Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 50: “Tôi không có thói quen làm việc chung với bạn gái cũ.”



 

“Đồng chí Tiểu Hạ, em thành kiến với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.”
Hứa Mặc ngoài miệng thì than vãn, nhưng đôi mắt đào hoa bạc tình lại ngập tràn ý cười trêu ghẹo, dường như đang cố tình bày ra dáng vẻ để chọc cô.
Hạ Trúc lập tức hiểu ra, người này nhìn có vẻ nhã nhặn, giống như một lão cán bộ hiền lành, nhưng thực chất lại là một con cáo già tính toán rất sâu.
Anh ngồi trong một quán ăn đơn sơ, với nền màu xám vàng, trông anh thật lạc lõng nhưng lại bất ngờ hòa hợp với không gian.
Trên bàn là những món ăn vừa mới làm xong như chân gà xào cay, xiên thịt cừu, bánh nướng bốn màu, thịt nướng trong lò…
Hơi nóng bốc lên, Hạ Trúc nhìn về phía anh, thấy anh cẩn thận chọn một miếng thịt cừu tươi ngon bỏ vào bát của cô, Hạ Trúc nhìn bàn tay đó, bỗng nhận ra khoảng cách giữa họ như gần lại nhiều.
Cô như thể dần dần sống trong ánh mắt của anh.
Hạ Trúc cắn miếng thịt cừu, tâm trí không tập trung.
Sau khi ăn xong, Hạ Trúc quấn chặt áo khoác quân đội, đứng ở cửa cuốn nhựa chờ Hứa Mặc, anh đang thanh toán.
Thời buổi này quét mã WeChat, Alipay đã thịnh hành, nhưng Hứa Mặc không theo kịp, vẫn trung thành tiền mặt hoặc cà thẻ.
Quán lại không cà thẻ nên anh trả tiền mặt.
Bữa ăn này tổng cộng hết hơn năm trăm tệ.
Ông chủ là một người địa phương thẳng thắn, sau khi trả tiền thối, lớn tiếng gọi: “Lần sau lại đến nhé.”
Hứa Mặc nhận tiền lẻ, chẳng thèm nhìn mà cho vào túi áo khoác.
Vừa bước khỏi quán, gió Tây Bắc rít qua, Hạ Trúc lạnh run lập cập, cố ý đi nép sau lưng anh để mượn người chắn gió.
Hứa Mặc bất lực bật cười, moi từ túi ra một đồng xu đưa cho cô.
Hạ Trúc ngơ ngẩn nhận lấy, liếc mệnh giá ơ, một tệ. “Đưa em cái này làm gì?”
“Anh keo kiệt ghê, cho em đúng một đồng.”
Hứa Mặc im vài giây, điềm tĩnh: “Em nhìn kỹ lại xem?”
Hạ Trúc nhìn mãi mà không thấy điều gì đặc biệt.
Hứa Mặc thở dài, nhắc khẽ: “Năm phát hành đồng xu trùng với năm em sinh ra.”
Hạ Trúc bừng tỉnh, “ồ” một tiếng, cúi xem lại đồng xu 1994.
Chậc, đúng thật.
Phản ứng của cô đều lọt hết vào mắt anh. Anh khẽ hỏi, giọng nhẹ như gió: “Có gì muốn nói không?”
Hạ Trúc nghiêm mặt, trang trọng: “Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vạn tuế.”
Hứa Mặc khựng một nhịp, rồi mở miệng: “…Đồng chí Tiểu Hạ chí khí lắm.”
Hạ Trúc “hê” một tiếng, không hề kiêng dè: “Ai bảo em là con của Đảng cơ chứ.”
Hứa Mặc: “…”
Hai người đi ngang một quán rượu, bên trong có ca sĩ hát dân ca. Hạ Trúc lắng nghe mấy câu, là bài dân ca đang nổi dạo này hình như tên “Nam Sơn Nam”.
Đúng lúc hát đến mấy câu.
“Nếu trước khi trời tối còn kịp
Em muốn quên đôi mắt anh
Cả một đời nghèo kiệt, cũng chẳng dứt nổi giấc mơ này.”
Thấy cô khựng chân, Hứa Mặc dõi theo ánh mắt cô vào trong quán, khẽ hỏi: “Muốn vào ngồi một lát không?”
Hạ Trúc thu ánh nhìn, lắc đầu: “Mai sáu giờ vào set quay rồi, em phải về ngủ. Không thì Giang Phùng giết em mất.”
Lần đầu tiên thấy cô mắng ai đó như thế, Hứa Mặc không nhịn được bật cười, đưa tay nắm lấy tay cô, dắt về phía khách sạn.
Trời lạnh như thế mà tay anh lại ấm lạ thường.
Trên đường đi về khách sạn, Hạ Trúc thản nhiên để mình bước theo nhịp anh. Cô ước con đường này xa thêm chút nữa, dài thêm chút nữa để cô có thể đi cùng anh thêm một quãng.
Chỉ là, lúc người ta vui, thời gian hình như trôi vùn vụt; đoạn đường thường thấy dài đằng đẵng, hôm nay lại ngắn đến khó tin.
Về tới khách sạn, tay Hạ Trúc vẫn còn nằm trong túi áo choàng của Hứa Mặc.
Sảnh vẫn vắng lạnh, chẳng có mấy khách. Cô lễ tân đang ngồi nghịch điện thoại, thấy có người vào mới đứng bật dậy, quay lại vị trí.
Ngẩng lên bắt gặp Hạ Trúc và… “chồng” của cô, cô bé đỏ mặt, buột miệng: “Chồng chị đẹp trai thật đấy.”
Hạ Trúc vốn đã thân với cô bé, cô chớp mắt, rút tay ra, nhoài người lên quầy cố tình hỏi vặn: “Chị không có ở phòng sao em lại cho anh ấy vào thế. Lỡ anh ấy là người xấu thì sao?”
Cô bé bị hỏi cho ngơ ngẩn, hồi lâu mới đáp: “Anh ấy đẹp trai thế này chắc không phải người xấu đâu ạ.”
Hạ Trúc véo má cô bé, giả bộ nghiêm túc: “Ai biết được. Biết người biết mặt khó biết lòng mà em.”
“Chúng ta không thể vì ngoại hình của một người mà phán đoán họ tốt hay xấu, em xem tin tức thấy có nhiều tội phạm hung ác, nhìn cũng khá đẹp trai đó thôi?”
Cô bé “à” một tiếng, ngập ngừng: “Nhưng em xem giấy tờ tùy thân và giấy đăng ký kết hôn của anh ấy rồi, hai anh chị là một đôi mà.”
“… Trông rất xứng đôi, đúng là trai tài gái sắc.”
Nghe đến câu “hai anh chị là một đôi mà”, Hạ Trúc thấy buồn cười, nheo mắt nhìn cô bé đang đỏ bừng mặt, nghiêm trang gật đầu: “Ừ, em nói phải. Đây đúng là chồng hợp pháp của chị, xét ngoại hình thì đúng là trai tài gái sắc.”
“Nhưng lần sau không được như vậy nữa nhé, lỡ như anh ấy lừa đảo kết hôn thì sao.”
Hứa Mặc đứng cách một mét, nhìn Hạ Trúc như một nữ lưu manh trêu chọc cô bé, trong mắt đầy sự bất đắc dĩ mà cũng chẳng làm gì được.
Cuối cùng, khi cô nói chuyện xong, đã trôi qua năm phút.
Hứa Mặc nhấc cổ tay xem giờ, thong thả nhắc nhở: “Một giờ rồi đấy, mai không dậy sớm à?”
Hạ Trúc lập tức cụt hứng, hắng giọng, chào tạm biệt: “Chị đi đây em gái, hẹn gặp lại.”
Khoảnh khắc ấy, khí chất giang hồ trên người cô suýt không nén nổi.
Đi bên cạnh, Hứa Mặc chỉ nghĩ: cô nhóc này, ở bên ngoài lăn lộn cũng ra trò đấy.

Quay trở lại phòng, Hạ Trúc nằm trên giường như thể bị ai đó hút hết sinh khí, không còn chút sức sống nào, gần như vừa chạm giường đã ngủ.

Hứa Mặc từ phòng tắm bước ra, nhìn thấy dáng vẻ cô nhắm mắt chìm sâu vào giấc, hai cánh tay còn đặt ngoài chăn, đầu nghiêng sang một bên, ngủ ngoan ngoãn đến lạ.
Anh tắt đèn, lần mò trong bóng tối vòng qua bên kia, vén một góc chăn nằm xuống, khẽ đặt bàn tay lộ ra ngoài của cô lại vào trong chăn, rồi theo thói quen lấy điện thoại xem WeChat.
Lâm Mục Tắc gửi đến mười mấy tin. Hứa Mặc mở ra, liếc thấy cái tên quen thuộc, đầu ngón tay khựng lại phía trên màn hình.
“Thật không phải tôi cố tình quấy rầy cậu đêm hôm, mà chuyện này đặc biệt quá.”
“Hồ sơ cô ấy đẹp thật sự. Theo tiêu chuẩn tuyển dụng thì vào Hoa Tín cái rụp. Chỉ là tôi không hiểu sao cô ấy tự dưng về nước? Chẳng lẽ muốn quay lại với cậu sao?”
“Hầy, nói thật nhé. Mấy dự án Chu Nhiêu làm ở nước ngoài hai năm nay quá đẹp. Hay là để tôi nhận cô ấy?”
“Cậu đang làm gì thế? Duyệt hay không duyệt? Mai cô ấy đến công ty rồi tôi từ chối kiểu gì đây?”
“Cậu với cô ấy thật sự không còn khả năng nối lại nữa à? Tôi thấy trong hồ sơ có ghi ‘ly hôn’. Hình như cô ấy với ông chồng người Mỹ cãi nhau to rồi.”
“Cho tôi một câu trả lời chắc chắn đi. Tôi đang đợi đây này.”
Hứa Mặc lướt nhanh các tin, ánh mắt dừng ở tin cuối. Anh mở khung chat, trả lời gọn hai chữ: “Không duyệt.”
Lâm Mục Tắc còn đang tăng ca ở công ty, nhận được tin liền gọi ngay. Chuông vừa reo đã bị Hứa Mặc tắt.
Anh gác máy, nhắn lại trên WeChat: “Có việc gì?”
Lâm Mục Tắc bắn mấy cái sticker oán trách, rồi quay lại chính sự: “Cho tôi cái lý do. Lý lịch người ta đẹp thế, tôi mà không duyệt thì cũng phải cho một cái cớ cho ra hồn chứ. Huống hồ việc này vốn là HR phụ trách, mà HR mới lại là kiểu người cứng đầu, thuyết phục không xong chắc cô ấy nghỉ luôn.Cậu hơi chủ nghĩa cá nhân rồi đấy.”
Đèn tắt, phòng khách sạn chìm trong bóng đêm. Hứa Mặc ngồi tựa đầu giường, ánh sáng màn hình hắt lên gò má góc cạnh, càng làm sắc mặt anh thêm khó coi.
Anh siết điện thoại, nhìn dòng chất vấn của Lâm Mục Tắc, mi mắt cụp xuống, lạnh nhạt gửi đi hai tin.
“Không có lý do. Cô ấy vào công ty là không phù hợp.”
“Tôi không có thói quen làm việc chung với bạn gái cũ.”
Tin nhắn báo đã gửi, Hứa Mặc tắt điện thoại, nằm xuống lại.
Hơi lạnh trên người anh theo chăn len vào. Khoảnh khắc anh chui vào chăn, lưng Hạ Trúc lạnh rùng mình, trong mơ “ưm” một tiếng, như tỏ vẻ không hài lòng.
Thế mà Hứa Mặc chẳng buồn để ý, cứ thế kéo cô vào lòng, cúi đầu kề sát hõm cổ, tựa như đang xác nhận điều gì đó.

Trời còn chưa hửng sáng, chuông báo thức của Hạ Trúc đã bắt đầu làm việc. Hạ Trúc đang ngủ say, bịt tai lại chui vào chăn, giả vờ như không nghe thấy.
Đáng tiếc cái báo thức cứ réo mãi không dứt. Hạ Trúc lồm cồm cựa trong ổ chăn, mặt mũi đầy tức tối bò dậy vớ lấy điện thoại tắt nó đi, miệng còn không quên chửi: “Giang Phùng anh có phải người không đấy!”
“Sáu giờ đã vào set quay, anh vội đi tảo mộ chắc!”
Chửi xong, cô thở phì một hơi, lại lủi vào chăn.
Ai dè vừa chui vào đã chạm phải một mảng ấm nóng, rắn chắc của cơ bụng. Hạ Trúc khựng lại, lúc này mới nhớ ra tối qua Hứa Mặc có tới.
Cô “a” một tiếng, lửa giận dịu đi không ít, trườn một cái đã lăn vào lòng anh, đôi tay lần mò khắp người, thuận theo đường cơ nghiêng mà trượt xuống chỗ không nên chạm tới. Cô tựa đầu lên ngực anh, tóc mai khẽ châm vào cổ, ồn đến mức đánh thức anh dậy.
Chỗ chí mạng bị người ta nắm lấy, Hứa Mặc phải mất mấy giây mới phản ứng kịp là chuyện gì đang xảy ra.
Anh thuận tay ôm lấy vai cô, đè chất giọng khàn khàn hỏi: “Sáng sớm đã phát điên rồi hả?”
Hạ Trúc đạp chân trèo hẳn lên người anh, mông đè lên đùi anh, hai tay ôm lấy mặt anh, chẳng kiêng dè gì mà hôn thẳng lên môi.
Như trút bực tức, cô hôn lung tung một trận, cuối cùng cắn lên cổ anh, lầm bầm: “Em không ngủ được thì anh cũng đừng mơ mà ngủ.”
Cổ anh bị cô cắn l**m ướt một mảng, thấy cô sắp ngoạm đến vành tai, Hứa Mặc liền giữ chặt gáy cô, thấp giọng cảnh cáo: “Sáng ra đừng ép anh.”
“Em biết đấy, đàn ông buổi sáng khó mà giữ vững lập trường.”
Hạ Trúc chỉ “hì” thêm tiếng nữa, coi như chẳng nghe thấy, còn hung hăng cắn lên d** tai anh một miếng, rồi xong việc phủi áo ra đi, ung dung hất chăn, bật đèn, dậy thu xếp.
Đèn sợi đốt bật sáng, phòng tối bừng sáng như ban ngày. Hứa Mặc chưa kịp thích ứng, nheo mắt lại, tầm nhìn vẫn đuổi theo bóng cô.
Cô gái nhỏ để trần tấm lưng trắng muốt, vừa khe khẽ ngân nga vừa đứng trước tủ chọn đồ.
Sắp ra phim trường, cô chọn một chiếc quần ống suông đen rộng rãi, áo nỉ vàng nhạt, bên trong là áo ôm sát màu da.
Thay đồ xong cô chui vào phòng tắm rửa mặt, lúc bước ra người đã tỉnh táo bừng bừng, còn buộc tóc củ tỏi, nhìn trẻ trung hẳn mấy tuổi, giống y hệt cô gái mười bảy mười tám.
Thấy Hứa Mặc đã dậy và chỉnh tề, Hạ Trúc mừng thầm, ngoài miệng lại hỏi: “Sao anh dậy rồi? Không ngủ thêm chút à? Trời còn sớm mà.”
Nói xong còn len lén liếc thử sắc mặt anh.
Hứa Mặc chẳng giận dỗi gì, chỉ thấy buồn cười. Trên mặt cô viết rõ rành rành câu “em không ngủ được thì anh cũng đừng mong ngủ”, vậy mà còn giả bộ quan tâm. Anh đúng là không nhớ trước đây cô có nhiều mưu mẹo đến thế.
Cô đặt báo thức năm giờ, sáu giờ vào set quay, lái xe đến cũng mất hơn nửa tiếng.
Mỗi lần Hạ Trúc đều có thể không phải người đến sớm nhất, nhưng tuyệt đối không trễ.
Sáng nay lố mất mấy phút, cô vội vội vàng vàng, chẳng rảnh mà trêu ghẹo anh. Khoác áo lên là định đi, ai ngờ Hứa Mặc kéo cô lại, bảo đợi hai phút, anh đi cùng.
Hạ Trúc ngẩn ra, không ngờ anh đi thật.
Đùa thì đùa, chứ đi vào phim trường thật cô cũng không chắc mình làm việc có bị khóa tay hay không, vì lúc vào ca cô bận như điên, vừa phải đối phó với Giang Phùng, vừa phải quán xuyến phim trường.
Cô theo anh vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa hỏi: “Anh thật sự muốn đi à?”
Hứa Mặc cầm bàn chải dùng một lần của khách sạn, bóp kem, hỏi ngược: “Chứ không thì sao?”
“Ờ.” Cô khoanh tay, lui qua một bên nhìn anh đánh răng.
Anh vừa mới dậy, tóc không còn gọn ghẽ như thường, mái trước hơi rối; trên người vẫn là chiếc sơ mi đen tối qua, ngủ một đêm nhìn hơi nhàu, cằm lại lốm đốm râu xanh, cả người mang theo vẻ mệt lử buông lơi.
Trông chẳng giống Hứa Mặc chút nào, Hạ Trúc nheo mắt nghĩ.
Cô đang vội, anh cũng chỉ chải chuốt sơ rồi cùng cô ra cửa. Xe của đoàn đã đợi trước khách sạn, Hứa Mặc theo Hạ Trúc lên một chiếc, hướng thẳng phim trường.
Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, họ lướt qua trong bóng đêm, như thể đang trên đường đến một cuộc tình lãng mạn không tên.
Hạ Trúc ngồi sát bên, đầu như không xương tựa vào người anh, tay mân mê ngón tay anh, miệng thì lầm bầm kể xấu Giang Phùng.
“Lát nữa vào phim trường là biết ngay Giang Phùng đáng ghét cỡ nào. Em thấy anh ta đúng là không phải thứ tử tế.”
“Phim trường nào vào set quay lúc sáu giờ, mười một mười hai giờ đêm mới tan. Nếu không phải anh ta đang dạy em, em thật muốn đá cho mấy phát.”
“Haiz, đây gọi là thân phận bị kìm kẹp.”
“Anh bảo ai mà thích nổi anh ta chứ? Cô nào thích ánh ta chắc mù mất rồi. Tính tình thì như cún… ngoài cái mặt ra, được cái nết nào đâu.”
Đang thao thao bất tuyệt, ghế phụ lái bất ngờ ló ra một cái đầu, giọng người kia lạnh như gió: “Trước khi nói xấu người ta không nhìn xem đương sự có ngồi đây không à?”
Chết tiệt!
Sao Giang Phùng lại ở trong xe! Cái người này xuất quỷ nhập thần thật!
Hạ Trúc giật nảy người, muốn tìm ngay cái lỗ mà chui.
Giang Phùng nào chịu bỏ qua, tay bật đèn trần, khoang xe đang tối lập tức sáng choang. Ở hàng ghế trước, anh ta nghiêng người, ngước mắt quét một vòng từ Hạ Trúc đến Hứa Mặc, cuối cùng buông kết luận: “Cô tìm được người tiếp ứng rồi cơ à?”
“Sao, hôm nay định động vào đầu của Thái Sư à?”
Hạ Trúc sợ đến không dám nhúc nhích, co vào góc như con chim cút. Hứa Mặc bị phản ứng của cô chọc cười, đưa tay nắm lấy cổ tay cô, chủ động chào hỏi: “Đạo diễn Giang phải không? Danh tiếng của anh tôi nghe đã lâu, quả thực gặp ngoài đời còn khác biệt hơn lời đồn.”
Giang Phùng cười ý vị không rõ, mặt vẫn tỉnh như không: “Hứa tổng cứ gọi tôi là Giang Phùng. Đừng khách sáo.”
Nói rồi, khóe môi anh ta nhếch lên, khẽ hừ lạnh: “Bạn gái anh hình như có ý kiến với tôi ghê lắm.”
Hứa Mặc liếc bằng khóe mắt về phía cô gái nào đó đang giả bộ ngắm cảnh cửa sổ mà thực ra dỏng tai nghe hết, khóe môi cong cong, thay cô xin lỗi: “Cô ấy miệng mồm không có chừng mực, anh đừng để bụng. Thực ra cô ấy không xấu tính.”
Giang Phùng hừ một tiếng, không dây dưa nữa, xoay sang chuyện khác để nói với Hứa Mặc.
Thấy thế, Hạ Trúc len lén rụt đầu về, ném cho Hứa Mặc một ánh mắt “cứu với”. Anh chỉ nắm lấy bàn tay mềm của cô, không nói mấy lời, cả quãng đường chủ yếu nghe Giang Phùng trình bày.
Vừa đến phim trường, Hạ Trúc đã bị Giang Phùng gọi đi họp. Hứa Mặc không có việc gì làm, đứng ở phim trường quan sát xung quanh.
Dưới đất là đủ loại máy móc, khoảng trăm người đang bận rộn, người thì chuyển đồ, người thì sắp xếp cảnh, người thì trang điểm.
Anh đi dạo một vòng, đứng dưới chân một bức tường thành cũ kỹ bắt gặp Hạ Trúc đang trao đổi với tổ ánh sáng về góc đánh đèn.
Bên cạnh có nữ diễn viên chờ vào cảnh. Nói xong với ánh sáng, cô lại cầm kịch bản dặn nữ diễn viên cách đi cảnh lát nữa.
Vào trạng thái làm việc, cô như lột xác thành người khác. Nếu không tận mắt chứng kiến, Hứa Mặc sẽ nghĩ một cô nàng tính khí như thế chắc khó hòa nhập với cả ê-kíp.
Nhưng nhìn bây giờ, cô lại hòa nhịp rất tốt.
Sáng sớm đầu óc ai nấy còn ngái ngủ mà đã lao vào việc, chẳng ai để ý có thêm một người lạ. Hứa Mặc đứng đấy, thỉnh thoảng có người lướt qua liếc một cái, thấy khí chất anh không giống nhân viên, cũng chẳng ra dáng diễn viên.
Dù có vẻ đẹp trai, nhưng mọi người cũng không chủ động đến bắt chuyện, một là vì bận rộn đến choáng váng, hai là ai biết anh là ai, lỡ như là ông lớn của nhà đầu tư thì càng không dám đắc tội.
Khó khăn lắm Hạ Trúc mới rảnh tay, định tranh thủ ghé nói với anh hai câu, ai ngờ vừa nhích đến đã lại bị Giang Phùng gọi đi canh máy.
Hai người trong phòng thu tranh cãi ầm ĩ, tiếng cãi nhau gần như kéo theo cả người khác, tưởng như muốn vỡ trận. Nhưng cãi xong lại ăn ý cùng dán mắt vào màn hình, bàn bạc xem cú máy vừa rồi có đạt chưa.
Miệng Giang Phùng độc thật, nhưng chuyện dạy dỗ Hạ Trúc là nghiêm túc, chẳng giữ lại chút gì.
Hứa Mặc đứng xem cả buổi sáng, thấp thoáng cảm thấy: Tính Giang Phùng có nóng nảy nhưng là người công tư phân minh.
Cũng được đấy.
Hạ Trúc bận đến bữa sáng còn chưa kịp ăn. Hứa Mặc đảo quanh một vòng, cuối cùng lấy ở nhà ăn tạm của đoàn hai quả trứng, đợi lúc cô tranh thủ nghỉ mới đưa cho cô lót dạ.
Trứng vẫn còn ấm.
Hạ Trúc ấp quả trứng trong tay, rốt cuộc cũng có thời gian hỏi thăm: “Ở phim trường có vui không?”
Hứa Mặc nhìn cô, gật đầu: “Cũng ổn.”
Cô ngồi thụp xuống đất, gõ vỏ trứng, vừa bóc vừa nói: “Lát nữa Thang Thiến treo dây. Cảnh đó hay lắm, anh có thể xem thử.”
Hứa Mặc đút tay túi quần đứng cạnh, nhìn cô, dễ chịu đáp: “Được.”
Hạ Trúc cắn miếng trứng, ngửa mặt hỏi: “Anh có muốn đi chơi đâu không? Lát tan ca em xin Giang Phùng hai ngày phép, đưa anh đi vòng vòng gần đây.”
Miệng cô đầy đồ ăn, má phồng lên, trông đáng yêu hết nói.
Nhớ đến dáng vẻ cô vừa rồi trong lúc làm việc, Hứa Mặc mỉm cười hài lòng: “Thế nào cũng được.”
“Vậy theo ý em nha.” Cô nuốt vội, mơ hồ nói.
“Vì anh mà em dám nhổ lông Giang Phùng luôn đó. Tối nay xin phép kiểu gì cũng bị chửi. Nhưng không sao, ngày nào em chả bị anh ta chửi!”
Hứa Mặc ngẩng mắt nhìn Giang Phùng đang bận canh máy không xa, hiếm khi nói giúp: “Đạo diễn Giang Phùng là người có tâm lắm đấy, em học được không ít đâu. Khó ở chỗ cái nết hơi dữ, chứ người không tệ.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...