Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 41: "...Chờ thêm một thời gian nữa đi anh, đợi thời cơ chín muồi rồi mình hẵng nói."



Ba người ăn tối trong một nhà hàng chuyên bán món Bắc Kinh, nằm ở phía Tây Đại học T.
Không gian nhà hàng rất ổn; cạnh bên là một hồ sen, chỉ tiếc đúng mùa này hoa đã tàn, chỉ còn lưu lại một vành lá xanh thẫm.
Trên bàn, Hạ Trúc ngậm đầu đũa, chủ động tìm chuyện nói để xua bớt ngượng ngập: “Đây là bạn em, Thang Thiến.”
“Còn đây là Hứa Mặc, một người… bạn của tôi.”
Chỉ là chữ “bạn” phía sau nghe thế nào cũng thấy sai sai, phảng phất mùi “giấu đầu lòi đuôi”.
Hai người được giới thiệu rất ăn ý liếc sang người giới thiệu. Bị cả hai nhìn chằm chằm, Hạ Trúc hơi chột dạ, bèn nâng chén trà nhấp một ngụm, giả vờ không thấy.
Thực ra họ cũng coi như biết mặt nhau, chỉ là đây là lần đầu Hạ Trúc nghiêm túc giới thiệu chính thức. Cả hai đều nể Hạ Trúc, lễ độ chào hỏi nhau rất đàng hoàng.
Vì thân phận của Thang Thiến hơi đặc biệt, Hạ Trúc cố ý nhờ ông chủ sắp một phòng riêng. Trong không gian khép kín an toàn, ba người ngồi mỗi người một phía, thoáng cho người ta ảo giác kết nghĩa vườn đào.
Hạ Trúc chống cằm, nghĩ xem làm thế nào để cho bầu không khí lạnh nhạt này ấm lên. Trong lúc đó, hoặc cô cau mày, hoặc cắn môi, vẻ mặt rối rắm khó tả.
Hứa Mặc nhìn ra ý đồ của cô, chủ động bắt chuyện với Thang Thiến: “Cô là người miền Nam à?”
Thang Thiến nhìn Hứa Mặc một cái đầy ẩn ý, gật đầu: “Người miền Nam Phúc Kiến.”
Hứa Mặc giữ một khoảng cách vừa phải, như nhớ ra điều gì, khách khí xã giao: “Tôi từng đến Tuyền Châu, tiếng địa phương ở đó rất có nhịp điệu, chỉ là khó nghe hiểu.”
Thang Thiến khẽ cười, buột miệng nói một câu tiếng Tuyền Châu: “Wá gà y li.”
Hạ Trúc như đang nghe ngoại ngữ, mặt mày mờ mịt: “Nghĩa là gì vậy?”
Thang Thiến còn chưa kịp dịch, bên cạnh Hứa Mặc đã chậm rãi lên tiếng: “Là [anh nhớ em].”
Hạ Trúc tò mò chớp mắt, hỏi Thang Thiến có thể dạy cô không.
Thang Thiến thì lại kinh ngạc nhìn Hứa Mặc, không ngờ anh nghe hiểu.
Ngày Lâm Chi Hành lần đầu biết cô là người Tuyền Châu, anh ta gần như chẳng có ấn tượng gì với thành phố ấy, còn ngay trước mặt cô mở Baidu tìm một lượt. Cuối cùng trầm ngâm hỏi: “Tiếng Mân Nam có khó không?”
Hồi đó Thang Thiến cũng nói đúng câu ấy, Lâm Chi Hành giống hệt Hạ Trúc bây giờ, nhìn cô ngơ ngác.
Cô tưởng anh ta sẽ hỏi nghĩa là gì, ai ngờ anh ta lại mỉm cười nắm lấy ngón tay cô, tinh thần đặt ở chỗ khác: “Sao tay em lạnh thế?”
Về câu “anh nhớ em”, Thang Thiến vẫn chưa từng thốt ra được lời giải thích.
Đó là mùa đông rét cắt da ở Bắc Kinh; còn lạnh hơn cả thời tiết là trái tim trong suốt mỏng manh của cô ấy.
Vậy mà bây giờ, một người đàn ông chẳng hề dính dáng gì đến cô ấy lại dịch câu ấy chính xác đến thế, thật khó mà không chấn động.
Cảm giác ấy giống như đã từng bị người ta đẩy xuống đầm lầy mặn và lạnh, cô ấy khao khát người đó quay đầu nhìn mình, nhưng chỉ thấy một tấm lưng dứt khoát. Người ấy chẳng những không ngoảnh lại, còn hung hăng giẫm nát chiếc điện thoại duy nhất cô ấy có thể cầu cứu.
Mà rất lâu sau, có một người qua đường đi ngang, tiện tay đặt một bông hồng trước mặt cô ấy, nói: em xứng đáng được yêu thương hơn thế.
Ngực Thang Thiến nghèn nghẹn, khóe mắt cô ấy khẽ liếc về phía Hứa Mặc, nhất thời không biết nên thấy thế nào.
Có lẽ yêu hay không yêu, cao thấp liền hiện rõ.
Và có những người, định sẵn là vô duyên, buộc phải bỏ lỡ nhau.
Hạ Trúc thì vẫn chìm đắm trong lần đầu chạm vào một phương ngữ vừa huyền ảo vừa khó nhằn, học tới học lui vẫn thấy gượng gạo. Hứa Mặc nhìn không nổi, sửa cho cô mấy lần.
Anh phát âm chuẩn, giọng sẵn từ tính; nếu không phải Thang Thiến đã biết anh là người Bắc Kinh chính hiệu, e rằng cũng phải nghi ngờ anh có gốc Tuyền Châu.
Học đến nửa chừng mà vẫn không vào, Hạ Trúc đành chịu thua, trong mắt vẫn còn vương tiếc nuối: “Nghe hay thật, chỉ là khó học quá.”
Hứa Mặc nghe vậy khẽ cong môi cười, hạ giọng dỗ dành: “Anh ngày trước học nửa năm trời. Em chưa học được ngay lúc này là bình thường.”
Hạ Trúc tò mò: “Anh học cái này làm gì?”
Ánh mắt Thang Thiến cũng dừng trên người Hứa Mặc, cô ấy cũng muốn biết người đàn ông vừa thần bí vừa kiệm lời này vì sao lại học một thứ tiếng vốn bị người ngoài tỉnh cho là rắc rối khó hiểu.
Hứa Mặc như nhớ lại chuyện cũ, cười bất đắc dĩ, giải thích: “Anh cá cược thua một người bạn, đối phương bắt anh học một phương ngữ hack não. Anh vốn định học tiếng Quảng, cậu ta bảo chưa đủ độ khó, bày trò xấu ép anh học tiếng Mân Nam.”
“Đúng dịp khi ấy anh đi công tác ở Tuyền Châu, tiện ở đó học mấy ngày với mấy bà cụ.”
Hạ Trúc: “…”
Cô không mấy quan tâm vì sao Hứa Mặc học tiếng Mân Nam, lại cực kỳ hứng thú muốn biết anh đã cược cái gì.
Cô liếc trộm anh, len lén rướn người, hạ giọng: “Anh cá gì vậy?”
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc, lời muốn ra lại thôi: “Em thật muốn nghe à?”
Hạ Trúc hắng một tiếng, ngẩng đầu, đôi mắt ươn ướt nhìn anh đầy nóng bỏng, thẳng thắn tỏ ý muốn biết.
Hiếm khi Hứa Mặc lộ vẻ bối rối. Bị ánh mắt của hai cô gái dồn tới, anh không tiện lắm, chậm rãi nói: “… Một vụ cá cược rất vớ vẩn thôi.”
“Lâu quá rồi, anh cũng không nhớ rõ quá trình, chỉ nhớ lúc ấy cược xem điểm thi đại học của em có vượt sáu trăm không.”
Hạ Trúc: “?!!”
Cô nheo mắt đầy tính uy h**p: “Anh đặt cược được hay là không được?”
Hứa Mặc đưa ngón trỏ đẩy gọng kính lên, giọng khàn đi: “… Không được?”
“Cái này không thể trách anh, khi ấy thành tích văn hóa của em đúng là không khá.”
Hạ Trúc cười lạnh: “Bảo sao anh thua! Em tuy không bằng các anh, nhưng dẫu sao cũng thi được 612 điểm nhé. Người bạn ấy là Chu Tứ phải không! Hai người đừng có quá đáng!”
Hứa Mặc: “…”
Thấy hai người có vẻ sắp cãi nhau, Thang Thiến bỗng chen lời: “Điểm văn hoá của tôi chỉ hơn bốn trăm thôi.”
Cơn giận của Hạ Trúc bỗng xì hơi. Cô chống má nhìn gương mặt vừa vô tội vừa bất lực của Thang Thiến, tự nhiên lại thấy cô ấy đáng yêu thêm mấy phần.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang tiếng gõ, một dãy các cô em xinh xắn, đồng phục tề chỉnh, bưng từng món ăn trang trí cầu kỳ lần lượt bước vào. Cảnh ngại ngùng vừa nãy bị người ngoài phá vỡ; mùi hương của món ăn lan trong không khí như chọc ngoáy đám giun đói trong bụng, Hạ Trúc thèm đến lấp lánh mắt.
Món cuối là lê chưng đường phèn. Hứa Mặc tự nhiên cầm bát của Hạ Trúc, múc cho cô nửa bát, đặt khẽ bên tay, còn không quên dặn: “Cẩn thận nóng.”
Hạ Trúc theo thói quen ừ một tiếng, tạm chưa đụng vào bát súp, mà gắp một miếng sườn chiên tiêu tê bỏ vào đĩa, nhởn nhơ gặm.
Dầu mỡ vô ý dính lên ngón tay, Hạ Trúc theo bản năng cau mày, còn đang đảo mắt tìm khăn giấy thì Hứa Mặc đã tinh ý đưa sẵn một tờ khăn ướt.
Toàn bộ cảnh đó lọt trọn vào mắt Thang Thiến; cô ấy lờ mờ nhận ra Hạ Trúc có vẻ đã quen với sự chăm sóc của Hứa Mặc. Điều khiến cô ấy ngạc nhiên là, một người như Hứa Mặc lại có thể chăm người khác tỉ mỉ đến thế.
Thang Thiến từng nghĩ những người lớn lên trong nhung lụa, áo gấm xe sang, quen cảnh kẻ hầu người hạ, e là khó mà chu đáo đến mức này.
Nhưng tận mắt thấy rồi, Thang Thiến vẫn khó tin.
Cảm giác như cô ấy bỗng xông vào một cõi từng xa lạ mà hằng ao ước; Thang Thiến tưởng thế giới ấy vốn dĩ u ám, vậy mà bất chợt có người nói với cô ấy rằng thế giới có luật vận hành riêng của nó, chỉ là tầm mắt cô ấy quá hẹp.
Thang Thiến ngộ ra một điều, trước kia cô ấy nghĩ người có tiền có thế không có tình yêu. Bây giờ thấy, nếu tình yêu đến với họ, e rằng lại càng thuần khiết, càng đơn giản.
Bởi vì người chẳng thiếu thứ gì, mới càng biết yêu cho đúng.
Bữa ấy Thang Thiến ăn chẳng mấy tập trung, mắt cứ lơ đãng trôi về phía hai người kia.
Trong suốt bữa ăn, Hứa Mặc luôn chăm nom Hạ Trúc, khi thì đưa khăn giấy, khi thì gắp món, lúc thì rót trà.
Tính Hạ Trúc vốn rất dễ mến. Xuất thân giàu có, nhưng hòa vào đám đông rất tự nhiên; giữa showbiz vàng thau lẫn lộn vẫn giữ được tâm ban đầu, không ngưỡng mộ sao được.
Một người tốt như vậy, bên cạnh có một người đàn ông dịu dàng và chu đáo như thế, hình như cũng không có gì quá đáng.
Thấy Thang Thiến ăn không được mấy, Hạ Trúc đặt đũa hỏi: “Sao cô không ăn vậy?”
Thang Thiến hoàn hồn, nhìn bàn đầy món Bắc Kinh chính hiệu, mở WeChat của Vương Tuyết Thanh, bấm vào khung trò chuyện, đưa cho Hạ Trúc xem: “Ai bảo tôi là nữ minh tinh. Phải giữ dáng chứ.”
Trên màn hình là một loạt cảnh cáo, dòng đầu tiên “Tháng Mười Một vào đoàn phim, cô bắt buộc phải gầy còn tám mươi cân.”
[1 cân ở Trung Quốc = 0,5 kg ở Việt Nam]
Hạ Trúc cắn thêm miếng sườn, chân thành mừng rỡ: “May quá tôi không phải nữ minh tinh, khỏi cần quản lý vóc dáng, có thể ăn khắp thế gian.”
Thang Thiến: “…”
Có phải là cố ý không?
Bữa ăn kéo dài những hai tiếng, hai cô gái cười nói líu lo, cũng coi như trọn vẹn.
Sáng mai Thang Thiến có lịch trình, trợ lý đã đợi sẵn ngoài cửa nhà hàng. Xong bữa, ba người chào nhau ở cửa.
Dĩ nhiên cuối cùng Hứa Mặc là người thanh toán.
Giữa chừng Thang Thiến kiếm cớ ra quầy trả tiền, nhưng vừa tới quầy đã thấy Hứa Mặc nhận hóa đơn và đưa thẻ bạch kim cho cô lễ tân trông thế là xong xuôi cả rồi.
Bước chân cô ấy khựng lại, nhìn bóng dáng cao gầy ấy chậm rãi đi tới, trong lòng bất giác sinh chút ngại ngần.
Hứa Mặc cũng thấy Thang Thiến. Anh cất thẻ vào ví, mỉm cười bắt chuyện: “Để phụ nữ trả tiền hình như hơi không được tốt cho lắm. Cô không phiền thì lần này cho tôi mời nhé?”
Cách nói chừa lại quá nhiều đường lui, đủ để Thang Thiến thấy biết ơn vì sự tinh tế của anh.
Thang Thiến mím môi, nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ khó đoán: “Anh với Lâm Chi Hành…”
Hứa Mặc như đoán được cô ấy định nói gì, ung dung cắt lời: “Anh ta là một cộng sự rất tốt.”
“Còn ở đời thường, tôi với anh ta không thân. Chắc Thang tiểu thư hiểu rõ tính người ta hơn tôi.”
Nói đến đây, ánh mắt Hứa Mặc thoáng liếc về căn phòng riêng phía trước đang khép hờ. Một tay đút túi, giọng đầy thiện ý: “Hạ Trúc coi cô là bạn thật sự. Sau này nếu có chỗ nào cần giúp, tôi có thể đứng ra ‘lấy chút may mắn’ cho cô.”
Câu này nặng đến mức nào, chỉ có Thang Thiến hiểu.
Dĩ nhiên, muốn có được một lời hứa của Hứa Mặc, tiền đề là Thang Thiến xứng đáng với tấm chân tình của Hạ Trúc.
Thang Thiến ắt hẳn cũng sẽ không giữ lại điều gì với Hạ Trúc, ít nhất phải xứng với cái nhìn khác biệt của cô dành cho mình.
Suy nghĩ giây lát, Thang Thiến mỉm cười với Hứa Mặc: “Hảo ý của thầy Hứa, tôi xin nhận.”

Trên đường quay về, Hạ Trúc ngồi ghế phụ, nghiêng đầu liếc người đàn ông đang lái xe, bỗng hỏi: “Còn chiếc xe của em.”
Hứa Mặc đáp gọn: “Trong gara.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng ra vẻ đã hiểu, rồi ngồi nghiêng người, im lặng dán mắt vào anh.
Vẫn là bộ vest chỉnh tề, nhưng lần này không được nghiêm chỉnh lắm, cà vạt không thắt, cổ áo mở hai cúc, áo sơ mi cũng không bỏ vào thắt lưng, một người vốn rất đứng đắn bỗng có chút phong trần.
Hạ Trúc hơi nghiêng đầu, không kìm được mà trầm trồ: “Đẹp trai cũng đừng quá đáng thế chứ.”
Giọng điệu khoa trương của cô khiến Hứa Mặc bật cười. Phía trước kẹt xe như biển, anh dừng lại, ngoảnh mặt sang ngắm gương mặt yêu kiều của Hạ Trúc, cố ý hỏi: “Ai cơ?”
Đầu ngón tay Hạ Trúc lướt qua bảng điều khiển, chầm chậm lần đến vô-lăng, chồng lên những ngón tay của anh, không hề keo kiệt mà nói thẳng: “Anh chứ ai.”
Bên ngoài là dòng xe sốt ruột dồn ứ, còi inh ỏi nối nhau; còn trong xe lại là một khoảng thời gian yên bình, mập mờ chồng lớp.
Bàn tay mềm kia theo những đốt ngón tay ấm nóng, dọc dải gân mạch mà bò lên cánh tay, đầu ngón phảng phất như đang gảy đàn, loạt soạt quấy rối sự tĩnh lặng, cảm giác tê ngứa lan từ tim ra khắp ngũ tạng lục phủ.
Cộng thêm đôi mắt hạnh long lanh phủ sương kia cứ ngơ ngác nhìn anh, trong mắt đầy vẻ vô tội xen lẫn bỡn cợt, khiến tim người ta khựng lại.
Như thế bảo không phải một tiểu tiên nữ quyến rũ người thì là gì.
Hứa Mặc mặc kệ tiểu tiên nữ nhóm lửa trên người mình, còn anh mặt không đổi sắc hạ cửa kính cho gió lạnh lùa vào, xua bớt cơn bứt rứt chẳng biết từ đâu kéo tới.
Dòng xe vẫn kẹt cứng, tài xế trước sau trái phải có vẻ đều mất kiên nhẫn, từng tiếng còi dồn dập khiến mọi dư vị ái muội cũng bị xáo tung.
Hạ Trúc bất mãn “chậc” một tiếng, rút tay về, tốt bụng tha cho Hứa Mặc một lần.
Hứa Mặc thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, cuối cùng cũng thoát khỏi lời nguyền của tiểu tiên nữ.
Mười giờ đêm, Hạ Trúc vào phòng tắm kỳ cọ sạch sẽ, tóc còn ướt, nằm sấp trên giường nghịch điện thoại.
Đinh Thư Đồng gửi cho cô một tấm ảnh, bà ngoại ngủ gà gật trên ghế tựa, trong tay còn cầm một quyển truyện cổ tích đang đọc dở.
Hạ Trúc rướn mắt nhìn kỹ bìa sách, ồ, là “Bạch Tuyết”.
Không ngờ bà cụ gần tám mươi rồi mà vẫn giữ được tấm lòng trẻ thơ như thế.
Cô tặc lưỡi, ấn giữ nút ghi âm, gửi một câu cảm thán: “Bà ngoại đúng là tâm hồn vẫn còn trẻ trung quá đi~”
Đinh Thư Đồng đang sốt ruột tìm cô, nghe điện thoại rung, thấy có hồi âm liền gọi video ngay.
Hạ Trúc vốn định như mọi lần mà bắt máy, ngón tay đặt lên nút màu xanh, chợt sực nhớ đây là ở khu nhà số 7, không phải căn hộ của cô.
Đinh Thư Đồng đã tới căn hộ ấy không biết bao nhiêu lần, quen thuộc đến từng góc, nếu lộ ra một góc lạ, kiểu gì cũng bị bà ấy vạch trần.
Hạ Trúc vội vàng bật dậy, xỏ dép lê chạy một vòng khắp căn hộ, mãi mới tìm được một góc có thể giả dạng giống căn hộ của mình chính là thư phòng của Hứa Mặc.
Vài hôm trước cô vừa chuyển đống sách mình đã đọc từ căn hộ nhỏ sang thư phòng của anh, còn đặc biệt bày một khoảng góc riêng để cô làm việc tạm.
Giờ thì hữu dụng rồi.
Hứa Mặc đang sửa luận văn tốt nghiệp cho sinh viên, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu, lia mắt về phía cô gái mặt mày hoang mang, ánh mắt hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Chỉ thấy Hạ Trúc giơ ngón tay làm dấu “suỵt”, rồi lắc lắc điện thoại, ra hiệu anh im một lát để cô nhận cuộc gọi video.
Thực ra Hứa Mặc không nhìn rõ màn hình, chỉ thoáng thấy một cái bóng vụt qua.
Hạ Trúc đá dép, một chân giẫm lên thảm, bật đèn sàn, thả người xuống chiếc ghế lười cô mới mua, chỉnh nền là kệ sách mini vừa bày, rồi bấm nhận cuộc gọi.
Ngay giây sau, câu hỏi của Đinh Thư Đồng ập tới: “Sao lâu vậy mới nghe? Cháu làm gì đấy?”
Hạ Trúc vỗ vỗ ngực còn chưa bình tĩnh, nở nụ cười ngọt, thuận miệng nói dối: “Cháu vừa ở trong nhà vệ sinh rửa mặt nên không nghe thấy. Dì gọi cháu có việc gì không ạ?”
Đinh Thư Đồng nhìn cô trên màn hình, cứ thấy sai sai mà không nói ra được sai chỗ nào.
Bà ngẫm một lúc rồi đi thẳng vào lý do gọi: “Tết Trung Thu bà ngoại đã muốn gặp cháu, thế mà giờ đã giữa tháng 10 rồi vẫn chưa thấy tăm hơi.”
“Dạo này bận cái gì vậy? Mất hút như bốc hơi, gọi mãi không được.”
Nghe vậy, Hạ Trúc thoáng áy náy.
Cô chợt nhớ ra mấy hôm Tết Trung thu vừa rồi, lẽ ra theo thông lệ hàng năm, cô nhất định sẽ về nhà ăn một bữa cơm đoàn viên. Vậy mà năm nay cô cứ lu bu bận rộn, quên béng mất chuyện này.
Cô đưa điện thoại, nịnh nọt cười với người trong màn hình, nhỏ giọng giải thích: “Xin lỗi dì út nha. Lần này cháu bận thật. Gần đây lo mở studio, việc nhiều quá, cháu nhớ không xuể. Hay là mai cháu qua ăn với bà ngoại một bữa, coi như tạ lỗi, được không ạ?”
Sợ Đinh Thư Đồng lại mắng, Hạ Trúc vội đánh trống lảng: “À tấm ảnh lúc nãy cháu nhận được rồi, sao dạo này bà lại đọc truyện cổ tích thế ạ? Cơ mà dạo này hình tượng ‘Công Chúa Bạch Tuyết ‘ bị chê nhiều lắm, trên mạng toàn bảo cô ấy không biết tự lập…”
Hứa Mặc vốn định để Hạ Trúc có không gian riêng, ai ngờ vừa quay người đã nghe thấy Đinh Thư Đồng trong điện thoại nói: “Bà ngoại đọc truyện cổ tích chẳng phải vì muốn bế con của cháu sao.”
“Ai bảo cháu cứ chần chừ mãi không chịu tìm bạn trai, cũng chẳng tính chuyện kết hôn. Hôm qua bà vừa lôi ảnh cháu hồi nhỏ ra xem, vừa khen cháu đáng yêu, vừa buồn rầu than mình già rồi, không biết có sống được đến ngày tận mắt thấy cháu kết hôn không nữa.”
“Không phải là dì muốn giục giã gì cháu đâu, nhưng mà cháu cũng nên tìm một đối tượng đi là vừa rồi.”
Hạ Trúc nghe mà mắt rưng rưng, lại không dám nói thật chuyện cô và Hứa Mặc đã lặng lẽ đăng ký kết hôn, chỉ có thể cắn ngón tay, lí nhí hứa sẽ cố gắng.
Thấy cô tội nghiệp, Đinh Thư Đồng cũng thôi không nhắc chuyện cũ, chuyển sang nói về Hạ Sùng Duy: “Bố cháu dạo này bận tối tăm mặt mũi, hôm kia dì gặp còn gầy đi một vòng, thương lắm.”
“Cháu làm con gái mà cũng chẳng biết quan tâm bố gì cả, cả ngày mất hút.”
Hạ Trúc thấy áy náy thật sự.
Cô thật sự đã quên mất; cứ nghĩ họ còn trẻ, sẽ chẳng già đi. Quay đầu nhìn lại, đã không còn như xưa nữa rồi.
Năn nỉ dăm câu, hẹn mai sẽ ăn với bà một bữa, Hạ Trúc kết thúc cuộc gọi, lòng trĩu xuống đôi chút.
Thấy vậy, Hứa Mặc đặt công việc xuống, bước đến trước mặt cô. Thấy vai cô vẫn ướt tóc, anh cau mày: “Sấy khô tóc rồi hẵng ngủ, không sau này lại đau đầu.”
Hạ Trúc không để ý lời càm ràm của anh, ném điện thoại xuống, đứng bật dậy lao thẳng vào lòng Hứa Mặc.
Biết cô vì cuộc gọi mà buồn bã, Hứa Mặc theo thói quen ôm lấy eo cô, để mặc cô tìm chút an ủi nơi mình.
Anh vuốt dọc sống lưng cô, bỗng hỏi: “Hay là mình tìm lúc nào đó, nói chuyện chúng ta đăng ký kết hôn cho mọi người biết luôn?”
Hạ Trúc sững lại tại chỗ, bình tĩnh được ba giây thì… chùn bước.
Không biết cô nghĩ tới điều gì, khẽ “á” một tiếng rồi từ chối đề nghị của anh: “Không được đâu, dì út mà biết em lén lút đi đăng ký kết hôn, dì sẽ đánh chết em mất.”
Sợ anh nghĩ nhiều, Hạ Trúc lí nhí bù thêm: “…Chờ thêm một thời gian nữa đi anh, đợi thời cơ chín muồi rồi mình hẵng nói.”
Hứa Mặc: “…”
Đợi đến lúc cô cảm thấy thời cơ chín muồi, e là đã muộn rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...