Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 24: “Giờ anh hối hận rồi. Chỉ muốn hỏi em là em còn muốn kết hôn anh chứ?”



Tiệc tối kết thúc.
Hạ Trúc mệt lả, vừa lên xe đã ngủ gà ngủ gật.
Cố Hoan không “dụ dỗ” được Hạ Trúc, đành cắn răng ngồi lại, theo ý bố để trò chuyện xã giao với Hứa Mặc.
Tưởng đâu Hứa Mặc sẽ lịch thiệp như lần trước, cô ấy nói gì anh cũng ung dung đón lời, ai ngờ hôm nay giữa chân mày anh vương chút bứt rứt, thỉnh thoảng lại liếc ra sảnh ngoài, như đang chờ ai đó.
Đến lần thứ ba, Hứa Mặc mới áy náy mỉm cười với Cố Hoan, dịu giọng chấm dứt cuộc trò chuyện nhạt nhẽo: “Thật xin lỗi, hôm nay chúng ta dừng ở đây nhé.”
Cố Hoan còn mong anh đi cho nhanh, nhưng vì bố cô ấy luôn để mắt sang bên này nên không dám lộ liễu. Thấy anh chủ động đưa bậc thang, cô ấy lập tức xua tay: “Anh đi đi. Trước khi đi nói với bố tôi hai câu, bảo ông ấy đừng mong đợi ở anh nữa. Anh biết mà, duyên chúng ta chưa tới.”
Chú Cố mắt tinh, sợ bỏ lỡ chàng rể tốt, tiện tay cầm ly champagne bước tới chặn Hứa Mặc lại.
Lăn lộn chốn phù hoa mấy chục năm, ông đã quen nhìn sắc mặt mà hành xử, chỉ một ánh mắt là hiểu được đối phương hữu ý hay vô ý.
Vừa thấy Hứa Mặc có ý rút sớm, ông bèn “tình cờ” tiến lại, định níu chân anh.
Gia đình bên kia làm ngành đóng tàu thuyền, vị thế trên biển nói một là một, được coi là một trong những doanh nghiệp tư nhân lớn nhất trong nước.
Chưa để ông kịp mở lời, Hứa Mặc đã chủ động chặn lại: “Chú Cố, thật thất lễ. Cháu và con gái của chú duyên phận chưa tới, e là phụ kỳ vọng của chú rồi.”
“Hôm nay quả thật cháu không thể ở lại, hôm khác nhất định sẽ đích thân tới thăm.”
Nói đến đây, khóe mắt anh đã lướt về phía cô gái đang co mình ở góc sofa ngoài sảnh, buồn ngủ đến mí mắt dính vào nhau. Anh vội kết thúc khách sáo: “Cháu có việc xin phép đi trước, mong chú thông cảm.”
Lời đã đến mức như vậy, ông ấy cũng khó lòng níu lại, chỉ đành cố nặn nụ cười tiễn khách.
Dù sao cũng có phần thất lễ, Hứa Mặc hơi cúi đầu với ông, vừa quay người vừa cởi khuy áo vest, sải bước đi thẳng ra sảnh ngoài.
Giữa đường có người muốn lại gần bắt chuyện, anh khéo léo từ chối. Mọi người thấy vậy đành để anh rời đi.
Vài ngày nay Hạ Trúc mất ngủ triền miên, trong bữa tiệc mọi người đều bận rộn kết nối và làm quen, chẳng ai chạy ra ngoài sảnh, cô một mình cầm chiếc điện thoại mới mua lướt lướt rồi buồn ngủ.
Liếc vào trong đại sảnh, thấy Hứa Mặc bị một vòng tinh anh áo quần chỉnh tề vây chặt, chắc chắn không thể đi sớm.
Xung quanh vắng bóng người, Hạ Trúc bèn tựa thẳng đầu vào tay vịn sô-pha, nghiêng người mà ngủ.
Nửa tỉnh nửa mê, cô mơ hồ nghe ai đó đang gọi tên mình. Cô tưởng đang nằm mơ, mở mắt ra lại chạm ngay một gương mặt tuấn tú.
Người đàn ông có đôi mắt dịu dàng, ánh đèn làm mờ đi những đường nét sắc sảo của anh, trông có vẻ thoải mái hơn bình thường.
Hứa Mặc thấy cô mơ màng mở mắt, đôi mắt hạnh nhân của cô ánh lên một lớp sương mù như vừa tỉnh dậy, anh nhẹ nhàng chạm vào đầu cô, giọng nói trầm thấp nhắc nhở: “Về nhà thôi, lên xe ngủ tiếp.”
Hạ Trúc giữ nguyên tư thế quá lâu, chân bị tê không thể cử động.
Hứa Mặc thấy cô nhíu mày kêu đau, tự mình ngồi xuống chiếc bàn trà thấp đối diện, hai chân dài co lại, anh nắm lấy bắp chân phải đang tê của Hạ Trúc đặt lên đầu gối mình, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa bóp chỗ tê.
Nhiệt độ xuyên qua lớp vải jean thấm vào da, làm Hạ Trúc không tự chủ được co rúm người lại.
Hứa Mặc nắm chặt mắt cá chân của cô, lắc đầu không đồng ý.
Hạ Trúc cứng người, không dám động nữa.
Cảm giác tê dần biến mất, cảm giác được chăm sóc ập đến, Hạ Trúc vô thức r*n r* hai tiếng, chống tay lên đầu nhìn Hứa Mặc.
Vẻ mặt anh ung dung, cả người tỏa ra một thứ ôn hòa ấm áp, trên mặt không hề thấy chút bực bội.
Rõ ràng ở vị trí cao, xung quanh toàn là những người khen ngợi anh, nhưng anh vẫn có thể làm được điều này cho cô ở nơi công cộng.
Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ có phần hoang đường vụt qua đầu Hạ Trúc, anh sẽ là một người chồng tốt.
__
Ra khỏi khách sạn xa hoa lộng lẫy, mới hay đại lộ Trường An lấp lánh như ban ngày.
Hạ Trúc mệt đến mở không nổi mắt, vừa lên xe đã tìm tư thế dễ chịu, tựa vai vào cửa kính chợp mắt.
Hứa Mặc lái xe như thường lệ, vừa vững vàng vừa êm ái. Hạ Trúc từ từ khép mắt trong nhịp điệu chậm rãi ấy.
Thấy cô đã chìm vào giấc ngủ, Hứa Mặc tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, với tay lấy chiếc chăn mỏng ở hàng ghế sau, nhẹ nhàng đắp lên vai cô.
Người đang ngủ say thật bình yên và đáng yêu, khác hẳn với vẻ cảnh giác và xa cách khi tỉnh táo, Hứa Mặc đặt đầu ngón tay lên mũi cô chỉ cách nửa centimet, nhưng lại sợ làm cô tỉnh giấc, nên lặng lẽ rút tay về.
Có trời mới biết, khi đang tận tình giảng giải bài học cho sinh viên trong lớp mà nhận được điện thoại của cô, nghe thấy câu “Em bị tai nạn xe rồi”, lòng anh nặng nề đến nhường nào.
Chẳng còn tâm trí đâu để ý đến đám học trò đang háo hức, anh vơ vội chìa khóa xe lao ngay ra ngoài, chỉ muốn chạy đến bên cô ngay lập tức.
Không phải là không dám đánh cược, mà là không thể để thua.
Cứ hễ nghĩ đến việc cô chính là canh bạc ấy, anh lại không kìm được nỗi sợ hãi.
Anh có cái khí phách “ngàn vàng tiêu hết rồi lại kiếm”, nhưng lại chẳng có cái dũng khí “xem chuyện cũ như khói mây mà quên lãng”.
Hạ Trúc hoàn toàn không hay biết gì về điều này.
Ngủ không biết bao lâu, Hạ Trúc từ từ tỉnh dậy, trước mắt là một bãi đỗ xe tối tăm và chật chội, chỗ đỗ xe khá hẻo lánh.
Những góc tối không có ánh sáng, bên trái bên phải đều đậu đầy xe sang, trong đó có chiếc Hồng Kỳ H7, thực sự có phần bình thường.
Chiếc chăn mỏng trên vai Hạ Trúc đã bị cô kéo xuống chân, cô mở mắt, chậm rãi mất vài giây để định hình, theo thói quen nghiêng đầu.
Ghế lái trống không, chẳng có ai, chỉ dựa vào chiếc áo vest may đo vắt trên lưng ghế mà cô nhận ra chủ nhân.
Hạ Trúc cảm thấy đầu óc trống rỗng, một lúc không phản ứng kịp, cho đến khi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm của người đàn ông ở không xa, cô mới nhận ra đây là xe của Hứa Mặc.
Cô hạ cửa kính xe, thò đầu ra ngoài, chỉ thấy Hứa Mặc đứng tựa lưng vào chân tường cách đó không xa, cầm điện thoại nói chuyện với ai đó.
Cởi áo khoác, trên người anh chỉ còn chiếc sơ mi trắng, kiểu dáng bình thường mà lại mang dáng dấp riêng của anh như bạch dương nhỏ giữa mùa đông, ngửa mặt với gió sương mà vẫn sừng sững.
Lạnh nhạt mà kiêu ngạo.
Không biết đầu dây bên kia là ai, khóe môi anh vẫn vương nét cười khẩy lạnh nhạt, lông mày mắt trông có vẻ hòa hoãn nhưng lại ẩn chút nôn nóng mơ hồ, đáy mắt ngâm một làn băng giá khiến người ta lạnh toát trong chớp mắt.
Dù cách bốn năm mét, vẫn có thể nghe thấy sự tức giận không thể che giấu của anh: “Tôi khuyên ông đừng động đến cô ấy. Nếu không, tôi cũng không biết khi bị dồn vào đường cùng, tôi sẽ có phản ứng gì.”
Lời nói sắc bén nhưng lại có tác dụng.
Đối phương không biết đáp gì, Hứa Mặc mặt mày u ám cúp máy, nhét điện thoại vào túi quay lại, đi chưa được mấy bước đã chạm phải ánh mắt ngơ ngác của Hạ Trúc, bước chân anh khựng lại.
Đối mắt vài giây, Hứa Mặc tránh đi ánh nhìn nóng rực của cô, khép mắt, thu lại cảm xúc, hỏi: “Em tỉnh dậy từ lúc nào?”
Thấy giữa lông mày anh vẫn còn vệt giận, Hạ Trúc bĩu môi, nửa người trên chống vào khung kính đáp: “Năm phút trước.”
Đảo mắt nhìn quanh gara, cô hơi mơ màng: “Đây là đâu?”
Hứa Mặc sửng lại, khẽ nhíu mày: “Gara khu nhà mình mà cũng không nhận ra?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, nhìn quanh trái phải, lúc này mới phát hiện là căn hộ gần Định Huệ Tự.
Cô thường đỗ ở tầng B1, chưa bao giờ xuống tầng B2, không nhận ra cũng là điều bình thường.
Đã đến ngay dưới nhà, chẳng cần anh phải đưa lên tận cửa.
Hạ Trúc xách túi mở cửa bước xuống, lễ phép nói lời cảm ơn: “Cảm ơn anh hôm nay đã dành thời gian đi cùng em, em lên nhà đây.”
“Em…”
Còn chưa kịp mở miệng, như nhìn thấu ý định của cô, Hứa Mặc đã cắt lời trước: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Nói trên xe hay lên nhà nói?”
Hạ Trúc liếc anh, thấy sắc mặt anh phức tạp, như sắp dặn dò điều gì.
Cô cắn môi, lại chui về ghế, động tác rõ là không muốn cho Hứa Mặc lên lầu.
Anh cũng không chấp nhặt, theo vào trong xe, xoay người mấy lần muốn nói lại thôi, nhìn cô hai lượt mà vẫn chưa thốt lời nào.
Hạ Trúc đợi không nổi, nổi cáu: “Chuyện gì? Rốt cuộc nói không? Không nói em đi đây.”
Vừa xoay người định xuống xe, cổ tay đã bị Hứa Mặc nắm chặt. Lòng bàn tay anh ấm áp, hơi nóng thấm qua da khiến động tác cô khựng lại.
Cô nhìn thẳng vào cửa kính, ngắm hai bóng người chồng lên nhau vì ánh sáng, không biết đang nghĩ gì.
Thấy cô không còn khí thế đứng dậy bỏ đi, Hứa Mặc buông tay, thuận đà mở hộp tay vịn, móc ra một bao thuốc, kẹp một điếu lên môi, bật lửa châm.
Hít một hơi, anh chầm chậm hạ kính, đưa tay cầm điếu thuốc ra ngoài, không để khói ám vào trong xe. Chỉ là tâm trạng anh đang bứt rứt, thật khó mà kiềm chế.
Nicotine khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn, anh gõ gõ tàn thuốc, nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh không còn động tĩnh.
Lúc này mới nhận ra đường cong bờ vai cô mềm mại, uyển chuyển, chỉ là người hơi gầy, nhìn vào tự khắc nảy sinh lòng thương cảm.
Rít hơi cuối cùng, anh bẻ tắt điếu thuốc, ung dung mở lời: “Hôm trước em hỏi anh có muốn cưới em không, lúc đó phản ứng đầu tiên của anh là em điên rồi, vì anh thấy em coi hôn nhân như trò đùa, tùy tiện là có thể có được.”
“Giờ anh hối hận rồi. Chỉ muốn hỏi em là em còn muốn kết hôn anh chứ?”
Hạ Trúc sững sờ, nhìn anh với ánh mắt không dám tin, như muốn hỏi “Đầu óc anh không sao chứ?”
Dường như đã đoán trước phản ứng của cô, Hứa Mặc tiếp tục: “Nói về gia thế, có lẽ anh không xứng với em. Nói về chính mình, chắc anh vẫn còn cơ hội liều một ván.”
“Chắc em cũng nghe qua tình cảnh của anh bây giờ, bất kể là nhà họ Hứa hay…”
Nói đến nửa chừng, Hạ Trúc đã không kiềm chế được, đắc ý cắt ngang: “Em đồng ý.”
Hứa Mặc nghẹn họng, không biết nói gì, dường như không ngờ Hạ Trúc lại nhanh chóng như vậy, những lời còn lại cũng không nói ra được, không khí trong xe trở nên ngượng ngùng.
Hạ Trúc hiểu rõ phong cách làm việc của anh, biết anh không phải người quyết định qua loa; nay bị cô phá nhịp, thoắt cái không biết nên xử lý thế nào.
Cô hứng thú thưởng thức vẻ khó xử của anh lúc này, cố ý nhướng mày: “Sao? Bị dọa rồi à?”
Như tìm được bí kíp độc môn, cô luyên thuyên không ngừng: “Không phải anh hỏi em có muốn không sao? Giờ lại muốn đổi ý?”
“Còn nữa, anh là anh, nhà họ Hứa là nhà họ Hứa, chuyện của chúng ta có liên quan gì đến họ.”
“Về việc có xứng hay không, ai mà nói được. Hơn nữa, nhiều người không xứng với em lắm.”
Nói đến mức này rồi, dây dưa cũng vô ích. Hứa Mặc khẽ nâng mí mắt chốt lại: “Vậy thì, chúng ta bàn với gia đình một chút, chọn thời gian đi làm giấy đăng ký kết hôn nhé?”
Hạ Trúc cắn môi, lắc đầu không tán thành: “Tạm thời không bàn nữa, chúng ta cứ đi làm giấy đăng ký kết hôn trước, giữ bí mật với họ một thời gian.”
“Bố em hơi bảo thủ, nếu thật sự bàn với họ, chắc chắn sẽ gặp khó khăn.”
Rõ ràng là Hứa Mặc khơi gợi câu chuyện, nhưng quy trình lại do Hạ Trúc dẫn dắt, khiến Hứa Mặc nghi ngờ mình có nghe nhầm không.
Anh ngẩng lên nhìn cô hai cái, thấy đuôi mày cô cong cong, ánh mắt đầy ý cười, không đoán nổi là vui thật hay làm ra vẻ.
So với sự thẳng thắn của cô, Hứa Mặc lại chần chừ. Anh nhíu mày hỏi: “Em không hỏi lý do à?”
Thấy anh có vẻ muốn đổi ý, Hạ Trúc sốt ruột trừng anh một cái, cảnh giác truy vấn: “Em hỏi rồi có ảnh hưởng kết quả không?”
Hứa Mặc nhớ đến cú điện thoại vừa nãy, xoa ấn đường, giọng pha một tia mỏi mệt khó gọi tên: “Có thể.”
Sao người này lúc nào cũng do dự, nói rồi lại đổi?
Hạ Trúc hầm hầm liếc anh, nghiến răng: “Vậy em không hỏi nữa!”
Bị phản ứng bất ngờ của cô chọc cười, Hứa Mặc cúi đầu ho khẽ, hiếm khi trêu cô: “Đùa em thôi, đừng để bụng.”
“Đã quyết thì anh nhận phần lợi này. Chuyện giữ bí mật hay không tùy em, anh không yêu cầu gì.”
“Nhưng mà đã kết hôn, anh hy vọng mọi thứ đều theo quy trình, không thể để em thiệt thòi.”
Hạ Trúc không có yêu cầu gì về những điều này, trong quá trình nói chuyện, đầu óc cô dần tỉnh táo hơn, bỏ qua niềm vui khi được cầu hôn, giờ cô hơi tò mò tại sao Hứa Mặc lại đột ngột thay đổi ý định muốn kết hôn với cô.
Nhưng nghĩ đến việc hỏi ra, người này có thể thay đổi ý định bất cứ lúc nào, Hạ Trúc chỉ có thể kiềm chế sự tò mò, dự định sẽ hỏi sau khi có giấy kết hôn.
Không biết có phải vì bí mật “động trời” này làm choáng váng hay không, Hạ Trúc một mình bước vào thang máy, bấm số tầng, cả quá trình giống như vừa uống nhầm rượu giả đầu óc lâng lâng, lời nói hành động chẳng hề lý trí, tỉnh táo hay bình tĩnh.
Sao cô lại dễ dàng gật đầu như thế? Có phải hơi vội vàng không?
Hai lần trước cô tin chắc Hứa Mặc sẽ không đồng ý nên có phần h*m m**n hơn thua. Đến khi người ta chủ động đổi ý, cô lại thấy như đang mơ, mãi vẫn không thật.
__
Thang máy dừng ở tầng tám, Hạ Trúc sa sầm mặt bước ra, vừa lục tìm thẻ căn hộ vừa nghĩ ngợi về hành động điên rồ của Hứa Mặc tối nay.
Thẻ còn chưa rút hẳn ra thì một tin nhắn như điềm báo đã tới.
“Ting.”
Quẹt thẻ mở khóa điện tử của căn hộ, Hạ Trúc hấp tấp vào nhà, khép cửa lại, tiện tay ném thẻ lên tủ ở tiền sảnh, xỏ dép lê đi sâu vào bên trong.
Đến khi cả người vùi xuống chiếc sofa mềm mại, cô mới nhớ ra còn tin nhắn chưa đọc. Cô bới điện thoại ra từ giữa một đống phấn, son môi, nước hoa, mở WeChat, liền thấy ngay tin nhắn như biết trước tương lai của Chu Tứ: “Hứa Đại Sơn vừa được bổ nhiệm sau đợt luân chuyển, con đường quan lộ lại lên một bậc.”
Hạ Trúc nhìn chằm chằm mấy chữ ấy suốt nửa tiếng, cuối cùng chợt bừng tỉnh.
Có câu hát thế nào nhỉ? Hình như là…
“Phong hoa tuyết nguyệt chỉ là một vở kịch, dung nhan còn lại mặc người chiêm ngưỡng.”
Đã gọi là một vở kịch, cô đắm chìm trong đó cũng đâu có gì quá.
Ai dám đảm bảo cả một đời này có thể tỉnh táo mà đi qua từng ngày từng đêm; ban ngày không phải là l**m máu trên lưỡi dao, ban đêm chẳng phải là đi dây giữa không trung hay sao.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...