Hạ Trúc không rõ Thang Thiến vui đến mức nào, chỉ biết cô ta nghĩ cô đúng là cái tạng “thích tự làm khổ mình” cứ mê mẩn cảnh Hứa Mặc phải mở miệng nhờ vả mình, lúng túng mất tự nhiên như thế. Cảm giác ấy khoan khoái khỏi nói, tuy có chút tâm thái “tiểu nhân đắc chí”, nhưng thử hỏi ai mà nỡ chối từ cảnh một đóa cao lãnh bấy lâu say đắm học thuật và giáo dục, chịu cởi chiếc áo dài “Khổng Ất Kỷ”* sặc mùi sách vở để dây dưa với một kẻ tầm thường, phàm tục, nặng mùi tiền như cô?
[*Khổng Ất Kỷ là nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Lỗ Tấn, là một nho sĩ nghèo, cổ hủ, luôn khoác áo dài biểu trưng cho thân phận kẻ sĩ và thói hư vinh.]
Tiệc từ thiện hả, có phải đi spa kéo lại cái mặt, đi mượn một bộ lễ phục dạ hội không? Rồi kiếm chuyên viên trang điểm làm kiểu tóc, phối layout nữa?
Hạ Trúc ngẫm nghĩ hồi lâu mà vẫn chẳng có ý tưởng gì, cô gọi lại cho Hứa Mặc, nhưng chắc anh đang bận nên không nghe máy.
Xe chạy được nửa đường, Hạ Trúc bỗng nhớ chiếc bánh matcha đã ăn trong phòng bệnh. Hương vị quả thực rất ngon, cô lại muốn nếm thử.
Đã không tìm được loại y hệt, thì mua loại cùng hương vị chắc cũng được chứ nhỉ?
Cơn thèm ăn đã chiến thắng lý trí. Với nguyên tắc không làm khó bản thân, Hạ Trúc lập tức lên mạng tìm kiếm tiệm bánh kem được đánh giá cao ở gần đó, cuối cùng chọn một cửa hàng cách cô hơn tám trăm mét.
Cô quay đầu xe, bật định vị, lái thẳng đến tiệm bánh.
Phía trước rẽ vào một con hẻm, chỉ chừa đủ khoảng trống cho một chiếc xe đi qua. Hạ Trúc mải mê nhìn đông ngó tây tìm tiệm bánh, chẳng ngờ lúc rẽ lại đâm sầm vào một bức tường rào kiên cố.
Một tiếng “Rầm” vang lên, túi khí ở ghế lái bung ra đột ngột, lồng ngực Hạ Trúc như thể sắp vỡ nát, đau đến mức không thở nổi.
Nắp ca-pô bốc lên khói đen, Hạ Trúc mềm oặt trên ghế, nhất thời không thể động đậy.
Điện thoại của Hứa Mặc gọi đến thật đúng lúc. Hạ Trúc khó khăn vơ lấy chiếc điện thoại trong hộc chứa đồ, câu đầu tiên chính là: “Em bị tai nạn xe rồi.”
Đầu dây bên kia nghe vậy, hơi thở lập tức nặng thêm vài phần, giọng nói cũng mang theo vẻ gấp gáp: “Em đang ở đâu? Có nghiêm trọng không? Gửi định vị cho anh.”
Hạ Trúc cố sức gỡ dây an toàn, đẩy cửa xe, khó khăn lách mình ra ngoài. Cô vừa xoa lồng ngực đang đau âm ỉ, vừa vòng qua thân xe để xem xét tình trạng thảm hại của đầu xe.
Đầu xe đâm nát bét, đèn pha vỡ tan tành, lốp xe thủng trực tiếp, giờ thì hết cách lái rồi.
Hứa Mặc chỉ nghe thấy tiếng bàn tán xì xào của người qua đường, không nghe thấy giọng của Hạ Trúc, anh bất giác cao giọng thêm hai tông: “Sao không nói gì? Em đâm vào đâu thế?”
Hạ Trúc lúc này mới sực nhớ mình vẫn đang nghe điện thoại. Cô nắm chặt di động, chân tay tê dại ngồi xổm xuống đất, vẻ mặt vẫn còn hơi hoảng hốt: “Em đang ở đường Học Viện, người thì không sao. Vừa nãy không để ý, lúc rẽ đâm vào tường rào. Em gọi cho công ty bảo hiểm trước đã, bảo họ tới kéo xe.”
Nói rồi Hạ Trúc cúp máy, bắt đầu tìm số điện thoại của quản lý bên công ty bảo hiểm.
Hạ Trúc xưa nay vốn lạc quan về chuyện sinh tử, cô tin rằng đại nạn không chết ắt có phúc về sau. Đã đến tận cửa tiệm bánh kem rồi, chắc chắn không thể bỏ qua được.
Gọi báo bên bảo hiểm xong, Hạ Trúc quay người bước vào tiệm, gọi một chiếc bánh matcha sáu tấc.
Trong lúc chờ, cô thấy tin nhắn WeChat Hứa Mặc gửi mười phút trước.
[“Gửi định vị cho anh.”]
Hạ Trúc bần thần bóc bóc móng tay, rồi gửi định vị cho Hứa Mặc.
Người của công ty bảo hiểm đến hiện trường, trao đổi với Hạ Trúc chưa đầy mười phút đã gọi thợ đến kéo xe đi. Trước khi đi, Hạ Trúc buột miệng hỏi phải sửa bao lâu, đối phương ngập ngừng một lát rồi đưa ra câu trả lời: “Nhanh cũng phải hơn nửa tháng, đầu xe hư hỏng nặng, còn phải đợi linh kiện từ nước ngoài gửi về nữa.”
Hạ Trúc không rành mấy thứ này, cũng chẳng mấy bận tâm mà gật đầu, mỉm cười tiễn người của công ty bảo hiểm.
Thợ làm bánh của tiệm tay nghề vừa nhanh vừa khéo, chưa đến bốn mươi phút đã làm xong.
Hạ Trúc xách bánh, ngồi bệt trên bậc thềm trước cửa tiệm. Cô mở hộp, xắn một miếng nhỏ, cầm thìa xúc từng chút một bỏ vào miệng.
Ngay từ miếng đầu tiên, cô đã nhận ra chiếc bánh này không thể so sánh với chiếc bánh đã ăn ở chỗ Thang Thiến. Nhưng với nguyên tắc không lãng phí, Hạ Trúc vẫn tiếp tục ăn.
Hứa Mặc vội vã chạy đến hiện trường, và thấy một cảnh tượng như thế này.
Ngay trước cửa tiệm bánh có tấm bảng trắng ghi “Hương vị giới hạn hôm nay”, Hạ Trúc đang ung dung ngồi dưới một gốc cây hòe già, bưng đĩa bánh, cúi đầu chăm chú ăn, tựa như một vệt màu sáng rực rỡ đột ngột xuất hiện giữa không gian xanh u tĩnh.
Dáng vẻ cô lười biếng, thong thả, đuôi mày vương nét thỏa mãn nhàn nhạt. Nhìn gương mặt trắng nõn ấy, chẳng ai nghĩ rằng nửa tiếng trước cô vừa mới gặp một vụ tai nạn xe nho nhỏ.
Hứa Mặc thấy cô dường như không bị ảnh hưởng gì bởi vụ tai nạn, nỗi lo trong lòng cũng vơi đi quá nửa. Anh bước lên, đứng chắn trước mặt cô gái đang “ăn vụng”, nhẹ giọng hỏi: “Bị dọa sợ rồi à?”
Hạ Trúc ngẩng phắt đầu lên, bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng, quan tâm của Hứa Mặc. Cô cắn chiếc thìa, chậm rãi lắc đầu: “Sao mà sợ được chứ. Chỉ là thấy hơi xui xẻo, vì muốn mua một cái bánh không ngon lắm mà phải đền cả chiếc xe cưng của em vào.”
Vừa nói, Hạ Trúc vừa đưa phần bánh còn lại cho Hứa Mặc, hỏi anh: “Anh có muốn nếm thử không?”
Hứa Mặc nhận lấy hộp bánh từ tay Hạ Trúc, bên trong vẫn còn hơn một nửa. Anh sửa lại dải ruy băng lộn xộn, thắt lại thành một chiếc nơ bướm hoàn chỉnh, rồi cúi đầu nói: “Anh không ăn đồ ngọt.”
“Đi bệnh viện chụp phim kiểm tra đã.”
“Em chụp rồi, không sao.”
“Thật chứ?”
“Thật trăm phần trăm. Bệnh viện gần đây thôi, cách vài phút.”
Ăn miếng cuối cùng xong, Hạ Trúc đứng dậy, vứt đĩa giấy vào thùng rác, rồi bảo với Hứa Mặc: “Cái buổi tiệc từ thiện kia”
Lời còn chưa dứt, Hứa Mặc đã cắt ngang: “Tạm thời đừng lo chuyện đó, đi cùng anh đến chùa Đàm Chá một chuyến.”
Hạ Trúc tròn mắt: “Đến đó làm gì ạ?”
Hứa Mặc xách hộp bánh, bình tĩnh, kiềm chế: “Cầu bình an, xua đuổi vận xui.”
Suốt đoạn đường, Hạ Trúc nghĩ mãi không thấu. Cô thật sự không thấy Hứa Mặc là người tin Phật.
Ánh mắt cô nóng rực đến mức dù không ngoảnh lại, Hứa Mặc vẫn cảm được. Anh nghiêng đầu, liếc qua chiếc cổ tr*n tr** của cô, chợt hỏi: “Mặt dây Phật ngọc của em đâu rồi, sao không đeo?”
Nhớ năm nào, cô cứ hay kéo kéo sợi dây ở cổ, nâng niu khoe với anh: “Mẹ em nhờ thầy ở chùa Đàm Chá khai quang đó, nói phù hộ em cả đời bình an, không bệnh không tai ương.”
“Mặt dây Phật ngọc này đâu dễ mà có, mẹ em nhờ hết người này tới người khác mới xin được. Mẹ dặn em phải giữ cho kỹ, trăm lần đừng để thất lạc.”
“Đây là bùa hộ mệnh mẹ để lại cho em.”
Hứa Mặc cũng là đến sinh nhật tám tuổi của Hạ Trúc mới biết cô sinh non, bác sĩ từng nói cô khó qua khỏi tuổi mười tám.
Bố mẹ thương con thì lo nghĩ chu đáo. Mẹ cô không cam lòng chấp nhận lời phán đoản mệnh cho đứa con mình mang nặng đẻ đau, dẫu không tin số phận, bà vẫn sẵn sàng chạy vạy khắp nơi cầu cách cứu con, chỉ mong con gái vượt qua quãng đời ngắn ngủi ấy.
Đến ngày vía Quán Âm, bà bế cô lên chùa khấn, may mắn gặp một vị đại sư đức cao vọng trọng. Thầy nắm tay nhỏ của Hạ Trúc nhìn hai lượt, khẽ thở dài. Tiếng thở dài ấy khiến mẹ cô hồn vía lên mây, vội quỳ xuống cầu xin ban phúc. Đại sư thương tình, vì Hạ Trúc mà thắp đèn trường mệnh chín chín tám mươi mốt ngày, lại khai quang mặt dây Phật ngọc mà mẹ cô khấn được, dặn phải mang theo bên mình.
Không biết có phải nhờ Bồ Tát phù hộ hay không, hơn hai mươi năm qua, đường đời của Hạ Trúc vẫn khá thuận, hiếm khi gặp đại nạn.
Vụ va quẹt hôm nay có lẽ là chuyện xui xẻo lớn nhất nhiều năm qua.
Hứa Mặc vốn không tin quỷ thần, nhưng bởi từng tận mắt chứng kiến cảnh Hạ Trúc sốt cao mãi không hạ, mẹ cô ôm mặt dây Phật ngọc mà cầu nguyện không thôi, anh nguyện gửi chút hi vọng vào những điều hư vô ấy.
Mặt dây Phật ngọc nặng tay, đeo lên cổ rất dễ thấy. Vừa làm lễ thành niên xong, Hạ Trúc đã lén tháo ra bỏ vào két sắt.
Không ngờ Hứa Mặc vẫn nhớ. Cô chớp mắt hiếu kỳ, nửa đùa nửa thật: “Sao tự dưng anh hỏi cái đó? Anh muốn à?”
Hứa Mặc nắm vô lăng, bật cười: “Anh lấy về làm gì.”
Hạ Trúc bĩu môi: “Thế anh hỏi làm gì?”
Hứa Mặc khựng một nhịp, chợt kiên nhẫn khuyên: “Về đeo lại đi. Có nó, anh mới yên tâm em bình an.”
Hạ Trúc tròn mắt, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Em nhớ là anh đâu có tin mấy chuyện này.”
Vẻ sợ hãi “bị dọa” của cô khiến anh bật cười. Giọng thấp trầm: “Tồn tại tức là hợp lý. Đeo đi, cho anh bớt lo.”
Khoảnh khắc ấy, Hạ Trúc dường như bắt gặp trên gương mặt anh một tia vui mừng vì “mất rồi lại được”.
Câu này nghe mới thú vị làm sao.
Hạ Trúc liếc người đàn ông bề ngoài bình thản, không lộ sơ hở, mà trong lòng lại không kìm được suy đoán: quan tâm cô đến mức này có hơi lạ không?
Bảo là vì anh yên tâm ư? Chỉ là tình anh em đơn thuần thôi sao? Có ai chịu cho đi vô điều kiện đến vậy? Bảo cô như vậy với em họ mình, cô cũng chẳng làm được đâu.
Có lẽ vì hôm nay vận rủi chưa tan, Hạ Trúc còn đang ngẫm nghĩ dở thì đã bị chùa Đàm Chá thu hút.
Mẹ Hạ Trúc mất rồi, cô chưa từng quay lại đây. Một là sợ gợi chuyện cũ, hai là chính cô cũng chẳng mấy tin Phật linh ứng.
Nhưng theo tinh thần “đã đến thì thành tâm”, Hạ Trúc vẫn cung kính vào bái Phật.
Là một trong những ngôi chùa cổ nhất ở Bắc Kinh, nơi này nổi danh tới mức người ta vẫn truyền câu: “Trước có chùa Đàm Chá, sau mới có thành Bắc Kinh.”
Chùa dựa núi mà xây, từ cổng tam quan lên chính điện phải bước bậc thang mà lên; ngói xanh tường đỏ, cây cổ thụ cao vút chồng chéo, không thể diễn tả được sự thanh tịnh.
Hương khói quanh năm, đâu đâu cũng bắt gặp tín đồ thành tâm.
Hồi bé, Hạ Trúc hay theo mẹ lên chùa, trình tự đã thuộc nằm lòng, hiểu rõ đạo lý “tâm thành thì linh ứng”.
Vừa bước vào cổng chùa, cô liền gạt bỏ vẻ cợt nhả đùa giỡn, đi theo dòng tín chúng, lần lượt đi qua điện Thiên Vương, cây Sa La, cây Đế Vương, cuối cùng dừng chân tại điện Địa Tạng.
Kinh Phật chép rằng, Địa Tạng Bồ Tát vâng lời dặn của Phật Thích Ca Mâu Ni, thề nguyện rằng trong khoảng thời gian sau khi Phật Thích Ca nhập diệt và trước khi Phật Di Lặc ra đời, ngài sẽ độ cho bằng hết chúng sinh trong sáu cõi, cứu vớt mọi khổ đau, rồi mới nguyện thành Phật.
Hôm nay cô cầu nguyện nơi đây, chỉ mong những người mình yêu và những người yêu mình đều bình yên thuận lợi, không bệnh không tai ương.
Khi Hạ Trúc quỳ lạy, Hứa Mặc đứng ngoài cửa điện lặng lẽ nhìn cô.
Từng là thiếu nữ hoạt bát tinh nghịch, nay đã trưởng thành thành người phụ nữ chín chắn, biết giấu kín lòng mình, chẳng cho ai nhìn thấu dù chỉ một sợi tơ.
Nếu thế gian thật có thần Phật, anh mong các Ngài phù hộ cô gái trước mắt vạn sự như ý.
Ít nhất, đừng để cô đừng vướng vào tai ương nào nữa.
Đó là lòng thành lớn nhất của anh dành cho cô.
__
Đêm tiệc từ thiện tổ chức tại khách sạn Bắc Kinh, do một tổ chức từ thiện rất nổi tiếng đứng ra chủ trì.
Đi một chuyến đến chùa Đàm Chá, lúc về đến nội thành đã bảy rưỡi tối, không kịp chuẩn bị lễ phục hay trang điểm nữa.
Hạ Trúc đã quá quen cảnh các minh tinh nữ trong giới giải trí khoác những bộ váy cao cấp, đua nhau khoe sắc ở đủ loại ở buổi tiệc. Cúi nhìn bộ đồ thường ngày còn phảng phất mùi khói nhang trên người, cô thoáng băn khoăn: ăn mặc thế này đi vào liệu có thất lễ với bên tổ chức không.
Hứa Mặc vốn nổi tiếng coi trọng lễ nghi, vậy mà lần này lại dịu dàng trấn an: “Chỉ là bữa tiệc bình thường thôi, chủ tổ chức không quy định trang phục. Đừng đặt nặng quá.”
Hạ Trúc thở phào, tạm thời tin lời anh.
Xe vừa chạy vào sảnh khách sạn, cậu nhân viên giữ xe đã đứng chờ sẵn. Hứa Mặc đưa chìa khóa cho cậu. Đối phương liếc logo xe bèn khẽ hiện chút khinh miệt, nhưng vừa thấy biển số liền lập tức đổi sang vẻ mặt cung kính, lúng túng sợ sệt.
Cái kiểu “thấy sang bắt quàng làm họ” này, chẳng nói cũng biết đã qua đào tạo bài bản. Đến Hạ Trúc nhìn còn không nhịn được khẽ bật cười.
Hứa Mặc lại hiếm khi giữ được bình tĩnh đến thế: không nổi nóng, cũng không tỏ vẻ khó chịu. Anh đưa thiệp mời cho cô lễ tân đứng đón ở cửa. Cô lễ tân thấy thiệp liền mỉm cười, dẫn họ đi về khu thảm đỏ.
Hứa Mặc nghiêng đầu liếc cô một cái ra hiệu. Hạ Trúc hiểu ngay, lập tức khoác tay anh bước vào.
Có lẽ vì bộ đồ cô mặc quá xuề xòa nên thu hút không ít ánh nhìn khác lạ. Hạ Trúc lướt mắt một vòng, lí nhí lẩm bẩm: “Đấy, em đã nói rồi mà, ai lại đi dự tiệc ăn mặc như em chứ.”
“Hứa Mặc, anh lừa em.”
Hứa Mặc khựng lại, khẽ siết ngón tay cô, an ủi bảo cô đừng bận tâm.
Hạ Trúc nguýt anh một cái, theo anh đi tới khu thảm đỏ, nhận bút ký từ tay cô lễ nghi, tùy tiện viết nguệch ngoạc tên mình lên bức tường lưu bút.
Hoàn tất phần “thủ tục”, trước khi rời đi, cô liếc trộm một góc trên tường ký tên, ở đó nổi bật một dòng bút tích rồng bay phượng múa, nét bút cứng cáp, khí lực dồi dào.
Hứa Mặc từ nhỏ đã học viết chữ từ một bậc thầy thư pháp, chỉ cần nhìn một cái là biết chữ ký này có chủ nhân đã đầu tư bao nhiêu tâm huyết.
Hôm nay Hạ Trúc chỉ đến đây cho có mặt, một là vì thiệp mời ghi tên Hứa Mặc, hai là vì cô không có hứng thú.
Buổi tiệc nhằm gây quỹ mua máy trợ thính cho trẻ khiếm thính. Khách mời đủ hạng người; riêng người trong giới giải trí, Hạ Trúc đã gặp mấy gương mặt quen, đoán chừng là được gọi đến góp mặt đứng sau ủng hộ.
Có điều cô vốn làm việc rất kín tiếng, nên hầu như chẳng ai quen biết.
Giữa buổi tiệc nghỉ chừng hai mươi phút, Hạ Trúc hơi đói, quyết định ra tiền sảnh kiếm chút ngọt cho vào bụng.
Cô nói với Hứa Mặc một tiếng, rồi một mình ra ngoài tìm đồ ăn.
Trước khi đi, nhân lúc hở ra được mấy hơi, Hứa Mặc dặn dò: “Đừng đi xa quá. Anh tạm thời chưa thoát ra được.”
Người gọi anh là một nhân vật tầm cỡ trong ngành, lời nói rất có trọng lượng. Dẫu khó mà nương nhờ, Hứa Mặc cũng không muốn đắc tội người ta trong hoàn cảnh thế này.
Hạ Trúc không thích bị vây xem hay đứng làm bình phong bên cạnh ai, gật đầu qua loa rồi quay người rời nội sảnh.
Cô lượn hai vòng ở khu đồ ngọt ngoài sảnh, lấy một miếng bánh sôcôla đen, hai chiếc bánh tart trứng và một đĩa cherry. Hạ Trúc bưng đĩa, tìm một góc khuất vắng vẻ để một mình thưởng thức.
Vừa cắn một miếng tart trứng, bên cạnh bỗng xuất hiện một cô gái da nâu khỏe khoắn, vóc dáng bốc lửa, đường cong rõ rệt.
Có lẽ chịu ảnh hưởng môi trường nước ngoài, tính cách cô nàng phóng khoáng bộc trực, với ai cũng thân như đã quen. Vừa tới liền mở lời với Hạ Trúc: “Sao lại ngồi một mình?”
Hạ Trúc nhướng mày, phủi vụn bánh trên tay. Theo nguyên tắc “ai không động tôi thì tôi không động”, cô nhạt giọng hỏi lại: “Cô là…?”
Cô gái “à” một tiếng như bừng tỉnh, chủ động đưa tay: “Quên mất chưa giới thiệu. Tôi là Cố Hoan. Tốt nghiệp ngành Báo chí, giờ đang làm việc vặt ở Đài Trung ương.”
Cố Hoan? Cái tên nghe quen thế?
Trong lúc Hạ Trúc còn loay hoay lục tìm ký ức về cái tên ấy, đối phương dường như đoán được suy nghĩ của cô, cười mắt híp: “Có lẽ cô chưa gặp tôi, nhưng tôi thì nhận ra cô.”
“Trước đây tôi từng đi xem mắt với Hứa Mặc. Hôm nay tình cờ thấy cô đi cùng anh ấy nên qua chào một tiếng.”
“Hứa Mặc không ở đây à?”
Ồ, hóa ra tìm Hứa Mặc.
Hạ Trúc cắn thêm miếng tart, khẽ lắc đầu, dùng cằm hất về phía trong: “Anh ấy đang tiếp khách trong kia. Cô muốn tìm thì vào đi.”
Nhắc đến chuyện xem mắt, Hạ Trúc lập tức nhớ tới bài đăng trên Weibo của Hứa Mặc dạo trước. Lúc ấy cô cũng tò mò không biết cô gái kia là người thế nào.
Thì ra là cô nàng từ chối Hứa Mặc đúng là nữ trung hào kiệt.
Hạ Trúc đặt miếng tart ăn dở xuống, trên mặt hiện rõ hứng thú. Cô chống cằm, ngắm sống mũi cao như vừa “qua dao kéo” của Cố Hoan, tò mò tám chuyện: “Cô từ chối Hứa Mặc thế nào, kể tôi nghe với?”
Cô gái bĩu môi, vẻ chán ghét: “Anh ta có phong cách nhìn là thấy rất cổ hủ. Đã là thời đại nào rồi mà còn lái xe Hồng Kỳ H7, tôi luôn nghĩ đó là xe của bố tôi.”
“Gu thẩm mỹ của chúng tôi vốn chẳng cùng một đường, từ chối mới là bình thường. Có điều bố tôi vừa trông thấy anh ta là lại nổi hứng. Chút nữa nếu ông ấy còn sắp xếp để tôi với Hứa Mặc dính với nhau, làm ơn cô giúp tôi một tay nhé.”
“Dù sao cô cũng thích Hứa Mặc mà, hai người dứt khoát đến với nhau đi. Tôi thấy hai người khá xứng đôi.”
À, ra vì bị ép quá nên muốn tìm đồng minh.
Hạ Trúc đưa ngón trỏ lắc lắc, từ chối: “Không được, chuyện này tôi không giúp đâu.”
Lần này đến lượt Cố Hoan ngẩn người, đầy khó hiểu: “Tại sao?”
Hạ Trúc bĩu môi, việc không liên quan thì thờ ơ: “Tôi vốn không thích xen vào chuyện người khác.”
Cô gái trừng mắt nhìn Hạ Trúc, vội quá hóa lỡ lời: “Ba năm trước cô còn ép cô gái Tô Châu kia rút lui, sao giờ lại bảo không thích xen chuyện?”
Hạ Trúc nở nụ cười rạng rỡ, mặt không đổi sắc đáp: “Chính vì ba năm trước xen vào sinh họa lớn, nên bây giờ tôi mới không xen nữa.”
Cố Hoan nửa hiểu nửa không: “Thế bây giờ cô không thích Hứa Mặc nữa à?”
Khóe mắt Hạ Trúc liếc sang bóng lưng quen thuộc kia. Giữa tiếng cụng ly tí tách, chẳng biết tự lúc nào bên anh đã có một cô gái trẻ trung xinh đẹp ghé sát, tha thiết xin số liên lạc.
Xa quá nên Hạ Trúc không nghe rõ Hứa Mặc nói gì, chỉ thấy cô gái ấy nắm điện thoại, cúi đầu tiu nghỉu rời đi.
Hạ Trúc cúi mắt che giấu cảm xúc, nhạt giọng hỏi ngược: “Bây giờ thích thì còn đáng giá mấy đồng?”
Cô gái tròn mắt, cuối cùng giơ ngón cái khen: “Có chí khí.”
Hạ Trúc khẽ nhướng mày, mỉm cười hỏi lại: “Chẳng lẽ cô không thích anh ấy sao?”
Cô gái lắc đầu: “Có lẽ cô chưa hiểu tôi. Tôi xưa nay hay phá cách, chỉ thích những điều với những người nguy hiểm, có tính thách thức.”
Nói đến đây, Cố Hoan bỗng đổi giọng, mang theo vài phần cảm thán của kẻ trưởng thành đứng quan sát cuộc đời: “Nói nhỏ cô nghe, buổi tiệc hôm nay có một quy định quái đản đi cùng phải là bạn gái chính thức hoặc là vợ. Hồi nãy tôi với bố tôi đứng ở cửa giải thích cả buổi mới được vào. Cô nói xem, rốt cuộc cô với Hứa Mặc là gì của nhau?”
Hạ Trúc chết lặng, nhất thời không thốt ra lời.
Không biết có phải ăn ngọt nhiều quá hay không mà lúc này miệng lại thoáng vị đắng.
Cô đứng đó bất động, mơ hồ có cảm giác một bức tường vô hình trước mặt bỗng ầm ầm sụp đổ, còn cô lại hoàn toàn không hay biết.
Có điều gì dữ dội hơn câu hỏi kia chăng? Dữ dội đến mức suýt nữa Hạ Trúc không đỡ nổi.
Về sau Hạ Trúc mới hay, chí hướng của cô gái này cao vời vợi, cô ta muốn một người đàn ông lăn lộn lâu năm trong biển tình. Mà người đàn ông ấy từng có vài lần chạm mặt với Hạ Trúc.
Hai kẻ vốn “chẳng dính líu” vậy mà rốt cuộc lại dính vào nhau làm chuyện chẳng ra gì, khoác lên mình danh xưng “cặp vợ chồng kiểu mẫu” để lừa đời dối người.
Còn Hứa Mặc từ lâu chỉ còn là một bóng hình thoáng qua như cánh chim kinh hồng trong câu chuyện của cô ta.
