Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 6: “Em tưởng ai cũng tùy tiện như em à?”



Hạ Trúc cố ý không vào nhà ăn của giảng viên mà rẽ ở bậc thang tầng một, vòng sang nhà ăn sinh viên.
Giờ này không sớm không muộn, sinh viên từ giảng đường và thư viện lần lượt đổ về, ghế ngồi đã kín không ít; vài quầy xếp hàng dài ngoằng.
Giữa dòng người tấp nập, cái không khí ồn ào náo nhiệt như thật sự có thể chạm đến khí thế tuổi trẻ đang ập thẳng vào mặt. Khác hẳn với “người đi làm” bị đủ thứ áp lực công việc, gánh nợ nhà nợ xe đè lên vai, chỉ thoáng nhìn đã thấy mệt mỏi. Người ta vẫn bảo sinh viên trong tháp ngà* ngây thơ, dễ bị lừa; có lẽ cũng không phải không có lý.
[*“Sinh viên trong tháp ngà”: ý chỉ môi trường đại học yên bình, nơi sinh viên chỉ tập trung vào sách vở và lý tưởng, chưa bị áp lực mưu sinh hay sự xô bồ của xã hội làm vấy bẩn.]
Bước chân của Hứa Mặc khựng nửa nhịp ở đầu cầu thang. Cuối cùng, anh nhìn bóng dáng mảnh mai cao gầy ấy hòa vào đám đông, chen giữa một nhóm nữ sinh mà chẳng lộ chút gì lạc lõng.
Cô vẫn trẻ trung, xinh đẹp như thế, thậm chí còn tươi tắn, sống động và thú vị hơn nhiều so với những cô nữ sinh suốt ngày vùi đầu vào sách vở kia. Hứa Mặc đứng nguyên tại chỗ, gần như hơi thiên vị mà nghĩ vậy.
Hạ Trúc đi một vòng muốn nếm đủ thứ món, khổ nỗi dạ dày nhỏ, ăn chẳng được bao nhiêu, đành cắn răng gọi một đĩa gà sốt teriyaki, thêm một bát lẩu Tứ Xuyên.
Hứa Mặc không mấy đói, chỉ lấy một bát bún gà xé.
Hạ Trúc tìm chỗ cạnh cửa sổ, bày từng món “chiến lợi phẩm” lên bàn, trông chẳng khác gì vẻ ngốc nghếch của kẻ trọc phú* sau một đêm giàu sụ liền tiêu xài xả láng.
[*“Trọc phú” (hay còn gọi là “giàu xổi”): chỉ những người giàu lên nhanh chóng bất ngờ nhưng thiếu chiều sâu văn hóa, thường thích khoe khoang, tiêu xài hoang phí.]
Hứa Mặc thấy vẻ mặt cô đầy thỏa mãn, bèn xé vỏ đôi đũa dùng một lần lấy từ hộp đựng, lặng lẽ đưa cho cô.
Hạ Trúc cũng chẳng khách sáo, nhận lấy đôi đũa, vui vẻ thưởng thức những món mình vất vả giành được.
Cô ăn rất từ tốn, cốt cách toát lên vẻ nề nếp quy củ, cũng không phát ra âm thanh kỳ lạ nào. Ngoài đuôi mày phảng phất một tia khoái chí khó nhận ra, người ngoài không thể đoán được cô đang thích món nào.
Có mấy nữ sinh chú ý tới hai người đang ngồi bên cửa sổ sát đất, tụm lại một chỗ thì thầm to nhỏ điều gì đó, Hứa Mặc dùng ánh mắt ra hiệu, ngăn cản hai người trong số đó định bước tới chào hỏi.
Chờ họ rời đi, anh cầm đũa, thất thần ngắm nhìn Hạ Trúc. Còn cô thì ăn rất tập trung, hoàn toàn không để ý cảnh ấy.
Bữa cơm kết thúc, các món Hạ Trúc gọi gần như sạch trơn, còn bát bún gà xé của Hứa Mặc hầu như chẳng động đũa. Hạ Trúc chớp mắt, tốt bụng hỏi: “Không ngon à?”
Hứa Mặc không có khẩu vị, nhưng cũng không muốn nói dối: “Vị cũng ổn, chỉ là anh không đói lắm.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, đứng dậy định thu dọn bát đũa. Vừa hơi cử động, Hứa Mặc đã lặng lẽ đứng dậy, nhã nhặn gom chén đĩa cô ăn xong, chồng lên với bát bún ăn dở của mình, bưng đi về phía khu trả khay, bỏ tất cả vào thùng thu gom ngay gần đó.
Anh mặc vest, dáng dấp lại nổi trội, đi giữa đám đông cực kỳ bắt mắt. Không ít sinh viên liếc trộm anh, như đang đoán xem người này rốt cuộc là ai.
Có sinh viên nhận ra anh, kinh ngạc chỉ trỏ: “Thầy Hứa đẹp trai nhất khoa Kinh tế – Quản trị đó! Danh bất hư truyền luôn! Ảnh của thầy lan khắp các nhóm rồi! Ai dè ngoài đời còn đẹp hơn, ai hiểu cho tớ, làm học trò thầy đúng là có phúc quá đi!”
“Cậu nói xem sao hồi đó tớ lại chọn sai ngành nhỉ! Giá mà học Tài chính, biết đâu còn được làm đệ tử ruột của thầy Hứa rồi.”
“Trời ơi, tớ sắp phát điên, cậu cấu tớ một cái đi, không là tớ không nhịn được muốn qua làm phiền rồi!”
Những lời ấy, Hạ Trúc đứng bên nghe không sót câu nào.
Khóe môi cô khẽ giật, thầm nghĩ: hóa ra Hứa Mặc nổi trong trường thật.
__
Ra khỏi nhà ăn, Hạ Trúc nhất thời không biết nên đi đâu.
Nếu là trước kia, hẳn cô đã chạy ngay về đoàn phim. Nhưng hôm nay vừa choảng nhau với Thang Thiến, trong lòng còn ấm ức, cô quyết không muốn quay lại.
Xe đậu ngay trước cửa nhà ăn. Không có chỗ nào để đi, Hạ Trúc bèn chui vào xe ngủ, định ngủ dậy rồi tính sau.
Hứa Mặc trả xong khay tìm không thấy cô, đứng ở cửa nhà ăn người qua kẻ lại định gọi điện. Ngẩng lên đã thấy chiếc BMW mini của cô vẫn đỗ dưới gốc hòe* lớn. Anh bất giác thở phào, tắt màn hình, ung dung bước đến.
*Cây hoè là một loại cây đặc trưng của Bắc Kinh.
Anh tới sát ghế lái nhìn vào, quả nhiên thấy cô hạ lưng ghế, bật điều hòa, nằm nghiêng ngủ.
Hứa Mặc cau mày, khẽ gõ hai cái lên cửa kính. Người bên trong hình như bị đánh động, bực bội mở mắt.
Ngoảnh lại thấy là Hứa Mặc, Hạ Trúc miễn cưỡng hạ kính, giọng khàn khàn xen chút mất kiên nhẫn: “Gì nữa?”
Đứng dưới đèn đường, Hứa Mặc làm như không thấy vẻ khó chịu trong mắt cô, dịu giọng đề nghị: “Buồn ngủ thì lên căn hộ của anh mà ngủ. Ở ngay trong trường.”
Hạ Trúc vốn chẳng có chỗ nào để đi, ăn cơm xong cơn buồn ngủ trào dâng, giờ mi mắt trên dính chặt mi mắt dưới, không nghĩ ngợi đã gật đầu.
Từ nhà ăn đến căn hộ cũng có một quãng. Hạ Trúc lười đi bộ, định nổ máy chạy qua. Thấy cô mệt đến mở mắt còn khó, Hứa Mặc dứt khoát kéo cửa ghế lái, tay đỡ cánh cửa, nói để anh lái.
Đầu óc Hạ Trúc lơ mơ, phải mất mấy giây mới tiêu hóa được.
Cô “ờ” nhạt một tiếng, không xuống xe mà cúi người bò sang ghế phụ.
Hứa Mặc cau mày nhìn cô vất vả trèo qua, rồi cởi giày, hạ lưng ghế, lấy gối ôm che nửa mặt, nghiêng người ngủ tiếp.
Đợi cô xong xuôi, Hứa Mặc mới vào xe, chỉnh nhẹ ghế lái, nổ máy, chạy về khu căn hộ.
Anh lái xe cũng điềm đạm như tính cách con người anh, không hổ báo như Hạ Trúc, không lạng lách đánh võng, cũng chẳng để tâm khi có người vượt xe, lấn làn, càng không đột nhiên văng ra một câu chửi thề.
Điều hòa mát rượi, trong nhịp điệu chậm rãi ấy, Hạ Trúc dần chìm vào giấc. Thực ra chỉ tầm bảy tám phút đường, mà cô có cảm giác như ngủ rất lâu, cho đến khi Hứa Mặc khẽ đẩy vai cô, định gọi dậy, Hạ Trúc mới mơ màng tỉnh.
Vừa mở mắt đã đập vào một gương mặt điển trai phóng đại, Hạ Trúc giật nảy, đưa tay ôm ngực đang đập thình thịch, lườm người đang ghé sát, hít lấy mùi hương nhè nhẹ trên người anh: “Làm gì thế?”
Hứa Mặc đưa tay tháo dây an toàn, động tác khựng nửa nhịp, nhắc khẽ: “Đến nơi rồi, lên ngủ đi.”
Bị sự thân mật bất ngờ của anh dọa sợ, Hạ Trúc ngẩn ra nửa phút mới hoàn hồn. Cô giả vờ bình tĩnh vuốt tóc, tháo dây an toàn xuống xe.
Tìm chỗ đậu xe xong, Hứa Mặc dẫn cô lên lầu. Anh ở tầng ba, không có thang máy.
Dù là căn hộ trường đại học danh tiếng, nhưng điều kiện cũng không hẳn lý tưởng; tòa nhà e đã xây khá lâu, tường hơi ố vàng, gạch nền giản dị.
Hạ Trúc cố tình không đi cùng nhịp với Hứa Mặc, luôn chậm hơn anh một bước, Hứa Mặc như nhận ra điều đó, bước chân hơi khựng lại, không nói gì.
Đến cánh cửa ở góc rẽ tầng ba, Hứa Mặc đứng trước mặt cô nhập mật mã. Thấy anh chẳng hề tránh né, Hạ Trúc tựa tường, như cười như không: “Anh không sợ em biết mật mã rồi ngày nào cũng mò tới à?”
Tít.
Khóa mở. Hứa Mặc đặt tay lên nắm cửa, quay đầu nhìn cô, chậm rãi hỏi ngược: “Em có tới không?”
Vẻ mặt anh ôn hòa nhìn cô, ánh mắt diễn cực đạt, cứ như thể chỉ cần cô gật đầu một cái, anh sẽ cam tâm tình nguyện dâng tặng tất cả cho cô.
Bị cái nhìn dịu như nước ấy đánh bại, Hạ Trúc bĩu môi, xua tay: “Không tới.”
Hứa Mặc dường như đã đoán trước được câu trả lời của cô, nhếch mép cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Mở cửa, anh chủ động lùi nửa bước, trịnh trọng mời cô vào. Nhìn cánh cửa gỗ hẹp, Hạ Trúc chợt thấy hơi đường đột, như sắp bước vào vùng riêng tư của người khác, bỗng không thoải mái.
Thấy cô chùn chân, Hứa Mặc cố tình khích: “Không dám vào à?”
Hạ Trúc nghiến răng: “Anh nghĩ nhiều rồi. Em đang phân vân không biết có dẫm bẩn sàn nhà anh không thôi.”
Hứa Mặc ngụ ý rõ ràng: “Ở đây chưa có ai đến cả, em là người đầu tiên. Đi dép của anh không? Không thì cứ vào luôn cũng được.”
Đứng ở cửa do dự hai giây, thấy trong tủ giày quả thật không có dép nữ, Hạ Trúc lập tức bỏ ý định đổi giày.
Căn hộ không lớn, nhiều lắm sáu chục mét vuông, nhưng cái gì cũng có: bếp, nhà vệ sinh, hai phòng ngủ.
Hứa Mặc đổi một phòng thành thư phòng, phòng còn lại là phòng ngủ. Bài trí rất đơn giản, đồ đạc vô cùng tối giản. Ban đầu Hạ Trúc tính ngủ tạm trên sofa, chẳng ngờ Hứa Mặc dẫn thẳng cô vào phòng ngủ.
Mở cửa phòng, anh nhàn nhạt giới thiệu: “Thỉnh thoảng anh mới ngủ ở đây một đêm, ga gối vừa thay xong. Em ngủ trước đi, anh sang thư phòng xử lý chút việc.”
Nói xong không đợi cô phản ứng, Hứa Mặc xoay người sang phòng bên, còn không quên khép cửa lại cho cô.
Đứng giữa phòng, Hạ Trúc có cảm giác mình đang chiếm dụng không gian riêng của anh.
Hứa Mặc hơi cầu toàn, bộ chăn ga cotton màu xám được căng phẳng không một nếp nhăn. Trong tầm mắt chẳng có món gì đặt bừa, thứ nào ra chỗ nấy.
Từ nhỏ anh đã “khuôn phép”, đồ cá nhân tuyệt đối không cho ai đụng. Có lần Chu Tứ vào phòng anh chợp mắt buổi trưa, người vừa đi, Hứa Mặc thay cả bộ chăn ga.
Chuyện này Hạ Trúc biết, còn mắng anh kiểu cách, làm màu. Không hiểu sao lời đó truyền đến tai Hứa Mặc. Lần gặp sau, anh liếc cô nhạt như nước, lạnh lẽo buông: “Em tưởng ai cũng giống em chắc?”
Kỳ cục.
Hạ Trúc buồn ngủ díu cả mắt lại, nhìn lướt qua vài lần rồi cởi giày tất leo lên giường ngủ bù.
Trong không khí thoang thoảng hương trà tông lạnh nhàn nhạt, Hạ Trúc nằm trên chiếc giường êm ái, mi mắt nặng trĩu, dính chặt vào nhau, rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp.
__
Khi cô tỉnh dậy đã là sáu giờ chiều.
Hạ Trúc mơ màng tỉnh lại, đập vào mắt toàn là khung cảnh xa lạ, cô chớp chớp mắt, mất một lúc lâu mới nhớ ra mình đang ngủ ở nhà của Hứa Mặc.
Bò dậy đi giày tất vào, Hạ Trúc rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, vốn định không từ mà biệt, không ngờ cửa thư phòng đang khép hờ.
Trong thư phòng, Hứa Mặc đã cởi áo vest, nới cà vạt, mở vài khuy cổ áo sơ mi. Anh ngồi ngay ngắn trên ghế, quay nghiêng người, đang họp video trước màn hình.
Đầu bên kia là doanh nghiệp nước ngoài, đối tác là người ngoại quốc; anh dùng tiếng Anh giao tiếp suốt buổi.
Hạ Trúc nghe anh nói giọng London lưu loát, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại dừng bước, đứng ở cửa thư phòng nghe anh họp.
Khi làm việc, nét mặt anh nghiêm túc, tay kẹp cây bút máy thi thoảng ghi chép vài dòng lên giấy A4. Chắc vì ở nhà, anh đi đôi dép thoải mái. Camera chỉ ghi được nửa thân trên; nửa th*n d*** ẩn sau bàn làm việc, lúc này anh vắt chéo chân, đôi dép thỉnh thoảng khẽ đong đưa. Cổ áo sơ mi mở ra để lộ một mảng da trắng lạnh, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, đường nét cơ bắp đầy nam tính.
Lúc nghe người khác nói, thỉnh thoảng anh gật đầu tỏ ý tán đồng hoặc đã hiểu ý đối phương, chỉ khi gặp điểm anh không đồng ý, anh lại khẽ nhíu mày, dường như đang suy nghĩ xem nên đề cập vấn đề này với đối phương thế nào.
Trò chuyện khoảng mười mấy phút thì Hứa Mặc kết thúc cuộc họp, anh tắt máy tính, theo thói quen cầm chai nước suối đặt bên cạnh, vặn nắp ngửa đầu uống hai ngụm thấm giọng.
Uống nước xong, Hứa Mặc mới phát hiện Hạ Trúc đang đứng ở cửa, nhìn anh không chớp mắt.
Ngủ một giấc, búi tóc củ tỏi của Hạ Trúc đã bung ra từ sớm, cô dứt khoát tháo xuống, để mái tóc dài đến eo xõa tung trên vai.
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc, động tác cầm chai nước suối khựng lại, nhận ra cô có thể đã đứng đó một lúc rồi, Hứa Mặc ném chai nước lên bàn, đứng dậy vừa đi vừa hỏi: “Em dậy từ bao giờ thế?”
Nhìn người đàn ông đang từng bước tiến lại gần, Hạ Trúc bỗng thấy mọi thứ chân thật hơn. Cô hít sâu một hơi, cố gắng phân biệt người đàn ông trước mặt nhìn thì có vẻ dịu dàng dễ nói chuyện nhưng thực chất lại tấc đất không nhường này.
Không soi mói ra được chút gì bất thường, Hạ Trúc dứt khoát nhận thua: “Được một lúc rồi, thấy anh đang họp nên không tiện làm phiền.”
Hứa Mặc đút tay vào túi, vai thả lỏng, cúi đầu hỏi: “Đói chưa? Muốn ăn gì, anh mời em.”
Hạ Trúc vừa ngủ dậy chẳng có khẩu vị, không chút suy nghĩ, mở miệng từ chối: “Em phải ghé bệnh viện, không làm phiền anh nữa. Anh còn bận việc mà, để lần khác nhé.”
Hứa Mặc rũ mi, như đã hiểu: “Không yên tâm về bà cụ à?”
Hạ Trúc nhún vai, khẽ ừ: “Em mang ít đồ dùng hàng ngày qua, tiện thăm dì út luôn.”
“Để anh đưa em đi nhé?”
“Không cần đâu, em có xe mà, khỏi phiền đến anh.”
Hứa Mặc thấy cô nói chắc như đinh đóng cột, cũng không đưa ra yêu cầu gì nữa.
Trầm tư giây lát, Hứa Mặc đổi cách nói khác: “Anh đưa em xuống lầu thôi, được chứ?”
Lời đã nói đến nước này rồi, Hạ Trúc cũng chẳng còn lý do gì để từ chối nữa.
Hứa Mặc đi giày da lại, kẹp áo vest trên khuỷu tay, cùng cô xuống lầu. Thấy điệu bộ của anh, Hạ Trúc kiếm chuyện hỏi: “Tối nay anh không ở đây à?”
Vừa đi vừa khoác áo, động tác ung dung khó tả. Cài xong khuy cuối cùng, Hứa Mặc thong thả giải thích: “Anh phải về đại viện một chuyến. Mẹ anh có chuyện muốn nói.”
Hạ Trúc hất mí mắt, không nhịn được nhủ thầm, dì Văn có chuyện gì tìm anh chứ?
Nghe đâu dạo này dì Văn bận tập một vở kịch nói, ngày nào cũng ngủ lại ở nhà hát cơ mà?
Thật lòng mà nói, ấn tượng của Hạ Trúc về Văn Cầm không tốt.
Cô luôn thấy dì ấy giống các vị gia trưởng trong tuồng cổ, không biết uyển chuyển, lại quá sức ép con cái; chỉ muốn con hóa thành rồng*, chưa bao giờ chịu suy xét xem con cái có vui vẻ chấp nhận hay không.
[*“Chỉ muốn con hóa thành rồng”: ý chỉ bố mẹ mong muốn con cái phải đạt được thành tựu vượt trội, trở thành người ưu tú nhất, nhưng đôi khi sự kỳ vọng này vô tình tạo nên gánh nặng và áp lực rất lớn cho con.]
Trước kia, dựa vào cái gọi là “tuổi trẻ”, cô chỉ trích Văn Cầm thẳng thừng, nói bà quá nghiêm khắc với Hứa Mặc.
Khi ấy, Văn Cầm cười vô cùng dịu dàng, còn lời nói lại tàn nhẫn đến lạnh người: “Hứa Mặc không giống các cháu. Nó buộc phải xuất sắc, bằng không thì ở cái Bắc Kinh nuốt người không nhả xương này, nó không sống nổi đâu.”
Hạ Trúc khó lòng hiểu nổi, Bắc Kinh sao lại thành nơi “nuốt người không nhả xương”?
Sau này cô mới hiểu, con đường Hứa Mặc phải đi, khúc khuỷu hơn cô nhiều.
Đổi cách nói thì những cơ hội để anh chọn, vốn không nhiều. Những gì anh có, phần lớn đều phải do chính anh giành lấy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...