Ba người đứng đối diện nhau trong hành lang, không khí lạnh lẽo đến mức không thể tả.
Hạ Trúc sợ phải đối mặt với Đinh Thư Đồng, nhưng cũng không muốn Hứa Mặc phải một mình đối phó với bà ấy. Giờ đây, thấy cả hai đều không chịu nhường nhịn, Hạ Trúc lo lắng xoắn tay, không biết phải làm sao.
Hứa Mặc cảm nhận người bên cạnh đang run rẩy, lặng lẽ nắm chặt những ngón tay lạnh ngắt của cô, quay đầu sang, thì thầm bên tai: “Có lẽ dì Đồng vẫn chưa biết chúng ta đã đăng ký kết hôn, vẫn còn khả năng để nói chuyện.”
“Sau này, dù dì có ép thế nào, chỉ cần em kiên định một chút là đủ.”
Đầu óc Hạ Trúc trống rỗng, chưa kịp nghĩ đã hỏi: “Kiên định… điều gì?”
Hứa Mặc dừng lại một chút, tự tin nói: “Chúng ta là vợ chồng, là một thể, không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
Đinh Thư Đồng không cho hai người có thời gian phản ứng, bà tức giận trừng mắt nhìn Hạ Trúc, nghiến răng quát: “Hạ Trúc, qua đây với dì!”
Hạ Trúc chưa bao giờ thấy Đinh Thư Đồng nổi giận, giờ thấy bà ấy tức đến mức không thở nổi, theo phản xạ buông tay Hứa Mặc ra, bước chân muốn đi theo Đinh Thư Đồng.
Kết quả vừa bước đi đã bị Hứa Mặc nắm chặt cổ tay, Hạ Trúc bối rối quay lại, bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm, đen nhánh của Hứa Mặc. Anh nhìn cô chằm chằm, rõ ràng không thể hiện cảm xúc gì, nhưng Hạ Trúc cảm nhận được anh đang kìm nén một cơn giận lớn.
Hạ Trúc vừa định mở miệng, đã nghe Hứa Mặc hạ giọng hỏi: “Nếu dì Đồng không cho em và anh ở bên nhau, em sẽ làm gì?”
Hạ Trúc cắn môi, hàng mi khẽ run, đáp mà chẳng có mấy khí thế: “Dì… sẽ không như vậy đâu…”
Hứa Mặc cười khẽ, đỡ lấy vai cô, nơi đôi mắt đào hoa thấp thoáng ý giễu cợt: “Nhìn xem, trông dì Đồng có giống ‘sẽ không như vậy’ không?”
Hạ Trúc không dám quay lại nhìn nét mặt của Đinh Thư Đồng. Cô sợ phải trông thấy sự thất vọng trên gương mặt bà ấy. Cô cúi đầu, ánh mắt rơi xuống cổ tay đang bị anh nắm chặt, nhỏ giọng nhưng kiên trì: “Em sẽ không chia tay.”
Hứa Mặc chẳng chịu buông, lực trên tay càng siết, nhìn cô, hỏi tiếp: “Nếu chú Hạ cũng không đồng ý thì sao?”
Hạ Trúc hoàn toàn ngẩn ngơ.
Cô từ từ ngẩng đầu, vẻ mặt do dự nhìn Hứa Mặc đang mặt mày xanh xao, hỏi lại: “Sao anh biết… bố em không đồng ý?”
“Từ nhỏ đến giờ, bố chưa bao giờ… phản đối bất kỳ quyết định nào của em.”
Nói đến cuối, giọng Hạ Trúc bỗng chùng xuống, mang theo chút nao núng.
Hứa Mặc cười, nhưng trong mắt không có chút vui vẻ nào.
Anh nhìn cô, từng chữ từng câu nói: “Vậy thì em nói với họ, em rất yêu anh, cả đời này không thể thiếu anh.”
Rõ ràng là những lời ngọt ngào mà ai nghe cũng thấy vui, nhưng lúc này qua miệng anh lại giống như một lời đe dọa.
Hạ Trúc chậm rãi suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhận ra một sự thật.
Hứa Mặc hình như không tin cô?
Nói cách khác, Hứa Mặc cho rằng nếu bắt cô chọn giữa bố, dì út và anh, e là cô sẽ không chọn anh?
Hạ Trúc không nhịn được mà chớp mắt, nếu thật sự phải chọn một, cô sẽ chọn ai?
Tựa hồ đoán được ý nghĩ của cô, Hứa Mặc bấu mạnh vào eo cô, ngay trước mặt Đinh Thư Đồng mà đe doạ: “Em dám lén bỏ chạy không, em thử xem.”
Đinh Thư Đồng lập tức trừng mắt với Hứa Mặc, cảnh cáo: “Gì cơ? Còn dám dọa Hạ Trúc à? Tưởng dì không có ở đây chắc!?”
“Buông Hạ Trúc ra cho dì.”
Nghe vậy, Hứa Mặc chỉ bình thản cười, quả thật buông cổ tay Hạ Trúc, còn làm động tác đầu hàng.
Hứa Mặc và Đinh Thư Đồng nhìn nhau qua khoảng không chừng hai giây, trong mắt của Hứa Mặc ẩn chứa một nụ cười mỏng manh, không có chút ấm áp nào, lời nói cũng không nhượng bộ: “Dì Đồng, cháu cũng coi như lớn lên dưới mắt dì.”
“Dì biết tính cháu thế nào mà. Bánh Trôi thì dễ mềm lòng lắm, rất dễ bị thuyết phục. Lúc này bị dọa sợ rồi, không tiện nói chuyện đâu ạ.”
“Hay là dì nghe thử ý của cháu trước, nếu dì không hài lòng, rồi hãy nói riêng với Bánh Trôi cũng vẫn kịp.”
Nói đến đây, Hứa Mặc chẳng buồn hỏi Hạ Trúc có đồng ý không, ngay trước mặt Đinh Thư Đồng đẩy cô đến cửa phòng bệnh, ra hiệu cô vào trong tránh đi, để anh ra tiếp bà ấy.
Còn về Hạ Sùng Duy…
Tới đâu hay tới đó.
Hạ Trúc bị đẩy bất ngờ, đến khi phản ứng lại thì chân phải đã bước qua ngưỡng cửa.
Ngay giây tiếp theo, lưng cô bị ai đó nhẹ nhàng đẩy một cái, cô hoàn toàn vào trong.
“Cộp.”
Cửa phòng bệnh bị đóng lại, hành lang bên ngoài vắng vẻ, chỉ còn lại Hứa Mặc và Đinh Thư Đồng.
Khi Hạ Trúc quay lại, chỉ thấy Hứa Mặc đứng ở cửa, một tay nắm chặt tay nắm cửa, một tay cho vào túi, mặt không đổi sắc nhìn Đinh Thư Đồng ở không xa.
Thái độ cứng rắn này rõ ràng nói rằng, chuyện nói chuyện không có gì để bàn cãi, Đinh Thư Đồng chỉ có thể nói chuyện với anh.
Đinh Thư Đồng cũng hiểu ý định của Hứa Mặc, không che giấu cơn giận của mình: “Cái thằng nhóc này cố tình đúng không?”
“Thật sự nghĩ dì không dám mắng cháu sao? Đến đây cho dì!”
Hứa Mặc thấy Đinh Thư Đồng ánh mắt bừng bừng lửa giận, khóe miệng nở một nụ cười bất đắc dĩ “Dì Đồng, cháu thật sự không cố ý chọc giận dì.”
“Hay là chúng ta đổi chỗ nói chuyện? Đánh thức chú Hạ thì không hay đâu ạ.”
Đinh Thư Đồng trừng anh một cái, cuối cùng vẫn nghe theo, đi cùng anh rời khỏi hành lang.
Hạ Trúc muốn chạy ra ngoài, thì điện thoại trong túi bỗng rung lên, cô phản xạ tự nhiên lấy ra xem. Trong tin nhắn có một tin nhắn chưa đọc rõ ràng
“Đừng ra.”
Là Hứa Mặc gửi.
Hạ Trúc thở phào, lo lắng đến mức không đứng vững. Cô nắm chặt điện thoại, lưng dựa vào cánh cửa lạnh lẽo, ngẩng đầu nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế sự hồi hộp trong lòng, từ từ nhìn về phía phòng bệnh bên trong.
Người nằm trên giường có vẻ đang ngủ rất say, bên ngoài ồn ào như vậy mà vẫn không bị đánh thức.
Hạ Trúc cố gắng bình tĩnh lại, sắp xếp lại suy nghĩ, chậm rãi bước vào trong, cẩn thận đến bên giường bệnh, kéo ghế ngồi xuống.
Hạ Sùng Duy chắc đã lâu lắm rồi không được ngủ một giấc yên lành; vừa phải chịu thêm một cú sốc, y tá lại tiêm thuốc an thần nên lúc này ông ngủ rất yên.
Nếu không, với động tĩnh tối nay, thế nào ông cũng phát hiện.
Hạ Trúc thực sự không thể ngồi yên, thỉnh thoảng quay đầu lén nhìn về phía cánh cửa hé mở, cố gắng nghe được một chút cuộc trò chuyện qua bức tường và khe hở.
Nhưng không nghe thấy gì cả.
Hạ Trúc thậm chí không biết họ đã đi đâu.
Sự mơ hồ, bối rối, lo lắng, sợ hãi… từng cảm xúc lần lượt tràn ngập trong lòng, cô không phải chưa từng nghĩ đến việc nếu chuyện giữa cô và Hứa Mặc bị công khai thì sẽ phải đối phó như thế nào. Cô đã nghĩ ra vô số khả năng, nhưng không ngờ lại xảy ra trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế này.
Bố vừa gặp tai nạn xe còn đang phải nằm viện, tài xế chết tại chỗ, Lâm Húc Bạch giờ vẫn hôn mê chưa tỉnh…
Còn cô thì bị Đinh Thư Đồng vô tình bắt gặp ngay tại trận.
Nhìn sao cũng thấy gượng gạo.
Rốt cuộc là làm thế nào mà mọi chuyện lại đi đến bước này?
Đinh Thư Đồng không đồng ý, cô còn có dũng khí tranh đấu. Nhưng nếu bố không đồng ý… hình như cô thật sự bất lực.
Khi Hứa Mặc hỏi câu hỏi cuối cùng, cô cũng đang nghĩ, rốt cuộc cô nên làm gì với anh.
Vì anh mà đoạn tuyệt với gia đình, có đáng không?
Nhưng… vì người thân mà buộc phải rời xa Hứa Mặc, đó có phải kết cục cô mong muốn chăng?
Cô phải chọn sao đây. Chẳng lẽ không thể chọn cả hai sao?
Trong lối thoát hiểm tối lặng, Hứa Mặc mở cánh cửa gỗ nặng nề, vẫn giữ phong độ của một quý ông, đặc biệt chờ Đinh Thư Đồng vào trong rồi mới từ từ khép cửa lại. Đinh Thư Đồng đang tức giận, hoàn toàn không để ý đến những ý nghĩ nhỏ nhặt của Hứa Mặc, ngược lại còn cảm thấy anh quá nhiều mưu mô, Hạ Trúc chắc chắn không phải là đối thủ của anh.
Càng nghĩ càng tức, đem những điều Mạnh Khảng Bồi từng nói đối chiếu với biểu hiện của Hạ Trúc mấy tháng gần đây, sau lưng bà bỗng lạnh toát. Trước kia Hạ Trúc chẳng giấu Đinh Thư Đồng điều gì; còn bây giờ thì ấp a ấp úng, không chịu hé lộ chuyện mình làm. Ngay cả chuyện mở studio cũng là Đinh Thư Đồng hỏi mãi mới biết, đừng nói chi mấy việc Hạ Trúc đã làm sau khi về nước, Đinh Thư Đồng hầu như chẳng hay.
Trong đó, Hứa Mặc đã tham gia bao nhiêu phần trăm?
Hai người họ đã phát triển đến mức nào? Còn có cơ hội cứu vãn không? Nếu lại như năm 2013, bà phải làm sao để ngăn cản?
Đinh Thư Đồng càng nghĩ càng đau đầu, bà nắm chặt điện thoại, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Hứa Mặc đang im lặng ở cửa cầu thang, nhíu mày thể hiện lập trường: “Dì không đồng ý việc cháu và Hạ Trúc ở bên nhau.”
“Dù hai người đã phát triển đến mức nào, cũng không được.”
Hứa Mặc nghe vậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt cảnh giác của Đinh Thư Đồng, bình tĩnh nói: “Dì Đồng, chuyện này không phải do dì quyết định.”
“Đây là chuyện giữa cháu và cô ấy. Với tư cách bậc trưởng bối, dì xen vào e là không hợp.”
Giọng điệu của Hứa Mặc vẫn luôn ôn hòa, nhưng thái độ lại rất kiên quyết.
Đinh Thư Đồng nhìn chàng trai trước mặt vẫn giữ phong độ và lý trí, bỗng cảm thấy Hứa Mặc thật khó đoán, có lẽ bà không phải là đối thủ của anh. Nhưng càng như vậy, bà lại càng không yên tâm để Hạ Trúc ở cạnh Hứa Mặc.
Dù sao, người như vậy thật sự có quá ít chân tình, những gì anh có thể cho cũng chỉ có bấy nhiêu, không còn gì hơn. Nghiệt ngã ở chỗ, người ta lại chẳng thể bắt bẻ anh ở bất cứ điểm nào.
Quan trọng hơn, với tình thế hiện tại của hai nhà họ Hứa và nhà họ Hạ, nếu Hạ Trúc thật sự ở bên Hứa Mặc, sau này sẽ phải chịu nhiều khổ sở.
Nghĩ đến đây, bà nhìn chằm chằm vào Hứa Mặc, mở lời thẳng thừng: Nghĩ đến đây, Đinh Thư Đồng nhìn chằm chằm vào Hứa Mặc, thẳng thắn hỏi: “Cháu không biết bố Hạ Trúc đang điều tra vụ án của Hứa Đại Sơn sao?”
Hứa Mặc khựng lại một chút, không biết nghĩ đến điều gì, thẳng thắn thừa nhận: “Cháu biết một chút.”
Đinh Thư Đồng hơi bất ngờ liếc nhìn Hứa Mặc, không ngờ Hứa Mặc lại biết những điều này.
Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, đứa trẻ này từ bé đã thông minh, nếu trước đây không phải Hạ Trúc một mực say mê, bà tuyệt đối không muốn để Hạ Trúc lại gần Hứa Mặc.
Đinh Thư Đồng chợt thay đổi suy nghĩ, không còn cảm thấy áp lực ban đầu nữa, liền nói với giọng điệu khác: “Biết mà cháu còn dám làm trò này hả? Dù dì có đồng ý, anh rể cũng sẽ không chấp nhận chuyện của hai đứa đâu.”
Hứa Mặc nghe vậy, nhíu mày một chút, ánh mắt cũng dần trở nên lạnh lẽo. Anh nhìn về phía Đinh Thư Đồng đang đứng trên cao, hạ thấp mí mắt, kiên quyết giữ vững lập trường: “Cháu chỉ cần cô ấy, không cần bất cứ điều gì khác.
Đinh Thư Đồng bị khí thế không thể ngăn cản của Hứa Mặc làm cho buồn cười, bật cười một tiếng, giảm bớt chút tức giận, nhưng vẫn không đánh giá cao chuyện của hai người.
Bà khoanh tay, thử thăm dò giới hạn của Hứa Mặc, quyết đoán đổi giọng: “Nếu cháu muốn Bánh Trôi, cũng phải xem con bé có đồng ý không.”
“Cháu lấy gì chắc rằng cháu nhất định sẽ thắng trong canh bạc này?”
Sắc mặt Hứa Mặc chợt sầm xuống. Quả thật anh không dám đem ra đặt cược: nếu so với Hạ Sùng Duy, liệu Hạ Trúc có chọn anh không?
Chính vì hy vọng mong manh, nên anh không muốn so sánh, cũng không muốn Hạ Trúc bị lôi kéo.
Lăn lộn trong chốn tài chính đã lâu, dù đang ở thế yếu, anh vẫn không lộ chút nao núng; trái lại giữ nụ cười nơi khóe môi, bình thản đáp: “Cô ấy sẽ không lựa chọn như vậy.”
Đinh Thư Đồng nhướng mày, hiếm khi sinh lòng hiếu kỳ.
Bà bỗng nhớ chuyện năm xưa bà cụ ngăn bà và Mạnh Khảng Bồi, càng ngăn cản, bà lại càng phản kháng; rốt cuộc còn bỏ nhà ra đi.
Khi con người bị tình yêu làm cho mờ mắt, họ sẵn sàng đối đầu với cả thế giới.
Đinh Thư Đồng đã trải qua nên không muốn Hạ Trúc đi vào con đường xưa của mình. Nhưng bà lại không thấy chàng trai trước mắt là kẻ bị tình yêu làm choáng váng.
Nghĩ vậy, lông mày Đinh Thư Đồng giãn ra đôi chút; vẻ mặt cũng không còn hoảng hốt như khoảnh khắc vừa bắt gặp hai người lén lút qua lại, trái lại thêm phần trầm ổn.
Không ngại đặt cược một ván. Dù sao, bà làm tay chơi đến giờ… chưa từng thua.
Đinh Thư Đồng quan sát lại Hứa Mặc bằng một góc nhìn mới.
Trước kia, bà xem anh như “hậu bối”*: thân thế có phần đáng thương nhưng không cam phận, có chút bản lĩnh, dung mạo xuất chúng, tính tình ôn hoà.
[* “Hậu bối” là người thuộc lớp/đời sau, vai dưới so với người đang nói tới.]
Giờ nhìn lại rõ ràng là một con sói đội lốt cừu.
Đến giờ mới để lộ bộ mặt thật, hoặc biết đâu… bây giờ vẫn chỉ là lớp ngụy trang.
Con cái nhà trâm anh thế gia qua nhiều đời, sao có thể thuần khiết?
Đối với người như thế, ép buộc hay dỗ dành đều vô dụng, Hứa Mặc còn rành trò này hơn bà.
Ngay cả tình cảm cũng có thể bị lợi dụng, nhưng bà không cược vào điều khác, chỉ cược vào trái tim chân thành của Hứa Mặc.
Đinh Thư Đồng ngẩng đầu, nhìn về phía Hứa Mặc đang đứng thẳng tắp, nghiêm chỉnh không xa, giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: “Dám cược với dì một ván không?”
Hứa Mặc không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cược.
Hứa Mặc nuốt khan một cái, nhận ra chiến thuật của Đinh Thư Đồng đã đổi, bèn thuận theo nói: “Cược.”
Khóe môi Đinh Thư Đồng hạ xuống một chút; trong mắt nhìn Hứa Mặc thêm vài phần tán thưởng.
Tốt, không phải là kẻ nhát gan.
Hứa Mặc không muốn phí thời gian, hỏi thẳng: “Cược gì ạ?”
Đinh Thư Đồng thấy được sự nóng nảy mà anh cố ép xuống. Bà cụp mắt, không khỏi cảm thán: dù sao cũng còn trẻ, phải cho Hứa Mặc thêm thời gian nghĩ cho thấu; bằng không, canh bạc hôm nay chưa mở được.
“Cược xem duyên phận giữa cháu và Bánh Trôi sâu đến đâu.”
Hứa Mặc thoáng ngơ ngác, như chưa đoán ra Đinh Thư Đồng định làm gì. Đinh Thư Đồng cũng không muốn nói quá rõ, cố ý dẫn Hứa Mặc đi xa hơn: “Nói trắng ra, là xem hai đứa yêu nhau đến mức nào.”
“Nếu lựa chọn của hai đứa là một, trên đường không ai bỏ cuộc, tự nhiên sẽ thành. Còn nếu một người buông tay…”
Hứa Mặc hiểu ra, không đổi mặt tiếp lời: “Nếu một bên bỏ cuộc, cháu sẽ thua.”
Nói đến đây, giọng Hứa Mặc đổi sắc: “Dì Đồng, từ nhỏ đến giờ cháu chưa từng thua bao giờ.”
Bị sự tự tin ấy chấn động, một lúc sau Đinh Thư Đồng mới bình thản đáp: “Vậy à? Dì… cũng chưa từng thua.”
Hứa Mặc nở nụ cười, mọi thứ đều không cần nói thêm.
Hạ Trúc thì như ngồi trên đống lửa.
Tâm trí cô cứ dán vào hai người đã ra ngoài nói chuyện kia. Dù phòng bệnh yên ắng, cô vẫn không thể ngồi yên.
Mặt ghế như bén lửa, cô hết dịch sang trái lại nhích sang phải, chỉ muốn bật dậy chạy ra xem rốt cuộc họ đang nói gì.
Có lúc cô ôm mặt, thở dài liên tục.
Bị tiếng thở dài quấy nhiễu, Hạ Sùng Duy tỉnh giấc. Ông nghiêng đầu, thấy Hạ Trúc như mắc chứng hiếu động, cứ nhúc nhích ghế liên hồi, trên mặt viết rõ ba chữ “phải làm sao”, bèn khó hiểu hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao con cuống lên thế?”
Hạ Trúc bị ông dọa giật nảy, bật dậy như lò xo, ngơ ngác nhìn khuôn mặt còn đầy thắc mắc của ông.
Thấy phản ứng của cô, Hạ Sùng Duy bất giác cau mày: “Có chuyện gì vậy?”
Cô nào dám kể chuyện vừa xảy ra. Thấy ông đã tỉnh, Hạ Trúc lo lắng ngồi trở lại, mân mê mép chăn trắng, tránh ánh mắt ông, lắp bắp lắc đầu: “Không có gì đâu ạ.”
Hai giây sau, cô bổ sung: “Con… lo cho bố.”
Thấy cô nặng lòng, Hạ Sùng Duy thở dài, hạ giọng trấn an: “Bố không sao. Ở lại vài hôm là xuất viện thôi.”
“Thế dì út của con đâu?”
Nhắc đến Đinh Thư Đồng, vai Hạ Trúc khẽ run. Cô cúi đầu, lúng túng: “Con… không biết ạ. Dì vừa ra ngoài. Có lẽ là đi nghe điện thoại?”
Hạ Sùng Duy nhìn một cái đã rõ cô nói dối, mỉm cười, thuận lời cô mà đi tiếp: “Bảo dì con vào đây nhé? Bố có chuyện muốn nói.”
Hạ Trúc bỗng tròn xoe mắt, đứng bật dậy, nhìn ông không chớp.
Gọi Đinh Thư Đồng vào làm gì?
Nhỡ Đinh Thư Đồng nói ra chuyện đó thì sao?
Bố có cho cô ở bên Hứa Mặc không?
Cô còn đang nghĩ xem mở miệng thế nào, thì cánh cửa sau lưng bỗng bật mở. Hai người biến mất hơn nửa tiếng đột ngột xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Đinh Thư Đồng dịu giọng hỏi: “Anh rể gọi em ạ?”
Nghe tiếng Đinh Thư Đồng, Hạ Trúc hoảng hốt quay lại. Ai ngờ bắt gặp Hứa Mặc và dì út một trước một sau bước vào.
Cô đứng sững lại, trên mặt hiện rõ vẻ “cháu phải làm sao”.
Trông dáng vẻ ấy, Đinh Thư Đồng khẽ tặc lưỡi, liếc Hứa Mặc phía sau, như muốn nói: Cháu chắc Hạ Trúc ổn chứ?
Hứa Mặc: “…”
Nghe động, Hạ Sùng Duy trước nhìn cô con gái khác thường, rồi nhìn ra cửa, ánh mắt dừng trên Hứa Mặc. Chưa kịp hỏi, Đinh Thư Đồng đã mở lời: “Vừa gặp Hứa Mặc trong thang máy, nên em dẫn vào thăm anh.”
“Đúng lúc Hứa Mặc đang rảnh rỗi, không có việc gì làm.”
Chuyện ở trường của Hứa Mặc vẫn chưa giải quyết xong, vẫn đang trong thời gian tạm đình chỉ, Đinh Thư Đồng từng nghe Mạnh Khảng Bồi nhắc qua.
Hạ Sùng Duy không có ý kiến gì, chỉ lịch sự nói: “Cảm ơn.”
Hứa Mặc không vạch trần lời bà, tiến tới bên giường, quan tâm: “Đến gấp quá, cháu không kịp mang gì. Mong chú bỏ qua cho cháu ạ.”
“Đến được là tốt rồi.”
Nói đoạn, Hạ Sùng Duy ý vị sâu xa: “Cháu nắm tin tức nhanh thật đấy.”
Hứa Mặc làm như không hay, mỉm cười: “Cháu lên lấy toa thuốc cho mẹ, vừa hay gặp dì Đồng dưới lầu.”
Nhắc đến đó, Hạ Sùng Duy khẽ nhíu mày, hỏi thăm: “Mẹ cháu sao rồi?”
Hứa Mặc khom người gần hơn, giúp ông vuốt lại chăn, cung kính: “Đang hồi phục sau phẫu thuật, tạm ổn rồi ạ.”
Hạ Trúc nín thở không dám thở mạnh. Nhất là lúc Hứa Mặc cúi sát lại, cách cô chưa đầy nửa phân; ống tay áo anh lướt qua mu bàn tay cô, khiến tim cô khựng lại.
Ngẩng lên lại chạm phải ánh mắt của Đinh Thư Đồng, như nói “coi chừng đấy, dì đang nhìn”. Hạ Trúc căng thẳng nghiến răng.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Hạ Sùng Duy không có ý kiến gì lớn về Hứa Mặc, vẫn coi anh là hậu bối lớn lên trong đại viện.
Phòng bệnh không lớn cũng không nhỏ, cuộc trò chuyện bốn người đều nghe rõ. Nội dung toàn chuyện vụn vặt, nhưng Hứa Mặc phối hợp rất khéo, nên Hạ Sùng Duy cũng nói thêm vài câu.
Giữa chừng, điện thoại Đinh Thư Đồng reo. Bà liếc màn hình, lại liếc cảnh cáo Hạ Trúc, rồi cầm máy quay người ra ngoài.
Đinh Thư Đồng vừa đi, Hạ Trúc thở ra nhẹ nhõm.
Ít nhất lúc này, bà còn chưa nói với bố về chuyện của cô và Hứa Mặc.
Khi nói chuyện vui vẻ, Hạ Sùng Duy còn bảo nếu Hứa Mặc rảnh, đợi ông xuất viện thì cùng uống chén trà.
Hứa Mặc cười đáp lại, nói đó là vinh hạnh của anh.
Từ đầu đến cuối thần kinh Hạ Trúc căng như dây đàn, lòng bàn tay túa mồ hôi.
Cô nuốt nước bọt, vừa định kiếm cớ đuổi Hứa Mặc về thì bị anh lén siết nhẹ đầu ngón tay.
Đôi mắt hạnh của Hạ Trúc mở to, không dám tin mà liếc bóng lưng anh. Cô bị anh che khuất gần nửa người, nên Hạ Sùng Duy không thấy phản ứng của cô.
Nhưng…
Đã là lúc nào rồi chứ?
Hứa Mặc khẽ gõ hai cái lên ngón tay cô như trấn an, rồi chầm chậm buông ra, ngoái đầu liếc cô một cái, như đang nói: Đừng sợ, có anh ở đây.
