Sáng hôm sau, Hạ Trúc cố ý tranh thủ sang nhà dì út để cúi đầu nhận lỗi.
Chuông cửa vang lên. Đinh Thư Đồng mở cửa, vừa thấy khuôn mặt nhỏ xinh môi đỏ răng trắng ấy, nếp nhăn giữa mày lập tức giãn ra.
Hạ Trúc nhân cơ hội nhoẻn nụ cười ngoan ngoãn, khéo léo làm nũng: “Dì út ơi, cháu nhớ dì chết đi được~, thấy cháu dì có bất ngờ không ạ?”
Nói một hồi, Hạ Trúc bắt đầu than thở: “Dì không biết dạo này cháu bận đến mức nào đâu. Trước đó ngày nào cũng chạy lên Cục Công thương, mời người ta ăn uống, phỏng vấn tuyển người này nọ… mệt muốn xỉu luôn. Làm bà chủ khó quá, biết vậy cháu đã chẳng mở studio rồi.”
“Cháu đã chạy đi chạy lại mấy lần ở Thượng Hải, ngồi máy bay mà suýt nôn.”
“Dì tha lỗi cho cháu lần này nhé, lần sau cháu hứa sẽ không tái phạm.”
Nói thì hùng hồn như vậy, nhưng đến lần sau, ai mà biết được có nhớ hay không.
Cô gái này vốn thích nói lời ngọt ngào, nhưng trong lòng lại cứng đầu, những gì đã quyết định thì ai khuyên cũng vô ích.
Bằng không năm ấy cũng chẳng cố chấp đến thế mà gây ra bao nhiêu rắc rối.
Đinh Thư Đồng không muốn phân biệt lời nói của Hạ Trúc có bao nhiêu phần thật giả, bà lùi lại một bước, ra hiệu cho cô vào trong rồi nói sau.
Hạ Trúc lập tức nhanh nhẹn bước vào, tay chống vào tủ giày, vừa thay dép vừa trò chuyện với bà ngoại đang ngồi trên sofa đọc truyện cổ tích: “Bà ơi, lâu rồi không gặp, cháu nhớ bà quá trời.”
Biểu cảm có hơi khoa trương, thật chẳng nỡ nhìn lâu.
Hạ Trúc thay xong dép, cô rón rén sà đến bên bà cụ, cố ý cúi người nhìn quyển truyện trong tay bà, nhăn mặt châm chọc: “Sao bà còn đọc [Bạch Tuyết] nữa ạ? Dì út chưa nói với bà là dạo này [Bạch Tuyết] bị chê tơi tả hả?”
Bà cụ chậm rãi ngẩng đầu khỏi trang truyện, liếc cô cháu gái đang đứng trước mặt, khẽ vỗ nhẹ hai cái lên cánh tay cô, mắng yêu: “Nói bậy bạ gì vậy. Công chúa nhỏ đáng thương, sao lại bị chê chứ?”
Hạ Trúc chạm nhẹ vào mũi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà cụ, không dám làm bà không vui.
Truyện cổ tích bà đã đọc được một nửa. Thấy Hạ Trúc đến, bà cũng chẳng còn tâm trí đọc tiếp, bèn tháo kính lão xuống. Đôi bàn tay ấm áp đầy nếp nhăn ôm lấy khuôn mặt Hạ Trúc ngắm nghía một lúc, rồi quả quyết: “Gầy đi rồi.”
Hạ Trúc rúc vào lòng bà cười khúc khích, nói rằng đôi mắt của bà như cái cân, lúc nào cũng cân chuẩn trăm phần trăm.
Hôm qua cô vừa cân xong, cao 1m72, không hụt phân nào. Có điều nặng 48 ký, đúng là đã gầy đi nhiều.
Bà cụ mặc một chiếc áo Đường đỏ thắm rất phúc khí, gương mặt cười đến híp mắt, trông cứ như Phật Di Lặc, hiền hòa không để đâu cho hết.
Hạ Trúc vừa định trêu chọc vài câu, bà cụ đã nắm lấy mấy đầu ngón tay lạnh ngắt của cô, hỏi: “Nghe dì út cháu bảo dạo này cháu đang loay hoay mở cái studio gì đó hả?”
“Con gái con lứa, tự mình khởi nghiệp mệt mỏi biết bao nhiêu. Nhà mình lại chẳng thiếu ăn thiếu mặc, sống vất vả thế để làm gì chứ.”
Hạ Trúc chỉ cười, tựa đầu lên vai bà, giọng điệu nũng nịu, đáng yêu: “Ôi chao, cháu cũng phải giữ thể diện chứ, đâu thể cứ ăn bám mãi. Với lại, tự tìm việc mình thích mà làm cũng vui mà. Cháu làm việc cháu thích, thật sự rất vui.”
“Bà đừng nhắc đến vất vả nữa, kẻo bà vừa nói xong là cháu lại nản giữa chừng đấy.”
Nghe cô nói vậy, bà cũng thôi không phản đối. Bà chuyển chủ đề, bỗng hỏi: “Dạo này có định yêu đương gì không? Lần trước cái cậu bác sĩ Phùng Kha ấy, bà thấy cũng được lắm. Hai đứa có hẹn hò riêng lần nào chưa?”
Bác sĩ Phùng Kha? Ở Bệnh viện 301 ấy à?
Nếu bà không nhắc, chắc cô đã quên sạch sẽ rồi.
Phùng Kha có bấm like status của cô vài lần thật, nhưng riêng tư thì chẳng có động tĩnh gì, rõ ràng đôi bên đều chẳng có ý tứ.
Sợ bà lại se duyên cho mình, Hạ Trúc vội giải thích: “Bác sĩ Phùng Kha người ta có đạo đức nghề nghiệp, không thể thích người nhà bệnh nhân đâu ạ. Với lại, người ta có bạn gái rồi, bà đừng để tâm nữa.”
Bà cụ khựng một chút, ngạc nhiên: “Có bạn gái rồi à?”
Hạ Trúc sờ sống mũi, thản nhiên bịa: “Dĩ nhiên rồi, mới tháng trước thôi. Người ta còn đăng status nữa cơ.”
“Cô gái ấy… xinh lắm, với bác sĩ Phùng Kha thì hợp phải biết.”
Dù sao cũng chẳng gặp lại, ai mà đi tìm cô để đối chất cơ chứ.
Bà cụ nghe vậy thì thở dài tiếc rẻ, không quên truyền dạy kinh nghiệm yêu đương cho Hạ Trúc: “Tìm đối tượng là chuyện duyên phận, nhưng đời làm gì có nhiều duyên thế. Mình không thể chỉ ngồi đợi mà phải chủ động. Gặp được người tốt thì nhanh tay mà nắm lấy, nếu không chờ đến khi cháu nhận ra thì người ta đã thuộc về người khác rồi.”
“Đàn ông tốt ngoài kia ít như những viên ngọc quý mà người giàu cất giữ, không dễ dàng để có được.”
“Nhưng cũng đừng quá kén chọn, kẻo đến lúc chỉ còn lại những quả dưa hỏng.”
Hạ Trúc nhìn bà cụ với vẻ mặt đầy trí tuệ, không nhịn được mà giơ ngón cái lên, tư tưởng thật là tiến bộ.
Mà… cô cũng tính là khôn đấy chứ?
Lừa người ta vào tay sớm, không cần quan tâm đến đúng sai, trước tiên cứ chiếm hữu đã rồi tính sau.
Đinh Thư Đồng tự tay hầm canh trong bếp, nghe bên ngoài động tĩnh thì đúng lúc gọi: “Hạ Trúc, vào bóc giúp dì mấy tép tỏi.”
Hạ Trúc vui vẻ đáp một tiếng, lập tức đứng dậy lẻn vào bếp.
Tối qua Đinh Thư Đồng có tra cứu về studio của Hạ Trúc. Nhìn Hạ Trúc đang nghiêm túc ngồi cạnh thùng rác bóc tỏi, dì út tiện miệng hỏi: “Sao studio của cháu lại mở ở Thượng Hải?”
Hạ Trúc xé vỏ tỏi, không ngẩng đầu: “Bên Thượng Hải có ưu đãi thuế, tiết kiệm chi phí ạ.”
Là một lý do hợp lý.
Đinh Thư Đồng do dự: “Không phải vì lý do khác sao?”
Hạ Trúc chớp mắt, vô tội hỏi lại: “Còn vì lý do gì nữa ạ?”
“Mở studio dĩ nhiên là để kiếm tiền rồi. Dì út ơi, cháu chẳng lẽ lừa dì sao.”
Nồi canh sườn đang sôi sùng sục, Đinh Thư Đồng nhìn Hạ Trúc một lượt, cứ thấy có chỗ nào đó không đúng: “Có phải cháu đang giấu dì chuyện gì đúng không?”
Động tác bóc tỏi của Hạ Trúc khựng lại. Cô giả vờ thản nhiên “à” một tiếng, rồi chậm rãi lắc đầu: “Đâu có ạ. Cháu có chuyện gì mà giấu dì chứ. Từ nhỏ đến lớn cháu chẳng phải chuyện gì cũng kể với dì sao.”
Đinh Thư Đồng tạm thời không nhận ra Hạ Trúc có gì không ổn, quyết định cho cô một cơ hội “Hy vọng không có chuyện gì. Nếu không thì đừng trách dì đánh cháu.”
“Đừng đứng ở bếp nữa, ra ngoài nói chuyện với bà ngoại đi.”
Hạ Trúc không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, để hết những tép tỏi đã bóc vào bát thủy tinh, rồi quay người đi ra khỏi bếp.
Bà ngoại đã tựa lưng ghế nằm ngủ quên, Hạ Trúc lấy một tấm chăn mỏng khẽ khàng phủ lên, xong xuôi thì chui vào căn phòng mà Đinh Thư Đồng dành cho cô, nằm chơi điện thoại.
Sáng sớm Hứa Mặc đã đến trường, lúc cô dậy cũng không thấy bóng dáng.
Cô nằm sấp trên giường, giơ máy chụp một tấm khung cửa sổ, tiện tay gửi cho Hứa Mặc.
Đối phương trả lời ngay: “Ở nhà dì út hả?”
Hạ Trúc bĩu môi. Trước đây không phải gọi là “dì Đồng” sao, sao bỗng đổi thành “dì út”, nghe lạ lạ. Nghĩ thì nghĩ, cô vẫn nghiêm túc nhắn lại: “Vâng. Bà ngoại nay lại đọc [Bạch Tuyết], chắc bà thuộc làu rồi.”
Hứa Mặc: “Tốt mà, vẫn còn tâm hồn trẻ thơ.”
Hạ Trúc lăn người, gõ tiếp: “Anh đọc chưa?”
Hứa Mặc: “Chưa.”
Hạ Trúc nhăn mặt, không ngờ lại có hứng thú kể chuyện cho anh, cô ấn giữ nút ghi âm, gửi một đoạn ghi âm dài hai phút: “Ngày xửa ngày xưa có nàng Bạch Tuyết xinh đẹp tuyệt trần, mẹ kế ác độc ghen tị nên cho nàng ăn táo độc… Anh biết cuối cùng Bạch Tuyết tỉnh lại thế nào không?”
Sau khi gửi xong ghi âm, Hạ Trúc còn đặc biệt chuyển giọng thành chữ để kiểm tra, xác nhận không có lỗi chính tả, rồi cô thoát khỏi WeChat, vừa chờ đợi phản hồi từ Hứa Mặc, vừa lướt Weibo.
Cô dùng nick phụ lướt mạng, theo dõi đủ thứ tài khoản linh tinh. Lần này bấm vào đã thấy Thẩm Mạn Thanh đăng một bài bóng gió.
“Có lẽ do vận xui, luôn bỏ lỡ những vai diễn rất quan trọng đối với tôi.”
Những bình luận bên dưới đều đang suy đoán về việc chọn diễn viên cho [Trác Quang Ký], vì trước khi có thông báo chính thức, các tài khoản marketing đã liên tục đưa ra hình ảnh của Thẩm Mạn Thanh, với giọng điệu khẳng định 100% rằng nữ chính là cô ta.
Khu bình luận của Thẩm Mạn Thanh sớm bị fan chiếm lĩnh, mấy fan lớn ở top đầu mắng đoàn phim với marketing rác rưởi, cứ đem cô ta ra câu kéo. Rõ ràng trước đó chốt nữ chính là cô ta, mà công bố lại thành Nam Thư.
Thẩm Mạn Thanh chỉ mới nổi lên trong hai năm qua, năm ngoái cô ta tham gia một bộ phim cung đấu, vai diễn được yêu thích, mặc dù không có nhiều kỹ năng diễn xuất, nhưng nhờ vai diễn đó mà cô ta đã thu hút được một lượng lớn fan hâm mộ vì ngoại hình và cặp đôi.
Bài đăng nhanh chóng leo lên top 5 hot search, có dấu hiệu “bùng nổ”. Hạ Trúc lướt mấy trang, bèn quay lại WeChat định hỏi Giang Phùng xem có cần làm gì không.
Kết quả, WeChat của Hứa Mặc đột nhiên hiện lên làm gián đoạn suy nghĩ của cô.
Hạ Trúc theo phản xạ mở hội thoại, bên trong nằm ngay ngắn hai câu: “Hoàng tử hôn Bạch Tuyết và nàng tỉnh lại?”
“Nụ hôn của hoàng tử lợi hại thật.”
Chỉ qua màn hình cũng cảm nhận được vẻ bất đắc dĩ khi anh gõ mấy chữ ấy chắc mang theo chút khinh khỉnh, nghi hoặc.
Rất khó để nói rằng đó không phải là cố ý.
Hạ Trúc nghiến răng, phản đòn: “Hiểu rồi, anh không có tuổi thơ.”
Hứa Mặc: “……?”
Gỡ lại một bàn, Hạ Trúc đắc ý nhếch môi, gửi luôn một sticker “Chư ái khanh vì sao không nói năng gì jpg”.
Hứa Mặc trả lời cô bằng một dấu chấm, đủ để suy đoán mức độ ngao ngán của anh.
Mạnh Khảng Bồi dẫn một cậu sinh viên trẻ về, Đinh Thư Đồng sợ món ăn không đủ, lại vào bếp xào thêm hai món nữa.
Hạ Trúc nghe thấy tiếng động bên ngoài, bỏ điện thoại xuống, bò dậy khỏi giường đi ra ngoài, đụng phải một gương mặt lạ.
Đó là một khuôn mặt đậm chất nghệ thuật, đường nét sắc sảo, để tóc dài bướng bỉnh, đôi mắt đào hoa cô độc, dửng dưng với tất cả.
Cách ăn mặc cũng rất đặc biệt, mặc đồ rách, có khuyên tai, bên tai phải đeo một chiếc bông tai kim cương.
Hạ Trúc sững tại chỗ, thoáng chốc không biết phản ứng thế nào.
Thấy vậy, Mạnh Khảng Bồi xoay người, mỉm cười giới thiệu: “Đây là nghiên cứu sinh mới của dượng, tên Thẩm Gia Lễ. Còn đây là cháu gái thầy, tên Hạ Trúc.”
“Hai đứa nói chuyện với nhau đi, thầy vào bếp xem thế nào.”
Nói rồi, ông dứt khoát giao Thẩm Gia Lễ cho Hạ Trúc đón tiếp, còn mình quay gót. Hạ Trúc hơi ngượng, vô thức xoay chiếc nhẫn trên tay, không nói lời nào.
Bà ngoại dậy từ lâu, thấy cậu trai trẻ này cũng được, bèn lững thững ra ban công tưới hoa.
Hạ Trúc với tư cách là chủ nhà, chỉ có thể cắn răng ở lại tiếp khách. Cô rót một cốc nước ấm, liếc nhìn người ta rồi chủ động hỏi: “Cậu học mỹ thuật à?”
Thẩm Gia Lễ thái độ không quá mặn mà, liếc cô một cái, ậm ừ: “Tôi học Quốc họa (tranh thủy mặc Trung Quốc).”
Mạnh Khảng Bồi cũng học quốc họa, thậm chí là một bậc thầy trong lĩnh vực này, nên Hạ Trúc chẳng lấy làm lạ; cô chỉ tìm một chủ đề để nói chuyện mà thôi.
Hai người ngồi đối diện nhau, có chút giống như trong phòng thẩm vấn, cuộc trò chuyện cũng giống như đang thẩm vấn tội phạm, thiếu đi vài phần ấm áp.
Hạ Trúc hận vì sao vừa rồi không mang điện thoại ra, nếu không giờ cũng không cần ngượng ngùng như vậy, cô ôm một chiếc gối vào lòng, tìm cách nói chuyện: “Trông cậu trẻ ghê.”
Thẩm Gia Lễ ngẩng mắt nhìn cô, khóe môi hơi nhếch: “Tôi chỉ kém chị hai tuổi.”
Thói quen nghề nghiệp khiến Hạ Trúc dễ bắt lấy chữ nghĩa. Nghe thế, cô liền hỏi: “Cậu biết tôi à?”
Thẩm Gia Lễ nhìn thẳng cô, quang minh chính đại, như muốn đem cô in vào đáy mắt.
Ánh nhìn có phần lấn lướt ấy khiến Hạ Trúc hơi khó chịu. Lờ mờ thấy người này nhìn người như nhìn một tác phẩm nghệ thuật vô tri, nhìn xong sẽ dùng bí quyết riêng của mình để nhanh chóng phác họa tính cách, đặc điểm của một người.
Giống như phác thảo? Trong thời gian hạn chế để phác họa tối đa đặc điểm của một người, rồi một cách thần kỳ vẽ ra hình ảnh của người đó.
Có một khoảnh khắc, Hạ Trúc cảm thấy Thẩm Gia Lễ đã ghi nhớ cô thật rồi.
Tư thế ngồi của Thẩm Gia Lễ không mấy quy củ, cậu ta duỗi đôi chân dài, mũi đôi boots đính đinh chỉ cách bắp chân Hạ Trúc vài phân. Ranh giới an toàn bị lấn chiếm khiến người ta khó chịu đây là lần thứ hai Hạ Trúc thấy cậu ta khó mà tiếp cận.
Cô né sang một chút. Thẩm Gia Lễ nhận ra, tay chống lên tay ghế, cười nhạt, buột miệng: “Thầy thường nhắc đến chị.”
Hạ Trúc ngẩn ra ba giây mới kịp hiểu cậu ta đang trả lời câu vừa rồi.
Cô bị gợi tính tò mò, ngứa ngáy hỏi: “Dượng út nói gì về tôi?”
Thẩm Gia Lễ bỗng im lặng.
Khi ánh mắt cậu ta lại lướt qua cô với cùng một kiểu nhìn đó, Hạ Trúc đã có thể bình tĩnh đón đỡ, không còn luống cuống như lần đầu.
Dù gì cũng còn trẻ, so với cô vẫn… non chứ, Hạ Trúc thầm nghĩ.
Chỉ là ngay giây tiếp theo, Thẩm Gia Lễ bỗng nghiêng người tới sát tai cô, cố tình hạ thấp giọng: “Thầy nói chị là cô gái bướng bỉnh mà đáng yêu. Hôm nay gặp, thấy đúng thật.”
Hạ Trúc: “…”
Dượng út dạy cái gì trên lớp thế hả trời!??
Trên bàn ăn, bà ngoại hôm nay khác hẳn thường lệ, không kiểm tra hộ khẩu cũng không hỏi han gì, cả buổi chỉ cười tươi, đến cuối cùng mới bình tĩnh đánh giá một câu: “Đứa trẻ này có cá tính.”
Hạ Trúc lập tức hiểu, ý bà là chê Thẩm Gia Lễ ăn mặc quá “mốt”, bà không ưng.
Không ngạc nhiên khi không giống như mọi khi, vừa gặp người trẻ phù hợp là lại hỏi xem có bạn gái không, trong hai năm qua có tính đến chuyện kết hôn hay không, có thích cô gái làm biên kịch không.
Đinh Thư Đồng hồi trẻ còn có cá tính hơn cả Thẩm Gia Lễ, thấy vậy không tiếc lời khen ngợi: “Người trẻ phải như vậy mới thú vị.”
Thẩm Gia Lễ có nghe danh vợ thầy, nhìn dì út bằng ánh mắt cùng chí hướng, thái độ kính cẩn hơn hẳn so với khi đối mặt Hạ Trúc.
Giang Phùng báo trong nhóm ba ngày nữa vào đoàn, Hạ Trúc vẫn mải nghĩ chuyện hot search, hiếm hoi im lặng suốt bữa.
Đinh Thư Đồng gọi cô hai lần, lúc ấy cô mới phát hiện mình lỡ cắn nhầm một miếng gừng sống; cay xè mắt đỏ hoe, lưỡi thè ra phì phò.
Cả nhà luýnh quýnh, trong lúc Hạ Trúc chạy khắp nơi tìm nước, Thẩm Gia Lễ ở bên bất ngờ đưa tới một tách trà nóng. Cô chẳng kịp nghĩ gì, nhận lấy uống cạn một hơi, xua bớt vị cay trong miệng.
Bữa ăn diễn ra khá hỗn loạn, đến cuối bữa Hạ Trúc đã hết tâm trạng. Cô vào nhà vệ sinh bình ổn mấy phút, rồi lại trở ra tươi tỉnh như cũ.
Giữa chừng Hứa Mặc nhắn tin, bảo chiều anh có một buổi tọa đàm học thuật, hỏi cô có muốn ghé nghe không. Vừa nghĩ đến chuyện vào đoàn mấy tháng không gặp nhau, Hạ Trúc đâu nỡ bỏ qua thời gian hiếm hoi này, liền trả lời: “Được ạ.”
Hứa Mặc gửi địa chỉ. Cô mở ra nhìn, trùng hợp thay, ở một khách sạn năm sao gần Học viện Mỹ Thuật.
Không phải cô đa nghi, mà chỉ là một phút trước khi cô và Thẩm Gia Lễ ra khỏi nhà dì, dượng đã hỏi cậu ta có về trường không, cậu ta gật đầu bảo có.
Xe của Hạ Trúc để trong hầm, cô lái ra cổng khu thì thấy Thẩm Gia Lễ đang đứng đón xe ở đầu đường. Chần chừ một giây, cô đã đạp phanh dừng ngay trước mặt cậu ta.
Thẩm Gia Lễ đút tay vào túi, nhìn Hạ Trúc với nụ cười nửa miệng. Hạ Trúc hắng giọng, hạ kính xe hỏi có muốn đi nhờ không cô đang chạy qua Học viện Mỹ Thuật.
Thẩm Gia Lễ “ồ” một tiếng, đáp lại: “Không dám từ chối.”
Giây sau cậu ta chui vào ghế phụ, thắt dây an toàn liền mạch, nghiêng đầu nói với cô: “Cảm ơn chị đã tốt bụng, chị thật là người tốt.”
Hạ Trúc: “…”
Giờ mà mời người ta xuống xe còn kịp không?
Lúc này đã là cuối thu ở Bắc Kinh. Lá cây ven đường đã bắt đầu rụng, khi gió thổi qua, chúng tung bay như những bông tuyết.
Bị ảnh hưởng bởi Hứa Mặc, Hạ Trúc lái xe đã bớt vội vã; kẹt trên đoạn phía tây của đường Vành đai 4 cũng không thấy bực.
Trong xe rất yên tĩnh, không ai nói gì.
Thẩm Gia Lễ vừa lên xe đã cúi đầu vào điện thoại, vậy mà lại đỡ bao nhiêu lúng túng.
Năm giờ mười phút, điện thoại của Hứa Mặc đột nhiên gọi đến.
Có vẻ như tiếng chuông làm phiền người bên cạnh, Thẩm Gia Lễ rời mắt khỏi màn hình, nhìn lướt chiếc di động nằm trên hộp để tay thoáng trông thấy một dòng ghi chú kỳ lạ: “Phiền phức”.
Giây tiếp theo, Hạ Trúc vuốt màn hình nhận máy: “Đang kẹt trên đoạn phía tây của đường Vành đai 4, chắc còn mười phút nữa?”
Giọng cô như được phủ một lớp ánh sáng mềm mại, dịu dàng đến mức không thể tin được.
Hứa Mặc biết cô đang lái xe, không ngừng nhắc nhở: “Lái chậm thôi, chú ý an toàn.”
“Anh đợi em ở sảnh khách sạn. Em tìm được chỗ chứ?”
Ngón tay lướt trang của Thẩm Gia Lễ chậm lại hẳn, cụp mi nhìn những dòng chữ trên màn hình, mãi không kéo xuống thêm.
Hạ Trúc vừa định nói cô bật chỉ đường thì chẳng lạc được đâu, bên cạnh, Thẩm Gia Lễ nãy giờ im thin thít, bỗng mở miệng: “Đi được rồi.”
Giọng nói không lớn, nhưng vừa đủ để người ở đầu dây bên kia nghe thấy.
Hứa Mặc nhận ra bên cạnh cô có người, sắc giọng chợt trầm mấy bậc: “Bên cạnh em có ai à?”
Hạ Trúc cũng thấy lạ, bèn đáp nhỏ: “Nghiên cứu sinh dượng đưa về nhà, hôm nay gặp nhau trong bữa ăn. Cậu ấy về Học viện Mỹ Thuật, tiện đường cho đi nhờ một đoạn.”
Trùng hợp làm sao, Hứa Mặc được mời đến Học viện Mỹ thuật Trung ương (CAFA) xem triển lãm.
Giờ phút này anh đang đứng giữa hành lang dài và tối, ngẩng đầu nhìn tác phẩm mới treo, tay siết điện thoại, bất chợt hỏi: “Sinh viên đó họ Thẩm à?”
Hạ Trúc ngạc nhiên “á” một tiếng: “Anh biết à?”
Hứa Mặc liếc bức tranh đối diện, ánh nhìn dừng ở ba chữ “Thẩm Gia Lễ” dưới góc phải, khẽ cười: “Anh có nghe qua đôi chút.”
