Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 3: “Xem như em nợ anh một ân tình.”



“Từ khi nào mà em lại khách sáo với anh như vậy?”
Hứa Mặc thả lỏng vai, giọng điệu hòa nhã, ánh mắt nhìn Hạ Trúc đầy ôn tồn. Trên gương mặt anh thoáng hiện chút khó hiểu, bình thản đến mức như đang hỏi cô hôm nay thời tiết ra sao.
Nếu không phải quen biết anh nhiều năm, Hạ Trúc hẳn sẽ tưởng rằng anh đang thật sự tự vấn bản thân.
Đáng tiếc là không phải, anh chỉ đơn thuần thấy lạ, không mang chút ẩn ý nào.
Chỉ có những ai từng thật sự hiểu Hứa Mặc mới biết, anh là kiểu người “bên ngoài ấm áp, bên trong lạnh lùng”. Trước mặt ai anh cũng nhã nhặn, chu đáo, nhìn ai cũng như có ba phần dịu dàng, thế nhưng tận sâu trong xương tủy, anh lạnh nhạt hơn bất cứ ai.
Nếu Hạ Trúc chưa từng nếm qua sự lạnh nhạt ấy, e là cô cũng sẽ bị câu hỏi của anh kéo vào vòng xoáy tưởng rằng anh còn để tâm.
Sau lưng họ là khu khám của khoa xương khớp, thỉnh thoảng có bệnh nhân ra vào, hai người đứng giữa hành lang, khó tránh khỏi thu hút ánh nhìn.
Đến lượt nhóm người thứ ba đi ngang, có người tinh ý nhận ra không khí giữa họ không ổn, bước chân khựng lại, liếc nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ.
Hạ Trúc chẳng muốn trở thành trò tiêu khiển cho thiên hạ, hơi ngẩng cằm, khẽ nhoẻn môi cười đáp lại Hứa Mặc, giọng mang chút trêu chọc: “Em đi thăm bà ngoại, anh cứ tự nhiên.”
Hứa Mặc thoáng ngây người, như bị sự xa cách trong lời cô làm chững lại. Thấy cô định rời đi, anh vẫn cất bước theo, sánh vai bên cạnh. Thậm chí anh còn hơi cúi người xuống để ngang tầm cô, hạ giọng nói sát tai: “Anh đi cùng em. Bác sĩ điều trị cho bà ngoại em là bạn học tiểu học của anh, để anh chào hỏi một tiếng.”
Một lời “chào hỏi” như thế, trong nhiều trường hợp, chính là một dạng quan tâm đặc biệt. Đôi khi, có mối quen biết, chỉ một hai câu là xong việc; còn nếu không có, dù chạy đôn chạy đáo mấy tháng trời, cũng chẳng ai ngó ngàng.
Trong giới của họ, không ai dại dột gây thù kết oán. Ai cũng hiểu rằng thêm một người bạn tốt hơn là thêm một kẻ địch. Hơn nữa, mọi người đều thuộc cùng một vòng tròn lợi ích, sớm muộn gì cũng phải chạm mặt, chẳng ai muốn xé rách hòa khí.
Cái gọi là “lăn lộn trong giới”, vốn dĩ phải có quan hệ, có thế lực, có hậu thuẫn. Nếu bản thân bạn chẳng có giá trị, ai sẽ muốn chơi cùng bạn chứ?
Hạ Trúc chớp mắt, giọng tỉnh táo mà mềm mỏng: “Xem như em nợ anh một ân tình.”
Hứa Mặc khẽ dừng bước, định nói “anh không có ý đó”, nhưng khi ánh mắt lướt qua gương mặt trắng trẻo mà lạnh lùng, chẳng muốn nói thừa một câu của cô, tất cả lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Hạ Trúc bước chân vào giới giải trí mà chưa từng để lộ thân phận thật của mình. Ngoài cái tên là thật, chẳng ai biết gia đình cô làm gì hay có địa vị ra sao.
Vài năm trước, có một đạo diễn thấy cô vừa xinh đẹp vừa có cá tính riêng, sau khi đóng máy liền bảo trợ lý sắp xếp một buổi tiệc nhỏ, cố ý mời cô đến, thực chất là muốn gài bẫy.
Trong bữa tiệc, trợ lý đạo diễn tìm đủ mọi cách dụ Hạ Trúc uống rượu, rồi còn lén bỏ thuốc vào ly cô. Sau đó, hắn ta giả vờ tốt bụng đưa cô “nghỉ ngơi” trong phòng đạo diễn. Nhưng khi đạo diễn vừa đến cửa phòng, còn chưa kịp bước vào thì bị vài gã đàn ông cao lớn chặn lại, đánh cho một trận tơi bời, sau cùng bị l*t s*ch ném ra trước sảnh khách sạn cho thiên hạ xem.
Còn nhân vật trung tâm của vụ việc là Hạ Trúc, cô lại ung dung rút lui trong im lặng.
Giới giải trí sau đó xôn xao bàn tán, ai nấy đều đoán cô chắc chắn có chỗ dựa không nhỏ. Nhưng dù họ có dò la cỡ nào, vẫn không ai tìm ra được chút thông tin đáng tin cậy nào về thân thế của cô.
Lần duy nhất có “tin tức” rò rỉ là vào một buổi lễ trao giải. Khi đó, Chu tổng của Hồng Mạo Capital một nhân vật có tiếng trong giới đầu tư, lại chủ động cúi người giúp cô nâng váy trên thảm đỏ. Hạ Trúc nghiêng đầu khẽ mỉm cười đáp lại, dáng vẻ vừa nhàn nhã vừa xa cách. Sau buổi lễ, hai người còn cùng rời đi trên một chiếc xe sang trọng.
Khoảnh khắc ấy lọt vào ống kính của kẻ nhiều chuyện, lan truyền nhanh như gió: mười truyền trăm, trăm truyền nghìn. Ai cũng đồn rằng Hạ Trúc chính là “người phụ nữ phía sau” của Chu tổng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Chu tổng lại kết hôn với Thẩm Nghiên, thậm chí còn tổ chức một màn cầu hôn lãng mạn bằng một đêm pháo hoa rực sáng khắp biệt thự ở Bắc Kinh.
Hashtag #Thiếu gia Bắc Kinh đốt pháo hoa tỏ tình vì tình yêu# treo trên Weibo suốt ba ngày liền đủ thấy anh ta yêu vợ đến nhường nào.
Còn Hạ Trúc là người từng bị lôi vào tin đồn tình ái cũng theo đó bị cộng đồng mạng nhanh chóng lãng quên. Tin đồn “cô là người của Chu tổng” tự nhiên tan biến, chẳng cần ai phải thanh minh.
Từ đó, cô trở lại là một nhân vật bên lề của giới giải trí: có tác phẩm nổi bật, nhưng chẳng có chỗ dựa; chỉ là một người đi làm thuê giữa thế giới hào nhoáng này.
Những lời đồn nào là “tình nhân của ai”, “người phụ nữ bí mật của ai”, tất cả đều như mây khói, gió thổi là tan.
Dù sống trong giới giải trí, Hạ Trúc chưa bao giờ coi mình là người trong giới. Cô chỉ đơn giản thích viết kịch bản, thích nhìn những nhân vật mình tạo ra hiện lên sống động trên màn ảnh qua diễn xuất của người khác, còn danh tiếng và lợi ích, cô không bận tâm.
Nhưng không bận tâm, không có nghĩa là không hiểu rõ.
__
Rời khỏi toà nhà của khu khám bệnh, hai người cùng nhau đi về khu nội trú, trên đường đi, ánh mắt Hứa Mặc thỉnh thoảng lại lướt sang Hạ Trúc.
Dù trên tóc và áo dính ít phấn trắng, nhưng vẫn chẳng thể che đi khí chất của cô.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy mái tóc cô được chăm sóc rất tốt, đen tuyền và óng ả như tơ, mềm mại đến mức khiến người ta chỉ muốn chạm vào. Do trời nóng nên cô chỉ buộc qua loa thành một búi tròn, vài sợi tóc con không nghe lời xõa ra, khiến vẻ ngoài vốn điềm đạm lại thêm chút tinh nghịch.
Các đường nét trên khuôn mặt rất tinh tế và xinh đẹp, làn da mịn màng không tì vết, thuộc kiểu mặt trái xoan đặc trưng. Điều thu hút nhất chính là nốt ruồi đỏ trên đầu mũi, làn da trắng lạnh càng làm cho nốt ruồi đó thêm phần quyến rũ.
Vì tính chất công việc, trang phục của Hạ Trúc rất đơn giản, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc phối cùng quần jean ống rộng màu lam lam, áo sơ mi được bỏ vào trong quần, để lộ đôi chân dài thon thả.
Hôm nay cô không có trang điểm, chỉ đeo trên ngón trỏ tay phải một chiếc nhẫn ngọc lục bảo; cổ và tai trống trơn, khiến tổng thể trông sạch sẽ, gọn gàng, mà vẫn toát lên nét thanh lịch tự nhiên.
Có lẽ do vội vàng, cô ấy quên không tháo thẻ công việc trên cổ, trên thẻ có ghi dòng chữ “Đoàn làm phim [Gặp lại vào thứ Tư]”, bên dưới là hai hàng chữ nhỏ ghi rõ “Họ tên: Hạ Trúc”, “Chức vụ: Biên kịch”
Ba năm không gặp, tính cách cô thay đổi khá nhiều.
Trước đây, mỗi khi ở trước mặt anh, cô nói rất nhiều, dù anh không mở lời, cô vẫn sẽ tự nhiên kể cho anh nghe về cuộc sống, công việc, hay những chuyện linh tinh chẳng biết cô nghe từ đâu. Có khi cô nói đến mức anh thấy phiền, chỉ muốn bịt tai lại.
Còn giờ đây, giữa họ dường như chẳng còn điều gì để nói.
Bỏ qua những khúc mắc cũ chưa từng được nói ra, Hứa Mặc đối với cô thật ra không hề có oán hận gì.
Chỉ là… có một ranh giới, mà anh vẫn chưa thể bước qua.
Nghĩ đến đó, cổ họng anh khẽ động, giọng trầm thấp vang lên: “Em về nước rồi vẫn ở trong đại viện à?”
Bước qua hành lang, thấy thang máy phía trước xếp hàng dài, Hạ Trúc khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng lóe ý nghĩ, liền rẽ sang hướng một thang máy khác, Hứa Mặc không nói lời nào, lặng lẽ đi theo cô.
Từ khóe mắt, Hạ Trúc liếc sang người đàn ông bên cạnh, thấy anh vẫn chậm rãi bước đều, nét mặt điềm tĩnh, không có chút khó chịu, cô mím môi, cuối cùng cũng mở miệng đáp lại: “Không, em đang ở căn hộ bên quận Hải Điến.”
Hứa Mặc liếc cô một cái, giọng bình thản: “Ở chỗ nào?”
Hạ Trúc cố giữ giọng bình tĩnh, nói chậm rãi: “Gần khu Định Huệ Tự.”
Anh còn định nói thêm, nhưng đúng lúc đó thang máy dừng ở tầng một. Chiếc thang này có vẻ nằm ở vị trí hơi khuất nên chẳng mấy ai chú ý, trong thang máy chỉ có vài người.
Khi cửa thang máy vừa mở, Hạ Trúc như con cá nhỏ nhanh nhẹn lướt vào, lập tức ấn nút tầng 15, rồi nép hẳn vào góc trong cùng. Hứa Mặc bước theo sau, đứng ở cửa, ở giữa cô và anh còn có ba người chắn ngang.
Tầm nhìn bị chắn, những lời anh định nói cũng nghẹn lại trong cổ.
Thang máy đã cũ kỹ nên mỗi lần dừng lại đều phát ra vài tiếng động nhỏ.
Hạ Trúc đứng ở góc, ngẩng đầu chỉ thấy nửa bóng lưng của Hứa Mặc.
Anh cao khoảng 1m87, dáng người thẳng tắp, vai rộng, áo vest sẫm màu để lộ một đường cổ áo sơ mi trắng tinh, phần cổ gáy dài, sau gáy đầy đặn và tròn trịa, đứng trong thang máy trông đặc biệt nổi bật.
Từ nhỏ Hứa Mặc đã là kiểu người nề nếp, chững chạc. Học giỏi nhất, ngoan ngoãn nhất, cũng là đứa trẻ khiến người lớn trong đại viện yên tâm nhất. Lễ nghi, tác phong của anh luôn là kiểu mẫu mà người lớn lấy ra làm gương cho những đứa trẻ khác: “Phải học theo con trai nhà họ Hứa đấy!”
Có một thời, Hạ Trúc cực kỳ ghét anh, cô thấy anh giả tạo, nghiêm túc đến phát mệt.
Nhưng về sau, khi thấy được lớp yếu đuối ẩn sau vẻ ngoan ngoãn đó, cô lại bắt đầu thương cảm anh, thấy anh thật đáng thương.
Mà thương cảm một người đàn ông, chính là khởi đầu của tình yêu. Chỉ tiếc, năm ấy Hạ Trúc chưa hiểu thương một người đàn ông là như thế nào, là tự làm mình đau.
Nếu được cho cơ hội lần nữa, cô nghĩ, mình sẽ không bao giờ chủ động đến gần Hứa Mặc.
Không vì điều gì khác, chỉ vì sự chân thành của cô không đáng bị hoang phí.
Bởi trên đời này, đâu phải ai cũng có thể được yêu đúng người mình thương.
Tình yêu, tựa như mua vé số, một canh bạc mà xác suất thắng gần như bằng không.
Nghĩ đến đây, ký ức cũ bỗng ùa về, Cô nhớ đến ngày đầu tiên Hứa Mặc chuyển đến đại viện.
Đó chính là mùa hè năm 1998. Bắc Kinh khi đó còn xa lạ với dáng vẻ phồn hoa bây giờ, chưa có nhiều nhà cao tầng, giá nhà cũng chẳng đắt đỏ. Thành phố vẫn trong thời kỳ phát triển, con phố Vương Phủ Tỉnh còn đang cải tạo, đường xá chật chội, khắp nơi dựng tôn sắt, bến xe Tây Trực Môn đậu đầy những chiếc xe khách đỏ, phố xá chen chúc hàng trái cây, hẻm nhỏ cũ kỹ, ra cửa vài bước là thấy bảng hiệu “Hộp đêm XX” chớp nháy sáng.
Năm đó, Hạ Trúc vừa tròn năm tuổi. Ngoài cô con gái út nhà họ Thẩm là Thẩm Nghiên còn đang ti mẹ ra, thì cô chính là cô gái nhỏ nhất trong đại viện.
Trong một đại viện, bao giờ cũng có một đứa trẻ cầm đầu. Ở đây là Thẩm Hành lớn tuổi nhất, đánh nhau giỏi nhất, đầu óc cũng lanh lợi nhất. Thẩm Hành dẫn đầu đám nhóc quậy phá mà chẳng bao giờ bị người lớn phát hiện, tự nhiên trở thành “đại ca” của cả khu.
Trong đại viện có rất ít con gái, Hạ Trúc chơi một mình cũng buồn, nên có lúc sẽ sang chơi với em bé nhà họ Thẩm. Những ngày không đi học, cô toàn theo Thẩm Hành và Chu Tứ chạy khắp nơi.
Mỗi lần bọn họ đánh nhau với đám trẻ khu kế bên, cô đều trốn ở góc, lén làm “chim gác cổng”.
Ngày Hứa Mặc đến, đúng lúc Thẩm Hành và Chu Tứ đang giao chiến với mấy đứa trẻ hàng xóm. Hạ Trúc nhận cây kẹo m*t của Thẩm Hành, như thường lệ tiếp tục nhiệm vụ canh chừng.
Đánh nhau là chuyện thường ngày, Thẩm Hành chưa bao giờ thua, nhưng hôm đó lại khác.
Cô ngồi ở góc tường, loay hoay mãi không bóc được lớp kẹo, nghĩ đi một lát chắc không sao. Ai ngờ bên kia kéo thêm người, Thẩm Hành và Chu Tứ bị đánh te tua.
Cô trở lại, chỉ thấy đám nhóc đang hò hét: “Không có đại ca, mấy người chỉ là khỉ thôi!”
Cô đứng im trong góc, tim đập thình thịch, chẳng dám ho he một tiếng.
Đang loay hoay thì nghe giọng Hứa Đại Sơn vang lên ngoài cổng, cô vội hét to: “Có người đến rồi!”
Hét xong còn định bỏ chạy, nhưng Hứa Đại Sơn đã nhìn thấy cô.
Cắn cây kẹo trong miệng, cô quay lại thấy chú Hứa đang dẫn theo một người phụ nữ thanh nhã và một cậu con trai.
Người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc sườn xám ôm dáng được thiết kế riêng, tóc uốn nhẹ, gương mặt dịu dàng như nước, nói năng nhẹ nhàng và đầy tình cảm. Về sau, Hạ Trúc mới tìm được từ chính xác để miêu tả một người phụ nữ bước ra từ miền sông nước Giang Nam.
Chỉ tiếc rằng, người phụ nữ này số phận không tốt, cuối cùng còn phải chịu khổ vì tình yêu hư ảo của mình.
Cậu con trai bên cạnh tầm khoảng mười một, mười hai tuổi, mặc áo phông rộng, quần jean ống suông, giày trắng tinh không dính chút bụi.
Cậu cao hơn Hạ Trúc cả cái đầu, cô phải ngẩng lên mới thấy rõ mặt.
Đám nhóc đánh nhau đã tản hết, chỉ còn mình cô trơ trọi giữa sân.
Sợ bị phát hiện, cô vội phủi bụi trên váy, nặn ra một nụ cười, đưa tay chào: “Chào chú Hứa ạ.”
Hứa Đại Sơn cười hiền: “Ơ kìa, Bánh Trôi nhỏ, sao cháu ngồi đây giữa trưa nắng thế?”
Bánh Trôi!
Hạ Trúc ngẩn người. Từ khi vào mẫu giáo, cô ghét nhất là bị gọi bằng cái tên này.
Cô về nhà và phản đối với bố mẹ rằng không muốn cái tên đó, nhưng bố mẹ không những không đổi, mà còn cười nói rằng gọi là Bánh Trôi thì dễ thương biết bao.
Sợ cô buồn nên mẹ cô còn ân cần an ủi rằng: “Con xem, con gái nhà họ Thẩm gọi là Há Cảo, hai đứa hợp nhau biết bao.”
Cô biết chẳng thể đổi được, chỉ an ủi bản thân rằng may mà tên thật không quá tệ.
Khi nghe Hứa Đại Sơn gọi thế, cô nhỏng người lên, hai tay chống hông, ra vẻ người lớn: “Chú đừng gọi cháu là Bánh Trôi nữa, cháu đi học rồi đấy!”
Nói rồi chỉ thẳng vào cậu con trai bên cạnh: “Còn anh ấy là ai? Sao lại được vào đây ạ?”
Dáng vẻ ấy như muốn nói: “Đây là địa bàn của tôi, người ngoài không được phép vào.”
Hứa Đại Sơn nhìn thấu tâm tư của Hạ Trúc, mỉm cười giới thiệu Hứa Mặc cho Hạ Trúc: “Đây là cháu trai của chú, tên là Hứa Mặc. Lúc trước ở Tô Châu, hôm nay mới đón về. Lớn hơn cháu vài tuổi, cháu gọi là anh Hứa Mặc đi nhé. Sau này nhớ dẫn anh đi chơi, giúp anh làm quen chỗ này.”
Hạ Trúc vốn là cô bé nhiệt tình, nghe vậy liền hào hứng gật đầu. Cô mặc váy công chúa màu hồng, ngậm kẹo m*t, lon ton bước đến trước mặt Hứa Mặc.
Hứa Mặc thật đẹp, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng, toát lên vẻ chỉn chu gọn ghẽ, mang theo mùi hương dịu nhẹ.
Khác hẳn so với Thẩm Hành và Chu Tứ, suốt ngày xáp lá cà, mồ hôi nhễ nhại.
Cô ngượng ngùng che miệng cười, khẽ nói: “Anh ơi, anh đẹp quá.”
Nói xong còn định đưa tay chạm vào anh, nhưng Hứa Mặc lập tức né tránh.
Hạ Trúc ấm ức, mắt ngân ngấn nước: “Em chỉ muốn chạm một chút thôi mà…”
Hứa Mặc nắm chặt tay người phụ nữ bên cạnh, chỉ liếc cô một cái rồi quay đi, không nói lời nào.
Đó là lần đầu tiên Hạ Trúc gặp Hứa Mặc, một người khó gần, lạnh nhạt, và không thể chạm tới.
Sau này cô mới hiểu, khen một người đàn ông “đẹp”, thật ra là điều bất lịch sự.
Từ “đẹp”, đôi khi, là một lời khen sai chỗ cũng là khởi đầu cho một đoạn tình cảm chẳng đi đến đâu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...