Ánh mắt hai người giao nhau, hiếm khi cùng nghiêm túc như vậy. Tầm mắt của Thẩm Trạc gắt gao bám theo cô.
Sơ Vũ ngẩng đầu, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi nghiêm túc nói: "Em... không hiểu."
Thẩm Trạc hít sâu một hơi, cảm thấy vừa rồi mình đúng là gảy đàn cho trâu nghe: "Nếu có một khả năng, là tâm lý và sinh lý em muốn, hoặc em thích, lại không phải cùng một người thì sao?"
Sơ Vũ sững người. Cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này, bởi hiện tại cô chỉ cần cân nhắc xem cơ thể mình thích ai là đủ rồi.
"Anh yên tâm." Cô kéo vạt áo anh, nghiêm túc đảm bảo: "Trong thời gian nhờ anh giúp, em sẽ không thích người khác đâu."
"Tôi cần một chút thời gian." Thẩm Trạc bỗng đứng dậy, cố gắng không nhìn vào đôi mắt tội nghiệp kia của cô, rồi tự mình bước vào phòng.
Sơ Vũ cũng bắt đầu nghĩ: nếu để Thẩm Trạc giúp cô, dường như bản thân chẳng thể mang lại cho anh chút lợi ích nào.
Bên kia, Thẩm Trạc rút điện thoại ra: "Ra đây."
Thịnh Diễm: "? Tôi đâu phải người hầu của cậu, đại ca."
"Một cô gái nói sẽ không thích người khác và nói thích tôi, ý nghĩa giống nhau không?"
Thịnh Diễm: "Chắc giống. Loại trừ mà, loại bỏ hết người khác thì chẳng phải chỉ còn mình cậu sao? Đây lại là đề bài EQ cao gì thế?"
Thẩm Trạc cảm thấy, người phát minh ra phương pháp loại trừ quả thật là thiên tài.
"Thế tại sao thích mà không ở bên nhau, nguyên nhân là gì?"
Thịnh Diễm: "Cái này nhiều lắm. Có người thích mập mờ nhưng không thích yêu, có người thấy quen nhau quá ngắn. Nếu trường hợp cậu nói là cậu thì phải thêm một nguyên nhân."
"Nguyên nhân gì?"
Thịnh Diễm: "Cậu nói chuyện khó nghe quá, ai mà muốn bị cậu từ chối."
Thịnh Diễm còn thêm: "Thật sự tôi rất tò mò, cái miệng độc như cậu, tự l**m một cái có bị trúng độc chết không?"
Thẩm Trác: "Cút."
【Chuyển khoản 8888】
Thịnh Diễm: "Đây là phần thưởng cho việc trả lời đúng hả? Tôi còn có thể trả lời tiếp! Đại ca ơi, anh trai ơi..."
Sơ Vũ vốn đang ngồi ngẩn người trên sofa, còn chưa kịp định thần thì đã thấy Thẩm Trạc với gương mặt rạng rỡ bước ra khỏi phòng, đứng ngay trước mặt cô.
"Tôi đồng ý. Sau này, lúc em khó chịu có thể tìm tôi."
Sơ Vũ bấm ngón tay, lí nhí: "Nhưng em hình như chẳng giúp được gì cho anh cả. Bài tập em không làm được cho anh, nấu ăn em cũng chẳng biết."
Đôi mắt cô bỗng sáng lên: "Hay là em đưa tiền cho anh nhé?"
Vẻ tươi vui trên mặt Thẩm Trạc ngay tức thì sầm xuống. Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, giọng u ám: "Tôi không phải trai bao, không cần tiền."
Nghĩ tới chuyện này, sắc mặt anh càng lạnh lẽo: "Còn nữa, về cái chủ đề trai bao ấy, lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng."
Sơ Vũ thấy đầu hơi đau: "Thế em nghĩ mãi cũng không ra mình có thể làm gì cho anh..."
Thẩm Trạc nhàn nhạt cất lời: "Bài tập của em, rồi cả chuyện nấu ăn... hình như từ trước đến nay đều là tôi lo hết."
"Á... ừ nhỉ." Sơ Vũ cẩn thận ngẩng mắt nhìn anh, cảm thấy hình như đúng thật.
"Cho nên thêm một chuyện này, tôi cũng không ngại." Thẩm Trạc nói, ánh mắt bắt gặp vẻ mừng rỡ đến phát sáng của cô.
"Em có gì muốn nói sao?"
Sơ Vũ chớp mắt, đôi mắt trong veo lấp lánh nhìn anh: "Có giới hạn thân mật không?"
Thẩm Trạc nhìn bộ dạng cô mặt không đỏ tim không đập, chỉ thấy đau đầu: "Da mặt em đâu? Để ngoài đường rồi hả?"
Anh bổ sung: "Chỉ giới hạn ở tiếp xúc cơ thể."
Sơ Vũ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Được ôm miễn phí, cô đâu còn đòi hỏi gì hơn.
"Em thường bị khi nào, triệu chứng thế nào? Để tôi tiện phán đoán." Thẩm Trạc âm thầm ghi nhớ.
Sơ Vũ cũng không chắc: "Lúc một mình, lúc cảm xúc dao động, lúc sợ hãi... Triệu chứng chắc là run rẩy, da ngứa, rất muốn khóc, sẽ tự cào cấu bản thân."
Thẩm Trạc quan sát trạng thái hiện giờ của cô, vừa mới khóc xong một trận, nên người vẫn hơi run, ngón tay không tự chủ mà bấu chặt lấy gối ôm.
"Bây giờ có muốn không?" Anh hỏi.
Từ lúc thổ lộ, Sơ Vũ đã chờ câu này. Cô lập tức gật mạnh: "Muốn!"
Thẩm Trạc duỗi tay ra trước mặt cô, giọng nhàn nhạt: "Vậy thì lại đây."
Anh vốn tưởng sẽ giống vừa nãy, chỉ là chạm ngón tay, hoặc nắm tay thôi. Nhưng chưa kịp phản ứng, người bên cạnh bỗng bổ nhào thẳng vào lòng anh.
Thẩm Trạc ngây ra, cúi mắt nhìn cô gái đã lao hẳn vào ngực mình.
"?"
Sơ Vũ cũng chẳng nghĩ gì nhiều, vòng tay ôm chặt lấy eo anh. Hương bạc hà thanh mát từ người anh ập đến, khiến cô vô thức hít sâu một hơi.
Má kề chặt trước ngực anh, thoải mái đến mức từng lỗ chân lông đều tràn đầy cảm giác an toàn. Bất giác, mặt cô còn cọ cọ vào áo anh vài cái.
Cả người Thẩm Trạc lập tức cứng đờ: "Tôi có cho em nhào vào đâu?"
Sơ Vũ ngước khuôn mặt ngây ngô lên, nhìn đường viền cằm anh, ngẩn ngơ hỏi: "Vậy lần sau em chậm hơn chút?"
Thẩm Trạc cảm thấy mình đâu có hỏi nhanh chậm, mà là vốn định chỉ nắm tay thôi, sao lại biến thành ôm nhau chặt thế này rồi?
"Thôi kệ." Anh bất lực thở dài.
Vừa dứt lời, liền nhận ra áo mình hơi ẩm, như bị thứ gì thấm vào. Anh cúi đầu nhìn mái tóc mềm mại của cô.
"Em... không phải đang ch** n**c miếng đấy chứ?"
Chẳng lẽ nhớ anh đến mức này?
Cảm xúc vừa dâng trào lập tức bị lời anh phá tan. Sơ Vũ lau mặt một cái, đưa tay cho anh xem: "Là nước mắt! Rõ ràng là nước mắt! Biết chưa hả?"
"Sao anh lại nghĩ là nước miếng? Anh có bệnh à?"
Thẩm Trạc bật cười khe khẽ: "Tôi còn tưởng em... thèm thân thể anh."
"Em! Không! Có!" Sơ Vũ nghiến răng giải thích. Cô chỉ là vì bất ngờ được thỏa mãn, quá xúc động mà thôi!
"Ồ." Thẩm Trạc chẳng vội, khóe môi nhếch lên: "Thế thì em rời khỏi người tôi trước đã rồi hẵng nói."
... Sơ Vũ chỉ thấy đây đúng là tình huống há miệng mắc quai.
Chạm người thì lý lẽ cũng đuối.
Khó khăn lắm mới khiến Thẩm Trạc đồng ý, lỡ mai anh đổi ý thì sao? Vậy hôm nay nhất định phải ôm cho đã. Như lần buổi sáng, đầu óc mơ màng, cô còn chẳng nhớ rõ cảm giác nữa.
"Thế em không nói nữa."
Vậy là chẳng cần rời khỏi. Quả là thiên tài!
"Thế em khóc cái gì?" Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, rõ ràng đã thế này rồi mà vẫn không vui.
"Cơ thể khó chịu à?"
Sơ Vũ vẫn lười biếng rúc trong ngực anh, giọng cũng mềm nhũn: "Không, chỉ là thoải mái quá nên hơi xúc động thôi."
Thẩm Trạc bỗng nghĩ ra điều gì đấy: "Em cũng thú vị đấy. Cảm xúc dao động thì phát bệnh, bệnh vừa thuyên giảm lại vì xúc động mà tiếp tục dao động. Vậy là tính vòng vo trêu tôi à?"
Sơ Vũ nhỏ giọng cãi: "Đâu có... chỉ hôm nay mới như vậy thôi."
Giờ Thẩm Trạc cảm giác trên người mình đang treo nguyên một con gấu túi. Anh nâng tay lên, lơ lửng một lúc rồi hạ xuống, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai đang khẽ run của cô, vỗ mấy cái.
"Đỡ hơn chưa?" Anh thở dài, cảm thấy ngồi thẳng lưng như thế này, cả người anh sắp ê ẩm rồi.
Sơ Vũ khẽ gật đầu trong lòng anh, đang định rút ra thì chợt nhớ tới tin nhắn trên điện thoại của Thẩm Trạc, liền ủ ê cất tiếng: "Thẩm Trạc."
"Làm gì?" Thẩm Trạc hờ hững mở miệng, "Em nói gì cũng vô ích, tôi sẽ không nâng giới hạn đâu."
Sơ Vũ bĩu môi, trong lòng cũng thừa nhận, hiện tại như vậy đã là công chúa Thẩm phát thiện tâm rồi.
"Anh có thể đừng yêu đương trước được không?"
