Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 78: “Đừng chạm vào em!”



Cuộc nói chuyện rơi vào bế tắc.
Hứa Mặc nhìn cô gái đang ngồi dưới đất ôm đầu khóc nấc, trên gương mặt anh xuất hiện thêm vài phần áy náy, hối hận. Anh thử đưa tay kéo cô khỏi mặt sàn lạnh băng, nào ngờ đầu ngón tay vừa chạm vào cánh tay Hạ Trúc đã bị cô hất mạnh ra.
Cô ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, vành mắt đỏ bừng trừng anh, nghẹn ngào quát: “Đừng chạm vào em!”
Nghe vậy, tay Hứa Mặc khựng lại giữa không trung, không dám tiến thêm dù chỉ một tấc.
Lúc này Hạ Trúc như con thú nhỏ đầy cảnh giác, Hứa Mặc nói gì cô cũng không muốn nghe, anh đành đứng bên, im lặng canh chừng.
Điện thoại trong túi reo không ngừng, Hứa Mặc mặt sầm lại, ngắt mấy lần vẫn không yên, cuối cùng “rầm” một tiếng ném thẳng vào tường, máy vỡ tan ngay tại chỗ.
Hạ Trúc giật mình, vai run lên theo phản xạ.
Người đàn ông trước mắt đang ở trạng thái bùng nổ, tuy vẫn cố giữ lý trí, nhưng rõ ràng cảm xúc đã lấn át.
Anh chống nạnh đứng trước mặt Hạ Trúc, mấy lần ngồi xổm xuống định nói chuyện với cô, Hạ Trúc thì hoặc giả vờ không thấy, hoặc quay mặt né tránh, hoặc lạnh lùng nhìn chằm chằm anh, trong mắt viết đầy sự mỉa mai như muốn nói: anh phiền không chịu nổi.
Bị cô đẩy đến đường cùng, lại không thể nổi điên với cô, Hứa Mặc đành quay người đá một cước vào tủ đầu giường.
Chiếc tủ đầu giường bị anh đạp lệch đi bốn mươi lăm độ, phát ra một tiếng “rầm” nặng nề.
Căn phòng vốn đã chật hẹp lại càng thêm ngột ngạt, bầu không khí đặc quánh khiến Hứa Mặc thấy khó thở.
Anh kéo lỏng cổ áo, cúi đầu liếc mấy lần cô gái đang ngồi bệt dưới đất câm lặng, rồi quay người sải bước rời khỏi phòng ngủ.
Hứa Mặc vừa đi, căn phòng lập tức như rộng ra, Hạ Trúc ngồi xổm đến tê chân, bèn ngồi bệt luôn xuống tấm thảm lót sàn, ôm gối lặng lẽ rơi nước mắt.
Nghe thấy tiếng “loảng xoảng” đầy giận dữ bên ngoài, Hạ Trúc vẫn làm như không thấy. Cô lau khô nước mắt, chống tay vào mép giường đứng dậy, tiếp tục thu dọn hành lý.
Đêm nay cô sẽ về Bắc Kinh, chẳng ai có thể cản nổi cô.
Trước vách kính ngoài phòng khách, Hứa Mặc châm một điếu thuốc, mặt lạnh tanh, kéo từng hơi thật sâu, cố dùng nicotine xoa dịu cơn nóng giận trong lòng.
Một điếu thuốc rít đến tàn, cảm xúc của Hứa Mặc hơi được ghìm xuống, chỉ là trong đầu anh vẫn căng một sợi dây. Hễ có chút gió lay cỏ động, sợi dây lại “phựt” một cái đứt đoạn.
Mà một khi đứt, cũng là lúc cảm xúc phản công trở lại.

Anh lặp đi lặp lại mọi chuyện trong đầu, muốn tìm một cách nhanh gọn lẹ để giải quyết êm xuôi. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến điểm mấu chốt, đầu óc anh lại như bị thắt nút, không tài nào gỡ ra được.
Từ góc này có thể nhìn thấy một đoạn sông Hoàng Phố. Tối muộn, con đường ven sông đã lên đèn, mặt sông phản chiếu ánh đèn vàng vọt trông thật yên bình và tĩnh lặng, nhưng sâu bên dưới lại là một mảng tối đen kịt, không thể dò được nông sâu.
Nếu không phải thời điểm không thích hợp, anh thật sự muốn đi thuyền dạo một vòng trên sông.
Rít hơi thuốc cuối cùng, Hứa Mặc ổn định lại tâm trạng, quay đầu nhìn về phía phòng ngủ, hít sâu một hơi rồi bước chân quay trở lại.
Hạ Trúc đã quyết tâm phải đi, đồ đạc ở Thượng Hải về cơ bản đều do một tay Hứa Mặc sắm sửa, Hạ Trúc không động đến bất cứ thứ gì, chỉ thu dọn những thứ thuộc về mình, vừa vặn nhét đủ một chiếc vali.
Vali hơi chật, cô quỳ một gối lên nắp, cúi người dùng sức khéo kéo chiếc khóa lại. Cô đứng dậy, dựng thẳng vali, tay nắm vào cần kéo chuẩn bị rời đi, ngẩng lên liền thấy Hứa Mặc đứng chắn ngay cửa, im lìm nhìn cô.
Anh vừa hút thuốc xong, mùi khói còn phảng phất trên người. Nhìn người đàn ông chặn cửa, Hạ Trúc cau mày lạnh mặt. Thấy cô thu dọn đâu vào đấy, dáng vẻ cứng rắn “em sẽ đi”, cơn xúc cảm vừa bị nén xuống của Hứa Mặc lại dậy sóng.
Anh sải bước tới, giật phắt chiếc vali trong tay Hạ Trúc, hất mạnh chân đá văng vào góc, bánh xe lăn loạn mấy vòng rồi đập vào chân tường.
Hứa Mặc bất chấp tất cả, kéo giật lấy cổ tay Hạ Trúc, quăng mạnh cô lên giường.
Hạ Trúc không kịp phòng bị, đến khi định thần lại thì người đã nằm trên giường.
Ý thức được Hứa Mặc định làm gì, Hạ Trúc theo bản năng muốn bò dậy, nhưng còn chưa kịp nhúc nhích đã bị Hứa Mặc tóm lại.
Giây tiếp theo, Hứa Mặc đè cô xuống, siết chặt hai tay cô, chộp chiếc cà vạt vắt trên giường, vặn tay trói gọn cổ tay Hạ Trúc.
Hạ Trúc điên cuồng giãy giụa, chân liên tục đạp vào người Hứa Mặc, có một cú còn đạp thẳng lên mặt anh, khiến chiếc kính văng ra ngay tại chỗ.
Hứa Mặc cũng chẳng thèm để tâm, tháo hẳn kính ném lên tủ đầu giường, sau đó đè chặt bắp chân đang giãy đạp loạn xạ của cô, kéo chăn quấn cô lại như một cái kén, trực tiếp vô hiệu hóa khả năng cử động của cô. Hai tay Hạ Trúc bị trói chặt, hai chân bị cuốn trong chiếc chăn bông dày cộm, cả người cứ thế nằm thẳng đơ trên giường, không thể nhúc nhích.
Hứa Mặc từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, sau khi khống chế được Hạ Trúc, anh thở hổn hển đứng thẳng dậy, sửa lại chiếc áo sơ mi xộc xệch, rồi từ trên cao nhìn xuống cô gái đang bị trói nhưng vẫn không chịu khuất phục, ánh mắt ngùn ngụt lửa giận. Anh nhìn cô chừng hai giây, rồi cúi người lấy bật lửa và bao thuốc trong ngăn tủ, thong thả châm một điếu.
Qua một hồi vật lộn, anh cũng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào. Vai, cánh tay, lồng ngực, bụng, đùi… chỗ nào cũng âm ỉ đau, tất cả đều là dấu tích của Hạ Trúc ban nãy.
Cô đá không thương tiếc, có vẻ như mang theo khí chất “cùng chết”. Dù không thể cử động, nhưng miệng cô không hề nghỉ ngơi: “Hứa Mặc, anh thả em ra!”
“Đồ điên! Mau thả em ra, em báo công an đấy! Dựa vào đâu mà không cho em đi!”
“Đồ khốn! Đồ tồi! Đồ lừa đảo! Thả em ra!”
Hứa Mặc trơ như gỗ, anh đứng bên giường, vừa hút thuốc vừa nghe cô mắng. Thấy cô mắng đã mệt, chỉ còn lại đôi mắt hạnh hung hăng trừng trừng nhìn mình, Hứa Mặc mới nghiêng người dụi tắt mẩu thuốc lá, tiện tay ném vào thùng rác.
Anh không còn vẻ phong độ, tinh tế thường ngày, tóc tai rối bù, mấy cúc áo sơ mi đã bị giật đứt, vạt áo bung ra khỏi thắt lưng, nhăn nhúm, trên ống quần còn hằn rõ mấy dấu chân.
Xương mày, cổ cũng hằn mấy vết cào, là kiệt tác ban nãy của móng tay Hạ Trúc. Vết cào đỏ ửng rớm máu, kết hợp với gương mặt âm trầm của Hứa Mặc, trông có phần đáng sợ.
Hứa Mặc chẳng buồn để tâm.
Thấy Hạ Trúc cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, Hứa Mặc mới đi vài bước đến mép giường ngồi xuống.
Hạ Trúc thấy vậy, liền quay mặt đi không thèm nhìn anh.
Hứa Mặc nhếch môi, đưa tay bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn mình.
Hạ Trúc không chịu, nhắm chặt mắt, kiên quyết không để có chút giao tiếp bằng mắt nào với anh.
Trên mặt Hứa Mặc cuối cùng hiện lên lần thất bại đầu tiên trong đời. Anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì tức giận, ngón tay cái hữu ý miết nhẹ lên đôi môi mềm mại, căng mọng của cô.
Hạ Trúc bị hành động của anh làm tim đập lỡ nhịp, những ký ức mờ ám xưa cũ ùa về trong tâm trí, khiến cô bỗng trở nên bối rối.
Cô bỗng mở mắt, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Hứa Mặc, Hứa Mặc coi như không thấy, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe môi cô, từ từ dừng lại ở cằm cô. Động tác rất nhẹ nhàng, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, vai khẽ co lại, ánh mắt long lanh, ngay cả khi nhìn chằm chằm cũng không có sức uy h**p.
Bị anh trêu chọc đến bứt rứt, Hạ Trúc mất kiên nhẫn hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì!?”
Hứa Mặc thấy cuối cùng cô cũng chịu nói chuyện với mình, anh từ từ buông tay, ánh mắt nóng rực nhìn cô, giọng khàn khàn cất lên: “Chuyện hôm nay, phải giải quyết trong hôm nay.”
“Em không được đi.”
Hạ Trúc hít sâu một hơi, nhìn anh cười lạnh: “Anh giải quyết vấn đề như vậy sao? Anh trói em lại thì có thể giải quyết vấn đề à?”
“Anh lúc nào cũng tự cho mình đúng, miệng thì nói vì em, mà anh toàn làm những điều em ghét.”
“Anh thật sự nghĩ em nổi giận với anh chỉ vì chuyện của Thang Thiến sao? Không phải! Điều em tức giận là anh không bao giờ bàn bạc với em, lúc nào cũng tự ý quyết định, không bao giờ hỏi đến cảm nhận của em!”
“Trên người anh, em chỉ thấy cân đo đong đếm lợi ích, không thấy một chút nào là thích cả!”
Cô nhìn anh, nói rành rọt từng chữ: “Hứa Mặc, anh không hề thích em!”
“Nếu anh thích em, anh đã không bất chấp sự phản đối của em mà trói em lại như thế này. Anh cũng sẽ không để em là người cuối cùng biết chuyện khi anh gặp rắc rối, và càng không tùy tiện lấy người bên cạnh em ra làm con cờ để tính toán.”
“Anh sớm biết vì sao Chu Nhiêu năm xưa chia tay anh, đúng không? Vậy mà chưa từng nhắc! Anh coi em là kẻ ngốc, không thèm nói với em một lời, để em dằn vặt bản thân một thời gian dài như vậy!”
“Hôm đó hai người gặp nhau ở hành lang, rốt cuộc đã nói gì? Em đoán, cô ta chắc chắn hỏi vì sao anh ở với em; cô ta tự thấy mình không xứng, chẳng lẽ em xứng hơn sao?”
“Anh dám nói anh không biết tí gì ư? Anh có phải cũng thấy từng ở bên một người như vậy là điều đáng xấu hổ không? Lúc thấy cô ta bám vào ông già lắm tiền, anh có phải hối hận vì đã từng để mắt tới cô ta không?”
“Dì Văn có biết anh lợi dụng bà ấy không? Có biết anh rõ mồn một mọi chuyện mà vẫn để bà ấy thành con dao không? Còn em nữa, chỉ vì chút chuyện cỏn con năm đó, anh cắt đứt hết thảy giữa hai chúng ta, bốn năm trời không liên lạc.”
“Sau khi về nước, chúng ta quay lại với nhau, anh dám nói anh không hề có chút tính toán nào sao? Anh sớm đã biết bố em đang điều tra vụ án của chú Hứa, đúng không? Ngày ở bệnh viện, cuộc điện thoại đó tại sao anh lại cố tình gọi cho em?”
“Anh tính toán thật là hay.”
Mỗi một câu cô nói, sắc mặt Hứa Mặc lại khó coi thêm một phần.
Đến cuối cùng, anh không còn giữ nổi lý trí. Anh bật dậy, cúi xuống nhìn cô gái nằm trên giường mấy giây, hiếm hoi nở nụ cười tự giễu, rồi hỏi bằng vẻ kìm nén: “Em nói anh không thích em?”
“Em là anh chắc? Em có thể thay anh nói hộ anh sao?”
“Anh không thích em mà lại kết hôn với em? Không thích em mà lại lên giường với em? Không thích em mà lại dây dưa với em lâu như vậy? Không thích em mà anh bỏ dự án mấy chục tỷ để chạy đến Đôn Hoàng thăm em? Không thích em mà anh đầu tư cho cái studio còn chưa nên hình nên dạng của em? Không thích em mà anh cứ ba ngày hai bữa chạy đi chạy lại giữa Bắc Kinh và Thượng Hải? Không thích em mà anh đi tìm các mối quan hệ, sắp xếp tài nguyên cho em? Không thích em mà anh bận đến hai, ba giờ sáng vẫn phải trả lời tin nhắn của em? Không thích em mà anh phải đổi lịch trình, chen lấn thời gian để ăn cơm cùng em? Không thích em mà anh phải tốn bao tâm tư để lấy lòng em sao?”
“Em thật sự nghĩ anh rảnh rỗi lắm à? Phải, con người anh đúng là thích tính toán, làm chuyện gì cũng sẽ cân đo đong đếm, cũng sẽ nghĩ xem có đáng hay không.”
“Đúng, anh biết Chu Nhiêu lừa anh. Nhưng liên quan gì? Ai lại rảnh để ý lý do chia tay? Khi ấy anh và cô ta vốn là tình cờ ở cạnh nhau, anh đâu có thích cô ta, hà cớ gì tính cho nhiều.”
“Cô ta yêu anh thật hay muốn dựa hơi anh mà trèo lên, anh không quan tâm. Vả lại, cô ta cũng chẳng có gan đến thế. Còn Hứa Lâm thì vô tội chắc? Nếu Hứa Lâm không dính vào Chu Nhiêu, cô ta có leo đến mức đó được ư?”
“Hạ Trúc, không phải ai cũng thuần khiết, rạch ròi trắng đen như em.”
“Em tự ngẫm lại xem, bao năm qua anh đã đòi hỏi em điều gì? Anh có dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đó để tính toán em không?”
“Con người không thể vô ơn như vậy. Em nói xem, đúng không?”
“Em tự nhớ lại mà xem, bao nhiêu năm nay, anh có từng to tiếng cãi vã với em, có từng so đo tính toán với em điều gì không? Nếu anh thật sự muốn tính toán với em, hôm nay em căn bản không có cơ hội đứng đây vạch mặt anh đâu.”
“Nếu anh mà cũng cân đo đong đếm với em, anh đã chẳng đời nào cưới em.”
“Em thật sự nghĩ lời Chu Tứ nói với em lúc đó là thật, rằng anh chỉ có cách kết hôn với em mới giải quyết được mớ hỗn độn ở Bắc Kinh à? Anh tìm một cô gái mà anh không yêu, nhưng gia đình có thế lực, có thể giúp đỡ anh lại còn dễ dàng khống chế để liên hôn chẳng phải tốt hơn sao?”
Nói đến đây, Hứa Mặc ngừng hai giây, cụp mắt nhìn khuôn mặt ngày càng rối bời của Hạ Trúc, kìm nén nói: “Nếu anh không thích em, tối nay anh đã không lãng phí thời gian ở đây để đôi co với em mấy chuyện vớ vẩn này.”
Hạ Trúc bị những lời của Hứa Mặc làm cho dao động, đầu ngón tay giấu trong chăn không ngừng run rẩy. Cô ngẩng đầu nhìn anh, anh đứng bên giường, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường. Hai người nhìn nhau hồi lâu, Hạ Trúc cắn môi, vẫn không chịu cúi đầu.
Hứa Mặc thấy cô đã yên tĩnh lại, cũng không ép cô nữa.
Anh hít sâu một hơi, tiến lên trước, quỳ một gối bên mép giường, động tác dịu dàng kéo chiếc chăn đang cuộn tròn ra, rồi đỡ Hạ Trúc dậy, cúi người cởi chiếc cà vạt đang trói cổ tay cô.
Đầu cô khẽ đập vào vai anh, mùi hương trên người anh quấn quanh chóp mũi, mùi cam quýt dịu nhẹ, rất dễ chịu.
Vật lộn một trận, Hạ Trúc mệt đến chẳng nói nổi. Cô tựa trong lòng Hứa Mặc, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh, khẽ khàng nhắm mắt.
Giấc ngủ này không hề yên ổn. Khi Hạ Trúc tỉnh dậy, trong phòng tối đen như mực. Cô theo thói quen sờ sang vị trí bên cạnh, chỉ thấy một khoảng lạnh lẽo, trống rỗng, không có ai.
Cô bật đèn đầu giường, với điện thoại xem giờ, 3:25 sáng.
Nhìn độ lõm mềm trên gối bên cạnh, cô chắc rằng đêm nay Hứa Mặc không ngủ trong phòng.
Di chứng sau một trận cãi vã dần lộ ra, cổ họng cô khô rát như bốc lửa, vừa ngứa vừa đau.
Cô hít vào một hơi, tung chăn bước xuống giường, định đi uống nước.
Vừa ra tới phòng khách, Hạ Trúc đã thấy bất thường. Cô theo thói quen bật đèn, đèn vừa sáng liền nhìn thấy Hứa Mặc đang ngồi trên ghế sofa đơn, vắt chéo chân, trên người vẫn là bộ quần áo từ tối, một mình ngồi hút thuốc. Trong gạt tàn trên bàn trà có hơn chục đầu lọc, đủ biết đêm nay anh đã hút không ít.
Có lẽ vì thức trắng đêm, vẻ mặt anh trông vô cùng mệt mỏi, uể oải, tư thế cũng có chút suy sụp. Khi Hạ Trúc nhìn sang, anh thậm chí còn không phản ứng kịp. Mất khoảng bốn, năm giây, Hứa Mặc mới ngước mắt nhìn Hạ Trúc đang mặc váy ngủ bước ra, khẽ hỏi: “Em dậy rồi à?”
Hạ Trúc mím môi, thoáng nhìn anh, không nói gì mà quay vào bếp.
Khi bước ra, trên tay cô thêm một chai nước khoáng.
Thấy vậy, Hứa Mặc búng tàn thuốc, vẫn không lên tiếng.
Hai người giằng co trong phòng khách một lát, Hứa Mặc là người nhượng bộ trước. Anh dụi tắt điếu thuốc hút dở vào gạt tàn, đứng dậy đi đến bên cạnh Hạ Trúc, phát ra tín hiệu làm lành: “Ngủ thêm một chút nữa nhé?”
Hạ Trúc liếc anh một cái, thấy quần áo anh nhăn nhúm không ra hình dạng, mùi thuốc lá trên người nồng nặc đến khó chịu, cô khẽ nhếch môi một cách khó tả, rồi đưa chai nước khoáng trong tay cho anh.
Hứa Mặc như bị chậm một nhịp, mất hai giây mới nhận ra cô đang bảo anh mở nắp chai. Hạ Trúc nhìn Hứa Mặc nhận lấy chai nước, dễ dàng vặn mở nắp chai. Cô nhận lại chai nước uống vài ngụm, đợi cổ họng dễ chịu hơn một chút mới hỏi anh: “Anh không ngủ hay là vừa dậy?”
Hứa Mặc nhìn Hạ Trúc thật sâu, giọng đều đều vang lên: “Không ngủ.”
“Không ngủ được.”
Hai người đã cãi vã, đã vạch mặt nhau rồi, cũng không cần phải che giấu nữa. Hạ Trúc “ờ” một tiếng nhàn nhạt, không hỏi thêm câu nào, mà lách qua anh, một mình đi về phòng ngủ.
Hứa Mặc theo sát phía sau, cô coi như không thấy, đặt chai nước lên tủ đầu giường, kéo chăn nằm xuống. Hứa Mặc đứng cuối giường nhìn cô mấy giây, cầm đồ ngủ rồi quay vào phòng tắm. Không biết do tiếng nước hay do tâm trí quá nặng, Hạ Trúc lên giường là tỉnh hẳn.
Những lời Hứa Mặc nói ban nãy cứ tua đi tua lại trong đầu, dần gợi lên một nghi vấn.
Liệu anh có thật sự thích cô không?
Bao nhiêu năm nay, cô luôn có một nhận thức, đó là Hứa Mặc không thích cô. Vì vậy, sau khi tự mặc định như thế, cô luôn vô thức nghi ngờ ý đồ thật sự của Hứa Mặc, chưa bao giờ nghĩ đến khả năng “anh ấy thích mình”.
Giờ đây, Hứa Mặc đã xé bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài, phơi bày những suy nghĩ chân thật và thẳng thắn nhất của mình, Hạ Trúc cũng không khỏi nghi ngờ, liệu anh có đang nói dối không. Nếu thật sự thích, anh thích cô ở điểm nào? Bắt đầu thích từ khi nào? Và thích đến mức độ nào?
Tiếng nước trong phòng tắm không biết đã dừng từ lúc nào, Hạ Trúc cảm nhận được Hứa Mặc sắp ra ngoài, cô lặng lẽ nhắm mắt lại, giả vờ như đã ngủ say.
Hứa Mặc vừa ra ngoài liền thấy một cục nhỏ nhô lên trong chăn, quay lưng về phía anh, anh không thể nhìn rõ mặt cô.
Anh đứng bên giường một lúc, rồi vén chăn nằm xuống.
Cơ thể anh còn vương hơi lạnh và hơi nước vừa vào chăn, Hạ Trúc đã theo bản năng dịch ra ngoài.
Hứa Mặc tắt đèn đầu giường, vừa nằm xuống, anh đưa tay kéo cô vào lòng. Hạ Trúc phản kháng theo bản năng, nhưng Hứa Mặc chẳng để cô vùng vẫy, siết gọn tay chân cô, bờ môi mỏng lướt qua trán, khẽ nói bên tai: “Đừng quậy nữa, ngủ đi.”
“Em để anh thở một hơi đã, đợi anh tỉnh lại, anh sẽ nói chuyện với em.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...