Đêm hôm ấy, Hứa Mặc ngồi trong phòng VIP đối diện chưa đến năm phút, vậy mà khi anh đứng dậy rời đi, mấy ông chủ trong phòng là những người vốn quen mặt anh đều tái mét, đồng loạt đứng dậy tiễn ra tận cửa, thái độ cung kính đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng phải kinh ngạc.
Lâm Chi Hành là người Thượng Hải chính gốc, mấy năm nay chỉ lăn lộn ở Thượng Hải nên không nắm rõ bối cảnh của Hứa Mặc. Thấy vài doanh nhân có chút tiếng trong giới đều bị dọa đến không dám thở mạnh, đợi người đi rồi, anh ta nheo đôi mắt phượng dài hẹp, ánh nhìn âm u, tùy ý hỏi: “Rốt cuộc vị ấy là thần thánh phương nào mà dọa các anh hoảng hốt cả lượt thế?”
Trong đám đó có một ông chủ cẩn thận liếc cửa phòng đã khép, nghiêng người, mơ hồ giải thích: “Nói thế này cho dễ hiểu nhé: bản lĩnh của anh ta không nằm ở việc điều kiện bản thân phức tạp cỡ nào, mà ở chỗ chỉ một câu nói cũng đủ quyết định hướng gió của cả một ngành.”
“Hai mươi lăm tuổi, chỉ bằng sức của chính mình kéo một doanh nghiệp đang hấp hối sống lại, còn khiến nó vươn lên thành doanh nghiệp đầu ngành sau vỏn vẹn hai năm. Từ đó danh tiếng vang dội, bao nhiêu chủ doanh nghiệp muốn mời anh ta đến chỉ đạo phát triển hậu kỳ, khổ nỗi, một buổi học cũng khó cầu. Trước khi về nước, ở một ngân hàng đầu tư hàng đầu của Mỹ, anh ta đã làm bảy tám thương vụ sáp nhập và tái cơ cấu đẹp như mơ, dính đến hơn chục lĩnh vực, tùy tiện lôi một case ra cũng đủ cho dân đầu tư phải quỳ xuống bái phục.”
“Giờ thì anh ta đang giảng dạy ở Đại học T. Chưa đến 30 tuổi mà danh tiếng đã vang dội trong giới. Học trò của anh ta sau khi tốt nghiệp rải khắp các ngành nghề, trẻ tuổi tài cao, lại đặc biệt coi trọng tình nghĩa thầy trò, cho nên sức ảnh hưởng của anh ta không thể xem thường. Dù bản thân rất kín tiếng, không gây chuyện, nhưng hầu như ngành nào cũng có truyền thuyết về anh ta. Người ta chẳng nói rồi sao, cho anh ta một cái đòn bẩy, anh ta có thể bẩy cả trái đất. Mà ở Bắc Kinh đầy những người tưởng chừng bất khả xâm phạm ấy, nếu có ai đủ sức làm rung chuyển mặt nước phẳng lặng này, thì chỉ có anh ta thôi.”
[*Đại học T: là viết tắt của Đại học Thanh Hoa.]
Ông ta ngừng lại, hạ giọng thấp hơn, như sợ chính mình nói ra quá nhiều: “Đó mới chỉ là thành tựu của bản thân thôi, bối cảnh gia đình lại càng không hề đơn giản. Bố mẹ anh ta đều là anh hùng liệt sĩ, hy sinh vì đất nước. Nếu là thời xưa thì e đã được phong làm công thần trụ cột của triều đình. Anh ta là thân nhân duy nhất, nên được Nhà nước đặc biệt quan tâm bảo hộ, đãi ngộ đặc biệt. Chưa kể, bố nuôi và ông ngoại anh ta đều là những nhân vật tầm cỡ.”
“Anh là người Thượng Hải nên có thể chưa biết, chứ ở Bắc Kinh này mà ai dám chọc giận anh ta, dù có quyền thế đến mấy, một khi anh ta ra tay thì là chiêu chí mạng, không có chỗ để biện bạch đâu.”
Trong phòng, người duy nhất từng len lén thấy mặt “thủ đoạn quyết liệt” của Hứa Mặc là Chu Xuyên. Lại cộng thêm việc ở hành lang, anh ta bắt gặp cảnh Hứa Mặc khom lưng ôm vai Hạ Trúc đầy dịu dàng, cúi người dọn dẹp tàn cuộc cho cô, một mảnh “tận tâm trìu mến” khiến anh ta không kìm được mà nghi hoặc: người họ đang bàn kia có thật là vị anh ta vừa tận mắt thấy không?
Truyền thuyết sở dĩ gọi là truyền thuyết, là bởi càng truyền càng ly kỳ, càng quái đản. Nếu Hứa Mặc nghe được những lời ấy, anh nhất định chỉ cười nhạt. Bởi người đời luôn thích tin vào những thứ mơ hồ hoa mỹ, chứ chẳng mấy ai chịu bỏ công tìm hiểu sự thật.
Chiếc áo khoác của Hứa Mặc bị bẩn, khi bế Hạ Trúc rời khỏi nhà hàng, anh tiện tay ném luôn vào thùng rác.
Lâm Mục Tắc thấy vậy, không nhịn được trêu: “Cái bệnh sạch sẽ của cậu đúng là đáng sợ.”
Hứa Mặc chỉ khẽ cười, không đáp, bế Hạ Trúc nhanh chóng rời khỏi nhà hàng. Nhân viên giữ xe nhanh chóng lái chiếc xe của anh đến trước cửa. Hứa Mặc liếc ra hiệu mở cửa sau, rồi cẩn thận đặt Hạ Trúc nằm xuống hàng ghế.
Cô ngủ say, chẳng hề bị động tĩnh của anh làm tỉnh giấc.
Sắp xếp cho Hạ Trúc xong, Hứa Mặc lại ra cốp sau tìm một chiếc chăn đắp lên người cô, rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa xe.Anh nhận chìa khóa từ tay nhân viên giữ xe, tiện thể nhét hai tờ tiền boa vào túi cậu ta, sau đó vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái rời khỏi nhà hàng.
Chạy được nửa đường, điện thoại anh bỗng reo. Là Văn Cầm gọi đến. Gọi điện vào giờ này, thời điểm đúng là vi diệu không nói nên lời. Anh nghĩ, chắc chắn không phải gọi tới để hỏi han ân cần rồi.
Điện thoại kết nối với bluetooth trên xe, Hứa Mặc dùng đầu ngón trỏ nhẹ nhàng lướt màn hình, nhận cuộc gọi không rõ ý đồ này.
Vừa kết nối, giọng nói kìm nén lửa giận của Văn Cầm đã vang dội khắp xe: “Con đang ở đâu?”
Hứa Mặc quay đầu liếc cô gái đang nhắm nghiền mắt, khẽ chau mày ở ghế sau, anh cố tình vặn nhỏ âm lượng cuộc gọi, giọng nói cũng bất giác hạ thấp vài phần: “Con đang ở bên Thạch Cảnh Sơn, có chuyện gì sao?”
Hai tiếng trước, Văn Cầm nhận được tin nhắn của người mai mối, nói rằng hai đứa trẻ quả thực không hợp nhau, lần này cứ coi như kết bạn thôi.
Cách dùng từ của đối phương vô cùng uyển chuyển, giữ thể diện, nhưng Văn Cầm lại nhìn ra được vài phần mờ ám không thể nói thẳng trong đó.
Vẫn còn nhớ lần đó bà cùng chồng là Hứa Đại Sơn đến dự tiệc sinh nhật của một nhân vật lớn trong giới văn đàn. Giữa bữa tiệc, một vị phú bà ăn mặc sang trọng lộng lẫy cứ kéo tay bà, tươi cười rạng rỡ mà lân la chuyện nhà. Bà cũng diễn tròn vai, cùng người ta diễn một màn kịch qua lại ăn ý.
Nói chuyện đến gần cuối, vị phu nhân nhà giàu kia cuối cùng cũng nói ra ý đồ tối nay của mình. Hóa ra bà ta có một cô cháu gái vừa du học Mỹ về nước, đúng tuổi kết hôn, gia thế, dung mạo, tính tình nết na, thứ gì cũng tốt, chuyến này là cố ý đưa cô bé ra ngoài để mở mang tầm mắt.
Mở mang tầm mắt là giả, tìm đối tượng thích hợp mới là thật.
Mấy tháng trước, vị phu nhân đó từng để ý thấy bóng dáng Hứa Mặc trong một bản tin tài chính, lén lút tìm hiểu khắp nơi mới phát hiện lai lịch anh không hề nhỏ, nên đã âm thầm nhắm trúng anh.
Văn Cầm chỉ nhìn cô gái mà vị phu nhân kia giới thiệu từ xa, cảm thấy dung mạo cô gái cũng không tệ, về nhà liền tác thành cho buổi xem mắt này.
Nào ngờ, chuyện này lại bể. Lẽ nào có người ngáng chân?
Văn Cầm nghĩ mãi không ra, vẫn quyết định tìm Hứa Mặc hỏi cho rõ: “Cô gái đó không ưng con à? Theo lý thì không nên thế, có phải con cố tình để lại ấn tượng xấu cho người ta không? Nên người ta vừa về đã nói với người mai mối là hai đứa không hợp.”
Hứa Mặc bị lời của Văn Cầm chọc cho dở khóc dở cười, anh tấp xe vào lề đường phụ, tháo dây an toàn, tắt bluetooth, cầm điện thoại mở cửa bước xuống.
Anh đứng dưới ngọn đèn đường bên lề, điện thoại áp vào tai, mi mắt rũ xuống, mang vẻ mặt thành kính lắng nghe lời dạy bảo của Văn Cầm.
Cởi áo khoác ra, trên người anh chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng, vạt áo nhét vào thắt lưng, gió thổi qua, lưng áo phồng lên một đường cong nhàn nhạt, trông chẳng khác gì cây cột điện sau lưng.
Trong điện thoại, Văn Cầm nói không ngừng, chẳng qua cũng chỉ là thắc mắc tại sao buổi xem mắt đột nhiên không có diễn biến gì thêm, theo lý thì với điều kiện của Hứa Mặc không nên như vậy. Cằn nhằn đến cuối, Văn Cầm đột nhiên lại bênh con, nói cô gái này thật không có mắt nhìn, vậy mà lại không ưng anh.
Hứa Mặc nghe vài câu, hời hợt gạt đi cơn giận của Văn Cầm: “Con cũng đâu phải món hàng nóng hổi gì, người ta từ chối con là chuyện bình thường mà.”
“Cũng chỉ có ở chỗ mẹ, con mới là người tốt nhất thôi. Nhưng cô gái nhà người ta cũng có tiêu chuẩn riêng, con không đạt thì bị loại là đúng rồi.”
“Với lại, trên đời này ngoài nhân duyên ra, còn đầy thú vui khác, hà tất phải chấp nhất như vậy. Nếu đã thật sự không có duyên phận đó, thà cứ sống lãng phí tháng ngày còn sướng hơn.”
Anh cao ráo chân dài đứng bên lề đường thu hút không ít ánh mắt của người qua lại, nhưng anh lại chẳng thèm bố thí cho họ một ánh nhìn, chỉ vừa nghe điện thoại, vừa để tâm đến cô gái trong xe.
Sợ cô ở trong xe lâu sẽ thiếu oxy, Hứa Mặc cố tình không tắt máy, còn hạ cửa kính xe xuống một nửa để thông khí.
Văn Cầm nghe anh nói năng chẳng đứng đắn, liền vô thức sửa lại: “Con nói cái gì thế, hôn nhân sao có thể đem ra đùa giỡn tùy tiện được. Lần này không ưng thì thôi, mẹ lại tìm cho con vài cô gái thích hợp khác.”
“Cũng sắp ba mươi rồi, không còn nhỏ nữa, sớm nên tính chuyện đại sự cả đời của mình đi.”
“Mẹ bằng tuổi con bây giờ thì đã cưới Hứa Đại Sơn rồi đấy!”
Hứa Mặc thấy Văn Cầm vẫn chưa chịu buông tha, anh đứng bên lề đường, phóng tầm mắt ra con đường chính xe cộ tấp nập đan xen ở phía xa, cố tình trêu chọc: “Mẹ, mẹ hà tất phải vậy.”
“Nếu mẹ thật sự muốn con kết hôn, hay là mẹ đi tìm Chu Nhiêu về đây đi, con đảm bảo mai sẽ đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn ngay.”
“Dù sao cũng là cưới thôi, cưới ai mà chẳng được.”
Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng pháo nổ lép bép từ quán lẩu mới khai trương gần đó. Chắc là hôm nay khai trương, ông chủ không biết mời đội trống, thợ kèn xô-na từ đâu tới, bảy tám người đứng xếp hàng trước cửa tiệm ầm ĩ gõ trống, thổi kèn. Ông chủ trẻ tuổi nhận lấy cây kéo nhân viên đưa, tươi cười rạng rỡ cắt băng khánh thành.
Ông chủ vừa cắt đứt dải lụa đỏ may mắn, nhân viên chờ bên cạnh liền cầm bật lửa, nghển cổ châm ngòi pháo, sau đó bịt tai chạy đi thật xa. Pháo nổ đì đùng vang dội, Hứa Mặc dù đứng cách một dải cây xanh, nhưng vẫn cảm thấy bụi đất vàng do pháo nổ bay tới tấp vào bắp chân mình.
Điện thoại vẫn đang kết nối, Văn Cầm kiên nhẫn nghe hết động tĩnh bên phía Hứa Mặc, mới đáp lại câu trước của anh: “Nếu đã nói tìm ai cũng là tìm, vậy sao nhất định phải là Chu Nhiêu?”
Hứa Mặc không ngờ bị gậy ông đập lưng ông, ý của anh vốn là không muốn Văn Cầm can thiệp quá nhiều vào đời tư của mình, không ngờ đầu óc bà lại nhanh nhạy đến thế, chặn đứng mọi lời anh định nói sau đó.
Cuộc gọi kết thúc, Hứa Mặc ngẩng cằm nhìn bầu trời xám xịt trên đỉnh đầu, lặng lẽ thở dài.
Anh trở lại xe, khởi động, lái về hướng quận Hải Điến. Vừa lái ra đường chính, sau lưng ghế lái đột nhiên có một người tỉnh dậy nhoài người lên. Hứa Mặc giật nảy mình, nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp ngay một khuôn mặt nửa tỉnh nửa say.
Gương mặt nửa tỉnh nửa say, môi đỏ mắt trong, mơ màng mà vẫn xinh đến động lòng người.
Hạ Trúc tỉnh dậy giữa chừng, từ từ kéo chiếc chăn trên người ra, tay chống lên ghế da, cố gắng ngồi dậy.
Cô cào cào mái tóc rối bời, che đi vẻ tỉnh táo nơi đáy mắt, cố tình nhoài người lên lưng ghế lái, mơ màng hỏi anh: “Sao em lại ở trên xe của anh?”
Hứa Mặc một tay giữ vững vô lăng, nghiêng người lục trong hộc đựng đồ một chai nước soda đưa cho Hạ Trúc, hời hợt giải thích: “Vừa nãy ở nhà hàng gặp em say rượu, tiện đường cho em đi nhờ một đoạn.”
“Về đại viện hay là?”
[*“đại viện” là khu tập thể nội của cơ quan nhà nước dành cho cán bộ ở.]
Hạ Trúc nhận lấy chai soda, cố ý liếc nhìn thân chai, thấy là vị đào trắng, khóe môi cô khẽ cong lên. Cô vặn nắp uống hai ngụm, rồi đọc địa chỉ: “Đưa em về chung cư đi, địa chỉ là khu Thụy Tân Lý, Định Huệ Tự, tòa 8, phòng 801.”
Hứa Mặc khựng một nhịp, nhặt chiếc điện thoại trên hộp tỳ tay đưa cho cô, nhờ cô bật điều hướng. Hạ Trúc hơi sững người, đợi kịp phản ứng thì lòng bàn tay đã chạm vào một sự ấm áp. Chưa kịp hỏi mật khẩu, Hứa Mặc đã kịp bổ sung: “Mật khẩu sáu số không.”
Hạ Trúc nuốt ngụm nước trong họng xuống, nhắm mắt lại, đầu dựa vào lưng ghế, ngón tay ấn sáng màn hình, nhập mật khẩu. Giao diện vẫn đang dừng ở màn hình cuộc gọi vừa nãy, Hạ Trúc im lặng thoát ra, tìm biểu tượng bản đồ, nhấn vào rồi nhập địa chỉ.
Trả lại điện thoại xong, Hạ Trúc lùi người về vùng an toàn. Cô ngồi ở hàng ghế sau rộng rãi, ngón tay mân mê chiếc chăn vắt bên cạnh, cảm giác mềm mại, mịn màng khiến cô yêu thích không buông tay.
Cúi đầu liếc nhìn nhãn mác, mới phát hiện lai lịch của chiếc chăn này cũng khá thú vị. Nếu cô nhớ không lầm, đây hẳn là hàng đặt riêng cho buổi tiệc của một thương hiệu xa xỉ nào đó.
Hơn hai mươi phút lái xe nói dài không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Trong xe tĩnh lặng không một tiếng động. Hơi men của Hạ Trúc vẫn chưa tan hết, vừa uống ngụm soda đè nén cơn buồn nôn trong dạ dày xuống. Giờ phút này, cô tiện tay vớ lấy một chiếc gối ôm vào lòng, tay chống cằm, ánh mắt nhìn thẳng vào người đang lái xe.
Thấy khuỷu tay trái của Hứa Mặc gác lên cửa sổ xe, ngón tay ấn vào ấn đường, tay phải vững vàng giữ vô lăng, tư thế tùy ý không nói nên lời. Hạ Trúc nhớ lại cuộc điện thoại mấy phút trước, nhớ đến cảnh anh đứng bên lề đường với vẻ mặt lười biếng, giở thói vô lại với người trong điện thoại: “Dù sao cũng là cưới thôi, cưới ai mà chẳng được.”
Trái tim vốn đã yên ắng từ lâu của Hạ Trúc bỗng nhiên đập rộn lên. Cảm giác đó, giống như một ngọn núi lửa đã được các nhà khoa học chứng thực là “núi lửa ngủ yên”, kết quả lại đột ngột bùng phát sức mạnh đáng sợ vào một ngày nào đó.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng sinh ra một ảo giác mãnh liệt: như thể mọi điều sai lệch, mọi hàng mã lỗi đều có thể được sửa về đúng chỗ.
Nhân lúc men rượu còn nồng, nhân lúc dũng khí hiếm hoi vừa tới, nhân lúc đối phương còn đang trở tay không kịp, Hạ Trúc bất ngờ nghiêng người, chống lên lưng ghế, khẽ hỏi dò: “Anh nói dù sao cũng phải cưới, cưới ai chẳng được… Vậy em hỏi này, em có được không?”
