Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 7: “Tiện đường, em chở anh qua nhé?”



“Anh có muốn đi nhờ không, tiện đường em chở anh qua nhé?” Hạ Trúc lắc lắc chùm chìa khóa trong tay, mỉm cười hỏi.
Cô đứng thấp hơn một bậc thang, nụ cười như đóa sơn trà trắng giữa mùa đông, trong trẻo mà kiêu hãnh.
Ánh nhìn của Hứa Mặc dừng lại nơi nốt ruồi son nhỏ trên sống mũi cô, nhìn nét mặt chân thành, chẳng chút giả dối. Anh vốn định từ chối, nhưng lại đổi ý trong khoảnh khắc.
Anh khẽ mỉm cười, giọng trầm thấp: “Đúng lúc lắm. Xe anh còn để ở đại viện. Vừa chạy vào đại viện thì quên mất không lái ra.”
Quên đâu mà quên, rõ ràng là lúc đưa cụ bà vào viện gấp quá, y tá tưởng nhầm là người nhà nên giục anh lên xe cấp cứu luôn.
Hai người lại ngồi chung một chiếc xe chạy về đại viện. Đại viện gần khu Mộ Công Chúa*, nếu không tắc đường thì Hạ Trúc lái một lúc là tới.
[*Tên “Mộ Công Chúa” bắt nguồn từ việc xưa kia nơi đây có mộ của hai công chúa nhà Thanh; khi xây tuyến tàu điện ngầm số 1 vào năm 1965, phần mộ được di dời nhưng địa danh vẫn giữ.]
Chạy được một đoạn, Hạ Trúc mới phát hiện hàng cây hòe trơ trọi ven đường chẳng biết từ bao giờ đã nhuộm màu xanh.
Xuân đến rồi lại đi không biết bao lần, đã qua biết bao thành phố, ngắm biết bao mùa xuân, vậy mà cô vẫn thiên vị mùa xuân ở Bắc Kinh, cảm giác thỏa mãn mà những nơi khác chẳng thể cho.
Giống như chuyện tình yêu vậy, ngoài anh ra, ai đến cũng chỉ là tạm bợ.
Thứ không có được, vĩnh viễn là tốt nhất; vĩnh viễn là miếng thịt nơi đầu tim; vĩnh viễn là niềm tiếc nuối chẳng thể cắt rời.
Ăn với nhau một bữa, ngủ một giấc, khoảng cách giữa hai người dường như cũng bớt đi đôi phần ngượng ngập.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Hạ Trúc thấy WeChat nhóm nổ “ting ting” không dứt, mở ra xem thì toàn ảnh Chu Tứ gửi. Người ta đang ở Úc hưởng tuần trăng mật, cưới rồi cũng không chịu yên, lôi vợ là Thẩm Nghiên chạy khắp nơi.
Hạ Trúc lướt xong mấy tấm ảnh thân mật Chu Tứ đăng, đặt điện thoại xuống, nhìn đèn đỏ chỉ còn vài giây, cúi đầu cảm thán: “Anh Chu Tứ kết hôn rồi vẫn ham chơi thế này, không biết Nghiên Nghiên làm sao chịu nổi.”
Hứa Mặc cũng lướt qua tin trong nhóm. Trong ảnh, nụ cười đắc ý của Chu Tứ còn chói hơn nắng trên đầu, còn Thẩm Nghiên nghiêng vào lòng Chu Tứ, khóe môi chỉ khẽ cong. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng Nghiên Nghiên chịu thiệt.
Nhưng Hứa Mặc không nghĩ vậy. Nhớ mấy năm Chu Tứ bị Thẩm Nghiên dắt mũi, anh bình thản kết luận: “Giữa hai người bọn họ, chưa chắc là Nghiên Nghiên chịu thiệt đâu.”
Hạ Trúc đạp ga, nghiêng đầu liếc sang gương mặt như nhìn thấu mọi chuyện của Hứa Mặc, không phục hỏi: “Sao anh biết không phải Nghiên Nghiên chịu thiệt? Anh Chu Tứ suốt ngày lăn lộn ở mấy chỗ ăn chơi, lây sang cả anh. Em nhớ trước đây anh đâu thích những thứ đó, không ngờ giờ anh cũng thay đổi rồi.”
Hứa Mặc thấy Hạ Trúc có ý vơ đũa cả nắm, khẽ nhíu mày, giọng điệu bình thản chỉ ra nỗi chua xót phía sau: “Bởi vì em chưa từng thấy cảnh Chu Tứ vì Nghiên Nghiên mà khóc thôi.”
Hạ Trúc tròn mắt, kinh ngạc: “Gì cơ. Anh Chu Tứ… khóc à? Rốt cuộc là chuyện gì?”
Cô còn muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng Hứa Mặc không cho cơ hội. Anh khẽ hất cằm về phía trước, bình thản hỏi: “Em định chạy thẳng vào hay thả anh ở cổng?”
Hạ Trúc quay đầu nhìn, mới phát hiện rẽ qua ngã tư trước mặt là đến cổng đại viện rồi. Cô không nhịn được hoài nghi, sao nửa tiếng trôi nhanh thế?
Phòng trực bảo vệ không nhận ra biển số xe Hạ Trúc, xe cô bị chặn ở cổng, chưa được vào.
Hạ Trúc tháo dây an toàn định xuống đăng ký. Cô liếc sang, thấy Hứa Mặc ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối hầu như không động, bèn bĩu môi lầm bầm: “Đã tới rồi thì đương nhiên vào xem chứ. Em về nước nửa năm rồi mà còn chưa ghé lần nào, chẳng biết thay đổi nhiều không.”
“Chú Trương ở chốt bảo vệ nghỉ hưu rồi à? Toàn người lạ, chẳng thấy ai quen hết.”
Hứa Mặc nhìn theo hướng cô, thấy toàn gương mặt lạ, rủ mắt đáp: “Anh cũng không quen.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng thất vọng, ngoan ngoãn xuống xe làm thủ tục.
Đăng ký xong, cô ngắm nghía cậu bảo vệ trẻ, mặt mày sáng sủa, nghiêng đầu hỏi: “Trông cậu còn trẻ, cậu vào làm từ khi nào thế? Nói thật nhé, nhìn cậu phong độ lắm đấy. Có người yêu chưa? Có cần tôi giới thiệu không? Tôi quen nhiều cô xinh lắm.”
Vừa nói cô vừa tinh nghịch chớp mắt, rướn người hỏi nhỏ: “Thế còn tôi, cậu thấy sao?”
Cậu bảo vệ mới ngoài đôi mươi, rõ là lần đầu gặp tình huống như vậy, bị cô trêu đến đỏ bừng mặt, lắp bắp: “Em mới vào làm đầu năm nay.”
Nhìn vẻ lúng túng ấy, Hạ Trúc bật cười, cảm giác vui vẻ lan ra khắp người.
“Đùa thôi mà, đừng căng thẳng quá. Lần sau gặp, tôi đảm bảo sẽ đứng đắn, nghiêm túc.”
Cô cong mắt an ủi.
Cậu bảo vệ mặt còn đỏ, cố ý làm ngơ kiểu trêu chọc dịu dàng của cô, nghiêm trang chào theo điều lệnh, mở barie cho hai người vào.
Dáng vẻ y như Đường Tăng đến Nữ Nhi Quốc, chỉ sợ sơ ý một cái là bị mê hoặc kéo vào trong.
Hạ Trúc bị cậu làm cho bật cười, lúc rời đi còn hẹn “lần sau gặp lại”.
Hứa Mặc đứng bên nhìn hết, lặng lẽ quét mắt qua cậu bảo vệ vừa bị cô trêu. Môi anh khẽ mím, trong đôi mắt sâu bình thản lộ ra một tia lạnh lẽo khó nhận ra, như bị ong chích, không đến mức gây thương tích, nhưng nhói lên rất rõ.
Hạ Trúc không thấy cảnh đó, cũng chẳng nhận ra sự khác thường nơi anh. Cô cúi người chui vào xe, thong thả lái về khu nhà công vụ.
Nhiều người trẻ ở đại viện đã dọn ra ngoài, bây giờ chủ yếu là những người lớn tuổi hoài niệm. Nhìn nơi mình lớn lên, tim Hạ Trúc dâng đầy kỷ niệm đẹp.
__
Ngày ấy, Hứa Mặc phải mất rất lâu để hòa nhập với mấy đứa trẻ trong đại viện.
Anh trắng trẻo thư sinh, cử chỉ nề nếp, làm gì cũng quy củ. Lại mắc chứng sạch sẽ, sợ bẩn sợ mất vệ sinh, thường ngày không thích đánh nhau, cũng chẳng mê bắn bi, quay cù. Suốt ngày chỉ biết đọc sách học bài; thỉnh thoảng thư giãn cũng là lên thư viện thành phố làm bài, khác hẳn một trời một vực với bọn Thẩm Hành.
Vì lời dặn của Hứa Đại Sơn, ban đầu Hạ Trúc rất nhiệt tình rủ anh đi chơi. Anh có đi, nhưng nhất quyết chẳng chịu phối hợp với Thẩm Hành.
Thẩm Hành đánh nhau, anh sợ dính bẩn, cứ đứng tách ra một bên nhìn yên lặng, như một tiểu thiếu gia, lạnh mắt theo dõi bọn trẻ con đùa bỡn, đôi lúc trong mắt còn lộ một tia khinh khỉnh.
Ai lỡ tay làm bẩn quần áo anh, tuy anh không nói một câu, mặt mày như không có chuyện gì, nhưng đợi người ta đi khuất, thế nào cũng chau mày phủi phủi bụi trên người, ra vẻ chán ghét.
Thẩm Hành thấy chướng mắt cái điệu bộ “kiểu cách” đó, hay bảo với Hạ Trúc rằng bọn họ chẳng cùng đường, lần sau đừng kéo “cái tên ôn thần” ấy theo.
Thẩm Hành với Hứa Mặc bằng tuổi, là những đứa trẻ đầu tiên trong đại viện vào trường học. Thẩm Hành càng ngứa mắt sự “kiểu cách” của Hứa Mặc, bèn cố tình gọi mấy đứa trẻ đại viện bên cạnh nấp sẵn trên đường về, chuẩn bị đánh hội đồng.
Ai dè lần nào cũng bị Hứa Mặc bày mưu lách được. Thẩm Hành tức lộn ruột, nhân dịp người lớn đi họp, lôi Chu Tứ với mấy đứa trẻ tay to mặt lớn, chặn ngay lối về hằng ngày của Hứa Mặc mà vây đánh.
Lần đó Hứa Mặc bị đánh đến mặt mũi bầm dập, người ngợm lem luốc không nỡ nhìn.
Tưởng anh sẽ chạy về méc người lớn, ai ngờ lần ấy anh không hé răng nửa lời.
Tối hôm đó, Văn Cầm về nhà thấy anh ngồi thu mình trong góc, áo quần lấm lem, mặt mũi thâm tím. Bật đèn lên mới phát hiện cả người dơ bẩn. Văn Cầm sốt sắng hỏi sao mặt mày ra nông nỗi ấy.
Thẩm Hành rình dưới mái hiên nhà họ Hứa, dán mắt qua cửa sổ, như cân nhắc: chỉ cần Hứa Mặc dám méc, anh ta lập tức kéo người sang đánh tiếp.
Văn Cầm hỏi mãi mà Hứa Mặc không chịu nói. Hỏi đến cùng, bà xót con ôm vai an ủi: “Có phải đám trẻ hư kia lại bắt nạt con không? Để mẹ qua nói cho ra lẽ!”
Hứa Mặc giữ tay Văn Cầm, mắt liếc về phía cửa sổ nơi Thẩm Hành đang ngậm cọng cỏ đuôi chó nhởn nhơ chờ câu trả lời, chậm rãi phủ nhận: “Mẹ… đừng đi. Không phải họ đâu, con tự ngã.”
Văn Cầm dĩ nhiên không tin: “Ngã sao thành ra thế này? Trán con rõ ràng là bị gậy đánh vào.”
Nhưng Hứa Mặc chẳng chịu nói thêm. Văn Cầm hỏi thế nào anh cũng chỉ một câu: “Con tự ngã.”
Nghe được đáp án mình muốn, Thẩm Hành nhổ phẹt cọng cỏ, nghênh ngang về nhà.
Từ chuyện đó, Thẩm Hành bỗng “lương tâm bừng tỉnh”, mấy tháng liền không tới gây sự. Dĩ nhiên còn một lý do quan trọng: thời gian đó anh ta bận xử trí chuyện khác, chẳng hơi đâu mà chú ý đến Hứa Mặc.
Tưởng mọi chuyện qua rồi, ai ngờ hai tháng sau, một buổi chiều, Thẩm Hành bỗng bị ông nội dùng gia pháp phạt cho một trận nên thân, đau đến nhe răng trợn mắt, Thẩm Hành ngẩn ngơ không hiểu vì sao, có nghĩ vỡ đầu cũng chẳng ra.
Chu Tứ và mấy đứa trẻ khác cũng chẳng khá hơn, nối đuôi nhau bị người nhà đánh vô cớ.
Hai ngày sau Thẩm Hành mới phát hiện: những đứa trẻ tham gia đánh nhau, trừ Hạ Trúc ra thì đứa nào cũng bị gia đình lôi ra phạt.
Chết tiệt, rõ ràng là do cái đứa con nuôi nhà họ Hứa giở trò!
Thẩm Hành tức giận định tìm anh trả đũa, nhưng chưa kịp thì Hứa Mặc đã chủ động tới.
Nhìn tên nhóc mặt mũi non choẹt mà đã mang vẻ lão thành, Thẩm Hành khịt cười khinh khỉnh, phịch mông xuống ghế thái sư dành riêng cho ông cụ, vắt chân chữ ngũ, lòng bàn tay gõ gõ tay ghế, khóe mắt cong lên đầy mỉa mai: “Cơn gió nào thổi cậu tới đây thế?”
“Nếu cậu không tìm tôi, tôi cũng đang định tìm cậu để cảm ơn cái ‘ân tình’ này.”
Hứa Mặc làm như không nghe lời châm chọc, đi thẳng vào vấn đề, chỉ ra tội trạng: “Các cậu đi thu ‘phí bảo kê’ ngoài kia à?”
Thẩm Hành bật dậy, ánh mắt cảnh giác dán chặt vào kẻ đến với mục đích không tốt này.
Phớt lờ ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống ấy, Hứa Mặc nhẹ giọng ra điều kiện: “Chỉ cần sau này đừng kiếm chuyện với tôi, tôi sẽ không làm ầm chuyện này lên.”
“Tôi đâu có đắc tội gì các cậu, chẳng cần đặc biệt nhắm vào tôi. Tôi ghét bẩn, có chút sạch sẽ, không thích đánh nhau, nhưng ghét bẩn khác với ghét các cậu.”
“Nói thật, cậu xúi mấy tên ngốc kia đi thu tiền, không sợ ông cụ bẻ gãy chân à?”
Hôm đó không biết nghĩ sao, Thẩm Hành khịt mũi hai tiếng, nhìn cái vẻ âm thầm sẵn sàng ra đòn của Hứa Mặc, rốt cuộc đồng ý.
Sau cuộc “đàm phán” ấy, đôi bên nước sông không phạm nước giếng.
Còn để băng giá tan chảy, thành anh em chí cốt là từ lần Hạ Trúc bị hai tên lưu manh chặn ở đầu ngõ trêu chọc. Về nhà mặt mũi bầm dập, cô khóc lóc đòi nghỉ học.
Thẩm Hành từ nhỏ đã thương Hạ Trúc như em gái ruột. Biết chuyện, chẳng đợi người lớn kịp phản ứng, Thẩm Hành lập tức gọi bảy tám đứa kéo đi đánh trả.
Không ngờ, hôm đó Hứa Mặc vừa ra khỏi thư viện thành phố bắt gặp cảnh tượng, bèn vứt sách lao theo nhập hội.
Năm ấy Hứa Mặc mười hai tuổi, vừa vào cấp hai.
Bề ngoài văn nhã, xưa nay chưa từng tham gia mấy trò trẻ con của Thẩm Hành, lần đó lại xuống tay rất mạnh. Dù phe mình ít hơn, anh vẫn đánh đến mặt mày sưng vù, về nhà còn bị Văn Cầm mắng cho một trận. Nhưng cũng nhờ thế, anh lấy được cái gật đầu của Thẩm Hành, hòa nhập hẳn vào đám trẻ ở đại viện.
Từ trận đó, Hứa Mặc với Thẩm Hành, Chu Tứ thành anh em “vào sinh ra tử”.
Nhiều năm sau, một lần Thẩm Hành nghỉ phép từ đơn vị về, Chu Tứ lúc ấy đã mở công ty, Hứa Mặc vừa đi du học về nước. Ba người hẹn nhau tẩy trần, uống đến lúc hứng khởi, Thẩm Hành nhớ chuyện cũ, bất chợt hỏi: “Hôm đó sao cậu lại ra tay?”
Hứa Mặc nhấc ly cụng không với anh ta một cái, thản nhiên đáp: “Vì tôi cũng coi cô ấy như em gái, muốn che chở.”
“Với lại… tôi cũng muốn hòa nhập với các cậu. Từ nhỏ bố mẹ không ở bên, tôi chẳng có anh em ruột. Quanh tôi chỉ toàn mấy vị trưởng bối nghiêm khắc, hiếm lắm mới có cơ hội được ‘không sợ hậu quả’ như vậy.”
“Trận đó đánh sướng tay. Tôi không hối hận.”
Thẩm Hành “ờ” một tiếng, rút ra kết luận.
Đừng nhìn tên thư sinh trắng trẻo này mà tưởng yếu ớt vô hại. Lúc người này điên lên, ngay cả anh ta còn thấy phát sợ.
__
Hạ Trúc không biết tường tận bên trong. Cô chỉ nhớ mang máng sau trận đó, Hứa Mặc với Thẩm Hành không còn đánh nhau nữa.
Cô từng len lén hỏi Thẩm Hành, nhưng cô có gài bẫy thế nào, anh ta cũng không chịu hé thêm nửa chữ.
Lâu dần, hỏi mãi cũng mệt, cô chẳng buồn hỏi nữa.
Giờ nhớ lại, lòng Hạ Trúc ngứa ngáy. Cô chớp mắt, tò mò hỏi Hứa Mặc: “Anh với anh Thẩm Hành làm hòa thế nào vậy?”
Hứa Mặc ngơ ngác liếc gương mặt hóng hớt của cô, trong phút chốc chưa bắt kịp: “Chuyện gì cơ?”
Tưởng anh quên, cô nói rõ hơn: “Năm anh học lớp 6 không phải bị người ta đánh bầm dập, dì Văn suýt báo công an sao? Em tưởng do anh Thẩm Hành đánh, sau mới biết là các anh đánh hội với bọn lưu manh. Bọn nó chọc gì vào các anh? Anh vốn không thích đánh nhau mà? Sao cuối cùng lại lao vào?”
Lúc này Hứa Mặc mới hiểu cô hỏi chuyện nào.
Không đợi anh trả lời, Hạ Trúc lẩm bẩm: “Thật ra hồi ấy em nghĩ anh với anh Thẩm Hành không phải một kiểu người, chắc chẳng thành bạn thân. Ai ngờ giờ anh với anh ấy lại hợp nhau nhất.”
“Có lẽ vì anh chững chạc hơn, nhiều chuyện không nói được với ai, anh ấy đều kể với anh.”
“Hai người cũng xem như anh em hoạn nạn có nhau rồi.”
Khóe môi Hứa Mặc khẽ nhích, gạt nhẹ như không: “Hồi đó đánh nhau đều dựa vào chút nghĩa khí không nói rõ thành lời, làm gì có lý do chính đáng nào.”
“Nếu thật sự phải nói lý do, em cứ coi như là hôm đó tâm trạng anh không tốt đi.”
Giống như người ta từng nói: “Đời vốn dĩ là câu chuyện của kẻ si tình; chuyện này chẳng liên quan gì đến gió trăng.”
Tuổi trẻ máu nóng, không làm chút chuyện “kinh thiên động địa”, thật uổng bốn chữ “tuổi trẻ khí thịnh”.
Vết sẹo đàn ông để lại sau những trận đánh, xưa nay vốn là một thứ huân chương.
Huống hồ, trên đời này không phải chuyện gì cũng có thể tìm ra lý do.
Hận không có lý do, yêu cũng vậy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...