại tay Cốc Thụy An, ánh mắt khẩn thiết: "Dù xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng bàn bạc, cùng nhau đối mặt, được không anh?"
"Ừ." Cốc Thụy An vuốt má cô.
Đường Doanh rụt tay về, chân thành nói: "Chuyện cưới xin có thể hoãn lại, em sẽ nói khéo với mẹ, chắc mẹ cũng thông cảm thôi. Dù sao đây cũng là chuyện của hai đứa mình, cụ thể thế nào chúng mình tự tính toán."
Cốc Thụy An gật đầu.
Đường Doanh nói tiếp: "Dạo này em hay nghĩ, chúng mình cứ dựa vào đồng lương chết đói này thì có khi nghèo cả đời mất. Em có mấy vạn, anh chắc cũng có hai ba vạn, hay là mình tính toán làm thêm nghề tay trái gì đó đi?"
"Anh phải ôn thi." Cốc Thụy An hỏi ngược lại: "Đây là ý của em hay mẹ em gợi ý?"
"Là em tự suy tính."
"Em cũng bắt đầu chê anh lương thấp rồi à?"
"Em chê anh làm gì, lương em cũng thấp mà."
Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, cả hai đều im lặng.
Lúc này phục vụ mang đồ ăn lên, một đĩa bò sốt cay, một đĩa rau xanh và bát canh trứng rong biển. Cốc Thụy An cầm muôi múc canh cho Đường Doanh trước.
Đường Doanh cúi đầu, cuối cùng cũng hỏi: "Bản thân anh có phải cũng không đồng ý chuyện em muốn mua nhà không?"
Cốc Thụy An không lên tiếng.
Đường Doanh ngước mắt nhìn Cốc Thụy An: "Em mong giữa hai chúng ta có thể thẳng thắn với nhau."
"Phải." Cốc Thụy An nói chắc nịch: "Nhà anh chắc chắn sẽ được giải tỏa, không được mấy căn nhà thì cũng được một khoản tiền lớn, em cưới anh rồi thì chúng mình không thiếu nhà ở, cũng chẳng thiếu tiền."
"Nhưng đó là tiền của bố mẹ anh, chưa kể chị dâu anh chắc chắn cũng đang nhòm ngó. Hai đứa mình tự lập một chút, không sống cảnh ngửa tay xin tiền, như thế mới có tiếng nói chứ."
"Em cứ lăn tăn chuyện đó làm gì, bố mẹ anh đối xử với em có tệ đâu, đợi em về làm dâu rồi thì chúng ta là người một nhà. Người một nhà sao phải phân chia rạch ròi thế."
"Đúng vậy, người một nhà sao phải phân chia rạch ròi thế?" Đường Doanh hỏi ngược lại anh đầy ẩn ý.
Cốc Thụy An lập tức lộ vẻ khinh thường, buột miệng: "Đường Doanh, em càng ngày càng giống mẹ em rồi đấy."
Đường Doanh sững sờ, như có mũi kim vô hình đâm vào tim, tai đỏ bừng lên.
Mẹ cô là người như thế nào? Sau lưng anh ta đánh giá mẹ cô ra sao? Tinh ranh? Chợ búa? Thực dụng?
Và anh ta lại nói cô giống mẹ cô.
Đường Doanh cảm thấy như bị dây thừng siết cổ, giọng nói run rẩy: "Em là con gái mẹ em, đương nhiên em giống mẹ em rồi."
Nói xong cô đá ghế bỏ đi.
Cô bước đi ngày càng nhanh, ra khỏi con ngõ nhỏ, bước ra đường lớn.
Cảm thấy thế giới trước mắt không còn màu sắc nữa. Bỗng nhiên cô thấy ghét mùa đông ở Thanh Dương, bầu trời lúc nào cũng xám xịt, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ phương hướng phía xa.
Cốc Thụy An đuổi theo, ôm chầm lấy Đường Doanh từ phía sau, cúi đầu xuống, môi chạm vào vành tai đỏ ửng lạnh ngắt của cô, khẽ nói: "Anh không có ý đó, xin lỗi em, là anh sai."
Đường Doanh bỗng thấy lòng nguội lạnh, nén nước mắt, nghẹn ngào: "Em chỉ muốn sống tốt với anh, em mong cuộc sống của hai đứa mình ngày càng khấm khá hơn. Trong lòng anh rốt cuộc có hiểu không, em coi anh là người thân thiết nhất của em."
"Anh hiểu, anh hiểu mà... xin lỗi em."
Lá ngô đồng ven đường bị xe cộ và người đi đường nghiền nát, tan thành bụi phấn, không còn hình hài.
Mùa đông ở thành phố nhỏ không có nắng ấm, hai người trẻ tuổi nép chặt vào nhau, nhưng tâm hồn lại đang dần xa cách.
Buổi chiều Đường Doanh không có tiết, về nhà ngủ li bì hai tiếng đồng hồ, tỉnh dậy mắt sưng húp.
Cô vốc nước lạnh rửa mắt, lại chườm đá, lạnh buốt, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm.
Ăn xong, cô và Cốc Thụy An chia tay nhau trong nụ cười.
Cô biết dù yêu nhau đến mấy cũng sẽ có lúc làm tổn thương đối phương, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô trải qua cảm giác này.
Câu nói của Cốc Thụy An để lại vết sẹo khó phai trong lòng cô, nhất thời cô không tìm được cách chữa lành.
Cô nhìn khuôn mặt còn rất trẻ của mình trong gương, tự an ủi bản thân.
Mày không có vấn đề gì cả, mày không cần phải kiểm điểm bản thân. Mày không thể giống chị, sớm bị giam cầm trong cuộc hôn nhân hỗn độn không lối thoát.
Cốc Thụy An rất quan trọng, tình cảm này cũng rất quan trọng, nhưng không gì quan trọng bằng chính bản thân mày.
Trên đường đến trường, Đường Doanh gọi điện cho Bành Văn Quân. Bành Văn Quân không nghe máy.
Một lúc sau, Bành Văn Quân nhắn lại bảo mình vẫn ổn, bảo Đường Doanh yên tâm.
Đường Doanh hỏi Bành Phương thế nào, Bành Văn Quân bảo hôm nay bà ngoại đưa đón hai đứa nhỏ, mọi chuyện đều tốt.
Đường Doanh lại hỏi: Bao giờ mẹ về?
Bành Văn Quân: Sắp rồi.
Đường Doanh cảm thấy đây không phải tin tốt. Chị gái khả năng cao là sắp thỏa hiệp rồi.
Cô định tối thứ sáu sẽ đi Nghê Thành một chuyến.
Lúc ở lớp giao bài tập Tết Dương lịch cho học sinh, Đường Doanh mới sực nhớ ra tối nay cô mời Mạnh Đông Dương ăn cơm.
Cô quay lại văn phòng, hỏi mấy giáo viên trẻ xem có nhà hàng nào ngon không. Cô đã mua sẵn rượu thuốc để biếu, không quan trọng nhà hàng sang trọng hay không, miễn ngon là được.
Ghi lại vài cái tên, cô gọi điện từng nơi hỏi xem có cần đặt trước không. Cuối cùng chốt một quán thịt nướng.
Mạnh Đông Dương đang đỗ xe thì gặp Đường Doanh, tay cô xách nách mang rất nhiều đồ, hình như đều là quà cho anh.
Đường Doanh nghe tiếng còi xe, quay đầu lại, người đàn ông hạ kính xe xuống, lịch sự gật đầu với cô.
Anh lúc nào cũng chỉn chu, điềm đạm, luôn mỉm cười dịu dàng, luôn ung dung tự tại. Anh như người đến từ một thế giới khác, thế giới giàu sang, yên bình và không có phiền não.
Mạnh Đông Dương xuống xe, Đường Doanh nhờ anh mở cốp sau.
Bốn chai rượu, sáu cây thuốc, tất cả đều được xếp vào xe Mạnh Đông Dương.
Trên tay Đường Doanh chỉ còn lại một túi giấy, bên trong là một chiếc bánh kem nhỏ 4 inch.
Cô cười nhẹ nhàng: "Chỉ có hai chúng ta nên em mua cái bánh nhỏ thôi."
Mạnh Đông Dương nhìn lúm đồng tiền của cô, nửa đùa nửa thật: "Định tổ chức sinh nhật cho anh thật đấy à?"
Đường Doanh thật thà nói: "Cũng không hẳn là tổ chức, nhưng hôm nay đúng là sinh nhật anh mà. Nếu anh không muốn tổ chức thì cứ coi như ăn tráng miệng thôi."
Cô lại bảo không biết anh thích uống rượu gì, nếu mua không đúng ý mong anh đừng chê.
Mạnh Đông Dương không nhớ hai người đã nói với nhau bao nhiêu câu "khách sáo quá" rồi, lúc này anh không khách sáo nữa, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Nhà không mua nữa, lại bày vẽ thế này, là cố tình muốn anh nợ lại ân tình của em đây mà."
Đường Doanh chỉ cười, không đáp lời.
Ngồi vào bàn, Đường Doanh đẩy thực đơn về phía Mạnh Đông Dương mời anh gọi món. Mạnh Đông Dương bảo anh không kén ăn, để Đường Doanh tự chọn.
Đường Doanh cũng không đắn đo, chọn toàn món thịt ngon và đắt tiền, lại hỏi: "Anh có muốn uống rượu không?"
Mạnh Đông Dương ôn tồn nói: "Nếu em muốn uống, anh có thể tiếp em."
"Anh là chủ nhân bữa tiệc mà." Ý Đường Doanh là để anh quyết định.
Mạnh Đông Dương lại nói: "Nghe em hết."
Đường Doanh quyết định không uống rượu, gọi một bình nước ép trái cây tươi, đưa thực đơn cho phục vụ.
Hai người cởi áo khoác, nhân viên phục vụ mang đi cất.
Đường Doanh mặc chiếc áo len cardigan màu vàng nhạt, cởi áo khoác xong, cô vuốt lại tóc, lấy kẹp càng cua trong túi ra, búi gọn mái tóc dài lên.
Chỉnh trang xong, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc áo len cashmere đen tuyền của Mạnh Đông Dương trong giây lát rồi nhanh chóng dời đi.
Cô phát hiện anh chỉ trông gầy thôi chứ không hề ốm yếu, đoán chừng anh có thói quen tập gym.
Sự sang trọng của người giàu được vun đắp bằng tiền, anh vốn đã đẹp trai, lại biết chăm chút bản thân nên khí chất càng thêm nổi bật.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Sao lại không mua nhà nữa?"
Đường Doanh nhún vai: "Lúc đầu tưởng mua nổi, sau tính lại thấy không kham được. Không có điều kiện thì không cố quá. Mong là không làm anh khó xử."
Dù có làm anh khó xử thì cô cũng chỉ có thể làm đến thế này thôi. Quà đã tặng, cơm đã mời, cô đã cố gắng hết sức rồi.
Mạnh Đông Dương nhìn khuôn mặt nhẹ nhõm của cô gái, nhận ra cô dường như không còn căng thẳng khi đối diện với anh nữa. Cả người cô thả lỏng, toát lên vẻ kiên định như muốn rũ bỏ quá khứ.
Anh lại hỏi cô: "Ban đầu định mua đầu tư hay làm nhà tân hôn?"
"Cả hai ạ."
"Nếu tiền thiếu không nhiều lắm, anh khuyên em nên cân nhắc mua sớm, thời điểm này rất tốt."
Đường Doanh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đông Dương: "Em cũng tin là giá nhà sắp tăng, nhưng hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Hai ba mươi vạn đối với một số người chỉ là tiền tiêu vặt, nhưng với người lương tháng chưa đến bốn nghìn như em thì đó là cả một gia tài khổng lồ."
"Phần lớn người trẻ mua căn nhà đầu tiên đều có bố mẹ hỗ trợ."
"Nói là vậy nhưng mỗi nhà mỗi cảnh mà anh."
Mạnh Đông Dương gật đầu: "Anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi, em tự cân nhắc kỹ là được."
"Cảm ơn anh."
"Hôm nay em rất khác." Mạnh Đông Dương cười nói.
"Thế ạ?"
"Ừ."
Đường Doanh lộ vẻ khó hiểu, lấy hết can đảm hỏi: "Thực ra em rất muốn hỏi anh một câu, anh nhiệt tình giúp đỡ em như vậy, có phải vì anh không quên được Đường Trăn không?"
Mạnh Đông Dương cụp mắt cười nhạt: "Em hy vọng nghe được câu trả lời thế nào?" Dứt lời, ánh mắt thâm sâu chiếu thẳng vào mắt Đường Doanh.
Đường Doanh cảm thấy ánh mắt ấy như có gai nhọn, cô hơi cúi đầu, càng cảm thấy mình không thể nhìn thấu người đàn ông trước mặt.
Cô nhạt giọng: "Em không nên hỏi câu hỏi như vậy."
"Tại sao lại tặng anh cuốn sổ tay của Đường Trăn?" Mạnh Đông Dương rót đầy ly nước cam cho Đường Doanh.
"Em tưởng anh sẽ cần."
"Cuốn nhật ký của em là để nhầm vào đó đúng không? Có thể để đồ của cô ấy cùng với thứ em coi trọng, chứng tỏ em rất trân trọng những kỷ vật đó. Vậy tại sao lại nỡ đưa cho anh?"
Chẳng phải là cùng một vấn đề sao? Đường Doanh nghe mà hồ đồ, không hiểu anh rốt cuộc muốn nói gì.
Mạnh Đông Dương bóc một hạt dẻ cười trên bàn, đưa tay bỏ nhân hạt vào chiếc đĩa trống trước mặt Đường Doanh, dịu dàng nói: "Cô giáo Đường là một cô gái lương thiện."
Cô cho rằng mình có thể thấu hiểu sự thâm tình của anh, nên mới chủ động gửi đến anh sự an ủi mà cô cho là hữu ích.
"Đáng lẽ nên uống một ly." Mạnh Đông Dương nói thêm.
