Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 49: “Đồng chí Tiểu Hạ, thành kiến của em với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.”



Hạ Trúc nghĩ để Hứa Mặc một mình trong khách sạn thì có vẻ không hay, nhưng cô cũng chẳng muốn dẫn anh tới bữa tiệc rượu khói lửa kia. Huống hồ trên bàn còn có ác ma Giang Phùng, lỡ đưa Hứa Mặc theo, biết đâu lại xảy ra những tình huống ngoài tầm kiểm soát.
Sau một lúc suy nghĩ, Hạ Trúc đã nhắn cho Giang Phùng, báo tối nay cô không đi ăn nữa, muốn tách riêng.
Giang Phùng vẫn cái kiểu độc miệng như thường, trả về một câu vô duyên hết chỗ nói: “Cô có đến hay không thì liên quan quái gì tới tôi.”
Hạ Trúc: “…”
Ai đến giết anh ta đi??
Cô tức nghẹn, tắt phụp điện thoại, ngẩng đầu chạm ngay vào ánh mắt êm dịu, hiền hòa của Hứa Mặc, tự dưng thấy bao ấm ức vì Giang Phùng tan biến sạch.
Cô chớp mắt đề nghị: “Mình ra chợ đêm dạo nhé?”
“Sao cũng được.”
Hứa Mặc lặn lội đến đây cũng chỉ vì muốn gặp cô, còn việc ngắm cảnh, dạo điểm tham quan, chợ đêm gì đó đều không quan trọng.
Hạ Trúc cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình, cuối cùng cũng có chút ý thức “mình vẫn là một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp”. Cô sờ sờ khuôn mặt vừa nhăn nheo vừa thô ráp bị gió cát thổi, thở dài, quyết định cấp cứu khẩn cấp: “Đợi em hai phút, em đi sửa soạn lại đã.”
“Gần đây em vùi mình trong đoàn phim, chẳng còn ra hình người nữa rồi.”
Hứa Mặc bật cười, không nhịn được hỏi: “Không ra người thì ra gì?”
Hạ Trúc hì một tiếng, tự trào phúng bản thân: “Ra vẻ lôi thôi y như cún con.”
Dạo này cô bận tối tăm mặt mũi trên phim trường, nhiều hôm vội đến nỗi nước hoa hồng cũng chẳng thoa, rửa mặt đánh răng là coi như xong.
Có vài ngày liên tiếp thức khuya, mi trên đập mi dưới, cô co ro ở phim trường mắng Giang Phùng là tên tư bản chính hiệu, chưa thấy ai bóc lột đến mức ấy.
Chị ghi chép hiện trường thấy cô bị Giang Phùng sai như vắt chanh, thương tình hỏi có cần điếu thuốc để tỉnh người không.
Hạ Trúc ghét thuốc lá nhất, xua tay lia lịa, bảo không hút.
Sau này cô mới biết, đoàn phim thường xuyên quay đêm, không hút thuốc thật sự khó mà tỉnh táo. Tất cả đều bị ép ra cả thôi. Đôi khi một điếu thuốc có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.
Hôm nay tan làm sớm, trên người cô vẫn khoác chiếc áo quân đội dày cộp, tóc cột gọn, đội chiếc mũ lông hình hổ. Gương mặt trắng bóc phơi ra, ngây ngốc mà đáng yêu, khí chất lại thanh sạch lạ lùng.
Cô thì lại thấy mình lôi thôi quá, nhìn chẳng vô mắt.
Hứa Mặc từ trưa đến giờ còn chưa uống giọt nước nào. Nhìn Hạ Trúc bận bịu sửa soạn, anh không giục, cởi áo khoác, ngồi ở cuối giường, quăng điện thoại sang bên, bắt chéo chân vừa chờ vừa mở laptop trả lời email công ty, xử lý hạng mục hợp đồng.
Anh đi gấp, nhiều công việc sau đó chưa kịp bàn giao và xử lý.
Đang rửa mặt giữa chừng, Hạ Trúc bỗng thò nửa cái đầu ra hỏi: “Anh có biết ‘ngao ưng*’ là gì không?”
Ngao ưng*: thuật ngữ này chủ yếu liên quan đến thú chơi chim ưng của người xưa, là tiếng Bắc Kinh cũ, là một trong những phương pháp huấn luyện chim ưng săn mồi. Phương pháp này là không cho chim ưng ngủ, cứ canh chừng (ngao) khiến nó mệt mỏi rã rời. Ở đây là đang ám chỉ việc Giang Phùng bắt Hạ Trúc làm việt quần quật k được nghỉ ngơi.
Hứa Mặc không hiểu: “…Là gì?”
Hạ Trúc xoa lớp sữa rửa tay trong lòng bàn tay, tỉnh bơ: “Anh cứ soi gương trước đi, sau đó ra khỏi cửa rẽ phải, đếm đến phòng thứ ba, gõ cửa là biết ngay.”
Ra ngoài rẽ phải, phòng thứ ba là của Giang Phùng. Trước cô cũng đâu biết, cho đến một lần tan ca, nửa đêm Giang Phùng gõ cửa phòng cô.
Khi đó cô vừa chui khỏi chăn, còn khoác áo ngủ, thấy Giang Phùng đột nhiên đứng ngoài cửa, mặt mày đã lộ vẻ quái lạ.
Giang Phùng đứng ở ngưỡng cửa đảo mắt liếc từ đầu đến chân, bình thản buông: “Năm phút nữa sang phòng tôi, rẽ phải phòng thứ ba.”
Đêm hôm khuya khoắt, trai gái đơn độc hẹn nhau trong phòng khách sạn, nghe đã thấy ám muội.
Tay vẫn giữ chặt tay nắm cửa, Hạ Trúc cau mày: “Chỉ hai chúng ta thôi à?”
Giang Phùng liếc cô, lạnh tanh: “Cô còn muốn… mấy người?”
Hạ Trúc cắn môi do dự, miễn cưỡng nói ra mối lo: “Cái này… không ổn chứ? Nam nữ độc thân chung một phòng, ai biết anh có định làm gì tôi không.”
“Nói trước đấy nhé, tuy anh là người chỉ đạo của tôi, nhưng tôi không chịu khuất phục cường quyền đâu.”
“Tôi là… người rất chính trực.”
Giang Phùng suýt bật cười vì tức, trợn mắt nhìn cô, lửa giận dâng lên mắng: “Cô mọc rêu trong đầu à? Tôi nửa đêm gọi cô qua phòng là để ‘quy tắc ngầm’ cô sao?”
“Không muốn làm việc nữa à. Bảo qua phòng là để bàn kịch bản, nghĩ quái gì thế. Tôi bỏ cả đống nữ diễn viên không ‘quy tắc ngầm’, lại ‘quy tắc ngầm’ cô à? Cô đẹp hơn người ta hay dáng ngon hơn người ta?”
“Còn chính trực nữa chứ? Tôi có phải loại ép người quá đáng đâu?”
Hạ Trúc thở dài, nghiến răng, nhỏ giọng biện bạch: “Tôi tự thấy mình cũng… xinh. Thân hình tuy chẳng phải chuẩn chỉnh, nhưng cố lắm cũng được tám mươi điểm chứ bộ.”
Giang Phùng tức đến tái mặt, quẳng lại câu “Muốn qua thì qua” rồi bỏ đi.
Đêm ấy Hạ Trúc ở phòng phân vân chưa đầy năm phút, cuối cùng vẫn qua. Mở cửa thấy phó đạo diễn và mấy biên kịch đã ngồi sẵn, cô lập tức ý thức mình đã trách oan người ta. Giang Phùng là kiểu sống chẳng bao giờ để mình thiệt, phòng anh ta là hạng sang nhất khách sạn. Tối đó mọi người ngồi bàn bạc ở phòng khách, khỏi có cơ hội liếc sang phòng ngủ của anh ta.
Thấy vậy, Hạ Trúc lập tức xua tan những lo lắng trong lòng.
Hóa ra là làm việc thật.
Cô còn tưởng Giang Phùng đang chơi trò người lớn với mình.
Đêm ấy mấy người làm đến tận năm giờ sáng, Hạ Trúc mệt đến tối sầm mắt mũi, đầu óc như sập nguồn.
Khó khăn lắm mới xong, cô ngồi phịch xuống sofa, choáng váng đến nửa ngày không hoàn hồn. Gần như cả đêm không ngủ, cơ thể đã kiệt quệ.
Giang Phùng nhân lúc mọi người đã đi hết, đột nhiên ôm cánh tay, đứng bên cạnh bàn trà, cười như không cười hỏi cô: “Bây giờ cô còn nghĩ tôi có hứng thú với cô không? Có muốn làm thêm hai tiếng nữa để cô từ bỏ ý định này không?”
Hạ Trúc thừa nhận mình trách oan, cũng xấu hổ chết đi được. Cô hít sâu, đứng nghiêm chịu trận, ngoan ngoãn xin lỗi: “Không phải…”
“Tôi sai rồi. Anh tha cho tôi đi. Tối nay mất mặt đủ rồi, tôi còn muốn giữ chút danh dự.”
Giang Phùng cười lạnh, không chút nể nang mà l*t tr*n ý nghĩ nhỏ nhoi của cô: “Khuyên cô đừng tự đa tình. Cái kiểu này của cô, tôi không ưng chút nào.”
“Sao cô không đổi nghề làm bà mối đi? Cô giỏi suy nghĩ thật đấy.”
Giang Phùng cứ nói tiếng phổ thông, thỉnh thoảng lại lỡ miệng nói vài câu giọng Bắc Kinh khi tức giận, có thể thấy tối nay anh ta không vui chút nào.
Hạ Trúc cảm thấy hơi xấu hổ, chỉ dám sờ mũi mà không dám nói gì.
Thở dài một cái, Hạ Trúc điên cuồng gật đầu, hiểu hiểu hiểu, tất cả đều vì công việc.
Trời biết hôm đó cô chỉ ngủ chưa đầy hai tiếng đã bị Giang Phùng gọi dậy để phim trường.
Cố ý hành cô thì phải, vừa dạy cô cách canh ống kính, vừa sai bảo đủ thứ.
Một tuần liên tục như thế, chút tư tâm nào còn sót cũng bay sạch.
Giang Phùng đúng là ác ma!
Làm gì có mấy chuyện hạ lưu ấy!
Nếu thật có diễn viên nữ tự dâng đến cửa đòi “quy tắc ngầm”, e là anh ta sẽ đợi người ta cởi hết, rồi lạnh lùng buông một câu: “Đầu óc cô úng nước rồi à? Không lo đóng phim, lại đi đường tà đạo? Có cần tôi đăng weibo giúp cô nổi luôn không?”
Rốt cuộc Hạ Trúc hiểu, Hứa Mặc cũng giống Giang Phùng, khi vào trạng thái làm việc thì trở thành một kẻ cuồng công việc, không cho cô, một người lười biếng, chút không gian nào để sống.
Hứa Mặc nhận ra cô đang ám chỉ việc anh lúc nào cũng làm việc, anh chỉ cười khổ, không để tâm đến lời châm chọc của Hạ Trúc, tiếp tục chăm chú xử lý tài liệu.
Chờ khoảng bốn mươi lăm phút, Hạ Trúc cảm thấy cơ thể có mùi khó chịu, liền quyết định tắm rửa, làm cho mình sạch sẽ.
Hứa Mặc cũng vừa rà soát xong các chi tiết hợp đồng, nhắn cho Lâm Mục Tắc vài điểm cần lưu ý, rồi đóng laptop, tiện tay đặt lên giường, chống tay lên tấm nệm mềm, lúc này mới nhớ ngẩng đầu nhìn cô.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt vào cô gái vừa tắm xong.
Tóc cô xõa xuống, dài đến vai, mềm mại rủ xuống lưng, cô trang điểm nhẹ nhàng, tô son môi đỏ rực, quấn một chiếc khăn tắm đến ngực, đứng dưới ánh sáng mờ ảo, ánh sáng và bóng tối tạo thành một hình ảnh quyến rũ, lúc này cô giống như một hồn ma xinh đẹp nhưng bi thương.
Khi mở tủ quần áo tìm đồ sạch, cô đã cởi bỏ áo tắm trước mặt Hứa Mặc, thân hình quyến rũ đến nghẹt thở.
Ngón tay Hứa Mặc đặt ở viền laptop, khóe mắt vô tình bắt được khoảnh khắc cô giơ tay mặc lớp nội y ren đen, đầu ngón tay liền tê rần như chạm điện, buông rơi cả máy.
Đường sống lưng tr*n tr** kéo dài xuống vòng eo đầy đặn, lại trượt về đôi chân trắng thon thẳng, cuối cùng dừng ở gót chân. Hạ Trúc vẫn đang phân vân không biết mặc gì, ngoài trời hẳn là lạnh, nhưng cô lại nổi hứng làm đẹp, đắn đo giữa một chiếc chân váy tweed kiểu Chanel và một chiếc quần bò cạp cao.
Vừa mới nghĩ xong, chưa kịp với tay lấy móc treo quần áo, một thân hình cao lớn bỗng chốc phủ lên.
Nụ hôn nóng rực, vội vã rơi vào hõm cổ. Hạ Trúc giật mình kêu khẽ, nhưng nửa chừng đã bị đôi môi kia chặn lại.
Giữa họ như có một khoảng cách xa xôi của nỗi nhớ, trong khoảnh khắc này, như một cơn lũ ào ạt tràn đến.
Có những chuyện, có lần đầu sẽ có lần thứ hai, lần thứ n, người lớn có cách giải quyết của người lớn, đặc biệt là với những người rất hợp nhau.
Hôm ấy, thời tiết, giờ giấc, và hai người đã xa cách bấy lâu, tất cả đều cho cuộc tương phùng đẹp đẽ ấy muôn vàn khoảng không tưởng tượng.
Hạ Trúc chưa từng nghĩ Hứa Mặc cũng có một mặt mạnh mẽ, sắc bén như vậy. Anh như con sói rừng nhịn đói đã lâu, vô tình gặp con mồi tự đâm vào ngực tự nhiên là nuốt trọn, đến xương cũng chẳng buông.
Phụ nữ luôn nhạy cảm hơn trong chuyện yêu. Gặp những khoảnh khắc mơ hồ khó nói, họ thích dùng cách diễn đạt vòng vo.
Lúc này, nếu buộc phải dùng một từ để tả cảm giác của Hạ Trúc, có lẽ là “lửa cháy trong cỏ khô”.
Trong khoảnh khắc mơ màng, Hạ Trúc chạm phải ánh mắt của Hứa Mặc, khiến cô giật mình.
Ánh mắt của anh tràn đầy sự công kích, chiếm hữu, và một loại tham lam mà cô chưa từng thấy.
Quả thật, câu nói cũ không sai, đàn ông có thể không có tình yêu, nhưng không bao giờ thiếu d*c v*ng.
Hứa Mặc cũng không phải ngoại lệ.
Khi kết thúc đã là mười giờ.
Tắm rửa qua loa xong, cả hai đều hơi đói, nên quyết định ra ngoài dạo.
Cuối cùng thì sợ lạnh vẫn mạnh hơn ham đẹp. Lần này đi công tác cô không mang đồ dày, ra cửa vẫn phải khoác chiếc áo xấu tệ kia.
Hứa Mặc thì mặc một chiếc áo khoác màu tối, trông như một cái móc treo đồ, đẹp trai không thể tả.
Hạ Trúc nghi ngờ mình như thế này đứng cạnh anh có hợp không.
Giờ này không phải là muộn, nhưng vì trời lạnh quá, khách sạn vắng vẻ như không có ai ở.
Cả đoàn phim đều ở khách sạn này, Hạ Trúc dẫn Hứa Mặc ra khỏi phòng vẫn lo lắng không biết phải giải thích thế nào nếu bị người khác nhìn thấy, kết quả không thấy bóng dáng ai.
Thật là lo lắng không cần thiết.
Ra khỏi cửa khách sạn, một cơn gió lạnh mạnh bỗng thổi qua, Hạ Trúc không cài khuy áo, gió lùa vào cổ khiến cô rùng mình.
Hứa Mặc đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, lặng lẽ cúi xuống cài khuy áo cho cô.
Ngón tay của anh rất đẹp, trắng trẻo, dài và khớp xương đều đặn, khiến người ta không dám tùy tiện chạm vào.
Thế nhưng đôi tay này cách đây nửa giờ đã làm những chuyện không sạch sẽ để làm vừa lòng cô.
Hạ Trúc không nhận ra, mặt cô đã đỏ lên.
Hứa Mặc thoáng nhìn đã biết trong đầu cô đang trôi bồng bềnh những gì. Cài đến chiếc cuối, đầu ngón tay anh khẽ vén cổ áo len bên trong, cúi mắt lướt qua dấu hôn nơi xương quai xanh, giọng nhẹ như gió: “Vừa nãy chưa đủ sao?”
Hạ Trúc cạn lời: “……”
Cô lườm một cái, không nhịn được mà châm chọc: “Anh có thể đừng thẳng thừng như vậy không?”
Hứa Mặc không đổi sắc mặt hỏi: “Vậy trong đầu em đang nghĩ gì? Đều là những thứ không đứng đắn phải không?”
Biết anh đang chọc, cô vẫn mạnh miệng: “Nghĩ về anh đó. Sao, anh dám làm mà không dám nhận à? Em chỉ nghĩ một chút thôi mà. Anh cũng đâu có thiệt thòi gì, em nhớ anh vừa rồi có vẻ rất thoải mái.”
Hứa Mặc: “…”
Thời tiết lạnh, khách du lịch cũng ít.
Trong chợ đêm, nhiều quán không mở cửa, Hạ Trúc dẫn Hứa Mặc đi một vòng, cuối cùng vào một quán ăn địa phương trông có vẻ ổn.
Quán ăn địa phương vắng vẻ, không có nhiều khách. Chủ quán cũng không có tinh thần, ngồi ở quầy thu ngân, mắt lim dim, vẻ mặt ủ rũ.
Cuối cùng cũng có hai khách, trên mặt chủ quán hiện lên chút ý cười, nhiệt tình mời họ vào, vừa rót trà nóng vừa đưa thực đơn.
Hạ Trúc thấy lạnh, tay cho vào túi, ánh mắt rơi vào thực đơn, tùy tiện gọi vài món ăn địa phương.
Gọi xong hỏi Hứa Mặc có muốn thêm món gì không, Hứa Mặc nói không cần.
Trong lúc chờ món, Hạ Trúc ngồi đối diện Hứa Mặc, cuối cùng có thời gian ngắm nhìn người trước mặt.
Mặc áo vào, anh lại trở thành một người nghiêm túc, ngồi thẳng tắp không nói, còn có phần sạch sẽ, trước khi ngồi lại lau ghế, lau bàn, ngay cả trà mà chủ quán rót cũng đổ vào thùng rác, rồi rót lại một cốc mới.
Tính cách này mà ở đoàn phim hai ngày chắc sẽ làm người khác phát điên?
Hạ Trúc nhăn mặt, không vui mà châm chọc: “Anh lắm tật thật đấy.”
Hứa Mặc nghe, liếc cô một cái, thấy cô tròn vo trong chiếc áo khoác quân đội, mặt nhăn nhăn, đầy vẻ chê bai.
Anh dừng một nhịp, nhạt giọng: “Quen rồi.”
Nói đến đây, Hứa Mặc nhìn đôi lông mày thanh tú đang khẽ nhíu lại của Hạ Trúc với ánh mắt đầy ẩn ý, bất thình lình đưa ra lời nhận xét:
“Đồng chí Tiểu Hạ, thành kiến của em với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...