Sáng sớm hôm sau, Hứa Mặc tỉnh dậy, theo thói quen khẽ vươn tay ôm người bên cạnh, nhưng lại ôm vào khoảng không. Anh đột ngột mở bừng mắt, lại thấy vị trí bên cạnh trống huơ trống hoác, chiếc vali bị vứt ở góc phòng cũng biến mất không dấu vết.
Hứa Mặc ngồi bật dậy, day day mi tâm đang nhíu chặt, hiếm khi văng một câu chửi thề. Anh vớ lấy điện thoại gọi cho Hạ Trúc mấy lần liền nhưng lần nào cũng báo đang bận, tin nhắn gửi đi cũng bị từ chối.
Trong lòng Hứa Mặc dâng lên một nỗi lo lắng khó tả, anh hít sâu một hơi, vén chăn xuống giường.
Anh kiểm tra chuyến bay sớm nhất đến Bắc Kinh, lúc 6 giờ rưỡi sáng, tính từ lúc này đã qua hai tiếng, nếu không có gì trục trặc thì Hạ Trúc hẳn đã đến Bắc Kinh rồi.
Hứa Mặc đi qua đi lại mấy vòng trong phòng, lướt qua danh bạ điện thoại, cuối cùng gọi cho Chu Tứ. Khi cuộc gọi được kết nối, Hứa Mặc không đợi Chu Tứ nói gì, đã cắt ngang: “Cậu đang ở đâu?”
Chu Tứ khẽ tặc lưỡi, có phần ngạc nhiên: “Ở công ty. Sao tự dưng cậu gọi cho tôi thế?”
Hứa Mặc đứng trước cửa sổ sát sàn trong phòng ngủ, tay đút túi quần mắt nhìn về phía Tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông, giọng nói hiếm khi có chút nghẹn ngào: “Đồng chí Tiểu Hạ về Bắc Kinh rồi, nếu cậu liên lạc được với cô ấy, giúp tôi trông chừng cô ấy một chút nhé.”
Chu Tứ vừa định đùa giỡn, nhưng nhận ra trạng thái của Hứa Mặc không ổn, anh không nhịn được hỏi: “Hai người cãi nhau à?”
Hứa Mặc bất đắc dĩ cười khổ: “Cô ấy muốn ly hôn với tôi.”
Chu Tứ hít một hơi, đột ngột đứng dậy từ ghế, trên mặt có chút ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy? Có cần mấy anh em giúp đỡ không?”
Hứa Mặc túm tóc, có chút bất lực: “Không cần, tôi tự giải quyết.”
“Cậu chỉ cần trông chừng cô ấy một chút thôi.”
Chu Tứ an ủi vài câu qua điện thoại, Hứa Mặc cũng không nghe rõ, chỉ đến giây cuối cùng của cuộc gọi, anh tự giễu nói: “Tôi kết hôn với cô ấy lâu như vậy, mà cô ấy vẫn nghi ngờ tôi có thích cô ấy hay không.”
Chu Tứ ngừng lại một chút, không hiểu hỏi: “Hai người sao lại thành ra thế này?”
Hứa Mặc cũng thấy buồn cười, anh nhìn về phía xa xăm nhộn nhịp, lẩm bẩm: “Nếu tôi mà biết thì làm sao có thể để đến nước này.”
Nếu biết, anh đã không để chuyện như vậy xảy ra.
Ít nhất cũng không đến mức khó xử như bây giờ.
Hạ Trúc về tới Bắc Kinh không đi đâu cả mà chỉ ở nhà của Đinh Thư Đồng để sửa kịch bản.
Hôm đó, khi Đinh Thư Đồng mở cửa và thấy Hạ Trúc tay xách vali, trông bơ phờ và mệt mỏi, bà ấy đã biết chắc chắn là hai người đã gặp phải chuyện gì đó.
Bà cụ thì lại vui ra mặt, kéo Hạ Trúc chuyện trò không ngớt, hỏi lần này về ở bao lâu. Hạ Trúc khoác tay bà cụ, tựa đầu lên vai, cười tít mắt: “Bà ngoại muốn cháu ở bao lâu thì cháu ở bấy lâu ạ.”
Đinh Thư Đồng ở bên cạnh liếc nhìn cô gái mặt thì cười mà trong mắt không có chút ý cười nào, trong lòng đã hiểu rõ, cô nhóc này vẫn còn đang giận đây mà.
Ăn trưa xong, bà cụ như thường lệ, đúng giờ đi nghỉ trưa.
Đinh Thư Đồng bưng khay trái cây gõ cửa phòng Hạ Trúc, đẩy cửa bước vào. Hạ Trúc đang đọc kịch bản mới của Khương Thanh, là một kịch bản cổ trang, kể chuyện một vị trực thần và một công chúa. Nhân vật và cốt truyện khá thú vị, Khương Thanh viết khá hay. Hạ Trúc tính gom ê-kíp làm dự án này.
Nghe thấy tiếng động, Hạ Trúc quay đầu nhìn ra cửa thấy Đinh Thư Đồng đặt đĩa trái cây lên bàn. Cô buông chuột, xoay ghế đối mặt với bà.
Đinh Thư Đồng đứng cạnh bàn, liếc màn hình laptop, buột miệng hỏi: “Sao đột nhiên cháu lại về Bắc Kinh thế? Không về cùng Hứa Mặc à?”
Nhắc tới Hứa Mặc, ánh mắt Hạ Trúc rõ ràng ảm đạm đi, cô mím môi không muốn nói nhiều với Đinh Thư Đồng. Một là không muốn để Đinh Thư Đồng thấy mắt nhìn người của mình kém cỏi như vậy, hai là cảm thấy vấn đề giữa cô và Hứa Mặc, người khác không thể giải quyết được.
Đinh Thư Đồng thấy cô có vẻ muốn nói nhưng lại thôi, tiếp tục hỏi: “Cãi nhau à?”
Cánh tay Hạ Trúc trĩu xuống mấy phân, do dự mở lời: “Cách anh ấy yêu không đủ thuần khiết, cháu không thích.”
Đinh Thư Đồng bật cười.
Bà đưa tay chạm nhẹ trán Hạ Trúc, chỉnh lại vạt áo rồi ngồi xuống cuối giường, thong thả nói: “Trên đời này, ngoài tình yêu của bố mẹ, bất kỳ tình yêu nào cũng đều có tính toán cả.”
“Cháu quen viết kịch bản quen rồi, nên suy nghĩ lúc nào cũng lý tưởng hóa như vậy.”
“Dì tuy không ủng hộ hai đứa lắm, nhưng nếu cháu trách Hứa Mặc không cho cháu thứ tình yêu thuần khiết, thế thì oan cho Hứa Mặc quá.”
“Với kiểu người và vị thế như Hứa Mặc, đi một bước nhìn ba bước là thói quen, bất kỳ lúc nào cũng không để mình rơi vào thế bị động.”
“Chứ cháu tưởng vì sao Hứa Đại Sơn lại bị đưa ra pháp luật nhanh như thế?”
“Văn Cầm bây giờ đóng cửa không gặp Hứa Mặc, cũng bởi nó làm hơi quá tay.”
“Người cháu chọn vốn là kẻ cân đo đong đếm, nếu cháu muốn Hứa Mặc trở thành hình mẫu mà cháu mơ tưởng, e rằng phải thay đổi hoàn toàn từ đầu.”
Lời nói của Đinh Thư Đồng thẳng thắn, khách quan, chẳng thiên vị ai, nhưng khúc mắc trong lòng Hạ Trúc vẫn chưa tan, cô chưa chịu tha thứ cho Hứa Mặc.
Cô cúi đầu, bướng bỉnh nói: “Nếu yêu một người mà cũng phải tính toán, thì cháu thà không cần.”
Đinh Thư Đồng nhìn Hạ Trúc mà buồn cười, giọng nhàn nhạt: “Vậy cháu định làm gì? Ly hôn à?”
Hạ Trúc ngẩn người, há miệng nhưng không nói gì.
Đinh Thư Đồng tặc lưỡi, có chút hả hê đáp: “Thế thì tốt quá, bố cháu vốn dĩ cũng chẳng vui vẻ gì khi thấy hai đứa đến với nhau, cháu mà ly hôn, ông ấy là người vỗ tay đầu tiên đấy.”
Hạ Trúc cau mày, không phục mà đáp lại: “Bố cháu chẳng phải đã gật đầu đồng ý rồi sao?”
Đinh Thư Đồng liếc cô một cái, nói ra sự thật: “Cháu thật sự nghĩ rằng Hứa Mặc chỉ cần nói chuyện với bố cháu hai tiếng là giải quyết xong chuyện à?”
“Nếu dì đoán không lầm, điều kiện đầu tiên của bố cháu là bắt Hứa Mặc giải quyết sạch sành sanh mối quan hệ với nhà họ Hứa, để cháu khỏi vướng bận phía sau.”
“Bây giờ Hứa Mặc tách khỏi nhà họ Hứa hoàn toàn, ngoài cái họ Hứa ra, những gì nó đang có có thứ nào là nhà họ Hứa ban cho không? Nguồn lực, quan hệ ở Bắc Kinh đều bỏ hết, đến cả mạng lưới người của bố ruột để lại nó cũng không dùng. Cháu dám nói Hứa mặc không dứt khoát hả?”
“Bố cháu đích thân thụ lý hồ sơ vụ án của Hứa Đại Sơn, Hứa Mặc là con trên danh nghĩa mà không hề giúp, trái lại còn đưa đủ chứng cứ, cắt đứt mọi quan hệ với những người còn lại trong nhà họ Hứa. Cháu nói xem, Hứa Mặc làm thế là vì ai?”
“Đến cả Văn Cầm còn thấy Hứa Mặc làm quá, nên mới cắt đứt liên lạc. Cháu nghĩ Hứa Mặc đứng trong tình thế như vậy mà không buồn sao?”
“Nếu Hứa Mặc thực là kẻ ngay cả tình cảm cũng đem ra tính toán, thì đã chẳng phải vì cháu mà làm đến mức này.”
Hạ Trúc trầm ngâm một lúc, không nhịn được kêu lên: “Vậy hôm đó anh ấy về tìm dì Văn, là vì thế mà xung đột ư?”
“…Anh ấy làm quá thật.”
Đinh Thư Đồng nhìn Hạ Trúc bị che mắt bấy lâu, khẽ thở dài: “Thôi, nói cũng bằng thừa.”
“Chuyện của hai đứa tự đi mà giải quyết, dì không can thiệp nữa.”
“Cháu muốn ly hôn thì cứ ly hôn, dì ủng hộ cháu. Hứa Mặc cũng nên nếm chút khổ sở, để nó biết cái gì gọi là lòng người hiểm ác.”
Thấy Đinh Thư Đồng nói nửa chừng rồi thôi, Hạ Trúc vội kéo tay bà, cuống quýt: “Dì ơi, dì kể cho cháu nghe đi mà, cháu thật sự không biết gì hết.”
“Rốt cuộc chuyện này có liên quan gì đến dì Văn? Bố cháu rốt cuộc đã làm gì? Hứa Mặc lại làm gì nữa?”
“Cháu thật sự không biết phải đối mặt với anh ấy thế nào, cháu cũng không nhìn ra được rốt cuộc anh ấy thích cháu đến mức nào.”
“Cháu hình như bắt đầu nghi ngờ mối quan hệ này rồi.”
Đinh Thư Đồng dừng lại, nhìn thẳng vào gương mặt ngơ ngác của Hạ Trúc, hỏi trúng tim đen: “Thế cháu có thích Hứa Mặc không?”
Hạ Trúc không cần suy nghĩ đã trả lời: “Thích ạ.”
Đinh Thư Đồng tiếp tục hỏi: “Cháu thích Hứa Mặc ở điểm nào?”
Hạ Trúc suy nghĩ một hồi, cuối cùng ấp úng nói: “…Cháu thật sự không nghĩ ra được cụ thể là thích anh ấy ở điểm nào.”
Đinh Thư Đồng im lặng rất lâu mới hỏi: “Cháu thích con người của Hứa Mặc, nhưng không thích cái tính khôn ngoan toan tính, hay cân nhắc thiệt hơn đúng không?”
“Cháu nói tình yêu của Hứa Mặc không thuần khiết, thế tình yêu của cháu đã thuần khiết chưa?”
Hạ Trúc bị hỏi đến ngẩn người, một lúc lâu không đáp lại.
Đinh Thư Đồng không ép cô nữa, đứng dậy vỗ nhẹ vai cô, chậm rãi nói: “Tình yêu của một người không chỉ nói miệng là đủ, mà còn phải xem họ có hành động hay không.”
“Hành động mới là cách thể hiện tình yêu tốt nhất.”
“Nếu cháu cảm thấy không đi tiếp được thì hãy dừng lại xem, nếu vẫn không được thì hãy thử con đường khác.”
Hạ Trúc như hiểu như không, nhìn theo bóng lưng Đinh Thư Đồng, lặng lẽ trầm tư.
Sáng hôm sau, Hạ Trúc cố tình tới thăm Văn Cầm. Ban đầu Văn Cầm không cho vào, Hạ Trúc đứng trước cửa gần nửa tiếng, Văn Cầm mới chịu mở lòng đón cô. Nửa năm không gặp, Văn Cầm gầy đi nhiều, tinh thần cũng chẳng bằng lúc trước.
Hạ Trúc nhìn bà ấy thay đổi nhiều như vậy, đứng dưới mái hiên mất vài giây để trấn an rồi mới bước qua bậc cửa son đỏ. Từ khi chuyển vào tứ hợp viện, Văn Cầm hầu như không ra ngoài, giờ đây Hứa Đại Sơn vào trại, bà càng chẳng còn tinh thần.
Mỗi ngày ngoài nhấp chút trà, ngắm hoa xem kinh kịch, thì thời gian còn lại là ngủ. Một đêm như già thêm chục tuổi, chẳng còn chăm chút diện mạo; những bộ sườn xám đẹp đẽ cũng đem cất hết, không còn mặc lại nữa.
Hạ Trúc nhìn người phụ nữ có vài sợi tóc bạc và những nếp nhăn nơi khóe mắt, nhớ lại những chuyện xảy ra trong vài tháng qua, không khỏi cảm thấy thương cho hoàn cảnh khó xử của bà ấy trước đây. Văn Cầm ngược lại tỏ ra như không có chuyện gì, gọi dì giúp việc pha một ấm trà Phổ Nhĩ, bưng lên hai đĩa điểm tâm, nhiệt tình mời cô uống trà.
Hạ Trúc nâng chén trà nhấp một ngụm, ngước nhìn Văn Cầm mấy lần muốn nói rồi lại thôi. Văn Cầm giả vờ không thấy sự thương hại, do dự trong đáy mắt Hạ Trúc, cầm một miếng bánh quy vị trà xanh cắn một miếng, thong thả hỏi Hạ Trúc: “Cháu tìm dì có việc gì à?”
Hạ Trúc chớp mắt, bèn nói dối một câu: “…Cháu qua thăm dì, lâu rồi không gặp.”
Văn Cầm không vạch trần, đặt miếng bánh xuống hỏi: “Không đi cùng Hứa Mặc à?”
Hạ Trúc khẽ “à”, hạ giọng: “…Cháu với anh ấy cãi nhau, vẫn chưa làm hòa.”
Văn Cầm sững lại, lo lắng: “Cãi nhau à? Vì sao thế?”
Hạ Trúc cầm một miếng bánh, vừa nghĩ lời để nói vừa khẽ cắn bánh.
Bánh matcha giòn tan, thơm ngon.
Văn Cầm vẫn chờ cô nói tiếp, thấy Hạ Trúc cứ ngó mình mãi, bà lại càng lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Hứa Mặc bắt nạt cháu à?”
Hạ Trúc lắc đầu, do dự nói: “Cháu không thích phong cách làm việc của anh ấy.”
“Anh ấy quá lạnh lùng, không nể tình cảm, chỉ tính lợi ích.”
Sắc mặt Văn Cầm thay đổi hẳn, trong mắt thấp thoáng do dự.
Hạ Trúc giả vờ không thấy, cúi đầu nhấm từng miếng bánh.
Một lúc sau, Văn Cầm mới mở lời bênh vực Hứa Mặc: “Cháu trách nhầm Hứa Mặc rồi, nó không phải người như vậy đâu.”
Hạ Trúc ngẩng lên nhìn Văn Cầm, trong ánh mắt đầy nghi hoặc, dường như không thể hiểu tại sao Văn Cầm lại nói đỡ cho Hứa Mặc.
Văn Cầm thở dài, lòng đau nhói nói: “Từ nhỏ Hứa Mặc đã trầm lặng, không giỏi giải thích, cũng chẳng chịu hạ mình. Lâu dần, ai cũng tưởng Hứa Mặc máu lạnh vô tình. Thực ra trái tim nó mềm yếu hơn ai hết.”
“Dì không qua lại với Hứa Mặc là vì không muốn nó mang tiếng bất nhân bất nghĩa, chứ không phải vì nó quá đáng. Những điều nó làm dì đều hiểu, chỉ là dì áy náy vì lựa chọn sai lầm của mình khi xưa, không dám đối mặt với nó.”
“Ở cạnh một người như nó quả có mệt, nhưng sống đủ lâu sẽ biết Hứa Mặc ít nói, chỉ lặng lẽ làm đủ mọi điều cần làm.”
“Dì không biết hai đứa vì điều gì mà khúc mắc, Hứa Mặc làm việc vốn có đạo lý của nó, chẳng vô cớ chọc cháu giận đâu.”
“Chuyện của hai đứa dì không tiện xen vào. Nhưng nếu cháu hỏi dì, dì vẫn muốn nói Hứa Mặc ngoài việc tính tình lầm lì, còn lại đều rất tốt.”
“Bánh Trôi của dì, đừng vội bỏ Hứa Mặc. Nó mà nhận định một người, một chuyện thì không bao giờ thay đổi. Cho Hứa Mặc chút thời gian, nó sẽ cho cháu một câu trả lời xứng đáng.”
Lúc này Hạ Trúc mới nhận ra, lời đồn bên ngoài đều sai, Văn Cầm không phải oán trách Hứa Mặc, mà là trách chính bà. Họ cũng không đến mức như lời đồn là tuyệt giao, chỉ là trên bề mặt không qua lại.
Từ tứ hợp viện ra, cả người Hạ Trúc nặng trĩu, lái xe như có ma đưa lối chạy về hướng khu nhà số 7. Khi nhận ra thì đã đến dưới gara, cô bèn đỗ xe vào gara, tiện đường lên nhà một chuyến.
Gần đây Hứa Mặc đang bận dự án ở Thượng Hải nên không quay về về Bắc Kinh.
Hạ Trúc nhập mật khẩu vào nhà, trong nhà sạch sẽ như mới, ngoài việc Hứa Mặc vắng mặt thì mọi thứ không khác gì khi cô rời đi. Cô đổi sang dép đi trong nhà, đi dạo vài vòng, rảnh rỗi lại vào thư phòng Hứa Mặc định tìm cuốn sách gì đó đọc. Giữa một đống sách tài chính, cô vô tình lật trúng một quyển sổ tay, sổ tay đã cũ, bìa da bò, giấy kẻ ngang. Hạ Trúc tò mò giở vài trang, loáng thoáng nhận ra, đây là nhật ký của Hứa Mặc?
25.6.1998
Theo dì về Bắc Kinh, gặp một cô bé mặc váy công chúa màu hồng, trông không được thông minh lắm.
23.1.1999
Công chúa là giả, đây là một nhóc con đích thực. Suốt ngày quậy cùng đám con trai trong đại viện.
26.8.2000
Vì cô ấy mà đánh nhau, bị dì phạt đứng. Lần sau gặp cô ấy, tránh xa một chút.
15.4.2004
Hình như mình thích cô ấy rồi.
16.12.2006
Cô ấy chỉ là em gái, không được thích.
8.5.2007
Cô ấy lại yêu sớm, thằng nhóc đó không xứng với cô ấy.
24.7.2009
Sao lại có người học Toán dở thế nhỉ? May mà thi đại học qua được.
5.1.2010
Ngốc quá.
Cuốn sổ tay chỉ ghi đến đây.
Hạ Trúc nhìn những dòng chữ ngắn ngủi này, không khỏi tưởng tượng ra vô số cảnh tượng.
Cuối cùng, cô không nhịn được lấy điện thoại chụp một bức ảnh, đưa Hứa Mặc ra khỏi danh sách đen trên WeChat.
Nhưng đến lúc định gửi hình cho anh, Hạ Trúc lại lưỡng lự.
Cô suy nghĩ một lúc, vẫn để quyển sổ tay về chỗ cũ, bức ảnh cũng được cô để lại trong album, không gửi cho ai.
Chỉ là trong lòng đầy nghi hoặc, không khỏi nghĩ, Hứa Mặc thật sự đã thích cô sao?
Mà khi ấy, hình như cô lại không thích anh.
Sau khi tưởng tượng ra một mối tình đau khổ, Hạ Trúc không nhịn được gửi một tin nhắn cho Thẩm Nghiên: “Em còn nhớ chàng trai chị thích hồi cấp ba không?”
Thẩm Nghiên lập tức trả lời: “Nhớ chứ, anh ta không phải thủ khoa trường chị à? Lần đó hai người bị bắt quả tang, anh Chu Tứ đến trường xử lý, còn bảo anh ta trông cũng bảnh.”
“Sau đó anh ta đi du học, chị vì chuyện ấy khóc mấy lần.”
Hạ Trúc chớp mắt, hỏi tiếp: “Em biết cậu ta đi du học bằng cách nào không?”
Thẩm Nghiên im lặng một lát rồi nhắn: “Để em hỏi anh Chu Tứ.”
Hạ Trúc không vội, cô kéo ghế ngồi xuống thư phòng, vừa hồi tưởng lại những chi tiết trước đây, vừa kiên nhẫn chờ đợi phản hồi từ Thẩm Nghiên. Mười phút sau, Thẩm Nghiên gửi cho cô hai tin nhắn trên WeChat.
[“Chị tin nổi không? Anh Hứa Mặc đích thân nói chuyện với cậu ta một lần, không biết nói gì mà khiến cậu ta chủ động rút lui.”]
[“…Đi du học hình như cũng do anh Hứa Mặc sắp xếp.”]
Hạ Trúc cắn môi, trong mắt đầy mơ hồ.
Chuyện gì vậy?
Sao cô chẳng hay biết?
“Anh Hứa Mặc này đúng là giấu kỹ thật, nếu không phải hai người kết hôn rồi, em còn nghĩ anh ấy yêu đơn phương chị ấy chứ.”
“Anh ấy chẳng lẽ thích chị từ khi đó?”
Ở Thượng Hải, Hứa Mặc không hay biết những điều này.
Giải quyết xong công việc chất đống, một buổi chiều anh hẹn gặp Cố Hoan.
Khi ấy Cố Hoan vừa hết kỳ nghỉ, tối sẽ bay về Bắc Kinh.
Nhận điện thoại của Hứa Mặc, cô ấy ngẩn ra một hồi mới hỏi có chuyện gì không. Trong điện thoại, giọng Hứa Mặc bình thản đến lạ: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Cố Hoan do dự giây lát, quyết định gặp anh.
Họ hẹn tại một quán cà phê vắng khách, Cố Hoan gọi một ly latte, Hứa Mặc không gọi gì.
Cố Hoan quan sát Hứa Mặc từ trên xuống dưới, cứ thấy anh có gì đó khác lạ mà lại chẳng chỉ ra được.
Cô ấy chớp mắt, tò mò hỏi: “Anh có chuyện gì để nói với tôi?”
Hứa Mặc trầm mặc một lúc, nhìn Cố Hoan, thong thả nói: “Trước đây Lâm Chi Hành có một… cô bạn gái, là bạn của đồng chí Tiểu Hạ.”
Cố Hoan không đợi Hứa Mặc nói hết, mặt không đổi sắc đã cắt ngang: “Điều này có liên quan gì đến tôi?”
Hứa Mặc dừng lại, vẻ mặt phức tạp nói: “Cô ấy là diễn viên, tên là Thang Thiến. Lâm Chi Hành từng nhiều lần bay tới Đôn Hoàng thăm đoàn phim của cô ấy.”
Cố Hoan nhíu mày, không còn tâm trạng uống cà phê, mặt mày tái nhợt hỏi:“Ý anh là Lâm Chi Hành thích nữ diễn viên đó hả?”
Hứa Mặc liếc nhìn Cố Hoan với vẻ mặt khó xử, nói một cách ẩn ý: “Tôi cũng không rõ lắm về chuyện của họ.”
“Nhưng cô cũng không phải là người phụ nữ duy nhất của Lâm Chi Hành.”
Cố Hoan kéo khóe miệng, liếc nhìn Hứa Mặc, châm chọc: “Anh thật biết cách ứng xử, không đắc tội với ai cả.”
Ngày hôm đó, cuộc trò chuyện của họ không mấy vui vẻ, sau khi kết thúc, Cố Hoan đứng ở cửa quán cà phê một lúc, quay lại hỏi Hứa Mặc: “Khi anh đẩy tôi cho Lâm Chi Hành, có bao giờ nghĩ rằng nếu chúng tôi cãi nhau thì sẽ khó coi không?”
“Tôi cũng đã gặp diễn viên đó, cô ta thật sự xinh đẹp, nhưng cô ta có gì để tranh giành với tôi?”
Hứa Mặc nhìn Cố Hoan không chút thay đổi, cười mà không nói gì.
Không đợi câu trả lời, Cố Hoan khẽ hừ, mơ hồ nói: “Nếu Lâm Chi Hành thật lòng thích cô ta, sao lại đính hôn với tôi.”
“Hay là, đàn ông luôn xem nhẹ tình yêu, cho rằng tình yêu không quan trọng bằng quyền lực, tiền bạc và địa vị?”
“Vậy thì tình yêu này thật sự rẻ mạt.”
Nói xong, Cố Hoan quay người rời đi, dáng vẻ thật sự thanh thoát và tự tin.
Hứa Mặc đứng yên nhìn bóng lưng Cố Hoan khuất dần, chân mày siết chặt, trầm ngâm không nói.
