Buổi tối hôm đó, nhà đầu tư mời toàn bộ đoàn phim đi ăn. Cả Hạ Trúc cũng có tên trong danh sách khách mời.
Cô xua tay, không muốn đi, chỉ muốn về ngủ.
Chu Xuyên năn nỉ mãi, cuối cùng còn giở giọng: “Không nể mặt hoà thượng thì cũng nể mặt Phật chứ, cô nương, coi như làm việc thiện đi.”
Hạ Trúc vẫn cảm thấy bữa tiệc này chẳng lành, một buổi Hồng Môn yến (bữa tiệc gài bẫy), nhắm thẳng vào cô.
Thang Thiến vừa quấn quýt với người đàn ông trong phòng trang điểm xong, bước ra ngoài cả người tràn trề sức sống như được tiêm thuốc k*ch th*ch. Ngày thường, gặp người trong đoàn phim cô ta mắt mũi để trên đỉnh đầu, ai chào hỏi cũng chỉ hừ một tiếng lạnh lùng, chẳng coi ai ra gì.
Nhưng tối nay lại khác hẳn, ai đi qua cũng tươi cười chủ động chào hỏi.
Có điều, vì trước đây kiêu căng quá nên giờ gọi chẳng nổi tên ai, chỉ biết cười khanh khách: “Tối nay tôi mời mọi người ăn nhé, cảm ơn mấy tháng qua đã chăm sóc tôi.”
Trông bề ngoài, đúng là hóa thân thành “người tốt”. Thậm chí còn giống hệt hình tượng “nữ minh tinh trẻ dịu dàng, lễ độ, tận tụy” trong mắt fan hâm mộ rồi đấy.
Hạ Trúc ôm kịch bản ngồi trong chiếc ghế mây hình mặt trăng, vắt chân, vừa xem vừa nhàn nhạt ngắm cảnh trước mắt. Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn nửa cười nửa chẳng phải của cô, Thang Thiến quay đầu lại, thấy Hạ Trúc vẫn ngồi thong dong chỉnh sửa kịch bản, liền hất cằm, cố ý bước tới.
Thật lòng mà nói, Thang Thiến có chút e ngại Hạ Trúc. Đừng thấy ngày thường Hạ Trúc có vẻ không nóng không giận, dễ nói chuyện, nhưng cứ đụng đến chuyện kịch bản, cô tuyệt đối không nhượng bộ, ai khuyên cũng vô ích mà thôi.
Mấy lần Thang Thiến muốn sửa kịch bản, đều chỉ dám sửa nho nhỏ, không dám làm quá trớn. Dù Thang Thiến không nhìn ra được bối cảnh của Hạ Trúc, nhưng cũng biết cái khí thế ngạo mạn kia không phải ai cũng học được.
Nhưng rồi lại nghĩ, Thang Thiến cũng chẳng hề yếu. Dù sao, sau lưng cô ta còn có “kim chủ”. Chỉ cần nghĩ đến người đàn ông trong phòng trang điểm, cô ta lập tức lấy lại tự tin, kiêu ngạo hỏi: “Tối nay anh ấy mời đoàn phim ăn cơm, cô có đi không?”
Giọng Vân Nam mềm mại, nhấn vào chữ “anh ấy” vừa ẩn tình vừa có chút run sợ mơ hồ.
Hạ Trúc đặt kịch bản che lên mặt, làm ngơ Thang Thiến: “Không đi.”
Thang Thiến khẽ hừ một tiếng, bị thái độ thờ ơ của cô chọc giận: “Rồi cô sẽ hối hận! Cô có biết người trong phòng trang điểm đó là ai không?”
Chưa kịp nói hết, một giọng đàn ông trầm thấp từ xa vọng lại: “Cho tôi một lý do?”
Hai người ồn ào làm Hạ Trúc bực mình, cô gỡ kịch bản xuống, mặt không cảm xúc nhìn người đàn ông từ phòng trang điểm bước ra.
Người đàn ông mặc một bộ vest lịch sự, đứng dưới mái hiên, tay đút túi, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc, nheo mắt nhìn Hạ Trúc từ đầu đến chân như thể đang đánh giá một món đồ.
Ánh nhìn ấy vừa ngạo mạn vừa khinh miệt, không mang lấy nửa phần tôn trọng.
Đó là ánh mắt quen thuộc mà kẻ bề trên dành cho kẻ thấp hèn, khi nhìn người khác bọn họ luôn cao cao tại thượng như vậy. Giây phút tầm mắt anh ta rơi trên người bạn, cứ như thể Phật quang phổ chiếu, bất kể bạn có nhận hay không, anh ta đều cảm thấy đó là sự ban ơn.
Khóe môi Hạ Trúc từ từ hạ xuống, cong thành một đường thẳng lạnh. Cô đặt kịch bản xuống, vẫn ngồi ở tư thế thấp, chỉ khẽ liếc sang Thang Thiến, giọng nhẹ tênh mà đủ sức khiến người khác nghẹn họng: “Cô nói xem, cô hà cớ gì phải đi theo một người như vậy? Dựa vào chính mình không thể nổi tiếng sao?”
Thang Thiến sững người, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tức giận như thể muốn hỏi lại: “Cô có bị bệnh không?”
Hạ Trúc chỉ cười nhạt, coi như nói đủ rồi, đứng dậy phủi phẳng nếp trên quần, bước đến chỗ Chu Xuyên đang xem màn hình giám sát.
Đừng nghĩ Chu Xuyên luôn dán mắt vào màn hình, khóe mắt anh ta vẫn chú ý động tĩnh bên phía Hạ Trúc.
Thấy hai người vừa nói gì đó, anh ta nghiêng người hỏi nhỏ: “Cô vừa nói gì với Thang Thiến thế? Sao mặt cô ta trông như vừa nuốt phải ruồi vậy?”
Hạ Trúc: “…”
“Cho một lời khuyên nho nhỏ thôi.”
Còn về phần có ngộ ra hay không là chuyện của cô ta.
__
Địa điểm ăn uống ở gần một khu thương mại ở quận Thạch Cảnh Sơn. Cả trăm con người trong đoàn phim đều được mời, cảnh cả đoàn phim di chuyển quả là hoành tráng.
Quản lý nhà hàng thấy đông liền sắp ở đại sảnh tầng hai. Hạ Trúc vốn cũng định ngồi ăn ở đại sảnh, nhưng bị Chu Xuyên lôi mạnh vào phòng riêng. Ngoài nhà đầu tư lớn nhất của phim là Lâm Chi Hành thì còn có mấy nhà đầu tư khác đi cùng, đạo diễn và toàn bộ đội ngũ diễn viên chính đều có mặt.
Lâm Chi Hành ngồi ghế đầu, bên cạnh là Thang Thiến. Hạ Trúc thì lẳng lặng chọn chỗ tận cuối bàn. Chu Xuyên ra hiệu cho cô, nhưng cô giả vờ không thấy.
Đây là nhà hàng Tứ Xuyên năm sao. Trợ lý của Lâm Chi Hành gọi toàn món nổi tiếng của nhà hàng. Món ăn được dọn lên từng đĩa, Hạ Trúc nhìn bát ớt đỏ rực kia, nhíu mày, không dám động đũa.
Lâm Chi Hành để ý động tác nhỏ của cô, cố tình đặt đũa, giọng mang áp lực: “Biên kịch Hạ, đồ ăn không hợp khẩu vị cô sao?”
“Hay là cô hát tặng mọi người một bài, khuấy động không khí một chút đi.”
Biết ngay, bữa tiệc này không đơn giản mà. Trong phòng riêng có phục vụ karaoke. Vốn có ca sĩ vào hát, nhưng Lâm Chi Hành phẩy tay đuổi ra, mắt nhìn chằm chằm Hạ Trúc, rõ ràng muốn ép cô mở miệng.
Hạ Trúc dĩ nhiên không hát.
Chưa nói yêu cầu vô duyên tới mức nào, chỉ riêng cái bộ mặt cố tình khiến người ta khó chịu kia của Lâm Chi Hành, cô đã không nuốt nổi.
Cô nghĩ mãi không hiểu, một gã đàn ông lăn lộn đến đỉnh vốn trong giới giải trí, cớ sao vẫn thích ép phụ nữ làm những chuyện mất thể diện.
Dĩ nhiên, nếu chỉ để hả giận thì… cô cũng không phải không hiểu.
Chu Xuyên phản ứng nhanh nhất, lập tức đứng dậy, cười đỡ lời: “Lâm tổng, cô ấy còn trẻ, chưa quen mấy dịp thế này. Để tôi hát thay cô ấy vậy.”
“Chẳng phải chỉ là hát thôi sao, để tôi. Tôi vốn mê hát lắm.”
Nói rồi anh ta cầm mic, tùy tiện chọn bài, cất giọng hát giữa ánh mắt trêu chọc của mọi người.
Thang Thiến múc canh cho Lâm Chi Hành, bị anh ta hờ hững đẩy ra. Thang Thiến vẫn giả vờ như không sao, tiếp tục gắp thức ăn cho anh ta. Đáng tiếc, người ta chẳng mấy bận tâm.
Hạ Trúc nhìn xung quanh, thấy Chu Xuyên đang hát đến đỏ mặt, cố làm vui lòng mọi người, mà đám ông chủ vẫn ăn uống hả hê, có kẻ còn chọc ghẹo thêm.
Ngọn lửa trong lòng cô bùng lên, đứng dậy định đi.
Một bữa cơm vừa nhục vừa nghẹn, cô không chịu nổi thêm một phút nào nữa.
Vừa định rời đi, vị phó đạo diễn có tuổi liền kéo cô lại, nhỏ giọng khuyên: “Hạ Trúc, đừng đi. Cô mà bỏ về, phim này tiêu luôn đấy.”
“Không vì đoàn phim, thì cũng nghĩ cho Chu Xuyên đi. Chu Xuyên vừa đứng ra đỡ cho cô mà. Tín Đạt Capital nắm nửa giới giải trí trong tay, hôm nay đắc tội người ta, sau này cô còn bán nổi kịch bản à? Chỉ cần nâng ly xin lỗi, mọi chuyện sẽ êm. Cô chịu thiệt một chút, còn hơn cả trăm người phải khổ. Không phải ai cũng có quyền lật bàn bỏ đi đâu.”
Nghe đến câu cuối, động tác đứng dậy của Hạ Trúc khựng lại. Giữa ánh nhìn của mọi người, cô cố cười, ngồi xuống lại. Chỉ là nhìn thế nào cũng thấy miễn cưỡng.
Mấy nhà đầu tư thay phiên nịnh nọt Lâm Chi Hành, làm mặt mũi Thang Thiến cũng được thơm lây. Riêng Lâm Chi Hành thì chẳng hứng thú, châm một điếu thuốc, tay vắt trên lưng ghế của Thang Thiến, thờ ơ rít khói.
Hạ Trúc mặc kệ ồn ào trong phòng, hít sâu một hơi, lại đứng lên. Cô cầm chai Mao Đài vừa khui, rót đầy cốc của mình tới miệng, một tay giữ chai, một tay nâng ly, vòng qua cả bàn người tới cạnh Thang Thiến, nở nụ cười rạng rỡ: “Thang Thiến, tôi kính cô một ly. Chuyện ở đoàn phim hôm trước là lỗi của tôi. Hôm nay coi như tôi tạ lỗi với cô. Mong cô rộng lòng, đừng giận các anh em trong đoàn phim.”
“Chu Xuyên hát cũng đủ rồi, cô nói với Lâm tổng cho anh ấy nghỉ chút nhé?”
Chưa chờ Thang Thiến phản ứng, Hạ Trúc đã ngửa cổ, dốc thẳng ly rượu vào cổ họng. Tư thế của cô đặt xuống rất thấp, uống rượu cũng là uống thật tình.
Thang Thiến bị hành động của cô doạ sững, cầm đôi đũa mà ngẩn ra.
Ngược lại, Lâm Chi Hành bên cạnh hứng thú búng tàn thuốc, đợi gần cạn đầy ly mới đứng dậy vòng qua lưng ghế, ngậm thuốc nơi khoé môi, đưa tay chặn tay cô: “Con gái mà uống thế này, chẳng khác nào bảo tôi bắt nạt người.”
“Đã thành tâm xin lỗi như vậy, hôm nay tôi xen vào một phen làm người hoà giải, thay Thang Thiến nhận tình cảm này. Mong sau này trong đoàn hai người vui vẻ hoà thuận.”
“Nghe giọng cô là người Bắc Kinh có phải không? Tôi cũng quen vài bạn bè ở đó, rất thích thành phố này. Có dịp chúng ta làm quen lại nhé.”
Nụ cười trên mặt Lâm Chi Hành giả bao nhiêu, lời nói càng khoa trương bấy nhiêu.
Khi đối mắt với anh ta, Hạ Trúc nhìn rõ sự khinh miệt trong đáy mắt, nét mặt giả như người nộm.
Ly rượu này ít nhất cũng phải nửa cân, Hạ Trúc uống gấp, lúc này đầu óc quay cuồng, tay chống vào mép bàn suýt nữa ngã xuống đất.
Chu Xuyên sợ đến trắng bệch mặt mày, cũng chẳng hát nữa, chạy vội đến bàn ăn đỡ lấy thân hình đang trượt xuống của Hạ Trúc.
Hạ Trúc khẽ cười trấn an Chu Xuyên, quay lại đối diện ánh mắt khác thường của cả bàn, lắc lư ly rượu, mỉm cười: “Tôi vào nhà vệ sinh chút, mọi người cứ tiếp tục nhé.”
Từ chối cánh tay đỡ mình của Chu Xuyên, Hạ Trúc xách túi, lảo đảo bước ra khỏi phòng riêng.
Cơn choáng nặng quá, cô dựa tường hành lang nghỉ tới mấy giây vẫn không nhìn rõ đường.
Mãi tới khi có nhân viên phục vụ lại gần chỉ hướng, cô mới vịn tường, ôm túi đi về phía nhà vệ sinh. Dạ dày cuộn lên kịch liệt, như chỉ chực trào.
Chỉ là say rồi, mặt sàn bằng phẳng tự nhiên méo mó gồ ghề, đến đặt chân cũng phải rón rén, không dám bước liều.
__
Buổi chiều Hứa Mặc đi xem mắt thất bại, lái xe thẳng tới quận Thạch Cảnh Sơn gặp một người bạn từ Thượng Hải.
Đối phương vừa về nước, định ở lại Bắc Kinh khởi nghiệp, muốn nghe Hứa Mặc nói về tình hình thị trường hiện tại.
Đang nói chuyện giữa chừng, Hứa Mặc cảm thấy trong phòng riêng ngồi lâu thấy bí bách, bèn ra ngoài hít thở. Nào ngờ, anh lại gặp Hạ Trúc đang say khướt, bước đi không vững.
Thấy cô sắp ngã dúi xuống thảm, Hứa Mặc bước nhanh mấy bước, vươn tay đỡ gọn.
Hạ Trúc rõ ràng không nhận ra anh. Cô chỉ ôm miệng, khom người, ngón tay bấu chặt cánh tay Hứa Mặc, lí nhí cảm ơn rồi muốn gạt anh ra.
Thấy cô say không nhẹ, Hứa Mặc siết tay giữ chặt hơn, hạ giọng trầm ấm: “Nhìn kỹ xem anh là ai?”
Tai Hạ Trúc ù lên ong ong, nào nghe nổi. Cô tưởng bị người quấy rối, loạng choạng gạt tay Hứa Mặc.
Gạt bốn năm lần vẫn không thoát, cổ họng nghèn nghẹn, cô bỗng cúi gập người nôn oẹ.
Cả buổi chiều chưa ăn gì, nôn toàn nước trong. Nôn xong, cô dựa tường th* d*c, mắt mơ hồ, nhìn Hứa Mặc không còn rõ nét.
Vạt áo vest của Hứa Mặc cũng vương bẩn. Anh hơi chau mày, rút mấy khăn tay vuông trong túi áo, cúi người nhẹ nhàng lau sạch vệt bẩn nơi khoé môi cô.
Nôn xong đỡ hơn thì lý trí cũng dần trở lại. Cô ngẩng đầu, đối diện là một đôi mắt sâu trầm dịu dàng. Khuôn mặt tuấn tú trước mắt phóng to dần rồi sáng rõ. Con ngươi đang tán loạn chậm rãi tụ lại, cô bối rối hỏi: “Hứa Mặc? Sao anh ở đây?”
Hứa Mặc một tay đỡ cô dựa tường, một tay gọi phục vụ tới xử lý vết bẩn trên thảm. Đợi họ dọn xong, anh tiện tay ném khăn vào thùng rác, thấp giọng hỏi: “Sao lại uống nhiều thế?”
Hạ Trúc day thái dương đau nhức, thở mệt: “Tiệc của đoàn phim.”
Hứa Mặc liếc hành lang tối thẳm, nghe tiếng ồn hỗn loạn từ phòng riêng gần đó, nhìn cô thật sâu: “Xong chưa? Anh đưa em về.”
Chu Xuyên đợi mãi không thấy Hạ Trúc quay lại, sợ cô gặp chuyện, kiếm cớ lẻn ra ngoài. Va ngay Hạ Trúc ở khúc ngoặt hành lang, anh vội gọi: “Hạ Trúc, sao cô ở đây? Không sao chứ? Có cần…”
Lời chưa dứt, vừa rẽ qua góc, anh ta mới thấy còn một người đàn ông tuấn tú trầm tĩnh đứng đó.
Do tầm nhìn bị che, lúc đầu anh ta không thấy.
Thấy hai người đứng gần nhau, bàn tay người đàn ông còn đặt trên cổ tay Hạ Trúc, Chu Xuyên lập tức cảnh giác, hỏi rằng: “Anh là…?”
Hứa Mặc đứng yên, bình thản quan sát Chu Xuyên hai giây. Giọng nói thường ngày ôn hoà bỗng mang theo chút sắc lạnh mà chính anh cũng không nhận ra: “Cô ấy say rồi, tôi đưa cô ấy về.”
“Làm phiền anh quay lại nói với họ, lần sau đừng để cô ấy uống nhiều thế.”
“Cô ấy là biên kịch, không cần phải ra mặt tiếp khách.”
Nói xong, Hứa Mặc đỡ vai Hạ Trúc, lướt qua Chu Xuyên đi về phía một phòng riêng khác.
Đi chưa được mấy bước, Chu Xuyên như sực nhớ, cảnh giác hỏi với theo: “Anh là ai? Cứ thế dắt người đi, lỡ có chuyện, tôi biết tìm ai nói chuyện?”
Bước chân Hứa Mặc chậm lại. Anh xoay người, cúi xuống sát tai Hạ Trúc, khẽ hỏi: “Hạ Trúc, nói với anh ta, anh là ai?”
Mặt Hạ Trúc nhăn nhó khó chịu, theo bản năng gọi tên Hứa Mặc. Cô không nói to, nhưng Chu Xuyên nghe rất rõ.
Thực ra chẳng cần hỏi thân phận Hứa Mặc, chỉ nhìn sự tin tưởng của Hạ Trúc, mặc cho anh đưa đi cũng đủ biết quan hệ hai người không đơn giản.
Hứa Mặc dìu cô vào căn phòng đối diện, khẽ khép cửa lại, Chu Xuyên còn nghe người bên trong hỏi: “Cô gái này là ai? Sao say đến thế?”
Cửa chừa một kẽ, Chu Xuyên thoáng thấy người đàn ông cởi áo vest phủ lên người Hạ Trúc đã ngủ mê mệt, rồi giọng anh nhẹ như gió: “Em gái tôi. Nhờ cậu trông giúp, tôi ra ngoài xem có chuyện gì.”
Đối phương thở dài, như cảm thán lại như tiếc nuối: “Không ngờ ở đất Bắc Kinh này còn có người khiến cậu bận lòng. Tôi tưởng ngoài Chu Nhiêu, trái tim cậu không còn vì ai mà đập nữa.”
Chu Xuyên chợt hiếu kỳ về thân phận người đàn ông, đứng lì không nhúc nhích.
Tưởng anh sẽ không đáp, không ngờ đúng lúc Chu Xuyên sắp thất vọng, từ trong truyền ra giọng nói nhàn nhạt: “Tôi vốn là người rất che chở người của mình.”
Không ngờ một công tử phong nhã, xuất thân trâm anh thế gia, cũng có khí phách “vì hồng nhan mà nổi giận” như thế.
