Ký ức xa xôi đến vậy, thế mà cô vẫn còn nhớ rõ.
Bị ép vào góc thang máy, Hạ Trúc chỉ có thể qua khe hở hẹp giữa đám người mà nhìn chằm chằm những con số đỏ trên bảng hiển thị đang không ngừng nhảy lên cao. Trong ánh mắt cô, phảng phất một nỗi buồn nhàn nhạt, nỗi buồn của thời gian đổi thay, của người cũ chuyện xưa.
Thang máy dừng ở tầng 15. Hứa Mặc đứng gần cửa thang máy nhưng lại không theo dòng người bước ra. Anh giữ chặt nút “mở cửa”, vô thức ngoảnh đầu tìm kiếm bóng dáng cô.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Hạ Trúc như sa vào đôi mắt màu nâu trà sâu thẳm của anh, trong đó có thứ dịu dàng như nước, khiến tim cô lỡ nhịp nửa giây.
Chỉ thoáng qua thôi, nhưng đủ để khơi dậy những rung động từng bị chôn giấu rất lâu.
Cảm giác ấy, giống như buổi đầu thu ở Bắc Kinh gió khẽ thổi mà lạnh đến thấu xương.
Hạ Trúc còn chưa kịp hoàn hồn thì cô gái trẻ đứng cạnh chừng hơn hai mươi tuổi bất ngờ bước lên, mỉm cười cảm ơn Hứa Mặc. Cô gái vừa nãy bận tìm chứng minh nhân dân, quên mất thang máy đã đến, vội kéo khóa túi xách, cầm hộp canh sườn vừa mua ở tầng dưới rồi nhanh chóng rời đi.
Trước khi bước ra, ánh mắt cô gái vô tình lướt qua gương mặt tuấn tú của Hứa Mặc, ánh lên chút kinh ngạc, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Đó là khoảnh khắc ngắn ngủi, giữa hai người xa lạ một chút xao động, một chút duyên chưa kịp nảy mầm. Nếu cả hai có ý, biết đâu đã thành một câu chuyện khác.
Hứa Mặc bị bất ngờ, rồi khẽ cười đáp lại: “Không có gì.”
Khoảnh khắc ấy rơi vào mắt Hạ Trúc. Ngọn lửa trong tim cô, vừa mới bùng lên, lập tức như bị dội tắt bởi một gáo nước lạnh.
Cô vốn nên biết, anh luôn dịu dàng như thế, với bất kỳ ai cũng vậy, lịch thiệp, chu đáo, không phân biệt người nào.
Nhưng cô vẫn không kiềm được việc rung động vì những chi tiết nhỏ nhoi anh vô tình bộc lộ.
Đối với cô, đó không phải thói quen tốt.
Thậm chí, đôi khi… còn đủ sức khiến người ta tan nát.
Thấy Hạ Trúc vẫn đứng yên, Hứa Mặc liếc thấy hai người đang đến gần định bước vào thang máy, liền đẩy nhẹ gọng kính, giọng trầm thấp nhắc nhở: “Có người vào rồi.”
Cô mới bừng tỉnh, nắm chặt điện thoại, cố gắng phớt lờ anh, vội vã bước ra ngoài.
Đi được mấy bước, cô mới nhận ra mình chẳng biết bà ngoại nằm ở phòng nào.
Hứa Mặc theo sau, thấy bước chân cô chậm lại, dịu giọng nói: “Phòng thứ ba bên tay phải.”
Không biết có phải anh xịt nước hoa hay không, mà khi anh cúi người lại gần, hương thơm nhàn nhạt liền lan đầy trong khứu giác của Hạ Trúc.
Đó là mùi gỗ trầm, phảng phất hương tùng, dịu nhẹ mà sâu lắng, khiến người ta có cảm giác như đang lạc bước trong khu rừng mờ sương, để mặc hương gió dẫn lối, không ngừng tìm kiếm.
Chỉ là, người đi tìm rồi cũng sẽ hiểu ra, tất cả chỉ là một ảo ảnh.
Hạ Trúc đứng yên tại chỗ, ánh sáng nơi hành lang vì góc chiếu mà trở nên mờ tối. Cô khẽ cúi đầu, hàng mi run nhẹ, miễn cưỡng nói một tiếng cảm ơn.
Hứa Mặc nhìn cô, ánh mắt sâu như màn đêm, không nói một lời.
Dường như sự xa cách lặp đi lặp lại ấy, cuối cùng cũng đã khiến anh thấy đau.
__
Ban đầu, Hứa Mặc định nhờ người thu xếp cho bà cụ chuyển sang khu ở phía Nam của bệnh viện là nơi có phòng ốc sạch sẽ, yên tĩnh và được chăm sóc chu đáo hơn, đến mức ngay cả viện trưởng cũng phải ra mặt.
Nhưng bà cụ lại không chịu, chỉ cười xua tay: “Chỉ gãy chân tí thôi, ở vài ngày là ổn. Làm gì mà phải phiền người ta như thế.”
Thế là bà vẫn ở lại phòng bệnh thường, không chịu đặc cách gì hết.
Khi Hạ Trúc đẩy cửa bước vào, bà đang trò chuyện rôm rả với ông cụ giường bên.
Phòng bệnh này là loại ba giường, giường giữa trống không. Bà ngoại cô thì nằm giường sát cửa sổ, còn ông cụ thì nằm cạnh nhà vệ sinh. Ông cụ ấy bị thương ở tay, thấy có người nhà bà cụ đến thăm liền tìm cớ ra ngoài.
Bà cụ tuổi cao, thân thể yếu, bắp chân phải bó bột, giờ chỉ có thể khó khăn dựa vào gối, nửa nằm nửa ngồi. Vừa rồi còn nói chuyện nên vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng người ấy chưa kịp đổi.
Nghe thấy động tĩnh, bà đưa mắt nhìn ra cửa, thấy Hạ Trúc và Hứa Mặc một trước một sau bước vào, liền định ngồi dậy. Tay bà vừa đặt xuống hai bên thân còn chưa kịp dùng sức thì đã bị Hạ Trúc bắt gặp.
Cô vội kêu lên: “Bà ơi, đừng động!”
Bà cụ khựng lại nửa nhịp.
Hạ Trúc hốt hoảng, mấy bước chạy tới ngăn bà ngồi dậy. Cô ném điện thoại và chìa khóa xe lách cách lên tủ đầu giường, ngồi phịch xuống cạnh bà, cúi người lo lắng hỏi dồn dập: “Sao bà ngã vậy?”
“Bố cháu biết chưa?”
“Có nặng lắm không?”
“Sao bà không gọi cho cháu, lại phiền người khác thế?”
Câu cuối cùng, giọng cô mang theo chút trách móc, rõ ràng là nói với Hứa Mặc.
Anh đứng cạnh giường bệnh, nghe vậy chỉ khẽ liếc Hạ Trúc một cái, ánh mắt lạnh nhạt, chẳng rõ vui buồn.
Rèm cửa kéo dở, nửa khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, nửa còn lại hắt sáng, khiến những đường nét vốn đã sâu lại càng thêm góc cạnh.
Anh khẽ kéo rèm xuống, đầu ngón tay chạm vào lớp vải thô ráp, cảm giác sần sùi như đang vuốt lên lớp vỏ cây khô.
Hạ Trúc không để ý đến động tác nhỏ ấy. Giờ phút này, toàn bộ tâm trí cô đều đặt lên người bà. Nhìn thấy ngoài chân bó bột ra, những chỗ khác đều ổn, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Bà cụ thấy cháu gái căng thẳng quá mức, thần sắc cũng nghiêm trọng, không nhịn được bật cười: “Con bé này, căng thẳng gì chứ, bà có sao đâu.”
“Bố cháu dạo này bận lắm, ngày nào cũng tăng ca. Bà rảnh rỗi quá, định lau lại mấy ô cửa kính, ai ngờ trượt chân ngã.”
“Cũng may có Tiểu Hứa, không thì chắc bà còn nằm dưới đất chưa dậy nổi.”
“Đúng là trùng hợp, bà vừa ngã xuống thì nghe tiếng bước chân ngoài sân, liền gọi thử một tiếng, ai ngờ lại là Tiểu Hứa. Thấy bà ngã, nó vội vàng đưa đi bệnh viện ngay.”
“Bà quên mang điện thoại, nên không gọi được cho cháu. Mà chẳng phải cũng là nhờ Tiểu Hứa gọi cháu đến đây sao?”
“Đừng có giận dỗi với người ta nữa, phải cảm ơn đàng hoàng. Lát nữa dì út cháu đến thay, cháu đưa Tiểu Hứa ra ngoài ăn cơm nhé. Người ta lo toan từ nãy giờ, tìm bác sĩ, tìm phòng bệnh, vất vả đủ rồi.”
Hạ Trúc: “…”
Cô có thể… không đi không?
Hạ Trúc chạm phải ánh nhìn nghiêm nghị, không cho phép phản đối của bà, đành bĩu môi, gật đầu miễn cưỡng.
Nói đến đây, bà cụ bỗng nhớ ra Hứa Mặc vẫn còn trong phòng. Bà cố tình dừng một chút, rồi quay sang anh, giọng hiền hòa: “Tiểu Hứa này, cháu ra phòng y tá giúp bà lấy cốc nước nhé. Bà nói chuyện nhiều quá, thấy khát rồi.”
Hứa Mặc hiểu ý, biết bà cụ muốn nói chuyện riêng với Hạ Trúc, bèn mỉm cười gật đầu, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Anh vừa đi khỏi, bà cụ liền nắm tay cháu gái, đảo mắt nhìn cánh cửa khép hờ, hạ giọng đầy vẻ thần bí: “Hạ Trúc à, cháu thấy Tiểu Hứa thế nào?”
“Bà vừa hỏi thăm rồi, người ta vẫn còn độc thân đấy. Bà thấy Tiểu Hứa khôi ngô, tính tình lại tốt, hai nhà cũng quen biết nhau, cùng lớn lên trong một đại viện, phải nói là rất hợp.”
“Còn là giảng viên đại học, trẻ tuổi mà giỏi giang, chẳng có tật xấu gì, thế này mà cháu còn không biết quý, thật là tiếc.”
Bà cụ hai năm trước mới chuyển đến Bắc Kinh, trước đó sống mãi ở quê, nào hay biết những chuyện rối ren giữa Hạ Trúc và Hứa Mặc. Bà không biết hai người từng tuyệt giao, cũng chẳng biết đằng sau vẻ ngoài khách sáo ấy là vết thương chưa kịp lành lại.
Giờ gặp lại, họ chỉ đang duy trì một lớp vỏ hòa khí mỏng manh mà chỉ cần bóc đi, bên trong nhất định là máu thịt đầm đìa.
Thấy bà có ý muốn se duyên, Hạ Trúc vội ngăn: “Bà ơi, đừng gán ghép bừa nữa. Cháu với anh ấy… không thể đâu.”
Bà ngạc nhiên: “Sao lại không thể?”
Hạ Trúc thở dài, giọng cố tình cứng rắn: “Dù thế nào cũng tuyệt đối không thể. Cháu không thích kiểu người như anh ấy. Hơn nữa, anh ấy… đã có người mình thích rồi.”
Nghe vậy, bà cũng không ép nữa, chỉ thở dài đầy tiếc nuối: “Thôi được, nếu cháu thật sự không muốn, thì coi như bà chỉ nói bâng quơ vậy.”
Từ phòng y tá cầm cốc nước quay lại, vừa đến cửa phòng bệnh, Hứa Mặc liền nghe thấy câu nói ấy, động tác gõ cửa của anh bỗng khựng lại.
Bàn tay vô thức siết chặt chiếc cốc giấy, chỉ một giây lơ đãng, nước đã tràn ra ngoài, thấm ướt cả vạt áo vest.
May mà áo anh màu sẫm, nên không dễ nhìn ra.
Đúng lúc đó, bác sĩ Phùng Kha khám xong ca bên cạnh, vừa đi ngang qua, trông thấy cảnh ấy liền tròn mắt, huýt khẽ một tiếng, giọng đầy vẻ hóng chuyện: “Ơ, cậu làm sao đấy? À mà này, giường số chín kia là ai mà viện trưởng cũng phải đích thân hỏi thăm thế?”
Hứa Mặc kìm lại cảm xúc, nét mặt không đổi, giọng bình thản: “Người nhà tôi thôi, chẳng có gì đặc biệt đâu, đừng đoán mò.”
Phùng Kha rõ ràng không tin, nhưng cũng chẳng vạch trần, chỉ thở dài, than thở: “Từ ngày bị điều về bệnh viện này tôi chẳng được yên ngày nào. Gặp đâu cũng toàn bệnh nhân ‘quan trọng’, lãnh đạo đến thăm suốt, áp lực mệt mỏi đến mức muốn bỏ nghề luôn rồi.”
Phùng Kha đảo mắt nhìn Hứa Mặc, lại bật cười trêu: “Mấy năm không gặp, nhưng chuyện về cậu tôi nghe đầy rẫy. Ghê thật, cứu cả công ty sắp phá sản cơ đấy. Hay là tôi theo cậu luôn đi, đỡ phải làm bác sĩ, ngày nào cũng cúi đầu dạ vâng với bệnh nhân, cuối tuần còn phải xã giao với sếp.”
Hứa Mặc khẽ nhếch môi, giọng điềm đạm: “Chỉ là tin đồn thôi, đừng tin thật.”
Phùng Kha than phiền vài câu cho hả, dĩ nhiên chẳng đời nào bỏ nghề, rồi lại liếc nhìn chiếc cốc trong tay Hứa Mặc, buông một câu bâng quơ: “Cậu lấy nước kiểu gì mà đổ sạch trơn thế? Tay run à?”
Hứa Mặc nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vỗ nhẹ chỗ áo bị ướt, quay đầu bắt gặp ánh mắt dò xét của Phùng Kha, chỉ khẽ lắc đầu: “Không sao, bất cẩn thôi. Tôi đi lấy lại.”
Nói xong, anh thản nhiên vứt chiếc cốc vào thùng rác bên cạnh, cầm lấy cái mới, cúi người hứng nước.
Bóng lưng anh rộng và vững chãi, từng động tác đều bình ổn, như thể vừa rồi chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Phùng Kha là người từng ngồi cùng bàn với Hứa Mặc suốt ba năm, từng xem Hứa Mặc như hình mẫu lý tưởng của mình. Lần đầu tiên thấy Hứa Mặc đánh mất vẻ trầm tĩnh ấy, Phùng Kha không khỏi ngẩn người, thầm lẩm bẩm: “Lạ thật… không giống Hứa Mặc chút nào.”
Nói xong, Phùng Kha cầm hồ sơ bệnh án, gõ nhẹ lên cánh cửa phòng bệnh, tay chắp sau lưng, thong thả bước vào.
Vừa vào, Phùng Kha liền thấy trên giường số chín có một cô gái trẻ, khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt trong trẻo mà kiên định. Anh khẽ nhướng mày, vô thức liếc lại cánh cửa khép hờ phía sau.
Hừm… chẳng lẽ là vì cô gái này mà Hứa Mặc mới mất bình tĩnh sao?
Thấy có người bước vào, Hạ Trúc còn tưởng là Hứa Mặc. Quay lại, cô mới phát hiện đó là một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng. Cô nhận ra ngay cái tên “Phùng Kha” trên bảng tên đeo trước ngực trùng với tên bác sĩ chủ trị ghi trên bảng thông tin tường, liền theo bản năng đứng dậy chào.
Phùng Kha mỉm cười tiến lại gần giường bệnh, ánh mắt vô thức lướt một vòng trên gương mặt trắng trẻo, tinh tế của Hạ Trúc. Anh ta giấu đi thoáng kinh ngạc cùng chút tò mò nơi đáy mắt, khẽ ho một tiếng để lấy lại vẻ nghiêm túc, rồi giới thiệu đàng hoàng: “Bà cụ là bệnh nhân tôi phụ trách. Tôi họ Phùng, gọi tôi là bác sĩ Phùng là được.”
Hạ Trúc lễ phép gật đầu: “Chào bác sĩ Phùng, tôi là cháu gái của bệnh nhân, tên tôi là Hạ Trúc. Bà tôi… tình hình thế nào ạ? Có nặng lắm không?”
Nghe hỏi đến chuyên môn, vẻ đùa cợt của Phùng Kha lập tức tan biến, thay bằng sự nghiêm túc chuyên nghiệp.
Phùng Kha cầm tờ phim chụp CT mà Hứa Mặc đặt ở cuối giường lên xem qua, rồi giải thích: “Gãy xương ống, phải tĩnh dưỡng khoảng hai đến ba tháng. Ăn uống nên thanh đạm một chút, hạn chế canh xương, tốt nhất là nấu canh cá cho dễ hấp thụ.”
“Không quá nghiêm trọng đâu, nằm viện bốn đến năm ngày là có thể xuất viện rồi.”
Phùng Kha ngẩng đầu hỏi thêm: “Cô định tối nay ở lại chăm bà sao?”
Hạ Trúc vừa định nói “vâng” thì bà cụ đã nhanh nhảu lên tiếng: “Con bé còn non nớt, chưa có kinh nghiệm gì, để dì út con bé qua trông cho. Con bé bận lắm, suốt ngày ngồi viết kịch bản, dạo này lại còn theo đoàn phim, sao bắt con bé ở viện với bà được.”
Nói đến đây, bà như sực nhớ ra điều gì, hơi nghiêng đầu hỏi: “Tiểu Hứa đi nãy giờ mà sao chưa thấy quay lại nhỉ?”
Hạ Trúc liếc ra cửa, chẳng thấy ai, bèn nhún vai, miệng cong lên một nụ cười gượng: “Chắc anh ấy có việc nên đi trước rồi. Cháu ở đây là được mà, bà còn cần anh ấy làm gì nữa. Không lẽ thiếu anh ấy thì cháu lại không chăm nổi bà à?”
Vừa dứt lời, Hứa Mặc cầm cốc giấy đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
Rõ ràng anh đã nghe thấy hết câu nói đó, bàn tay cầm cốc khựng lại trong thoáng chốc.
Hạ Trúc đột nhiên thấy lòng chột dạ, nhất thời không biết nên nói gì.
Ở góc nhìn của người ngoài, Phùng Kha đảo mắt giữa hai người, càng nhìn càng thấy… có gì đó không đúng.
Hứa Mặc điềm nhiên bước đến bên giường, đưa cốc nước cho bà cụ, giọng trầm thấp mà ôn hòa: “Vừa rồi cháu nghe điện thoại nên bị chậm trễ, xin lỗi bà ạ.”
Bà cụ nhận lấy cốc nước mới phát hiện đó là nước ấm chứ không nóng, cũng chẳng lạnh, vừa vặn đến độ dễ chịu. Bà uống mấy ngụm, giọng khàn cũng dịu lại, ánh mắt dừng trên người đàn ông cao lớn, tỉ mỉ và lễ độ trước mặt, trong lòng không khỏi nảy lên chút tiếc nuối.
Giá mà Hứa Mặc là cháu rể của bà thì tốt biết bao.
Thấy không khí trong phòng hơi kỳ lạ, bác sĩ Phùng Kha bật cười phá tan sự ngượng ngùng này: “À phải rồi, suýt quên mất. Cháu với Hứa Mặc là bạn học tiểu học đấy ạ. Bà mấy hôm tới cứ yên tâm giao cho cháu. Cậu ấy còn dặn riêng cháu rồi, phải chăm bà thật chu đáo.”
Bà cụ cười tươi, liên tục gật đầu: “Vậy thì phiền bác sĩ quá, cảm ơn nhiều nhé!”
Phùng Kha vỗ nhẹ vai Hứa Mặc, vừa nói vừa cười: “Tôi vừa nhận thêm một ca bệnh, phải qua xem thử, không làm phiền nữa.”
Phùng Kha rời đi, để lại trong phòng một khoảng im lặng nặng nề.
Hạ Trúc vì lời đề nghị ban nãy của bà mà thấy lúng túng, chẳng dám nhìn thẳng Hứa Mặc. Cô ngồi ở chiếc giường trống giữa phòng, cúi đầu, hai chân đong đưa khẽ khàng.
Hứa Mặc thì đứng bên cửa sổ, hai vai buông lỏng, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Bà cụ nhìn hai người trẻ cứ im lặng như thế, chịu không nổi bầu không khí này, bèn khẽ huých khuỷu tay vào cánh tay cháu gái, giục: “Hạ Trúc à, đến giờ ăn rồi, cháu đưa Tiểu Hứa xuống nhà ăn, thay bà cảm ơn người ta đi. Dì út cháu sắp tới rồi, ăn xong hai đứa cứ đi dạo một vòng, đừng lo cho bà. Chỉ gãy chân thôi, có gì to tát đâu.”
Đôi chân Hạ Trúc đang đung đưa liền khựng lại.
Cô chớp mắt, nhìn sang Hứa Mặc đang bình thản như mây trời, giọng miễn cưỡng: “Anh… còn việc gì không? Nếu còn có việc thì…”
Hứa Mặc nghiêng đầu, ánh mắt dịu mà kiên định, cắt lời cô: “Hôm nay anh không có việc gì.”
Hạ Trúc: “…”
Không còn cách nào để thoái thác, cô khẽ nghiến răng, nhỏ giọng nói: “Vậy… đi ăn thôi.”
Dáng vẻ vừa bất mãn vừa bất lực của cô khiến Hứa Mặc khẽ bật cười, trong giọng anh vương chút ấm áp dịu dàng: “Nghe em hết.”
Giọng nói ấy mềm mại, tựa như dù cô có bướng bỉnh đến đâu, anh cũng cam tâm chiều chuộng.
Chỉ tiếc, tất cả đều là giả vờ.
Hạ Trúc nhìn thấu lớp vỏ điềm đạm của anh, tức đến nghiến răng, trừng mắt nhìn người đàn ông đó.
Con người này bề ngoài ôn hòa, bên trong lạnh lẽo, lúc chán ghét ai sẽ chẳng bao giờ nói thẳng, chỉ âm thầm mài mòn đối phương bằng sự nhẫn nại, cho đến khi người ta hoàn toàn khuất phục mới thôi.
Cái kiểu bình thản tàn nhẫn ấy… là thứ mà cô mãi cũng học không nổi.
